Bóng Ma Của Sự Thật
Ba năm sau.
Thành phố chìm trong cơn mưa dầm dề cuối hạ. Tuệ An đứng lặng trước bia mộ của cha, nước mưa hòa cùng sự lạnh lẽo thấm vào lớp áo khoác đen. Ba năm qua, cô đã trở thành Đội trưởng đội trọng án trẻ nhất, nổi tiếng với sự quyết đoán và lạnh lùng. "Bông hồng thép" - người ta gọi cô như vậy, nhưng ít ai biết bên trong lớp vỏ bọc ấy là một trái tim vẫn luôn khắc khoải về một bóng hình đã khuất sau song sắt.
"Cha..." Tuệ An khẽ thì thầm, ngón tay lướt qua tấm ảnh đen trắng ướt đẫm. "Con vẫn cảm thấy... vụ án năm xưa chưa thực sự kết thúc. Có một thứ gì đó, một bàn tay vô hình vẫn đang che khuất bầu trời này."
Bất chợt, giác quan nhạy bén của một cảnh sát khiến Tuệ An rùng mình. Cô cảm nhận được một ánh nhìn đang hướng về phía mình từ xa. Tuệ An xoay người, tay theo phản xạ đặt lên báng súng bên hông.
Cách đó khoảng mười mét, dưới tán cây cổ thụ già cỗi, một người đàn ông đang đứng đó. Chiếc mũ lưỡi trai che khuất nửa khuôn mặt, bộ quần áo sờn cũ nhưng không giấu được vóc dáng cao lớn, vững chãi. Dù thời gian và sự khắc nghiệt của trại giam đã để lại trên gương mặt ấy những nếp nhăn phong trần và vết sẹo mờ nơi đuôi mắt, Tuệ An vẫn nhận ra anh ngay lập tức.
Là Hải Phong.
Tim Tuệ An lỡ một nhịp. Theo bản án, anh phải thụ án 15 năm. Tại sao anh lại ở đây?
"Cô vẫn luôn cảnh giác như vậy, Tuệ An," Hải Phong lên tiếng, giọng nói trầm khàn hơn xưa, mang theo sự điềm tĩnh đến lạ lùng.
"Tại sao anh lại ở đây? Anh vượt ngục?" Tuệ An bước tới, giọng nói cố giữ vẻ cứng rắn nhưng ánh mắt lại dao động dữ dội.
Hải Phong mỉm cười nhạt, lấy từ trong túi ra một tờ giấy nát nhàu. "Lệnh đặc xá. Vì thành tích cải tạo tốt và... một vài lý do đặc biệt khác." Anh không giải thích thêm, nhưng ánh mắt tối sầm lại trong thoáng chốc. "Tôi đến để trả nợ lời hứa. Và để đưa cho cô cái này."
Hải Phong ném về phía Tuệ An một vật nhỏ bằng kim loại. Cô đưa tay bắt lấy. Đó là một chiếc chìa khóa cổ có hình thù kỳ lạ, phần đuôi khắc một ký tự nhỏ xíu: H.T.
"Cái gì đây?" Tuệ An cau mày.
"Chìa khóa mở chiếc hộp gỗ của cha cô," Hải Phong nói, bước lại gần hơn, bất chấp cơn mưa đang nặng hạt. "Ba năm qua trong tù, tôi đã nhớ lại rất nhiều chuyện. Cha tôi, ông Lâm Hạo Dân, từng nhắc đến một chiếc hộp mà ông và cha cô cùng cất giữ bí mật. Ông ấy nói, nếu một ngày Lam Phong sụp đổ nhưng bóng tối vẫn chưa tan, hãy tìm chiếc hộp đó."
Tuệ An sững sờ. Chiếc hộp gỗ gụ cũ kỹ mà cô vẫn để trên kệ sách, coi như kỷ vật vô tri, hóa ra lại chứa đựng bí mật lớn đến thế?
"Đi thôi," Hải Phong nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cô. "Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. 'Bọn chúng' đã bắt đầu đánh hơi thấy tôi ra tù rồi."
[Tại nhà Tuệ An]
Căn hộ của Tuệ An chìm trong ánh đèn vàng vọt. Chiếc hộp gỗ được đặt trên bàn. Với chiếc chìa khóa Hải Phong đưa, tiếng "lạch cạch" vang lên khô khốc, nắp hộp bật mở.
Bên trong không phải vàng bạc châu báu, mà là một cuốn sổ tay bọc da đã ố vàng và một xấp ảnh cũ.
Tuệ An run rẩy lật từng trang. Đó là nhật ký điều tra của cha cô. Những dòng chữ viết vội, những cái tên, những sơ đồ mạng lưới tội phạm phức tạp hơn nhiều so với những gì cô từng biết về gia tộc Lam Phong.
"Đọc trang cuối cùng đi," Hải Phong nhắc.
Tuệ An lật đến trang cuối. Nét chữ của cha cô trở nên nguệch ngoạc, gấp gáp: "Lam Phong chỉ là con tốt thí. Kẻ thực sự đứng sau, kẻ giật dây tất cả mọi chuyện, hắn gọi là 'Kẻ Ẩn Danh'. Hắn nằm ngay trong lòng hệ thống. Cẩn thận với..."
Dòng chữ bị ngắt quãng bởi một vệt máu khô thẫm màu. Cái tên của kẻ đó chưa kịp viết ra.
Nhưng bên dưới cuốn sổ là một bức ảnh đen trắng chụp một buổi tiệc từ 20 năm trước. Trong ảnh, Lâm Quốc Cường (chú của Hải Phong) đang kính cẩn cúi đầu bắt tay một người đàn ông đeo mặt nạ trong lễ hội hóa trang. Điểm đặc biệt duy nhất để nhận diện người đàn ông đó là chiếc nhẫn ruby đỏ rực trên ngón áp út tay phải.
"Chiếc nhẫn này..." Tuệ An thì thầm, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô đã từng thấy nó. Rất gần đây.
"Cô nhận ra nó, đúng không?" Hải Phong quan sát biểu cảm của cô.
Chưa kịp trả lời, tiếng chuông cửa reo lên dồn dập, phá tan bầu không khí căng thẳng.
"Tuệ An! Mở cửa! Là tôi, Minh đây!"
Tuệ An giật mình, vội vàng đóng nắp hộp lại, nhìn Hải Phong. Anh ra hiệu im lặng rồi nhanh chóng lùi vào góc khuất của căn bếp.
Tuệ An hít sâu, mở cửa. Minh đứng đó, ướt sũng, vẻ mặt đầy lo lắng và... nghi hoặc.
"Có chuyện gì vậy Minh?"
"Tớ nghe tin Hải Phong đã được đặc xá chiều nay," Minh bước vào, ánh mắt đảo nhanh quanh phòng khách như đang tìm kiếm. "Hắn ta có đến tìm cậu không? Cấp trên vừa ra lệnh giám sát đặc biệt đối với hắn. Họ nghi ngờ hắn vẫn còn giấu những tài khoản bí mật của Lam Phong."
"Không," Tuệ An nói dối, tim đập thình thịch. "Tớ chưa gặp anh ta."
Minh nhìn thẳng vào mắt Tuệ An, im lặng vài giây khiến không khí trở nên ngột ngạt. Rồi ánh mắt anh rơi xuống chiếc hộp gỗ trên bàn, và... vũng nước mưa còn đọng lại trên sàn nhà, dẫn từ cửa sổ vào.
"Tuệ An," giọng Minh trầm xuống, đầy cảnh báo. "Cậu biết quy định mà. Nếu cậu bao che cho tội phạm, tớ không thể bảo vệ cậu được nữa đâu."
Đột nhiên, điện thoại của Minh đổ chuông. Anh bắt máy, sắc mặt lập tức thay đổi, trở nên nghiêm trọng và cung kính.
"Vâng... thưa Cục trưởng. Tôi đang ở nhà cô ấy... Vâng, tôi sẽ báo cáo ngay."
Minh cúp máy, nhìn Tuệ An với ánh mắt phức tạp. "Cục trưởng muốn gặp cậu vào sáng mai. Ông ấy muốn trực tiếp chỉ đạo vụ án mới liên quan đến tàn dư của Lam Phong."
Khi Minh quay lưng định rời đi, ánh đèn hành lang hắt lên tay anh khi anh chỉnh lại cổ áo. Không có nhẫn. Minh sạch sẽ. Nhưng cái tên "Cục trưởng" vừa được nhắc đến khiến Tuệ An và Hải Phong (đang nấp trong bóng tối) đồng loạt nhìn nhau.
Trong tâm trí Tuệ An hiện lên hình ảnh buổi lễ thăng chức tuần trước. Cục trưởng - người thầy đáng kính của cô - khi nâng ly chúc mừng, trên ngón tay ông ta lấp lánh một chiếc nhẫn ruby màu đỏ máu.
Cánh cửa đóng lại sau lưng Minh. Hải Phong bước ra từ bóng tối.
"Có vẻ như chúng ta đã biết 'Kẻ Ẩn Danh' là ai," Hải Phong nói, giọng lạnh băng. "Và cô đang làm việc ngay dưới trướng của quỷ dữ."
Tuệ An ngồi phịch xuống ghế, tay siết chặt chiếc hộp gỗ. Cuộc chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu. Không còn là cảnh sát bắt tội phạm nữa. Đây là cuộc chiến sinh tồn giữa sự thật và một thế lực đen tối đang trùm lên cả thành phố này.
"Hợp tác chứ?" Hải Phong đưa tay ra.
Tuệ An ngước lên nhìn anh, ánh mắt kiên cường trở lại. Cô nắm lấy tay anh.
"Hợp tác. Một bản hợp đồng mới. Cho đến khi ánh sáng được phơi bày."
Kết thúc Tập 11.
Ba năm sau.
Thành phố chìm trong cơn mưa dầm dề cuối hạ. Tuệ An đứng lặng trước bia mộ của cha, nước mưa hòa cùng sự lạnh lẽo thấm vào lớp áo khoác đen. Ba năm qua, cô đã trở thành Đội trưởng đội trọng án trẻ nhất, nổi tiếng với sự quyết đoán và lạnh lùng. "Bông hồng thép" - người ta gọi cô như vậy, nhưng ít ai biết bên trong lớp vỏ bọc ấy là một trái tim vẫn luôn khắc khoải về một bóng hình đã khuất sau song sắt.
"Cha..." Tuệ An khẽ thì thầm, ngón tay lướt qua tấm ảnh đen trắng ướt đẫm. "Con vẫn cảm thấy... vụ án năm xưa chưa thực sự kết thúc. Có một thứ gì đó, một bàn tay vô hình vẫn đang che khuất bầu trời này."
Bất chợt, giác quan nhạy bén của một cảnh sát khiến Tuệ An rùng mình. Cô cảm nhận được một ánh nhìn đang hướng về phía mình từ xa. Tuệ An xoay người, tay theo phản xạ đặt lên báng súng bên hông.
Cách đó khoảng mười mét, dưới tán cây cổ thụ già cỗi, một người đàn ông đang đứng đó. Chiếc mũ lưỡi trai che khuất nửa khuôn mặt, bộ quần áo sờn cũ nhưng không giấu được vóc dáng cao lớn, vững chãi. Dù thời gian và sự khắc nghiệt của trại giam đã để lại trên gương mặt ấy những nếp nhăn phong trần và vết sẹo mờ nơi đuôi mắt, Tuệ An vẫn nhận ra anh ngay lập tức.
Là Hải Phong.
Tim Tuệ An lỡ một nhịp. Theo bản án, anh phải thụ án 15 năm. Tại sao anh lại ở đây?
"Cô vẫn luôn cảnh giác như vậy, Tuệ An," Hải Phong lên tiếng, giọng nói trầm khàn hơn xưa, mang theo sự điềm tĩnh đến lạ lùng.
"Tại sao anh lại ở đây? Anh vượt ngục?" Tuệ An bước tới, giọng nói cố giữ vẻ cứng rắn nhưng ánh mắt lại dao động dữ dội.
Hải Phong mỉm cười nhạt, lấy từ trong túi ra một tờ giấy nát nhàu. "Lệnh đặc xá. Vì thành tích cải tạo tốt và... một vài lý do đặc biệt khác." Anh không giải thích thêm, nhưng ánh mắt tối sầm lại trong thoáng chốc. "Tôi đến để trả nợ lời hứa. Và để đưa cho cô cái này."
Hải Phong ném về phía Tuệ An một vật nhỏ bằng kim loại. Cô đưa tay bắt lấy. Đó là một chiếc chìa khóa cổ có hình thù kỳ lạ, phần đuôi khắc một ký tự nhỏ xíu: H.T.
"Cái gì đây?" Tuệ An cau mày.
"Chìa khóa mở chiếc hộp gỗ của cha cô," Hải Phong nói, bước lại gần hơn, bất chấp cơn mưa đang nặng hạt. "Ba năm qua trong tù, tôi đã nhớ lại rất nhiều chuyện. Cha tôi, ông Lâm Hạo Dân, từng nhắc đến một chiếc hộp mà ông và cha cô cùng cất giữ bí mật. Ông ấy nói, nếu một ngày Lam Phong sụp đổ nhưng bóng tối vẫn chưa tan, hãy tìm chiếc hộp đó."
Tuệ An sững sờ. Chiếc hộp gỗ gụ cũ kỹ mà cô vẫn để trên kệ sách, coi như kỷ vật vô tri, hóa ra lại chứa đựng bí mật lớn đến thế?
"Đi thôi," Hải Phong nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cô. "Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. 'Bọn chúng' đã bắt đầu đánh hơi thấy tôi ra tù rồi."
[Tại nhà Tuệ An]
Căn hộ của Tuệ An chìm trong ánh đèn vàng vọt. Chiếc hộp gỗ được đặt trên bàn. Với chiếc chìa khóa Hải Phong đưa, tiếng "lạch cạch" vang lên khô khốc, nắp hộp bật mở.
Bên trong không phải vàng bạc châu báu, mà là một cuốn sổ tay bọc da đã ố vàng và một xấp ảnh cũ.
Tuệ An run rẩy lật từng trang. Đó là nhật ký điều tra của cha cô. Những dòng chữ viết vội, những cái tên, những sơ đồ mạng lưới tội phạm phức tạp hơn nhiều so với những gì cô từng biết về gia tộc Lam Phong.
"Đọc trang cuối cùng đi," Hải Phong nhắc.
Tuệ An lật đến trang cuối. Nét chữ của cha cô trở nên nguệch ngoạc, gấp gáp: "Lam Phong chỉ là con tốt thí. Kẻ thực sự đứng sau, kẻ giật dây tất cả mọi chuyện, hắn gọi là 'Kẻ Ẩn Danh'. Hắn nằm ngay trong lòng hệ thống. Cẩn thận với..."
Dòng chữ bị ngắt quãng bởi một vệt máu khô thẫm màu. Cái tên của kẻ đó chưa kịp viết ra.
Nhưng bên dưới cuốn sổ là một bức ảnh đen trắng chụp một buổi tiệc từ 20 năm trước. Trong ảnh, Lâm Quốc Cường (chú của Hải Phong) đang kính cẩn cúi đầu bắt tay một người đàn ông đeo mặt nạ trong lễ hội hóa trang. Điểm đặc biệt duy nhất để nhận diện người đàn ông đó là chiếc nhẫn ruby đỏ rực trên ngón áp út tay phải.
"Chiếc nhẫn này..." Tuệ An thì thầm, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô đã từng thấy nó. Rất gần đây.
"Cô nhận ra nó, đúng không?" Hải Phong quan sát biểu cảm của cô.
Chưa kịp trả lời, tiếng chuông cửa reo lên dồn dập, phá tan bầu không khí căng thẳng.
"Tuệ An! Mở cửa! Là tôi, Minh đây!"
Tuệ An giật mình, vội vàng đóng nắp hộp lại, nhìn Hải Phong. Anh ra hiệu im lặng rồi nhanh chóng lùi vào góc khuất của căn bếp.
Tuệ An hít sâu, mở cửa. Minh đứng đó, ướt sũng, vẻ mặt đầy lo lắng và... nghi hoặc.
"Có chuyện gì vậy Minh?"
"Tớ nghe tin Hải Phong đã được đặc xá chiều nay," Minh bước vào, ánh mắt đảo nhanh quanh phòng khách như đang tìm kiếm. "Hắn ta có đến tìm cậu không? Cấp trên vừa ra lệnh giám sát đặc biệt đối với hắn. Họ nghi ngờ hắn vẫn còn giấu những tài khoản bí mật của Lam Phong."
"Không," Tuệ An nói dối, tim đập thình thịch. "Tớ chưa gặp anh ta."
Minh nhìn thẳng vào mắt Tuệ An, im lặng vài giây khiến không khí trở nên ngột ngạt. Rồi ánh mắt anh rơi xuống chiếc hộp gỗ trên bàn, và... vũng nước mưa còn đọng lại trên sàn nhà, dẫn từ cửa sổ vào.
"Tuệ An," giọng Minh trầm xuống, đầy cảnh báo. "Cậu biết quy định mà. Nếu cậu bao che cho tội phạm, tớ không thể bảo vệ cậu được nữa đâu."
Đột nhiên, điện thoại của Minh đổ chuông. Anh bắt máy, sắc mặt lập tức thay đổi, trở nên nghiêm trọng và cung kính.
"Vâng... thưa Cục trưởng. Tôi đang ở nhà cô ấy... Vâng, tôi sẽ báo cáo ngay."
Minh cúp máy, nhìn Tuệ An với ánh mắt phức tạp. "Cục trưởng muốn gặp cậu vào sáng mai. Ông ấy muốn trực tiếp chỉ đạo vụ án mới liên quan đến tàn dư của Lam Phong."
Khi Minh quay lưng định rời đi, ánh đèn hành lang hắt lên tay anh khi anh chỉnh lại cổ áo. Không có nhẫn. Minh sạch sẽ. Nhưng cái tên "Cục trưởng" vừa được nhắc đến khiến Tuệ An và Hải Phong (đang nấp trong bóng tối) đồng loạt nhìn nhau.
Trong tâm trí Tuệ An hiện lên hình ảnh buổi lễ thăng chức tuần trước. Cục trưởng - người thầy đáng kính của cô - khi nâng ly chúc mừng, trên ngón tay ông ta lấp lánh một chiếc nhẫn ruby màu đỏ máu.
Cánh cửa đóng lại sau lưng Minh. Hải Phong bước ra từ bóng tối.
"Có vẻ như chúng ta đã biết 'Kẻ Ẩn Danh' là ai," Hải Phong nói, giọng lạnh băng. "Và cô đang làm việc ngay dưới trướng của quỷ dữ."
Tuệ An ngồi phịch xuống ghế, tay siết chặt chiếc hộp gỗ. Cuộc chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu. Không còn là cảnh sát bắt tội phạm nữa. Đây là cuộc chiến sinh tồn giữa sự thật và một thế lực đen tối đang trùm lên cả thành phố này.
"Hợp tác chứ?" Hải Phong đưa tay ra.
Tuệ An ngước lên nhìn anh, ánh mắt kiên cường trở lại. Cô nắm lấy tay anh.
"Hợp tác. Một bản hợp đồng mới. Cho đến khi ánh sáng được phơi bày."
Kết thúc Tập 11.