Đại chiến 4princes

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi bemadethuong, 19/5/2012. — 13.621 Lượt xem

?

Bạn thích ai nhất trong 4princes

Poll closed 16/6/2012.
  1. Tuấn Anh

    75,0%
  2. Đức Tuấn

    25,0%
  3. Thiện Nhân

    0 phiếu
    0,0%
  4. Trọng Khanh

    0 phiếu
    0,0%
  1. bemadethuong

    bemadethuong Thành viên KSV

    Đại chiến 4princes

    [TEXTAREA]Phần 1: Khai màn cuộc chiến oan gia.[/TEXTAREA]
    Tại quán KFC, một cô nàng đội lớp chàng trai với mái tóc tomboy quần áo lợm hợm theo phong cách đường phố, bước đi hí hứng vào cửa, tôi nghĩ bạn sẽ ko bao giờ nhận ra đó chính là một cô bé, thoạt nhìn nó giống như một ngôi sao hàn quốc có khuôn mặt baby bất ngờ. Vừa bước vào hàng chục ánh mắt chỉ đổ dồn về nó, nhưng rồi cô nàng đã ko còn là tâm điểm khi 4 anh chàng xuất hiện, các cô gái trong quán la lên:
    - 4princess kìa, wa các anh ấy đẹp quá, được gặp các anh ấy quả là hạnh phúc….:KSV@12:>__<.(mê trai quá, mấy thím này thật là….
    Cô nàng vẫn vô tư bước vào quán, đúng vậy kẻ không biết không có tội mà đã cho biết rồi làm tới vẫn có tội hơn nhiều. Quán KFC Star này có một quy tắc nho nhỏ, số là cái bàn 4 chỗ ngồi nằm ngay cửa sổ là chỉ dành riêng cho 4 anh chàng ấy mà thôi, dĩ nhiên hôm nay quán rất đông khách, cho dù đông cỡ nào thì cái bàn ấy vẫn là thánh địa, nếu ai dám sớ rớ thì thôi đi tôi không chắc trong 24 tiếng bạn sẽ an toàn. Bạn biết tại sao mọi người lại biết mà không dám động tới cái bàn ấy không? Nói cho biết nha, 4princess chính là tên tổ chức 4 chàng trai, nổi tiếng học giỏi, đẹp trai mê hồn, ai cũng tài cả, điều là những người mẫu sáng giá, hễ sản phẩm họ quảng cáo thì trong vòng 1 tuần thôi tôi đố bạn tìm được sản phẩm ấy mới sợ. Hào hoa tài giỏi là vậy nhưng tính tình thì thôi, cũng cỡ như F4 trong BOF vậy đó, Thiện Nhân tính ôn hòa dễ thương nhưng cũng cực kì khó chịu khi bất kì ai làm phiền, Trọng Khanh trẻ con hết sức trẻ con, 2 tên này còn đỡ nhưng 2 tên kia rất đáng sợ Đức Tuấn ít nói nhưng trái tim lại rất ấm áp chất chứa yêu thương, tên còn lại Tuấn Anh nổi danh là hoàng tử lạnh lùng, ít nói nhất nhóm, giỏi nhất nhóm nhưng cũng là tên đáng sợ nhất nhóm. Nếu muốn biết hết thì mong các bạn xem các phần sau sẽ lãnh hội hết chiêu thức của 4 anh chàng này.Trở lại câu chuyện quán KFC, vô tư bước vào trong nhìn trước nhìn sau chẳng còn một cái bàn trống nào cả,-đó cũng nhờ hồng phúc chàng trai ấy ban cho quán này-, vội nhìn ấy cái bàn ngay cửa sổ nhưng ngước nhìn bên kia dường như 5 người ấy đã hiểu thấu ý đồ đối phương, 1 vs 4 ai thắng? Cô nàng to mắt tròn xoe rồi la lên: -WA! LADYGAGA kìa!:KSV@06: Theo quán tinh tự nhiên ai cũng nhìn ra đường bởi sự thiếu kì 4 chàng trai kia cũng vậy, cô nàng chạy nhanh rồi xí cái bàn ấy cho nó là của mình, còn mọi người thì thất vọng tràn chề, nhưng 4 anh chàng của chúng ta dường như đã bắt đầu ấm ức. Tất cả mọi người nhìn cô nàng như muốn cảnh báo cho cô nàng biết điều gì nhưng cô nàng vẫn hiên ngang, bún tay một cái:- Phục vụ!(bác ấy tỏ vẻ sợ hãy, tiến lại) cho cháu mỗi thứ 1 phần nhanh nhé cháu đói quá rồi,(cô nàng liếc nhìn 4 người họ, cười mỉm chi), cháu sẽ trả cho bác gấp 4 lần số tiền, ok!
    Đó là 1 điều xỉ nhục đối với 4 hoàng tử của chúng ta, không chút do dự 1 nhóm 3 cô gái:
    -Này, các cậu lại ngồi bàn với bọn tớ này!:KSV@01:
    -Không, chúng tôi có bàn riêng của mình mà, các bạn cứ ngồi ở đấy!. Thiện Nhân lên tiếng.
    Cả 4 tiếng lại gần bàn cô nàng, Trong Khanh bảo:
    -Này nhock, biết đây là địa bàn của chúng tôi không hả, sao ngang tàng vậy!:KSV@07:
    Cô này ngây thơ liếc mắt ngây thơ vô tội nhìn tỏ vẻ như không có chuyện gì.
    -Địa bàn ai tôi ko biết nhưng tôi biết một quy tắc ai dành trước thì đó là của người đó, cái bàn này cũng vậy!:KSV@13:
    Khanh:-Vậy ai tới trước vậy ta, chủ quán bác cho cậu nhock này biết quy tắc đi!
    Chủ quán lại phân trần cô nàng nghe xong, đập bàn một cái thật mạnh:
    -Cái gì cơ, họ là cái gì mà bác phải sợ chứ cháu tổng thống hay con tỷ phú chắc cháu thách họ đó, không có họ thì trái đất này vẫn quay mọi người vẫn sống đấy thôi, và cái tiệm KFC của bác vẫn bình thường, cái bàn này đặc cách của họ à! Ứh, tưởng ham lắm cái bàn này, nạm kim cương chắc.
    Thiện Anh: Nè, nói chuyện có phải phép nha, tưởng chúng tôi nhịn rồi làm tới hả?
    -Ai nhịn ai nói đi, tôi đang đói chỉ đơn giản vô cái quán này ăn vậy thôi tại các người không nhìn đi, ko ai ăn ngon cả?
    T Khanh: Rốt cuộc có rời khỏi cái bàn này không.
    - ko
    - Đi không?
    - ko
    - Đi không?
    - Ko
    ………………………..
    Dừng lại! Tuấn Anh bảo, ko cãi nữa: Chủ quán, ngày mai chuẩn bị tờ giấy kê khai tài sản, tôi sẽ đến lấy!
    Chủ quán sợ quá, bảo cô nàng: -Này cậu ơi thương tôi giùm đi, cậu đi đi bữa nào ghé quán tôi khuyến mãi cho!
    - Bác à, cháu đói lắm, ko thể nhường được đâu.
    - Vậy thôi cháu đứng dậy đi bác cho cháu một phần phần cháu đem ra công viên ăn
    - Ko, như vậy là cháu phải nhường họ à ko đời nào!
    - Bác xin cháu đấy, bác phải nuôi mẹ già và 2 đứa con nữa.
    - Thôi được, bác mang cho cháu một phần.
    - Đầu bếp mang một phần bỏ vào hộp ra đây, của cháu nè, ko cần tính tiền.
    - Không cháu trả cho bác, bảng giá 35.000 ngàn à(cô nàng móc trong túi ra 100đô), khỏi trả lại cho cháu với lại họ ăn cứ tính vào đây, dư cháu cho bác.
    - Cám ơn cậu trai.
    Quả là nỗi nhục mà, cô nàng đi qua họ cười một cách mỉa mai, lẩm bẩm: - Chắc tức lắm rồi!kekeke.
    Đi ra tới cửa chưa kịp đưa cái đùi gà vào miệng cô nàng, bỗng nhóm khoảng7-8 tên vệ sĩ từ đâu ra họ đã nhìn thấy cô nàng vội vào quán gà nấp: Chết rồi, họ mà thấy mình chắc chết quá.
    - Chủ quán, cho cháu hỏi kia sau nằm ở đâu!
    - Đằng kia!
    4 tên liếc mắt nhìn: Chà mới nãy còn lớn miệng lắm, sau bây giờ như kẻ trộm nắp nắp ló ló nhỉ?(Thiện Nhân)
    - Kệ mấy tên nhock miệng còn hôi sữa ấy, bận tâm chi cho mệt!.Đức Tuấn bảo.
    Họ lại ngồi không yên, khi nhóm vệ sĩ bước vào quán, mọi người tỏ ra lo lắng, 4 anh chàng khong ngoại lệ, thoạt nhìn họ thấy cô nàng chạy nhanh ra cửa sau, mấy tên vệ sĩ đổi theo, 4 anhh chàng thấy thế đi xem thực hư ra sao.Cô nàng thì cứ chạy, mặc cho mấy tên vệ sĩ cứ đổi mình như ma, sau một hồi quanh co từ con hiểm này đến con hiểm khác, cô nàng cũng bị mấy tên vệ sĩ bao vây, bí quá cô nàng đành ra tay 1vs 7, chưa kịp thì 4 hoàng tử xuất hiện, bây giờ là 5 vs 7.
    - Chà nhock có nhiều kẻ thù quá ha!(Trọng Khanh).
    Chưa kịp thì 7 tên vệ sĩ ấy đã xong vào, chủ yếu là bắt con bé đó nhờ sự nhiều chuyện của 4 tên kia cô nàng cũng yên tâm, cả 5 đánh nhau nảy lửa trong con hẻm nhỏ vắng người. Đến khi đuối sức, cả 5 tụ lại chia nhau chạy nha: Thiện Nhân, Trọng Khanh, Đức Tuấn mỗi người 1 đường trong con hẻm tư, còn cô nàng tí xíu là bị bắt nhanh mắt Tuấn Anh nhanh tay níu lấy tay cô nàng chạy chốn. Đến nơi an toàn, cả mệt cả người bỗng cô nàng ngất xỉu, vòng tay của Tuấn Anh cũng vừa kịp đỡ cô nàng, máy tóc giả kiểu tomboy rơi xuống, mái tóc dài đen huyền cô nàng xỏa xuống, Tuấn Anh lúng túng, nhìn ::KSV@18: - Là con gái sao? Nè dậy đi, sao vậy. Đành chịu anh chàng bế cô nàng về nhà của mình, đi được vài bước: Tôi đói quá! Gà chiên của tôi:KSV@15:. Tuấn Anh cười phì: Con bé này, gà phải không tôi mua cho cô, muốn ăn gì tôi mua cho.
    - Cám ơn.:KSV@17:
    Đến quán ăn, cô nàng nhanh nhẹn ăn như một nạn dân bị bỏ đói không bằng. Tuấn anh nhìn cô bé cách kì quặc.
    -Nhớ trả tiền nha, tôi ko có tiền đâu.(TA)
    -Được thôi, nhưng chỉ là phần của tôi thôi đó, của cậu tôi trả lúc nãy rồi.
    - Sao xem thường tôi vậy, ko cần trả tiền đâu, ăn xong cậu chỉ cần xin lỗi là được!(TA)
    - Cái gì xin lỗi hả miễn bàn, ko bao giờ, tôi có lỗi gì chứ!
    - Tội xem thường 4princes.(TA)
    - Xem thường 4princes, nó là cái há gì chứ tôi phải nể sợ nó, còn lâu.
    - Vậy thì xin lỗi cậu rồi.
    Chưa kịp ăn xong, TA nhanh nhẹn bắt lấy cô nàng, trói lại thật may 7 tên vệ sĩ đến kịp, trận đấu 7 vs 1 bắt đầu, lúc nãy đã đánh đến nỗi đuối sức chạy bây giờ thì lịch sử tiếp tục tái diễn, anh chàng chào thua khi chưa kịp đánh tên vệ sĩ thứ 7 đã bị đánh 1 cái ngất trên sàn. Cô nàng được đưa về nhà.
    Biệt thự phong lan
    - Bố đã nói con bao nhiêu lần rồi Tiểu Anh, về đến đây thì con cứ ở yên trong nhà, sao cứ chạy lung tung vậy! Các cậu nữa, vệ sĩ mà vậy đó hả, có con bé cũng quản lí không xong, về nhà rèn thêm kĩ năng của các cậu đi!
    - Dạ, thưa ông chủ chúng tôi sẽ xem lại. 1 vệ sĩ đại diện
    - Còn con nữa, sao con cứ không nghe lời vậy, 12 năm ở Mĩ chắc cô con chiều hư con rồi phải không. Rồi bây giờ không xem lời nói cha ra gì nữa, nhìn con đi ăn bận kiểu gì vậy, cứ như là bụi đời vậy.
    Tiểu Anh đáp: Ba ơi con xin lỗi con hứa sau này con không tái phạm nữa!
    Quản gia : Cô chủ lên phòng tắm, nghỉ ngơi đi, tôi ở đây kêu người làm chuẩn bị cơm cho cô.
    - Cám ơn dì Kim con no rồi.
    Cha cô nàng: Vậy thôi, tối nay ba dẫn con đi chơi 1 vòng thành phố, rồi nghỉ sớm ngày mai ba dẫn con đến trường học.
    - Cái gì ngày mai nữa là đi học hả.:KSV@19: Trời ơi, chết con mất thôi! Thôi tối nay con không đi đâu.
    - Ừ, vậy ba sẽ kiêu quản gia Kim chuẩn bi sách vở quần áo cho con.
    Sáng hôm sau.........
    Trường Star ischool
    Xe hơi chen nhau vào trường, đa số học sinh ở trường này là con nhà giàu, giàu thôi chưa đủ phải là người có thành tích học sinh xuất sắc, môn học ít nhất phải có 3 môn điểm TB 9,1 trở lên, sau một năm người học không tốt sẽ bị đào thải khỏi trường.Tại phòng hiệu trưởng: - Chà con bé này nhìn thông minh lanh lợi chắc chắn là nhân tài.
    - Hiệu trưởng quá khen, con bé nói đến học hành thì thôi nó lười lắm, đây hồ sơ của con bé anh xem rồi xếp cho nó vào lớp nào đó học.
    Xem một hồi, hiệu trưởng giật mình: - Không phải nói, anh thật là biết dạy con, thôi được anh cứ yên tâm giao con bé cho tôi. Thầy Quang, hảy dẫn con bé về lớp anh.
    Thầy Quang: - Vâng, Tiểu Anh em đi theo thầy.
    - Tôi giao con bé lại cho các thầy, các thầy nhớ để ý nó giúp.
    Lớp 11A.
    -Các em trật tự, hôm nay năm học mới thầy chúc các em một năm học mới tràn đầy niềm vui, nhân dịp hôm nay thầy giới thiệu các em, này Tiểu Anh vào đi em.
    Cô bé bẽn lẽn cầm cặp bước vào, thầy Quang nói tiếp: - Giới thiệu các em là là Tiểu Anh sẽ là thành viên mới của lớp chúng ta, nào em ngẩn mặt lên nhìn các bạn đi.
    - Xin chào, mình là Tiểu Anh xin làm quen các bạn.
    Nhìn xuống hàng ghế, cô nàng giật mình khi nhìn thấy 4 con người ấy cũng đang ngồi trong ấy. 4 chàng trai ngạc nhiên nhìn cô bé, Thiện Nhân, Trọng Khanh, Đức Tuấn đang ngơ ngẩn nhìn con bé, tất cả điều có chung ý nghĩ: “Chà con bé này, nhìn quen quá!”. Cả 3 điều chau mày, duy có Tuấn Anh là ngồi ngạc nhiên rồi cười. Trọng Khanh khẽ bảo Tuấn Anh: “Này cậu biết con bé này à!”, Tuấn Anh đáp: “Vậy mà tớ tưởng 3 cậu biết con bé rồi chứ, này nhớ nhock gà rán 100 đô ko”. Cả 3 nhớ lại chuyện hôm qua, rồi chuyển sắc mặt, Đức Tuấn đáp:- Không ngờ thật, vậy từ nay ăn ngon ngủ yên rồi, coi như mối thù hôm qua của chúng ta sắp báo được rồi
    Thầy Quang: - Tiểu Anh chỗ Tuấn Anh còn trống em lại đó ngồi đi.
    - Thưa thầy không còn chỗ nào sao?
    - Em cứ ngồi đó, có gì thì thầy sắp xếp lại.
    - Dạ,…….
    - Nhưng thưa thầy.( Tuấn Anh)
    -Thôi nào, ở lớp do thầy quyết định có chuyện gì thì các em giải quyết sau gần vô học rồi, các em cứ như vậy đi. Thứ 7 họp lớp chúng ta sẽ bàn lại sau!
    Tiểu Anh vừa đi vừa nhìn xung quanh dường như ai cũng muốn ăn tươi nuốt sống cô bé nhất là mấy bọn con gái trong lớp, còn mấy tên nam thì nhìn mà ngưỡng mộ.
    - Nó là cái gì, dám ngồi kế Tuấn Anh của tao chứ.
    - Nhìn nó đẹp chứ, mà con gái như vậy chắc 4 hoàng tử của tụi mình không thích đâu. Để đạt tiêu chuẩn hình mẫu lí tưởng thua mình xa.
    Tiểu Anh liếc nhìn mấy cô gái điệu đà ấy bằng ánh mắt như gai hoa hồng như cảnh cáo, rồi bước tới bàn ngồi.
    - Chào bạn tên tôi là Tuấn Anh, mong được làm quen với bạn!
    - Chào, tôi là tiểu anh, mong cậu giúp đỡ!
    Nói chuyện lịch sự là vậy nhưng trong mắt của cả hai đang nảy lửa vì nhớ lại mối thù của cuộc chiến hôm qua.:KSV@07:
    Hết phần một, mong các bạn đón xem phần hai: CUỘC CHIẾN TRÍ TUỆ.
     


    kunxjk, bemadethuong, kénhinhvien6 bạn khác thích điều này.

  2. poe yul

    poe yul Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/2/2012
    Bài viết:
    290
    Lượt thích:
    447
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    le quy don
    Hehe tr hay :KSV@12:
    Chúk tr mau đông khách nhaz :KSV@06::KSV@06:
     
    bemadethuong thích điều này.
  3. bemadethuong

    bemadethuong Thành viên KSV

    Tham gia:
    19/5/2012
    Bài viết:
    31
    Lượt thích:
    83
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Cám ơn poe yul, poe yul là người đầu tiên đánh giá truyện của bé ma, bé ma vui lắm. Đây là lần đầu tiên viết truyện nên có gì mong các bạn đọc góp ý giúp mình nha, mình sẽ rất vui khi các bạn đóng góp ý kiến giúp mình hoàn hiện câu chuyện được hay hơn. Hẹn mỗi tối thứ năm, chủ nhật hàng tuần mình sẽ up lên một phần nữa. Mong các bạn được vui khi đọc truyên do mình sáng tác.:KSV@05:
    Cám ơn.
     
    lolovp, nhoxnhutnhatpoe yul thích điều này.
  4. bemadethuong

    bemadethuong Thành viên KSV

    Tham gia:
    19/5/2012
    Bài viết:
    31
    Lượt thích:
    83
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Hôm nay được nghỉ học ở nhà, cho nên rãnh nên bé ma up tiếp phần 2 nha, mong mọi người ủng họ và góp ý nha.

    Phần 2: Cuộc chiến trí tuệ
    Vào cuối giờ học toán….
    Thầy Quang: -Còn 15 phút nữa, ok vậy lớp chúng ta sẽ làm bài test nhỏ nhé!:KSV@19:
    Cả lớp ai cũng trau mày, nhưng cũng đành chấp nhận. Thầy giáo chưa kịp ghi hết đề bài lên bảng đen, cả lớp ồn lên: -Hả, cái gì vậy nè, đầu năm mình ko muốn bị điểm xấu môn toán đâu!
    Thầy Quang: -Các em trật tự làm bài, nhớ chỉ có 10 phút thôi đó.
    Một số ngồi cắn viết, một số loay hoay bàn bạc với nhau về cách giải bài toán, một số ngồi viết hỏng cả tờ giấy nháp vẫn chưa ra, duy nhất chỉ có 6 người ngồi im như tờ, làm bài một cách điềm tĩnh, bạn biết ai rồi đúng ko, nhưng còn 1 người nữa chắc bạn không biết đâu, đó là Lam Linh. 10 phút trôi qua nhanh chóng, thầy Quang khẩn trương: -Hết giờ rồi, Tuấn Anh thu bài giúp thầy nhé!
    Biết tình hình lớp là vậy, ai cũng giải chưa ra, nhưng họ vẫn cố viết vài chữ cho xong bài, hiểu được tình hình Tuấn Anh chậm rãi đi từng bàn, nói vậy thôi nghe được tiếng thu bài anh chàng đã vội chợp lấy bài Tiểu Anh: -Còn viết gì nữa, thầy bảo nộp bài rồi kìa. Đó như là một hành động cố tình ko chúng nhường nhịn.
    Tiểu Anh la lên: -Đó là giấy nháp của tôi mà!:KSV@06:
    Lớp trong lúc ấy rất ồn vì những lời than vãn về bài kiểm tra, Tuấn Anh không nghe thấy lời con bé, cuối cùng tờ giấy nháp ấy đã trở thành bài kiểm tra bất đắc dĩ của cô nàng.
    Cả 4 tụm lại, Tuấn Anh: -Yên tâm đi, tớ thu bài của con bé trước hết, nhìn hình như ko ổn với bài kiểm tra ấy rồi, kì này con bé chết chắc thôi.:KSV@07:
    Thiện Nhân: -Tuấn Anh cậu làm được ko? Bài toán khó quá à!
    Tuấn Anh: Nói thật, tớ chỉ làm được 2 bài đầu bài cuối tớ làm chưa ra!
    Trọng Khanh: hihi, công tử của chúng ta đã làm ko ổn rồi huống chi mấy người đó!:KSV@05:
    Giờ học Tiếng Anh….
    Cô giáo: Hôm nay bài học của chúng ta là về hùng biện tiếng anh về chủ đề “Tiền”. Cô cần 1 bạn nam và 1 bạn nữ(Trọng Khanh hăng hái giơ tay), được rồi Trọng Khanh cô mời em, bên nữ ai nào(ko một ai giơ tay ngoài Lam Linh), chỉ có Lam Linh thôi sao, à….lớp mình có bạn mới à(nhìn Tiểu Anh), cô mời em…..(Tiểu Anh bước lên bảng với vẻ mặt nhăn nhó):KSV@18:
    Tiểu Anh: -Thưa cô, cô ra chủ đề đi ạ!
    Cô giáo: Chủ đề là “Khi chi tiền quá nhiều cho việc ko có ích”.Tiểu Anh sẽ phản biện lặp luận ấy, còn Trọng Khanh ngược lại, các em sẵn sàng chưa, 5 phút cho cuộc thi bắt đầu.
    Trọng Khanh: “Trong cuộc sống tiền gần như trở thành vạn năng, có một số người xem thường tiền đến nỗi khi có nhiều tiền lại cầm 100 đô mua gà rán KFC, thật phung phí. Tôi chắc rằng sau này con bé ấy sẽ ko có thứ gì để ăn, chỉ là Hoàng Dung mà thôi(ăn mài) nếu như cô ta xài tiền phung phí.
    Tiểu Anh thầm nghĩ: “Tên này, dám chơi xỏ mình à, ko dễ đâu! Trọng Khanh đợi đấy!
    -Bạn biết không cầm 100 đô để mua gà rán KFC có gì đâu là lạ, nhiều món đồ bạn cầm trên tay giá trị của nó đôi khi gấp nhiều lần, như quyển sách này chúng ta phải tốn gần như cả tỉ đồng để cho ra nó, mà tiền đó ở đâu, do người dân đóng thuế mà ra.
    Trọng Khanh: -Nhưng đó là cách xài tiền đúng đắn, chúng ta viết sách để phục vụ cho nhu cầu phát triển, tiếp thu tri thức. Còn hơn dùng tiền mua thức ăn cách lãng phí “miếng ăn là miếng tồi tàn”
    Tiểu Anh: - Nếu như một ngày bạn ko ăn, 3 ngày ko uống bạn nghĩ mình chết ko?(Tiểu Anh đắc trí) Trở lại vấn đề, bạn biết ai là người đã phát minh ra món gà KFC
    Trọng Khanh: Harland Sander
    Tiểu Anh: Đúng vậy, các bạn biết Picasso chứ, ông ta là danh họa nổi tiếng nhất thế giới, 1 bức tranh của ông ta nếu tính theo kiểu thu nhập thì tiếng giấy và tiền màu sơn chỉ đáng 10 đô mà thôi, nếu như thế ông ta bán tác phẩm ấy được 50 hay 100 đô ông ta đã rất lời, nhưng sao ai cũng mua với giá hàng ngàn hàng triệu đô.
    Trọng Khanh: Đó là vì những bức tranh của ông ta là kiệt tác, nó mang hồn của mĩ thuật, nó góp một phần vào nền văn minh văn hóa nhân loại.
    Tiểu Anh: -Vậy nó ăn được không, nó chỉ là những bức tranh mà giới thượng lưu mua về để khoe với nhau sự giàu có của mình bằng giá hàng ngàn đôla, mua về ngắm, chán rồi cũng bỏ, nếu bạn nói đó là kiệt tác người ta mới bỏ ra số tiền như thế. Harland Sander ông ta đưa ra sáng kiến về thức ăn nhanh ông ta cũng như Picacsso, và gà rán của ông ta cũng như những bức tranh. 35.000 đồng VN quá rẻ để chúng ta trả cho kiệt tác gà rán ấy, 100đô có đáng là bao. Gà rán giúp ta no lòng có thêm năng lượng để chúng ta làm việc, thực hiện các hoạt động, lao động. Trong khi đó những bức trang của Picasso để làm gì, ĐỂ NGẮM THÔI, rồi một ngày nào đó bạn ngắm nó rồi bạn chợt nghĩ ra, “ồ tại sao mình lại mua nó với giá đắc như thế”, trong khi số tiền hàng nghìn đô đó bạn có thể giúp đỡ nạn dân nghèo, mua gà rán. Mình chắc một điều, nhờ có thức ăn đại loại như gà rán thì picacso mới có đủ năng lượng để vẽ nên bức tranh đó. Các cậu nghĩ sao, đúng không.
    Cả lớp ồ cười, Đức Tuấn nói với Thiện Nhân: “Kì này mình nghĩ Trọng Khanh ko toàn mạng rồi”.
    Trọng Khanh bật cười: Nếu ví những bức tranh ấy là chủ nô, thì gà rán chỉ là nô lệ. Nô lệ thì phải lệ thuộc vào chủ nô, nô lệ ko có giá trị.
    Tiểu Anh: Nhưng mỗi hoạt động của chủ nô, luôn phụ thuộc vào nô lê. Nô lệ ko chịu làm việc thì chủ nô cũng ko yên đâu, chủ nô ko thể làm đc những việc mà nô lệ thường làm, mình chắc họ sẽ cảm thấy bực mình khi ko có nô lệ phục vụ cho họ. Suốt ngày họ chỉ sống xoa hoa, nằm một chỗ cho người khác cung phụng họ. Nếu xét về giàu có họ ko bằng chủ nô, nhưng nô lệ có năng lực hơn nhiều.
    Trọng Khanh: 100 đô để mua gà rán, thật xa xỉ, phải chi số tiền ấy con bé dùng nó để giúp đỡ mọi người, trái lại dùng nó để chứng tỏ mình giàu, mình nghĩ con bé này bị điên thật.
    Tiểu Anh: Con bé ko điên, nó chỉ ra cái giá đúng đắn cho món gà rán mà thôi. Trả công cho người đã sáng tạo ra món gà rán, cũng giống như mua 1 nô lệ biết làm việc còn hơn mua 1 chủ nô lười biếng ko làm nên tích sự gì. Nếu cậu nghĩ cái giá đắc, thì sao cậu ko nghĩ mình cũng ngốc giống như con bé đó, đồng hồ Gucci đời mới giá 5000đô, áo sơ mi D&G 600 USD, giày niken giá gần 80 triệu. Cộng lại giá trị con người cậu cũng có giá quá ha!
    Cả lớp trố mắt, “trời ạ hàng hiệu giá bao nhiêu nó cũng biết chắc ko phải tay vừa đâu”
    Tiểu Anh: - Tại sao, áo giá ngoài siêu thị quá rẻ, 1 cái áo của cậu thôi được 100 cái áo ngoài siêu thị, thêm mấy món đồ khác nữa. Cậu thật phung phí, so với món gà rán 100đô của cô bé kia có đáng là bao.:KSV@02:
    Trọng Khanh tức tối: -Tớ….
    Tiểu Anh: Thôi ko nói nhiều cậu đã xài tiền ko đúng chỗ, thì đứng có cãi nữa….ok:KSV@01:
    Cô giáo: 5 phút đã hết, Tiểu Anh giành phần thắng, T.Khanh em đang hùng biện hay đang mắng ai đó để thõa bực mình vậy!
    Tuấn Anh ngồi cười: - Chỉ là hùng biện tiếng anh thôi đó, nếu mà nói tiếng việt thì tớ cá Trọng Khanh cho dù cãi tới sáng cũng cãi.
    Lam Linh bảo Tiểu Anh: -Cậu giỏi lắm, ko làm mất mặt con gái tụi mình.:KSV@03:
    Trong khi mấy đứa con gái khác tỏ ra ganh tị. Tiểu Anh bước về chỗ ngồi vừa đi con bé nhìn T. Khanh, nghĩ: “Dám chơi xỏ tui à, ko dễ đâu”.:KSV@15:
    Giờ ra chơi.
    - Tiểu Anh, cậu đợi đấy tôi ko tha cho cậu đâu, 4princes cũng thế.:KSV@16:
    Trọng Khanh hét to, con bé quay lại nhìn rồi cười mỉm chi rồi ra đi bình thản. Trọng Khanh tức tối: -Trời ạ, nó dám tỏ thái độ vậy với chúng ta à”
    Tuấn Anh cười, Thiện Nhân làm lạ: -Này, sao từ đầu giờ tới giờ cũng toàn cười ko vậy, hay là …”:KSV@02:
    Tuấn Anh đáp:- Lâu lắm rồi mới vui như vầy, để xem con bé ấy còn làm gì nữa đây.:KSV@09:
    Đức Tuấn: - Trước hết điều tra lai lịch, con bé trước đã.
    Thiện Nhân chỉ về phía trước: -Chỉ có cách là nhờ họ thôi”
    Trọng Khanh đáp: -Vậy thì phải nhờ ít tên nữa giúp chúng ta, hahaha, Tiểu Anh cô chết chắc.
    Trong đầu của Trọng Khanh lúc này nghĩ lên 1 điều đen tối. Thiện Nhân đáp: Nhưng nhỏ đó biết võ mà, nhớ ngày hôm qua ko tụi mình với con bé đánh mấy tên vệ sĩ…!
    T.Khanh: -Ây da, ngày hôm qua đa số thấy nó núp không tàng là bọn mình đỡ đạn cho con bé, ấy vậy ko cám ơn mà còn lấy quán báo ân, mình thì trầy tay, cậu thì đau khớp, còn 2 cậu Đ. Tuấn và Tuấn Anh là ko sao! Dù gì thì kế hoạch này mình nghĩ sẽ thành công thôi, keke? Thế nào con bé cũng phải quỳ lại cầu cứu bọn mình thôi.
    Giờ ra về, bước ra cổng Tiểu Anh được người tài xế rước lên xe về nhà, 4 anh chàng lấp ló chạy xe theo sao, Đức Tuấn:- Kế hoạch đã sắp xếp xong chưa!
    Tuấn Anh: -Đừng lo đâu vào đấy hết rồi, mình nhờ tới 10 tên lận!
    Thiện Nhân:-Lỡ chúng làm hổng kế hoạch thì sao?
    T.Khanh: -Chúng dám , bọn chúng nợ bọn mình nhiều lắm, tụi nó thừa biết nếu ko làm được thì có điều chết trong tay bọn mình thôi!
    Tiểu Anh phát giác có xe chạy theo sao nhưng cô nàng vẩn điềm tĩnh: “Để xem họ giở trò gì”. Đến đoạn đường vắng, bỗng đâu xuất hiện 3 cô bạn vừa chạy hốt thoảng vừa kêu cứu, đằng sao có khoảng 10 tên đổi theo sau, thế rồi 3 cô nàng ấy bị bọn họ bắt lại, nhìn kĩ Tiểu Anh phát hiện họ là bạn cùng lớp của mình mà, cô nàng kêu tài xế ngưng xe lại, cô nàng nhanh nhẹn ra khỏi xe: -Này, mấy tên vô lại kia, thả bạn tôi ra mau.
    Một tên hóng hách nói: Cô em trông xinh xắn nhỉ, lại đây nộp mạng à, đại ka ơi vậy là tối nay chúng ta ko cần người cũng có cô em này thêm 3 cô nàng đáng yêu nữa là …..hehehe:KSV@04:
    Tiểu Anh hét: -Đáng yêu với xinh xắn cái đầu ngươi, mau thả họ ra.
    Tên đại ka ra mặt: Này cô em, muốn chết à dám lớn tiếng như thế, đây là chuyện của bọn này nhiều chuyện xía vô làm chi, buộc lòng tôi theo lời đàn em đưa cô em về thôi!(hắn vuốt mặt Tiểu Anh)
    Cô nàng nhanh chóng chợp lấy tay, bẻ một cái rắc tên đó la lên: “Đau quá, cô em nhẹ tay chút”
    Tiểu Anh đáp: Nhẹ tay à, được thôi thả họ ra!(cô nàng buông hắn ra)
    1 trong 3 cô gái la lên: Tiểu Anh giúp bọn mình với, bọn mình sợ lắm.
    Tiểu Anh: Yên tâm, mình sẽ cứu các cậu!
    Tên đại ka: Cứu họ à! Còn lâu, cô biết chúng tôi có bao nhiêu tên ko mà dám lấy trứng chọi đá!(Hắn tức giận)
    4 chàng trai đuổi theo sau tới nơi họ nấp xem sự việc ra sao, sao đó T.Khanh đã xong lên chỗ các cô nàng.
    Mời các bạn đón xem tập sao: Sự trả thù ngây ngô
     
    kunxjk, phonglinh_stupid, p3chjp932 bạn khác thích điều này.
  5. bemadethuong

    bemadethuong Thành viên KSV

    Tham gia:
    19/5/2012
    Bài viết:
    31
    Lượt thích:
    83
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Phần 3: Sự trả thù ngây ngô.
    T. Khanh xông lên, Tuấn Anh cản lại: -Đừng có manh động.:KSV@07:
    Ở phía trước, cô nàng vẫn điềm tĩnh đối phó với sự việc. Tiểu Anh nhìn xung quanh: “Hay quá ở đây có đá, đá to nữa chứ”.:KSV@02: Cô nàng cầm cục đá lên, mấy tên ấy sợ quá rút súng ra, tên đại ca la lên chỉ súng vào Tiểu Anh: -Cô mà chọi, chúng tôi không khách sáo đâu, người đầu tiên là cô sau đó là 3 con bé này.
    Ở phía xa, Đức Tuấn bảo: -Tuấn Anh à, trò đùa hơi lố đó, cậu đùa người hay muốn hâm dọa đây.:KSV@13:
    Tuấn Anh bình thản: -Cả 2, nhưng tụi mình cứ ăn ngon ngủ yên, có gì 10 tên ngốc đó chịu mà, cầm súng vậy thôi bọn chúng dám bắn, toàn là súng giả 20.000đ cây mua ngoài tiệm đồ chơi thiếu gì.:KSV@09:
    Thiện Nhân: - Sao không dùng súng thật cho oai?
    T.Khanh: -Điên à, cậu muốn đi tù sao mà dùng súng thật. Im lặng, chúng ta tập trung vào nếu không lỡ chuyện mất.
    Về phía Tiểu Anh, cô nàng cười bảo với bọn chúng: -Đá này trọi trâu cũng chết huống chi các người, tôi ngu gì trọi, mà tính thử xem vận tốc viên đá này với vận tốc súng vận tốc ai lớn hơn ta, đương nhiên là súng rồi, nhưng độ sát thương thì tôi nghĩ đá sát thương nặng hơn nhiều so với súng đó.
    1 tên đáp: - Ngon lắm ha, muốn thử ko, tao bắn một phát vỡ sọ bây giờ!
    Tiểu Anh cười đáp: -Ngon bắn đi, bắn sao ko bóp cò, bóp cò rồi bắn đi, bắn…..
    Tên đó lúng túng: -Mày uy hiếp tao à…:KSV@08:
    Tiểu Anh to mắt nhìn: Ừh uy hiếp đó, mà nói cho nghe dân giang hồ với nhau sao xài súng giả chi mà mình nhục cho các bạn, trời ạ tư thế cầm súng còn ko nổi nữa, cầm súng thật cái thôi ko biết ra sao, đúng là tệ quá đi
    Tên kia chạy đến tên đại ka: -Đại ka ơi, chúng ta bị phát hiện rồi!
    Đại ka: -Mày ngu quá, có vậy thôi cũng bị lộ, làm gì làm ANH EM XÔNG LÊN!
    Cô nàng cầm cục đá, bọn chúng tưởng định ném vào chúng nên chúng lùi lại, cô nàng cầm đá đặt lên mặt đất, nói to: Bao nhiêu tên nhỉ, đếm xem!
    Vừa nhìn bọn chúng con bé vừa đếm vừa số tên lô lại vừa xếp chồng gạch lên nhau, tới viên thứ 10 con bé nhìn chúng rồi nói: -Tên thứ 10 là đại ka cho nên viên gạch to hơn tí. Ko có gạch to thôi cho 2 viên luôn!
    Trước mắt chúng là 11 viên gạch xếp chồng lên nhau tên đại ka bảo: Này, làm quái gì đó!
    Con bé nhìn rồi đáp: Ko… có gì trước khi muốn đánh một ai thì phải xem năng lực họ trước đã!
    T. Khanh phía xa nóng ruột: -Sao ko đánh đi, ở đó tán dốc hoài mấy tên này, hù đứa con gái cũng ko xong.
    Con bé xếp gạch bảo 3 bạn nữ: -3 bạn yên tâm, mình sẽ cứu các bạn(rồi chuyển sang bảo mấy tên vô lại), muốn đánh nhau lắm à(mấy tên gật đầu), được thôi, 10 người cũng tương đương như 10 viên gạch này, nếu biết điều thì còn nguyên vẹn, nếu các người làm tới tôi ko khách sáo đâu.
    Con bé nói xong, nó đánh một cái “Gầm” 11 viên gạch xếp chồng lên bị vỡ ra bởi cú đánh của con bé, 10 tên ấy trố mắt nhìn sững sờ đồng thanh kêu: “SƯ PHỤ”. Rồi chúng bỏ súng lại chạy tán loạn. Còn 4 anh chàng của chúng ta, đơ người Thiện Nhân hỏi: -Các cậu nhìn giúp mình, mới thì con bé nó …..
    Đức Tuấn: Đúng vậy, đá nát rồi, 10 tên vô dụng ấy chạy rồi.
    T.Khanh: Ko biết đâu kế hoạch của mình, tại bọn chúng, ngày mai mình phải xử bọn chúng.
    Tuấn Anh: Nhưng tớ nghĩ khác, kế hoạch thành công ngoài mong đợi.
    Xong chuyện Tiểu Anh, lặng lẽ đi, 3 cô nàng nhìn Tiểu Anh la to: Cám ơn cậu nhiều lắm!
    Tiểu Anh ngồi trên xe ló nhìn qua cửa kính bảo: -Các cậu về cẩn thận nhé, bái bai!
    Tiểu Anh đi khuất bóng, 4 người họ đi lên, Đức Tuấn: - Các cậu ko sao chứ!
    Ngọc Như nói: -Ko sao, Tiểu Anh hay thật đó!
    Hà My: - 1phát thôi, 11 viên đá(tay chỉ về phía trước) tan tành luôn, tớ tưởng chỉ có các cậu làm được thôi ai ngờ Tiểu Anh còn siêu hơn các cậu nữa!
    T.Khanh: Siêu cái gì mà siêu, bình thường thôi!
    Thu Giang: Vậy cậu làm được ko làm cho bọn tớ xem, Tiểu Anh 11 viên còn cậu thì tầm 20 viên mới xứng!
    Trọng Khanh bực tức: Chơi xỏ tui hả! 3 người coi chừng đấy
    Hà My to tiếng: Này, các cậu vừa phải thôi nha, bình thường gây rối với bọn tui đã đành, hôm nay các người nhờ 3 đứa tui mà làm cái giọng ấy hả!
    Tuấn Anh: Thôi, cho tụi mình xin lỗi các cậu, kế hoạch ấy các cậu cứ tiếp tục thực hiện, khi nào có thông tin rồi thông báo với bọn tớ tiếng.
    Ngọc Như: -Hihihi, chỉ có Tuấn Anh là được nhất, bởi vậy Tuấn Anh luôn được gọi là “hào hoa” vì tài ăn nói!
    Thiện Nhân: Trời ạ! Tài ăn nói hả, trong nhóm nếu nói ít nhất chỉ có cậu ấy cạnh đó là Đức Tuấn thôi, quá lắm thì chỉ nói vài câu!
    Ngọc Như: Tuy nói ít, mà câu nói của các cậu ấy có giá trị còn hơn có người nói dai nói dài suy ra nói dở như Thiện Nhân nè.hahaha
    Ngày học hôm sao....
    Tiểu Anh đi vào cổng trường, từ xa Ngọc Như, Hà My, Thu Giang kêu to: Tiểu Anh, đợi bọn mình với!
    Tiểu Anh quay lại: -Các cậu gọi bọn tớ có gì ko?
    Ngọc Như: -Có chứ, vì cám ơn cậu ngày hôm qua cứu bọn mình, cho nên tụi mình muốn làm bạn với cậu!
    Tiểu Anh: -Làm bạn….(cả 3 gật đầu)
    Hà My: Đúng vậy, là bạn của nhau, tụi mình rất muốn làm bạn với cậu, Tiểu Anh cậu ko thích sao?
    Tiểu Anh: -Đâu có hihihi tớ rất vui!
    Thu Giang: -Vậy thôi tụi mình, vào lớp đi.
    Tuấn Anh nhìn qua cửa sổ lớp thầm nghĩ: -Coi như thành công bước đầu.
    Giờ học toán….
    Thầy Quang: Hôm nay, thầy sẽ phát bài kiểm tra hôm trước, nhìn chung các em đã cố gắng. Có 5 bài đat điểm 7 và 1 bài đạt điểm 10. Còn lại dưới TB hết.
    Cả lớp rên: Trời ạ, đầu năm đầu tháng bị như vậy xui quá.
    Đức Tuấn thỏ thẻ với Thiện Nhân: “Cậu nghĩ ai đạt con 10 ấy”. Trong Khah bảo: “Đương nhiên là Tuấn Anh, ko hổ danh là nhóm trưởng của 4princes”
    Đức Tuấn to mắt: “Nhưng cậu ấy bảo là ko làm được câu cuối mà, 3 đứa mình cũng vậy”
    Thiện Nhân: “Hay là Lam Linh ta”:KSV@13:
    Đ.T: -T.Khanh bảo tớ, Lam Linh cũng giống như tụi mình.
    T.N:- Hay là 3 cậu ấy, nhưng mà họ giỏi mấy môn văn hóa à, rốt cuộc là ai đây, đừng nói là con bé đó nha!
    Đ. Tuấn : -Tớ ko biết, Tuấn Anh bảo con bé ko ổn mà, thôi mặc kệ, chúng ta xem kết quả ra sao!
    Thầy Quang: Cả lớp im lặng, Tuấn Anh, T.Khanh, Đức Tuấn, Thiện Nhân, Lam Linh nhìn chung bài của các em điều làm tốt 2 câu đầu nhưng đến câu cuối dường như các em bị rối. Lần sau cố lên nhé, 7 điểm xứng đáng với các em. Tuấn Anh phát bài ra giúp thầy.
    Phát xong Tiểu Anh quay sang với ánh mắt nảy lửa: -Bài của tôi đâu!:KSV@15:
    Tuấn Anh: -Cậu ko có bài sao!
    Tiểu Anh: -Hôm đó cậu thu bài của tôi rồi còn hỏi, thu trước nhất nữa. Cậu biết cậu thu cái gì ko hả?:KSV@16:
    Tuấn Anh ngạc nhiên: -Thì chỉ là bài kiểm tra thôi mà!
    Tiểu Anh: -Bài kiểm tra cái đầu của cậu! Nhìn đi, cái tờ giấy trắng này mới là bài kiểm tra nè, hôm đó tui chưa kịp ghi gì hết, cậu thu bài tôi trước nhất rồi, cố tình phải ko.
    Tuấn Anh: -Rồi hôm đó tớ thu là cái gì!
    Tiểu Anh: -Dạ thưa anh hai, GIẤY NHÁP ĐÓ!:KSV@17:
    Cả lớp đổ xô ánh mắt nhìn hai người họ cãi nhau, thầy Quang cười: Tiểu Anh à, em nên cám ơn Tuấn Anh?
    Tiểu Anh tức tối: -Em cám ơn à, còn lâu, em nợ hắn cái gì mà cám ơn!
    Thầy Quang: Con bé này…, lớp chúng ta đã có 5 bài điểm 7 trên tay thầy là bài điểm 10 ko biết của ai nó ko ghi tên,các bài có vẻ rất lộn xộn nhưng ý tưởng bài rất hay, thì ra là của Tiểu Anh à, giấy nháp của em có giá trị thật!
    Đ.Tuấn: -Lần này, Tuấn Anh là tội nhân thiên cổ rồi!:KSV@19:
    T.Khanh: -Tuấn Anh à, cậu ngốc vậy, chúng ta bẻ mặt rồi cậu biết ko?(thầm trong bụng)
    Tiểu Anh quay sang cười nham hiểm: Cám ơn cậu nhiều nha, Tuấn Anh!(chơi mình hả, 4 người đó chán sống rồi, nhất là cậu đó Tuấn Anh hãy đợi đấy.)
    Tuấn Anh: -Ko có chi, cậu giỏi thật!:KSV@09:
    Giờ hóa học….
    -Trọng Khanh ra tay rồi thì vậy để mình vậy, mình chắc lần này thành công!
    -Ừ tụi mình tin cậu đấy Thiện Nhân!(T.Khah)
    Cô Lan: -Hôm nay chúng ta sẽ thực hành tại phòng thí nghiệm, cho nên các em chia nhóm 2 người ra thực hiện thí nghiệm.
    Thiện Nhân chạy nhanh lại chỗ Tiểu Anh: Tụi mình là 1 nhóm chứ!
    Tiểu Anh: -Cũng được, nếu như cậu có thành ý!(định làm gì nữa đây, để xem trò vui của họ ra sao)
    Thiện Nhân: -Được thôi! Cậu thích hóa học!
    Tiểu Anh: -No, no, ngay cả điều chế mình ko biết nữa.
    Thiện Nhân: -Vậy mình sẽ giúp cậu.(Lần này, cậu sẽ biến thành cô bé lọ lem cho xem)
    Như bắt được ý đồ của Thiện Anh cô nàng tỏ ra ngoan ngoãn, sai gì thì làm đó.Thiện Nhân:-Tớ đọc vật liệu cậu cứ cho vào ống nghiệm nha!
    -1 g bột lưu huỳnh
    -2.5g KNO3
    -1g than gỗ
    -1g Nacl
    Đun trên ngọn lửa đèn cồn nha
    Tiểu Anh nghĩ: “Đây là công thức chế tạo thuốc nổ mà, tưởng mình ngu sao, Thiện Nhân ơi Thiện Nhân cậu ko thể ngờ học sinh từng đoạt giải olympic hóa học lại ko biết chế tạo thuốc nổ à?
    Tuấn Anh đến thì thầm với Thiện Nhan: -Này cậu định kêu con bé làm thuốc nổ rồi tự cậu ấy hại chính bản thân à, nguy hiểm lắm đó!
    Thiện Nhân: Yên tâm, tỉ lệ rất nhỏ cho nên ko hề có chuyện gì đâu, bắt quá chỉ biến thành bao công thôi mà.
    Tuấn Anh: Nhưng mà,….
    Thiện Nhân: Thôi….mà..mình biết phải làm gì mà.
    Thiện Nhận chạy đến chỗ Tiểu Anh: : “Cậu làm xong chưa, chung ta đem nun nó, kể như phản ứng hoàn thành”
    Tiểu Anh: -Thiện Nhân à cậu rành hơn, vậy cậu làm đi!
    Thiện Nhân: -Ko, cậu chưa rành nên cậu tập cho quen nha!
    Tiểu Anh: Nhưng mà phản ứng này dùng để làm gì vậy!
    Thiện Nhân ấp úng: “Để…à khử Cacbon thôi mà”
    Tiểu Anh: -Khử cacbon nhưng mà mình thấy nó giống công thức chế tạo thuốc nổ đen hơn.
    Thiện Nhân: -Ko phải chứ, rõ ràng là khử cacbon mà, cậu đâu có rành hóa học đâu nên nhớ nhầm đó thôi.
    Tiểu Anh: -Ừ để tớ đi đốt nó!
    Bỗng nhiên T.Khanh kêu Thiện Nhân lại chỗ của mình, Thiện Nhân chạy sang. Cô nàng do dự, Đ.Tuấn đi ngang qua: -Đức Tuấn à, Thiện Nhân bảo cậu giúp tớ đốt cái này! Vì ko rành về hóa học cho nên tớ ko biết làm như thế nào để nó thành công, nếu có sơ suất thì tớ....(Cô nàng đưa ống nghiệm cho Đức Tuấn)
    Đức Tuấn: “Thí nghiệm này là”
    Tiểu Anh: -Thiện Nhân nói là khử cacbon.
    Thiện Nhân chợt nhớ: “Sao chưa có động tĩnh gì vậy”
    Anh chàng nhìn về phía Tiểu Anh thì đã thấy Đức Tuấn cầm ống nghiệm đưa vào ngọn lửa, anh chàng hốt hoảng la lên: -KHÔNG, ĐỨC TUẤN, STOP!
    Cả lớp bị hốt hoảng bởi tiếng la của Thiện Anh, thì bỗng nhiên cái: “BÙM”:KSV@19:. Khói bay mù mịt.Tôi chắc các bạn đã đón được chuyện gì, cuộc chiến giữa cô nàng với 4 chàng trai chưa kết thúc đâu bạn.
    Hãy đón xem phần 4: Oan gia đồng cảm.
     
    kunxjk, bemadethuong, hanayuki_4444 bạn khác thích điều này.
  6. poe yul

    poe yul Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/2/2012
    Bài viết:
    290
    Lượt thích:
    447
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    le quy don
    Hay Hay yul thjk tr of bạn :KSV@12:
     
    bemadethuong thích điều này.
  7. nhoxnhutnhat

    nhoxnhutnhat Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/8/2011
    Bài viết:
    1.082
    Lượt thích:
    372
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    hay lắm.nhanh úp tiếp nha.vote !!!
     
    heohellobemadethuong thích điều này.
  8. bemadethuong

    bemadethuong Thành viên KSV

    Tham gia:
    19/5/2012
    Bài viết:
    31
    Lượt thích:
    83
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Bỏ qua cuộc chiến của 5 người họ, phần này mình viết có phần buồn hơn, lắng động hơn. Các bạn biết tại sao 4princes lại ngang tàng vậy ko? 4 số phận 4 cuộc đời gặp nhau đã gắn kết họ nhau bởi tình anh em, còn Tiểu Anh con bé luôn lạc quan yêu đời, lém lĩnh, tinh nghịch nhưng phía sao cuộc đời của con bé còn bao nhiêu bí mật. Mời các bạn xem tiếp phần 4.
    Phần 4: Oan gia đồng cảm
    Tại phòng y tế, T.Khanh:
    -Tớ ko hiểu tại sao con bé ấy lại may mắn vậy chứ. 5 lần bảy lượt chúng ta luôn gặp xui bởi con bé đó, bây giờ Đức Tuấn nằm viện. Thiện Nhân tại sao ko nói chuyện này cho bọn mình nghe:KSV@07:
    -Có, tớ nói cho Tuấn Anh mà, vì thấy 2 cậu bận quá nên thôi.
    Tuấn Anh: -Này cậu bảo tỉ lệ nhỏ lắm mà, sao nó nổ gần ¼ phòng thí nghiệm vậy.:KSV@02:
    T.Nhân: -Tớ thấy con bé đó cho ít lắm, đâu có nhiều đâu.
    T.Khanh: -Nhưng khi cậu lại chỗ tớ con bé cho nhiều hay ít nữa cậu đâu có biết!
    T.Nhân: -Trời ạ, tớ sơ xuất quá, Tiểu Anh cô đợi đấy.(Rồi hấp tấp đi)
    Tuấn Anh níu lại, T.Khanh bảo: -Này cậu đi tìm con bé đó à!
    T.Nhân: -Đúng vậy, lần này nó quá đáng quá mà!
    Tuấn Anh: -Nhưng cậu kêu người ta làm trong khi người ta không biết gì ai có lỗi đây!
    Từ xa Thu Giang, Ngọc Như, Hà My đi tới: -Các cậu, Đức Tuấn có sao ko?:KSV@08:
    T.Khanh: -Chỉ là bỏng nhẹ ở tay, bác sĩ đang băng bó!
    Thu Giang: -Rốt cuộc chuyện này là như thế nào vậy!
    T.Nhân, nhăn mặt: -Tại con bé đó hết, trộn các chất ấy lại với nhau rồi kêu Đức Tuấn đốt, để cậu ấy ra nông nỗi này!
    Hà My: -Nhưng lúc nãy tớ hỏi Tiểu Anh, cậu ấy nói là cậu bảo cậu ấy khử cacbon, sợ có lỗi gì cho nên nhờ Đ. Tuấn làm hộ, ko ngờ lại xảy ra chuyện đó! Nhưng cậu ấy đâu có biết là đó là thuốc nổ đâu, cậu còn trách bạn ấy.
    T.Nhân: -Tiểu Anh, hãy đợi đấy, Đ. Tuấn tớ sẽ báo thù cho cậu.
    Tại nhà của Đức Tuấn
    Trông thấy bạn bè thăm Đức Tuấn đã xong hết, Tiểu Anh bấm chuông, quản gia mỡ cổng: -Dạ, cháu chào cô, cháu là bạn của Đ.Tuấn, cháu đến đây thăm bạn ấy!
    Quản gia: -Cháu vào đi, Đ.Tuấn ở trong phòng đấy.
    Đến phòng của Đ.Tuấn con bé do dự: -Có nên ko ta, dù gì mình cũng có lỗi, nhưng mình với bọn họ….thôi để quà lại rồi về…!
    Tiểu Anh quay gót định trở về Đ.Tuấn đột nhiện mỡ của phòng bảo: Này, con bé rắc rối kia!:KSV@13:
    Tiểu Anh: -Gì!:KSV@08:
    Đ.Tuấn: -Còn nói cái gì hả! Đúng là ko có phép tắc mà.
    Tiểu Anh kìm nén, tươi cười: -Cậu kêu tớ hả Đ.Tuấn!
    Đ.Tuấn: -Đúng vậy, cậu đến đây có gì ko!
    Con bé cầm hộp quà rồi tỏ vẻ ăn năn: -Sẵn tiện tớ đến đây thăm cậu, tặng cậu nè.Cho tớ xin lỗi về chuyện hôm qua.
    Đ.Tuấn: -Có vậy thôi hả!
    Tiểu Anh tỏ ra khó chịu: -Vậy muốn cái gì!
    Đ.Tuấn:-Cậu làm tớ bị như vầy đến tặng món quà nhưng xong hả!
    Tiểu Anh: - MÌNH CHỊU HẾT NỔI RỒI ĐÓ, MUỐN GÌ NÓI ĐI.
    Đ.Tuấn: -Chà nhà tớ bừa bộn quá!
    Tiểu Anh: -Cái gì cậu muốn tôi dọn dẹp nhà cậu à, 3 tầng rộng thênh thang cho dù có người giúp thì tới ngày mai chưa xong nữa.
    Đ.Tuấn: -Vậy thôi cậu dọn dẹp phòng tôi đi.
    Con bé ko nói gì nhưng nó ấm ức lắm, bắt tay vào việc dọn nhà, sau 1 tiếng xong chuyện con bé lau cái bàn kính, Đ.Tuấn lại: -Chà chỗ này dơ quá(Đ.Tuấn chỉ vào chỗ cái bàn con bé nhanh chóng lau), chỗ này,… chỗ này,… chỗ này….(Đ.Tuấn vừa chỉ con bé vừa lau)
    Tiểu Anh tức quá, lấy khăn lau lên mặt của Đ.Tuấn con bé cười: -Tớ thấy mặt cậu cũng dơ quá, nên mình lau giúp cậu.
    Đức Tuấn ko chỉ còn biết làm gì hơn là trong lòng bực tức nhưng ko nói nên lời, sau đó cậu ta chỉ vào bàn học của mình: -Tay tớ đau lắm cậu có thể chép bài giúp mình được ko?
    Tiểu Anh e ngại: -Tất cả sao?
    Đ.Tuấn: -Cậu muốn chuộc lỗi mà!
    Tiểu Anh: -Thôi được tớ giúp cậu!
    -Muộn rồi mình về đây.Chúc buổi tối gặp ác mộng.
    Đ.Tuấn: -Chúc đi đường gặp ma!
    Sáng hôm sau….Tiểu Anh cùng Hà My, Thu Giang và Ngọc như hí hửng bước vào lớp. Ngoài hành lang Thiện Nhân đã trực sẵn.
    - Ba cậu vào lớp trước đi tớ có chuyện muốn nói với Tiểu Anh.
    Họ bước vào lớp trong lòng bất an, cho nên rình ngay cửa sổ, từ cửa nhìn ra T.Nhân tỏ vẻ khó chịu, cậu ta lớn tiếng:
    -Cậu hại người xong rồi tỏ vẻ như ko có chuyện gì sao?
    Tiểu Anh:-Ai hại ai cậu nói cho rõ nhé, lúc đầu cậu chủ động chung nhóm với tớ, rồi chỉ thị tớ làm các này cái kia, cậu còn lừa tớ nói là khử cacbon gì đó, ai biết sau cùng là thuốc nổ chứ.
    T.Nhân: -Tới giờ này cậu còn giả vờ nữa à! Cách đây 3 năm cậu đoạt giải nhất olympic hóa học cấp quốc tế lúc chỉ 14 tuổi thôi. Lẽ ra cách điều chế thuốc nổ đen ra sao, sức sát hại nó ra sao cậu biết mà.
    -Đúng, lúc đầu tớ biết cậu đang làm thuốc nổ nhưng ko ngờ cậu lại lừa và muốn hại tớ, nếu như tôi đốt hỗn hợp ấy người bị thương ko phải Đ.Tuấn mà là tớ cậu làm gì hả, chắc ngồi 1 gốc xúm lại với nhau rồi cười hả hê chớ gì!
    -Tôi….Nhưng ít ra cậu phải xin lỗi vì đã cố ý gây ra vết cho Đ.Tuấn chứ, vì cậu mà bây giờ mọi việc đối với cậu ấy trở nên khó khăn.
    -Nguồn gốc điều từ cậu mà ra khi nào cậu xin lỗi mình trước mình mới nghe lời cậu.
    -Tớ xin lỗi cậu sao, còn lâu. Cậu ăn nói ngang ngược quá đó, có phải từ nhỏ cậu sống được nuông chiều quá nên cha mẹ ko giáo dục cậu sao.
    Nghe như thế Tiểu Anh giận dữ hét to
    -Đúng vậy tớ ngang tàng vậy đó, vô giáo dục đó, cậu là người có giáo dục đàng hoàng tử tế, nên cậu muốn áp đặt ai thì người đó phải nghe theo cậu sao.
    -Tiểu Anh cậu thật quá đáng.
    Tuấn Anh can ngăn khi nỗi giận dữ của cả 2 lên tới tột đỉnh: -Gần vào lớp rồi, các cậu đừng cãi nhau nữa.
    Thiện Nhân ngoan cố: -Hôm nay tớ phải cho con bé này một trận, cậu đừng cản tớ.
    Tuấn Anh cố giữ T.Nhân: -Cậu thôi đi, còn Tiểu Anh cậu vào lớp học đi!
    Thiện Nhân xô Tuấn Anh: -Cậu bênh vực nó à, giờ này Đ.Tuấn ra nông nỗi như vậy cũng tại nó thôi.
    Tan giờ học, Tiểu Anh ra công viên dạo, nhớ đến lời nói của T.Nhân: “Có phải từ nhỏ cậu sống được nuông chiều quá nên cha mẹ ko giáo dục cậu sao”.Mắt con bé dường như rưng rưng ngấn lệ, Tuấn Anh đi ngang qua nhìn thấy con bé vội chạy đến an ủi nhưng rồi Lam Linh vội kêu nên anh chàng đành để con bé lại một mình nhưng trong lòng bất an.
    Tối đến, tại nhà của Đ.Tuấn:
    -Tớ chép bài xong rồi nè!
    -Chà chữ cậu đẹp thật:KSV@03:, nhưng cậu viết tắt nhiều quá sao tớ hiểu cái gì, viết lại cho tớ, bài nào có viết tắt, dùng kí hiệu viết lại hết.:KSV@02:
    Con bé bức xúc:
    -Đ.Tuấn à! Nghe nói cậu vốn học giỏi lắm cơ mà, ngay cả những từ viết tắt thông thường cậu ko đọc được là sao, có phải cậu cố tình làm vậy hành hạ tôi ko vậy.
    -Tiểu Anh, tớ nói cho cậu biết, hành hạ cậu tớ ko hứng thú nhưng mình muốn bài vở của mình phải rõ ràng ko có tí sai xót gì hay khó hiểu nghe chưa.Bắt tay vào chép lại bài ngay cho mình nhanh lên.
    Đành chịu con bé ngậm bồ hòn chép bài tất cả bài vở cho Đ.Tuấn. Sau một hồi ra ngoài lấy bánh quay lại thì con bé đã nằm dài trên bài ngủ con giấc. Đ.Tuấn nhìn con bé kì lạ, anh chàng nghĩ lại những chuyện xảy ra rồi ngồi cười vu vơ, vội lấy chăn đắp cho cô nàng. Bỗng đâu cửa phòng tự mỡ, Tuấn Anh xuất hiện, Đ.Tuấn ra hiệu: “Kẽ thôi”. Tuấn Anh ngạc nhiên khi thấy Tiểu Anh cũng ở đó, con bé ngủ say như chết.
    Tuấn Anh, ngạc nhiên: -Tiểu Anh cũng ở đây sao! Chuyện lạ à nha.:KSV@13:
    -Có gì đâu, cậu ấy chỉ muốn chuộc lỗi nên chép bài giúp mình.:KSV@08:
    Tuấn Anh nhìn con bé ngủ: -Đ.Tuấn à! Cậu ấy như thiên thần phải ko?:KSV@12:
    Đức Tuấn cười: -Thường ngày cậu ấy quậy thật, nhưng khi ngủ thì ngây thơ như trẻ con vậy, ko chút gì lo âu!
    -Cậu biết nhà Tiểu Anh ở đâu ko, đưa cậu ấy về giúp mình.
    Tuấn Anh: -Tớ không biết!
    Rồi anh chàng bế cô nàng lên giường đắp chăn nhìn cô nàng trìu mến: -Đ.Tuấn, cậu cho cậu ấy ở lại đây một đêm nhé, tớ cũng vậy!
    -Được thôi, cậu thì ko thành vấn đề còn cô nàng thì, à cậu ấy có đem theo đtdđ ko nhỉ.
    Sau một hồi xét túi của Tiểu Anh, Tuấn Anh phát hiện ra cuốn nhật kí, rồi anh chàng đã lén đọc nó.
    Ngày 15tháng1
    Mẹ ơi! Con nhớ mẹ nhiều lắm, ước chi bây giờ mẹ ở bên con nhỉ. Từ ngày mẹ lên Thiên Đường, cũng từ đó con sống với Cô Hương ở Mĩ. Hôm nay là sinh nhật con tròn 10 tuổi, mẹ biết ko năm nay bố lại ko đến thăm con, chỉ tặng cho con 1 con búp bê, năm nào cũng vậy tính đến nay là 5 con búp bê rồi. Nhưng tại sao bố ko cho con thỏ bông như mẹ đã từng mua cho con. Sao bố ko hỏi thăm con, sao bố ko quan tâm, chăm sóc con như mẹ đã từng yêu thương chăm lo cho con. Con cô độc lắm mẹ ơi
    Ngày 15 tháng 1
    Mẹ ơi! Con thất vọng, và buồn về bố nhiều lắm. Thật ra những con búp bê ấy chỉ do chú quản lí mua thôi, bố ko hề biết gì cả, bố ko hề nhớ đến con mẹ à.Bố có niềm vui mới rồi, người phụ nữ ấy đã chiếm phòng của mẹ, phòng của con trở thành phòng của con bé đó. Bố quên mẹ con mình rồi mẹ ơi! Nhưng ko sao đâu, có cô Hương ở bên con con ko cô độc nữa đâu mẹ yên tâm nhé.
    18 tháng 8
    Mẹ ơi, ngày mai con về nước rồi. Bố đang bệnh mẹ à, bố nói cần con, con vui lắm. Con có thể đến thăm mẹ, con có thể gặp lại cậu ấy rồi.Con sẽ mang bé thỏ về nước cùng con, con và bé thỏ sẽ tìm cậu ấy, ko biết bây giờ cậu ấy ra sao rồi nhỉ, mong gặp lại cậu ấy.Tạm biệt đất Mĩ hẹn ngày gặp lại.

    Như hiểu được một phần hoàn cảnh của Tiểu Anh, Tuấn Anh đồng cảm bỗng Đức Tuấn kêu: -Này cậu tìm được điện thoại chưa!
    -Cậu ấy ko có đem theo điện thoại. Vậy thôi, cứ cho cậu ấy ngủ ở đó đi, dù sao 12h khuya rồi còn gì.
    Đ.Tuấn: -Cũng được vậy tớ chuẩn bị niệm, tối nay ngủ dưới sàn nhà nha!
    Tuấn Anh: -ok!
    Cả 2 cùng ngủ trên sàn nhà, Đ.Tuấn tâm sự:-Cậu có chuyện gì, phải ko!Sao im lặng vậy!
    Tuấn Anh: -Chắc vậy!
    -Vì con bé đó à(Đ.Tuấn)
    -Chưa hẳn là vậy. Đức Tuấn à, cậu sẽ làm gì khi bị người thân bỏ rơi?(Tuấn Anh)
    -Chẳng phải chúng ta đang và bị bỏ rơi hay sao! (Đ.Tuấn)
    -Nhưng chúng mình có 4princes mà, tụi mình có tình anh em bạn bè,chúng ta có thể giúp đỡ sẻ chia cùng nhau khi vui và buồn. Nhưng nếu cô độc ko ai quan tâm thì sao. (Tuấn Anh)
    -Chắc hẳn đau khổ lắm, tớ nghĩ người ấy cũng như bọn mình tìm mọi cách để cho mọi người chú ý đến mình, quan tâm đến mình.(Đ.Tuấn)
    -Vậy sao. (Tuấn Anh)
    -Cậu đang nói đến ai vậy(Đ.Tuấn)
    -Tiểu Anh đó, bạn ấy cũng giống tụi mình điều bị người thân bỏ rơi, sống cô độc lẻ loi. (Tuấn Anh)
    -Thú thật lần đầu gặp con bé, rồi khi gặp lại mình thấy thú vị lắm. Lâu lắm rồi mình mới thấy 4princes vui như vậy.
    -Tay cậu như vậy mà vui hả, thật ko hiểu nổi cậu luôn đó.
    -Cậu cũng vậy thôi! Bộ cậu thích con bé này sao.
    -Đâu có, chỉ tại một số chuyện tình cờ rồi cảm thông với cậu ấy thôi. Đọc được suy nghĩ của cậu ấy mình mới biết rằng, cậu ấy cũng cần có người quan tâm chăm sóc, cậu ấy như vậy chỉ là tạo cái vỏ bọc thôi. Nè, ngày mai cậu nói chuyện khuyên T.Nhân nha, thời sáng cậu ấy vì cậu đã 1 phen nảy lửa với con bé. (Tuấn Anh)
    -Rồi rốt cuộc sao rồi!
    -Ra về con bé ngồi ở công viên khóc, chắc cậu ấy bị tổn thương. (Tuấn Anh)
    -Tệ hại vậy, thường ngày thấy vậy mà sao yếu đuối quá vậy.
    -Dù gì đi nữa cậu ấy là con gái mà, chớ đâu phải là tomboy như lần đầu tiên mình gặp. (Tuấn Anh)
    -Ừh nhớ lại chuyện ấy, thấy vui thật, nhìn con bé giả trai, hihihi
    -Ko nói nữa, ngủ thôi, good nigh.(Tuấn Anh)
    Giữa đêm khuya Tuấn Anh tĩnh dậy uống nước, cậu thoạt nhìn Tiểu Anh như đang xao xuyến, con bé mộng mị: “Mẹ ơi, đừng bỏ Tiểu Anh mà, mẹ….mẹ ơi…”Tuấn Anh lại gần nắm tay vỗ về con bé: “Ko sao đâu, ngoan nhé Tiểu Anh”(lãng mạng quá), con bé lại chìm trong giấc ngủ.
    Sáng hôm sau
    -Trời ạ, mình ở đâu đây.
    -Cậu dậy rồi à!
    -Tuấn Anh sao cậu ở đây? Thôi ko nói nhiều nữa mình phải về nhà sửa soạn đi học đây.
    Con bé thối hả đi tìm chiếc tối mang giày vào phóng nhanh ra khỏi phòng, con bé hối thả chạy nhanh xuống bậc cầu thang, bỗng Đ.Tuấn từ đầu xuất hiện cô nàng hốt hoảng trợt chân té, anh chàng kịp lúc bế cô nàng trên tay, thình lình 2 ánh mắt nhìn nhau, Đ.Tuấn bối rối, con bé vẫn thản nhiên:
    -Xin lỗi, tớ phải về nhà chuẩn bị đi học nữa, trễ rồi, bài tập chưa làm, bài chưa học nữa.
    Đ.Tuấn: -Tớ phải xin lỗi cậu mới đúng, tớ phiền cậu rồi.
    Tiểu Anh hối hả: -Ko làm phiền cậu nữa mình phải về đây.
    Con bé hối hả chạy một mạch như tên lửa ra khỏi nhà, sau khi chuẩn bị đồ đạc ra khỏi nha. Cô nàng nhanh chóng chạy nhanh đến trường học:
    -Sao xui vậy nè, bác tài bị bệnh, mình phải chạy bộ mệt gần chết, chưa làm bài tập, chưa học bài, tiêu rồi!
    -Này, đi học lên xe đi tớ chở!
    Tiếng Tuấn Anh từ phía sau, con bé nhìn: -Đại công tử mà cũng đi xe đạp hả?
    -Lâu lâu đổi ko khí!Mà.
    Con bé ko chút do dự lên xe, Tuấn Anh lao nhanh như tên, con bé hét to: -Này muốn chết hả!
    -Thà chết ở trên đường chứ đết lớp trễ chết thê thảm lắm biết ko?
    Cô nàng sợ quá nên không biết vòng tay của mình đã ôm chặt Tuấn Anh từ thở nào con bé ngắm yên đôi mắt, anh chàng cũng chẳng biết vòng tay ấy đã ôm mình từ lúc nào chỉ biết nó ấm áp lắm, như vòng tay của 1 dứa bé đã từng ôm vào kỉ niệm thời xa xưa. Đến trường Lam Linh từ hành lang nhìn ra thì hai hai người họ chở nhau như cặp tình nhân, một số bạn nữ xung quanh bảo: -Lam Linh này, từ trước tới giờ là bạn thân mà sao Tuấn Anh ko chở cậu, hôm nay đột nhiên đổi mốt hay sao đi xe đạp còn chở nhỏ đó.
    - Ko đâu, tớ nghĩ chỉ là bạn bè tiện đường chở nhau luôn, giờ này trễ rồi(Lam Linh
    - Tớ cảnh báo cậu, cẩn thận với con bé ấy, từ học tập cho đến tất cả cậu coi chừng nó đó.Nó sẽ cướp hết tất cả những gì của cậu đó Lam Linh!
    Mình xin kể thêm về Lam Linh cho các bạn nghe nhé, con bé này là chị em cùng cha khác mẹ với Tiểu Anh, tuy nhìn vẻ ngoài nói chuyện ôn hòa nhưng đằng sau bạn nó sẽ đâm bạn lúc nào ko hay, mang vẻ xinh xắn, kiêu kì của một tiểu thư, từ nhỏ là bạn thân của 4princes. Lúc 5 tuổi cô theo mẹ về sống với ba Tiểu Anh, đó chính là lí do tại sao con bé Tiểu Anh đi mĩ, sống được 6 năm. Ba của Tiểu Anh đã mua cho họ căn nhà khác, cùng sống chung với họ tại căn nhà ấy. Còn biệt thự phong lan vẫn để đó cho quản gia trông coi, khi Tiểu Anh về đến đó con bé trở thành nữ chủ nhân.
    Mời các bạn đón xem phần 4: Ngày thứ bảy đỏ đen.
     
    kunxjk, p3chjp93, poe yul1 bạn khác thích điều này.
  9. nhoxnhutnhat

    nhoxnhutnhat Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/8/2011
    Bài viết:
    1.082
    Lượt thích:
    372
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    hay.tks bạn.cố gắng tiếp phần nữa nhé.
    chúc bạn vui vẻ !!!
     
    bemadethuong thích điều này.
  10. poe yul

    poe yul Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/2/2012
    Bài viết:
    290
    Lượt thích:
    447
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    le quy don
    Hay lém típ tục ngóng truyện ak:KSV@06:
     
    bemadethuong thích điều này.
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...
TOP