Irene Lockwood – Kẻ Săn Sự Thật

Choco Kawaii Writer

⋅(˶˃ ᵕ ˂˶)‧🍒
Thành viên thân thiết
Tham gia
12/12/2023
Bài viết
218

Chương 1: Bóng Ma Quá Khứ

London, một đêm mùa đông lạnh lẽo. Những ánh đèn đường leo lét, màn sương dày đặc che phủ từng góc phố như một tấm màn bí ẩn bao trùm lên thành phố. Không khí lạnh cắt da cắt thịt, từng hơi thở cũng vỡ vụn trong cái lạnh thấu xương của đêm khuya. Trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ của một quán cà phê nhỏ ở Baker Street, một người phụ nữ trẻ ngồi lặng lẽ, đôi mắt sắc bén quét qua từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Cô là Irene Lockwood, cháu gái duy nhất của huyền thoại Sherlock Holmes – người đã bị sát hại nhiều năm trước trong một vụ án chưa có lời giải.


Nhưng Irene không nhớ gì về ông. Không một ký ức nào về người đàn ông thiên tài ấy còn sót lại trong tâm trí cô.


[separate]


Irene mất cha từ khi còn nhỏ. Một tai nạn bi thảm đã cướp đi ông và cả ký ức của cô. Tuy nhiên, dù không nhớ bất cứ điều gì về quá khứ, cô vẫn thừa hưởng trí tuệ sắc bén và khả năng suy luận phi thường từ cha mình. Những con số, những sự kiện, những chi tiết nhỏ nhặt mà người khác bỏ qua đều hiện lên trong đầu cô như những mảnh ghép trong một bức tranh lớn. Nhưng có một điều cô không thể giải thích được: tại sao mỗi lần cô bước chân vào Baker Street, một cảm giác quen thuộc lại trào dâng trong lòng cô?

Mùi cà phê nồng đượm hòa cùng hơi ấm từ tách sứ khiến Irene tạm thời lắng lại. Bên ngoài, tiếng xe ngựa lách cách trên nền đá ẩm, hòa cùng những âm thanh rời rạc của một thành phố chưa bao giờ ngủ yên.


[separate]


"Tiểu thư Lockwood, chúng ta có một vụ án dành cho cô đây."Một giọng nói trầm vang lên, kéo Irene ra khỏi dòng suy nghĩ. Đứng trước mặt cô là Inspector Gregory Lestrade, viên thanh tra lâu năm của Scotland Yard. Ông kéo chiếc ghế đối diện và ngồi xuống, khuôn mặt lộ rõ vẻ căng thẳng.

Irene không vội phản ứng. Cô lặng lẽ quan sát ông. Đôi mắt ông có quầng thâm, dấu hiệu của một đêm mất ngủ. Chiếc áo khoác dài nhàu nhĩ, chứng tỏ ông đã lao ra đường ngay sau khi có tin tức khẩn cấp.

"Nói đi, tôi nghe đây." Irene nhấp một ngụm cà phê, giọng nói không hề dao động.

Lestrade đặt lên bàn một tập hồ sơ, bên trên có một tấm ảnh chụp hiện trường vụ án: một người đàn ông nằm bất động trên nền đất ẩm ướt, đôi mắt mở to đầy hoảng sợ. Trên cổ hắn là một vết cắt sâu hoắm, nhưng điều kỳ lạ là không có bất kỳ dấu vết vật lộn nào. Xung quanh thi thể, những vệt máu nhỏ rải rác một cách có chủ ý, như thể hung thủ đã cố tình sắp đặt điều gì đó.

"Một vụ giết người kỳ lạ xảy ra vào tối hôm qua, tại một căn nhà bỏ hoang gần Thames." Lestrade hạ giọng, đặt một ngón tay lên bức ảnh. "Nạn nhân là Edward Cavendish, một doanh nhân giàu có, không có kẻ thù rõ ràng, không có động cơ giết người rõ ràng. Nhưng điều đáng sợ nhất là... trên bức tường ngay gần thi thể, có một dòng chữ viết bằng máu: 'Holmes phải chết.'"

Bàn tay cầm tách cà phê của Irene hơi siết lại. Mạch đập trên cổ cô tăng nhẹ, nhưng chỉ trong thoáng chốc, cô đã lấy lại vẻ bình tĩnh.

"Holmes..." Cô thì thầm, cảm giác quen thuộc ấy lại ùa về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một cái tên gợi lên điều gì đó sâu thẳm trong tiềm thức cô, nhưng ký ức vẫn như một tấm màn mờ ảo mà cô không thể chạm tới.


[separate]


Tiếng chuông cửa leng keng vang lên.

Cánh cửa quán cà phê bỗng bật mở, một luồng gió lạnh tràn vào kéo theo bóng dáng một người đàn ông cao lớn. Hắn khoác một chiếc áo dạ dài màu đen, đôi giày da bóng loáng phản chiếu ánh đèn vàng vọt. Dáng đi của hắn chậm rãi, tự tin, nhưng có gì đó nguy hiểm ẩn sau từng cử động.

Đôi mắt xanh lục của hắn ánh lên vẻ thích thú khi nhìn thấy Irene. Hắn nở một nụ cười nhếch mép, tựa như một kẻ vừa gặp lại một con mồi cũ.

"Rất vui được gặp cô, Irene Lockwood." Giọng hắn trầm và lạnh, từng chữ phát ra như lưỡi dao sắc bén. "Cuối cùng cũng đến lúc chúng ta đối mặt rồi."

Hơi thở của Irene chững lại một nhịp. Không gian như đông cứng trong khoảnh khắc ấy.

Hắn là ai? Tại sao lại biết cô? Và quan trọng nhất… tại sao khi nhìn vào ánh mắt hắn, cô cảm thấy một nỗi sợ hãi sâu thẳm trào dâng trong lòng?

Hắn mỉm cười – một nụ cười lạnh lẽo như báo hiệu một cơn ác mộng sắp ập đến...


[separate]


(End chương 1)
 

Đính kèm

  • pixai-1839832665120502334-Girl.png
    pixai-1839832665120502334-Girl.png
    1,4 MB · Lượt xem: 0

CHƯƠNG 1: BÓNG MA QUÁ KHỨ (remake)


London, một đêm mùa đông lạnh lẽo. Màn sương dày đặc trôi lơ lửng như những bóng ma ẩn mình giữa những tòa nhà cổ kính. Ánh đèn đường leo lét hắt bóng lên nền đá ẩm, phản chiếu hình ảnh méo mó của những kẻ lang thang trong đêm tối. Không khí phảng phất mùi khói than và hơi ẩm từ con sông Thames xa xa, mang theo cái lạnh thấu xương xuyên qua từng thớ vải.


Giữa khung cảnh u ám ấy, một quán cà phê nhỏ trên Baker Street vẫn mở cửa, ánh đèn vàng hắt ra qua tấm kính mờ sương. Một người phụ nữ trẻ ngồi lặng lẽ ở một góc khuất, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong không gian xung quanh. Đôi tay cô đan vào nhau trên mặt bàn gỗ trầy xước, nhưng chỉ cần nhìn cách cô ngồi, cách cô quan sát, người ta có thể cảm nhận được sự điềm tĩnh khác thường...


Cô là Irene Lockwood, cháu gái duy nhất của huyền thoại Sherlock Holmes—người đàn ông đã bị sát hại trong một vụ án chưa có lời giải.


Nhưng Irene không có một chút ký ức nào về ông. Không một hình ảnh, không một câu chuyện nào còn sót lại trong tâm trí cô. Quá khứ của cô là một khoảng trống mịt mờ, chỉ để lại những cảm giác lạ lùng mà cô không thể lý giải.


Và một trong những cảm giác đó chính là sự quen thuộc kỳ lạ khi cô đặt chân đến Baker Street—nơi ông cô từng sống và làm việc.



[separate]




Cha của Irene đã qua đời khi cô còn nhỏ, trong một tai nạn mà không ai thực sự biết rõ nguyên nhân. Sau cú sốc ấy, Irene mất đi một phần ký ức. Cô không còn nhớ những ngày tháng ấu thơ, không còn nhớ giọng nói của cha hay bất kỳ kỷ niệm nào về Sherlock Holmes.


Nhưng dù không còn ký ức, trí tuệ của cô vẫn không thể phủ nhận. Cô thừa hưởng từ dòng máu Holmes khả năng quan sát phi thường, tư duy sắc bén và trực giác nhanh nhạy đến đáng sợ. Những con số, những biểu hiện nhỏ nhất trên khuôn mặt người đối diện, những chi tiết bị người khác bỏ qua—tất cả đều xếp thành từng mảnh ghép trong tâm trí cô, tạo nên một bức tranh mà chỉ riêng cô có thể nhìn thấy.


Và bây giờ, giữa đêm đông lạnh lẽo này, một lần nữa cô lại cảm thấy điều gì đó không ổn.



[separate]



"Tiểu thư Lockwood, chúng ta có một vụ án dành cho cô đây."


Giọng nói trầm thấp vang lên, kéo Irene ra khỏi dòng suy nghĩ. Inspector Gregory Lestrade, viên thanh tra lão luyện của Scotland Yard, đứng trước mặt cô với vẻ mặt đầy căng thẳng.


Ông kéo ghế ngồi xuống đối diện, lật nhẹ cổ áo khoác dài, ánh mắt sắc lạnh phản chiếu sự mệt mỏi của một đêm không ngủ. Trên bàn, ông đặt xuống một tập hồ sơ dày cộp.


"Một vụ giết người kỳ lạ xảy ra vào tối hôm qua, tại một căn nhà bỏ hoang gần sông Thames." Giọng ông trầm xuống, ánh mắt dán chặt vào Irene.


Cô không vội mở hồ sơ, thay vào đó quan sát gương mặt của Lestrade. Ông không chỉ mệt mỏi, mà còn có gì đó… bồn chồn. Sợ hãi.


Irene chậm rãi lật tập hồ sơ ra.


Trên bức ảnh đầu tiên là một người đàn ông nằm bất động trên nền đất ẩm ướt, đôi mắt mở to đầy hoảng sợ. Vết cắt trên cổ hắn sâu đến mức gần như cắt lìa khí quản, nhưng điều kỳ lạ là không có dấu vết vật lộn.


Xung quanh thi thể, những vệt máu nhỏ được sắp đặt theo một cách rất có chủ ý.


Nhưng điều đáng sợ nhất…


Irene nhìn chằm chằm vào bức ảnh chụp bức tường gần đó. Những dòng chữ nguệch ngoạc viết bằng máu, từng nét cọ run rẩy nhưng vẫn rõ ràng:


"HOLMES PHẢI CHẾT."


Không gian như đông cứng lại.


Irene siết nhẹ tách cà phê trong tay, nhưng khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh. Chỉ có mạch đập trên cổ cô hơi tăng tốc trong thoáng chốc.


"Holmes..." Cô thì thầm.


Tên ấy gợi lên điều gì đó sâu trong tiềm thức cô, như một bức màn bị xé rách, để lộ một mảnh ký ức mà cô chưa bao giờ biết rằng mình có.



[separate]



Tiếng chuông cửa leng keng vang lên.


Cánh cửa quán cà phê bật mở, mang theo một luồng gió lạnh buốt. Một người đàn ông cao lớn bước vào.


Hắn khoác một chiếc áo dạ dài màu đen, cổ áo dựng lên che gần hết phần cổ. Đôi giày da bóng loáng phản chiếu ánh đèn vàng vọt. Hắn di chuyển chậm rãi, từng bước đi như được cân nhắc cẩn thận, toát lên vẻ tự tin nguy hiểm.


Irene không rời mắt khỏi hắn.


Hắn ngước nhìn cô, ánh mắt xanh lục lóe lên tia thích thú. Rồi hắn nở một nụ cười nhếch mép—một nụ cười như của một kẻ vừa tìm thấy con mồi cũ sau nhiều năm.


"Rất vui được gặp cô, Irene Lockwood."


Giọng hắn trầm và lạnh, từng chữ phát ra như lưỡi dao sắc bén.


Cô cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.


Lestrade cau mày, đặt tay lên khẩu súng trong túi áo khoác. "Anh là ai?"


Người đàn ông chậm rãi tháo đôi găng tay da, đặt lên bàn một cách đầy chủ ý.


"Họ gọi tôi là Sebastian Crowe." Hắn nói chậm rãi, như thể đang tận hưởng từng phản ứng của Irene. "Nhưng tôi tin rằng cái tên này chưa có nhiều ý nghĩa với cô… ít nhất là vào lúc này."


Irene không chớp mắt. Cô chưa từng nghe cái tên đó trước đây, nhưng trực giác của cô lại mách bảo rằng hắn không phải kẻ xa lạ.


"Anh biết gì về vụ án?" Cô hỏi thẳng.


Sebastian khẽ nghiêng đầu, ánh mắt hắn lướt qua bức ảnh trong tập hồ sơ, rồi nở một nụ cười khó đoán.


"Cô đã nhìn thấy dòng chữ trên tường, phải không?" Giọng hắn trầm xuống. "Một thông điệp dành riêng cho cô."


Lestrade nheo mắt. "Anh biết kẻ giết người là ai?"


Sebastian khẽ bật cười, trượt một ngón tay dọc theo thành cốc sứ. "Có lẽ tôi biết. Có lẽ tôi không biết. Nhưng một điều chắc chắn là… Irene Lockwood, cô sẽ không thể trốn khỏi trò chơi này."


Hơi thở của Irene chững lại một nhịp.


Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng cô.


Bóng ma quá khứ đã thức tỉnh. Và cuộc chơi mới chỉ vừa bắt đầu…

CHƯƠNG 2: LỜI THÁCH ĐẤU


Cơn gió đêm rít qua những con phố vắng lặng của London, kéo theo tiếng lá khô lạo xạo trên nền đá ẩm. Trong quán cà phê nhỏ trên Baker Street, không khí như đông cứng lại. Ánh đèn vàng nhạt phản chiếu trên gương mặt lạnh lùng của Sebastian Crowe, kẻ vừa tự giới thiệu bản thân với Irene Lockwood bằng một giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm.


“Cô sẽ không thể trốn khỏi trò chơi này.”


Lời hắn vẫn còn vang vọng trong đầu cô, từng âm tiết như một nhát dao sắc lạnh rạch qua suy nghĩ của Irene.


Cô chậm rãi đặt tách cà phê xuống bàn. Đôi mắt nâu sẫm của cô khóa chặt vào hắn, quan sát từng cử chỉ dù nhỏ nhất.


Hắn là ai?


Hắn biết gì về vụ án?



Và quan trọng nhất… tại sao ánh mắt hắn lại khiến cô thấy bất an đến vậy?


Bên cạnh Irene, Thanh tra Lestrade siết chặt nắm tay, ánh mắt cảnh giác. Ông đã từng gặp đủ loại tội phạm trong sự nghiệp của mình, nhưng có điều gì đó ở Sebastian khiến ông thấy không ổn.


Hắn không đơn thuần là một nhân chứng.


Hắn là một kẻ biết quá nhiều.




[separate]



Irene nghiêng đầu, khoanh tay trước ngực, giọng cô điềm tĩnh nhưng lạnh lẽo.


“Anh nói rằng đây là một trò chơi.” Cô dừng lại, để mắt mình lướt qua nét cười nhếch mép của hắn. “Vậy hãy giải thích đi, Sebastian Crowe. Tôi là quân cờ nào trong ván cờ này?”


Sebastian chậm rãi ngả người ra sau, ánh mắt hắn lóe lên sự thích thú.


“Ồ, không đâu, Irene,” hắn kéo dài giọng, cố tình bỏ qua danh xưng “tiểu thư Lockwood” một cách thân mật đầy trêu chọc. “Cô không phải một quân cờ.”


Hắn cúi người về phía trước, đặt hai khuỷu tay lên bàn, giọng nói chỉ vừa đủ để cô nghe thấy.


“Cô là người chơi.”


Irene khẽ nhíu mày.


Lestrade gằn giọng. “Thôi cái trò bí ẩn đó đi. Anh biết gì về vụ án của Edward Cavendish?”


Sebastian khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười của hắn không mang chút ấm áp nào.


“Edward Cavendish.” Hắn lặp lại cái tên một cách chậm rãi, như đang nếm từng âm tiết. “Một doanh nhân giàu có, không kẻ thù rõ ràng, không động cơ giết người rõ ràng. Và rồi…” Hắn dừng lại, ánh mắt sắc như dao găm chĩa vào Irene.


“…hắn chết với một dòng chữ viết bằng máu: ‘Holmes phải chết.’”


Không gian chìm vào tĩnh lặng.


Hơi thở của Irene chững lại một nhịp, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.


“Anh đang cố ám chỉ điều gì?” Cô hỏi, giọng vẫn điềm nhiên.


Sebastian gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ, ánh mắt hắn không rời khỏi cô.


“Cô nghĩ rằng mình có thể chạy trốn khỏi quá khứ sao, Irene?” Hắn nghiêng đầu, như thể đang thưởng thức phản ứng của cô. “Dòng máu Holmes chảy trong huyết quản cô. Cô có thể không nhớ, nhưng nó không bao giờ biến mất.”


Irene cảm thấy ngực mình thắt lại.


Làm sao hắn biết được?


Sebastian mỉm cười.


“Hãy để tôi nói một điều thú vị.” Hắn khoanh tay, ánh mắt tràn đầy vẻ tự tin. “Cái chết của Cavendish… chỉ là khởi đầu.”


Lestrade cau mày. “Ý anh là sao?”


Sebastian không trả lời ngay. Hắn với lấy tách cà phê của mình, xoay nhẹ chiếc cốc trong tay, rồi chậm rãi nhấp một ngụm.


Irene im lặng quan sát.


Hắn không phải một kẻ bình thường. Hắn có sự bình thản của một người nắm giữ thông tin quan trọng—và điều đó khiến cô cảnh giác.


Cuối cùng, hắn đặt tách xuống và ngẩng đầu nhìn thẳng vào cô.


“Chúng ta đang đối đầu với một kẻ sát nhân không giống bất kỳ ai.” Giọng hắn chậm rãi nhưng chắc chắn. “Hắn không giết vì tiền. Không giết vì thù hận cá nhân.”


Hắn dừng lại, rồi nói tiếp.


“Hắn giết… vì một lời hứa.”



[separate]




Irene cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.


Lestrade nghiến răng. “Lời hứa gì?”


Sebastian không trả lời ngay. Hắn rút từ trong túi áo ra một vật gì đó, rồi đặt lên bàn.


Một phong thư cũ, niêm phong bằng sáp đỏ.


Irene với tay cầm lấy, nhưng Sebastian ngăn lại bằng một cái liếc mắt sắc bén.


“Đọc nó đi,” hắn nói, “nhưng hãy nhớ—cô càng đi sâu vào vụ án này, cô càng không thể quay đầu.”


Irene không nao núng. Cô lật phong thư lại, nhận ra trên mặt giấy ngả vàng có một dòng chữ viết tay thanh thoát nhưng lạnh lẽo:


“Gửi đến kẻ cuối cùng mang họ Holmes.”


Cô hít một hơi sâu, rồi chậm rãi mở lá thư.


Dòng chữ bên trong khiến máu trong người cô lạnh buốt.


_“Ta đã đợi rất lâu. Đã đến lúc kết thúc câu chuyện này.

London sẽ lại đẫm máu, và lần này… không ai có thể ngăn cản ta.

Holmes đã chết một lần. Và lần này, ta sẽ đảm bảo rằng dòng máu đó biến mất mãi mãi.

Trò chơi bắt đầu.”_

Không có chữ ký.


Không có bất kỳ dấu hiệu nhận dạng nào.


Nhưng Irene biết một điều chắc chắn.


Đây không phải là một lời đe dọa thông thường. Đây là một lời tuyên chiến.


Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào ánh mắt của Sebastian.


Hắn khẽ nghiêng đầu, cười nhẹ. “Chào mừng đến với trò chơi, Irene.”


Hơi thở của cô chững lại.


Ngoài kia, đồng hồ Big Ben điểm đúng nửa đêm.


Và trò chơi thực sự đã bắt đầu.
 

CHƯƠNG 3: MẬT MÃ CUỐI CÙNG

London, giữa lòng đêm khuya. Bầu trời đen thẫm, những cơn gió mùa đông lùa qua các con hẻm, mang theo mùi ẩm mốc và cái lạnh tê tái. Đèn đường hắt ánh sáng nhợt nhạt lên vỉa hè lát đá, tạo nên những bóng đổ kỳ dị trên mặt đường.

Bên trong quán cà phê nhỏ trên Baker Street, không gian ấm áp nhưng đầy căng thẳng. Ngọn đèn vàng nhấp nháy nhẹ, phản chiếu lên mặt bàn gỗ tối màu. Trên đó, một bức thư nằm ngay ngắn giữa ba người—Irene Lockwood, Inspector Lestrade, và Sebastian Crowe.

Irene lướt đầu ngón tay qua mặt giấy, cảm nhận từng vết gồ ghề nhỏ bé trên lớp giấy cũ kỹ.

Giấy không phải loại hiện đại. Kết cấu của nó thô ráp hơn, có sợi vải, cho thấy đây là loại được sản xuất bằng phương pháp cổ điển. Mực cũng vậy—không đều màu, nét chữ có sự biến đổi nhẹ, chứng tỏ được viết bằng bút lông chứ không phải bút mực thông thường.

Một người nào đó đã rất cẩn thận khi gửi bức thư này.

Irene từ từ mở nó ra.


Bên trong lá thư chỉ có một dòng chữ đơn giản, viết bằng mực đen đã hơi nhòe theo thời gian:

"Gửi đến kẻ cuối cùng mang họ Holmes."

Chỉ một câu ngắn ngủi, nhưng sức nặng của nó dường như làm cả không gian quán cà phê trầm xuống.

Irene siết chặt bức thư trong tay, ánh mắt sắc bén quét qua từng nét chữ.

Cô không nhớ về Sherlock Holmes, không nhớ bất kỳ ký ức nào về người ông mà cả thế giới tôn sùng là một huyền thoại. Nhưng một điều cô biết chắc: cái tên Holmes vẫn ám ảnh cô.

Lestrade nhíu mày. “Lại thêm một kẻ ám ảnh về Holmes à?” Ông gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt đầy cảnh giác. “Cô có nghĩ đây là trò đùa của ai đó không?”

Irene không đáp. Cô cảm thấy có gì đó không đúng—một cảm giác kỳ lạ mà cô không thể gọi tên.

Sebastian Crowe vẫn im lặng, ánh mắt sắc bén như kẻ quan sát cuộc chơi. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào mép bức thư, giọng trầm ấm nhưng mang theo một sự khiêu khích ngấm ngầm.

“Cô không thấy điều gì đặc biệt à, Irene?”

Cô nhìn hắn chằm chằm.

Sebastian mỉm cười nhẹ. “Con dấu.”

Irene chậm rãi lật mặt sau bức thư. Ngay trên mép phong bì, một dấu sáp đỏ hiện lên dưới ánh đèn.

Một con quạ.

Hình ảnh nó không quá rõ ràng—vết khắc đã bị bào mòn theo thời gian—nhưng Irene vẫn có thể nhận ra đôi cánh đang xòe rộng, đôi mắt sâu hun hút như hai hố đen.

Cô khẽ nghiêng đầu. Quạ.

Lần này, cô quay sang nhìn Sebastian. “Anh biết điều gì đó.”

Hắn không phủ nhận.

Lestrade thở dài. “Đừng vòng vo nữa. Quạ có ý nghĩa gì?”

Sebastian dựa lưng vào ghế, nụ cười nhàn nhạt. “Cô thông minh hơn tôi nghĩ, Irene.”

“Đừng thử thách tôi.” Cô đáp lạnh lùng.

Ánh mắt hắn ánh lên vẻ thích thú.

“Tổ chức Raven’s Shadow. Đó là điều mà con dấu này đại diện.”

Lestrade nhíu mày. “Cái tên đó nghe không có vẻ gì là tốt đẹp.”

Sebastian khẽ nhún vai. “Họ không phải kiểu người mà ông muốn dính dáng vào đâu, Lestrade.”

Irene vẫn giữ vẻ mặt lạnh băng, nhưng bên trong, suy nghĩ của cô đang chạy đua với thời gian.

Raven’s Shadow. Một cái tên cô chưa từng nghe qua. Nhưng bản năng mách bảo cô rằng nó có mối liên hệ sâu sắc với những sự kiện đang diễn ra.

“Chúng có liên quan đến cái chết của Edward Cavendish?” Cô hỏi.

Sebastian chậm rãi gõ ngón tay lên mặt bàn. “Có thể.”

Lestrade cau mày. “Anh biết nhiều hơn những gì anh nói ra.”

Sebastian cười nhẹ. “Tôi chỉ tiết lộ khi đúng lúc.”

Irene hít sâu, kiềm chế cơn bực tức.

Hắn không phải kiểu người dễ đối phó.

Nhưng cô cũng vậy.


Bức thư có điều gì đó còn ẩn giấu.

Irene xoay nhẹ nó trong tay, đưa lại gần ánh đèn. Và rồi, đúng như cô nghi ngờ—trên mặt giấy, một dòng chữ mờ dần hiện ra.

Một mật mã.

Dòng chữ không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng dưới ánh sáng mạnh, mực vô hình bắt đầu lộ rõ:

"Theo dấu vết của người đã ngã xuống. Bóng tối sẽ dẫn lối."

Cô nheo mắt.

Lestrade nhướng mày. “Cái quái gì đây?”

Sebastian mỉm cười. “Cuối cùng cũng thấy rồi à?”

Irene trầm ngâm trong vài giây, trước khi ánh mắt cô sáng lên.

“‘Người đã ngã xuống’ có thể là Edward Cavendish.” Cô nói. “Hoặc có thể là Holmes.”

“‘Bóng tối sẽ dẫn lối’…”

Cô đột ngột ngẩng đầu.

“Bóng tối.”

Sebastian nghiêng đầu. “Cô nghĩ ra gì rồi?”

Irene nhìn thẳng vào hắn.

“Baker Street 221B.”

Không khí trong phòng bỗng nhiên đông cứng lại.

Lestrade trợn mắt. “Nhà cũ của Sherlock Holmes?”

Sebastian bật cười khẽ. “Một nơi đầy bóng ma quá khứ, quả là một lựa chọn hợp lý.”

Irene không để tâm đến sự châm biếm trong giọng hắn.

Nếu đây là một mật mã, thì chắc chắn nó đang dẫn cô đến một điều gì đó liên quan đến Sherlock Holmes.

Có lẽ, một bí mật chưa từng được khám phá.

Có lẽ, một manh mối bị bỏ quên từ rất lâu.

Cô đứng dậy, khoác áo lên.

“Chúng ta phải đi.”

Lestrade nhăn mặt. “Ngay bây giờ sao?”

Irene liếc nhìn ông. “Nếu chờ đến sáng, có lẽ sẽ quá muộn.”

Sebastian đứng lên, đôi mắt hắn ánh lên một tia hứng thú.

“Có vẻ như đêm nay sẽ rất thú vị đây.”

Irene không trả lời.

Trong lòng cô, một cảm giác kỳ lạ đang trỗi dậy—vừa là sự hứng khởi, vừa là một nỗi sợ mơ hồ.



Một cái gì đó sâu thẳm trong cô đang thôi thúc.


Có lẽ, cô sắp tìm ra một phần ký ức đã bị chôn vùi.


Hoặc có lẽ, cô sắp mở cánh cửa dẫn đến một sự thật mà cô chưa sẵn sàng đối mặt.


Dù thế nào đi nữa…


Đêm nay, cuộc săn đã bắt đầu.


(P/s: Cảm giác như tui đang viết càng ngày càng dở hơn huhu :( Btw cảm ơn anh Newsun đã like truyện của em ạ! :3 )
 
Quay lại
Top Bottom