Cô nhóc mùa đông

  • Người đăng Người đăng dgoanh
  • Ngày đăng Ngày đăng

dgoanh

Ước mơ tôi...
Thành viên thân thiết
Tham gia
19/11/2010
Bài viết
1.453
- Vào những ngày đông lạnh, chiếc xe buýt dường như rộng hơn và thừa rất nhiều chỗ. Cô nhóc ngồi thu lu một góc, mắt nhắm mắt mở, rụt cổ sâu vào chiếc áo lạnh. Cô nhóc cứ ngồi đó mà ngủ, tranh thủ từng giây từng phút một trong lúc xe chạy. Chẳng để ý người ta đưa mình đi đâu. Rồi trong lúc ngủ say quá, cô nhóc lại ngả đầu vào người ngồi kế bên. Cuối cùng, một cú rẽ của chiếc xe đã làm cô nhóc sực tỉnh. Đầu cứ lâng lâng, cô nhóc chẳng biết mình đang ở đâu. Cảm giác này khác hẳn với cảm giác mỏi đơ cả cổ khi ngồi ngủ. Cô nhóc thoát khỏi cơn mơ, mắt sáng dần và nhận ra rằng mình đang ngả đầu vào một ai đó. Cô nhóc giật thót tim, ngồi bật dậy. Mặt cô nhóc bắt đầu đỏ lên một cách nhanh chóng, giống như một mặt trời mới đang mọc lên giữa bầu trời âm u.

- Ơ... ơ. Xin lỗi!

- Ừm.

Cuộc giao tiếp chỉ vỏn vẹn là vậy.

Suốt đoạn đường, vì quá xấu hổ nên cô nhóc chẳng dám quay mặt nhìn sang bên cạnh. Những giọt mưa bên ngoài cửa sổ vẫn không phải là tâm điểm của cô. Mà cô nhóc đang cố nhớ về hình ảnh của "nạn nhân". Những gì sót lại sau "tai nạn" đó chỉ là một mái tóc bù xù như một con nhím. Một chiếc áo khoác màu xanh rêu và chiếc khăn quàng cổ màu sẫm. Một điều quan trọng nữa, người đó là nam. Cũng phải, vì là nam nên mới có thể làm cho cô phải bối rối một cách khó hiểu và mặt cứ đỏ lên như đĩa xôi gấc. Chỉ nhiêu đó nhưng cũng đã làm đầu cô nhóc phải nổ tung lên vì không hình dung được khuôn mặt chàng ta ra sao.

Lần thứ năm, lần thứ sáu, lần thứ mười lăm, cũng không nhớ rõ, cô nhóc vẫn không kiềm chế được cơn buồn ngủ của mình. Và điều tất nhiên sẽ xảy ra là đầu cô lại ngả trên vai anh chàng có mái tóc nhím xù kia. Sự việc cứ xảy ra như có một ai đó đã lập trình trước. Cô nhóc ngả vào tay người ta ngủ, rồi khi tỉnh giấc lại mở miệng lí nhí câu xin lỗi: "Ơ... ơ. Xin lỗi". Nghe hoài mà phát ngán... Chàng ta cũng vậy. Mỗi khi nhóc mở câu xin lỗi là chàng lại nở một cười thật ngắn. Ngắn đến nỗi không ai tưởng đó là một nụ cười. Và hình ảnh về chàng trai không quen đã dần rõ nét trong đầu cô nhóc. Một chàng trai cao và ốm. Khuôn mặt sáng. Đôi mắt long lanh đen, nụ cười ấm. Đặc biệt là mái tóc rối bù xù như lông nhím. Dựa vào điểm này, cô nhóc tự đặt cho chàng biệt danh thật ngộ: Nhím.

oOo​

Xe buýt chuyển bánh. Cô nhóc đang tựa đầu trên vai Nhím. Đôi tay Nhím đang nắm lấy tay cô nhóc để sưởi ấm cho nhau. Cô nhóc nhắm hờ mắt, không phải để ngủ mà là để cảm nhận hơi ấm từ người Nhím tỏa ra trong không gian lạnh buốt. Thật ấm áp đến lạ lùng. Bỗng đầu Nhím cúi thấp dần xuống mặt cô nhóc. Môi Nhím đã chạm vào má cô nhóc. Cô nhóc cảm nhận được đó chính là cái hôn Nhím dành cho mình. Cái hôn ban đầu lạnh giá nhưng sau đó ấm dần. Cô hơi sửng sốt nhưng vẫn nằm im để cảm giác chưa từng gặp đó kéo dài một chút.

"Reng reng reng...", "Jingle bells, Jingle bells, Jingle bells". Tiếng đồng hồ và tiếng nhạc hiệu điện thoại cùng vang lên một lúc. Cô nhóc bật người dậy. Mồ hôi thấmchiếc áo cô đang mặc. Cô nhóc lại mơ. Ba bốn đêm nay, giấc mơ ấy lại đến với cô nhóc. Cô nhóc chẳng biết vì sao lại thế, hay là cô đã tương tư chàng Nhím rồi? Chẳng có câu trả lời chính xác.

Tiếng chuông đồng hồ và điện thoại vẫn cứ réo lên như muốn vỡ tung ra. Cô nhóc thở phào và tắt từng cái một.

- Ối! Chết con rồi. Xe buýt khởi hành rồi má ơi.

Cô nhóc vội vã tụt khỏi gi.ường làm những việc như thường ngày để đến trường một cách nhanh nhất. Đúng là một cô nhóc ngốc nhất thế gian. Cớ sao phải luýnh quýnh thế cơ chứ. May cô nhóc vừa xách balô ra đến cửa phòng trọ thì sực nhớ: Hôm nay là chủ nhật. Ngốc ơi là ngốc.

oOo​

Chiều. Cô nhóc hẹn với đứa bạn thân tại quán chè nóng Kiwi. Nhỏ nổi tiếng trong lớp với biệt danh "thiên sứ tình yêu". Có nghĩa là ai có rắc rối, thắc mắc gì về chuyện tình cảm, chỉ cần nói một tiếng là nhỏ sẵn sàng ra tay giúp. Phải nói là những lời nhỏ chỉ dẫn thật hiệu nghiệm. Nhưng không biết với cô nhóc thì sao.

- Cho tao hỏi tí mày?

- Lại chuyện tình cảm phải không?

- Ơ... ờ. Tao cũng không biết nữa.

- Chuyện sao? Nói nghe coi.

- Là chuyện nhiều đêm tao cứ mơ về... chàng. Chẳng thể nào ngon giấc được.

- Mà mơ làm sao. Chi tiết hơn.

- Ơ... ơ. Khó nói quá.

- Thế làm sao tao tư vấn được?

- Thì chàng "hun" tao - Nói xong, má cô nhóc đỏ lên một cách nhanh chóng.

- He he. Chuyện thú vị đấy. Mà anh chàng đó là ai?

- Tao cũng chả quen nữa. Tao đi xe buýt và ngủ gật trên vai gã. Được khoảng 5, ấy 7 lần... Mà không, nhiều lắm. Tao không rõ nữa.

- Thường thì ai là người ngồi vào chỗ trước!

- Gã ta. Mà không. Chính xác là tao.

- Được rồi. Để bổn cô nương tao ra tay. Mà lạnh quá mày ơi.

- Bày đặt lạnh. Cái miệng mày lạnh thì đúng hơn. Chị gì ơi. Cho em hai cốc chè.

Nhỏ cặm cụi chén sạch cốc chè của mình. Cô nhóc chẳng còn tâm trí nào mà ăn. Cô chống cằm chăm chú nhìn bạn.

- Sao không ăn mày? Tao chén luôn phần mày nha!

Nhóc khẽ gật đầu. Ăn xong, uống nước xong, nhỏ trịnh trọng tuyên bố, còn cô nhóc thì mở to mắt, nín thở mà nghe:

- Mày đã thích gã. Và gã cũng thích mày.

- Có thế thôi à?

- Cái gì cũng phải từ từ mày. Nóng dữ zậy. Để tao phân tích cho coi. Gã hay đến chỗ mày ngồi có nghĩa là gã muốn mày ngả đầu vào vai gã. Chứ không muốn, gã đã cao chạy xa bay. Vả lại xe buýt rộng thênh thang, thiếu gì chỗ để chọn.

- Ưm... Cũng đúng

- Với lại... Mày hay nhớ về chàng trong mơ nghĩa là hình bóng chàng đã in sâu vào tâm trí mày, khiến mày không thể dứt ra được. Mà thông thường khi nhớ về ai, người ta chỉ mơ về một ánh nhìn, một cái nắm tay. Còn mày thì cảm một cái hôn. Khủng khiếp. Nghĩa là mày rất có ấn tượng với chàng...

Kết luận của chuyên gia là: "Mày thích gã, gã thích mày. Hay đúng hơn: hai đứa mày thích nhau. Chấm hết. Thôi... Bye mày. Tao có giờ piano. Chúc vui với chàng...".

Nói xong, nhỏ quay đi vội vã, bỏ cô nhóc lại với chiếc bàn lạnh giá. Cô nhóc cứ như là người mất hồn nhìn về một nơi nào đó xa xăm. Không biết cô nhóc đang nghĩ gì, có thể về gã, cũng có thể về những gì nhỏ bạn đã nói.

oOo​

Buồn ngủ. Buồn ngủ không thể chịu nổi nhưng cô nhóc chẳng dám gục đầu về phía trái, nơi Nhím đang ngồi. Ngay khi hai mí mắt đã sụp xuống hoàn toàn thì cô nhóc vẫn không quên nghiêng người sang bên phải. Rồi một cú rẽ phải bất ngờ. Cô nhóc chúi về bên phải, suýt ngã nhào. May mà Nhím nhanh tay chụp lấy vai cô nhóc. Tiếng gã réo lên hoảng hốt: "Này, cẩn thận".

Cô nhóc ngóc đầu dậy, quên béng đi chuyện buồn ngủ. Bốn mắt nhìn nhau không chớp. Lúng túng quá. Cô nhóc quay người về phía cửa sổ. Mưa rơi lất phất.

Nhiều câu hỏi tự nhiên cứ hiện lên trong đầu cô nhóc. Mỗi câu đều là một bí ẩn mà cô nhóc không thể tìm ra câu giải đáp: "Sao mỗi ngày mình lại gặp gã ta nhỉ?", "Sao gã lại đến ngồi ghế mình? Còn bao nhiêu ghế để chọn mà?". "Mày thích gã, gã thích mày. Hay đúng hơn: hai đứa mày thích nhau" - câu khẳng định của nhỏ bạn tự dưng cứ vọng đi vọng lại trong đầu cô nhóc.

oOo​

Hôm nay, bầu trời vẫn u ám như những ngày trước. Cô nhóc đến sớm hơn mọi hôm và ngồi vào chiếc ghế quen thuộc.Nhìn những giọt mưa li ti còn đọng lại trên cửa sổ sau cơn mưa bụi, cô nhóc có một quyết định quan trọng là sẽ không ngủ gật để chờ Nhím đến. Một chút hồi hộp xen lẫn âu lo. Cái bóng quen thuộc ngày nào đã lọt vào tầm mắt của cô nhóc. Nhím đã đến. Dáng người cao ráo trong chiếc áo ấm màu rêu cùng đôi giày màu xanh nhạt. Không khí như ngưng đọng quanh người cô nhóc. Trời lạnh cóng mà sao người cô nhóc bỗng nóng rực. Tim đập mỗi lúc một nhanh hơn. Cô nhóc vân vê những đầu ngón tay, căng thẳng.

Cô nhóc đưa tay mở cửa sổ và hơi bất ngờ khi gió từ bên ngoài ùa vào rất mạnh, làm mái tóc cô nhóc cứ thốc bay tứ tung lên cả mặt Nhím. Lúc này chỉ là sự va chạm giữa những sợi tóc, giữa hai chiếc áo mà có cảm giác thật lạ. Và cái cảm giác ấy cũng dứt hẳn khi khép cửa lại. Cảm giác nóng hừng hực lại đến với cô nhóc. Cô nhóc chỉ dám nhìn thẳng, để tia nhìn của mình không cắt tia nhìn của Nhím. Nhím cũng vậy, ngồi im bất động. Cô nhóc từ từ khép đôi mi mỏng của mình lại. Hơi thở nhẹ dần rồi đầu ngả lên vai Nhím. Nhím cười thật nhẹ, như nhạo cô nhóc thật trẻ con.

Nhưng Nhím đã nhầm, vì lần này không phải cô nhóc buồn ngủ. Cô nhóc đang đóng kịch. Cô nhóc diễn thật xuất sắc, khiến ai nhìn thấy cũng tưởng là thật. Bây giờ cô nhóc mới cảm nhận được rõ cảm giác khi tựa vào vai một người khác giới. Thật êm ái và dễ chịu, thật ấm áp và lâng lâng. Và thật khó tả. Cô nhóc nhắm mắt tận hưởng nó. Rồi cô tưởng tượng đến Nhím sẽ làm gì trong lúc mình đang ngủ. Một cái vuốt tóc, một cái xoa tay? Nhưng không, cô nhóc chẳng cảm giác được gì. Nhím ngồi bất động và đang ngắm cô nhóc một cách say sưa. Trong suy nghĩ của Nhím, cô nhóc thật giống con mèo nằm trú đông bên bếp lửa với cặp mắt lim dim và đôi môi đỏ mọng. Đường sóng mũi cong một cách mềm mại và khuôn mặt như đang mỉm cười... Nhím nhếch miệng cười.

oOo​

Trời lạnh buốt. Mưa bụi. Cây bằng lăng trước nhà trông xơ xác đến tội. Những chiếc lá xếp co ro lại như muốn lìa cành để chấm dứt cơn lạnh. Những cây bàng dọc đường, nơi chiếc xe buýt đỗ càng đáng thương hơn. Cô nhóc ung dung tay bỏ vào túi áo, đi giữa trời mưa bụi để ngóng phố đông. Bụi mưa bám vào tóc cô nhóc thật nhiều. Xe buýt kia rồi. Cô nhóc vội vã chạy lên xe với mong muốn sẽ gặp được Nhím càng sớm càng tốt. Cô nhóc bước lên từng bậc một cách nhanh nhẹn. Một bậc, hai bậc.

Bỗng một thanh niên từ đâu chạy xộc xuống, va vào vai cô nhóc một cái rõ mạnh và đau. Do mất thế vịn, cô nhóc ngã chới với về phía sau. "Oái" - một tiếng thét vang lên thất thanh. Cú ngã này làm cô nhóc gãy cả tay chứ chẳng chơi. Nhưng sự việc không diễn ra như thế. Vận may lại đến với cô nhóc. Vị cứu tinh nào đã đứng phía sau đỡ lấy người cô nhóc. Cô nhóc ngước lên, đập vào mắt là mái tóc xù thân quen không thể lẫn vào đâu được. Không ai khác chính là Nhím. Nhím đang ôm lấy cô nhóc, mắt hai người đang nhìn nhau không chớp.

Cô nhóc vịn vào Nhím và vội vàng đứng dậy, không giấu được vẻ lúng túng trên khuôn mặt của mình. Không một âm thanh, không một cử động. Sau một lúc lấy lại bình tĩnh, Nhím mở lời:

- Cô nhóc hay ngủ gật bên tôi đây à?

- Ơ ơ - Mặt cô nhóc bỗng đỏ lên một cách nhanh chóng.

Một thoáng bối rối. Cô nhóc đôi co lại:

- Thế sao bạn lại hay ngồi vào dãy ghế đó? Đâu thiếu gì chỗ để ngồi.

Giơ tay lên gãi đầu, Nhím khẽ cười. Mái tóc đã xù nay càng xù hơn.

- Lý do gì ấy à. Vì mình nghĩ rằng nếu chúng ta ngồi bên nhau thì sẽ ấm hơn thôi.

Bỗng có tiếng người hối thúc: "Lên hoặc xuống đi chứ. Sao lại đứng giữa lối đi thế này?". Giờ cô nhóc và Nhím mời nhận ra vị trí của mình đang đứng. Cả hai vội vã lên xe và cùng ngồi vào chỗ quen thuộc. Cô nhóc khẽ ngả đầu vào vai Nhím. Ngủ ngon...
 
×
Top Bottom