Anh chị giúp em cảm nhận bài này với ạ T-T

ane_129

Thành viên
Tham gia
26/3/2026
Bài viết
1
Đề bài: Viết cảm nhận về một quyển sách em yêu thích.
Anh chị hoặc thầy cô giáo nào đọc và cảm nhận giúp em với ạ, em cảm ơn ạ T-T
Bài làm:
Trong giới văn chương, chắc chắn sẽ có vô số tác phẩm đồng tác giả nhưng lại mang cho mình những cảm xúc khác nhau. Như tác phẩm về tình yêu nồng nhiệt của tuổi trẻ của Mắt Biếc, cái vô tư, thong dong của Cho tôi xin một vé về tuổi thơ. Và Hạ Đỏ-Nguyễn Nhật Ánh cũng như thế, mang cho mình một sắc thái không một tác phẩm nào có được.
Có những con người họ vẫn sống theo những nhịp điệu hối hả của dòng đời, trong những lần họ sống như thế, họ đã vô tình bỏ lại những kí ức của một mùa hạ đã hiện hình trong năm tháng tuổi trẻ. Những lần mùa hạ đó, có người vội cất đi, có người vẫn mang bên mình. Nhưng riêng Hạ Đỏ lại không như thế, mùa hạ đó vẫn luôn hiện hình, vẫn luôn tồn tại trong từng trang sách như nỗi buồn khon người họ vẫn sống theo những nhịp điệu hối hả của dòng đời, trong những lần họ sống như thế, họ đã vô tình bỏ lại những kí ức của một mùa hạ đã hiện hình trong năm tháng tuổi trẻ. Những lần mùa hạ đó, có người vội cất đi, có người vẫn mang bên mình. Nhưng riêng Hạ Đỏ do Nguyễn Nhật Ánh lại không như thế, mùa hạ đó vẫn luôn hiện hình, vẫn luôn tồn tại trong từng trang sách như nỗi buồn khắc khoải của nhân vật Chương-chọn để lại cả thế giới cho mùa hạ năm đó, như câu thơ của Huyền Kiêu:
"Hạ đỏ, có chàng tới hỏi:
-Em thơ, chị đẹp em đâu?"
Hạ đỏ là một trong số những tác phẩm bán chạy của ngòi bút Nguyễn Nhật Ánh, tuy không đạt được giải thưởng nào nhưng luôn là lựa chọn đầu của những độc giả yêu mùa hạ như bản thân em. Hạ Đỏ không chỉ là một bản tình ca về tình đơn phương mà còn là nỗi lòng "đói" chữ của hai chị em Út Thêm và Dư.
Đối với người thành thị, con chữ chỉ là một công cụ để giao tiếp hằng ngày, không có giá trị cho lắm. Như trong qua điểm của một số người, thi ca không có tác dụng. Nhưng thực chất, con chữ, thi ca lại là cái giá trị sống còn cốt lõi cho cuộc sống như với Út Thêm và Dư. Nơi làng Hà Xuyên, nơi xóm Miễu, con chữ là điểm sáng của tri thức, là bàn đạp để rời khỏi lũy tre đầu làng, là con đường đi tới một cuộc đời mới, là công cụ để khai sáng tâm trí của bản thân. Chỉ có những khát vọng nhỏ nhoi đó đã là mong muốn nhỏ nhoi của hai đứa trẻ chốn thôn quê đầy nắng và gió miền Trung. Vì thế, Út Thêm, Dư được Chương-một người con sinh ra nơi thành thị dạy cho vỏn vẹn hai mươi chín con chữ đã là một điều đắt giá của tác phẩm.
Cho biết, tác phẩm không chỉ là những khát vọng nhỏ nhoi của tuổi trẻ về con chữ, về chốn thành thị lấp lánh ngoài kia. Mà còn cho ta hiểu rằng, ta có được con chữ, hiểu được rõ giá trị của tác phẩm mang lại là một điều khá may mắn. Hạ Đỏ đã cho ta hiểu được rằng, con chữ rất có giá trị và việc Út Thêm hay Dư chọn nỗ lực, bỏ cả những buổi đi chơi ngày kia chỉ để đánh đổi những con chữ đó. Ánh sáng của tri thức mãi sẽ sống còn, sẽ mãi lẻ loi trong nắng của xóm Miễu, sẽ đầy trên lối đi đầy cỏ May của nhà hai chị em, sẽ mãi vương trên cành phượng của nhà Út.
Không chỉ từng đó, Hạ đỏ còn có giá trị cho ta một lần biết và hoài niệm về ngày tuổi thơ vốn đã đánh mất từ lâu trong những khung cảnh quen thuộc đó, từ lũy tre, từ con suối hay cảnh những bụi chuối cũng đủ cho ta một lần nhớ về tuổi thơ. Khung cảnh đó không chỉ mang lại cho ta những hoài niệm, mà còn là dư vị ngọt ngào của mùa hạ, của cái ngây thơ của tuổi thơ, trò chơi hay cái mát của dòng suối mát lạnh vốn bị thành thị lấy đi mất rồi.
Có ai đó đã từng nói, yêu đơn phương không phải là yêu. Nhưng đối với em, yêu đơn phương cũng là một loại tình yêu, vì tình yêu đó cho ta hiểu rằng: "À, hóa ra con tim của mình không cằn cỗi đến mức đó, con tim của mình cũng biết yêu, biết thương một người chớ bộ?". Em hiểu rằng, con tim đôi khi có thể dẫn ta đi sai lối, nhưng phải đi sai lối, mới biết đằng sau nó có gì? Vậy nên, tình cảm của Chương dành cho cô bé Út Thêm ngây ngô đó cũng như thế, cũng nồng nhiệt, trong sáng như cái nắng mùa hạ, cũng chọn đứng giữa cơn mưa cuối hạ để chờ nắng, nhưng rồi vỡ lẽ, không còn là của mình nữa, để mặc cho những tình cảm đó mãi ở trong tim, dành chỗ cho ta trưởng thành.
Tiếng nói của con tim không phải là điều xấu, như Chương, Chương đã chọn yêu Út Thêm trong những năm tháng mùa Hè, để mặc cho bó cỏ may bám đầy gấu quần, để mặc cho những hôm đi chơi, lỡ hẹn cứ lặp đi lặp lại. Không màng hoàn cảnh để làm "thầy" dạy chữ cho Út Thêm và Dư. Cái tình cảm đó không chỉ là tình yêu, mà còn là nỗi thương xót cho những đứa trẻ nông thôn không mấy may mắn trong việc học, trong việc được bồi dưỡng con chữ. Tình cảm đó nó trong sáng, không giống như những tác phẩm đó của Nguyễn Nhật Ánh. Nó là một ví dụ điển hình cho tình yêu tuổi thanh xuân cho thế hệ tuổi mới lớn sau này.
Trong tác phẩm, Nguyễn Nhật Ánh đã sử dụng rất tốt biện pháp: "Tả cảnh ngụ tình", ở ngay đoạn đầu của tác phẩm, làng Hà Xuyên đã chào đón Chương bằng con ngõ trúc đầy tiếng chim kêu, mát rượi những vẫn có vài ánh nắng le lói, như tâm trạng của Chương lúc đó-một tâm trạng vui vẻ, rạng rỡ của tuổi trẻ, ngây ngô và mong đợi với nhưng điều luôn chờ ở phía trước. Ở phân cạnh cuối, con ngõ đó vẫn nói lời từ biệt với Chương, nhưng không còn nắng nữa-tả được tâm trạng man mác buồn của Chương, mặc cho Chương để tim mình đau nhói vì bó cỏ may của Út Thêm rồi bồi hồi nhìn Dư xa khuất sau lũy tre làng, bồi hồi tự hỏi một câu: "-Em thơ, chị đẹp em đâu?"
Hạ Đỏ không đơn giản là một tác phẩm hay một cuốn sách ở trong nhà sách, mà là một trong những món quà tình thần, bồi bổ cho những tháng ngày ta mất niềm tin, ta để mặc cho những người bạn, những người ta từng thương ở lại mùa Hạ năm đó. Để cho ta hiểu được rằng, có những điều dù đau cỡ mấy, dù người mình thương có thuộc về ai khác thì mình vẫn phải đứng dậy mà bước tiếp, cất lại những buồn vui đó ở trong một vùng kí ức. Ta phải có khát vọng như cái cách Út Thêm và Dư vẫn cố gắng học chữ dù cho hoàn cảnh cho phép-là một nguồn cảm hứng dù trong mọi lĩnh vực, ta không được bỏ cuộc trên con đường, cuộc sống của bản thân. Theo quan điểm của riêng em, như câu nói đồng tác giả với tác phẩm Hạ Đỏ: "Mỗi dân tộc đều có một chiếc chuông tâm hồn. Nhà văn phải có nhiệm vụ rung chiếc chuông đó lên", Hạ Đỏ nói chung và những tác phẩm văn chương khác nói riêng, ta nên thử một lần, đặc biệt là tác phẩm em vừa kể trên để cho ta nhận ra những giá trị thực sự mà cuộc sống xô bồ không cho ta biết. Vì văn học luôn chừa cho ta một chỗ trống trong tâm hồn, cho ta được thêm một lần hiểu, một lần chữa lành, một lần không bỏ cuộc, một lần ôm lấy ánh sáng hi vọng le lói trong cuộc sống, một lần quay về năm tháng tuổi thơ tuy không hoàn hảo nhưng không có vết thương nào như Hạ Đỏ đã mang lại cho em.
 
Quay lại
Top Bottom