thietkehosonangluc
Thành viên
- Tham gia
- 12/1/2026
- Bài viết
- 4
Chiều muộn, văn phòng chỉ còn lại vài ánh đèn. Minh ngồi trước màn hình, kéo lại file thiết kế lần thứ không nhớ nổi là bao nhiêu. Khách chưa nói “không ổn”, nhưng Minh vẫn thấy nó… chưa đúng.
Cậu tắt nhạc, đứng dậy rót ly nước. Ngoài cửa kính, thành phố lên đèn, ai cũng vội. Minh chợt nhớ lại ngày đầu đi làm, chỉ mong có việc để làm, có dự án để học. Giờ thì có đủ cả, chỉ thiếu cảm giác tự tin ngày ấy.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ khách:
“Bản này ổn rồi em, đúng cái anh cần.”
Minh cười. Không phải vì lời khen, mà vì biết mình vẫn còn yêu cái nghề này — dù có mệt, có chậm, có hoài nghi.
Cậu lưu file, tắt máy. Ngày mai lại bắt đầu, nhưng tối nay, Minh cho phép mình nhẹ lòng hơn một chút.
Cậu tắt nhạc, đứng dậy rót ly nước. Ngoài cửa kính, thành phố lên đèn, ai cũng vội. Minh chợt nhớ lại ngày đầu đi làm, chỉ mong có việc để làm, có dự án để học. Giờ thì có đủ cả, chỉ thiếu cảm giác tự tin ngày ấy.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ khách:
“Bản này ổn rồi em, đúng cái anh cần.”
Minh cười. Không phải vì lời khen, mà vì biết mình vẫn còn yêu cái nghề này — dù có mệt, có chậm, có hoài nghi.
Cậu lưu file, tắt máy. Ngày mai lại bắt đầu, nhưng tối nay, Minh cho phép mình nhẹ lòng hơn một chút.