manh hoi uc
Thành viên
- Tham gia
- 14/4/2025
- Bài viết
- 27
Có Những Thứ Tưởng Đã Quên, Hóa Ra Chỉ Đang Nằm Im
Mưa chiều nay rơi lất phất như mưa Hà Nội trong truyện. Ngồi nhìn ra ngoài hiên, thấy những giọt nước rơi trên lá cây, tôi bỗng nhớ lại câu chuyện vừa đọc. "Chúng Ta Gặp Lại Ở Hiệu Sách" – một truyện mạng ngôn tình mà tình cờ lướt qua, định đọc qua loa cho biết, ai ngờ đọc xong lại nặng lòng thế này.Truyện kể về Linh và Minh – hai người yêu nhau thời cấp ba, rồi xa cách năm năm, rồi gặp lại ở chính hiệu sách nơi họ từng bên nhau. Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng cách tác giả viết làm tim tôi nghẹn lại từng đoạn. Không phải vì câu chữ hoa mỹ, mà vì nó chạm vào cái gì đó sâu trong lòng – những thứ tưởng đã chôn vùi, hóa ra vẫn còn đó, vẫn đau.
Câu đầu tiên của truyện đã làm tôi phải dừng lại: "Có người nói rằng thời gian là thần thánh duy nhất có thể chữa lành mọi vết thương tình yêu. Nhưng đứng giữa hiệu sách Tri Thức trong chiều mưa phùn tháng ba, Linh nhận ra rằng có những vết thương không bao giờ lành – chúng chỉ ngủ yên trong tim, chờ đợi một cái chạm để tỉnh giấc."
Đọc câu này, tôi ngẩng lên nhìn trời. Mắt cay cay. Không phải vì câu văn có gì cao siêu, mà vì nó nói đúng cái mà tôi chẳng dám thừa nhận bao nhiêu năm nay. Rằng có những thứ ta cứ tưởng đã quên, nhưng chỉ là tự dối mình thôi. Chúng vẫn nằm đó, trong góc nào đó của trái tim, chờ một cái gì đó – mùi hương, bài hát, hay chỉ đơn giản là cơn mưa – để ùa về.
Mùi Giấy Cũ Và Những Mùa Hè Không Quay Lại
Linh bước vào hiệu sách, ngửi thấy mùi giấy cũ. Tác giả viết: "Bước vào hiệu sách, mùi giấy cũ quen thuộc bao trùm lấy cô như vòng tay của người tình cũ."Đọc đoạn này, tôi ngồi im một hồi lâu. Mùi giấy cũ – ai mà không nhớ. Không phải mùi sách mới in ở hiệu sách hiện đại bây giờ, mà là mùi giấy ẩm mốc lẫn với mùi gỗ, mùi bụi đọng trên những cuốn truyện tranh đã cũ rích. Mùi của những buổi chiều trốn vào thư viện trường, ngồi ở góc khuất đọc truyện Doraemon, nghe tiếng ve kêu ngoài sân, nắng chiều rọi vào làm bụi bay mù mịt.
Trong truyện, hiệu sách không chỉ là nơi để Linh và Minh trốn đi đọc sách. Nó là chứng nhân. Chứng kiến những lần anh đọc thơ cho cô nghe, giọng anh trong trẻo như tiếng chim sớm mai. Chứng kiến lần đầu anh nắm tay cô, bàn tay run run như lá, không biết cô có rụt lại không. Chứng kiến những buổi chiều thứ bảy họ ngồi bên nhau, không nói gì, chỉ đọc sách, nhưng lòng ấm áp lạ kỳ.
"Góc nhỏ bên cửa sổ kia từng là thiên đường riêng của họ, nơi Minh lần đầu nắm tay cô với đôi bàn tay run rẩy của tuổi mười bảy."
Ai mà quên được lần đầu tiên nắm tay người mình thích. Lòng bàn tay toát mồ hôi. Tim đập thình thịch. Không dám nhìn, chỉ cúi xuống làm bộ đọc sách, nhưng chữ nào cũng không thấy vào đâu cả. Chỉ cảm nhận được cái ấm của bàn tay kia, và nghĩ thầm rằng ước gì thời gian dừng lại mãi.
Năm Năm Xa Cách – Đủ Để Đổi Thay Cả Một Kiếp Người
Năm năm nghe thì ngắn, nhưng đủ thay đổi mọi thứ. Minh đi Tokyo, trở thành người đàn ông mặc áo sơ mi trắng phẳng phiu, tóc chải gọn gàng, làm việc cho công ty lớn. Linh ở lại Hà Nội, làm nhân viên quảng cáo, gặp nhiều người, có cuộc sống riêng. Hai người đều thành công, đều có những gì mà xã hội gọi là "tốt". Nhưng không ai hạnh phúc.Minh kể về Tokyo, giọng mệt mỏi: "Nhưng thứ tớ nhớ nhất không phải những tòa nhà hay những con phố đẹp, mà là những đêm ngồi trên ban công, nhìn lên bầu trời Tokyo đầy sao và nghĩ về Hà Nội, nghĩ về hiệu sách này, nghĩ về cậu."
Đọc đoạn này, lòng tôi như có gì bóp nghẹt lại. Tokyo đẹp thế nào đi nữa, hiện đại thế nào đi nữa, nó vẫn không phải là nhà. Những đêm về, một mình trong căn hộ cao tầng nhìn xuống thành phố đèn sáng rực rỡ, anh vẫn cảm thấy cô đơn tận xương tủy. Vẫn nhớ về con ngõ nhỏ Hà Nội, về tiếng mưa rơi lộp độp, về cô gái với mái tóc dài đen nhánh ngồi bên cạnh đọc sách.
Còn Linh thì sao? Cô cũng cố quên. Cũng gặp người khác. Cũng cố xây dựng cuộc sống riêng. Nhưng không được. "Mỗi khi có ai đó tỏ tình với tớ, tớ lại nghĩ đến anh, nghĩ đến giọng nói của anh, nghĩ đến cách anh cười, nghĩ đến cách anh nắm tay tớ lần đầu tiên."
Đây mới là khổ. Không phải là không muốn quên. Mà là không thể. Cứ tưởng bình thường rồi, cứ tưởng ổn rồi, nhưng chỉ cần một chi tiết nhỏ – giọng nói, nụ cười, cách cười – là tất cả về điểm xuất phát. Như người mắc bệnh nan y, tưởng khỏi rồi, nhưng chỉ cần thời tiết đổi là tái phát.
Cuộc Gặp Gỡ – Như Giấc Mơ Mà Lại Quá Thật
Khi Linh đứng giữa hiệu sách, bỗng nghe giọng Minh gọi tên, tim cô đập loạn. Tác giả viết: "Giọng nói ấy làm tim cô đập thình thịch như tiếng trống chiến trận. Cô quay lại một cách chậm rãi, như sợ rằng đây chỉ là ảo giác của một trái tim cô đơn quá lâu."Cái sợ hãi ấy tôi hiểu rõ mồn mộn. Sợ chỉ là mình nghe lầm. Sợ chỉ là ảo giác vì nhớ quá nhiều. Sợ quay lại mà không có gì cả. Nhưng không, anh đứng đó thật. Trong ánh đèn vàng le lói của hiệu sách, anh đứng đó, nhìn cô với đôi mắt vẫn như ngày xưa.
Họ đứng nhìn nhau. Im lặng. Không nói gì. Chỉ có tiếng mưa rơi bên ngoài, tiếng giấy lật lách cách ở đâu đó. Năm năm xa cách, bao nhiêu điều muốn nói, nhưng lúc gặp lại, lại câm họng. Chỉ biết đứng đó nhìn nhau, mà nước mắt tự dưng ứa ra.
Tác giả không viết ồn ào, không viết kịch tính. Viết chậm rãi, tỉ mỉ. Ánh đèn vàng, tiếng mưa, mùi giấy cũ – từng chi tiết nhỏ đan vào nhau tạo nên một khung cảnh buồn và đẹp đến lạ. Như xem phim đen trắng ngày xưa, không nhạc nền ầm ĩ, chỉ có những khoảnh khắc im lặng nói lên tất cả.
Quán Cà Phê "Thời Gian" – Nơi Giữ Lại Những Gì Không Thể Xóa Nhòa
Rồi họ đi uống cà phê. Quán "Thời Gian" – cái tên nghe sao mà nặng trĩu thế. Quán nhỏ, trang trí cũ kỹ, bàn ghế gỗ đã sẫm màu, chậu cây xanh mướt để ở góc. Họ ngồi bên cửa sổ, nhìn ra phố đá cuội ướt mưa.Họ nói chuyện. Nhưng không phải kiểu nói rôm rả. Mà kiểu nói ngập ngừng, đứt quãng. Nói một câu rồi im lặng dài. Nhìn nhau, mắt đỏ hoe, rồi lại cúi xuống nhìn ly cà phê. Cầm ly lên, đặt xuống, chưa uống ngụm nào.
Minh kể về Tokyo, nhưng giọng không hề hào hứng. Kể về công việc, về những tòa nhà cao tầng, về văn hóa làm việc khắc nghiệt, nhưng tất cả như xa xôi, như không liên quan gì đến anh. Còn Linh kể về Hà Nội, về công việc quảng cáo, về những chuyến đi công tác, nhưng trong giọng nói có cái gì trống rỗng.
Hai người đều thành công. Hai người đều có cuộc sống tốt. Nhưng thiếu mất cái gì đó. Thiếu mất nhau.
Rồi Minh nói, giọng run run: "Tớ sợ… Sợ mọi thứ đã thay đổi. Sợ cậu đã có người khác, sợ cậu đã quên tớ. Sợ rằng nếu về mà thấy cậu hạnh phúc với ai đó, tớ sẽ không thể chịu đựng được."
Đọc đến đây, tôi phải ngừng lại. Lau nước mắt. Nỗi sợ ấy ai cũng hiểu. Sợ về mà mọi thứ đã khác. Sợ người mình yêu đã có cuộc sống riêng, đã hạnh phúc với ai đó, và mình chỉ là người đến muộn, chỉ là thừa. Nên thà đừng về. Thà cứ nhớ mãi trong ký ức, còn hơn về rồi đau.
Lời Thú Nhận – Khi Không Còn Chỗ Để Chạy Trốn
Rồi họ thú nhận. Không phải kiểu ngọt ngào trong phim. Mà kiểu khóc lóc, run rẩy, nói lắp bắp. Linh nói, giữa tiếng nấc nghẹn: "Tớ đã cố gắng quên anh, cố gắng yêu người khác, nhưng không thể. Mỗi lần có ai đó tỏ tình với tớ, tớ lại nghĩ đến anh, nghĩ đến giọng nói của anh, nghĩ đến cách anh cười, nghĩ đến cách anh nắm tay tớ lần đầu tiên."Có những tình cảm không thể dùng lý trí mà xóa. Cứ tưởng quên rồi, nhưng chỉ là tự lừa dối thôi. Trong tim, nó vẫn ở đó. Vẫn đau. Vẫn nhớ. Như vết sẹo trên da, tưởng đã lành, nhưng thời tiết đổi là lại ngứa ngáy.
Minh đứng dậy, đi qua ôm chặt lấy Linh. "Minh đứng dậy, đi qua bên cô và ôm lấy Linh thật chặt. Cái ôm ấy chứa đựng tất cả những nỗi nhớ nhung, cô đơn và khát khao trong năm năm xa cách."
Cái ôm ấy không phải ôm vì vui. Mà ôm vì đau. Ôm vì năm năm cô đơn. Ôm vì những đêm tự hỏi người kia có nhớ mình không. Ôm vì giờ mới biết, hóa ra cả hai đều đau như nhau, đều nhớ như nhau, đều không quên được như nhau.
Mưa Hà Nội – Rơi Như Những Giọt Lệ Không Tên
Xuyên suốt truyện, mưa cứ rơi hoài. Mưa lúc Linh đến hiệu sách. Mưa lúc họ gặp lại. Mưa lúc họ ngồi uống cà phê. Mưa như một nhân vật thầm lặng, không nói gì nhưng có mặt ở mọi khoảnh khắc."Mưa Hà Nội rơi như những giọt lệ thiên thần, mỗi giọt nước là một ký ức, mỗi tiếng rơi là một lời thì thầm của quá khứ."
Mưa ở đây không chỉ là mưa. Nó là nước mắt. Nó là nỗi buồn. Nó là quá khứ ùa về. Nhưng mưa cũng là sự rửa sạch. Khi mưa rơi, mọi thứ được tẩy trừ, để có thể bắt đầu lại.
Tôi thích cách tác giả dùng mưa. Nó không ồn ào, không mạnh mẽ, chỉ là mưa phùn – rơi nhè nhẹ, nhưng ướt đẫm. Giống như nỗi đau trong truyện. Không to lớn, không kịch liệt, chỉ là đau âm ỉ, dai dẳng, không biết khi nào hết.
Hà Nội Xưa Cũ – Thành Phố Của Những Linh Hồn Cô Đơn
Tác giả vẽ Hà Nội không phải kiểu hiện đại với tòa nhà cao tầng. Mà vẽ Hà Nội cũ kỹ, hoài cổ. Con ngõ nhỏ phố Hàng Bài, đá cuội ướt mưa, hiệu sách với ánh đèn vàng mờ mờ, quán cà phê vintage với bàn ghế gỗ đã phai màu."Con ngõ nhỏ phố Hàng Bài ẩm ướt trong sương mù, những viên đá cuội cổ kính phản chiếu ánh đèn vàng như những viên kim cương lấp lánh."
Hà Nội ở đây như bức tranh màu nước. Mờ ảo. Buồn man mác. Nhưng đẹp đến lạ. Tôi chưa đến Hà Nội bao giờ, nhưng đọc truyện này, như thấy mình đã đi qua những con ngõ ấy. Đã đứng dưới mưa phùn ấy. Đã ngửi mùi giấy cũ ấy.
Hà Nội không chỉ là bối cảnh. Nó là linh hồn của truyện. Nó chứa ký ức, chứa thời gian, chứa tình yêu của những người sống trên đất này. Nó là nơi mà dù đi xa đến đâu, người ta vẫn nhớ, vẫn muốn về.
Tình Yêu Tuổi Học Trò – Dấu Ấn Không Bao Giờ Phai Mờ
Có câu trong truyện làm tôi suy nghĩ mãi: "Có lẽ tình yêu đầu đời giống như dấu ấn đầu tiên trên tâm hồn, dù có cố gắng xóa đi đến đâu, vết tích ấy vẫn mãi mãi tồn tại."Người đầu tiên ta yêu, dù sau này xa cách, dù cố quên, nhưng dấu ấn ấy không mất. Nó in sâu vào tâm hồn, thành một phần của ta. Mỗi lần yêu người khác, ta vô tình so sánh. Mỗi lần cô đơn, ta lại nhớ.
Linh và Minh yêu nhau từ lúc mười tám. Tuổi của những giấc mơ hồng. Tuổi của những xúc động trong trẻo nhất. Họ chưa biết gì về đời, chưa trải qua vấp ngã, chưa có lý trí để tính toán. Họ yêu bằng cả trái tim, không giữ lại gì.
Và chính sự trong sáng ấy làm cho tình yêu của họ không quên được. Dù sau này gặp nhiều người, nhưng không ai thay thế được người đầu tiên – người mà ta đã cho đi cả trái tim chưa từng tổn thương.
Nỗi Cô Đơn Giữa Thành Công – Khi Có Tất Cả Nhưng Thiếu Điều Quan Trọng Nhất
Điều xót xa nhất trong truyện là nỗi cô đơn của người trưởng thành. Cả Linh lẫn Minh đều thành công. Có công việc tốt. Thu nhập cao. Cuộc sống ổn định. Nhưng không hạnh phúc.Minh ở Tokyo, căn hộ hiện đại tầng cao, làm việc công ty lớn, nhưng đêm về ngồi trên ban công nhìn bầu trời đầy sao mà cảm thấy trống rỗng. Linh ở Hà Nội, làm quảng cáo, gặp nhiều người, nhưng không ai chạm được vào tim.
Đây là nỗi đau của thời đại này. Chạy theo thành công, chạy theo tiền bạc, chạy theo danh vọng. Rồi một ngày nhìn lại mới thấy thiếu mất thứ quan trọng nhất – tình yêu, sự gắn kết, một tâm hồn đồng điệu.
Lời Hứa Đơn Giản – Nhưng Nặng Như Nghìn Cân
Cuối truyện, Minh hứa: "Lần này tớ sẽ không đi đâu nữa. Tớ đã xin chuyển về Hà Nội vĩnh viễn. Tớ sẽ ở lại bên cậu, không bao giờ rời xa nữa."Không có câu cao siêu kiểu "em là cả thế giới của anh". Chỉ là: ở lại. Không đi đâu nữa.
Nhưng lời hứa này nặng biết bao. Để ở lại, anh phải từ bỏ Tokyo – nơi anh xây dựng sự nghiệp năm năm trời. Phải đặt cược vào tình yêu này, dù biết năm năm xa cách có thể đã đổi thay tất cả.
Có những thứ, muốn giữ thì phải đánh đổi. Không thể vừa muốn sự nghiệp rực rỡ ở Tokyo, vừa muốn tình yêu ấm áp ở Hà Nội. Phải chọn. Và Minh đã chọn.
Kết Thúc Không Kết Thúc – Dư Vị Buồn Không Tên
Truyện kết bằng cảnh hai người ôm nhau trong quán cà phê. Mưa vẫn rơi bên ngoài. "Bên ngoài cửa sổ, mưa phùn vẫn rơi nhẹ nhàng, nhưng trong lòng hai người, mùa xuân đã về với những cánh hoa đào nở rộ."Nghe có vẻ hạnh phúc. Nhưng tôi lại thấy buồn man mác. Vì năm năm đã qua rồi. Năm năm đáng lẽ họ có thể bên nhau, nhưng đã xa cách. Năm năm cô đơn, khao khát, đau đớn. Giờ gặp lại, liệu có hạnh phúc thật không? Hay chỉ là cố níu kéo cái gì đã mất?
Tác giả không trả lời. Chỉ để lại những câu hỏi lơ lửng. Liệu tình yêu này có đủ mạnh vượt qua những thay đổi trong năm năm qua? Liệu họ có hòa nhập vào cuộc sống của nhau khi đã quen với sự độc lập? Liệu những vết thương cũ có lành, hay sẽ đau mãi?
Tôi thích cái kết này. Vì đời không phải lúc nào cũng có kết rõ ràng. Có những câu chuyện, ta không biết nó đi về đâu. Chỉ biết ở khoảnh khắc này, họ bên nhau. Và thế là đủ rồi.
![Tập thể dục cho mắt một tẹo rồi đọc tiếp hen^^ [separate]](https://kenhsinhvien.vn/images/misc/separate.gif)
Đọc xong "Chúng Ta Gặp Lại Ở Hiệu Sách", tôi ngồi im một lúc lâu. Bên ngoài trời đã tối. Mưa vẫn rơi. Trong lòng nặng trĩu, buồn buồn, cay cay. Không biết vì truyện, hay vì chính mình.
Có những câu chuyện mạng, đọc qua cho biết thôi. Nhưng có những câu chuyện, đọc xong rồi mà nó cứ đọng lại trong lòng. Không tan. Cứ ở đó, âm ỉ, như cơn mưa phùn – không to nhưng ướt đẫm.
Và tôi tự hỏi, liệu ở đâu đó, có ai cũng đang đứng dưới mưa, mong ngóng một cuộc gặp gỡ không? Hay tất cả chỉ là giấc mơ, là hy vọng mong manh. Rồi cuối cùng, cũng chỉ... tan theo mưa, chẳng còn gì nữa.