bill04
Tương tác
897

Tường nhà Bài viết Giới thiệu

  • 06/04
    Mình sắp đi đón Craig...
    Chúng mình đã lên kế hoạch cho 5 năm tới... năm năm để 2 đứa cày như trâu bò...
    Mình và bạn ấy có cùng 1 suy nghĩ ... bạn ấy muốn nghĩ hưu, già và chết đi ở đây ...
    Nhưng trước đó cả 2 chúng mình luôn có 1 hoài bảo ủ ấp... bạn ấy muốn tìm lại những hài cốt lính Mỹ còn nằm lại và mình ủng hộ bạn ấy.... mình nói rằng hãy cầu nguyện xem đó có phải là ý Chúa và hãy cầu nguyện cho những linh hồn còn nằm lại mãnh đất này .... nếu họ muốn được trở về hãy giúp mọi việc của cậu được thuận lợi và hãy chỉ đường cho chúng ta đi tìm họ....
    Vâng chúng ta hãy già theo cách chúng ta muốn....
    Thấy Myanma động đất, mình động lòng chắc ẩn quá... cứ muốn đến đó, nhưng tay chân thì nhỏ bé.... một mình đến đó cũng thật nguy hiểm.... cứ đợi tan thương qua đi... mình sẽ đến đó 1 chuyến... xem có thể làm được gì không.....
    Có lẻ ngày động đất đó cũng là ngày mình chết rồi vì bị tai nạn trên dốc cầu, mình đã ngất đi ... nhưng thật may khi tỉnh dậy mình thật sự hạnh phúc vì mình biết mình còn sống và không có thương tật gì nhiều.... mình biết mình đã được đánh thức... mình sẽ không sống vì mình nữa.... mình có mục tiêu để sống.
    Ngày 29/03
    Rất nhiều năm nhiều tháng rồi, mọi thứ luôn rất nhẹ nhàng trôi qua, nhưng hôm qua có chút sống gió với mình, vâng.. đúng vậy mình đã gặp tai nạn khi trên đường đi làm.
    Mình sợ xe máy chính vì điều đó mà Craig luôn nhắc nhở mình, hãy đi bộ, ô tô, xe đạp đi làm... bạn ấy sợ mình gặp tai nạn.... nhưng mình thì luôn tự tin rằng mình sẽ không dể gặp điều đó vì xe mình, vận tốc chậm và rất đầm... mình lên dốc cầu và bị 1 người phụ nữ tạt đầu quẹo phải ngay đoạn cầu đang sửa, mình thắng gấp vì sợ va vô cô ấy, xe thắng đĩa quá gấp lếch bánh loạn choạng và bị cả 2 xe khác ủi vào đuôi xe mình... mình văn ra đường lăn cù cù vài vòng và xe của mình bị kéo 1 đoạn dài... khi té mình nghĩ không lẻ ta sẽ chết ở đây ư... và chân mình cà xuống đường mình ngất đi 2 giây trước đầu xe của 1 người khác... ơn Chúa, chú ấy đã thắng kịp... khi mình tĩnh lại chân mình đau thấu xương ... tay phải không di chuyển nổi mình nghĩ nó đã gẩy rồi... nhưng khi mình đứng lên được mình đã mừng đến nổi không muốn truy cứu những người ủi vào đuôi xe mình vì mình nghĩ họ cũng không mong muốn điều đó...
    Mọi người khi biết mình bị tai nạn như vậy ai cũng suýt xoa, họ hỏi sao mình không bắt đền tiền sửa xe, tiền thuốc của những người kia... mình nói hôm qua có trận động đất có rất nhiều người gặp nạn ở Myanma ,Thái lan ... vô tình mình xem được clip 1 người để tóc dài bị cuốn da đầu và tóc vào máy ở BD, cháy ở NC.... vâng nhiều người còn khốn khổ hơn, huống chi vết thương nhỏ này... chỉ bị chốc nước sơn ở 2 bên chân...🤣😅😅... được sống là mừng rồi... nhưng sẽ không chạy xe máy, sửa lớp áo và bán lại cho chị gái 5 thôi, cô ấy thích nó... nhưng nó không hợp với mình rồi...
    Sống.. sau khi biết vẫn còn sống mình biết kiếp nạn của mình đã qua... mình vui vẻ, tích cực ở nhà dưởng thương... 7/4 đoán Craig với 2 cái đầu gối đầy vết thương... Pleiku thẳng tiến.. bạn ấy thích nơi cao ráo. Được thôi "why not" ... tôi sẽ đưa bạn đi...
    26/03
    " Đời vừa 20 mươi em ùa vào đời, đời vừa 20 xanh lạ"...
    Lâu rồi nghe lại bài hát này... tôi mừng vì từ khi 20 tuổi đến giờ tôi bước vào đời với 1 con người tích cực dù cho có lúc này lúc kia... nhưng nhìn chung tôi cũng đã cố gắng hướng thiện...nhưng cháu tôi thì không may mắn được như thế, thằng bé sinh trưởng trong 1 gia đình không hoàn hảo, mẹ của anh ấy là chị gái thứ 3... nhưng với mọi điều tôi biết về cô ấy không phải là 1 người mẹ tốt... cô ấy yếu đuối, dựa dẩm, không bản lĩnh nhưng dử tợn... tôi đã luôn bị cô ấy đánh từ bé cho đến khi 26 tuổi... và bây giờ cô ấy giáo dưởng ra 1 kẻ luôn có ý định luôn muốn làm hại người khác, cô ấy đã gọi khóc lóc và than vãn với tôi tối qua về đứa trẻ này... nó đã dính vào 1 vụ chở bạn của nó đi đâm người khác trọng thương... tôi sẽ không giúp cô ấy về bất kì điều gì... hãy để nó ở tù... và đời sẽ dạy nó.
    Sau câu chuyện này tôi sẽ vác số tiền ít ỏi mà tôi tiết kiệm được để đến Pleiku mua 1 miếng đất nhỏ có thể trồng rau, nuôi cá, heo, gà, vịt.... và 1 căn nhà nhỏ, tôi sẽ sống ở đó tránh xa họ, tôi chọn bình an và sự đơn giản... Cuộc đời là 1 chuổi sự lụa chọn, nếu bạn không chọn sự lương thiện thì đừng hỏi vì sao bản thân luôn gặp rắc rối...
    Tôi có quen vài người bạn trong lớp lái xe, trong đó có 1 người phụ nữ nhỏ hơn tôi 1 tuổi, cô ấy không phải người thức sự muốn học cô ấy đến lớp và luôn gây ồn ào làm người khác mất tập chung khổ nổi cô ấy lại ngồi gần tôi... và nó xảy ra nhiều lần đến nổi tôi phải nhắc người chị ngồi kế bên cô ấy hãy tập chung vào bài giảng này vì nó rất quan trọng khi chúng ta lái xe ra đường... bẩn đi nhiều tháng mọi người trong nhóm đều có bằng lái xe chỉ riêng cô ấy thi nhiều lần không đậu nổi... vài ngày trước chúng tôi có gặp nhau và có cả cô ấy... mọi người đã khen tôi dạo này nhìn khác nhưng riêng cô ấy nói rằng trước đây khi nhìn thấy tôi trong lớp nhìn tôi: "đen và dơ" .... và tôi chỉ mĩm cười với cô ấy và trả lời: vì em phải làm việc chăm chỉ để kiếm tiền.
    Ngày đó tôi vừa đi du lịch ở Nha Trang,Đà nẳng và Huế... tôi đã phơi mình ra cho ánh nắng miền Trung cháy xém tôi....à vâng tôi cũng không thấy làm lạ khi cô ấy nói vậy.
    Tôi không muốn nói làm cho cô ấy tổn thương: cô ấy lấy chồng từ rất sớm, tôi đoán là 17 hay 18, năm 19 tuổi cô ấy li hôn và có 1 đứa con 1 tuổi sau đó cô ấy xin vào tiệm Massage " mệt" để làm và cô ấy hốt luôn ông chủ năm nay cô ấy 35 tuổi vậy đã 17 năm rồi... cô ấy lại than thở với tôi bây giờ cô ấy muốn được sống 1 mình tự do, nhưng bây giờ có sự gàn buộc về tài sản, đất đai.... 🤣🤣... tôi chỉ mĩm cười với sự nói dối vô hại của cô ấy... dù sao thì chúng tôi là 2 thái cực khác nhau... tôi thích tự nhiên, còn cô ấy thích phẩu thuật thẩm mỹ, cô ấy thích ồn ào, nổi trội, tôi thích im lặng và sự bình yên.... cô ấy luôn đi tìm...còn tôi thì đã có đủ rồi...
    P/s: xã hội ngoài kia ồn ào quá...
    Lặng 9/3
    Hôm nay tôi cảm thấy đau đầu và khó chịu từ sáng sớm... tôi cứ nghĩ là do tôi đói vì tôi đang ép cân... vâng vì tôi đã mập rất nhanh sau Tết... sau đó tôi đã ăn rất nhiều món vì nghĩ rằng mình đang thiếu chất ... nhưng không, đau đầu và ớn lạnh vẫn đeo bám tôi cho tới khi tôi đi NT.
    Đến NT tôi quỳ đó nhưng phải dùng 2 đốt ngón tay để day vào 2 bên chân mày để cố gắng cho mình tỉnh táo hơn...
    Tôi bắt đầu CN khi bắt đầu TL tôi nói: dù cho là LH đang đeo bám hay ma quỷ đang ở trong tâm hồn thì mày hãy ca tụng Chúa của mày, mày không thể chống lại Đấng đã tạo ra mày..... sau đó đến bài đọc 1, đó là 1 bài Cựu Ước, nhắc nhớ tôi về tìm lại nó và đọc, vì khi xưa tôi đã dùng nó để cầu nguyện như thế nào, sau đó chị gái tôi đã nói bên tai tôi làm tôi giật mình cô ấy nói rằng: cái bà đọc bài này sao điệu quá vậy... nó làm tôi bật cười... sau đó 1 khoảng tôi bắt đầu chìm vào cầu nguyện, mọi thứ xung quanh tôi bắt đầu nhòa đi... mắt tôi hướng lên... tôi bắt đầu khóc dù chẳng có gì làm tôi buồn... nhưng sâu thẳm giữa tôi với TG tôi như trải hết lòng mình... tôi thấy sự quan trọng của TL nó linh thiêng và tôi tự nhủ rằng các Linh hồn khao khát 1 Thánh lễ và tận dụng nó để ca tụng Chúa, còn tôi đang sống thì sao, ít cảm thấy hạnh phúc, dể chia trí... thậm chí tôi từng rất tức giận khi 1 người phụ nữ ngồi sau tôi cô ấy không thể nào đọc hay hát cùng nhịp với ca đoàn cô ấy không cảm được âm nên lúc nào cũng đọc trước người khác 1 đoạn hay vài nhịp ... đó là lúc tôi không thể cầu nguyện được.... nhưng hôm nay tôi thật sự hướng lòng tôi lên bàn thờ... tôi bắt đầu dâng lên những LH và cầu nguyện cho họ và giao họ vào lòng bàn tay Chúa, tôi cầu cho những người tôi yêu thương... và tôi cảm tạ .... tôi cảm thấy được tình yêu thương và bình an... đến nổi tôi không thể rời mắt ra khỏi BT như thể tận dụng từng giây từng phút khi tôi được sống...
    P/S: Tôi đã phải chiến đấu với sự cám dổ bên trong... tôi hiểu rằng chúng ta nên chiến thắng bản thân mình trước... hôm nay là 1 ngày bình thường nhưng là ngày tôi gặp Chúa.
    ĐÊM BINH AN
    Lâu rồi mới cảm thấy có giây phút tĩnh lặng như vậy.
    Còn 13 ngày nữa, mình sẽ thi, có chút lo lắng, không mình đã luôn tạo ra cho bản thân những kì thì như thế, thi là lúc thể hiển sức mạnh của bản thân, khả năng, hiểu biết, thực hành.... thi thì không ai giúp được mình cả, chỉ có trí tuệ và bản lĩnh của bản thân thôi.
    Mình có 1 sự may mắn, mình không có nhiều người gọi là " bạn", mình cứ tưởng bản thân mình sẽ luôn cô độc như vậy, nên mình rất trân trọng những người nói chuyện với mình, mình hay nói xàm, nói chuyện vui... mình dùng cái suy nghĩ đơn giản để truyền đạt cảm xúc đôi khi có chút quê mùa... nhưng đó chính là con người mình. Nhưng mình cũng không biết vì sao mình đi đâu cũng có những người âm thầm giúp đở mình, có vài chuyện vui nhỏ nhỏ, thầy dạy lái xe cho mình, đã chửi mình thường xuyên trong quá trình dạy mình lái xe....nhưng chính thầy là người lo lắng cho mình nhất khi mình đi thi, thậm chí cả ông thầy đứng điều phối trong sân còn lo lắng cho mình vì mình, khi ghép xe dọc bằng đuôi xe không được và thấy có nhiều xe đang chờ mình đằng sau, mình đã ghép bằng đầu .... cuối cùng mình phát hiện ra mình là có tư duy ngược. Và ngày thi tốt nghiệp đã có rất nhiều người hỏi thăm số điểm của mình. 🤣🤣🤣
    Tháng 6, bạn đường và mình đã nghĩ đến tìm 1 miếng đất trên cao để xây 1 căn nhà nhỏ xinh và khu vườn ở vùng cao như Đắk lắk hay Đà lạt thì các cơn bảo lũ tới nó làm mình suy nghĩ mãi,...không biết nơi nào là mãnh đất hứa phù hợp, bạn ấy thích lạnh, mình thì sợ lạnh nhưng không sao mình chịu được....mình muốn vào rừng hay lên núi cao, bắc cực hay nam cực càng tốt xa lánh nền văn minh của nhân loại...🤣🤣🤣🤣 và bọn mình cũng đã nghĩ đến sau này sẽ đến ở cùng anh trai của bạn ấy.
    Có những giây phút mình thấy bình yên đến lạ, chỉ cần không phải suy nghĩ gì đã là hạnh phúc, có lúc chúng ta cần chìm đắm vào sâu bên trong con người mình và cảm nhận: khi gặp 1 sự việc bất lợi trước mắt hãy nhìn vào giá trị cốt lõi bên trong. "Tu chính" bản thân, cái thật nhất của con người đó là đối diện với bản thân, sự chân thành chỉ xuất phát từ sự không sân si,... mình đã rút ra vài kinh nghiệm sống với hàng xóm ăn trộm và nhiều chuyện... mình không nói chuyện phiếm với họ thì họ sẽ không có moi móc chuyện của mình để đi nói xấu, dù họ có đi nói xấu mình với những người xung quanh thì mấy ai tin họ, dù có tin họ thì chuyện cũng chẳng thể đi xa được vì bản thân chẳng làm hại họ. Vậy thì cái cốt lỏi là gì: hãy sống tử tế trước, sau đó mặc kệ người ta nói....
    Tháng 11 mình sẽ tiếp tục hành trình Thái, Sing, Mã... Tháng 9 đã đi Hàn. Năm sau mình muốn đi Úc.... mình đã đặt ra mục tiêu sẽ đi khắp nơi để khám phá1000012579.jpg
    Hôm nay trời mưa làm mình có chút rảnh. Cũng lâu thật xa rồi mình mới có thời gian để ngồi viết, lớn rồi thấy việc chăm sóc sức khỏe và tập luyện thể dục thể thao là quan trọng, lúc nhỏ sợ đen đi đâu cũng chùm hoặc che kín.... thì giờ mình để cho da nâu tự nhiên 😝😝😝. À không mình bị ép buộc để da nâu, nói không với mỹ phẩm với thuốc tây và hạn chế đi gặp các bác sĩ.....lớn rồi chửi không khóc, đánh không đau... lì đòn rồi. Giờ thì khó ai "gặm" được mình, cũng không còn thấy mọi thứ bất công, vốn ngộ ra được cái gì xuất phát từ con người thì có lúc đúng hoặc có lúc sai... Cuối cùng người trả công cho bản thân mình cũng là ông trời.
    Trải qua biết bao là chuyện mới thấy, cuộc đời thăng trầm, mịt mờ, lần mò rồi cũng sẽ thấy ánh sáng .... khi mình bị khủng hoảng về Đức tin về tình thương....mình xem tiền là quan trọng, mình chạy, mình tìm kiếm lao tâm khổ tứ,...cuối cùng mình chọn từ bỏ để đến 1 nơi khác sinh sống thì mình có tất cả mọi thứ.... kinh nghiệm là khi khủng hoảng Đức tin mình chỉ bỏ ra 2 ngày Chúa nhật để chiêm niệm về những gì mình nghe... thì thay gì mình tìm tòi mình đấu tranh, tranh luận đúng sai thì mình cầu nguyện vì mình không trực tiếp sống thời đó, ai biết đó là đúng hay sai. Mình quay lại và nhớ về những kinh nghiệm sống thiên liêng của mình chỉ có hai chữ: ngây ngô. Đó là vào những năm mình còn bé chắc tầm 5-6 tuổi, phải thừa nhận mình khá là khờ, thời đó không có nhiều nhà có ti vi và các chị gái của mình muốn rảnh tay để đến nhà hàng xóm để xem phim nên thường hay cho mình uống siro( loại cho người bị nổi mề đai) và mỗi ngày đều đặn cho mình uống 1 chút để mình đi ngủ sớm 🤣🤣🤣... có thể vì điều đó mà giờ mình không được thông minh lắm. Rồi cứ thế khi mình uống đến chai thứ 2 rồi thì thuốc không còn làm mình ngủ nhiều nữa và đến 1 buổi tối nọ mình đã thức dậy sau khi ngủ được 1 chút và mình đi tìm các chị của mình, những năm đó rất ít nhà có đèn điện và mình sợ và khóc nhưng mình vẫn đi quyết định đến nhà hàng xóm cách nhà mình vài căn nhưng với 1 đứa trẻ như mình thì nó xa lắm vì tối tăm... rồi trên đoạn đường đó mình bị thứ hút bởi bầu trời đêm khác lạ ở đó là bầu trời giống như được dạ ánh sáng của hàng ngàn bóng đèn đường lên đó... và mình nghe những giọng hát cao vút ngân Nga hòa nhịp cùng nhau và ngọt ngào, thanh cao, uy nghiêm mà hiện tại mình chưa từng nghe ca đoàn nào hát như vậy, và lúc đó con tim của mình cảm thấy ngọt ngào và rung lên. Điều đó được kéo dài trong vài phút sau đó mình giật mình và nhớ rằng phải đi tìm chị gái mình khi mình kể với các chị gái mình họ kêu mình dẩn họ đến đó nhưng không thấy điều đó, chị mình nói mình bịa chuyện do mình mơ ngủ hoặc do mình nói dốc để chị của mình không đánh đòn mình... mình đã dãy nảy và khẳng định rằng mình đã thấy điều đó nhưng không ai tin, mình đã kể điều đó cho chị 2 của mình và chị 2 của mình nói khi nào thấy thì kể cho chị ấy... điều đó cũng qua đi và mình cũng quên mất cho đến 1 ngày mình được cùng các chị đi xem phim nhưng mình chán xem phim và mình đi ra trước sân thì mình lại gặp và nghe những thanh âm cao vút đó.... lúc đó mình biết mình không ảo tưởng.... và tất nhiên cũng không ai tin mình ... đó là 2 lần mình ấn tượng sâu nhất. Và đó là kinh nghiệm thiên liêng của mình, cho đến bây giờ khi mình kể ra điều đó "bạn đường" của mình nói rằng: mình đã cứu vớt cuộc đời và lòng tin của bạn ấy, và bạn ấy nói rằng việc gặp mình đó là do ý ông Trời. Ngày đó nếu mình tranh cải với bạn ấy về Đức tin có lẻ mình sẽ bỏ bạn ấy giữa đường, nhưng mình đã kiên nhẫn với bạn ấy.... dù sao thì mình vẫn thích mình ngây ngô của tuổi nhỏ biết ngắm nhìn bầu trời chiều có màu mây xanh hồng...nó in sâu vào tâm trí mình nó đẹp và chân thực nhất ....

    Đính kèm

    • 20240811_075407.jpg
      20240811_075407.jpg
      312,5 KB · Lượt xem: 0
    Làm cách nào để học tiếng anh tốt hơn như người bản xứ… đợt rồi đã tốn khoản kha khá nhưng cũng chưa giỏi hơn, mình đã nhờ các bạn ở khắp nơi dạy nhưng có vẻ không ổn, Châu âu nhằm nước nói nghe được nhưng mình nói người ta không hiểu :)):)):)). Nhờ bạn Mỹ thì bạn ấy nói đôi khi ngữ điệu mình có lúc hiểu lúc không nhưng chắc chắn là mình nói người ta cũng không hiểu luôn …
    Nếu cứ tiếp tục như vậy có ngày Craig sẽ cóc đầu mình….
    Có nên học thêm môn gì đó không ta, mình không muốn theo xu thế làm “leo”, cái gì đó thiết thực hơn…
    Hôm nay mưa quá lớn, len lỏi trong dòng người tan tầm, đâu đó màu áo của các anh, em trong các đội Grap, xe ôm công nghệ, không biết tự khi nó trở thành 1 cái nghề mưu sinh chính, thọt đầu tôi cứ nghĩ nó chỉ là một trào lưu rồi sẽ qua, nhưng bây giờ nó đã khác rồi. Tình cờ ngồi quán cà phê kế bên chú kia chắc cũng tầm U50, chú bảo: hơn nữa đời người chạy xe ôm, vất vả nuôi mấy đứa con trai học đại học cứ ngỡ sau này về chúng nó sẽ có công việc tốt hơn mà đâu ngờ giờ về nó chạy xe công nghệ để nuôi tôi trị bệnh. Nghe chú nói mà lòng thấy bùi ngùi, cuối cùng bao lâu nay chú là công cốc hay sao. Tôi tự hỏi, liệu những năm ngồi trên ghế nhà trường là uổng phí thôi sao… thôi vậy học để biết con chữ thoát cái dốt còn mọi thứ… không biết ai lo. Có lẻ mọi thứ đi lùi so với những gì mình nghĩ. Năm 2013 mình nghĩ mọi thứ sẽ phát triển hơn và hơn nữa mà không 2023 đầy thách thức.
    Xong mọi người luôn có sự lựa chọn, mình chọn cuộc sống yên bình, mọi thứ nhẹ nhàng và bình an.
    Trưởng thành
    Chẳng mấy chốc con người ta đã lớn trong từng suy nghĩ, xã hội bắt phải lớn, cuộc đời bắt phải lớn.
    - Ta biết mình phải lớn trước sự tự do của mình, khi mọi người cho bạn quyền tự quyết nghĩa là bạn phải có trách nhiệm về việc mình làm.
    - Đôi khi ta thấy mình trơ trội bởi sự vững trãi nhưng cũng không thể tránh được những ngày thức đêm, cũng có những lúc phải vò đầu bứt tai.
    - Có khi trưởng thành chỉ đơn giản là không còn dể xúc động, nhưng nước mắt đã chuyển hóa thành 1 dạng khác, ta cũng không dể cười vì lòng còn năng tâm tư.
    - Xã hội được ví như 1 cái cối khổng lồ và mỗi cá thể như hạt tiêu, quả ớt, hành, tỏi, lúa .... Và thời gian giống như cái chày cứ không ngừng ra những cú đòn đau điếng nhưng cái cốt lõi sau đó chúng ta được dùng để làm gì.
    Trưởng thành cũng đơn giản lắm đó chính là "lì", kẻ chiến thắng là kẻ lì đòn trong chiến thuật kinh doanh khi sự cạnh tranh lên cao bắt buộc ta phải không ngừng thay đổi, k ngừng đổi mới nhưng cái chính yếu đó là phải lì.
    Thôi đi ngủ, vì nếu không ngủ mắt sẽ thâm quằn,
    Đang đêm ta và đứa bạn cùng phòng và cả đứa e gái đều mất ngủ dù cho ở riêng, có người đổ thừa do covid, có người lại không biết lí do vài người gặp gỡ cũng than phiền về mất ngủ, nhưng cái cốt yếu ta thấy được mất ngủ do còn nhiều nổi bận tâm suy cho cùng cũng là dấu chấm hỏi bỏ ngỏ về ngày mai....
    Dạo này ta có hơi điên điên nhề nhiều khi tự nhắc bản thân: " bạn không được nổi điên, bạn phải bình tĩnh". Nhớ dạo lúc mới phát dịch cái tội đi siêu thị bị cho ra ngoài thuê nhà ở riêng vì sợ làm lây lang dịch cũng vô tình ở gần các bạn đi làm công chức, bị ức chế thật sự kiểu bạn hiền rồi người ta muốn leo lên đầu bạn ngồi luôn, nhiều khi cọc tính cái tay cầm cái ly rồi nhưng dằn lòng nhịn đi nhịn đi. Sau cùng đến 1 ngày bạn chịu không nổi bạn nổi cơn điên và bạn nói, người ta mới bắt giác giật mình " hổ không gầm tưởng Hello Kitty", chưa hết bạn thấy một vài bé bị ngáo mạng thực sự bé sống ảo đến lạ thường khi khịa em gái bạn cho đã, bạn chỉ hỏi 1 câu duy nhất đụng chúng chổ mà em ấy giấu diếm vậy là bạn bị chửi và kết quả là bạn đã vào nhà người ta, Bạn cứ ngỡ hiền và nhịn nhục là đắc đạo nhé, cuối cùng thì không bạn rất dử, để sống và tồn tại bạn đút kết không phải chuyện gì im lặng cũng là vàng.
    Nói gì thì nói hôm nay phải vui lên thôi, cuộc sống này có bao lâu, bằng lòng với việc mọi thứ không hoàn hảo, không cầu danh vọng chỉ cầu vui vẻ bình an. Nói thì nói chứ khi thấy đứa mất ngủ sợ nó buồn thức với nó cuối cùng nó lại là người ngấy trước...:KSV@05::KSV@05:
    Cũng lâu rồi mới quay trở lại, cuộc sống cũng ngày càng tất bật và bận rộn hơn nhưng được cái vui, càng sống lâu càng tâm niệm nhiều thứ, ai bảo sống tiền là không quan trọng, rất quan trọng đấy chứ không có gì là không giải quyết được bằng tiền, có những câu chuyện cũng vui vất vả làm việc ngày đêm có chút thành tựu lại bị nghĩ là người này người kia giúp nhiều khi cũng không có thời gian để thanh minh thanh nga gì, cơ bản cuộc đời ai náy lo, chị đây đủ bản lĩnh, tiền trong tay chị chỉ nỡ... Đặt cho mình những mục tiêu để phấn đấu. Khi chị mệt chỉ ngửi mùi tiền, đau bệnh đem vàng miếng ra đếm... :KSV@05: :KSV@05: ( đó là ước mơ).
    Vài lời về con người vẫn rất thích câu: " Người làm trời nhìn" nên cứ vậy mà phấn đấu, một đứa ham tiền thì không có thời gian quan tâm người khác rách ở đâu, hở ở đâu, bởi thời gian của nó rất quý phải mang sản phẩm chất lượng phục vụ người khác, nghĩ làm sao bán được hàng, " nhàn cư vi bất thiện" chỉ có người rãnh rỗi mới sinh nông nổi. Còn về người tốt, người xấu, dù như thế nào thì đã là con người, đúng hay sai qua 3 tòa phán xét: tòa đời, tòa án lương tâm, tòa Trời. Tin tôi đi khi một con người không tốt, tội không lớn để ra tòa đời nhưng không thoát khỏi tòa án lương tâm và tòa Trời. Nên dù cho bị đối xử tệ ta cũng không nao núng chút nào bởi lẻ đường còn dài đi đến khi nào hết thở mới biết bản thân mình tốt xấu, bạn nghĩ tui xấu mà tui không xấu người xấu là bạn, ta luôn nghĩ là ta tốt mà ta không làm việc tốt thì ta là người không tốt vậy thôi. Cái giá của mọi việc người ta làm, người ta luôn phải chịu trách nhiệm về nó, tin tôi đi một con người trân thật tận xương tủy của họ bạn cũng có thể cảm nghiệm, một con người xảo quyệt, mưu toan tính toán xảo trá, che đậy cẩn thận cỡ nào cũng có một ngày lộ ra, không phải do người này người kia tác động vạch trần mà là một lẻ tự nhiên sự thật luôn phải trở về nguyên bản của nó.
    Nói nhiêu đó thôi tâm sinh tướng nếu mỗi ngày bạn càng trở nên sáng chói hay rạng rỡ thì đó không phải do chăm sóc da kỹ lưỡng mà là tâm bạn tịnh, còn không thì ngược lại. Đời luôn rất công bằng.
    Sau những tháng ngày vui vẻ yêu đời, không suy nghĩ nhiều về mọi thứ, dịch bệnh có ảnh hưởng chút ít lên cuộc sống nhưng cũng không vấn đề gì i. Nhưng chiều nay cảm xúc buồn đến lạ ta ngắm bầu trời đêm trên ban công, ánh trăng khuất sau án mây mờ làm không khí thêm ảm đạm ta bắt đầu nhìn bầu trời và 1 cách tự nhiên ta cầu nguyện, ta thấy tâm hồn mình thao thức ta lật sách quyển sách theo ta chặng đường dài cách ngẩu nhiên :" Hãy ghi dấu chữ thập trên trán những người đang rên siết khóc than về mọi điều ghê tởm đang xảy ra trong khắp thành Giêrusalem". Êd 9,5
    Cảm xúc bồi hồi ta trở nên lo sợ diễn cảnh không nói thì ai cũng biết sẽ xảy ra, nhưng vẫn giữ vững niềm tin.
    Tình hình bị bệnh hơn 10 mấy ngày và cảm giác gầy trơ xương là có thật, lúc trước ham ốm lắm, giờ ốm rồi là thấy tiếc kiểu các bé mỡ mỡ bắt đầu buông ta ra nhẹ cả người mà mệt.
    Sau trận bệnh mới thấy mình được cưng....8->8->8->8->
    Bài này nghe cũng hay mà thích phiên bản covid hơn
    Hôm nay có chút cảm thấy hài hước kiểu drama sao á, đôi khi vẫn biết có mấy thể loại nó tò mò về cuộc sống của mình ghê, thắc mắc sao mình sống rất ổn và nghi ngờ mình giựt chồng người khác này nọ hay cặp đại gia, cũng không điều tra được thì hỏi thẳng mẹ rồi bày trò tag tik, điều mà những kẻ đó không thắng được chính là những điều họ nghĩ không phải sự thật, mình rất tự tin và khi mà bước ra đường mà con nào nói bậy bạ chị vả cho xéo hàm, làm cong xương sống cóng xương sườn vắt kiệt sức lao động trí óc, áp lực điên cuồng ai thấu cảnh đó, lâu nay thấy mình hiền hiền không nói tại vì thời gian để đi thanh minh thanh nga chị để thời gian chị sống làm việc và hưởng thụ cuộc sống chứ ngồi mong đại gia bao nuôi chị đi làm kiếm được 1 mớ rồi, mấy đứa não tàng, thiển cận chị không trách mà lại thấy mắc cười.:KSV@05:
    ‐---‐---------------
    Có con chê môi mình dày mà không biết môi mình dày có ăn hết của nhà em ấy không nữa, ghét nên trả lời cho thiệt shock: " môi tui dày là để hung cho đã" sau đó thì nó tự bỏ đi giờ chị rút ra kinh nghiệm khi bạn sống thì đừng nhường nhịn hay hiền vì được nước nó sẽ bắt thang leo lên, mà mình ngồi ngây ngắn trên đầu nó thì chả con nào dám ho he.
    Cuộc sống chưa bao giờ cảm thấy thú vị như bây giờ, thoải mái, vui vẻ, không lo nghĩ hay mệt mỏi, thứ cần giữ thì giữ, cái gì không cần giữ thì không giữ, quan trọng là mình luôn tự tin vui vẻ, yêu đời.
    Ngày ... tháng...năm ...
    Dịch người ta đi chơi còn mình thì ở nhà, không phải là nhát gan mà là bệnh rồi thì phiền phức lắm, không có thuốc chữa, chữa được cũng k triệt để có thể tái phát, mình không định sẽ chích ngừa cô vid bởi có lẻ chỉ cần mình giữ môi trường sống xung quanh k nhiễm bệnh thì lo gì mắc bệnh. Phải có chiến thuật đối phó....
    Ngày mai mình lại lăng tăng .... đi đâu nhờ.
    Lại một tuần nữa đã qua, mong cho nhà mau xong để có chổ cho tập tành này nọ.... bắt đầu vào công việc mới sau khi hoàn tất cái ổ nho nhỏ dung thân, là thực hiện lịch trình mới cả năm.
    Có người nói mình mê tiền, nhưng mà mê tiền là cả một nghệ thuật, hồi nhỏ ngáo ngơ chỉ quan tâm đến những gì liên quan đến tinh thần, sau những vấp váp của cuộc sống mới thấy chỉ có kẻ ngây thơ mới bay trong thế giới của riêng mình, mình bừng tỉnh sau đó lại là hành trình kiếm tiền như điên từ đó không còn phiêu, không còn cảm xúc để lắng nghe thiên nhiên, cây cỏ thậm chí là nhìn dòng người tấp nập, chú cún qua đường. Lúc đó cảm xúc như dâng tràn, những gì trong đâu nó như sắp xếp một bố cục mới, một câu chuyện mới. Ok kiếm tiền khác với mê tiền, kiếm là để có cuộc sống tốt hơn, còn mê tiền là dùng tiền để trở thành mục tiêu phấn đấu mà mê tiền sẽ khác với việc bất chấp để có tiền, mình không thuộc dạng đánh đổi để có được tiền mà là phải tập trung vào làm sao để có nhiều tiền. Mê tiền cũng được nhưng không đánh mất đi nhân cách và phẩm giá của mình.
    Nói chứ dạo này mình cà chớn lắm mấy người đực rựa nào tấn công mà quen mình đều hù các em ấy chạy mất dép đó chính là chiêu mượn tiền. Tất nhiên các con chim manh manh rất nhát gan....:KSV@09:
    Mê bài này, nhất là giọng trầm ấm điệu nhạc du dương dể ngủ.
    dạo này cứ được các em nhỏ rủ ghê các kiểu, nhóm có 4 đứa bin nên khi nào bọn chúng rủ thì sợ lắm cứ phải thức khuya vì mãi hát hò nói chuyện và cười ha há.... nói chung là vui thỏa sức bung xỏa. Cái may mắn chính là vui vẻ với mọi thứ một cách tự nhiên.
    Buổi sáng với nhiều niềm vui, hôm nay lại tung tăng.
    Tự nhiên lại thích những chiếc áo dài, đợi sau khi mọi thứ đã ổn định chắc quánh 7 sắc cầu vòng.
    Hôm nay mệt thật, đến không ngủ được... đôi khi đứng giữa 1 rừng người không biết ai mới là người tốt với mình chỉ có thể dùng 1 trái tim đơn sơ và 1 cái đầu lạnh để giao tiếp, gặp gỡ, nếu ai nói gì bạn cũng tin sẽ sớm rơi vào cái bẫy của ai đó, còn nếu dùng sự ranh mãnh mất đi sự đơn sơ, con người vốn như con rùa, lý trí là mai rùa và tâm hồn như cơ thể bên trong nó mong manh và yếu đuối luôn cần cái mai bảo vệ. Nói thôi chứ đôi khi mình cũng mừng gì có thể biểu đạt cảm xúc và suy nghĩ cách tự nhiên.
    Cuộc sống càng lúc càng đơn giản hạnh phúc là khi nằm xuống ngủ 1 giấc không mộng mị.
  • Đang tải…
  • Đang tải…
Quay lại
Top Bottom