Truyện hay: Phép màu

co3la_lucky_leaf92

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
9/4/2011
Bài viết
957
CHAP 23: HOA HỒNG TRẮNG
Gió...
Đến rồi lại đi...
Tới một ngày... Gió trở về bên anh...
Sau đó lướt đi...
Để lại trong anh vết thương không thể chữa lành...


Mimi đang ngồi trong ô tô của Gia Kiệt... Không khí trong xe tự dưng trở nên căng thẳng, hai người không nói gì... Hay chính xác hơn là không biết phải nói gì với nhau...

Chiếc xe đen tuyền dừng lại, đỗ trước cửa căn biệt thự quen thuộc. Mimi khẽ quay sang bên cạnh nhìn Gia Kiệt, đúng lúc hắn cũng quay sang nhìn nó. Hai ánh mắt chạm nhau, đầy ngại ngùng và bối rối...

Nó muốn trốn tránh ánh mắt ấy lắm, nhưng không thể làm được...

Đoán được những suy nghĩ rối ren trong lòng nó, hắn lên tiếng – Về đến nhà rồi... Em xuống xe đi...

Như được giải vây, nó gật đầu và vội bước xuống xe, vội vã chạy vào trong căn biệt thư, y như bị ma đuổi vậy... Bộ dạng của nó thật buồn cười, mà ngay cả chính nó cũng không hiểu tại sao mình lại như thế...

Nhưng, nó chợt dừng lại trước cánh cửa Đại sảnh, có một chiếc phong bì màu hồng đang nằm ngay ngắn trên nền nhà... Trên chiếc phong bì, đề rõ ràng người nhận là Triệu Gia Kiệt, nhưng lại không hề ghi bất cứ một thông tin nào về người gửi...

Nó tò mò, và cúi xuống nhặt lá thư lên... Bây giờ nó mới nhận ra một mùi thơm vô cùng êm dịu của chiếc phong bì.... Nó vội bước tới gần Gia Kiệt và trao lá thư cho hắn...

Ngay khi vừa cầm bức thư trên tay, mùi hương hoa hồng diụ nhẹ vừa thoảng qua, hắn bỗng sững sờ, gần như không đứng vững, suýt thì đánh rơi bức thư xuống nền nhà... Mùi hương này đặc biệt quá! Hắn mãi mãi không bao giờ có thể quên được hương thơm này...

Hành động, thái độ kỳ lạ của hắn khiến Mimi không khỏi ngạc nhiên... Nó vội bước tới đỡ lấy hắn, hỏi một cách nhẹ nhàng – Anh có sao không? Anh ổn chứ?

- Cái này... - Phải tới vài phút sau, hắn mời bình tĩnh lại, lắp bắp hỏi nó – Cái này... em... em lấy ở đâu? Em tìm được ở đâu???

- Em... em cũng vừa nhìn thấy bức thư thôi! Nó nằm trên nền nhà trước cửa Đại sảnh mà! Có lẽ một ai đó đã đặt nó ở đây khi chúng ta đi vắng – Mimi khẽ nói, nó đọc được nỗi ngạc nhiên, sửng sốt trong ánh mắt, cử chỉ của Gia Kiệt

Hắn không nói gì, chăm chăm nhìn chiếc phong bì trên tay... Sau đó, hắn hít vào một hơi, rồi mở chiếc phong bì ra, tay run run...

Bên trong chiếc phong bì là một lá thư màu đen, chữ màu trắng...

Từng dòng chữ, từng nét chữ lướt qua mắt hắn... Mỗi một chữ trong lá thư, khiến trái tim hắn nhói đau, dường như muốn vỡ tan...

Mimi không đọc được những dòng chữ trong bức thư bí ẩn kia, nhưng qua nét mặt, cử chi của hắn, nó biết, hắn đang phải chịu đau khổ tột độ...

Bất chợt, hắn vò nát bức thư, nắm chặt trong tay... Bàn tay hắn vẫn run run, nhưng rồi, hắn mím môi, rồi bước nhanh vào Đại sảnh...

Bước đi lạnh lùng, nhưng rắn chắc... Ánh mắt sắc lạnh... Tự dưng khiến Mimi đứng phía sau phải rùng mình sợ hãi...

Rốt cuộc bức thư đó viết gì? Và nó có ý nghĩa gì đối với Gia Kiệt???

Nó chợt nhìn thấy chiếc phong bì mà Gia Kịêt vô ý đánh rơi trên sàn nhà... Nó cúi xuống và nhặt chiếc phong bì hồng lên, rồi bất ngờ khi nhận ra ở bên trong còn một vật nhỏ nữa...

Đó là... một cánh hoa hồng trắng...

CHAP 24: LẠC ĐƯỜNG
Mimi bước vào phòng, khẽ mở ngăn kéo, nhẹ nhàng thả cánh hoa hồng bạch vào trong một chiếc hộp nhỏ, và đặt sâu vào trong ngăn kéo. Bất chợt, bàn tay nó chạm sượt qua một vật gì đó mềm mềm, và rất thân quen... Một vật mà lâu nay nó đã vô tình quên lãng... Đó chính là chú gấu bông Teddy cũ kỹ...

Nó lặng người trong giây lát, rồi ôm nhẹ chú gấu vào lòng... Bao ký ức xưa chợt hiện về... Sống mũi bắt đầu cay cay, tự dưng nó muốn khóc...

Chẳng hiểu tại sao, giờ đây nó lại trở thành một đứa con gái yếu đuối và hay dựa dẫm như thế này.

Nó ngồi phịch xuống nền nhà, và cứ thế, nước mắt rơi... Nó cảm thấy hối hận, day dứt vô cùng, vì đã quên lãng chú gấu này... Nó khẽ thì thầm – Em xin lỗi, Teddy... Xin anh hãy trở về đi! Trở về bên em đi! Sự thực là như vậy ư??? Mãi mãi không quay lại bên em ư??? - Rồi đột nhiên nó hét to - Tại sao anh có thể tàn nhẫn như vậy???

Dù cho tới tận bây giờ, nó vẫn không thể hoàn toàn chấp nhận sự thật phũ phàng đó!

Nó cầm chặt chú gấu, và chạy ào ra ngoài phố... Những lúc tâm trạng không vui, nó chỉ biết đi dạo... Không biết mình đi đâu, nhưng bàn chân nó vẫn bước...

Nó cứ bước đi như thế, không biết là đã quá muộn... Nó cũng không biết rằng, mình đang lạc đường... Nước mắt trên hai hàng mi đã khô, nhưng giờ đây, nó không còn biết mình đang làm gì nữa... Nó cứ bước đi một cách vô thức.

Cho tới khi, trời bắt đầu tối, và nó thì đang đứng trong một con phố nhỏ lạ hoắc... Trời đã tối, con phố cũng ít người qua lại, nhà cửa thưa thớt, nên khiến Mimi sợ hãi... Nó cố mở to đôi mắt, và tìm đường đi trong bóng tối... Nhưng, cứ bước vòng vèo một lúc, nó lại quay trở về vị trí ban đầu, không thể nào thoát ra khỏi con phố đó...

Chán nản và thất vọng, nó đứng tựa vào một bức tường... Nó tự trách mình sao mà ngốc quá! Thời tiết càng trở nên lạnh hơn khiến nó khẽ rùng mình... Xoa xoa hai tay vào nhau để bớt lạnh, nó tiếp tục cố gắng tìm đường về...

Nhưng kết quả cũng không khả quan là mấy... Trời đã tối hẳn và nó không biết phải làm gì!

..........

Trong khi đó,
Không thấy nó ở nhà, Gia Kiệt vội vã tìm nó... Hắn đã tìm quanh khu biệt thự tới 5 lần nhưng không hề thấy bóng dáng của nó đâu... Hắn đâu biết nó lại có thể đi xa như vậy. Hắn tiếp tục tìm, và thét gọi tên nó thật to, hy vọng rằng nó sẽ nghe thấy... Một nỗi lo lắng, sợ hãi xuất hiện, choán lấy tâm trí hắn... Giờ đây hắn không có suy nghĩ gì khác ngoài việc phải tìm bắng được nó!

..............

Mimi thu người trong góc phố, tự dưng muốn bật khóc, và muốn gọi tên Gia Kiệt... Lạnh, đói, và mệt, nó gần như sắp ngất xỉu... Nhưng nó cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo, nếu ngất xỉu ở đây, không biết sẽ có chuyện gì xảy ra... Nó ôm chặt chú gấu bông vào mình... Giờ đây chú gấu là vật duy nhất khiến nó thấy an tâm hơn... Bóng tối bao quanh khiến nó sợ hãi... Và có tiếng bước chân nặng trịch kèm theo tiếng lè nhè của một ai đó... Ngay lập tức, nó sợ hãi và vô cùng hoảng loạn khi biết đó là một đám lưu manh say rượu...

Bọn chúng lảo đảo tiến tới gần nó...

Mimi thét lên, rồi đứng bật dậy... lùi lại phía sau vài bước... Cho tới khi bước tới sát vách tường, và không thể bước tiếp được nữa...

- Các người muốn gì! Biến ngay đi! Đừng tới gần tôi!– Nó run run nói

Bọn chúng dường như chẳng nghe thấy gì, tiếp tục tiến tới gần nó...

Mùi rượu nồng nặc, khiến nó muốn nghẹt thở. Một lần nữa, nó lại nhớ tới Gia Kiệt...

Hắn đang ở đâu??? Hắn có biết, nó đang gặp nguy hiểm không?
ĐỊNH MỆNH
...Trái đất thật tròn...
...Dù anh có đi đâu đi chăng nữa...
...Em nhất định sẽ tìm được anh....!!!


- Biến ngay đi! Đừng tới gần tôi!!! – Nó hét lên, hy vọng ai đó sẽ nghe thấy tiếng kêu của nó, nhưng ở nơi vắng vẻ hẻo lánh này, điều đó có lẽ là không thể.

Bọn chúng dường như không nghe thấy gì, tiếp tục tiến lại gần nó. Khoảng cách giữa đám lưu manh và nó ngày càng bị rút ngắn...

- BIẾN ĐI!!! - Lần này nó hét to, to nhất có thể, cầu mong cho một ai đó ở gần đây có thể nghe được, rồi ngồi nghịch xuống, nép mình vào góc tường, đôi mắt nhắm nghiền đầy sợ hãi...

Quả nhiên như nó hy vọng, bọn lưu manh chuẩn bị chạm vào người nó, thì một người con trai bước tới... Anh nhanh tay giáng một cú đấm mạnh vào tên đứng gần nó nhất.

Bọn chúng giật mình, vội quay ra phía sau, nhận thấy có người tới cứu nó, nhìn nhau dáo dác, rồi vội vã bỏ chạy...

Đôi mắt Mimi vẫn nhắm nghiền, mặc dù trong lòng nó biết rằng có người vừa tới giúp mình...

Người con trai đó chính là Mike...

Anh nhìn nó, khẽ mỉm cười... Rồi cúi xuống gần bên nó, khẽ vuốt tóc nó...

Tới bây giờ, Mimi mới dần dần mở mắt... Vừa nhìn thấy Mike, nó lập tức thốt lên, ôm chặt lấy anh – Teddy! Teddy! Là anh, chính là anh rồi!!! Em không nhầm có phải không? Chắc chắn mà!!! – Nhưng rồi thấy anh không nói gì, nó sợ hãi nói tiếp – Anh nói đi chứ! Anh là Teddy, có đúng không??? Em không hề nhầm! Đó là sự thật mà! - Nó vẫn nắm chặt lấy chú gấu bông Teddy, dường như sợ ai đó sẽ cướp mất Teddy của nó...

Lần này, Mike ôm nhẹ nó vào lòng, rồi nói, gần như thì thầm – Anh xin lỗi... Em tỉnh táo lại đi, Mimi à!

Nó choàng tỉnh giấc, một giấc mơ quá phũ phàng, mơ được gặp Teddy, điều mà nó nghĩ là không bao giờ thành hiện thực...

Đôi mắt Mimi mở to, cố quan sát Mike thật rõ.... Đã 8 năm kể từ ngày mà Teddy ra đi, nhưng nó vẫn không thể nào quên bất cứ đặc điểm, chi tiết nào về Teddy... Khuôn mặt, đôi mắt, cái miệng, tất cả đều in rõ trong tâm trí nó, cứ ngỡ như vừa mới gặp anh ngày hôm qua. Còn Mike, anh giống Teddy tới mức khiến nó ngỡ ngàng...

- Không! Không phải! Anh nói dối! – Nó lắc đầu, đôi mắt to tròn ngước lên nhìn anh – Anh đang lừa em!!! – Đôi mắt nó long lanh đầy nước, một giọt nước mắt lăn trên má

Mike không nói gì, khuôn mặt anh cũng không biểu lộ tình cảm gì. Anh đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho nó, dịu dàng hết mức có thể...

Nhưng mỗi cử chỉ của anh đều như một con dao sắc nhọn cắm sâu vào trái tim nó, bởi tất cả, tất cả đều giống Teddy... Nó đã cố quên Teddy, vậy mà bây giờ xuất hiện Mike, một người giống hệt Teddy từ hình dáng, tính cách và tâm hồn...

- Mimi à! - Giọng nói ấm áp của Mike vang lên, đánh thức nó – Em không sao chứ?

Nó thẫn thờ nhìn xuống đất, nói lí nhí – Em ổn... Cảm ơn anh nhiều...

- Vậy anh đưa em về nhé! – Mike mỉm cười, rồi nắm lấy tay nó... Bàn tay lạnh buốt, bé nhỏ của nó nằm lọt trong bàn tay ấm áp của anh... Thậm chí ngay cả những cảm giác khi ở cạnh Mike cũng không khác gì Teddy...


~~~***~~~


Ở lớp 10A1...

Tiểu Phương đứng đối diện với Mimi, nó muốn thông báo với Mimi một chuyện quan trọng, nhưng còn đang rất lúng túng....

- Chuyện gì thế??? Nói đi chứ Tiểu Phương! – Mimi tò mò - Đừng ngại!

- Cậu bình tĩnh nhé! Tớ... - Tiểu Phương nói, hết sức từ từ, chậm rãi - Tớ sẽ đi du học!

- Sao cơ? – Mimi hơi sửng sốt – Du học???

- Ừ! - Tiểu Phương mỉm cười - Tớ sẽ đi, tiếp tục theo đuổi ngành Thiết kế thời trang.

- Cậu... cậu sẽ đi trong bao lâu? – Mimi đã dần bình tĩnh, trong lòng nó hơi trống vắng – Nhưng cậu sẽ đi đâu?

- Có lẽ là sang Italia, khoảng 5,6 năm nữa, hoặc có thể hơn nữa - Tiểu Phương nói, nó hiểu rõ cảm giác của Mimi hiện giờ - Tớ học Đại học bên đó xong sẽ về!

Mimi cúi xuống, sau đó lập tức ngẩng lên, mỉm cười – Chúc cậu may mắn! Hãy học tốt nhé! Khi nào cậu đi?

- Có lẽ là tuần sau... - Tiểu Phương nhún vai

- Tớ... muốn hỏi... – Mimi hơi ngập ngừng - Cậu... Cậu đi du học... có phải vì Triệu Gia Minh?

- Một phần là như vậy... - Tiểu Phương trầm hẳn – Nhưng, tớ cũng muốn có cơ hội được du học mà! Tớ nhất định sẽ trở thành một nhà Thiết kế thời trang nổi tiếng!

- Nhất định sẽ như vậy! Tớ biết cậu sẽ thành công!!! – Mimi đặt tay lên vai Tiểu Phương, cười nhẹ

..............


Trong khi đó...


Trên sân thượng của trường...

Gia Kiệt và Gia Minh đang nói chuyện...

- Em... em sẽ đi... – Gia Minh nói, ngập ngừng – Đi... khỏi đây...

- Em nói gì??? Đi??? Ý em là sao??? – Gia Kiệt ngạc nhiên

- Em không thể ở đây lâu hơn nữa... – Gia Minh cười nhạt – Em không còn gì nuối tiếc ở đây... Có lẽ em sẽ không quay về đâu!

- Vậy còn Tiểu Phương??? – Gia Kiệt lạnh lùng

- Ở bên em, cô ấy sẽ chỉ toàn gặp đau khổ! – Gia Minh thở dài – Hoàng Khánh Thiên mới là người hợp lý...

- Cô ấy đâu phải đồ chơi để em đá qua đá lại như vậy! – Gia Kiệt nói, nhìn Gia Minh sắc lạnh - Nếu cô ấy không muốn như vậy thì sao???

- Dù muốn hay không thế thôi! Em sẽ đi! – Gia Minh nói, giọng chắc nịch - Tuần sau em sẽ bay...

- Em định đi đâu??? Em sẽ sống ra sao??? – Gia Kiệt nói, giọng nhỏ nhẹ

- Đi xa khỏi nơi đây... Anh không cần lo lắng cho em đâu...Hãy chăm sóc Mimi nhé! – Gia Minh mỉm cười - Một khi hạnh phúc tới, nếu anh không biết nắm lấy, thì nó sẽ tuột mất, và mãi mãi không bao giờ quay trở lại bên anh đâu! Trân trọng cô ấy nhé! – Gia Minh nói, rồi bước đi, dáng vẻ vẫn ung dung..
Căn biệt thự im lặng, không hề có một tiếng động... Nó và hắn ở hai căn phòng khác nhau, cùng suy nghĩ về hai điều khác nhau...

Mimi ngồi bên bàn học, ngước mắt nhìn ra ngoài khung cửa sổ... Không khí buổi tối thật mát mẻ, dễ chịu! Phía ngoài là khu vườn rộng mênh mông với đủ các loại cây, loại hoa... Một mùi thơm lạ dịu dàng lướt qua, một cách nhẹ nhàng...

Nó giật mình, chợt nhớ ra một vật quan trọng mà mấy hôm trước, nó nhặt được... Vội vàng mở ngăn kéo, và lấy ra chiếc hộp đựng cánh hoa hồng trắng... Nó nhẹ nhàng đưa cánh hoa mỏng manh lên, đặt trên đầu ngón tay, và ngắm nghía thật kỹ... Cánh hoa chẳng hề có bất cứ một điểm gì đặc biệt, cũng bình thường như bao cánh hoa khác... Hoa hồng bạch, có ý nghĩa gì đối với Triệu Gia Kiệt và người gửi thư giấu mặt kia???

Còn hắn...

Hắn trầm ngâm nghe nhạc, có lẽ đang nghe một thể loại nhạc nhẹ... Khuôn mặt lạnh lùng, vô cảm, nhưng trong đầu hắn đang rồi bời biết bao là suy nghĩ đan xen lẫn nhau...

Câu nói của Gia Minh sáng nay khiến hắn phải băn khoăn rất nhiều:

“ Một khi hạnh phúc tới, nếu anh không biết nắm lấy, thì nó sẽ tuột mất, và mãi mãi không bao giờ quay trở lại bên anh đâu!”

Hạnh phúc thật sự???

Liệu rằng hắn đã gặp được hạnh phúc thật sự của cuộc đời mình chưa? Ở bên Mimi, hắn cảm thấy rộn ràng, và đầy yên bình... Nhưng... trái tim của hắn vẫn đầy ắp hình ảnh của người con gái khác. Hắn biết, hắn biết rõ là Mimi yêu hắn, nhưng, hắn không thể đáp lại tình yêu của nó...


3 năm trước...

Trên thảm cỏ xanh....

Một cô bé xinh xắn – Dương Ngọc Linh đang ngủ... Hai hàng mi khép hờ, trông cô bé dễ thương hệt như một thiên thần bé nhỏ.

Hắn - một cậu bé 14 tuổi, lò dò bước tới bên Linh Linh, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên Linh Linh, cố không gây ra bất kỳ một tiếng động nào... Lặng lẽ ngắm cô bé, mỉm cười đầy hạnh phúc...

- Gia Kiệt à... – Linh Linh khẽ nói, rồi nắm chặt lấy tay hắn...

- Em... em chưa ngủ sao? – Gia Kiệt ngạc nhiên

- Làm sao em có thể ngủ được đây??? Khi mà em... em... – Nói tới đây, Linh Linh dừng lại, ngập ngừng, vẻ như không muốn nói nữa

- Sao thế? Có chuyện gì vậy? Kể cho anh đi... - Hắn lo lắng, cảm nhận được sắp có chuyện chẳng lành xảy ra...

Linh Linh vẫn nắm chặt lấy đôi bàn tay hắn, siết chặt... Đôi mắt vẫn nhắm lại, thì thầm - Thiếu em, anh sẽ ra sao nhỉ?

- Em nói gì vậy??? Em nói vậy là sao? – Gia Kiệt sửng sốt, lần này thì hắn đã lo lắng thật sự!

- Anh trả lời em đi! Mau lên! Nếu thực sự có chuyện đó, anh vẫn ổn chứ? - Linh Linh mỉm cười, nụ cười thiên thần đầy dịu dàng...

- Em mãi mãi không được rời xa anh! Hứa với anh đi! Có chuyện gì vậy??? - Hắn dường như phát điên khi thấy những biểu hiện lạ của Linh Linh

- Nằm xuống cạnh em đi! – Linh Linh thì thầm - Ở đây, ở đây đến khi mặt trời lặn nhé! Mà, mặt trời sắp xuống núi rồi! - Giọng Linh Linh trầm hẳn xuống, một giọt nước mắt “lạc loài” khẽ lăn trên má, chỉ duy nhất một giọt! Đôi bàn tay vẫn nắm chặt tay Gia Kiệt, như muốn mãi mãi không bao giờ rời xa...

Gia Kiệt không nói gì, trái tim hắn dường như đang rỉ máu... Rõ ràng là có chuyện gì sắp xảy ra, nhưng Linh Linh giấu hắn...

- Em sẽ là bùa hộ mệnh của anh! – Linh Linh nói, đôi mắt ráo hoảnh, nhìn lên bầu trời hồng hồng...

Hoàng hôn dần buông xuống....

- Nói cho anh biết đi! Rốt cuộc có chuyện gì??? – Gia Kiệt quay sang, nhìn thẳng vào mắt Linh Linh

Linh Linh chợt bật cười khúc khích – Anh nhìn thấy ông mặt trời kia không? Bây giờ ông mặt trời trốn sau dãy núi rồi! Ông mặt trời đi ngủ! Rồi ngay lập tức lại có Mặt Trăng thay thế...

- Nhưng, sáng hôm sau, Ông mặt trời lại xuất hiện! – Gia Kiệt đã mơ hồ hiểu được ý nghĩ của Linh Linh...

- Cũng đúng! Ông mặt trời lại xuất hiện! Ước gì được như mặt trời nhỉ??? Biến đi, rồi lại xuất hiện! – Linh Linh nói, nhìn theo đám mây hồng hồng đang lững lờ trôi phía cuối chân trời... – Nhưng... mặt trời biến đi, xuất hiện liên tục như thế, sẽ mệt mỏi lắm nhỉ! – Linh Linh cười nghịch ngợm - Nếu Mặt trời biến mất mãi mãi, thay thế vào đó là Mặt trăng... thì Trái đất sẽ ra sao nhỉ??? Trả lời em đi!

- Nếu Mặt Trăng xuất hiện, thì Trái đất sẽ chìm trong bóng tối, lạnh lẽo... - Hắn nói, giọng thì thầm – Chính vì vậy, Mặt trời sẽ... – Chợt, Linh Linh ngắt lời – Không đâu! Mặt Trời không xuất hiện nữa đâu! Tới một ngày nào đó, anh sẽ thấy Mặt Trăng quan trọng như thế nào! - Dừng lại một lúc, Linh Linh nói – Hoa hồng bạch! Anh hãy ghi nhớ nhé! Em là hoa hồng bạch của anh!

- Hoa hồng bạch... Ngây thơ, trong sáng và dịu dàng... - Hắn nói nhỏ, mỉm cười nhẹ...

................

Bức thư mà hắn nhận được hôm trước, chỉ vẻn vẹn có một dòng:

"Mặt Trời...Biến mất... xuất hiện...... biến mất mãi mãi!!!"

Đầu hắn muốn nổ tung! Hắn cầm chiếc Ipod của mình, rồi tức giận ném vào tường... Hắn gục xuống, ôm đầu đầy đau đớn, hét lên – Linh Linh ơi!!! Rốt cuộc chuyện này là sao??? Sự thật là gì vậy??? Em làm anh mệt mỏi quá!!! Cho anh một câu trả lời!!! Thực sự anh đã quá mệt mỏi!!! Anh không biết mình có thể tiếp tục cho tới bao giờ nữa!!!

Mimi đứng bên ngoài cánh cửa, vô tình nghe thấy hết mọi thứ, trên tay nó là cánh hoa hồng bạch mà nó đang định đưa cho Gia Kiệt... Nó ngồi bệt xuống nền nhà... Đôi mắt thẫn thờ long lanh đầy nước nhìn vào khoảng không vô định...

Dường như anh không hề có tình cảm đối với em... Trong trái tim anh không hề có chỗ trống của em! Trái tim của anh đã tràn ngập hình ảnh của Linh Linh rồi, đúng không???

Ở bên trong căn phòng, nước mắt hắn cũng rơi...

Khóc... Chỉ cách nhau một bức tường...
Sáng hôm sau...

Mặt trời đã lên cao... nhưng Mimi vẫn nằm đó... Đôi mắt khẽ nhắm, hai hàng mi khép hờ... Lúc này, khuôn mặt nó thật hiền dịu, yên bình, bởi... ngồi bên cạnh nó lúc này là Gia Kiệt. Hắn dịu dàng nắm lấy tay nó...

Gia Kiệt lặng yên quan sát nó... Nét mặt của nó lúc này khiến trái tim hắn nhói đau, bởi thực sự rất giống Linh Linh...

Đôi môi nó khẽ mấp máy, hình như là gọi tên một người...
- Gia Kiệt... Sao anh lại đối xử với em như vậy?... Tại sao chứ... Gia Kiệt...

Lòng hắn đau xót... Hắn đưa tay đặt lên đôi má hồng hồng của Mimi, thì thầm – Ngay cả trong giấc mơ mà em cũng phải chịu đau khổ... Anh xin lỗi...

Chợt, Mimi đưa tay nắm chặt lấy tay hắn, nói tiếp trong cơn mê – Teddy... anh đã rời bỏ em mà ra đi... còn anh... Triệu Gia Kiệt... đừng đi có được không??? Đừng đi... Em xin anh đấy... Đừng đi mà... – Mimi vẫn không ngừng lẩm bẩm...

- Anh xin lỗi... Anh sẽ không rời xa em đâu! Xin lỗi vì đã làm em buồn... Anh thực sự không biết em đã phải đau khổ nhiều đến như vậy... – Gia Kiệt nói nhỏ, nhưng hình như Mimi loáng thoáng nghe thấy, nó nói – Anh nói thật không? Anh không đùa chứ? Anh hứa đi! Đây không phải là giấc mơ, có phải không???

- Anh hứa... Anh xin lỗi... - Hắn nói, đôi mắt ấm áp nhìn nó... – Em đang sốt đấy... Nghỉ đi nhé! - Hắn mỉm cười, định rút tay ra, nhưng chợt nó bấu chặt lấy tay áo hắn, giọng thều thào - Đừng đi mà! Ở lại đây với em...

- Đồ ngốc! - Hắn khẽ mắng nó – Thôi được...vì em đó!

......................

Ba tiếng đồng hồ chậm rãi trôi qua... Hắn vẫn ngồi yên bên cạnh nó, đôi bàn tay vẫn nắm chặt tay nó...

Dần dần, Mimi khẽ mở mắt...

- May quá! Cuối cùng em cũng tỉnh! Em có biết anh lo lắng tới mức nào không? Hơi một tí là em đã sốt rồi! - Hắn nói, giọng pha chút hờn dỗi trách móc

- Tại sao? Sao em lại nằm ở đây??? – Nó gượng ngồi dậy, đầu đau như búa bổ, nó chẳng còn nhớ gì hết... Chỉ nhớ rằng hôm qua, nó vô tình nghe thấy Gia Kiệt nói về Linh Linh bên ngoài cánh cửa, và nó đã khóc rất nhiều, sau đó thì quên hết...

- Thế hôm qua, có con bé ngốc nào bị ngất bên ngoài cửa phòng anh nhỉ? - Hắn nói, mặt tỉnh bơ – Con bé ngốc với đôi mắt đỏ hoe, chắc là khóc nhiều lắm nhỉ?

Mimi đỏ mặt, cúi xuống – Anh đưa em vào đây à?

- Còn ai ngoài anh nữa? Chẳng lẽ, nhìn thấy em như vậy, anh bỏ mặc sao? - Hắn nhún vai...

- Nhưng... khi nãy... em... em... trong lúc mê... em nghe thấy... – Nó ngập ngừng, rụt rè đưa mắt nhìn Gia Kiệt...

- Em nghe thấy gì nào??? Bực quá cơ! - Hắn giả bộ tức giận - Cứ ấp a ấp úng mãi thế!

- Em nghe thấy giọng nói của anh... Anh nói... là sẽ không bao giờ rời xa em... - Nó nói, rồi ngước mặt lên – Có đúng không?

- Làm gì có chuyện đó! - Hắn giả vờ - Chắc em đang mơ đấy thôi!

- Không! Rõ ràng là có mà! Cảm giác đó... không phải là mơ! – Nó nói trong sự sợ hãi – Là sự thật mà!

Bất chợt, hắn ôm nó vào lòng, vuốt nhẹ mái tóc mềm mượt – Không phải là giấc mơ đâu! Là sự thật!

- Anh sẽ ở bên em, đúng không? – Nó thì thầm, cảm giác hạnh phúc ngập tràn trong tim... Nó vẫn chưa hết bàng hoàng...

- Anh sẽ không rời xa em đâu! - Hắn ôm nhẹn nó, cố để không làm nó đau...

~~~***~~~

Ở ngôi biệt thự của Tiểu Phương...

- Cậu đi rồi, tớ sẽ nhớ cậu lắm! – Mimi nói, sụt sùi...

- Cậu đã có Gia Kiệt ở bên... - Tiểu Phương mỉm cười, liếc mắt nhìn Gia Kiệt đang đứng cạnh Mimi - Cậu sẽ quên tớ nhanh thôi! - Tiểu Phương nghịch ngợm vuốt vuốt mấy sợi tóc đen mượt của mình

- Cậu nói gì thế!Sao tớ có thể quên cậu được! – Mimi nhăn nhó, bước tới gần bên Tiểu Phương, đôi mắt đẫm lệ, dường như sắp bật khóc, nhưng nó cố ngăn không cho nước mắt tuôn ra – Đi cẩn thận nhé! Để tớ tiễn cậu ra sân bay!

- Không cần đâu! Tớ tự đi được mà! Tớ đâu còn là trẻ con! - Tiểu Phương cười tươi - Tớ sẽ trở về thăm cậu, nên đừng buồn nhé! - Rồi quay sang nhìn Gia Kiệt - Nếu anh không chăm sóc cho Mimi chu đáo, em sẽ hỏi tội anh đấy! Đừng coi thường em! - Tiểu Phương vênh mặt tỏ vẻ hống hách... Nó luôn luôn như vậy, cố tỏ ra vui vẻ để che giấu nỗi buồn trong sâu thẳm đáy lòng... - Tới giờ rồi... tớ đi đây! - Tiểu Phương nhìn đồng hồ, khẽ nói... Dường như, nó sợ nhất là phải nói câu tạm biệt...

Goodbye seems to be the hardest word...

Mimi bật khóc, nước mắt trào ra hai hàng mi... Dù đã cố kiềm chế để không khóc, nhưng nó đã không làm được! Nó bước nhanh, và ôm trầm lấy Tiểu Phương – Liên lạc thường xuyên nhé! Tớ sẽ rất nhớ cậu! Giữ sức khoẻ nhé! Học thật tốt nhé!!!

- Ừ... Tất nhiên rồi... Tớ sẽ về thăm cậu mà! Đừng uỷ mị quá như vậy chứ! - Tiểu Phương khúc khích cười, nhưng chợt nhớ ra điều gì, Tiểu Phương khẽ nói - Xin lỗi Khánh Thiên giúp tớ, được không? Gửi lá thư này tới Khánh Thiên nhé! – Nói rồi, Tiểu Phương đưa cho Mimi một chiếc phong bì nhỏ..

Nhạnh nhẹn cho vali vào trong chiếc taxi... Tiểu Phương đứng bên ngoài xe, cánh cửa đã mở sẵn để đợi nó...

Tiểu Phương đưa mắt nhìn khắp căn nhà thân yêu, nhìn Mimi, Gia Kiệt... Nó còn quá quyến luyến, không muốn rời xa nơi này... Bạn bè... Những kỷ niệm thân thương... Và... còn vì một lý do đặc biệt nữa...

Lý do duy nhất khiến nó muốn ra đi...
Và cũng là lý do khiến nó không nỡ rời xa...

Nước... Nước mắt sắp tuôn rơi...Tiểu Phương vội bước vào trong xe, quay mặt đi... Nó không muốn để Mimi nhìn thấy mình khóc, bởi làm như vậy chỉ càng khiến Mimi thêm buồn....

Lần này, Mimi bật khóc to... Nó không muốn phải kìm nén thêm nữa... Khóc để nhẹ lòng...

Chiếc taxi chở Tiểu Phương đi xa, xa mãi, ngày càng xa... rồi dần dần biến mất trong làn nước mắt...

Tới bao giờ mới gặp lại nhau đây, Tiểu Phương???

Gia Kiệt ôm nó vào lòng, nhẹ nhàng an ủi... - Tiểu Phương sẽ sống tốt! Em đừng lo... Mà hôm nay... Gia Minh cũng đi...

- Sao cơ??? Gia Minh... Gia Minh cũng bay sao??? Anh ấy đi đâu??? – Mimi ngạc nhiên

- Gia Minh không nói cho anh biết... Cũng không cho anh ra tiễn... Có lẽ... Gia Minh sẽ không quay trở về nữa...

- Không được! Không thể như thế! – Mimi lắc đầu, đôi mắt vô hồn - Nếu Gia Minh không quay trở về... thì Tiểu Phương... Tiểu Phương sẽ ra sao??? Phải nói cho Tiểu Phương!

- Đừng! Mimi à! – Gia Kiệt nắm lấy tay nó – Bình tĩnh lại... Em hãy suy nghĩ lại đi!

- Không! Em hiểu Tiểu Phương hơn ai hết! Tiểu Phương yêu Gia Minh, thực sự yêu anh ta!!!

- Tiểu Phương ra đi là vì Gia Minh... Hai người đó không thể đến với nhau...

- Nhưng vì tại sao??? Tại sao lại như vậy cơ chứ???

- Có lẽ là ông trời trêu ngươi... Chẳng vì lý do gì, nhưng... hai người không thể ở bên nhau được... – Gia Kiệt cười chua chát...

..................................

Đứng trong sân bay, chuẩn bị bước vào phòng chờ, Tiểu Phương đưa mắt nhìn về phía sau...

Hình bóng của ai đó...
Hình bóng đó đâu rồi???

Đã tới giờ khởi hành, nó đành quay bước...

Hy vọng đã vụt tắt...

Nó cố bước thật chậm, vừa bước, vừa quay đầu lại phía sau...

Tại sao anh không níu giữ em...
Chỉ cần một câu nói của anh...
Em sẽ quay trở về....

Nhưng không... Hắn không xuất hiện... Tiểu Phương mím môi, cổ họng đắng nghẹn... Bước chân nhanh dần...

Nuốt nước mắt vào trong...
Em kiên cường bước tiếp...
Em sẽ không hy vọng nữa...
Bởi chẳng có kết quả gì đâu!!!

Bước vào trong máy bay... Đôi mắt ráo hoảnh... Nó dừng lại trước một chiếc ghế còn trống...

Một người thanh niên đeo chiếc kính đen khá to, che gần hết khuôn mặt, nhưng vẫn không làm mất đi vẻ lịch lãm của anh ngồi ghế trong

- Tôi... có thể ngồi đây chứ??? - Tiểu Phương cất tiếng hỏi người thanh niên đó...

Chợt... người thanh niên lạ mặt quay ra phía Tiểu Phương... Nhìn nó rất lâu một cách rất chăm chú...

Tiểu Phương cảm thấy lạ và có chút khó chịu, nhưng nó cố tỏ vẻ lịch sự - Xin lỗi... Tôi có thể ngồi đây không?

Anh ta không nói gì... Chỉ lặng lẽ bỏ cặp kính đen ra...

- Triệu Gia Minh!!! - Tiểu Phương sửng sốt - Chiếc túi xách trên tay rơi xuống


Định mệnh...
Dù không muốn nhưng vẫn sẽ xảy ra...
Định mệnh khiến em và anh tách xa nhau...
Rồi sau đó đưa anh và em... tới gần nhau...


END CHAP 24


 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:
Top