[Lyrics] Lady In Black - Ensiferum

Lời Bài Hát

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
14/12/2008
Bài viết
18.532




She came to me one morning
One lonely Sunday morning
Her long hair flowing
In the midwinter wind
I know not how she found me
For in darkness I was walking
And destruction lay around me
From a fight I could not win
Ah ah ah...

She asked me name my foe then
I said the need within some men
To fight and kill their brothers
Without thought of love or God
And I begged her give me horses
To trample down my enemy
So eager was my passion
To devour this waste of life
Ah ah ah...

But she would not think of battle that
REDUCES men to animals
So easy to begin
And then impossible to end
For she, the mother of all men
had counselled me so wisely then
I feared to walk alone again
And asked if she would stay
Ah ah ah...

Oh lady lend your hand I cried
And let me rest here at your side
Have faith and trust
In me she said
And filled my heart with life
There is no strength in numbers
Have no such misconception
But when you need me
Be assured I won't be far away
Ah ah ah...

Thus having spoke she turned away
And though I found no words to say
I stood and watched until I saw
Her black cloak disappear
My labor is no easier
But now I know I'm not alone
I find new heart each time
I think upon that windy day
And if one day she comes to you
Drink deeply from her words so wise
Take courage from her
As your prize
And say hello from me
Ah ah ah...
Nàng đến với ta một buổi sớm mai,
Vào một sáng chủ nhật cô độc,
Mái tóc dài của nàng trôi bồng bềnh
Trong cơn gió lạnh giữa mùa đông.
Ta không biết sao nàng tìm được ta,
Vì trong bóng tối ta đang dạo bước,
Sự điêu tàn vây quanh ta,
Ôi, trận chiến mà ta đã chẳng thể nào chiến thắng
Ah ah ah...

Nàng hỏi tên kẻ thù của ta
Ta bảo rằng điều cần thiết trong mỗi người
Để đương đầu và giết những người anh em của chúng
(Là phải) vứt bỏ tư tưởng về tình yêu và thần thánh.
Ta cầu xin nàng trao cho ta những con ngựa,
Để dẫm nát kẻ thù của ta
Háo hức làm sao cảm xúc của ta
Được phá hủy những rác rưởi của cuộc đời.
Ah ah ah...

Nhưng nàng không nghĩ về cuộc chiến
Để biến con người thành những con thú.
Ôi thật dễ dàng để bắt đầu mọi thứ,
Và kết thúc lại là điều không thể.
Vì nàng, người mẹ hiền của nhân thế
Đã chỉ bảo ta ôi thật uyên thâm
Ta sợ hãi để lại đi trong cô độc
Nên đã cầu xin… nàng ở lại.
Ah ah ah...

“Hỡi phu nhân, hãy cho ta mượn cánh ta để khóc
Và hãy cho ta nghỉ ở đây trong lòng nàng.”
Với sự chân thành và đáng tin cậy
Nàng đã nói với ta
Và lấp đầy trái tim ta với muôn sự sống:
“Chẳng sức mạnh nào ở những con số
Cũng chẳng có sự hiều nhầm nào
Nhưng khi chàng cần ta
Hãy tin chắc ta sẽ không rời xa
Ah ah ah...”

Sâu khi nói thế nàng quay đi
Dẫu cho ta chẳng có lời nào để nói
Ta đứng đó trông theo
Cho đến khi ta thấy chiếc áo choàng đen mất dạng.
Việc của ta chẳng dễ dàng hơn
Những giờ ta chẳng còn cô đơn nữa,
Ta đã tìm thấy trái tim mới trong từng khoảnh khắc,
Ta cứ nghĩ về ngày đầy gió đó,
Và nếu một ngày kia nàng đến bên ngươi
Hãy uống hết từng lời nàng nói
Hãy đón nhận lòng can đảm từ nàng
Như một phần thưởng vậy.
Và hãy giúp ta gửi lời chào đến nàng.
Ah ah ah...


 

×
Quay lại
Top