Bản hợp đồng nguy hiểm | Tập 1 | Chương 1

kauhan

Thành viên
Tham gia
1/7/2023
Bài viết
33
CHƯƠNG 1: NHIỆM VỤ BÍ MẬT
Trụ sở Đội Cảnh sát Đặc nhiệm nằm khuất sâu trong một con đường ít người qua lại, bị che chắn bởi hàng sao già rợp bóng. Những thân cây cao vươn lên, tán lá giao nhau trên cao, tạo thành một khoảng râm cố định quanh năm, khiến khu vực này lúc nào cũng mang một vẻ trầm lặng, tách biệt khỏi nhịp sống bên ngoài.

Bề ngoài, tòa nhà không khác gì một khu hành chính cũ kỹ, lớp sơn xám bạc màu theo năm tháng, vài mảng tường đã bong tróc, để lộ lớp xi măng thô ráp bên dưới. Nhưng chỉ những người làm việc bên trong mới hiểu rõ, nơi này không hề cũ kỹ như vẻ ngoài của nó. Đây là trung tâm của những chuyên án không bao giờ xuất hiện trên báo chí, nơi những quyết định được đưa ra trong vài phút có thể định đoạt số phận của rất nhiều con người.

Tuệ An đứng thẳng trước bàn họp dài, hai tay đặt sau lưng theo đúng tác phong điều lệnh. Lưng cô thẳng, vai hơi căng, dáng đứng vững vàng của một người đã quen với áp lực. Ánh mắt cô tập trung vào màn hình lớn treo trên tường, nơi những hình ảnh liên tục được trình chiếu.

Đó là những bức ảnh chụp lén từ xa, những đoạn phim mờ nhòe ghi lại các giao dịch diễn ra trong bóng tối, những gương mặt bị khoanh đỏ kèm theo mã số, và cả những địa điểm tối tăm không bao giờ xuất hiện trên bản đồ du lịch của thành phố.

Căn phòng im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng điều hòa chạy đều đều trên trần nhà. Không ai nói chuyện riêng. Không ai xao nhãng. Tất cả đều đang chờ.

Tuệ An đã quen với bầu không khí này.

Cô hai mươi sáu tuổi, là một trong những sĩ quan trẻ nhất của đội đặc nhiệm hình sự, nhưng chưa từng có ai nghi ngờ năng lực của cô. Những năm huấn luyện khắc nghiệt đã mài giũa cô trở thành một người kỷ luật đến mức gần như cứng nhắc. Trong bộ quân phục được là phẳng phiu, Tuệ An toát lên vẻ lạnh lùng và nghiêm túc, đôi mắt đen sâu thẳm luôn giữ một khoảng cách vừa đủ với thế giới xung quanh.

Người ta thường nói, ở cô tồn tại một lớp phòng vệ vô hình - không dễ tiếp cận, cũng không dễ bị lay động. Không phải vì cô kiêu ngạo, mà vì cô đã sớm học được rằng, trong công việc này, cảm xúc là thứ nguy hiểm nhất.

“Trong ba tháng gần đây, chúng ta ghi nhận sự xuất hiện trở lại của một nhánh xã hội đen từng bị đánh sập cách đây sáu năm.”

Giọng đội trưởng Trần vang lên, trầm và chắc, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Ông ngoài năm mươi, tóc đã điểm bạc, trên gương mặt hằn rõ những nếp nhăn của thời gian và áp lực nghề nghiệp. Ánh mắt ông vẫn sắc bén như ngày đầu, ánh mắt của một người đã quen nhìn thẳng vào tội ác mà không né tránh.

Trên màn hình, dòng chữ “Chuyên án LP-07” hiện rõ.

“Nhánh này hoạt động cực kỳ kín kẽ, có hệ thống rửa tiền tinh vi, liên quan đến vận chuyển hàng cấm và thao túng tài chính.” Ông dừng lại một nhịp, ánh mắt quét khắp căn phòng, như muốn chắc chắn rằng không ai bỏ sót lời nào. “Đằng sau nhánh này là một gia tộc.”

Tuệ An khẽ nheo mắt.

Gia tộc.

Trong thế giới ngầm, từ này mang một ý nghĩa khác hẳn. Nó không chỉ là tổ chức, mà là huyết thống, là quyền lực truyền đời, là thứ ăn sâu vào từng mạch máu và không dễ bị nhổ bỏ.

“Chúng ta nghi ngờ gia tộc này đang tiến hành tái cấu trúc toàn bộ mạng lưới, chuẩn bị cho một giai đoạn hoạt động mới.”

Một sĩ quan lên tiếng:
“Có đầu mối cụ thể chưa, thưa đội trưởng?”

“Có.” Đội trưởng Trần gật đầu. “Và nhiệm vụ lần này cần một người tiếp cận sâu.”

Không khí trong phòng chùng xuống.

Tiếp cận sâu đồng nghĩa với cải trang, xâm nhập, sống giữa ranh giới mong manh của đúng và sai, thật và giả. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống, hoặc tệ hơn là biến mất mà không để lại dấu vết.

Ánh mắt đội trưởng dừng lại nơi Tuệ An.

“Đồng chí Tuệ An.”

Cô bước lên một bước, giọng dứt khoát: “Có mặt.”

“Nhiệm vụ này giao cho đồng chí.”

Không ai phản đối. Cũng không ai ngạc nhiên.

Tuệ An là người phù hợp nhất. Lý trí, kỷ luật, khả năng kiểm soát cảm xúc gần như tuyệt đối. Ít ai biết rằng, phía sau vẻ lạnh lùng ấy là một quá khứ chưa bao giờ ngủ yên, được chôn chặt dưới lớp vỏ bình thản.

“Cô sẽ tiếp cận từ tầng ngoài, theo dõi các mối liên hệ tài chính và xã hội. Mục tiêu là tìm ra đầu não thật sự.”

Tuệ An gật đầu, ánh mắt không dao động.

Trong đầu cô, nhiệm vụ đã được sắp xếp thành từng bước rõ ràng, như một bản đồ đã được vẽ sẵn. Cô không hỏi thêm. Với cô, nhiệm vụ luôn chỉ là nhiệm vụ, không có chỗ cho do dự.

Ít nhất, cô đã luôn tin như vậy.

Cuộc họp kết thúc, nhưng đội trưởng Trần giữ Tuệ An lại.

Căn phòng giờ chỉ còn hai người. Không gian bỗng trở nên trống trải hơn, tiếng điều hòa nghe rõ hơn, như nhấn mạnh sự nghiêm trọng của những điều sắp được nói ra.

Ông tắt màn hình lớn, rồi chậm rãi đặt lên bàn một tập hồ sơ dày. Bìa hồ sơ màu đen, không ký hiệu công khai, là loại chỉ dành cho những chuyên án đặc biệt nghiêm trọng, nơi mỗi cái tên bên trong đều có thể kéo theo hàng loạt hệ lụy.

“Có một điều cô cần biết.” Giọng ông trầm xuống. “Gia tộc này… không giống những tổ chức cô từng đối mặt.”

Tuệ An im lặng chờ đợi.

“Gia tộc Lam Phong.”

Bốn chữ ấy rơi vào không gian tĩnh lặng như một tiếng gõ nặng nề, dội vào nhận thức của cô.

Lam Phong.

Ngay cả trong giới cảnh sát hình sự, cái tên này cũng hiếm khi được nhắc đến công khai. Một gia tộc tồn tại giữa ranh giới mờ tối của pháp luật, với lịch sử kéo dài hàng chục năm, từng nhiều lần thoát khỏi các cuộc truy quét lớn một cách khó hiểu.

“Người đứng đầu đời trước đã biến mất khỏi hồ sơ từ lâu.” Đội trưởng Trần nói chậm rãi. “Nhưng quyền lực của gia tộc này chưa bao giờ thực sự biến mất.”

Ông lật hồ sơ, đẩy về phía cô.

“Và người thừa kế hiện tại-”

Ngón tay ông dừng lại trên một cái tên được in đậm.

Hải Phong.

Tuệ An nhìn xuống cái tên ấy.

Không hiểu vì sao, tim cô khẽ khựng lại một nhịp rất nhẹ, gần như không thể nhận ra. Cô đã đối mặt với hàng trăm cái tên trong sự nghiệp của mình, nhưng hiếm khi cảm giác bất thường xuất hiện sớm đến vậy.

“Hải Phong là người nắm giữ phần lớn tài sản hợp pháp của gia tộc. Xuất hiện công khai với tư cách doanh nhân. Không tiền án, không tiền sự. Hồ sơ sạch đến mức đáng ngờ.”

“Hắn bao nhiêu tuổi, thưa đội trưởng?” Tuệ An hỏi, giọng đều.

“Hai mươi tám.”

Chỉ hơn cô hai tuổi.

“Rất thông minh. Rất kín kẽ.” Đội trưởng nhìn thẳng vào mắt cô. “Và rất nguy hiểm. Nếu có một người có thể lật ngược thế cờ, thì đó chính là hắn.”

Tuệ An khép hồ sơ lại, lòng bàn tay hơi siết chặt.

“Cô không được phép tiếp cận trực diện hắn ở giai đoạn đầu.” Ông nhấn mạnh. “Đây không phải đối tượng bình thường.”

“Rõ.”

Cô đứng dậy.

Khi tay vừa chạm vào tay nắm cửa, giọng đội trưởng vang lên lần nữa, chậm và nặng:
“Tuệ An… nếu tình hình vượt quá tầm kiểm soát, tôi cần cô rút lui ngay.”

Cô quay lại, ánh mắt bình thản: “Tôi hiểu.”

Nhưng chính cô cũng không nhận ra rằng, khoảnh khắc cái tên Hải Phong xuất hiện, một thứ gì đó đã lặng lẽ lệch khỏi quỹ đạo vốn có.

Trên đường trở về phòng làm việc, Tuệ An bước chậm hơn thường lệ.

Hành lang dài, ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh phản chiếu bóng cô trên nền gạch. Mỗi bước chân vang lên đều đặn, quen thuộc, nhưng trong lòng cô lại không hoàn toàn yên tĩnh như vẻ ngoài.

Cái tên ấy vẫn quanh quẩn trong đầu.

Hải Phong… Hải Phong…

Tuệ An không có thói quen để cảm xúc chen vào công việc. Từ ngày bước chân vào ngành, cô đã tự đặt ra cho mình những nguyên tắc rõ ràng: không mềm lòng, không tò mò ngoài phạm vi nhiệm vụ, không để cảm xúc che mờ lý trí.

Bởi vì cô đã từng trả giá.

Cánh cửa phòng làm việc khép lại. Tuệ An ngồi xuống ghế, cho phép mình thả lỏng trong vài giây hiếm hoi. Cô mở ngăn kéo bên phải bàn làm việc, nơi luôn được khóa cẩn thận.

Bên trong là một tấm ảnh cũ.

Một người đàn ông trong bộ quân phục cảnh sát, nụ cười hiền nhưng ánh mắt nghiêm nghị. Là cha cô.

Ông mất khi cô được hai mươi mốt tuổi, trong một chuyên án truy bắt tội phạm ma túy xuyên biên giới. Vụ án được khép lại nhanh chóng, hung thủ bị tiêu diệt, nhưng lại có những sự thật chưa bao giờ được công bố trọn vẹn.

Tuệ An nhớ rất rõ ngày hôm đó.

Mưa lớn. Bên ngoài hành lang bệnh viện lạnh lẽo và bên trong một căn phòng, bàn tay mẹ cô đang run rẩy khi ký vào tờ giấy xác nhận, từng nét chữ như nặng trĩu hơn cả sức nặng của sự thật…

Từ sau khoảnh khắc ấy, thế giới của cô đã hoàn toàn thay đổi.

Cô không còn cho phép mình yếu đuối. Tuệ An không còn tin rằng công lý luôn hiện hữu một cách hiển nhiên. Tuy nhiên, chính điều đó lại khiến cô càng kiên định hơn với con đường đã chọn.

Sau này, cô đặt mục tiêu trở thành cảnh sát không chỉ vì lý tưởng, mà còn vì một lời hứa thầm lặng: cô không muốn để những kẻ núp sau bóng tối được tiếp tục thao túng số phận người khác, như cách họ đã từng cướp đi gia đình của cô.

Gia tộc Lam Phong.

Những cái tên như vậy chính là lý do cô tồn tại ở đây.

Tuệ An hít sâu, gấp lại tấm ảnh, cất vào ngăn kéo.

“Không có ngoại lệ nào cả.” Cô tự nhủ. “Không ai được đứng ngoài vòng luật pháp.”
... Dù là ai đi nữa.

Buổi tối hôm đó, Tuệ An ở lại trụ sở muộn hơn thường lệ.

Phòng thay đồ vắng người. Cô thay bộ quân phục bằng trang phục thường ngày: quần jean tối màu, áo sơ mi đơn giản, khoác ngoài là chiếc áo khoác dài màu be. Diện mạo mới khiến cô trông khác đi và mềm mại hơn, nhưng vẫn giữ nét sắc sảo quen thuộc.

Trước gương, Tuệ An buộc gọn tóc. Ánh mắt trong gương lạnh và tỉnh táo, không cho phép bất kỳ sự dao động nào tồn tại quá lâu.

Cải trang không phải là trở thành người khác, mà là giấu đi con người thật của mình.

Cô quay lại bàn làm việc, mở tập hồ sơ mục tiêu đã được mã hóa.

Trang đầu tiên hiện ra: là ảnh chân dung của Hải Phong.

Tuệ An dừng lại.

Người đàn ông trong ảnh mặc vest đen, dáng vẻ điềm tĩnh. Ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính, không cười, cũng không tỏ ra thách thức. Đó là kiểu ánh mắt khiến người ta khó đoán, không phô trương, không né tránh, như thể mọi thứ đều đã nằm trong tầm kiểm soát.

Có gì đó … không ổn.

Tuệ An không thể gọi tên chính xác cảm giác ấy. Không phải sợ hãi, cũng không hẳn là tò mò. Mà là một sự khó chịu mơ hồ, như thể ánh mắt trong bức ảnh kia đang nhìn ngược lại cô, xuyên qua lớp giấy vô tri.

Cô lật tiếp hồ sơ.

Thông tin học vấn, các công ty đứng tên và những mối quan hệ xã hội hợp pháp. Một hồ sơ quá sạch và quá hoàn hảo.!

“Hoặc là vô tội tuyệt đối …” cô nghĩ, “…hoặc là nguy hiểm đến mức không để lại dấu vết.”

Tuệ An khép hồ sơ lại, bàn tay đặt lên bìa cứng.

Ngoài kia, thành phố đã lên đèn. Những ánh sáng rực rỡ che giấu vô số góc khuất mà cô sắp phải bước vào.

Cô không biết rằng, từ khoảnh khắc này, nhiệm vụ mang tên "Lam Phong" sẽ không chỉ thử thách bản lĩnh của một sĩ quan cảnh sát, mà còn từng bước phá vỡ những nguyên tắc cô đã dùng cả đời để giữ gìn.

Và Hải Phong … sẽ không chỉ là một cái tên trong hồ sơ.

Tuệ An không hề hay biết rằng, nhiệm vụ này sẽ là khởi đầu cho một chuỗi lựa chọn khiến cô phải đối diện với chính mình, với quá khứ và với một người đàn ông mà cô không bao giờ nên gặp.
 
Quay lại
Top Bottom