[Lyrics] Sunburn - Owl City

Lời Bài Hát

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
14/12/2008
Bài viết
18.532
▶️







So there we were, back home from somewhere inside my head
Oh, bravely I fought off the monsters beneath her bed
Pillars of postwar books supported by frame of mind
While she memorized the pages that I tried to not hide behind
She took my hand in hers and whispered her love for me
The lantern died that night but we didn't need to see
Implying that she's the bee's knees and I am the cat's meow
It's funny how she recalls what I can't remember now


But when her smile came back and I didn't feel half as horrible
She gave me a heart attack just because she looked so adorable
We both put our sunblock on, played on the beach and vowed that we'd live and we'd learn
Yeah, but she got a tan, and I got a sunburn
I got a sunburn

So there we were out there, unaware of where we'd been
We kicked off our flipflops and swung from the rooftops again
It's awkward but I'll confess she's all I can think about

And it's funny how I recall what she can't remember now

But when her smile came back and I didn't feel half as horrible
She gave me a heart attack just because she looked so adorable
We both put our sunblock on, played on the beach and vowed that we'd live and we'd learn
Yeah, but she got a tan, and I got a sunburn

Oh, afterglow, look out below
We left a trail of dust behind
As we parted ways, she held my gaze

And left an imprint on my mind
I tried not to cry as we said goodbye
And hung the clouds above my town
But I shed a tear when she disappeared
Cause now I'm a stranger on the ground

When her smile came back and I didn't feel half as horrible
She gave me a heart attack
We both put our sunblock on, played on the beach and vowed that we'd live and we'd learn

But she got a tan, and I got a sunburn
She got a tan, and I got a sunburn
Yeah, but she got a tan, and I got a sunburn
Chúng mình trở về nhà, từ nơi nào đó trong trí óc
Tôi đã dũng cảm đương đầu với con quái vật dưới gầm gi.ường nàng
Nội dung những quyển sách thời hậu chiến được dựng lên bằng óc tưởng tượng
Khi nàng hồi tưởng về những trang sách tôi gắng không giấu sau lưng

Nàng nắm lấy bàn tay tôi, và thủ thỉ nàng yêu tôi biết bao
Ánh đèn phụt tắt trong đêm, nhưng chúng mình đâu cần nhìn
Có ý rằng nàng là người tuyệt nhất trên đời, và tôi cũng thật thú vị
Hài hước sao cái cách nàng gợi lại những điều tôi chẳng thể nhớ

Nhưng khi nàng mỉm cười, tôi chẳng còn cảm thấy buồn khổ nữa
Nàng đáng yêu quá cơ, làm tim tôi muốn lanh tanh bành =.=
Chúng mình cùng bôi kem chống nắng, chơi đùa trên bãi biển và cùng nguyện rằng mình sẽ sống và học hỏi
Nhưng nàng có nước da nâu rám, còn tôi thì bị cháy nắng mất rồi

Tôi bị cháy nắng

Vì vậy mình ở ngoài này, chẳng biết được mình đang ở đâu
Đá bay đôi dép lào, và mình đu lên mái nhà lần nữa
Ngại thật đấy, nhưng tôi phải thú nhận tôi chỉ nghĩ về mỗi mình nàng thôi
Ngộ nghĩnh sao cái cách nàng gợi lại những điều tôi đã quên

Nhưng khi nàng mỉm cười, tôi chẳng còn cảm thấy buồn khổ nữa
Nàng đáng yêu quá cơ, làm tim tôi muốn lanh tanh bành =.=
Chúng mình cùng bôi kem chống nắng, chơi đùa trên bãi biển và cùng nguyện rằng mình sẽ sống và học hỏi

Nhưng nàng có nước da nâu rám, còn tôi thì bị cháy nắng mất rồi

Ánh hoàng hôn buông xuống, hãy nhìn kìa...
Mình đã để lại một vệt bụi đằng sau kia
Khi chúng mình chia tay, nàng đã bắt lấy tia nhìn của tôi
Để lại một dấu ấn chẳng thể phai mờ trong tâm trí
Tôi gắng không khóc òa lên khi mình nói lời tạm biệt
Và nhìn lên những đám mây lững lờ trôi ngang thành phố
Nhưng giọt nước mắt bỗng rơi khi bóng nàng dần khuất

Vì giờ đây, tôi là kẻ xa lạ trên mặt đất này

Nhưng khi nàng mỉm cười, tôi chẳng còn cảm thấy buồn khổ nữa
Nàng đáng yêu quá cơ, làm tim tôi muốn lanh tanh bành =.=
Chúng mình cùng bôi kem chống nắng, chơi đùa trên bãi biển và cùng nguyện rằng mình sẽ sống và học hỏi
Nhưng nàng có nước da nâu rám, còn tôi thì bị cháy nắng mất rồi
Tôi bị cháy nắng...


 

×
Quay lại
Top