Yêu em nhé! Lão đại lạnh lùng! Dương Trúc Linh

Dương Trúc Linh

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/7/2015
Bài viết
38
Chương 27: ………

Tiếng bước chân cũng chậm hơn, Uyển Nhi nắm chắc con dao trong tay bật mạnh về phía Khẩm Thiên lúc này cô với nhìn rõ vì động tác quá nhanh không thu hồi kịp. Người cô cứ thế nhào về phía trước như xe không phanh. Nhưng cũng phúc tổ ba đời nhà cô hắn không phải người thường nên đã nhanh chóng nhận ra và quay lại đỡ lấy con dao và cô. Hắn nhìn trằm trằm cô ánh mắt đầy sát khí nhưng nhanh chóng thu hồi lại ánh mắt đáng sợ đó hắn đặt cô xuống. Uyển Nhi đứng xuống ngay ngắn nhanh tay giấu con dao vào sau lưng và lắp bắp nói biện:

” Khẩm Thiên à không phải tôi muốn ám sát anh đâu đây chỉ là bản năng thôi không hề có ý gì hết…. “

Mắt cô long lanh mở to tròn, ánh mắt lúc này đã thể hiện dõ lỗi oan ức. Khẩm Thiên nhanh như tia chớp kéo cô vào lòng lấy tay phủ nhẹ lên môi cô không cho cô nói thêm lời nào. Hắn khẽ nói nhẹ vào tai cô:

” Bản năng như vậy là tốt nhưng em cần nhớ thật rõ tiếng bước chân của tôi. “

Để cô thuộc về hắn thì đầu tiên hắn cần cô nhớ từng động tác lẫn lời nói của hắn. Uyển Nhi cảm thấy có lỗi nhưng cô không thốt lên lời. Khẩm Thiên không để cô nói liền bế cô bước ra khỏi phòng tiến thẳng ra ngoài khu biệt thự. Uyển Nhi hơi bất ngờ định vùng vẫy thoát khỏi vòng tay hắn nhưng bất lực rồi, cô khác gì trứng chọi đá đâu. Kệ cho hắn muốn làm gì thì làm mặc cô được hắn đưa đến một khu đất trống rộng rãi không một bong người. Uyển Nhi bắt đầu lo lắng vì thông tin đã truyền ra ngoài rồi tại sao lại bất cẩn mà đi ra đây mà không có Tứ Phong đi theo chứ.

Không ngờ đây chính là cái bẫy mà Khẩm Thiên đã đặt cho mấy tên dình mò trong khu rừng bên cạnh. Bọn chúng nhìn thấy mục tiêu ai lấy đều không muốn mất miếng mồi liền dơ súng ra bắt liên tục về phía Khẩm Thiên. Khẩm Thiên không cần ra lệnh lập tức hàng giáp sắt từ bốn phía lao nhanh hơn đạn đến bảo vệ. Từ bốn phía lại phát ra tiếng súng, lúc này thì hết thật rồi không một tên nào không dính phát đạn lăn đùng ra chết. Thật không thể tin nổi làm sao có thể rèn luyện cho một tập binh nhanh như vậy cơ chứ. Tim Uyển Nhi đập nhanh thở bị ngắt quãng mọi truyện xảy ra quá nhanh làm cô trừng mắt không tưởng tượng được. Uyển Nhi cố lấy lại tình thân nhìn thẳng vào khuôn mặt lạnh buốt của Khẩm Thiên và lắp bắp:

” Tại sao lại phải làm vậy bọn chúng cũng đâu thể làm gì “

Khẩm Thiên quay ngoắt người bế cô trên tay vừa đi vừa nói với giọng lạnh thấu xương:

” Tôi không muốn bất kỳ một con phế vật nào ở gần nhà của tôi. “

Câu nói dường như quá tàn nhẫn Uyển Nhi nhìn trằm trằm vào hắn cổ họng như có vật cản không thốt lên lời và bắt đầu nghĩ không lên có bất kỳ suy nghĩ nào về việc thoát khỏi hắn mà hãy ngoan ngoãn ở lại bên hắn. Khẩm Thiên sải bước dài tiến về phía Biệt Thự, hắn để cô vào trong xe sau đó đứng ra một bên cử chỉ bằng hành động. Uyển Nhi vẫn chưa hết kinh hoàng vì cảnh tượng vừa rồi xung quang người vẫn cảm thấy có mùi tanh máu.Trong đầu đang bắt đầu suy nghĩ về tương lai của cô sắp tới liệu có thoát khỏi hắn được không đây. Hồng Ưng nhìn qua kính chiếu hậu thấy mặt cô xanh tái lại nhìn mà tội hắn liền cười nhếch mép và nói:

" Cô sẽ quen với việc này dần thôi đừng làm quá vậy, hít thở chút đi"

Uyển Nhi quay ngoắt sang phía Hồng Ưng khuôn mặt vẫn vậy không đỡ đi là bao nhưng tự nhiên phổi cô lại nghe lời Hồng Phong phập phồng theo nhịp không còn nghe theo chủ nhân của mình nữa. Khẩm Thiên mở cửa bước vào trong xe nhìn thấy Uyển Nhi như vậy thật sự hắn không lỡ, hắn kéo cô vào lòng cởi cúc áo vest và ôm cô vào lòng. Uyển Nhi mở to mắt ngạc nhiên muốn cự lại nhưng không được bị hắn khóa lại rồi. Nằm im trong lòng hắn nghe nhịp tim của hắn đang đập nhịp tim của cô với hắn như hòa lại cùng nhịp đập cùng hơi thở. Hắn ôm lấy cô ủ ấm cho cô thân hình mảnh mai trước còn run rẩy sợ hãi giờ đã im lặng và.......


Xin lỗi nha dạo này ham game quá nên quên mất nhưng sẽ cố gắng ạ J
 

Dương Trúc Linh

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/7/2015
Bài viết
38
T/g: ^^ đã quay lại và sẽ biến mất thất thường == mong mọi người đừng bỏ rơi Linh T^T

≥^.^≤ (─‿‿─) (╥﹏╥)

Chương 28: OUT LAST

15 tiếng trôi qua…

” Thưa Lão đại chúng ta chỉ cần đi thêm 10 phút nữa sẽ đến nơi. “

Khẩm Thiên vẫn không thay đổi sắc mặt, hắn vẫn ôm Uyển Nhi trong lòng hắn không cho cô thoát ra. Uyển Nhi như không để ý đến chuyện gì đang xảy ra xung quanh chỉ lo ngủ, trong lòng hắn. Trong lúc đang bên hắn đột nhiên cô cảm thấy nghẹn thở nhịp tim đập nhanh tức thì mắt cô nhíu lại đôi tay nhỏ nhắn bám trặt vào bờ ngực ấm của hắn. Khẩm Thiên cúi xuống phía cô gái nhỏ bé của mình và nhíu mày đưa hai tay đỡ cô dậy, hắn nhìn cô một cách âu yếm và cất tiếng nhẹ:

- ” Uyển Nhi, Uyển Nhi. “

Cô vẫn như vậy không có gì khác hơn làm hắn càng lo lắng những vết nhăn trên chán hắn càng nhíu chặt lại hơn. Mắt cô mở ra và nói cố :

” Mau…rời…khỏi đây….mau “

Hắn nhíu mày nhưng chưa kịp quay lại thì

” Rẹt…rẹt…rẹt…”

Như tiếng sét rò rỉ quanh chiếc xe ánh sáng không biết từ nơi nào phát ra một ánh sáng chói lọi khiến mắt Khẩm Thiên không thể mở.

….Họ đã xuyên không….

Khi mở mắt ra thì xung quang cỏ cây hoa lá um tùm che lấp chiếc xe điều lạ thay là tên lái xe không có trên xe chỉ có hắn và cô. Khẩm Thiên bế cô bước ra khỏi xe, thật không thể tin vào mắt mình cả cô và hắn đều ngỡ ngàng trước cảnh bên ngoài. Nơi họ đang đứng là một đất nước gần giống Ai cập cổ đại nhưng người dân phía dưới thì ăn mặc rất giống cổ trang thật khó nhận ra đây là đâu nhưng nói đi nói lại thì đâu chính là đất nước của chính hắn Khẩm Thiên <t/g: hơi khó hiểu nhưng đọc sẽ rõ>

Uyển Nhi mở to mắt ngạc nhiên mày nhíu và sũy nghĩ nói:

” Chẳng lẽ… nó lại là sự thật “

Khẩm Thiên nhìn cô khuôn mặt vẫn không có gì thay đổi hắn quay người sải bước vác cô lên vai là dẹp đống cỏ vướng chân. Vừa đi hắn vừa lạnh lùng nghiêm túc nói:

” Tôi cho em 10 phút để trình bày về cái nơi quái quỷ này “

” Đây là ảo giác mà viên ngọc muốn người sử dụng nó phải vượt qua “

Hắn nói tiếp:

” Tại sao lại chỉ mình tôi và em “

” Không đâu còn Lam Thần nữa viên ngọc như linh vật sống nó sẽ xác định đối thủ và nhận dạng luồng sát khí, luồng sát khí càng cao thì người đó sẽ bị cuốn theo dòng xoáy này nhưng lúc đó anh đã kéo theo tôi nên giờ tôi cũng phải ở đây “

” Lam Thần đang ở đâu “

” Có hai người đủ yêu cầu của viên ngọc vậy nên viên ngọc sẽ tạo ra một tròm sao có hai mảnh đất cách nhau ôm trọn tròm sao đó chúng ta đang ở đây vậy chắc hẳn hắn cũng đang ở đây và hắn là vua của đất nước này. “

” Chúng ta đang ở mảnh đất của hắn ? “

” Lão đại người có tôi mà đừng lo “

Lời nói này thật sự khiến hắn cười nhạt và nói :

” Lo cho thân em chắc chưa xong “

Cô im lặng ….

Xuống được đến nơi thì có một hàng quân lính chạy tới vay quanh họ. Khẩm Thiên dừng lại và nhìn bọn chúng một lượt chưa cần nói gì bọn chúng đã sợ hãi vì ánh mắt của hắn.

” Hoàng Hậu kìa hắn đã bắt cóc hoàng hậu “

Hắn nhíu mày Uyển Nhi đang bị vác phía sau nghe vậy cũng bất ngờ trợn tròn mắt

” Nếu em là hoàng hậu vậy tôi phải là hoàng thượng chứ “

Cô bật dậy rời khỏi vòng tay hắn và kịp thời hiểu vấn đề lập tức cô quát:

” Mau nghe lời hoàng hậu đây không hề có một chút sự ép buộc nào hết ta chỉ đang đi ngoa du thiên hạ một chút hãy mau hộ tống hoàng thượng nước láng giềng và ta hồi cung. “

Mấy tên lính nhìn nhau và cuối cùng cũng nghe lời, Khẩm Thiên mặt lạnh không nhìn cô và nói :

” Tôi đã không nhìn lầm “

Cô quay sang nhìn hắn và quay về phía trước nói :

” Người của họ Khẩm như vậy quá thường “

Khẩm Thiên nhếch mép cười lạnh hắn muốn ôm lấy cô như mọi khi nhưng thật sự không được sẽ gây ra rắc rối. Đi được 30 phút thì đến nơi trước mặt hiện tại là một tòa thành kiên cố to lớn được xây hoàn toàn bằng xi măng cốt thép như thời hiện đại nhìn thật oai vệ. Cánh cửa thành to lớn mở ra Khẩm Thiên và Uyển Nhi đang nhìn thấy một Lam Thần cổ trang hắn ngồi trên một chiếc kiệu bằng vàng dòng lấp lánh có khảm đá và kim cương xung quanh.


Hết chương 28
 

Dương Trúc Linh

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/7/2015
Bài viết
38
Chương 29: ” Người của họ Khẩm như vậy quá thường “

Hắn mặc một bộ áo cổ Ai Cập trắng trên đầu buộc một sợi dây được ren bằng sợi vàng rát mỏng lấp lánh không kém và được đính cùng những viên đá saphia lấp lánh rực rỡ khó tả. Bên cạnh hắn là những tên lính lực lưỡng to lớn như những chiếc cột và dàn mỹ nhân đi cùng mặc bộ vũ nữ hở hang. Nhưng điều khiến Uyển Nhi ngạc nhiên nhất là vẻ mặt của hắn không hề có chút ngạc nhiên gì vẻ mặt hắn lúc này như đây chính là nhà hắn từ lâu quá quen thuộc vậy thản nhiên vô cảm. Hắn cầm chiếc quạt trên tay gấp lại và dơ tay lên, chiếc kiệu dừng lại và hạ xuống. Chiếc kiệu vừa hạ xuống thì một hàng lính nằm úp xuống đất cho hắn đi trên người. Thật quá đáng mà chẳng lẽ đây chính là suy nghĩ của hắn khi làm chủ một đất nước nào đó. Viên ngọc sẽ thiết lập một đất nước như người bị mắc phải vòng xoáy mong muốn vì vậy có thể nói suy nghĩ của người mắc phải đang được thỏa mãn vô điều kiện.

Hắn thản nhiên bước đi trên người họ tiến gần lại phía hai người, tiến gần đến chỗ Uyển Nhi đang đứng không để cô kịp phản ứng cô đã bị hắn vác lên vai và sải bước nhanh vào trong thành bỏ lại lời nói mời hỏi:

” Mau mở tiệc mừng hoàng thượng nước láng giềng tới thăm “

Một tên thái giám kính cẩn bước tới chỗ Khẩm Thiên cúi người nhưng hãy nhìn mặt ông ta. Mặt ông ta đang đổ mồ hôi từng giọt từng giọt đang từ biệt khuôn mặt mà rơi xuống. Luồng sát khí quá sức kinh khủng nó như hàng trăm quả bom nguyên tử gộp lại chuẩn bị nổ tung. Khẩm Thiên mặt lạnh không có biểu hiện gì khác nhưng luồng sát khí của hắn đang muốn giết người thực sự. Hắn hiểu rõ mình đang yếu vế nên đành để cho Lam Thần mang cô đi mà không ngăn lại.

Hắn được kiệu đưa vào trong được dàn mỹ nhân đẹp quyến rũ chăm sóc nhưng mấy nàng mỹ nhân này thì bị chính người mình phục vụ nhìn với ánh mắt khinh bỉ, coi thường và quan trọng Khẩm Thiên nhìn họ giống những cái xác chết đang quanh quẩn bên người hắn hắn kinh tởm. Vì vậy ánh mắt đã nói hộ ý của hắn, hắn chưa cần nói gì ánh mắt thờ ơ lạnh lùng như một viên đạn đang chuẩn bị được phóng đã khiến cho vài cái xác chết kia mất hồn mà không dám lại gần.

Hoàng Cung (cung của Hoàng Thượng) một bà vú bước vào

” Dạ thưa hoàng hậu đã được tắm xong “

Uyển Nhi bước vào với bộ váy trắng thanh thoát ôm bó eo mềm mại duyên dáng nhưng dường như hắn không hề vừa lòng hắn vứt xuống chỗ cô một bộ của kĩ nữ và nói :

” Mặc vào “

Uyển Nhi nhìn bộ quần áo hắn vứt xuống nhếch mép cười nhạt nói:

” Có nhầm lẫn gì chăng Lam Thần à anh thật sự không nhớ tôi, và tại sao tôi phải mặc bộ áo đáng kinh tởm này “

Bà vú đứng bên cạnh cô thấy có gì đó không đúng liền nói:

” Dạ thưa hoàng hậu Lam Thần là ai vậy ạ hoàng thượng tên Lam Triêu Phung kia mà “

” Lam Triêu Phung “ cô nhíu mày và hỏi thêm:

” Vậy hoàng thượng nước láng giềng tên gì? “

” Dạ thưa tên Khẩm Thế Phục Từ Phong “

Hắn dường như không muốn cô suy nghĩ gì thêm liền tiến tới chỗ cô vác cô lên và lém cô xuồng chiếc giường bên cạnh không để cô chống cự gì hắn đề cơ thể hắn lên người cô không cho cô đường lui.

” Cô là hoàng hậu tôi là hoàng thượng theo lý cô là của tôi chẳng lẽ tôi nói cô lại dám chống cự và còn một chuyện cô nên nghe lời tôi một chút không thì mạng của tên kia cũng sẽ không được đảm bảo rằng sẽ an toàn đâu “

” Đồ hèn anh không nghĩ rằng anh đang ăn lại sao tại sao lại không đưa tôi lại với Khẩm Thiên tôi với anh cũng chẳng quan hệ trong cung này cũng chẳng thiếu gì mỹ nhân đẹp cho anh chọn “

Hắn nở nụ cười yêu mị ghê tởm hết sức và nói :

” Ăn lại đồ của anh trai cũng không phải ý tồi “

” Anh trai “ hai từ khiến cho cô cứng họng không thể nói thêm từ nào. Hắn nói tiếp :

” Nếu như không vì hai từ anh trai thì hắn đã chết từ khi cô đã trở về đây “

Hắn cười nhạt và đứng dậy cầm lấy bỉnh rượu bên cạnh rót vào ly và đưa cho cô.

” Không cần phải ngạc nhiên như vậy rồi cô sẽ rõ thôi vì vậy việc đầu tiên tôi muốn cô làm là hãy nghe lời tôi. “

Nhưng làm theo lời hắn khác gì cô là người phản bội nói gì thì nói những hành động sắp tới của hắn muốn cô làm đều gây hại cho Khẩm Thiên. Nhưng cô hiểu tình trạng bây giờ đang thật sự nguy cấm không nên manh động. Cô ngoan ngoãn cầm lấy bộ quần áo và bước vào phòng thay đồ. Tuy nói là đồ của vũ nữ nhưng nó lại rất ra dáng hoàng hậu khác hẳn với vũ nữ khác. Lý do thứ nhất là do cô xinh đẹp thứ hai là hắn cũng không tệ đến nỗi cho cô mặc bộ quần áo quá hở hang.

Cô bước ra khiến hắn có ý nghĩ trước đó là nhờ bộ quần áo này sẽ khiến cho Khẩm Thiên tức tối và làm hành động theo đúng ý hắn nhưng dường như chính hắn với lại là người tức tối. Cô thật xinh đẹp biết nhường nào mặn mà như Dương Qúy Phi, mạnh mẽ như Võ Tắc Thiên, duyên dáng như Điêu Thuyền và đẹp rạng ngời mà không chói lóa như Tây Thi thật là khiến cho người khác say đắm. Cô mặc bộ váy vũ nữ nên cũng không tránh khỏi phải mặc một bộ tách thành hai phần. Rốn được gắn một con bướm nhỏ lấp lánh kim cương màu hồng phấn tia ra ba đường dây cườm lấp lánh ôm lấy eo, bụng và dưới hông. Bộ váy màu hồng nhạt được bao bọc bởi một lớp vải mỏng nhìn xuyên thấu làn da trắng ngần của cô. Trên đầu đội một dải dây giống như dải mà hắn đang đội trên đầu kèm theo một chiếc vương miện bằng vàng phía sau dải quấn đầu còn được kèm theo một tấm vải mỏng quàng qua mũi chê đi nửa khuôn mặt thon thả trắng xinh đẹp của cô. Áo nhìn qua thì đây chính là phần áo nội y nhưng chiếc áo không có dây và được gắn pha lê lóng lánh, làm lộ làn da trắng nõn nà, bờ vai thon thả phần ngực đẫy đà trắng trẻo.<t/g: == mọi người cứ nghĩ là bộ áo đó đẹp đi và lên mạng kiếm hộ ta với ta chịu rồi >

Không còn gì để nói thêm về vẻ đẹp của cô nữa, hắn nhếch mép cười tán thưởng :

” Thật không thể xem thường cô “

” Đồ của Khẩm gia đâu phải thứ dễ xem thường “


Hết chương 29.
 

Dương Trúc Linh

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/7/2015
Bài viết
38
Chương 30: Tôi có tin em được không …..

Trời tối bữa tiệc chính thức được mở…….

Tòa lâu đài như một mê cung ánh sáng, đèn ở khắp mọi nơi được chiếu sáng muôn màu những dải lụa cũng được trang trí khắp chốn. Bàn ghế được sắp sếp gọn gàng ngăn nắp và mỗi chiếc bàn, ghế được choàng bên ngoài một tấm lụa màu đỏ trên mặt bàn đầy ắp thức ăn thơm phức. Khách phương xa sẽ được đưa đến trước nên Khẩm Thiên đã đến từ lâu hắn được một vũ nữ mang cho một bộ quần áo màu đen theo kiểu cổ trang, màu đen cũng là màu hắn thích hơn các màu khác nên hắn không suy nghĩ gì cầm lấy bộ quần áo và đuổi người vũ nữ đó ra khỏi phòng.

Khẩm Thiên mặc bộ quần áo đó có chút chật nhưng như vậy càng đẹp bộ quần áo bó lấy thân hình tỷ lệ hoàng kim của hắn từng đường cơ bắp quyến rũ của hắn lộ ra thân hình to lớn vững trãi thật tuyệt mĩ. Hắn đẹp đến từng mm không có gì để chê hết khi hắn bước vào không một người phụ nữ nào lại không bị mê hoặc vì vẻ đẹp trai và lạnh lùng của hắn quấn hút. Nhưng luồng sát khí tỏa ra từ người hắn thì lại khiến cho những người kia hoảng sợ không dám tới gần.

Hắn ngồi ở ghế khách mặt âm u khó chịu trên người luồng sát khí dường như vẫn chưa nguôi đi phần nào đôi mày hơi nhíu mặt lạnh lùng thấu xương. Khiến cho cung nữ phục vụ hắn đứng ở đằng sau tuy biết hắn không làm gì nhưng thật sự từng người từng người đang đổ mồ hôi lạnh thấy hơi dùng mình dợn tóc gáy.

Trong đầu hắn đang vẩn vơ những suy nghĩ lo âu khó chịu ’ giờ em đang ở đâu làm gì tôi muốn em ở bên cạnh tôi ‘ hắn tức giận nắm chặt bàn tay làm nổi hàng gân xanh sát khí lại càng tăng nhiều hơn. Trong đầu hắn là vậy nhưng trong đầu mấy cũng nữ lúc này là ’ Thánh thần ơi cứu con con cần một viên thuốc an thần để vượt qua nỗi sợ hãi này huhu T^T hoàng thượng người mau đến đi có người đang tức giận kìa.‘ Thực sự thì các cung nữ đã nghĩ sai hết haizzzz

Cơn sợ hãi không ngừng tăng nhưng may mắn ” Cạnh “ tiếng cửa cung mở ra có một chiếc kiệu dần dần tiến vào trong. Nhưng mọi người đều rất ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào chiếc kiệu không phải vì chiếc kiệu quá đẹp hay gì mà là hai người ngồi trên đó. Như thường lệ thì hoàng thượng ngồi một kiệu, hoàng hậu ngồi một kiệu nhưng hôm nay thì khác hai người ngồi cùng một kiệu còn một điều nữa là hai người mặc bộ y phục của ngày cưới.

Uyển Nhi đang ngồi trong lòng hắn mặt vô cảm nhìn về phía trước không màng tới xung quanh nhưng trong đầu cô đang rất uất hận và nghĩ đây chính là âm mưu của hắn sao thật bỉ ổi ngươi nghĩ rằng Khẩm Thiên sẽ mắc bẫy ư mơ đi. Chiếc kiệu từ từ bước vào hàng người xung quanh không ngừng đứng lên cúi đầu và nổ pháo hoa. Khẩm Thiên hắn đưa mắt sang nhìn rồi lại quay đi ánh mắt lạnh băng nhưng sắc mặt lúc này không hề có gì thay đổi. Kiệu được hạ xuống Lam Thần bước trậm dãi xuống và đưa tay đón cô nhưng cô lại không đáp ứng nhu cầu của hắn cô bước ra mặc hắn đã mời. Cô bước nhanh đi trên thảm đỏ nhưng cổ tay cô bị giật mạnh lại Lam Thần bế cô lên ôm chặt lấy eo cô điểm huyệt không cho cô chống cự. Uyển Nhi nhíu mày mím chặt môi mặt uất ức không nói lên lời. Hắn bước tới chỗ Khẩm Thiên đột nhiên dừng lại quay sang nở nụ cười yêu mị ghê tởm nói :

” Mời “

Quay đi và bước đến ngai vàng của mình hắn để cho cô vào lòng đưa hai tay cô lên ôm lấy cổ hắn, hai tay hắn ôm chặt lấy eo cô hắn tiến gần tới khuôn mặt của cô khi đôi môi hắn chuẩn bị chạm đến môi cô thì

” Dạ thưa hoàng thượng giờ lành đã đến chúng ta nên cử hành “

Thực ra cảnh vừa rồi mới là bắt đầu mục đích chính là chỉ muốn cho Khẩm Thiên thấy hắn liền cười nhạt một cái và quay mặt về phía trước nói:

” Hãy bắt đầu đừng làm hoàng hậu của ta phải chờ lâu “

Tên thái giám quay người nói to:

” Hôm nay được ngày lành tháng tốt hoàng hậu kính yêu của chúng ta cũng vừa trở về sau những ngày mất tích hoàng thượng có lệnh tổ chức lại đám cưới đang dở giang. Mọi người hãy chúc phúc cho hoàng thượng và hoàng hậu sẽ mạnh khỏe và sớm sinh quý tử nối dõi “

” Sớm sinh hoàng từ nối dõi “ cô nghe thấy buồn nôn và kinh tởm chưa suy nghĩ xong thì tên Lam Thần liền cất tiếng giả tạo:

” Từ nay trở đi nàng sẽ là hoàng hậu duy nhất của ta ta sẽ làm cho nàng trở thành một người hoàng hậu hạnh phúc nhất hành tinh này. “

Nói xong hắn quay mặt sang nhìn cô ánh mắt yêu mị quyến rũ mê hồn

” Nàng là người ta yêu nhất ta sẽ không để ai làm tổn thương nàng hay mang nàng đi khỏi tôi “

Lời nói tuy nhỏ nhưng hắn đang cố ý nói to hơn chút khiến cho Khẩm Thiên nghe thấy. Tên thái giám nói thêm:

” Các vũ nữ đã có chuẩn bị một tiết mục múa cùng hoàng hậu để thêm phần đặc sắc cho lễ cưới thần có biết hoàng hậu cũng rất giỏi múa đàn không biết chúng thần đây có được mở mang tầm mắt không ạ thần vô phép có gì mong người bỏ qua “

Uyển Nhi như bị thôi mien mắt mơ màng nghe xong và trả lời:

” Không sao… Tôi…có thể “

Mọi thứ đúng như hắn sắp sếp, hắn bế cô xuống và thật không thể tưởng nổi hắn lại múa cùng cô hai người nhảy múa bên nhau rất ăn ý nhìn qua đây như một đôi tình nhân trẻ đật đáng ngưỡng mộ. Vẻ mặt vẫn vậy không thay đổi nhưng hắn lại thật bị chú ý trong bữa tiệc cưới ai lấy đều mặc màu sắc sặc sỡ chỉ mình hắn mặc màu đen làm người khác không khỏi suy nghĩ hắn đến đây có ý đồ xấu nên mọi hành động của Khẩm Thiên đều được mấy tên lính cẩn trọng. Nhưng hắn đang thật sự thấy nhói tim khi thấy người phụ nữ của mình đang trong vòng tay người khác nhưng tại sao cô lại không hề có ý trống trả như lúc hắn mới gặp cô. Mọi thứ khiến hắn không hài lòng chút nào hắn nghĩ mình đang bị đôi nam nữ kia lừa dối đôi mắt như ngọn lửa nổi lên nóng bỏng hắn ghét bị phản bội nhất là người phụ nữ của mình lại làm việc đó đừng nói rằng tình yêu hắn tin tưởng nhất lại như thế này.

Thực sự hết sức chịu đựng hắn đứng lên hai tay nắm chặt lúc này nếu ai động vào hắn thì đừng mong nhìn thấy mặt trời thêm một lần nào nữa. Nhưng hắn rất tỉnh táo không hề gây chuyện gì và đi từng bước chậm dãi tới gần đôi nam nữ kia hắn dừng lại trước mặt hai người …..

Hết chương 30
 

Dương Trúc Linh

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/7/2015
Bài viết
38
Chương 31: Hoàng hậu

Hắn nhìn Lam Thần và nói lời lạnh lùng:

” Trăng cao gió se lạnh giá

Vương gia ta cần nghỉ ngơi “

Lam Thần dừng điệu múa lại nhìn hắn cười nhạt

” Bữa tiệc còn chưa kết thúc có cần gấp gáp “

Đôi mắt Uyển Nhi như đang muốn gọi Khẩm Thiên hãy nhìn cô và hiểu rằng cô đang bị điều khiển nhưng hắn không hề nhìn cô đến một cái hắn trả lời thằng thừng :

” Nhộn nhịp gây sự rối loạn

Yên tĩnh sẽ là bình yên “

Chưa để cho Lam Thần nói thêm câu nào thì trong đám người kia có năm người đàn ông nhìn dáng rất quen thuộc họ tiến gần đến chỗ Khẩm Thiên và nói to :

” Chúng tôi vừa từ nước bên qua thấy có bóng dáng Hoàng thượng đến đây xin được mời người về cung trị vị ngai vàng thiếu bóng chủ lâu sẽ không tốt “

Đúng giọng nói này đúng là của Lạc Phong không hề sai chút nào nhìn kĩ thì đây chính là Ngũ Phong. Uyển Nhi hơi bất ngờ và đang suy nghĩ lại về lời đoán của mình. Lạc Phong đưa mắt lướt qua cô nó lướt qua nhưng chứa khá nhiều ý nghĩa, cô như bắt được ánh mắt đó của hắn dường như đã có chuyện gì đó nhưng cần thời gian giải thích. Khẩm Thiên không nói thêm lời nào ánh mắt chứa đầy sự phẫn nộ sát khí tỏa ra nhiều hơn hắn không quên đưa tay mình nắm lấy tay cô định kéo cô theo nhưng

” Hoàng Hậu của ta nàng tính đi đâu “

Lạc Phong hơi nhíu mày đưa mắt về phía cô, Uyển Nhi nhìn hắn và đưa hết những điều mình muốn nói dồn vào ánh mắt này. Lạc Phong dường như cố tình không muốn chấp nhận ánh mắt này nhưng Uyển Nhi thì lại ngỡ rằng hắn đã hiểu mình. Cô đưa tay mình đẩn nhẹ tay Khẩm Thiên ra và lùi về sau. Khẩm Thiên như khựng người lại sau đó quay người lại nhếch nhẹ mép quay người đi không lời từ biệt cả đám Ngũ Phong cũng đi theo.

” Điều anh muốn được thực hiện rồi nhưng hình như nó không thành công thì phải lực cười “

Không thèm nhìn mặt hắn đến một cái nói xong cô sải bước dài vào trong cung tiện tay dựt mạnh dải trên đầu xuống. Chưa được đi xa tay cô đã bị hắn dựt mạnh lại theo lực cô bị đẩn vào người hắn, cô nhíu mày ngửng dầu lên định mắng hắn nhưng chưa để cô nói câu gì hắn cúi đầu phủ lên đôi môi đỏ mọng của cô. Uyển Nhi trợn mắt đưa hai tay đẩn mạnh hắn ra tát mạnh hắn một cái ” Bốp “ Không nói thêm câu gì cô đưa tay lên lau đôi môi sải bước dài nhanh tiến vào trong:

” Đứng lại cho tôi “

Không thấy câu nói có hiệu lực hắn đưa thêm câu đe dọa:

” Chỉ cần một phát nổ thì bộ quần áo trên người hắn thật sự rất phù hợp đi đời nhà ma.“

Uyển Nhi dừng lại, Lam Thần sải bước dài tới chỗ cô vác cô lên điểm huyệt không cho cô kháng cự. Hắn đưa cô vào phòng vứt mạnh cô lên giường mạnh mẽ xông tới hôn cô ngâu nghiến rồi trờn dần xuống cổ hôn vào ngực cô. Cô không thể chịu được nữa cố giọng nói nhưng nó thật là bình thản và kiên quyết :

” Hắn đã rời khỏi đây mục đích không thành công giận cá chém thớt sao hay đây là gì đây. “

Nói xong cô nhắm mắt lại nói nhẩm trong miệng câu chú gì đó nhưng thật may mắn nó lại giải được phép niệm này. Thú thực thì đúng là không sai khi cô học nén vài câu niệm chú của Lão trưởng Bối. Cô đẩn mạnh hắn ra ngồi dậy túm lấy cổ áo hắn nhìn trằm trằm sát khí trên người cô cũng đã phát tác đây chính là thời gian cô thể hiện bản lĩnh rồi. Thường thì bản lĩnh của cô sẽ luôn kịp lúc khi cô gặp nguy hiểm đến bản thân hoặc cơ thể bị xâm nhập. Không thể nói nhẹ nhàng cô nói với giọng có chút đe dọa và kiên quyết:

” Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ không thành công mặc kệ anh nhưng điều tôi muốn là kí ức của Khẩm Thiên. “

Cô nhếch mép cười nhạt một cái và nói tiếp:

” Tôi không có thời gian rảnh để làm mấy trò nhảm này đâu hay anh có ý định truồn sao “

Cô làm hắn hơi bất ngờ mà không quên nở nụ cười quen thuộc đó yêu mị kinh tởm

” Cô nghĩ tôi là ai nhưng cô đang bị sai hướng rồi kế hoạch tôi đặt ra không phải chỉ để hại Khẩm mà còn là trò chơi để chấm dứt mối tình không đáng có của cô và hắn “

Mặt cô vẫn không thay đổi sắc mặt im lặng và chờ hắn nói tiếp:

”Còn về chuyện kia tôi sẽ nói. “

” Nói xong chuyện này cô có thể đi tùy ý. Tôi và Khẩm là hai anh em cùng cha khác mẹ tôi kém hắn 3 tuổi, tên trước đó của tôi là Lam Triêu Phung còn hắn là Khẩm Thế Phục Từ Phong. Mẹ tôi là một mỹ nhân thời đó nhưng nhà bà rất nghèo bà cần tiền để cứu chữa bệnh tình cho bà tôi. Lúc đó bố của là một ông trùm nổi tiếng trong vùng tuy là trong vùng thôi nhưng ông ta rất bá đạo. “

Hắn đứng dậy tiến bước tới chiếc bàn phía trước cầm lấy bình rượu uống một ngụm nhỏ bước tới của sổ ngồi xuống và ngước nhìn ánh trăng mở ảo bên ngoài.

” Mẹ bà đã có ý trung nhân họ là một cặp đôi tình yêu nghèo nhưng họ yêu nhau thực sự còn mối tình với bố khẩm chỉ là sự ép buộc không có chút tự nguyện. Bà sinh Khẩm Thiên ra được ba tuổi thì bố Thiên đi giải tán lô hàng ma túy bên nước ngoài và xây dựng một trụ sở của lão bên đó sau hai năm với trở lại. Nhưng hắn thật đáng thương từ khi sinh ra đã bị bà dìm đầu xuống nước làm đủ mọi cách cho hắn chết nhưng số hắn cao thật hắn không chết. Cuộc sống sẽ như thế nào nếu như có một ông bố chém giết không thương tiếc và một bà mẹ luôn muốn ăn tươi nuốt sống mình. Hắn đã bị cha hắn bắt cầm súng bắn chết 8 người cùng lúc 2 tuổi là độ tuổi quá nhỏ phải không . “

Uyển Nhi không khỏi bất ngờ nhưng cô vẫn im lặng và lắng nghe hắn.

” Khi bắt đầu chuyến công tác bà đã trở lại quê gắn lại tình xưa và sinh ra tôi ngay trong năm đó. …


Hết chương 31
 
Top