Hồi năm hai, mình có thói quen điền vào mọi khoảng im lặng trong cuộc hội thoại. Ai ngừng nói là mình nói. Ai hỏi là mình trả lời ngay, dài và đầy đủ. Mình nghĩ vậy là lịch sự, là cởi mở. Cho đến khi một người bạn nói thẳng: "Mày nói nhiều đến mức tao không biết mày thực sự nghĩ gì."
Câu đó...