Alice08
Thành viên
- Tham gia
- 30/4/2026
- Bài viết
- 2
Mưa rơi lất phất trên con đường dẫn lên khu biệt thự số 17 của giáo sư Trần Khải Minh. Ánh đèn cảnh sát chớp tắt liên tục, phản chiếu lên nền trời xám xịt như những vết cắt lạnh lẽo.
Lâm đứng sau vạch phong tỏa màu vàng, tay siết chặt cuốn sổ ghi chép đến mức lòng bàn tay ướt mồ hôi. Đây là vụ án đầu tiên anh được trực tiếp tham gia kể từ khi trở thành cảnh sát tập sự.
“Đi theo tôi.”
Giọng nói trầm và dứt khoát vang lên phía trước.
Đại úy Hoàng.
Người thầy hướng dẫn của anh.
Bên trong căn biệt thự, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Mùi máu tanh trộn lẫn mùi gỗ ẩm và hương trà còn sót lại trên bàn khách khiến Lâm vô thức nhíu mày.
Người phụ nữ nằm nghiêng trên sofa. Đôi mắt mở trừng như vẫn còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Không xa đó là thi thể của hai đứa trẻ.
Cả căn nhà giống như bị thời gian cắt đứt giữa chừng.
“Không có dấu hiệu đột nhập,” Hoàng lạnh lùng nói khi quan sát hiện trường. “Hung thủ có thể là người quen.”
Lâm ghi chép lại từng lời. Nhưng ánh mắt anh lại bị kéo về phía hành lang dẫn lên tầng hai.
“Lên trên kiểm tra thư phòng,” Hoàng ra lệnh.
Tầng hai im lặng đến rợn người.
Căn phòng cuối hành lang là thư phòng của giáo sư.
Cánh cửa mở hé.
Khi Lâm bước vào, cảm giác đầu tiên là lạnh.
Giữa phòng, giáo sư Trần Khải Minh gục xuống bàn làm việc. Máu đã khô lại thành mảng sẫm màu trên sàn gỗ.
Trên bức tường phía sau ông là một dòng chữ viết bằng máu đỏ thẫm:
THẦY ĐÃ THẤT HỨA.
Lâm đứng chết lặng vài giây.
Hoàng bước vào sau, ánh mắt dừng lại rất lâu trên dòng chữ.
“Câu này không phải ngẫu nhiên,” ông nói khẽ.
Lâm quay sang.
“Ý thầy là…”
“Người viết nó biết rõ nạn nhân.”
Không khí trong phòng đặc quánh lại.
Trong lúc đội pháp y làm việc, Lâm đi quanh căn phòng theo thói quen mà Hoàng từng dạy: quan sát mọi thứ bất thường.
Và rồi anh thấy nó.
Một vết xước nhỏ phía sau tủ sách.
Như vừa bị kéo lệch.
“Thầy Hoàng,” Lâm lên tiếng.
Hoàng nhìn theo hướng anh chỉ, không nói gì. Hai người cùng đẩy tủ sách sang một bên.
Một ngăn bí mật hiện ra.
Bên trong chỉ có một vật.
Một cuốn sổ da màu đen.
Đêm đó, Lâm không về nhà.
Anh ngồi trong căn phòng nhỏ, ánh đèn bàn vàng vọt hắt lên cuốn sổ đặt trước mặt.
Ngay trang đầu tiên, chữ viết dày đặc hiện ra.
Không phải nhật ký bình thường.
Là những ghi chép dạng mã số, tên, và ký hiệu lặp đi lặp lại:
K
Ban đầu anh nghĩ đó là đồng nghiệp hoặc mã dự án.
Nhưng càng đọc, tim anh càng nặng xuống.
“Đối tượng K phản ứng mạnh với việc bị tách khỏi môi trường kiểm soát…”
“Không được để K biết sự thật…”
“Giáo sư đã yêu cầu tiếp tục theo dõi K…”
Theo dõi.
Thí nghiệm.
Kiểm soát.
Không khí trong phòng như đặc lại.
Lâm lật nhanh đến những trang cuối.
Và anh khựng lại.
Một dòng chữ duy nhất:
“Tôi không còn kiểm soát được nó nữa.”
Sáng hôm sau, Lâm quay lại hiện trường để đối chiếu dữ liệu.
Nhưng trong đầu anh lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: K là ai?
Anh bắt đầu lần theo dấu vết trong cuốn sổ.
Những ký hiệu dẫn đến một trại trẻ mồ côi ở ngoại ô thành phố.
Khi anh đến nơi, tòa nhà cũ kỹ gần như bị bỏ hoang.
Một người phụ nữ già tiếp anh.
“Có đứa trẻ nào tên K từng ở đây không?” Lâm hỏi.
Bà lão im lặng rất lâu.
Rồi khẽ nói:
“Có.”
“Nhưng nó không phải đứa trẻ bình thường.”
“Nó là thí nghiệm.”
Lâm sững người.
Bà tiếp:
“Giáo sư Trần từng đưa nó về đây. Rồi lại đưa đi. Rồi lại quay lại.”
“Như thể nó không phải con người.”
“Chỉ là một thứ để ông ta nghiên cứu.”
Trên đường trở về, Lâm không ngừng nghĩ về những gì vừa nghe.
Nếu đúng như vậy…
K không chỉ là một cái tên.
Mà là một con người.
Một nạn nhân.
Hay…
Một kẻ sống sót.
Chiếc xe máy của Lâm lao nhanh trên con đường vắng.
Mưa bắt đầu nặng hạt.
Anh phải về gặp Hoàng ngay.
Phải báo cáo tất cả.
Nhưng ngay khi rẽ qua ngã tư lớn…
Ánh đèn chói lòa lao tới từ bên trái.
Một chiếc xe van màu đen.
Không biển số.
Không cảnh báo.
RẦM!!!
Tiếng va chạm xé toạc không gian.
Cơ thể Lâm bị hất văng.
Mọi thứ xoay tròn.
Mưa, đèn đường, tiếng kim loại vỡ nát hòa vào nhau thành một mớ hỗn loạn.
Anh nằm trên mặt đường lạnh ngắt.
Không thể cử động.
Không thể nói.
Chỉ còn tiếng thở đứt quãng.
Cánh cửa xe van mở ra.
Một bóng người bước xuống.
Chậm rãi.
Không vội.
Như thể đã biết trước kết cục.
Lâm cố mở mắt.
Trong lớp mưa và máu, anh nhìn thấy khuôn mặt ấy.
Một người đàn ông trẻ.
Bình tĩnh đến đáng sợ.
Ánh mắt không cảm xúc.
Hắn cúi xuống.
Môi khẽ động.
Nhưng âm thanh bị nuốt chửng bởi tiếng ù trong tai.
Lâm chỉ nghe được vài mảnh vỡ:
“…đừng…”
“…quá muộn…”
Rồi bóng tối tràn đến.
Khi tỉnh lại, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi.
Trần nhà trắng.
Ánh đèn bệnh viện.
Lâm khẽ cử động.
Toàn thân đau như bị nghiền nát.
Cánh cửa mở ra.
Hoàng bước vào.
Vẻ mặt ông lần đầu tiên có chút hoảng hốt.
“Em tỉnh rồi.”
Ông lập tức gọi bác sĩ.
Căn phòng nhanh chóng trở nên hỗn loạn.
Rồi chỉ còn lại Lâm một mình.
Bên cạnh gi.ường là một bó hoa trắng.
Không tên người gửi.
Trong đó có một mảnh giấy gấp nhỏ.
Lâm run rẩy mở ra.
Chữ viết gọn gàng, lạnh lẽo:
Bỏ cuộc đi trước khi mọi chuyện đi quá xa.
— K
Tay anh cứng lại.
Tim đập mạnh đến đau.
Anh ngẩng lên.
Ngoài cửa kính bệnh viện.
Dưới cơn mưa dày đặc.
Một bóng người đứng đó.
Mặc áo khoác đen.
Đứng yên nhìn lên phòng anh.
Không rõ mặt.
Nhưng trước khi quay đi…
Hắn khẽ nghiêng đầu.
Như đang mỉm cười.
Lâm siết chặt tờ giấy trong tay.
Và lần đầu tiên trong đời làm cảnh sát…
Anh hiểu rằng:
Vụ thảm sát gia đình giáo sư không phải kết thúc.
Nó chỉ là lời mở đầu.
Và kẻ tên “K”…
Vẫn đang ở rất gần anh.
Lâm đứng sau vạch phong tỏa màu vàng, tay siết chặt cuốn sổ ghi chép đến mức lòng bàn tay ướt mồ hôi. Đây là vụ án đầu tiên anh được trực tiếp tham gia kể từ khi trở thành cảnh sát tập sự.
“Đi theo tôi.”
Giọng nói trầm và dứt khoát vang lên phía trước.
Đại úy Hoàng.
Người thầy hướng dẫn của anh.
Bên trong căn biệt thự, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Mùi máu tanh trộn lẫn mùi gỗ ẩm và hương trà còn sót lại trên bàn khách khiến Lâm vô thức nhíu mày.
Người phụ nữ nằm nghiêng trên sofa. Đôi mắt mở trừng như vẫn còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Không xa đó là thi thể của hai đứa trẻ.
Cả căn nhà giống như bị thời gian cắt đứt giữa chừng.
“Không có dấu hiệu đột nhập,” Hoàng lạnh lùng nói khi quan sát hiện trường. “Hung thủ có thể là người quen.”
Lâm ghi chép lại từng lời. Nhưng ánh mắt anh lại bị kéo về phía hành lang dẫn lên tầng hai.
“Lên trên kiểm tra thư phòng,” Hoàng ra lệnh.
Tầng hai im lặng đến rợn người.
Căn phòng cuối hành lang là thư phòng của giáo sư.
Cánh cửa mở hé.
Khi Lâm bước vào, cảm giác đầu tiên là lạnh.
Giữa phòng, giáo sư Trần Khải Minh gục xuống bàn làm việc. Máu đã khô lại thành mảng sẫm màu trên sàn gỗ.
Trên bức tường phía sau ông là một dòng chữ viết bằng máu đỏ thẫm:
THẦY ĐÃ THẤT HỨA.
Lâm đứng chết lặng vài giây.
Hoàng bước vào sau, ánh mắt dừng lại rất lâu trên dòng chữ.
“Câu này không phải ngẫu nhiên,” ông nói khẽ.
Lâm quay sang.
“Ý thầy là…”
“Người viết nó biết rõ nạn nhân.”
Không khí trong phòng đặc quánh lại.
Trong lúc đội pháp y làm việc, Lâm đi quanh căn phòng theo thói quen mà Hoàng từng dạy: quan sát mọi thứ bất thường.
Và rồi anh thấy nó.
Một vết xước nhỏ phía sau tủ sách.
Như vừa bị kéo lệch.
“Thầy Hoàng,” Lâm lên tiếng.
Hoàng nhìn theo hướng anh chỉ, không nói gì. Hai người cùng đẩy tủ sách sang một bên.
Một ngăn bí mật hiện ra.
Bên trong chỉ có một vật.
Một cuốn sổ da màu đen.
Đêm đó, Lâm không về nhà.
Anh ngồi trong căn phòng nhỏ, ánh đèn bàn vàng vọt hắt lên cuốn sổ đặt trước mặt.
Ngay trang đầu tiên, chữ viết dày đặc hiện ra.
Không phải nhật ký bình thường.
Là những ghi chép dạng mã số, tên, và ký hiệu lặp đi lặp lại:
K
Ban đầu anh nghĩ đó là đồng nghiệp hoặc mã dự án.
Nhưng càng đọc, tim anh càng nặng xuống.
“Đối tượng K phản ứng mạnh với việc bị tách khỏi môi trường kiểm soát…”
“Không được để K biết sự thật…”
“Giáo sư đã yêu cầu tiếp tục theo dõi K…”
Theo dõi.
Thí nghiệm.
Kiểm soát.
Không khí trong phòng như đặc lại.
Lâm lật nhanh đến những trang cuối.
Và anh khựng lại.
Một dòng chữ duy nhất:
“Tôi không còn kiểm soát được nó nữa.”
Sáng hôm sau, Lâm quay lại hiện trường để đối chiếu dữ liệu.
Nhưng trong đầu anh lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: K là ai?
Anh bắt đầu lần theo dấu vết trong cuốn sổ.
Những ký hiệu dẫn đến một trại trẻ mồ côi ở ngoại ô thành phố.
Khi anh đến nơi, tòa nhà cũ kỹ gần như bị bỏ hoang.
Một người phụ nữ già tiếp anh.
“Có đứa trẻ nào tên K từng ở đây không?” Lâm hỏi.
Bà lão im lặng rất lâu.
Rồi khẽ nói:
“Có.”
“Nhưng nó không phải đứa trẻ bình thường.”
“Nó là thí nghiệm.”
Lâm sững người.
Bà tiếp:
“Giáo sư Trần từng đưa nó về đây. Rồi lại đưa đi. Rồi lại quay lại.”
“Như thể nó không phải con người.”
“Chỉ là một thứ để ông ta nghiên cứu.”
Trên đường trở về, Lâm không ngừng nghĩ về những gì vừa nghe.
Nếu đúng như vậy…
K không chỉ là một cái tên.
Mà là một con người.
Một nạn nhân.
Hay…
Một kẻ sống sót.
Chiếc xe máy của Lâm lao nhanh trên con đường vắng.
Mưa bắt đầu nặng hạt.
Anh phải về gặp Hoàng ngay.
Phải báo cáo tất cả.
Nhưng ngay khi rẽ qua ngã tư lớn…
Ánh đèn chói lòa lao tới từ bên trái.
Một chiếc xe van màu đen.
Không biển số.
Không cảnh báo.
RẦM!!!
Tiếng va chạm xé toạc không gian.
Cơ thể Lâm bị hất văng.
Mọi thứ xoay tròn.
Mưa, đèn đường, tiếng kim loại vỡ nát hòa vào nhau thành một mớ hỗn loạn.
Anh nằm trên mặt đường lạnh ngắt.
Không thể cử động.
Không thể nói.
Chỉ còn tiếng thở đứt quãng.
Cánh cửa xe van mở ra.
Một bóng người bước xuống.
Chậm rãi.
Không vội.
Như thể đã biết trước kết cục.
Lâm cố mở mắt.
Trong lớp mưa và máu, anh nhìn thấy khuôn mặt ấy.
Một người đàn ông trẻ.
Bình tĩnh đến đáng sợ.
Ánh mắt không cảm xúc.
Hắn cúi xuống.
Môi khẽ động.
Nhưng âm thanh bị nuốt chửng bởi tiếng ù trong tai.
Lâm chỉ nghe được vài mảnh vỡ:
“…đừng…”
“…quá muộn…”
Rồi bóng tối tràn đến.
Khi tỉnh lại, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi.
Trần nhà trắng.
Ánh đèn bệnh viện.
Lâm khẽ cử động.
Toàn thân đau như bị nghiền nát.
Cánh cửa mở ra.
Hoàng bước vào.
Vẻ mặt ông lần đầu tiên có chút hoảng hốt.
“Em tỉnh rồi.”
Ông lập tức gọi bác sĩ.
Căn phòng nhanh chóng trở nên hỗn loạn.
Rồi chỉ còn lại Lâm một mình.
Bên cạnh gi.ường là một bó hoa trắng.
Không tên người gửi.
Trong đó có một mảnh giấy gấp nhỏ.
Lâm run rẩy mở ra.
Chữ viết gọn gàng, lạnh lẽo:
Bỏ cuộc đi trước khi mọi chuyện đi quá xa.
— K
Tay anh cứng lại.
Tim đập mạnh đến đau.
Anh ngẩng lên.
Ngoài cửa kính bệnh viện.
Dưới cơn mưa dày đặc.
Một bóng người đứng đó.
Mặc áo khoác đen.
Đứng yên nhìn lên phòng anh.
Không rõ mặt.
Nhưng trước khi quay đi…
Hắn khẽ nghiêng đầu.
Như đang mỉm cười.
Lâm siết chặt tờ giấy trong tay.
Và lần đầu tiên trong đời làm cảnh sát…
Anh hiểu rằng:
Vụ thảm sát gia đình giáo sư không phải kết thúc.
Nó chỉ là lời mở đầu.
Và kẻ tên “K”…
Vẫn đang ở rất gần anh.