Yêu em nhé! Lão đại lạnh lùng! Dương Trúc Linh

Dương Trúc Linh

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/7/2015
Bài viết
38
11800599_120711271605599_1860416053997647081_n.jpg


Tên truyện: Yêu em nhé ! Lão đại lạnh lùng !

Tác giả: Dương Trúc Linh

Thể loại: Ngôn Tình, hắc bang

Số Chương: chưa biết

* Giới thiệu nhân vật:

- CÔ là một nữ sát thủ bí ẩn không một ai biết ngoại trừ chủ nhân của Đỗ gia tức cha nuôi của cô

- Tuy vậy nhưng sự bá đạo bên trong của cô được bao bọc bởi khuôn mặt và thân hình của một thiên thần xinh đẹp tuyệt trần.

- ………Những ngày tháng miệt mài khổ luyện võ đạo của cô giờ đây đã được thể hiện nhưng có lẽ cô đã thể hiện không đúng chỗ rồi.

- HẮN là lão đại nổi tiếng thế giới lạnh lùng, vô cảm, ghét sự giả tạo, phản bội. Và tất nhiên nếu như làm trái ý hắn thì đừng mong nhìn thấy ánh sang mặt trời lần cuối cùng.

* Văn Án :

Hắn là người giàu có, tàn bạo, bá dạo nhất thế giới hắc đạo trên thế giới không điều gì hắn không thể làm nhưng có 1 thứ hắn đã mất 5 năm để tìm kiếm và đến hôm nay hắn đã tìm thấy nó. Và chính thứ này đã khiến cho cô than thiết với hắn một người lạnh lùng băng giá và đem lại cho cô sự an toàn tuyệt đối mà cô chưa bao giờ được cảm nhận cả khi cô được sự bao bọc của lão trưởng bối mà cô chưa từng được cảm nhận cô luôn muốn được ở bên hắn. Vậy đây có phải là yêu và nếu như là tình yêu thì tình yêu của cô có được đáp lại bởi hắn hay không?

Văn Án hết
 
Hiệu chỉnh:

Dương Trúc Linh

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/7/2015
Bài viết
38
Chương 1: 5 năm tìm lại

Trong ngày họp mặt gia tộc họ Đỗ, mọi người trong dòng dõi đều mang theo vẻ mặt u buồn, lạnh lẽo sau khi nghe tin hắn ta sẽ đến đây để bắt cô ấy con cháu duy nhất mà lão trưởng bối cho biết nơi giữ ngọc ” Phục Sinh Vô Vàn “. Đây là một loại ngọc trên thế giới chỉ có một nó có thể cứu người chết sống lại nhưng chỉ cứu sống được 2 mạng người. Cách đây 5 năm trước nghe nói viên ngọc đã bị thất lạc không dõ tung tích. Vào năm đó hắn ta sau khi nghe được viện ngọc đã mất tích thuộc hạ một trong số Ngũ Phong là Bạch Phong đã khẩn cấp báo tin thì hắn nói với Bạch Phong bằng một giọng điềm tĩnh và lạnh lùng

- ” Không dõ tung tích không có nghĩa nó không tồn tại. “

Hắn đã không bỏ cuộc không ngừng tìm kiếm từng ấy năm trời, chi biết bao tiền của, công sức thậm chí cả mạng người để tìm ra nó thì vào ngày hôm nay hắn đã bớt sự phẫn nộ đi phần nào khi biết viên ngọc sắp thuộc về hắn.

---------

Mọi người trong gia tộc đã vào vị trí cả chỉ còn lại cô ta đang nằm ngủ ngon lành trong phòng nhưng chả một ai thèm để ý bởi lẽ cô là con nuôi của lão trưởng bối nhưng họ đang bận suy nghĩ về chuyện tại sao hắn biết được viên ngọc đang ở trong tay họ. Từ trên cầu thang lão trưởng bối của dòng tộc bước xuống cầu thang . Khi lão trưởng bối ngồi vào vị trí các con các cháu cũng lần lượt ngồi xuống theo thứ tự. Lão trưởng bối không xem xét thiếu ai như mọi khi mà vào thẳng vấn đề, lão cất giọng trầm pha chút sự tức giận:

- ” Ai đã tiết lộ, đứng lên “

Trong không gian yên tĩnh tiếng của lão vang lên khiến cho ai cũng cảm nhận được lão đang tức giận kinh khủng khiến cho ai lấy dù cho không phải mình làm nhưng vẫn thấy dợn tóc gáy vì nếu không ai nhận thì từng người trong dòng tộc kể cả con trưởng đều phải bị trị tội theo quy luật. Tuy vậy nhưng không ai đứng lên lão trưởng bối nhìn lướt quanh một vòng ai lấy đều cúi gằm mặt xuống. Lão chống gậy đứng lên với vẻ mặt giận dữ khó thể tả và có chút mùi sát khí, lão bước lên phía trên một bước và cất giọng trầm lạnh lẽo:

- ” A Hoàng mau mang gia pháp đến đây cho ta “

Tất cả mọi người xửng xốt ngửng đầu ngạc nhiên và cố gắng kìm nén hơi thở. A hoàng đờ người trong vài giây rồi lấy lại tinh thần và đi nhanh đến bàn thờ có 102 tấm bia gỗ cổ rồi a hoàng lật lên cho người khiêng một chiếc hòm gỗ cũ kĩ bên trong dều là dụng cụ tra tấn những kẻ không nghe lời. Khi khiêng nên trước mặt mọi người vừa đặt xuống thì

” Rầm “

Tiếng cửa cổng bị nổ tung, trên mặt đất toàn là mảnh vụn. Mọi người trong nhà chạy ra ngoài ngó nghiêng thì bất chợp hai hàng người mặc vesd đen bên hông cài một chiếc sung bạc từ ô tô trước cổng chạy ập vào nhà nghiêm chỉnh đứng theo hàng từ cổng đến cửa phòng khách chỉ để lại lối đi nhỏ. Tất cả đã vào vị trí thì một chiếc ô tô thời thượng nhất thời bấy giờ màu đen bóng loáng dường như có thể soi gương được chạy đến dừng ở cổng. Ngũ Phong ngay lập tức bước ra nghiêm chỉnh khuôn mặt lạnh lẽo không biểu hiện cảm xúc tiến đến xe của Lão đại. Một chàng trai cao khoảng 1m85 dáng người to cao lực lưỡng mặc vesd đen tên Lạc Phong cánh tay phải đắc lực của Lão đại tiến đến cửa xe mở cửa và hơi cúi người về phía trước mộ chút rồi nói:

- ” Mời lão đại “

Từ trong xe bước ra một tên trùm hắc bang nổi tiếng thế giới. Hắn cao khoảng 1m90, vóc dáng theo tỉ lệ hoàng kim. Khuôn mặt lạnh lẽo đến lỗi người khác chỉ nhìn qua đã thấy lạnh sống lưng rợn người, đôi mắt lạnh lẽo nhìn sâu không thấy đáy được làm nổi bật bởi làn da màu đồng rắn chắc. Môi bạc quyển rũ lạ thường. Mái tóc bồng bềnh đen ánh xanh được vuốt về đằng sau một cách gọn gàng. Khẩm Thiên từ từ bước vào cổng, hai hàng người mặc vesd đen cúi người cung kính. Khẩm vẫn dữ khuôn mặt lạnh lùng mắt sau không thấy đáy tiến vào trong phòng khách mặc kệ ánh mặt của mọi người xung quanh đang chăm chú nhìn vào Khẩm Thiên. Khẩm Thiên vào đến nơi lão trưởng bối nở nụ cười và hân hoang mở lời chào đón lão đại:

- ” Mời Khẩm gia ngồi “

Vừa nói lão vừa giơ tay vào chiếc ghế cao nhất trên bậc và tươi cười nói tiếp:

- ” Thật là vinh hạnh cho gia tộc của chúng tôi được đón tiếp Khâm gia, chúng tôi rất vui không biết Khẩm gia đến đây có việc gì cấp bách không ạ “

Khẩm Thiên vẫn không biểu lộ một cảm xúc nào lạnh lùng bí ẩn như lúc bước xuống xe và ngồi vào ghế. Lạc Phong nhìn lão trưởng bối với khuôn mặt lạnh lùng có chút mùi thuốc súng rồi nói:

- ” Lão trưởng bối lão biết hôm nay khẩm gia đã đích thân đến đây để làm gì rồi vậy thì biết điều không muốn trong ngày hôm nay dòng tộc của lão biến mất khỏi thế gian này thì mau giao đồ cho chúng tôi “

Hết chương 1
 

Dương Trúc Linh

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/7/2015
Bài viết
38
Chương 2: Nơi cất ngọc được hé lộ

Lão trưởng bối nghe vậy vẻ mặt không thay đổi trả lời trậm rãi và điềm tĩnh:

- ” Vật gì chứ? Chẳng lẽ Khẩm gia một gia tộc truyền đời 100 năm nay lại muốn lấy thứ gì đó của dòng họ Đỗ nhỏ nhoi này sao “

Lão trưởng bối nói chưa dứt câu thì Ngư Phong một xạ thủ giỏi nhất trong Ngũ Phong đã đứng bên cạnh lão từ lúc nào và trĩa súng được thiết kế đặc biệt vào đầu lão nhưng vẻ mặt vẫn vậy điềm tĩnh, trậm rãi không hé lộ một tia sợ hãi nào. Ngư Phong quay sang nhìn lão và nói thầm vào tai lão giọng nói mang theo ngữ điệu thẳng tắp và có chút cảnh báo:

- ” Lão trưởng bối à! Lão biết mình đang nói chuyện với ai không.“

Và nhếch mép nở nụ cười man rợn không ra tiếng. Lão trưởng bối nghiến răng kèn kẹt bất lực, mọi người thấy tình cảnh như vậy nhìn trằm trằm vào khẩu sung trên tay của Ngư Phong muốn hét lên nhưng sợ chưa mở miệng thì đã bị phát sung vào đầu. Hoàng Phong không muốn mất thời gian sải bước đến bên cạnh lão và túm lấy cổ áo lão mặt sát gần mặt lão và giọng nói lạnh lùng băng giá :

- ” Rượu mừng không uống muốn uống rượu phạt ông làm rất tốt “

Nói xong Hoàng Phong ra hiệu cho Ngư Phong, Ngư Phong búng tay ” Tạch “ tiếng búng tay vừa rứt thì ” Pằng………………..Pằng……………..Pằng………….Pằng… “ Mỗi phát súng bắn ra thì phát súng tiếp theo càng nhanh hơn, mọi người hoảng loạn nhưng không một ai dám nhích khỏi chỗ của mình dù 1mm nhỏ cũng không dám kêu ca chỉ chờ đến tiếng súng tới gần mình và lìa đời. Tiếng súng nhanh hơn khẩu súng bạc bị nhộm chút máu đỏ tươi đẹp mắt. Tuy nhìn trước mắt từng người thân của mình ngã xuống nhưng vẻ mặt vẫn không thay đổi vì nếu như cầu xin đường đến quan tài gần thêm nghìn bước. Trước sự hững hờ của cha mình Đỗ Minh Triệu con trai thứ 2 của lão là người ham sống sợ chết đã buột miệng hét lớn khi khẩu súng bạc kia đang gần chĩa đến mình:

- ” Là con Uyển Nhi đang giữ tấm bản đồ đó “

Câu nói vừa kết thúc mọi ánh mặt đều nhìn về phía của Đỗ Minh Triệu và tiếng súng cũng ngừng hẳn. Khẩm Thiên mở to đôi mắt lạnh lẽo nhìn về phía Minh Triệu, Lão trưởng bối nắm chặt bàn tay già nua của lão ma sát trong miệng càng tăng. Khẩm Thiên cất giọng lạnh lùng:

- ” Nó đang ở đâu “

Khẩm Thiên vừa dứt lời thì lão trưởng bối rút khẩu súng của tên vệ sĩ bên cạnh và bắn vào người Đỗ Minh Triệu và con trai cả của ông người thân duy nhất còn lại của ông. Trước cảnh tượng như vậy Đỗ Uyển Nhi đứng nép sau cột lớn ở lầu hai nhếch mép cười bởi lẽ cô chỉ là con nuôi được lão trưởng bối và được cưng chiều, nhường nhịn nhất trong nhà không những thế cô còn được lão trưởng bối cho nắm giữ bản đồ của ngọc ” Phục Sinh Vô Vàn “ nên người trong dòng tộc nổi long gen gét chỉ muốn ăn tươi nuốt sống cô ngay lập tức. Đã bao lần sát hại cô nhưng không thành có một lần đã khiến cô căm tức họ đến điên cuồng. Ngày hôm đó khi lão trưởng bối cùng các con trai đi dự yến tiệc thì Trần Uyển Hoan và Mẫu Đơn con dâu cả và con dâu thứ đã nén nút bắt Uyển Nhi vào nhà kho sau vườn bắt cô uống 3 bát thuốc độc cực mạnh. Cô chống cự dãy dụa nước mắt tràn xuống. Mẫu Đơn bóp mồm Uyển Nhi đổ liên tiếp 3 bát thuốc độc vào mồm cô vì đã bị chói chặt nên chỉ biết dãy trong đau khổ. Khi bị ép uống xong do ngấm quá nhiều thuốc độc nên cơ thể cô bắt đầu biến đổi chở nên bách độc xâm nhập. Các kháng nguyên bắt đầu sinh nhiều từ trong máu của cô và loại kháng nguyên này có thể trừ dải tất cả các loại độc mà cô mắc phải. Tuy vậy nhưng có một số chất trong thuốc đã làm chân tay cô tê liệt đầu óc choáng váng. Trần Uyển Hoan và Mẫu Đơn cho người khiêng cô về phòng và coi như không có chuyện gì. Khi dự yến tiệc về không thấy Uyển Nhi chào lão, lão thấy lạ và đi lên phòng cô. Thấy cô nằm thoi thóp trên giường lão tiến đến bắt mạch lão hững hờ một chút dường như lão đã biết chuyện gì đó và cho người khiêng cô vào ô tô từ con đường bí mật chỉ mình ông biết. Cô mơ mơ màng màng nhìn qua cửa ô tô, cô chỉ thấy chiếc ô tô đang đi sau vào rừng rậm đến gần cảng biển. Lão cất giọng trầm nói với Uyển Nhi

- ” Ta sẽ cho con biết nới đang cất ngọc Phục Sinh Vô Vàn “

Và cất vào tay cô một tờ giấy cũ đây chính là bản đồ cất ngọc. Cô cố gắng ngồi dậy xem tấm bản đồ một cách kĩ càng. Trên tấm bản đồ có 3 vùng chính là đất liền, đường biển và một hòn đảo bí ẩn ở mỗi vùng đều được đặt bẫy cẩn thận vùng đất liền không đâu xa chính là rừng rậm Amazon bí ẩn. Đến một con chuột đi qua cũng sẽ bị tan xác. Lão đã đưa cô đi bằng con đường bí ẩn không lộ diện trên mặt đất nên các bẫy đều vô tác dụng. Nhưng có một điều cô không hiểu được tại sao Lão lại nói cho mình cô biết mà con cái lão thì chỉ nhắc đến thì đã bị lão đánh gãy tay. Đến nơi đi bằng đường ẩn cũng phải mất 1 tuần chứ chả nói đến bị mắc bẫy. Trên đảo có một hang động lớn được nguy trang cẩn thận bên trong động u ám tối đen như mực đi sâu vào trong khoảng 2 phút thì gặp một bức tường chắn ngang lão tiến đến và sờ lên bức tường như đang dò tìm thứ gì đó rồi dừng lại lão ấn mạnh vào một hòn đá hình bầu dục thì đột nhiên bức tường dịch chuyển, một ánh sang huyền ảo chiếu nên 4 mặt tường bên trong. Viên ngọc đẹp lộng lẫy lơ lửng giữa không gian động. Bên trong lớp trong suốt của viên ngọc là một bong hoa sen màu vàng ánh kim nhưng tại sao xung quanh viên ngọc lại không hề có bẫy bảo vệ. Thì ra theo suy nghĩ của lão qua được 3 vùng nguy hiểm kia đã quá thánh rồi hoặc tan xác huống chi lại đi vào hang động dễ dàng như ông được. Lão trưởng bối không làm mất thời giờ nhiều nên nhanh tay ra đỡ viên ngọc và nhẹ nhàng đặt lên trán cô và thì thầm câu gì đó rất nhỏ nhưng đủ để cho cô nghe thấy được cô hiểu hàm ý ông nói như vậy ý rằng hãy tiếp thu và thuộc nó. Cô là người thong minh nên vừa nghe đã ghi rõ trong đầu. Khi câu nói của ông kết thúc thì viên ngọc đột nhiên phát ra tia sáng chói mắt và tia sáng đó bao bọc lấy người Uyển Nhi. Trong phút chốc cơ thể cô đã được tái sinh khuôn mặt trắng bệch có chút hơi lạnh thì bây giờ đang chở nên hồng hào và ấm lên hơn chút. Nhưng bấy giờ bông hoa sen bên trong đã bị héo đi một nửa. Trên đường trở về cô hỏi Lão :

- ” Tại sao ba lại đối xử tốt với con như vậy mà thật ra con chỉ là con nuôi thôi ạ “

Lão trưởng bối nghe vậy không muốn dấu cô thêm nữa nên lão đã nghĩ đây chính là thời điểm thích hợp để nói cho cô:


Hết chương 2
 

Dương Trúc Linh

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/7/2015
Bài viết
38
Chương 3: Kí ức khó quên

- ” Con thật sự muốn biết sao? Được nhưng ta hi vọng nghe xong con đừng hận Đỗ Phú Thần con trai cả của ta “

Nghe vậy cô ngạc nhiên tại sao lại dính dáng đến con trai cả của lão nhưng cô đang tò mò nên đã gật đầu ngay. Lão cất giọng trầm và thở dài:

- ” Vào năm con 2 tuổi mẹ con là Mộc Thủy Hương một cô con gái nhà nghèo ba mẹ mất sớm nhưng tính tình ngoan ngoãn, hiền lành, nết na được giới thiệu làm con dâu của ta khi gặp mặt thì cả ta và Phú Thần đều thích con bé và đang dự tính sẽ chọn ngày lành tháng tốt để làm đám cưới cho hai đứa nhưng một lần Phú Thần đã làm chuyện dại dột với con gái duy nhất của nhà họ Trần là Trần Uyển Hoan nên không còn cách nào khác đám cưỡi đã chuẩn bị cho mẹ con đành chuyển cho Uyển Hoan tức là chị dâu con bây giờ. Trước lúc xảy ra chuyện này thì mẹ con đã sinh ra con rồi biết chuyện như vậy mẹ con đã đến nhờ ta nuôi nấng con lên người. Nhưng ta thấy thương mẹ của con nên đã đưa mẹ con về làm người hầu trong nhà. Trong thời gian đó Uyển Hoan đã biết hết chuyện nên đã câu kết với Mẫu Đơn hãm hại mẹ con như đã làm hại con như bây giờ vì không có chứng cư nên ta không thể làm gì được. Trước khi chết mẹ con đã dặn dò ta rằng Uyển Hoan và Mẫu Đơn sẽ hãm hại con nên mẹ con bắt ta phải hứa với mẹ con rằng phải bảo vệ con và cứu sống con nếu như con bị họ giết. “

Nghe xong đôi mắt cô đẫm lệ, đôi mắt tròn đen đẫm lệ, nước mắt tuôn ra dàn dụa mắt nhắm nghiền tay nắm trặt. Lão dường như nhận ra ôm đầu cô dựa vào vai và nói:

- ” Con hãy làm điều mà con cảm thấy mà con cảm thấy đúng nhất kể cả giết một ai đó trong nhà ta. “

Sau đó một thời gian khi cô lấy lại được tinh thần thì cô đã nhờ lão dạy cho cô trở thành nữ sát thủ tài giỏi mà không ai biết đến. Và Uyển Nhi nuôi dưỡng long thù hận và sự lạnh lùng với người xung qung cô trừ lão trưởng bối ra. Trừ khi Uyển Nhi cảm thấy nguy hiểm đến gần thì cô với ngoan ngoãn đi một chút. Uyển Nhi luôn muốn giết chết bà Uyển Hoan, Mẫu Đơn và nhân vật đã gây ra những chuyện này là Đỗ Phú Thần để trả thù cho mẹ và cho mình. Nhưng chắc bây giờ không cần cô gia tay nữa vì Khẩm gia đã ra tay trước giúp cô.


Hết chương 3
 

Dương Trúc Linh

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/7/2015
Bài viết
38
Chương 4: Ngoan ngoãn tùy lúc lão đại à ! (1)

Uyển Nhi đứng sau cột của lầu hai nhìn chăm chú quan sát về phía Khẩm Thiên thì Ngư Phong đứng bên cạnh lão cất giọng lạnh lẽo:

- ” Lão biết cái giá phải trả khi làm trái lệnh của Khẩm gia là gì chứ hả. “

Nói xong thì ” Pằng “ Ngư Phong giơ khẩu súng lên thổi khói trên đầu súng và nhìn Lão đang dãy nhẹ dưới chân mình. Đường cong trên môi Uyển Nhi chưa hạ xuống thì một dòng nước mắt tuôn xuống bất giác. Cô định bước ra nhưng nghĩ rằng bây giwof bước ra là cửa mả trước mắt nên chỉ dám ôm miệng mở to cặp mắt ướt đẫm lệ nhìn về phía lão trưởng bối. Cô luôn coi lão trưởng bối là bố đẻ người thân còn lại duy nhất của cô trên thế gian này đang chết trước mắt cô, đây sẽ là cú sốc không nhỏ trong trí óc của cô.

Lạc Phong quay sang nhìn Khẩm Thiên và nói với giọng lễ phép :

- ” Lão đại bây giờ chúng ta phải làm gì ạ ? “

Khẩm Thiên nhắm mắt lại và cất giọng lạnh lùng về phía lầu hai:

- ” Xuống đây “

Tất cả Ngũ Phong dường như hiểu ý và nhìn lên lầu hai, Uyển Nhi hoảng hốt chạy nhanh vào phòng và sập chốt. Thật là một hành động ngu xuẩn cô ta nghĩ rằng cánh cửa đó có thể ngăn được Lão đại tóm được cô sao ngu ngốc. Ngũ Phong không đợi mệnh lệnh mà cho người lên lầu hai lục soát. Chỉ một phát đạp, cánh cửa đã bật tung trong phòng không có ai. Mấy tên vệ sĩ lục lọi trong phòng tìm cô. Còn cô đã lẻn nhảy xuống tầng một và ngồi vào trong xe của Khẩm Thiên từ lúc nào. Cô nghĩ rằng bây giờ cho dù có chạy được lâu không hay phải chết thê thảm nên cô đã ngoan ngoãn ngồi trên xe để dảm bớt hình phạt. Mấy tên về sĩ đi xuống thông báo với Khẩm Thiên:

- ” Lão đại chúng tôi đã lục tung nhưng tìm không ra chỉ thấy cửa sổ đã bị mở tung “

Khẩm Thiên đứng dậy mặt lạnh lùng nói:

- ” Tìm không ra đừng quay về “

Nói xong Khẩm Thiên đi thẳng ra phía cổng, hai hàng người cúi xuống lễ phép hô to

- ” Rõ thưa lão đại “

Khẩm Thiên mặt lạnh lùng, sát khí đằng đằng vây quanh. Đi đến cửa xe Khẩm Thiên cất giọng lạnh lùng với Hoàng Phong:

- ” Dọn dẹp cẩn thận. “ Khẩm Thiên không nói thêm bước đến cửa xe bất ngờ thấy Uyển Nhi đang ngồi ở trong nhưng không làm bất cứ hành động gì rồi ngồi vào xe. Uyển Nhi ở trong xe liền ngồi lép sang một bên và nhắm mắt lại. Hồng Phong tay lái xe cừ khôi nhất Ngũ Phong ngồi vào chỗ lái xe nhìn qua kính chiếu hậu thấy cô đang ngồi trễm trệ bên cạnh Khẩm Phong chỉ cách khoảng 20cm. Hồng Phong nhanh tay rút khẩu súng ra chĩa thẳng vào Uyển Nhi. Uyển Nhi nhìn Hồng Phong với ánh mắt lạnh lùng và nói:

- ” Bắn đi “

Thấy trên khuôn mặt cô không hề có sự sợ hãi hay có ý van xin nào Hồng Phong liền lườm mắt với cô và nói:

- ” Cô là ai ? “

Uyển Nhi trậm dãi nói từng từ một:

- ” Đỗ Uyển Nhi “


Hết chương 4
 

Dương Trúc Linh

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/7/2015
Bài viết
38
Chương 5: Ngoan ngoãn tùy lúc lão đại à (2)

Hồng Phong thấy tên quen quen và nhanh chóng nhận ra cô chính là người đang nắm giữ tấm bản đồ đó nhưng tại sao cô lại ngoan ngoãn lộp mạng như vậy. Hồng Phong rút lại khẩu súng nhìn về phía Khẩm Thiên đang nhắm mắt dựa vào ghế sau xe, Hồng Phong nhanh chóng cho xe đi về phía trước. Uyển Nhi thấy không còn chuyện gì và an toàn khi ngồi trong xe của ông trùm hắc bang này nên đã nhắm mắt dựa vào ghế sau xe. Vừa chợp mắt thì cô có cảm giác thứ gì đó đang kẹp chặt lấy cổ cô, cổ cô đau như dao cắt hơi thở khó khăn nên bất giác mở mắt tay cô túm chặt lấy bàn tay cứng rắn của Khẩm Thiên và nói:

- ” Anh làm gì vậy buông ra mau đi “

Một đùi của Khẩm Thiên đè nên hai chân của Uyển Nhi nên cô không cựa quậy được mà chỉ nhìn chắm chằm vào đôi mắt lạnh lẽo trước mặt. Khẩm Thiên áp sát mặt cô hơn một chút và cất giọng lạnh lẽo:

- ” Tại sao cô lại ngoan ngoãn phục tùng tôi như vậy cô có mục đích gì. “

Bàn tay to cứng rắn của hắn càng bóp mạnh hơn vào cổ cô khi thấy bàn tay trắng nõm nà mảnh mai của Uyển Nhi đang ghì mạnh móng tay vào cổ tay Khẩm Thiên. Cổ tay bắt đầu gỉ máu, Khẩm Thiên dùng sức bóp mạnh vào cổ Uyển Nhi khiến cho tứ chi của cô bắt đầu mất hết sức lực khuôn mặt tím tái hai tay bám vào cổ tay Khẩm Thiên đã buông thõng, đôi mắt long lanh đầy lệ dường như không muốn rời khỏi đôi mắt của cô. Tuy sắp đến danh giới giữa sống và chết nhưng cô không hề thốt ra một lời cầu xin tha mạng đến cả há miệng thở cô cũng không há mà chỉ cắn chặt môi, nhắm mắt và cố điều hòa hơi thở bằng chiếc mũi cao và nhỏ của cô. Hồng Phong ngồi phía trên hơi lo lắng vì trên thế giới này chỉ còn lại mình cô biết tung tích của viên ngọc nhưng hắn tin Khẩm Thiên biết rõ mình dùng bao nhiêu sức lực, và sẽ không bao giờ đẩy người mình đang cần tới đến chỗ chết. Thấy Uyển Nhi không cựa quậy Khẩm Thiên thả lỏng bàn tay trên cổ cô và bế cô vào lòng cho cô ngồi lên đùi hắn và vuốt ve khuôn mặt của cô và cất giọng lạnh lùng thấu xương:

- ” Đừng giở trò trước mặt tôi sẽ không có kết cục tốt đâu. “

Uyển Nhi cố hết sức lực nói với Khẩm Thiên bằng giọng khản đặc:

- ” Tôi ngoan ngoãn như vậy anh không thích sao. Anh muốn tôi ương bướng không nghe lời anh, đơn giản thôi. “

Khẩm Thiên lạnh lùng trả lời:

- ” Cô dám sao. “

Tay Khẩm Thiên siết chặt lấy eo Uyển Nhi cặp mày nhíu lại. Uyển Nhi mơ mơ màng màng nhìn thấy biểu hiện của Khẩm Thiên và nói:

- ” Anh buông tôi ra đi tôi thấy không thoải mái. “

Khẩm Thiên không nhúc nhích siết chặt lấy eo cô hơn và lạnh lùng nói:

- ” Nằm yên . Nhúc nhích tôi giết.“

Uyển Nhi lượng sức mình không dám nói gì nữa mà áp mặt vào lồng ngực rắn chắc của Khẩm Thiên và thiếp đi. Hồng Phong ngồi phía trên bất hoảng khi thấy Khẩm Thiên có hành động lạ như vậy vì chưa bao giờ Khẩm Thiên lại gần con gái dù chỉ là ngồi gần đã bị Khẩm Thiên đánh gãy xương.


Hết chương 5
 

Dương Trúc Linh

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/7/2015
Bài viết
38
Chương 6: Ngoan ngoãn tùy lúc lão đại à (3)

Chiếc xe dừng lại ở một căn biệt thự đẹp lộng lẫy gần giống tòa biệt thự Updown Court – Anh. Căn biệt thự được xây theo cách tân cổ điển mang hơi thở Châu Âu bằng việc đơn giản hóa kiến trúc cổ điển, nhấn mạnh vào bức tường được làm bằng lớp kính chống đạn, hàng cột thay vì phối màu sáng và tối vừa tôn lên nét cổ điển thân thiện, nét sang trọng phong lưu của giới quý tộc. Tòa biệt thự tân cổ điển toát lên trên nền xanh ngắt tính trật tự ước lệ và giản đơn, không quá cầu kỳ nhiều chi tiết rườm rà làm cho Uyển Nhi mãn nhãn chiêm ngưỡng vẻ đẹp nhẹ nhàng, thanh thoát nhưng kiêu sa kiều diễm thật hoành tráng. Tòa biệt thự đẹp phong cách Châu Âu mang trong mình nét đẹp hài hòa với cảnh quan gần gũi làm cho Uyển Nhi có cảm giác đang ở nhà.

Cô bước xuống xe không tin vào mắt mình khi thấy tòa biệt thự của Khẩm Thiên không thốt lên lời. Chưa kịp ngắm hết vẻ đẹp bên ngoài thì từ phía sau ai đó đã bịt tấm khăn mùi xoa vào miệng cô theo phản xạ mà lão trưởng bối dạy cho cô, Uyển Nhi đưa tay ra đằng sau túm trặt lấy cổ áo Bạch Phong một người hiểu biết về các loại thuốc độc nhất trong Ngũ Phong rồi quật mạnh về phía trước Bạch Phong bất ngờ không kịp phản bác vì hành động nhanh như chớp của Uyển Nhi. Vì đã hít phải thuốc mê trong tấm khăn mùi xoa kia nên đột nhiên đầu óc cô choáng váng chân bước đi lảo đảo ngả xuống và lịm đi.

Khi tỉnh lại cô thấy mình đang bị chói vào ghế cô mơ màng mở to cặp mắt long lanh của mình và nói với giọng nhỏ có chút sợ hãi:

- ” Tôi đang ở đâu vậy “

Bóng tối bao chum lấy căn phòng đột nhiên cánh cửa phía sau mở hé và tung ra, ánh sáng chàn ngập căn phòng rộng chứa đầy dụng cụ tra tấn và vũ khí hạng nặng. Ở phía trước Uyển Nhi khoảng trừng 2m một chiếc ghế được mạ vàng to lớn quay lại phía cô. Một đôi mắt lạnh lẽo thấu xương nhìn chằm chằm vào cô từ phía chiếc ghế đầy uy nghiêm kia một người đàn ông điển trai hết mức ngồi bắt chéo chân hai tay bắt chéo trước ngực, không để cho cô mở mồm hỏi được câu nào Lạc Phong đứng bên cạnh Khẩm Thiên cất giọng lạnh lùng:

- ” Cô là người đang nắm giữ tấm bản đồ đúng không? “

Uyển Nhi không để mình bị sợ hãi nhanh chóng trả lời với giọng lạnh lùng không kém với đôi mắt chết người của Khẩm Thiên:

- ” Chúng ta có cần phải nói chuyện theo kiểu này không vậy chẳng lẽ các anh sợ tôi chạy mất khi tôi đã tự nguyện nộp màng sao. “

Đây là cách nói chuyện của cô khi nói chuyện với người lạ vì cô đã bị mọi người trong nhà xa lánh từ nhỏ vậy nên cách nói chuyện với người cô vừa mới mới biết sẽ khác hoàn toàn. Một cách nói trống không và lạnh lùng vô cảm.

Lạc Phong thấy cô không có vẻ gì sợ hãi và nhìn bộ mặt của cô không có ý gì đùa nên ra hiệu cho Hồng Phong cởi trói. Uyển Nhi chỉnh lại tư thế ngồi và cất giọng như cũ:

- ” Không biết Khẩm Gia có việc gì mà phải cần tới nó vậy tôi muốn biết lý do. “

Lạc Phong nhíu mày nhìn trằm trằm vào cô nói lạnh lùng:

- ” Không ai có tư cách ngã giá với Khẩm Gia, cô không nói cô sẽ chết ngay tại đây “

Vừa nói xong Ngư Phong đứng bên cạnh cô giơ khẩu súng Beretta-92 vào đầu cô cất giọng lạnh làm người bên cạnh toát mồ hôi hột:

- ” Nói “

Uyển Nhi không ra vẻ sợ hãi đứng phắt dậy quay người đi về phía cổng Khẩm Thiên đưa mắt về phía Uyển Nhi nói với giọng lạnh lùng thấu xương pha chút sự chết chóc:

- ” Đứng lại “


Hết chương 6
 

Dương Trúc Linh

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/7/2015
Bài viết
38
Chương 7: ” Không có việc gì mà ta không làm được cả. Việc giết cô quá đơn giản đối với tôi “

Tiếng nói lạnh lẽo ấy vụt qua tai Uyển Nhi làm cô sởn gai ốc và có cảm giác một con ác thú đang ở đằng sau mình. Cô giữ bình tĩnh và quay lại nở nụ cười làm lộ hàm răng trắng muốt của cô trong lúc này cô như một thiên thần đây là chiêu Mỹ nhân kế mà cô học được nếu như Khẩm Thiên không vô cảm trước phụ nữ thì giờ đây Khẩm Thiên đã bị cô hớp mất hồn vì nụ cười vừa rồi. Sau nụ cười cô hạ đường cong trên môi một chút và nói giọng lạnh lùng:

- ” Các anh không muốn biết bản đồ đó tôi cất ở đâu sao? “

Lạc Phong hiểu ý Khẩm Thiên và nói với Uyển Nhi với giọng nghiêm nghị lạnh lùng:

- ” Cô dám đi trước Lão đại. “

Cô nhanh chóng nhận ra được vấn đề và sợ ánh mắt lạnh lẽo kia đờ người trong vài giây và nhanh lấy lại tinh thần Uyển Nhi cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thể khi ánh mắt kia đang nhắm thẳng vào cô lúc này Uyển Nhi còn sợ đôi mắt kia hơn cả gặp thần chết và trả lời:

- ” Thì ra là vậy sao được rồi tôi nhận lỗi vậy mời lão đại ạ “

Giọng nói của cô bây giờ nghe đã thấy cô đang chịu sự hãi đã quá đủ Khẩm Thiên đứng dậy tiến về phía cổng và dừng lại ở phía Uyển Nhi nói giọng lạnh lùng pha chút mùi thuốc súng:

- ” Cô muốn chết phải không? Sau khi lấy được tấm bản đồ cô sẽ chết dưới tay tôi nếu như không nghe lời. “

Uyển Nhi nghe vậy liền kéo cổ áo anh xuống nói thầm vào tai Khẩm Thiên giọng nói nhẹ nhàng lướt qua tai Khẩm Thiên khiến cho một căn phòng lạnh lẽo bỗng có một tia nắng yếu ớt chiếu vào:

- ” Lão đại à anh giết tôi sau khi lấy được tấm bản đồ đó liệu đi đến nơi đó anh có còn sống không? “

Khẩm Thiên nhìn cô với ánh mắt khing thường và nói với giọng lạnh lùng:

- ” Không có việc gì mà ta không làm được cả. Việc giết cô quá đơn giản đối với tôi. “

Nói xong không để cô trả lời Khẩm Thiên quay người siết chặt eo cô và cùng cô ngồi vào xe. Ngũ Phong nhìn thấy cảnh tượng trước mắt không tin nổi bất giác nhíu mày vì không một người phụ nữ nào được ngồi cùng xe với Khẩm Thiên ngay cả Lạc Phong cánh tay phải của Khẩm Thiên cũng không được ngồi chung mà cô gái này lại được Khẩm Thiên ôm eo như vậy. Đối với hai hàng vệ sĩ đứng bên cạnh cũng như vậy họ nhìn trằm trằm vào Uyển Nhi và nhanh chóng thu hồi ánh mắt hiếu kì đó và cúi người cung kính. Uyển Nhi có cảm giác mọi ánh mắt dường như luôn liếc đến cô một ánh mắt khó chịu cô liền nhận ra và đẩn nhẹ người Khẩm Thiên ra. Cô chưa kịp đẩn ra 1mm nào thì cánh tay sắt thép của hắn siết lấy eo cô càng chặt hơn kèm theo là ánh mắt lạnh lẽo có thể làm đóng băng người trước mặt trong giây lát. Bắt gặp ánh mắt ấy Uyển Nhi ngước nhìn Khẩm Thiên đôi mắt long lanh như pha lê chiêu này cô đã mất rất nhiều công để học được nhưng dường như nó không có tác dụng với Khẩm Thiên. Cô thấy không có cách nào lên ngoan ngoãn nghe theo bước vào xe. Hồng Phong ngồi vào trong xe từ lúc nào khi thấy cô hắn cất giọng nghiêm nghị hỏi:

- ” Nơi đó là nơi nào? “

Uyển Nhi không muốn làm mất thời gian và cũng đang suy nghĩ về câu nói của Khẩm Thiên nên không trần trừ suy nghĩ trả lời ngay:

- ” Sau khu vườn nhà họ Đỗ đến đó tôi sẽ vào lấy. “

Cô chưa nói xong chiếc xe đã đi được 120km về phía trước không tin được vào mắt mình cô đã thốt nên những câu khen ngợi Hồng Phong quá mức quên mất cô đang giả bộ lạnh lùng:

- ” Anh đúng là giỏi thật đấy làm sao có thể đi nhanh thế chứ hôm nào có thời gian dảnh nhớ chỉ bảo cho tôi nhé tôi sẽ cảm ơn anh rất nhiều. “

Cô vừa nói vừa nhổm nên dựa vào ghế trước chỗ Hồng Phong đang lái xe. Câu nói của cô tuy không có gì giả dối nhưng đã lộ mất rồi một tính cách ngây thơ hơn lúc đầu quá nhiều. Khẩm Thiên đang nghỉ ngơi ở ghế sau bất giác nhíu chặt mày lại hiểu ý Hông Phong cất giọng lạnh lùng với cô:

- ” Ngồi im nhiều chuyện “

Uyển Nhi cũng nhận ra liền ngồi xuống bên cạnh Khẩm Thiên và biết mình đã bị lộ lên đã ngồi xuống và im phăng phắc mặt đờ ra cứ như cô sắp gặp phải Thần chết không bằng.

---------------------------

Trong phòng nghỉ ngơi của Lam gia giọng nói từ bên ngoài cửa vọng vào:

- ” Thưa lão đại Khẩm gia đang trên đường đi đến nơi cất giữ bản đồ của viên ngọc ” Phục sinh vô vàn “ “

Nghe thấy vậy Lam Thần lão đại của Lam gia quyền lực không thua kém Khẩm gia cũng đã tìm kiếm viên ngọc khắp nơi khi thấy Khẩm gia hơn mình một bước nên đã trả lời ngay và mang theo câu trả lời đó là một nụ cười yêu mị ghê rợn:

- ” Nó đang ở đâu. “

Thu Sinh nhanh chóng trả lời:

- ” Thưa lão đại nó đang ở trong một chiếc hòm được cất kĩ ở sau vườn nhà họ Đỗ “

Lam Thần nở một nụ cười man rợ chết chóc và đáp tiếng trả lời:

- ” Chuẩn bị xe “


Hết chương 7
 

Dương Trúc Linh

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/7/2015
Bài viết
38
Chương 8: Đụng độ

Hồng Phong cho chiếc xe dừng lại ở cửa nhà họ Đỗ. Khẩm Thiên mắt vẫn nhắm dựa vào ghế sau xe cất giọng lạnh lùng với Uyển Nhi:

- ’’ Làm việc của cô đi ‘‘

Uyển Nhi đang hưng phấn nghĩ rằng khi giao tấm bản đồ cho hắn thì cô sẽ được giải thoát thì lại bị vụt tắt khi nghe giọng lạnh lùng của hắn. Uyên Nhi không trả lời mà nở cửa chạy thoắt vào trong, trong giây lát đã không thấy cô nữa vì tốc đọ chạy của cô thì không ai bằng. Còn Khẩm Thiên và Ngũ Phong thì đang ngồi trong phòng khách trống, không một bóng người. Trên sàn nhà vẫn còn vài vệt máu sót lại cách đây ba ngày. Uyển Nhi nhanh chóng tìm thấy tấm bản đồ cô chạy đến chỗ Khẩm Thiên. Uyển Nhi hào hứng đang định ’’ khoe công chốn thoát ‘‘ thì Khẩm Thiên đứng phắt dậy cất giọng lạnh lùng làm cô như bị dội gáo nước đá vào đầu :

- ’’ Đi thôi ‘‘

Uyển Nhi cố kìm nén cảm xúc, nếu không xảy ra sai suốt thì chỉ sợ một tiếng sau cô sẽ không còn nhìn thấy ánh mặt trời kia nữa và lằng lặng cầm tấm bản đồ chạy theo sau Khẩm Thiên. Đi đến gần cửa thì không biết Lam Thần đã đến từ khi nào bước vào ở đằng sau hắn là vài tên mặc áo đen tuy không làm người khác sợ cho lắm nhưng những tên áo đen đó toàn là cao thủ trong giới vệ sĩ hắc bang nhưng đấu với Ngũ Phong thì chúng chết chắc chứ chả nói gì đến Khẩm. Nhưng mục đích của Lam Thần không phải đi đến đây để đấu tranh nên chỉ cần có vài tên như vậy là được với lại sức mạnh của Lam Thần cũng không thể xem thường hắn cũng là địch thủ duy nhất trên thế giới Khẩm Thiên. Hắn nhìn Khẩm Thiên và nở nụ cười yêu mị ghê tởm. Uyển Nhi đứng bên cạnh Khẩm Thiên và nhìn chăm chú vào Lam Thần. Hắn cao khoảng 1m90, đôi mắt sắc bén giảo hoạt. Trên khuôn lạnh lẽo của hắn luôn suốt hiện nụ cười chết chóc ghê tởm đó làm cho người đối diện không thể chống chả hắn dù chỉ bằng lời nói. Mái tóc chéo không quá chân mày nàu đen ánh xanh biển làm cho hắn chở nên huyền bí và quyến rũ trước mọi ánh mắt phụ nữ. Nhưng hắn thì không hứng thú với bất kì cô gái nào. Xung quanh người hắn quần quận sát khí dày đặc.

Lam Thân thấy Khẩm Thiên hắn nghĩ mình đã đến chậm một bước và tiến lại gần Khẩm hơn, Khẩm Thiên dừng lại và đưa mắt về phía Lam Thần. Lam Thần tiến lại gần Khẩm Thiên hơn đôi môi nhếch nên tạo thành một đường cong hoàn mỹ và nói :

- ’’ Tôi đã chậm một bước không hổ danh là Khẩm gia ‘‘

Uyển Nhi cảm thấy dường như hai con dã thú chúa tể rừng xanh gặp nhau kiểu gì cũng sẽ xảy ra chiến tranh lớn nhất lịch sử hắc bang nên không dám ở lại mà đi thẳng ra ngoài mà không để ý đến nét mắt của ai. Cô hôm nay ăn phải gan trời hay sao mà lại dám như vậy. Uyển Nhi đi đến gần chỗ Lam Thần thì bị một chân của Lam Thần ngáng giữa chừng. Uyển Nhi không để ý ngã nhào về phía trước Lam Thần túm lấy tay cô kéo về phía mình và ôm cô người hơi ngả về đằng sau đôi mắt sắc bén giảo hoạt nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trong tay và nở nụ cười yêu mị và nói :

- ’’ Cô gái xinh đẹp này là ai đây? Không lẽ… ‘‘

Uyển Nhi đứng dậy đẩn Lam Thần ra trừng mắt đang định đi nhanh thì cánh tay rắn chắc siết chặt eo cô kéo lại. Khẩm Thiên cất giọng lạnh lùng đôi mắt lạnh lẽo hướng thẳng vào Lam Thần :

- ’’ Là người của tôi. ‘‘

Uyển Nhi không thể làm gì với cánh tay rắn chắc đang siết chặt eo mình, Uyển Nhi chỉ biết nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo của Khẩm Thiên. Khẩm Thiên chớp đôi mắt lạnh lẽo tuy không nói gì nhưng Uyển Nhi đã ngầm hiểu ý Khẩm Thiên. Lam Thần có chút ngạc nhiên vì từ xưa đến nay Khẩm Thiên được mệnh danh là ’’ Mặt lạnh Tu La ‘‘ một người lạnh lùng, vô cảm gét phụ nữ nhưng hôm nay bên cạnh hắn là một người phụ nữ xinh đẹp mê hồn thật biết chọn người. Lam Thần cười nhếch mép và nói với giọng châm biếm :

- ’’ Thật vậy sao ? Không thể tin được. ‘‘

Vừa nói Lam Thần vừa đưa mắt sang Uyển Nhi, Uyển Nhi không chút run sợ nhìn thẳng vào ánh mắt kia, một tay vòng qua eo rắn chắc của Khẩm Thiên và hất cằm nói với Lam Thần :

- ’’ Đúng tôi là người của Khẩm không tìn thì cũng vậy thôi ‘‘

Uyển Nhi dường như không biết vai vế của Lam Thần trong giới hắc bang nên nói mà không suy nghĩ đến kết cục. Lam Thần hơi ngạc nhiên về câu trả lời hống hách của cô. Lam Thần nhìn Uyển Nhi với ánh mắt tò mò, thú vị vì chưa một người phụ nữ nào dám trả lời vô lễ với hắn như Uyển Nhi. Lam Thần nhìn cô gái nhỏ bé kia đang hất cằm về phía mình và nói với giọng cười cợt giả tạo :

- ’’ Vậy sao, Cô có muốn làm người của… ‘‘

Chưa nói hết câu Uyển Nhi đã chặn họng Lam Thần lại trả lời lưu loát :

- ’’ Của gì chứ, tôi là người của Khẩm. ‘‘

Câu nói của Uyển Nhi đã khiến cho mọi ánh mắt nhìn về phía cô khi lời nói của Lam Thần bị chặn chưa ai dám làm như thế vậy mà cô… Khẩm Thiên không thay đổi sắc mặt nhíu chặt mày siết chặt eo cô hơn làm cô hơi đau một chút. Lam Thần gần như trở nên phẫn nộ nhưng chả ai biết ngoài Khẩm Thiên vì hắn đã che dấu sự phẫn lộ đó một cách kín đáo sau nụ cười yêu mị man rợ chết người. Còn Uyển Nhi cô nghĩ rằng hành động của cô đáng khen và sẽ được Khẩm Thiên thả tự do sớm hơn nhưng cô nhầm rồi. Khẩm Thiên cất giọng lạnh lùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn không thấy đáy hướng thẳng vào Lam Thần :

- ’’ Đi thôi ‘‘

Nói xong Khẩm Thiên không thèm để ý đến thái độ của Lam Thần mà ôm eo Uyển Nhi đi thẳng ra xe. Lam Thần cảm thấy Khẩm Thiên không coi trọng hắn ra gì đút tay vào túi quần và cất giọng nói khinh bỉ và ghê rợn :

- ’’ Thật chả coi tôi ra gì ‘‘

Câu nói dường như không cản chở được bước đi của Khẩm Thiên, Khẩm Thiên cứ như vậy ôm Uyển Nhi ngồi vào xe. Lam Thần nở nụ cười yêu mị sát khí lồng lộng có mùi thuốc súng nồng nặc quay người và cất giọng nói lạnh lùng và nụ cười cũng dập tắt theo :

- ’’ Về ‘‘


Hết chương 8
 

Dương Trúc Linh

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/7/2015
Bài viết
38
Chương 9 : Ngủ chung với gián (1)

Ở trong xe Uyển Nhi bĩu môi gãi đầu quay ngoắt sang bên Khẩm Thiên ngồi, Uyển Nhi ngồi sát gần Khẩm Thiên ngước đôi mắt tròn to long lanh nước mắt lưng tròng nhìn Khẩm Thiên vì cô đã học được rất nhiều chiêu quyến rũ đàn ông từ giọt nước mắt nên nước mắt giả tạo lúc nào cũng có. Uyển Nhi cất giọng ngọt như mật và dịu dàng :

- ’’ Lão đại à tôi làm xong việc rồi vậy tôi được giải thoát chưa ạ ‘‘

Khẩm Thiên quay sang phía Uyển Nhi thấy cô làm hành động quá dễ thương nhưng Khẩm Thiên đã nhận ra cô đang đóng phim nên cách này của cô chả có tác dụng quyến rũ Khẩm Thiên. Khẩm Thiên không nói gì ngước về phía trước và nhắm mắt nghỉ ngơi, đôi mày nhíu lại. Uyển Nhi thấy biểu hiện như vậy không dám hỏi thêm rồi cô nhảy trổm nên phía ghế Hồng Phong đang ngồi và hỏi :

- ’’ Chúng ta đang đi đâu vậy ? ‘‘

Hồng Phong trả lời một cách lạnh lùng :

- ’’ Về nhà lão đại ‘‘

Uyển Nhi nhíu mày nhìn chằm chằm vào Hồng Phong ánh mắt ngỡ ngàng và đáp lại với vẻ đầy ngạc nhiên :

- ’’ Về nhà lão đại ? ‘‘

- ’’ Chả phải tôi đã xong việc rồi sao ? ‘‘

Hồng Phong không nói gì thêm mà tập trung vào lái xe. Uyển Nhi quay người lại về phía Khẩm Thiên thấy đôi mày của Khẩm Nhíu chặt lại vẻ tức giận. Uyển Nhi thỏ thẻ cười cười nói nói :

- ’’ À không sao về nhà lão đại… cũng tốt thôi. ‘‘

Nghe được lời nói của cô đôi mày của Khẩm Thiên mới lỏng ra đôi chút. Hồng Phong thấy vậy liền nói với giọng lạnh lùng câu nói mang theo chút dọa dẫm :

- ’’ Không được làm phiền lão đại khi đang trong thời gian nghỉ ngơi. ‘‘

Uyển Nhi nghe vậy không dám nói thêm một lời nào và ngồi dịch ra một chút không dám làm phiền. Trên đường đi Uyển Nhi chán nản vì không có việc gì cho cô làm cũng không có ai nói chuyện cùng nhìn ngang nhing dọc chỉ thấy hai khuôn mặt lãnh lẽo không để ý tới mình, Uyển Nhi đã thiếp đi lúc nào khong hay. Hồng Phong lái xe gần đến nơi dẽ thì bất chợp có chiếc xe bị hỏng ở bên phía bên đường. Theo phản xạ như bình thường khi đi xe đi đến đây Hồng Phong không dảm tốc độ như thường là mấy nên đã không chú ý đến chiếc xe đó nên đã khiến xe nghiêng hẳn sang một bên làm cho Uyển Nhi ngã nhào về phía Khẩm Thiên. Khẩm Thiên tuy nhắm mắt nhưng hắn khong hề ngủ một chút nào trong đầu luôn một ý nghĩ cảnh giác. Khẩm Thiên nhanh chóng quay người ra đỡ cô. Đầu Uyển Nhi được Khẩm Thiên đặt nhẹ bờ vai rắn chắc của hắn. Uyển Nhi có tật rất xấu khi đang ngủ say kể cả sấm đánh bên tai hay động đất lũ lụt cũng không thể làm phiền giấc ngủ của cô cho nên có va đập nhẹ như vậy cũng không thể làm cô thức giấc nhưng chỗ ngủ phải thoải mái. Khẩm Thiên cất giọng lạnh lùng mang theo chút sát khí hai mày nhíu chặt hơn hỏi Hồng Phong :

- ’’ Có chuyện gì ? ‘‘

Hồng Phong lấy lại thăng bằng và trả lời Khẩm Thiên một cách nghiêm túc :

- ’’ Thưa lão đại vì không chú ý phía trước nên đã không tránh kịp. ‘‘

Bởi lẽ Hồng Phong đang chăm chú nhìn Uyển Nhi qua kính chiếu hậu vì sợ cô sẽ làm cho Khẩm Thiên nổi giận nên đã không chú ý đến phía trước. Khẩm Thiên không nói thêm hait ay bắt chéo đôi mắt lạnh lẽo nhăm lại. Gác trên bờ vai rắn chắn của Khẩm Thiên một lúc Uyển Nhi cảm thấy mỏi cổ và nhấc đầu khỏi bờ vai của Khẩm Thiên và dựa vào đằng sau.

---------------------------------------

Về đến nơi Lam Thần đi từ nơi gửi xe vào phòng nghỉ ngơi vẻ mặt không khác đi là mấy, Thu Sinh bước vào phòng và tiến đến gần Lam Thần, hắn đang ngồi trên một chiếc ghế tựa hai tay bắt chéo đầu ngả về đằng sau mắt nhắm. Thu Sinh cất giọng nói vời Lam Thần :

- ’’ Lão đại bây giờ chúng ta phải làm gì ? ‘‘

Lam Thần không trả lời một lúc rồi hắn cất giọng lạnh lùng :

- ’’ Mời Lục gia đến đây ‘‘

Thu Sinh nghe xong hiểu ý liền sải bước dài ra phía ngoài nói với tên canh gác. Sau 10 phút Lục Hoan đã có mặt tại phòng của Lam Thần. Lục Hoan là lão đại của Lục gia thế lực rất nhỏ không thể so với Lam gia tuy vậy nhưng Lục Hoan lại có bọ óc thông minh suốt chúng hắn buôn bán vũ khí nổi tiếng ở Đông Nam Á những tay buôn đi qua lãnh thổ của hắn phải cống lạp cho hắn một nửa số lô vũ khí gọi là lệ phí qua đường. Lục Hoan được như ngày hôm nay cũng là nhờ một tay của Lam Thần lâng đỡ dạy bảo.

Nên khi nghe tin Lam Thần cần gặp mình Lục Hoan tức tốc bay sang ngay. Lục Hoan xuống khỏi xe ô tô đi vội ngay vào phía phòng Lam Thần đang nghỉ ngơi. Lục Hoan tiến vào giữa phòng và cất giọng vui mừng nhưng không thể thiếu vẻ lạnh lùng bá đạo xung quanh :

- ’’ Lão Lam có gì dạy bảo mà phải gọi đến Lục ạ ‘‘

Lam Thần quay lại nhìn thẳng vào Lục Hoan Thu Sinh nhanh chóng kéo ghế và mời Lục Hoan ngồi :

- ’’ Mời Lão Lục ngồi ‘‘

Lục Hoan ngồi xuống và hỏi Lam Thần :

- ’’ Lão Lam chẳng lẽ vị trí viên ngọc đã được tìm thấy ? Nó đang ở đâu vậy ? ‘‘


Hết chương 9
 
Top