1. angel1412

    angel1412 thiền thần năm xưa Thành viên thân thiết

    Xúc động bức thư giải Nhất quốc gia thi viết thư UPU 43

    ICTnews - Trước ngày 30/4/2014, bức thư của em Phạm Phương Thảo, học sinh lớp 7B8 trường THCS Chu Văn An, quận Ngô Quyền, TP.Hải Phòng sẽ được dịch sang tiếng Pháp, gửi tới Văn phòng UPU để đại diện Việt Nam dự thi viết thư quốc tế UPU 43.

    Trong cuộc họp diễn ra chiều ngày 17/4/2014 do Thứ trưởng Bộ TT&TT Nguyễn Thành Hưng, Trưởng ban tổ chức cuộc thi viết thư UPU lần thứ 43 năm 2014 (UPU 43) của Việt Nam chủ trì, các thành viên Ban tổ chức, Ban giám khảo quốc gia đã thống nhất chọn bức thư của em Phạm Phương Thảo, học sinh lớp 7B8 trường THCS Chu Văn An, quận Ngô Quyền, TP.Hải Phòng để trao giải Nhất quốc gia cuộc thi năm nay.

    Là cuộc thi dành cho thiếu nhi, học sinh dưới 15 tuổi do Liên minh Bưu chính thế giới tổ chức, tại Việt Nam, cuộc thi viết thư quốc tế UPU 43 với chủ đề “Hãy viết một bức thư diễn tả âm nhạc có thể lay động đời sống như thế nào” đã thu hút được sự tham gia của các em học sinh trên mọi miền đất nước. Theo thống kê của Ban tổ chức, đã có 1.324.212 thiếu nhi Việt Nam gửi bài dự thi viết thư UPU 43.

    [​IMG]
    Việt Nam bắt đầu tổ chức cho các em thiếu nhi, học sinh dưới 15 tuổi trong cả nước tham gia thi viết thư quốc tế UPU từ năm 1987 (Ảnh: M.T)

    Kết quả chấm thi của Ban giám khảo quốc gia cho hay, bức thư dự thi của học sinh Hải Phòng Phạm Phương Thảo đạt điểm số cao nhất là 16,9 điểm. Đồng thời, trong cuộc họp các thành viên Ban giám khảo quốc gia, bài dự thi của em Phạm Phương Thảo cũng đã được cả 10 thành viên Ban giám khảo bỏ phiếu chọn trao giải Nhất quốc gia cuộc thi viết thư UPU năm nay của Việt Nam.

    Trong bức thư dự thi của mình, em Phạm Phương Thảo đã hóa thân thành cây đàn violin của một cậu bé khiếm thị tên Vĩ Phong để gửi thư cho mẹ của cậu bé, qua đó khẳng định vai trò, sức tác động to lớn của âm nhạc đối với cuộc sống của con người. Bức thư của học sinh Hải Phòng Phạm Phương Thảo được các thành viên Ban giám khảo quốc gia đánh giá là một bức thư xúc động, giàu lòng nhân ái và có tính phổ quát cao.

    Theo quy định của UPU, thời hạn cuối cùng để các quốc gia nộp bức thư xuất sắc nhất của nước mình tới Văn phòng UPU tại Bern (Thụy Sĩ) tham dự cuộc thi viết thư UPU 43 là ngày 30/4/2014. Hiện nay, bức thư đạt giải Nhất quốc gia của em Phạm Phương Thảo đang được dịch sang tiếng Pháp. Dự kiến, ngày 25/4/2014, nguyên bản bức thư và bản dịch tiếng Pháp sẽ được Ban tổ chức quốc gia gửi tới Văn phòng UPU ở Thụy Sĩ để đại diện thiếu nhi Việt Nam tham gia tranh tài cùng thiếu nhi thế giới trong cuộc thi viêt thư quốc tế UPU 43.

    ICTnews xin giới thiệu tới bạn đọc toàn văn bức thư vừa được Ban tổ chức, Ban giám khảo nhất trí trao giải Nhất quốc gia cuộc thi viết thư quốc tế UPU 43 của cô học trò Phạm Phương Thảo, lớp 7B8 trường THCS Chu Văn An, quận Ngô Quyền, TP.Hải Phòng:

    Ngày 17 tháng 1 năm 2014

    Kính gửi bà!

    Tôi là cây vĩ cầm nhỏ của cậu Vĩ Phong - con trai út của bà. Những ngày tháng vừa qua quả là những ngày tháng căng thẳng và vô cùng đau khổ của gia đình bà. Tôi xin chia buồn. Nhưng xin bà, bà đừng làm mất đi niềm đam mê âm nhạc của cậu con trai bé bỏng.

    Là một cây đàn ngày ngày được để gọn ghẽ nơi góc phòng, tôi được chứng kiến sự tình đang diễn ra trong gia đình bà. Chồng bà đã bỏ đi theo cô nghệ sĩ chơi violin nổi tiếng khiến bà buồn bã và trở nên ghét violin, ghét cái gọi là âm nhạc. Vì vậy mà bà nỡ vô tình phá hỏng ước mơ âm nhạc của cậu con trai để cậu lại trở về sống lầm lũi như trước ư?

    Cậu chủ bị mù từ nhỏ. Cậu đã nhiều lần tâm sự với tôi về cuộc sống xưa kia. Khi chưa có tôi, cậu lặng lẽ, cô đơn biết bao! Không bạn bè, không vui chơi, không dám bước chân ra khỏi nhà khi không có ba mẹ… Cậu mặc cảm, tự ti, luôn dựa dẫm vào người khác. Cho đến một ngày, vô tình nghe thấy tiếng đàn violin bên tai, cậu khao khát có một cây đàn. Nhiều lần như vậy, chẳng biết từ đâu, niềm đam mê âm nhạc đã trỗi dậy trong tâm hồn nhỏ bé của cậu. Từ khi tôi đến với cậu, mọi thứ đã đổi thay hoàn toàn. Âm nhạc với cậu là từ đôi tai, nhưng hơn cả là từ trái tim. Cậu đã học chơi đàn với đôi mắt mù lòa và niềm khâm phục của cô giáo dạy nhạc. Từng đầu ngón tay khẽ lướt gậy qua khung đàn, cậu đã cảm nhận âm nhạc bằng tình yêu, niềm say mê. Cậu quá yêu âm nhạc!

    Và rồi, bà biết đấy, cậu chủ đã mở lòng với cuộc sống. Cậu đòi đi học, đòi đi chơi, đòi được giao lưu, tiếp xúc với mọi người. Một phần cậu muốn khoe mình biết chơi đàn, và một phần là do sự tác động của âm nhạc với tâm hồn cậu. Âm nhạc ư? Nó không chỉ là thứ sinh ra để giải trí, mà còn làm thay đổi cuộc sống của cả một con người. Chính tôi - thứ nhạc cụ đại diện cho âm nhạc đã biến một cậu bé lầm lũi trở thành người có ước mơ, hoài bão. Bà có biết cậu đã ước mơ trở thành một nghệ sĩ chơi violin tài ba không?

    Vậy là bà đã hiểu sự lay động của âm nhạc tới mỗi con người như thế nào. Cậu con trai bé nhỏ của bà là minh chứng rõ ràng cho điều đó. Tâm hồn cậu trong sáng hơn, lạc quan hơn, cậu sống có mục đích hơn. Cậu muốn đi học, muốn được chơi với bạn bè, có nhiều bạn bè yêu mến. Cậu đã vứt hết cái mặc cảm của cuộc đời đen tối trước kia. Ấy là khi âm nhạc lên ngôi. Âm nhạc quá quan trọng, quá cần thiết với cậu. Nó mang đến một chân trời mới, một thế giới mới - thế giới của ánh sáng, của những thăng hoa mà cậu đã nhìn thấy không phải bằng đôi mắt. Tương lai đang đến, thử tưởng tượng một cậu bé có cái tên Vĩ Phong kiêu hãnh đứng trên sân khấu, mải miết theo những nốt nhạc cao vút và rong ruổi cùng sự tán thưởng của khán giả - thứ mà bà không mang đến được, ba cậu cũng không mang đến được.

    Đó chẳng phải là một điều kì diệu ư?

    Và bà chẳng phải sẽ rất hạnh phúc và tự hào ư?

    Vậy mà tại sao bà nỡ cấm con trai mình chơi nhạc vì một lẽ quá ư là cá nhân. Nhưng bà có biết, mỗi khi bà ra khỏi nhà là cậu chủ vẫn lén lôi tôi ra, kéo lên những nốt nhạc bình yên, thả hồn mình vào những giai điệu trong veo. Để rồi mỗi lần bà về, cậu cuống lên vứt tôi vào xó, như những gì bà đã làm với tôi - đập tôi không thương tiếc để bà không phát hiện. Sau mỗi lần ném tôi như vậy, cậu lại sà vào chỗ tôi, ôm tôi trong lòng, thổn thức với những tiếng nấc trong đau đớn. Còn tôi, sau những trận bầm dập bởi bụi bặm, vì tình thương, sự nâng niu, trân trọng của cậu chủ, tôi vẫn sống như hôm nay.

    Bà chủ đáng kính! Chẳng nhẽ bà muốn cuộc sống của con trai mình trở về sự lầm lũi ngày xưa sao? Chẳng nhẽ bà muốn cậu bé đầy khát khao và ước mơ kia phải từ giã âm nhạc, từ bỏ những tiếng đàn đã làm cho cậu tự tin như ngày hôm nay sao? Bà thật vô tâm và độc ác quá! Âm nhạc một khi đã là cuộc sống của con người thì khó có thể kéo nó ra khỏi họ.

    Vì vậy, tôi mong bà sau khi đọc bức thư này, hãy gạt đi những nỗi buồn cá nhân mà nghĩ về con trai mình, về tương lai tươi sáng mà cậu đang hướng đến. Tôi rất mong có một sự thay đổi tốt đẹp.

    Từ căn phòng của cậu chủ.

    Cây Violin

    Cuộc thi viết thư quốc tế UPU được Liên minh Bưu chính Thế giới tổ chức thường niên từ năm 1972 nhằm góp phần phát triển khả năng viết văn và sự phong phú trong tư duy sáng tạo của các em thiếu nhi; tạo điều kiện thắt chặt tình hữu nghị giữa các dân tộc trong thế hệ trẻ; đồng thời giúp các em hiểu thêm về vai trò của ngành bưu chính trong cuộc sống và phát triển xã hội. Việt Nam bắt đầu tổ chức cho các em thiếu nhi, học sinh trong cả nước tham gia cuộc thi này từ năm 1987. Qua 24 lần tham gia thi viết thư quốc tế UPU, thiếu nhi Việt Nam đã 9 lần giành được giải thưởng quốc tế, với 1 giải Nhất (UPU 39-2010), 1 giải Nhì (UPU 38-2009), 3 giải Ba (các năm 1993, 1999 và 2004) cùng 4 giải Khuyến khích. Gần đây nhất, trong cuộc thi viết thư quốc tế UPU 42 năm 2013 có chủ đề “Em hãy viết một bức thư để nói tại sao nước là quý”, bức thư đạt giải Nhất quốc gia của học sinh Đà Nẵng Đào Thụy Thùy Dương đã mang về cho Việt Nam giải Khuyến khích quốc tế thứ tư.
     


    linh d2t, Ran Mori_2000nguyenhonganhsone4ever thích điều này.


  2. nguyenhonganhsone4ever

    nguyenhonganhsone4ever Em muốn anh đến phát điên rồi.. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/6/2013
    Bài viết:
    3.044
    Lượt thích:
    9.410
    Kinh nghiệm:
    113
    mình làm một bài văn rất chi là si đa rồi gửi đi =)), biết thể nào cũng không được giải =)) =))
     
    Ran Mori_2000 thích điều này.
  3. nguyenhuuhung_dn

    nguyenhuuhung_dn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    2/10/2011
    Bài viết:
    74
    Lượt thích:
    177
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    K phai m ghen ty dau nhung doc het roi.Noi dung ,y nghia thi sau sac..Nhung ma cach viet thay cung binh thuong ma ta,kha ngan gon
     
    angel1412 thích điều này.
  4. DinhHoang_SGU

    DinhHoang_SGU Đang tìm niềm vui nơi công việc :) Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/4/2014
    Bài viết:
    39
    Lượt thích:
    34
    Kinh nghiệm:
    18
    Trường:
    Đại Học Sài Gòn
    :v nhớ năm 11, trường mình bắt buộc tham gia, mà lại phát cho mỗi người 1 bản rồi chép y chang nộp lại!
    Nhảm thật :D
     
  5. Nhất Thông 2000

    Nhất Thông 2000 Thành viên mới

    Tham gia:
    25/4/2014
    Bài viết:
    13
    Lượt thích:
    8
    Kinh nghiệm:
    3
    hồi đó mình viết thư cho Putin, để kể khổ về những khó khăn của người Việt Nam, Mong bên nước bạn giúp đỡ, ôi, tuôi thơ thật là bá đạo, giờ nghĩ lại vẫn thấy buồn cười, giờ đã 28 tuổi, nghĩ về thời học sinh vẫn thấy như vừa mới đây
     
  6. nguyenhonganhsone4ever

    nguyenhonganhsone4ever Em muốn anh đến phát điên rồi.. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/6/2013
    Bài viết:
    3.044
    Lượt thích:
    9.410
    Kinh nghiệm:
    113
    nói thật là ta không thích bài này lắm. Đọc không có cảm xúc, không phải vì ghen tị :)) đằng nào thì giải thưởng cũng không đáng mà ham
     
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP