Xin lỗi... tôi yêu em...

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi nhoclock.tomboy, 27/5/2015. — 3.727 Lượt xem

  1. nhoclock.tomboy

    nhoclock.tomboy ~.~ Thành viên thân thiết

    Xin lỗi... tôi yêu em...

    Xin lỗi... tôi yêu em...

    Tác giả: nhoclock.tomboy(TN)
    Thể loại: tình cảm, bạo lực
    Tình trạng: Đang sáng tác

    ----------------------------------------------------------------
    Giới thiệu nhân vật:
    nó: Phạm Lệ Băng: (Helen) 16 tuổi, xinh đẹp, sống nội tâm, là con gái của một gia đình khá giả, đã biết tự lập từ lúc 14 tuổi, giỏi võ.
    hắn: Hoàng Bá Kỳ:(David) 26 tuổi, đẹp trai, lạnh lùng và rất độc ác , mồ côi cha mẹ một mình anh nuôi em trai, bị người yêu lừa dối nên quyết tâm tìm cô ấy về trả thù và đã gặp được nó, năm 22 tuổi đã xây dựng một công ty riêng
    cậu: Hoàng Gia Bảo: (Jack) 16 tuổi, đẹp trai, là em trai của hắn, rất thích nó, luôn giúp đỡ nó và luôn nghe lời anh trai của mình
    có gì trong truyện mình sẽ giới thiệu sau
    Tóm tắt đoạn mở đầu:
    Nó là một học sinh lớp 10 đang trên con đường theo đuổi ước mơ của mình, nhưng nào ngờ, người cha mà nó hằng yêu quý đánh bạc nợ nầng chồng chất đã bán nó đi cho hắn, và một cuộc bắt cóc được diễn ra giữa hắn và ba nó chỉ vì ba nó không muốn mẹ và chị của nó biết. Và từ đó cuộc sống người ở của nó bắt đầu, liệu nó có sống yên ổn hay không? có trở về được hay không? hãy cùng khám phá câu chuyện để tìm ra câu trả lời nào :):KSV@02:
     


    Angelran-neechan, mynametnshinran0000 thích điều này.


  2. nhoclock.tomboy

    nhoclock.tomboy ~.~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/9/2014
    Bài viết:
    35
    Lượt thích:
    68
    Kinh nghiệm:
    18
    chap 1: Được, tôi sẽ trở thành người giúp việc cho anh
    "ưm, ưm"_ nó mở mắt tỉnh dậy, ánh sáng chiếu thẳng vào mắt làm nó phải nheo mắt lại
    "Cô dậy rồi à"_ một chất giọng trầm trầm phát ra, theo phản xạ, nó tìm kiếm nơi phát ra tiếng nói và đã trông thấy hắn đang ngồi trên cái ghế sofa đối diện. Hắn có làn da trắng mịn, khuôn mặt trái xoan, cằm chẻ, trán cao và rộng, đôi môi màu cherry sống mũi cao. Hắn mang cặp kính cận nhìn rất chững chạc. Nó ngồi dậy_"Anh là?"_ nhìn hắn thắc mắc
    "David"_hắn trả lời
    "Tại sao tôi lại ở đây?"_ nó nhìn xung quanh
    "Bố cô bán cô cho tôi"_Hắn mắt nhìn tờ báo trên tay, miệng trả lời
    "Bán? Ai bán?"_Nó ngạc nhiên hỏi lại
    "Bố cô"
    Tim nó đập mạnh, nhìn hắn sợ hãi, run rẩy nói
    "Anh... nói... dối"
    "không tin cô cứ kiểm chứng"_hắn để tờ báo lên bàn bên cạnh, lấy tập hồ sơ trên bàn, đứng dậy bước lại chổ nó và chìa tập hồ sơ ra.Nó nhận lấy mở ra lật từng tờ giấy, đúng chữ kí của ba nó, đúng chữ của ba nó và có tấm ảnh của ba nó với hắn, nó nắm chặt tấm ảnh làm chúng nhàu đi, môi mím chặt
    "Nếu cô không thích ở đây thì cô có thể về"_hắn nói, làm nó vui mừng nhìn hắn_ "Nhưng bố cô và gia đình cô phải trả khoản nợ này"_ chỉ vào tờ giấy đầu tiên_ "và đây"_ chỉ vào tờ giấy tiếp theo_ "cả đây nữa"_ hắn chỉ vào những tờ giấy đang nằm la liệt trên giường
    "tổng cộng lại chắc phải mất 500 triệu nhỉ"_ hắn nhìn nó nói nhẹ nhàng nhưng lại trở thành con dao cứa mạnh vào tim nó, nó tuyệt vọng, cúi đầu nhìn xuống bức ảnh đang cầm, nụ cười nửa miệng xuất hiện trên khóe môi. Nó phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều, nếu về thì nhà nó có nước phá sản, ra ở bụi, còn nếu ở lại, thì mọi người được sống trong bình yên. Nhìn lên hắn
    " Vậy nếu tôi ở lại thì anh sẽ giết tôi hay là đưa tôi đi bán dâm?"_Câu hỏi của nó làm anh ngạc nhiên, nhưng dần hiểu ra vì bây giờ, hắn toàn thấy tin tức về bắt cóc người để giết hoặc bán dâm.
    "nếu cô muốn"_hắn trả lời
    "không"_nó nhìn hắn với ánh mắt cầu xin
    "nhưng nếu tôi thích"_một cách vô thức 2 dòng lệ nóng hổi chảy ra nhanh chóng kéo nó về thực tại, vội lau hai dòng lệ đi, nó bước xuống khỏi giường, đứng trước mặt hắn với khuôn mặt vô cảm
    "bây giờ anh đã mua tôi, nên tôi không có quyền lựa chọn, anh muốn sao thì tùy anh"_câu trả lời của nó làm hắn rất ngạc nhiên, hắn nghĩ nếu nó ở trường hợp như thế này thì nó phải cầu xin hắn nhưng chính biểu hiện của nó bây giờ làm hắn rất thú vị, muốn dạy bảo lại nó.
    "được thôi, vậy từ giờ cô hãy làm người giúp việc của tôi"
    "Được"_ nó có phần ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trả lời
    "vậy từ giờ đây chính là phòng của cô, còn kia là lịch làm việc của cô, giờ hãy tắm rửa và xuống ăn cơm, ngày mai sẽ bắt đầu làm việc"
    "Vâng"
    "Và từ giờ hãy gọi tôi là ông chủ"
    "vâng"_ nó cúi đầu, hắn bước ra khỏi phòng
    cánh cửa vừa khép lại chính là lúc nó quỳ xuống, tay nắm chặt, nước mắt liên tiếp chảy, đấm mạnh xuống nền ,nó mím chặt môi
    Một lúc sau nó bước xuống lầu
    "Tới ăn"_ giọng hắn vọng ra từ bếp
    nó bước tới thấy hắn đang ngồi ăn, lại ngồi yên vị trên ghế, nó nhìn thức ăn, mặt méo xệch, chỉ vào đống thức ăn trên bàn hỏi hắn
    "ông chủ nấu ạ?"
    hắn nhìn nó nhướn mày
    "có chuyện gì?"
    "dạ không"_:KSV@08: nó giật mình cười trừ, trong tất cả các thức ăn đều có nguyên liệu mà nó bị dị ứng_" a, mà tôi không đói nên ông chủ ăn ngon miệng ạ"_ nhanh chân bước đi nhưng lại bị hắn kêu lại
    "từ, đây lại nội quy của cô, được áp dụng từ ngày mai, lên phòng mà đọc"_hắn đưa cho nó, nó nhanh tay nhận lấy và chạy đi, chứ nếu cứ nhìn hắn ăn là bụng nó sẽ kêu mất. Hắn nhìn nó cười nửa miêng, cả tuần này chính hắn đã nói đầu bếp chỉ nấu những món này nên nó không thể thoát khỏi hình phạt. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu....
     
    Angelran-neechan, mynametnGinxShiho_love thích điều này.
  3. GinxShiho_love

    GinxShiho_love Lạc vào tương tư, hỏi làm sao thoát.......... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/3/2015
    Bài viết:
    349
    Lượt thích:
    1.448
    Kinh nghiệm:
    93
    hay :3
     
    nhoclock.tomboy thích điều này.
  4. nhoclock.tomboy

    nhoclock.tomboy ~.~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/9/2014
    Bài viết:
    35
    Lượt thích:
    68
    Kinh nghiệm:
    18
    Chap 2:
    "reng, reng"_ tiếng chuông báo thức vang lên kéo cô gái đang lơ lửng trên mây phải rớt xuống
    "Oáp"_nó tỉnh giấc vươn hai tay lên dụi mắt, nhìn nó không ai nghĩ là nó đã 16t đã làm người đang đứng ở cửa hơi ngây ra vì nó rất giống một người
    "hử, cậu là...a... ông chủ"_nó như tỉnh hẳn khi loạt kí ức về ngày hôm qua chợt ùa về
    "tỉnh rồi?"_Hắn trở lại vẻ lạnh lùng vốn có của mình nhướn mày nhìn nó
    "Ơ, vâng"_nó méo mặt cười trừ
    "Lịch làm việc"_hắn đưa cho nó 1 tờ giấy ghi rõ những công việc nó cần làm_"vscn rồi xuống ăn"_ném lại cho nó một câu rồi sải chân bước đi
    "Vâng"_nó cầm tờ giấy đọc qua rồi để lên bàn, đi vscn và ra khỏi phòng, bước tới bàn ăn nó nhìn thức ăn trên bàn méo mặt_"ông...ông...ông chủ"
    "hử?"_hắn nhướn mày nhìn lên
    "à không, mà tôi không đói tôi đi làm việc đây"_vừa dứt lời nó chạy mất dạng, hắn nghiêng đầu nhìn bóng dáng bé nhỏ đang cố chạy ra vườn khóe miệng hơi nhếch lên rồi lại cúi xuống ăn tiếp
    "ax, rong biển, rong biển tại sao chúng cứ xuất hiện chứ"_đứng ngoài vườn nó hơi hét lên
    "ột,...."_bụng nó có chút biểu tình, nó liền nhỏ giọng_"thôi,cố gắng làm việc quên đói tí ăn trưa cũng được"_thế là nó bắt tay vào làm việc
    11:00 trưa
    "ăn cơm"_giọng hắn phát ra sau lưng nó làm nó có chút giật mình
    "vâng"_ nó vừa hoàn thành xong công việc của mình vui vẻ đi theo hắn tới bàn ăn cơm, lại nhìn thức ăn lại méo mặt khóe mắt hơi giật giật
    "ông chủ"
    "hửm"_hắn nhìn nó với vẻ mặt lạnh lùng làm nó lạnh hết sống lưng méo miệng cười
    "tôi... tôi... tôi không..."_môi nó hơi mấp máy như không nói ra lời
    "không gì?"_câu hỏi của hắn kèm theo ánh mắt như muốn giết người nhìn nó làm nó hơi run
    "à, tôi định nói là tôi không đói ý mà"_nó méo miệng cười tiếp_"vậy tôi lên phòng nha"_rồi lại chạy đi, hắn tiếp tục nở nụ cười nửa miệng nhưng sát khi ngùn ngụt
    "thật cứng đầu"_đứng dậy và bước ra khỏi nhà
    6:00PM
    "cốc cốc, cốc cốc"
    "vâng"
    "ăn cơm"_giọng của hắn lại vang lên
    "vâng"_nó vừa tắm xong lại vui vẻ xuống ăn cơm, vừa đứng cạnh bàn nó lại méo mặt, vẻ tươi cười vụt tắt theo đó khuôn mặt như tối sầm lại
    "Ông chủ"
    "chuyện gì?"
    "ông thích ăn những thứ này"_tay hơi run run chỉ vào đống thức ăn trên bàn
    "không"
    "vậy, tại ....."_nó chưa kịp hỏi thì bị hắn ngắt lời _" vì tôi thích"
    "ĐOÀNG"_như có tiếng sấm bên tai nó, tai nó như ù đi lời nói của hắn cứ văng vẳng bên tai
    "không ăn?"_hắn lại lạnh lùng hỏi làm nó lạnh sống lưng
    "Vâng"
    "Không đói?"
    "không...không đói"_nó mấp máy trả lời nhưng nào ngờ người tính không bằng trời tính bụng nó reo lên biểu tình_"ột..."
    "Vậy tiếng gì kia?"_hắn nghiêng đầu chống tay cười nửa miệng nhìn nó 'anh là đồ ác quỷ' đầu nó bắt đầu hiện hửu những từ chửi rủa hắn
    "a~ tôi bị đau bụng"_ nó giả vờ ôm bụng
    "Đau bụng?"
    "vâng"
    "thật?"
    "thật"_ nó cười như vô 'số' tội nhìn hắn
    "vậy đi đi"_hắn xua xua tay ngay lập tức nó chạy một mạch lên phòng và chốt cửa lại nằm xuống giường miệng chửi rủa
    "đồ ác quỷ, ta rủa ngươi chết đi, đồ chết tiệt, đã không thích ăn thì ăn làm gì chứ, đồ chết tiệt %$^&*%$"_ nó cứ chửi rủa liên tục mà không biết có người đã nghe hết không thiếu chữ nào
    "đúng thật là cứng đầu"_hắn cười nửa miệng rồi bước về phòng
    3:00 AM
    nó tỉnh giấc vì bị cơn đói hoành hành
    "đói quá"_ nó đi xuống nhà bếp mở tủ lạnh ra_"ăn chút gì đã"_ lấy ra ít nguyên liệu, nó bắt tay vào làm mì ý, vừa hoàn thiện xong nó vui vẻ ngồi ăn
    "ngon nhỉ?"_tiếng của hắn vang sau lưng làm nó giật mình quay lại
    "ông...ông chủ"_mặt nghệch đi nhìn hắn
    "ăn xong lên phòng gặp tôi"_hắn nói xong rồi bước lên phòng để cho nó trân trân nhìn dáng của hắn khuất dần
    "ax, chết rồi"_ nó vò đầu rồi lại cắm cúi ăn thật là chậm nhưng ông trời quá trêu lòng người, cái gì đến cũng phải đến, bây giờ nó đang đứng trước cửa phòng hắn, tay run run cứ giơ lên lại hạ xuống, đến lúc chuẩn bị mở cửa thì rầm
    "á"_ nó ôm đầu nhìn lên hung thủ, một chàng trai cao ráo đẹp trai với nước da trắng ngần, khuôn mặt không tì vết nhưng đầu tóc hơi bù xù làm tim nó hơi đập nhanh
    "xin lỗi"_anh cúi đầu xin lỗi nó rồi đưa tay sờ trán nó_"em có sao không?"
    "thịch"_tim nó lệch nhịp
    "ơ, em không sao"_ mắt trân trân nhìn khuôn mặt của anh đang gần kề
    "vậy anh đi nha"_ rồi anh bước nhanh đi, nó luyến tiếc nhìn bóng anh khuất dạng
    "còn đứng đó làm gì, vào đây"_hắn nói vọng ra với giọng tức giận làm nó giật mình bước vào_" đóng cửa lại"_ đóng cửa lại như lời hắn rồi nó nhìn căn phòng tối om chỉ có chút ánh sáng trên bàn làm việc_" bước lại đây"_ giọng nói lạnh lùng pha chút tức giận của hắn làm nó run sợ răm rắp làm theo lời của hắn_"quỳ xuống"
    nó vừa quỳ xuống thì hắn đứng dậy tay cầm cái roi bằng da bước lại chỗ của nó
    "Cô biết tội của mình?"
    "không"_ nó lắc đầu
    "tội thứ nhất, chửi rủa ông chủ là tôi. Tội thứ hai, vi phạm luật tôi đưa ra "ăn vụng" đã đủ để bi phạt chưa"_hắn cười nửa miệng nhìn nó, nó run sợ cúi đầu nhìn đầu gối của mình không đưa ra một lời biện hộ nào vì nó biết càng biện hộ thì tội càng nặng
    "vậy tôi nên bắt đầu nhỉ"_ hắn vừa nói vừa bước ra sau lưng nó, nó nắm chặt tay mím môi lại
    "vút, bịch, vút, bịch,...."_tiếng roi đi trong gió và hạ xuống người nó liên tục vang lên, những vết thương bắt đầu chồng chất lên nhau, nó mím chặt môi đến bật máu mà không rên lên một tiếng nào làm cho hắn càng muốn đánh nó, hắn muốn đánh nó đến khi nào nó lên tiếng thì thôi, những vết thương bắt đầu rách miệng để những dòng máu đỏ tươi thi nhau chảy thấm hết bộ đồ của nó
    4:00 AM
    Đã nửa tiếng trôi qua, hắn dừng lại trân trân nhìn những vết thương chằn chịt trên lưng nó, nhìn những dòng máu đang thi nhau chảy tạo nên vũng máu dưới sàn
    ,nhìn cô gái bé nhỏ đang run rẩy cố gắng trụ vững tim hắn như thắt lại
    "Tại sao?tại sao cô không nói gì hết? tại sao cô không biện minh cho lỗi lầm của mình?tại sao hả?"_ những câu hỏi tại sao được đặt ra, nó quay lại, khuôn mặt ướt đẫm vì nước mắt, bờ môi nhem nhuốc là máu, chiếc răng nanh cắm sâu vào bờ môi dưới làm máu nó chảy ra tạo một dòng chảy màu đỏ đang chảy xuống cằm, hắn giật mình nhìn nó, miệng nó như đang cố gắng nở một nụ cười nhạt nhìn hắn
    "Tôi....xin....lỗi"_vừa dứt lời nó ngả phịch xuống sàn nhà nằm trên vũng máu của mình, hắn run người, chiếc roi rớt khỏi tay nhìn người con gái dưới chân
    "khốn nạn, tại sao bây giờ mới nói chứ hả?"_quỳ xuống bế nó về phòng ngủ của mình, hắn cố gắng khử trùng và băng bó vết thương của nó, lau sạch người cho nó, xong xuôi hết mọi việc hắn đặt nó nằm trên giường mình đắp chăn lại ôm chặt lấy nó mà ngủ.
     
    Angelran-neechan, mynametnGinxShiho_love thích điều này.
  5. GinxShiho_love

    GinxShiho_love Lạc vào tương tư, hỏi làm sao thoát.......... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/3/2015
    Bài viết:
    349
    Lượt thích:
    1.448
    Kinh nghiệm:
    93
    @nhoclock.tomboy ôi thần linh ơi, cuối cùng cũng có chap rồi :KSV@18:Thành hưu cao cổ cmnr :KSV@17:
    Hay quá, hay quá đê bạn ơi, luôn luôn thích những chuyện tình kiểu này. Hóng chap mới :KSV@10:
     
  6. nhoclock.tomboy

    nhoclock.tomboy ~.~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/9/2014
    Bài viết:
    35
    Lượt thích:
    68
    Kinh nghiệm:
    18
    @GinxShiho_love sorry... do mình bận học nên suýt nữa quên viết truyện này
     
    mynametnGinxShiho_love thích điều này.
  7. Phương Karry_TF Boys

    Phương Karry_TF Boys Sợ thì đừng làm, đã làm thì đừng sợ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/3/2015
    Bài viết:
    1.221
    Lượt thích:
    9.126
    Kinh nghiệm:
    113
    bạn tự viết hả?
     
  8. nhoclock.tomboy

    nhoclock.tomboy ~.~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/9/2014
    Bài viết:
    35
    Lượt thích:
    68
    Kinh nghiệm:
    18
  9. Phương Karry_TF Boys

    Phương Karry_TF Boys Sợ thì đừng làm, đã làm thì đừng sợ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/3/2015
    Bài viết:
    1.221
    Lượt thích:
    9.126
    Kinh nghiệm:
    113
  10. nhoclock.tomboy

    nhoclock.tomboy ~.~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/9/2014
    Bài viết:
    35
    Lượt thích:
    68
    Kinh nghiệm:
    18
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Xin lỗi tôi Diễn đàn Date
Trấn Thành Lên Tiếng Xin Lỗi Sau Scandal Tô Ánh Nguyệt Remix Clip Hot 27/4/2016
Lời xin lỗi gửi tới....Tre!!! [☼] Xúc cảm 13/8/2013
[Shortfic] Xin lỗi Đã hoàn thành 22/4/2013
[Oneshot] Anh xin lỗi Đã hoàn thành 1/4/2013
Xin lỗi em vì một lí do nào? [☼] Xúc cảm 22/9/2011
Xin lỗi nhé, mùa đông! [☼] Xúc cảm 15/1/2011

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP