Đôi dép

Peace Loving

Tan Vào Gió...
Thành viên thân thiết
Tham gia
15/12/2010
Bài viết
944
Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ

Mà yêu quá chẳng rời nhau nửa bước

Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược

Lên thảm nhưng xuống cát bụi cùng nhau



Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao

Cùng chia sẻ sức người chà đạp

Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác

Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia



Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi

Mọi thay thế sẽ trở thành khập khiễng

Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết

Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu



Cũng như mình trong những phút vắng nhau

Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía

Dẫu bên cạnh đã có người thay thế

Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh



Đôi dép vô tư khắng khít bước song hành

Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối

Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội

Lối đi nào cũng có mặt có đôi

Không thiếu nhau trên những bước đường đời

Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải, trái

Anh yêu em bởi những điều ngược lại

Gắn bó đời nhau bởi một bước đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song

Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc

Chỉ còn một là không còn gì hết
---nn--
 

Hôm nay được uống no thơ. Cậu ơi, thôi, hôm nay post thế thôi. Để dành đến mai đi.
 
Bài nì bạn post thiếu đoạn đầu rùi:

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Mọi vật tầm thường cũng chép thành thơ

Như đôi dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
.....
Bài nì của một dân toán tên là Nguyễn Trung Kiên :KSV@07:
 
thik bai ni nek
 
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ

Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

Nguyễn Trung Kiên
 
Có một thời Biển và Sóng yêu nhau

Người ta bảo Biển là mối tình đầu của Sóng

Sóng dạt dào ôm bờ trưa nóng bỏng

Biển vỗ về hát mãi khúc tình ca

……

Rồi một ngày Sóng nông nổi đi xa

Bao kẻ đến và tỏ tình với Biển

Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn

Nên đành lòng hò hẹn với Vầng Trăng

……

Sóng trở về và Biển thấy ăn năn

Sóng vô tình để biển xanh vô tội

Tình chỉ trọn khi không còn gian dối

Sóng bỏ ra đi kể từ đó không về…

……

Đã có lần anh kể em nghe…

Chuyện tình yêu chúng mình không đơn giản

Anh quá phiêu lưu còn em thì lãng mạn

Ước hẹn trăm năm vì thế quá mong manh

……

Sóng bạc đầu từ đó phải không anh?

Còn ngàn năm biển vẫn xanh huyền bí

Không phải đâu anh Biển chẳng hề chung thuỷ

Dù bạc đầu Sóng vẫn mãi thuỷ chung

……

Anh dắt em đi giữa biển nghìn trùng

Nghe dã tràng kể chuyện ngày xưa xa vắng

Dù vẫn biết tình em trong trắng

Vẫn mong mình thuộc lòng chuyện cổ tích ngày xưa…..
 
Có một thời Biển và Sóng yêu nhau

Người ta bảo Biển là mối tình đầu của Sóng

Sóng dạt dào ôm bờ trưa nóng bỏng

Biển vỗ về hát mãi khúc tình ca

……

Rồi một ngày Sóng nông nổi đi xa

Bao kẻ đến và tỏ tình với Biển

Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn

Nên đành lòng hò hẹn với Vầng Trăng

……

Sóng trở về và Biển thấy ăn năn

Sóng vô tình để biển xanh vô tội

Tình chỉ trọn khi không còn gian dối

Sóng bỏ ra đi kể từ đó không về…

……

Đã có lần anh kể em nghe…

Chuyện tình yêu chúng mình không đơn giản

Anh quá phiêu lưu còn em thì lãng mạn

Ước hẹn trăm năm vì thế quá mong manh

……

Sóng bạc đầu từ đó phải không anh?

Còn ngàn năm biển vẫn xanh huyền bí

Không phải đâu anh Biển chẳng hề chung thuỷ

Dù bạc đầu Sóng vẫn mãi thuỷ chung

……

Anh dắt em đi giữa biển nghìn trùng

Nghe dã tràng kể chuyện ngày xưa xa vắng

Dù vẫn biết tình em trong trắng

Vẫn mong mình thuộc lòng chuyện cổ tích ngày xưa…..

▶️
 
×
Quay lại
Top