Truyện ngắn: Đừng rời xa em thêm môt lần nữa - Kirisaki

seobay

Thành viên mới
Tham gia
5/11/2016
Bài viết
6
Tên tác phẩm:Đừng rời xa em

Tên tác giả: Kirisaki

Nguồn : truyenteen.vn

Người đăng: Kirisaki Nonoka

Thể loại: truyện teen, hiện đại

Tình trạng: Đang sáng tác

Cảnh báo: Không

Độ tuổi: K+
dung-roi-xa-anh-co-duong-khong1.jpg

Chương 1: Bạn mới

- Này đã nghe gì chưa lớp chúng mình hôm nay có bạn mới đó.

Một bạn học sinh nữ nói tay mân mê lọn tóc.

- Thật vậy sao? Người đó như thế nào vậy?

Một bạn nam hỏi. Đúng lúc đó cô giáo chủ nhiệm bước vào.

- Chào các em hôm nay lớp chúng ta có một bạn học sinh mới.Vào đi em.

Một người con trai bước vào với vẻ đẹp hút hồn người nhưng có chút lạnh lẽo cô đơn.

- Ồ.

Cả lớp reo lên bất ngờ ngưỡng mộ trước vẻ đẹp đó.


Thiên Nhi đang nhìn về phía cửa sổ bỗng nghe thấy tiếng ồn liền ngoảnh lại nhìn trong mơ hồ một bóng hình quen thuộc nhưng nó lại không nhớ đó là ai rồi hình ảnh đó cũng chìm trong quên lãng và rồi nó không quan tâm mà gục xuống ngủ.

- Xin giới thiệu tôi là Dương Lãnh Băng từ Mỹ chuyển đến mong được chiếu cố.

Người con trai đó nói đến câu "Dương Lãnh Băng" khiến cho nó bật dậy hét lên:

- Cái gì? Cậu là Dương Lãnh Băng sao? Cậu không đùa đấy chứ.

- Đầu óc cô có bị sao không tự dưng hét như con điên vậy.

Hắn ta nhìn nó với ánh mắt băng lãnh nói.

- Không thể là Lãnh Băng được cậu ấy đã chết rồi mà.

Và rồi một dòng kí ức tràn về trong đầu nó, đó là câu chuyện của nó và hắn 10 năm về trước:

-Băng! Băng à chơi với mình đi.

Một cô bé dễ thương lay lay c.ậu bé đang học bài chăm chỉ.

- Nhi à để sau đi bây giờ mình đang bận lắm.

- Không đâu bây giờ bạn phải chơi với mình.

Cô bé nài nỉ c.ậu bé.

- Đã bảo là không mà!

c.ậu bé quát rất đáng sợ khiến cho nó khóc òa lên và chạy đi.

- Băng đáng ghét mình không thèm chơi với cậu nữa.

Cô bé chạy ra đường mà không thèm nhìn đèn đỏ và lúc đó một chiếc ô tô chợt lao tới...

Hắn thấy nó chạy đứng ngồi không yên, hắn đã chạy theo nó hắn thấy nó đang đứng đơ ra đường liền chạy đến đẩy nó ra.

- Kít...

Chiếc xe vội phanh lại nhưng đã không còn kịp nữa rồi c.ậu bé đã nằm đó m.áu chảy tràn lan cả mặt đường.

-Băng! Băng cậu mau tỉnh lại đi mà tớ xin cậu.

Nhi nói trong nước mắt và rồi cô bé đã qua hoảng loạn mà ngất đi.

Những ngày tháng sau đó nó đã luôn hỏi ba nó về Băng nhưng họ luôn bảo cậu ấy đã chết rồi. Và rồi cô bé đã từ bỏ c.ậu bé đó nhưng hình ảnh của hắn vẫn luôn in sâu trong tâm trí nó. Ngày tháng trôi qua nụ cười trên môi nó vẫn nở nhưng nỗi đau trong lòng không ngớt nó luôn cho lỗi mà hắn chết là tại nó.

- Vậy mà bây giờ hắn lại ở trước mặt cô sao? Thật phi lí quá.

Cô thầm nghĩ.
 

seobay

Thành viên mới
Tham gia
5/11/2016
Bài viết
6
Chương 2 : Đừng rời xa em thêm một lần nữa

-
Này cô sao mặt cô đơ ra thế hả mau xê ra cho ta ngồi.

Hắn ta lạnh lùng nói. Nó vẫn không nói gì ngồi im thin thít nhưng vẫn xê ra cho hắn ngồi.

- Này cô kia bộ cô bị gì rồi à.

Hắn khươ khươ tay trước mặt nó, nó bỗng giật mình ngoảnh sang.

- Ờ... à lúc nãy bạn bảo gì cơ nhỉ ?

Nó như không hiểu gì nhìn hắn với đôi mắt ngơ ngác. Nó cứ nhìn chằm chằm hắn những đường nét trên khuôn mặt hắn rất giống với c.ậu bé đó nhưng có điều rõ nét và đẹp hơn.

- Sao cô cứ nhìn tôi chằm chằm vậy?

Nó lại giật mình lần nữa. Ngoảnh khuôn mặt đang đỏ bừng ra ngoài cửa sổ.

- Không có gì. Chỉ là rất giống...

Nó nói như vậy khiến hắn ngơ ngác không hiểu gì, đang định hỏi xem thì thấy nó đã ngủ lúc nào không hay.

- Này! Này! Nhi ơi dậy mau đi kìa tiết học kết thúc rồi.

Tiếng gọi của cô bạn thân Diệp Chi khiến nó tỉnh giấc . Nó dụi dụi mắt hỏi:

- Bao nhiêu giờ rồi vậy?

- 10 giờ rồi đấy heo ạ lo mà dậy đi nha!

Chi hét lên vào tai nó khiến nó choáng cả tai.

- Được rồi mình dậy đây rồi nè đi ăn trưa thôi.

Nó ngồi dậy cùng Chi vào căng tin trường bỗng nó vấy ngã.

- Á đau quá!

Nó ngã vào người hắn, hắn chao đảo đỡ nó.

- Bộ cô không thấy tôi ở trước mặt hay sao hả?

- Không...

Nó đang nói thì bị Chi ngăn lại bảo:

- Kệ hắn ta đi lúc sáng mình đã thấy hắn không có hành vi tốt với cậu rồi đó. Đi thôi!

Nó rời đi để lại cái nhìn ngơ ngác của hắn đang dõi theo bóng hình nhỏ bé nhưng hắn không hiểu sao nó rất quen thuộc.

- Này Nhi cậu sao vậy?

Diệp Chi lo lắng hỏi.

- Mình không sao.

Nó nói.

- Từ sáng đến giờ trông mặt cậu cứ như người mất hồn ấy, có chuyện gì kể mình nghe xem nào.

Diệp Chi nài nỉ nó. Cuối cùng nó không dấu được nữa đành kể hết cho cô bạn nghe. Nghe xong Chi lắc đầu bảo:

- Nếu đó là Lãnh Băng mà cậu đã từng biết thì hắn ta cũng phải biết cậu rồi chứ? Hay là cậu xinh hơn trước nên hắn không nhận ra?

- Mình không biết nữa mà thôi đừng nói về chuyện này nữa nha.

Nó nói.

- Ừ cậu đã nói vậy thì mình cũng không nói gì nữa, nhưng cậu cũng đừng buồn nữa nhé, mình lo cho cậu lắm.

Diệp Chi quan tâm nói.

Giờ học của nó cuối cùng cũng kết thúc nó đang chuẩn bị ra về bỗng hắn giữ nó lại và hỏi:

- Có phải tôi đã từng gặp cô...
 

seobay

Thành viên mới
Tham gia
5/11/2016
Bài viết
6
Chương 3:

Hắn hỏi câu đó khiến tim nó như nhói đau lại nó không thể nói thêm lời nào mà bỏ đi.

- Này đợi đã!

Hắn đuổi theo nó và một lần nữa hắn giữ tay cô lại hỏi:

- Cô hãy trả lời tôi: Chúng ta đã từng gặp nhau có phải không?

- Có lẽ vậy đó.

Nó nói khiến hắn lại càng tò mò thêm. Hắn định hỏi thêm thì nó đã vội chạy đi mất với hai hàng nước mắt lăn dài trên má. Nó thầm nghĩ:

- Chắc chắn đó là Dương Lãnh Băng mà mình đã từng biết mà sao bây giờ hắn lại không nhớ mình cơ chứ? Không, không đó không phải là cậu ấy, cậu ấy đã chết rồi mà tất cả là vì mình, vì mình nên cậu ấy mới phải chết. Đó là sự thật phải không?

Nó chạy đi, chạy mãi, chạy mãi mà không biết mình đang đi đâu cho đến khi nó thấy một đồng cỏ bao la với những bông hoa Diên Vĩ tuyệt đẹp. Nó đã dừng lại ở đó ngồi dưới một gốc cây, đó chính là gốc cây mà nó và hắn đã từng gặp nhau. Chính nơi này nó đã gặp một c.ậu bé mà nó xem như người thân trong nhà. Mẹ nó mất sớm, nó sống với ba. Ba nó là giám đốc của một công ty nổi tiếng vì vậy gia đình nó rất giàu. Nó còn có người anh trai hơn nó 5 tuổi. Gia đình nó đã từng sống rất hạnh phúc cho đến một ngày mẹ nó qua đời vì tai nạn giao thông, nó đã khóc rất nhiều, nhiều lắm. Nó rất sợ mất đi người thân, rất sợ. Rồi một ngày nó gặp được hắn ở chính nơi này, nó đã xem hắn như người thân, chơi với hắn, tâm sự với hắn rất nhiều. Nhưng rồi nó lại để mất hắn, đó là cú sốc rất lớn đối với nó. Nó đã từng nghĩ ''Chắc là những người mà mình yêu thương sẽ không bao giờ ở bên mình mãi mãi được.''

- Này sao cô chạy ra tận ngoài này vậy hả tôi đuổi theo cô mà mệt đứt cả hơi đấy.

Hắn nói.

- Anh chạy theo tôi làm gì, có ai bắt anh đâu mà anh phải làm vậy?

Nó nói.

- Chỉ là tôi có dự cảm không lành, may mà cô không sao.

- Tôi có làm gì đâu hả, bộ anh nghĩ tôi định tự tử sao hả. Mơ đi nha tôi còn muốn sống chưa muốn chết đâu. Tôi phải sống mới được chứ... hức hức.

Nó nói trong những hạt nước mắt. Thấy vậy hắn hoảng hốt:

- Này cô sao vậy hả, tôi làm gì khiến cô khóc thì cho tôi xin lỗi nhé.

Hắn lo lắng. Nó lấy tay quẹt nước mắt nói run run:

- Không có gì đâu chỉ là tự dưng muốn khóc thôi à.

- Vậy tôi sẽ đãi cô cái gì đó nha đừng khóc nữa.

Hắn nói khiến cho cô ngây cả người. Hắn cũng đã dỗ cô như vậy trước đây cũng đã rất lo lắng khi nó khóc. Nó bình tĩnh lại và nói:

- Được rồi nói là làm đấy nhé, quân tử nhất ngôn.

- Ừ. Vậy cô thích gì?

Hắn nói.

- Vậy anh đãi tôi tối nay đi, nhà hàng nào cũng được, miễn là ngon.

Nó nói.

- Được rồi vậy tối nay hẹn cô 7 giờ nhé, tôi sẽ đến đón cô. Hãy đưa địa chỉ nhà cho tôi.

- Được rồi.

Nó nói và đưa địa chỉ nhà cho hắn.
 

sakura02

Người con gái của gió và cát ~ Cô đơn
Thành viên thân thiết
Tham gia
7/8/2016
Bài viết
679
- Hay quớ :x Viết tiếp nữa đi ã ~^o^~
 

seobay

Thành viên mới
Tham gia
5/11/2016
Bài viết
6
Chương 4

Tối hôm đó hắn lần theo địa chỉ mà nó đưa và đến nhà nó.

- Nhà to thật đấy chắc là tiểu thư nhà đại gia nào đây.

Hắn nói.

- Kính coong!

Hắn bấm chuông cửa nhà nó. Nó mặc một bộ quần áo vô cùng giản dị chạy ra. Một chiếc quần jeans mài rách và một chiếc áo phông trắng, nói chung là chả có gì đẹp.
d%25E1%25BB%25ABng%2Br%25E1%25BB%259Di%2Bxa%2Bem%2Bth%25C3%25AAm%2Bl%25E1%25BA%25A7n%2Bn%25E1%25BB%25AFa.jpg


- Sao cô đi với tôi mà lại ăn mặc như vậy? Ít nhất thì cô cũng phải mặc váy chứ?

Hắn nói có vẻ không hài lòng cho lắm.

- Tôi mặc như vậy thì đã sao? Tôi có phải đi hẹn hò với anh đâu mà phải mặc đẹp.

Nó tức giận cãi lại.

- Nếu cô không vào thay đồ thì tôi sẽ không đưa cô đi nữa, cũng không đãi cô ăn nữa.

Hắn nói.

- Được thôi, lần này tôi tha cho anh đó nhưng sẽ không có lần sau đâu nha.

Nó chạy vào nhà thay bộ đồ mới với vẻ mặt tức giận.

10 phút sau, nó xuất hiện với một chiếc váy trắng xòe dễ thương trên ngực có đính những viên đá quý trông rất quý phái. Hắn ta nhìn có vẻ hài lòng, nói:

- Cô đẹp lắm, như thế mới hợp với cô.

- Anh đừng mà có nịnh thần tôi nha, tôi biết tôi đẹp lâu rồi.

Thật sự bây giờ hắn mới thấy hết vẻ đẹp của nó. Nó có làn da trắng hồng, đôi môi nhỏ nhắn hồng hào, đôi mắt to tròn, cặp lông mi dài cong vút, dáng thì chuẩn trên từng milimét, nói chung là nó rất đẹp. Hắn cứ nhìn nó mãi làm nó đỏ cả mặt. Nó đành đánh trống lảng:

- Này! Đi thôi còn đứng đờ ra đấy làm gì?

Nó nhảy lên chiếc moto của hắn. Hắn lúc này mới sực tỉnh, nổ máy phóng đi.

Tại cửa hàng Star Restaurant, nó và hắn bước vào đã gây chú ý cho bao nhiêu người, ai ai cũng ngoảnh lại nhìn hai người bạn nó. Hắn phớt lờ hết tất cả mọi ánh mắt của bọn họ, còn nó thì im thin thít đi theo hắn. Có mấy người tưởng bọn nó là người yêu khen chúng nó đẹp đôi khiến nó xém nữa ngã xuống nền nhà. Còn hắn nghe thấy cũng có chút vui vui.

- Chào hai em, mời hai em qua bên kia ngồi nhé!

Một cô phục vụ lịch sự nói.

Vâng ạ! Em cảm ơn chị.

Nó nói. Nó và hắn ngồi xuống, cô phục vụ đưa tờ menu cho bọn nó, hắn nhìn qua rồi nói với nó:

- Cô gọi món trước đi.

- Vậy tôi gọi món nhé, chị hãy cho em một suất gà KFC, một suất vịt quay, một capuchino, một cốc sinh tố dâu, một đĩa khoai tây chiên,...

- Vâng ạ!

Cô phục vụ ghi chép xong sau đó rời đi. Còn hắn thì há hốc mồm vì nó gọi quá nhiều món, hắn hỏi:

- Cô là heo à, sao mà gọi lắm món thế?

- Thì sao? Tôi đang đói bụng mà có ý kiến gì à?

Nó nói.

20 phút sau, cô phục vụ bê đồ ăn ra, nói:

- Thưa quý khách, của quý khách đây ạ!

- Vâng em, cảm ơn chị.

Nó nói xong bắt đầu cầm dĩa, dao, đũa lên chén. Nhưng mà hôm nay nó ăn rất từ tốn vì là ở ngoài mà phải giữ thể diện tí chứ. Còn ở nhà thì nó xơi khỏi màng đến thể diện nữa. Hắn ngồi bên đó ngắm nhìn nó ăn đến quên cả ăn luôn. Thấy vậy nó gắp cho hắn miếng gà rán khiến hắn phì cười.

Sau khi hai người ăn xong, hắn đưa nó đi dạo rồi mới về.

- Tôi muốn hỏi cô một vài điều, cô có thể trả lời tôi không?

Hắn nói.

- Điều gì?

Nó nói.

- Hồi tôi mới 7 tuổi tôi gặp tai nạn cho nên đã mất trí nhớ có phải trước đó tôi đã gặp cô không?
 
Top