Trở về bên anh, một lần nữa (Truyện dài kỳ)

Missnight

Thành viên mới
Tham gia
4/5/2021
Bài viết
12
Hàng đèn đường mờ ảo đổ dài hàng bóng cây lên 2 bóng người ngập tràn cảm xúc sau 5 năm gặp lại, anh nhìn theo bóng lưng cô nói lớn:
- Anh đã từng nói anh chưa từng quan tâm tới quá khứ của người phụ nữ anh thương, chỉ cần chịu ở bên anh tất cả đều không quan trọng bằng em
Cô không thể rời đi cũng chẳng biết phải nói gì, chỉ là trái tim ngỗn ngang cảm xúc không biết bắt đầu nói từ đâu, hai bàn tay nắm rồi lại buông, cô phát hiện ra mình đang run rẫy trước tình cảm của anh và đáng sợ hơn là thứ cảm xúc đang cuồn cuộn trong lòng cô, cô sợ mình lại tổn thương anh một lần nữa. Cố gắng trấn an mình một lần nữa cô quay người cười nhạt nhưng không dám nhìn vào mắt anh chỉ cúi đầu nói khẽ:
- Em không thể bắt đầu lại được nữa rồi, anh có thể gặp gỡ người tốt hơn em và bắt đầu một cuộc sống mới đẹp hơn, chuyện của 5 năm trước hãy để nó dừng lại ở đây.
Cô quay người nhanh rồi bước vội đi bàn tay nắm chặt để 2 dòng lệ vô thức rơi xuống, anh chết lặng nhìn theo bóng cô cứ thế khuất dần rồi biến mất sau con con đường nhỏ thất vọng quay lưng nặng nề để màn đêm cứ thế phủ lên bóng lưng hiu quạnh.
 

Missnight

Thành viên mới
Tham gia
4/5/2021
Bài viết
12

Chương 1: Quá khứ​

5 năm trước, cô đã quyết định chọn một người đàn ông không phải anh để bước cùng, khoảnh khắc đó ảnh chỉ có thể trở thành phụ rể gượng cười tận tay trao cô cho người đàn ông khác, chúc phúc cho cô. Một tháng sau ngày cô kết hôn anh quyết định rời Việt Nam để bồi dưỡng kỹ năng cũng chính là tự cho mình một cơ hội khác. Anh cố gắng khoá tất cả mọi thứ về cô, sẽ không tìm cô nữa bởi vì anh với cô mà nói suy cho cùng cũng chỉ là người anh trai không hơn, không kém. Anh rời đi mang theo hồi ức đau lòng về cô, ngày cô mỉm cười bên cạnh chồng tiễn anh, nụ cười ấy thật đẹp nhưng giống như một con dao cứa mạnh vào tim anh một lần nữa, đành để thời gian giúp anh dần xoá mờ đi tất cả.

Cô đã nghĩ rằng mình đã tìm đúng bến đỗ cho cuộc đời mình và bắt đầu một cuộc sống mới cùng với người mình yêu, nhưng mọi thứ không như cô nghĩ, những mẫu thuẫn với chồng và gia đình chồng bắt đầu trở nên gay gắt, sự vô tâm và bất đồng dần dần giết chết tình yêu của cô. Cô luôn cố gắn vun đắp mọi thứ và điều khiến cô vẫn luôn chịu đựng chính là cô sợ ba mẹ sẽ buồn. Cuối cùng cô sẩy thai đứa con đầu tiên và cũng là hy vọng cuối cùng của cuộc hôn nhân cô vẫn luôn cố vun đắp từng chút một, cả đời của cô chắc sẽ khó có thể quên được đêm mưa ấy, những tiếng cãi vã hình ảnh cô một mình ngồi một mình đau đớn trước cổng nhà, cái đẩy tay vô tình mà chồng giành cho cô cùng những cơn ác mộng ám ảnh cô vào mỗi đêm và cô cuối cùng cũng có thể buông tay sau 4 năm chật vật. Hôm ấy ba mẹ đưa cô về nhà chẳng nói gì cả, cô cũng im lặng rồi quyết định ly hôn sau khi xuất viện, kết thúc một cuộc hôn nhân tưởng là tốt đẹp. Mọi thứ cứ thong thả đến đau lòng như thế.

Tiếng chuông điện thoại vang lên ở một đất nước xa xôi, người đàn ông bước ra từ cánh cửa nhà tắm lau đầu tóc đang ướt tuỳ tiện trượt qua chiếc điện thoại cất giọng khàn khàn, bên kia lập tức vang lên âm thanh chói tai
“Anh tính bao giờ mới chịu về nước hã. Em nghĩ anh nên về để quản lý chi nhánh mới cho ba đỡ phải vất vả”
“Chưa rõ, vẫn còn cần trau dồi thêm”
“Nè, An Mật ly hôn rồi, hôm qua toà vừa xử xong, dạo này thấy nó cười buồn rười rượi, nó gọi điện cho e làm em sốc luôn. Lúc nào cũng khoe sống tốt thế mà chịu đựng gần 5 năm trời, sao nó điên thế. Hôm qua em vừa đánh mắng nó một trận, không biết nó xem em là gì nhỉ. Con nhỏ đáng ghét, chỉ biết lo lắng cho người khác, bản thân thì chỉ biết chịu đựng. Nhưng dù sao ly hôn còn tốt hơn. Thoát khỏi 1 tên khốn”

Đầu dây bên kia không còn phát ra âm thanh gì nữa, hành động lau tóc dừng lại đôi mắt dưới chiếc khăn bỗng nhiên trở nên ảm đạm, rồi một tiếng tút ngắt máy kéo dài đầu dây bên réo gắt theo
“Anh, anh…..”
Cô đã ly hôn, anh hứa sẽ quên mọi thứ về cô, nhưng sao trái tim này từng vì cô mà tổn thương gần như không còn nhịp đập bây giờ lại rộn ràng lên như thế. Rốt cuộc anh đã quên được hay chưa quên được.
 

Missnight

Thành viên mới
Tham gia
4/5/2021
Bài viết
12

Chương 2: Gặp lại​

“ANH”
Tiếng reo chói tại giữa sân bay cùng với cái ôm làm anh lùi về sau vài bước
“ Cuối cùng anh cũng chịu về rồi, em nghe mắng đủ rồi anh về thế chỗ em đi”
Anh kéo hành lý theo em gái rời khỏi sân bay ra xe về nhà. Ngồi ở ghế phụ nhìn ra cửa sổ, đã 5 năm rồi kể từ ngày anh rời đi, mọi thứ đã thay đổi khá nhiều, chỉ có con đường nhỏ vào nhà là không thay đổi chút nào cả, hàng Osaka vẫn ở đó, rực rỡ phủ khắp con đường. Còn cô thì sao, giờ cô thế nào rồi, liệu có còn nhớ anh.

Bữa cơm nhiều tiếng cười hơn thường ngày, em gái anh nói luyên thuyên không ngớt, mẹ anh cứ gắp đồ ăn bỏ ngập hết chén của anh, ba anh chỉ cười triều mến nhìn con trai
“ Ngày mai anh có muốn đi dạo một vòng quanh thành phố không? An Mật hứa sẽ đền cho em ngày mai bù chuyện nó giấu em”
Anh dừng đũa 1 giây đôi mắt gợn sóng 1 chút rồi lại điềm tĩnh “ cũng được, để anh xem đã”
“ Con bé đã ổn hơn chưa?” mẹ anh chen vào câu chuyện vẻ lo lắng nhìn con gái
“ Không sao rồi mẹ, mẹ biết An Mật thật sự rất mạnh mẽ mà”
“ Dù sao cũng là con gái, so với con, con bé thật sự quá vất vả, nhớ giúp đỡ nó nhiều một chút”
“ Mẹ biết rồi đó, cậu ấy còn chẳng chịu tiết lộ q.uan h.ệ của tụi con trong công ty vì sợ người ta bàn tán, đúng là con nhỏ lỳ lợm”
Anh khẽ nhíu tráng “ công ty?”
“ À em quên nói với anh, An Mật làm ở bộ phận chăm sóc khách hàng của chi nhánh mới lần này, em đã đưa cậu ấy vào làm ở đó”
Hải Yên uống xong bát canh rồi đứng lên nháy mắt nhìn anh
“ Ngày mai nhớ sắp xếp nha, em đi trước đây, nhường anh lại cho ba mẹ đấy”
Anh trở về phòng sau bữa tối, ngồi vào bàn làm việc, anh khẻ hít sâu mở laptop ra và bắt đầu mở khóa những thứ liên quan đến cô.Facebook, zalo, danh bạ, SMS, xem lại những tấm hình ngày trước, nụ cười của cô thật trong trẻo, anh nhấp vào tìm kiếm cô, hình ảnh một cô gái cười nhẹ đang cầm tách café, nụ cười của cô vẫn đẹp nhưng thật buồn. Anh vội vàng gập chiếc laptop lại thật nhanh ngước lên trần nhà phiền não che trán, thật ra anh chưa phút giây nào quên cô cả, chỉ lạ tự giấu chính mình rằng anh đã ổn, nếu như thế tại sao cô không hạnh phúc, anh lại tự trách mình bỏ trốn quá lâu để không thể là người bên cạnh cô lúc cô khó khăn nhất. Thời điểm này anh thật sự nhận ra thì ra anh vẫn còn yêu cô rất nhiều.

Anh vừa từ phòng tập về thì thấy Hải Yên vội vã từ trên lầu xuống
“ Anh hôm nay qua công ty luôn nha, em xin lỗi vì anh vừa về nước dã bắt anh đi làm liền nhưng ngày mai ba phải đi công tác, tuần sau mới về được nên anh giúp em nhận bàn giao luôn nhé, em còn chưa rõ một số thứ, anh chuẩn bị nhanh rồi đến công ty với em nha”
Anh ngơ ngác nhìn theo rồi cũng vội vàng theo em gái trong xe anh hờ hững hỏi em gái
“ Thế hẹn của em thì sao?”
Tụi em sắp xếp qua hôm khác rồi, hôm nay sẽ giới thiệu anh luôn nên toàn bộ nhân viên sẽ đi làm. Anh hơi hồi hộp một chút khi nghĩ về cô, nghĩ về việc gặp cô sẽ bắt đầu thế nào cho tự nhiên.
Trong công ty lúc này những lời bàn tán to nhỏ vang khắp các bộ phận
“ Hôm nay giám đốc điều hành sẽ đi bắt đầu nhận việc”, “ nghe nói du học nước ngoài về, đẹp trai, chưa có gia đình”, “ má ơi, chúng ta cuối cùng cũng có động lực để đi làm”….
Cô khẽ cười trong lúc đang xem tài liệu, cô biết rất rõ người đó là ai, chỉ là 5 năm rồi không biết anh giờ thế nào, có còn thương cô giống như Hải Yên, có còn là người anh trai vẫn luôn quan tâm lo lắng cho cô không? Cô thẫn thờ một lúc
“ Có thông báo rồi, đến phòng họp thôi mọi người ơi, hoàng tử dã xuất hiện” mọi nhân viên nữ mắt sáng rực sốt sắn ôm tài liệu đi trước, cô bật cười rồi cũng rời theo, mọi người bắt đầu tiến về phòng họp háo hức muốn biết con trai của tổng giám đốc rốt cuộc trông như thế nào

Cửa phòng họp mở ra Hải Yên tiến vào trước theo sau một người đàn ông trong bộ vest mang vẻ đẹp của một người đàn ông chuẩn bị bước sang tuổi 30, tất cả mọi người đứng dậy chào, các nhân viên nữ ngơ ngác ngồi xuống không thẻ rời mắt khỏi anh, ánh mắt của anh đảo một lượt tìm một bóng người quen thuộc rồi dừng lại chỗ cô, cô cũng đang nhìn anh mỉm cười, tim anh hẫng lên một nhịp, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy cô. Thì ra trái tim chỉ có thể được lấp đầy… bởi cô.
 

Missnight

Thành viên mới
Tham gia
4/5/2021
Bài viết
12

Chương 3: Ngần ấy năm qua​

Tất cả các ánh mắt trong phòng họp đều hướng thẳng về phía anh không thể rời khỏi cho đến khi Hải Yên cất tiếng
“ Chào mọi người, hôm nay chúng ta sẽ chào đón một thành viên mới là Giám Đốc điều hành sẽ làm việc cùng chúng ta trong thời gian tới đây”
“ Chào mọi người, tôi là Hoàng Hải Nam, 29 tuổi, thời gian tới sẽ đồng hành cùng mọi người, hy vọng chúng ta có thể hoàn thành tốt công việc.”
Anh vừa dứt lời thì cả phòng họp ngập trong tiếng pháo tay mạnh mẽ của các chị em. Mọi người trao đổi một chút về các bộ phận với anh và kết thúc buổi họp với một cuộc hẹn ra mắt anh vào cuối tuần, gi.ường như đây là tin tốt nhất trong những tháng gần đây nên nhận được hưởng ứng nhiệt tình hơn bao giờ hết.

Hải Yên là quản lý nhân sự tại công ty, cô và cô ấy đã thống nhất với nhau sẽ không để lộ việc 2 người là bạn thân của nhau để cô có thể thoải mái làm việc cho nên việc anh và cô quen nhau cũng sẽ là một bí mật. Cô trở về phòng làm việc và mang một số tài liệu liên quan đến khách hàng đến phòng anh để xem qua và xét duyệt, như thường lệ sẽ do ba của anh tự mình xem qua, bác ấy thường sẽ rất hài lòng với cách làm việc của cô, hy vọng anh cũng thế cô thầm nghĩ dù sao cũng đã 5 năm không biết anh và cô có còn như ngày trước có thể tự nhiên cười đùa cùng nhau, cô chần chừ 1 lúc rồi gõ nhẹ cửa, không nghe âm thanh đáp lại nên cô nhẹ nhàng mở cửa từ từ ló đầu vào thì thấy anh đang nghiêng người ngủ quên trên sofa, cô khẽ mỉm cười có thể do chưa quen múi giờ Việt Nam nên anh còn mệt, cô nhẹ nhàng đi vào để xấp tài liệu lên bàng dán kèm giấy note “xem qua trước chiều nay giúp em nhé, An Mật” nhìn qua chỗ anh cô thấy thật buồn cười nên rón rén lại gần thì thầm “đã lâu khôn gặp, Hải Nam giờ được các cô gái mê tít rồi” cô theo thói quen ngày trước giơ điện thoại lên để chụp hình lại lúc anh ngủ quên hoặc lúc anh buồn cười nhất lúc này cô không nhịn được mà phì cười thì thì một âm thanh quen thuộc vang lên
“ Em sống tốt chứ ? 5 năm qua”

Cô giật mình theo bản năng lùi lại vài bước thì va vào bàn anh đưa tay chưa kịp với lấy cô thì cô đã ngã sõng soài trên mặt đất, ngay lúc này Hải Yên mở cửa bước vào thì không nhịn được cười
“ Màn chào mới ấn tượng quá ha, anh định để bạn em ngồi luôn dười sàn à, vừa về nước đã bắt nạt bạn em, anh đúng là…”
Hải Yên bước nhanh tới thì anh đã vội vàng bước tới và đỡ cô dậy, cô chỉ nhìn anh cười trừ tay ôm lấy cái lưng vô tội, anh rút điện thoại từ tay cô một cách tự nhiên giơ lên trước mặt Hải Yên, lúc này cô bạn mới vỡ lẽ gõ lên tráng cô
“ Bao giờ mới trưởng thành đây hã, con nhỏ này”
“ Tớ chỉ là tính lấy 1 chút lợi nhuận từ người anh trai đáng giá này thôi mà” cô cười ngây ngốc nhìn anh
“ Mấy cô trong văn phòng cứ nhắc anh mãi thôi, tiện thể em chỉ chụp anh có 1 tấm, e sẽ chia cho anh một ít trà sữa” Cô nháy mắt
“ Thế tớ chắc là không khí. 5 năm rồi tớ vẫn nằm ngoài rìa” Hải Yên liếc mắt bỉu môi
“ Không quên cậu, không quên cậu đâu” cô véo má Hải Yên ngay lập tức Hải Yên choàng vài cô cười tươi.
Anh gõ đầu cô và em gái “ Tính bao giờ mới trưởng thành đây hã ?” Cả ba cùng bật cười

Thì ra cô cùng với anh vẫn có thể tự nhiên như trước, thật ấm áp, bao lâu rồi cô mới có thể an tâm với một mối q.uan h.ệ như thế, đời này với cô mà nói ngoài ba mẹ ra thì anh và Hải Yên chính là thứ tình cảm mà cô có thể yên tâm dựa dẫm vào một lần nữa. Ngần ấy năm qua với cô như vậy thật sự đủ rồi, cô chưa từng dám mơ thêm.
 

Missnight

Thành viên mới
Tham gia
4/5/2021
Bài viết
12

Chương 4: Cô, Anh và Hải Yên​


Cô vừa vào đến phòng làm việc thì thấy các chị em trong phòng nhìn cô như các con chờ mẹ đi chợ về, lập tức vây lấy cô
“ Sao rồi, có điều tra được gì không?”, “ Có phải kiều thân thiện dễ gần hay là lạnh lùng cool ngầu?”,… Cô bật cười, Hải Nam sao có thể là kiều người lạnh lùng được chứ, anh chính là người ấm áp nhất sau bố cô mà cô từng gặp.
“ Lúc tôi vào thì anh ấy đang nghỉ ngơi trên sofa nên chỉ để tài liệu lại rồi rời đi” cô trả lời qua loa để che giấu q.uan h.ệ thật sự giữa anh và cô
“ Vậy ra hoàng tử đang ngủ rồi, chắc ngủ cũng vô cùng quyến rũ, e nhất định phải tìm cớ tiếp cận mới được” một nhân viên nữ trong phòng đưa đôi mắt long lanh lên, cả phòng bật cười
“ Thôi không tán gẫu nữa, quay về làm việc nào, cuối tuần này mình còn có bữa tiệc quan trọng mà” cô nháy mắt rồi nhắc nhở mọi người, cả phòng đều rất hồi hộp chờ đợi, nhất là các nhân viên nữ trong công ty
Buổi tối cô có hẹn dùng cơm cùng anh và Hải Yên mừng anh mới về nước, lúc cô đi ăn trưa ngang qua một cửa hàng phụ kiện nam đã mua cho anh một chiếc cà vạt. Cô xem lại hộp quà một lần nữa rồi nhắn tin cho Hải Yên
“ Tối nay như cũ nha cậu và anh Hải Nam qua nhà hàng trước mình sẽ qua sau”
“ Tôi biết rồi, thưa cô, nhưng mà không hiểu sao cậu cứ phải giấu q.uan h.ệ tụi mình nhỉ, tớ thấy với năng lực của cậu, ở đâu cũng có thể làm tốt thôi”
“ Tớ biết rồi, nhưng không quan trọng mà, tớ với cậu chẳng phải vẫn chơi với nhau như bình thường không phải sao”
“ Nhưng mà tớ muốn tìm cậu mọi lúc mọi nơi đều được”
“ Chẳng phải tớ luôn có mặt lúc cậu cần ở công ty đó sao, được rồi tớ biết cậu luôn quan tâm tớ mà”
“ Vâng, vâng, con nhỏ cứng đầu, tối nay tớ và anh sẽ chờ cậu, moaaahhh”
Tan làm cô vào phòng nghỉ của nhân viên thay đồ và đến nhà hàng, hôm nay cô mặc một chiếc váy trắng nhẹ nhàng, để mái tóc xõa tự nhiên, không còn dáng vẻ cứng nhắc trong bộ đồng phục thường ngày nữa, trải qua một lần tan vỡ cô mang vẻ đẹp kiên cường tự bảo vệ mình, trái tim cô bây giờ đã không thể mở ra một lần nữa.
“ An Mật, ở đây”
Cô tiến nhanh đến chỗ Hải Yên đang gọi vừa ngồi xuống vừa lấy trong túi ra hộp quà nhỏ đưa về phía anh
“ Mừng anh về nước và nhận chức”
Anh ngạc nhiện nhận món quà từ cô rồi quay qua em gái với vẻ mặt mong chờ, Hải Yên tròn xoe mắt đáp trả
“ Anh nhìn em làm gì, tối nay em mời” cô em nhún vai bình thản
Cô bật cười “ Em gái giá trị nhất tớ từng gặp”
Tối nay là bữa tối ấm cúng nhất trong thời gian gần đây của cô, nếu như không có anh, không có Hải Yên cô có thể sẽ quên rằng mình là đang sống chứ không phải đang tồn tại, cô nhìn anh rồi nhìn Hải Yên mỉm cười hạnh phúc không quên gắp đồ ăn cho từng người.
Buổi sáng cô dậy sớm hơn mọi ngày tiện tay làm thêm bữa sáng cho anh và Hải Yên, cô bạn rất thích ăn đồ ăn cô nấu. Cô vừa vào đến trước sảnh công ty thì thẻ nhân viên rơi xuống vừa dừng lại thì cô nghe trên đầu cao có tiếng gì đó theo bản năng cô ngước lên nhìn thì chiếc cáp của nhân vệ sinh đang rơi thẳng về phía cô, cô không phản ứng chỉ đứng nhìn trong tiếng la hét của mọi người xung quanh, bất chợt một bóng người lao tới ôm cô đẩy sang một bên nhưng vẫn không đủ nhanh phần nhọn của chiếc thùng va vào lưng anh rồi văng xuống đất, cô hoàng hồn ngước nhìn người đàn ông trước mặt, là Hải Nam, bàn tay đang run lẫy bẫy của cô cảm nhận thứ gì đó đã ướt hến bàn tay mình, cô run rẫy đưa tay lên nhìn, là m**, rất nhiều, nhưng không phải của cô
“ Hải… Hải Nam, làm sao đây, Hải Nam, làm ơn gọi cấp cứu giúp tôi với” cô hoảng sợ bật khóc
Anh đưa tay yếu ớt lau nước mắt cho cô trấn an cô
“ Anh không sao, An Mật đừng khóc”
Xung quanh mọi người cũng đã vây lại
“ Giám đốc, anh có sao không, mau gọi taxi đưa anh ấy tới bệnh viện”
Hải Yên vừa vào thấy đông người cô chen vào thì thấy anh trai và An Mật cô bạn vội vàng lao tới, vừa nhìn thấy Hải Yên thì cô bật khóc
“ Hải Yên, đều tại tớ, tớ xin lỗi”
“ An mật đừng sợ, không sao đâu, nhất định không sao” cô và Hải Yên đỡ anh tới taxi vừa mới gọi anh nhợt nhạt nhìn cô
“ Anh không sao, em ở lại đây nghỉ ngơi đi có Hải Yên đi cùng anh được rồi”
“ Không được, em sẽ đi cùng” cô vừa khóc vừa víu lấy tay áo anh như đứa trẻ sắp bị bỏ rơi nhìn thật đáng thương.
So với vết thương ở vai nhìn cô khóc anh lại càng đau lòng hơn. Cũng may anh tới kịp nếu không người vào cấp cứu lúc này nhất định là cô. Xe vừa rời đi thì trong công ty bắt đầu xì xào
“ hình như họ quen nha từ trước”
“ Cách An Mật gọi giám đốc và trưởng phòng nhân sự không giống cấp dưới và cấp trên”,
“ không biết giám đốc có sao không”,
“An Mật chắc là hoảng lắm”,
“ không biết họ là q.uan h.ệ gì, chắc là thân lắm, 2 người họ có vẻ rất quan tâm An Mật”, …
Cuối cùng q.uan h.ệ của cô, Anh và Hải Yên cũng không thể giấu được nữa.
 

Missnight

Thành viên mới
Tham gia
4/5/2021
Bài viết
12

Chương 5: che chở cho An Mật​


Nhẹ nhàng đỡ anh tựa vào vai mình cô run rẫy nắm lấy áo anh, Hải Yên nắm lấy đôi tay đang run của cô
“ Không sao đâu An Mật, anh mình ăn tốt ở tốt nhất định không sao đâu”. Mặc dù trấn an cô nhưng cô biết Hải Yên còn lo lắng hơn cô mấy phần.
Anh hưởng thụ đặt cằm trên vai cô đôi môi đã nhợt đi vì mất m.áu khẽ cong lên, 2 tay đặt hờ trên eo cô cảm nhận được cô đang rất sợ hãi, lần này thật may vì có thể bảo vệ được cô nếu không thì anh sẽ phát điên lên mất, lúc này anh nhận ra rằng có lẽ anh sẽ không bỏ lỡ cô thêm lần nào nữa, nhất định sẽ giữ lấy cô không buông, không cho cô cơ hội tổn thương chính mình như 5 năm trước nữa.
Bác sĩ thông báo anh không bị ảnh hưởng đến xương nên sẽ không nguy hiểm nhưng cần ở lại bệnh viện thêm để theo dõi vì vết thưng có thể bị nhiễm trùng, cô và Hải Yên thở phào nhẹ nhõm nhanh chóng quay sang dặn dò cô bạn về nhà chuẩn bị đồ mang vào cho anh còn cô sẽ ở lại chăm sóc anh cho đến khi Hải Yên quay lại. Cô quanh quẩn khắp phòng dọn dẹp sắp xếp các thứ cần thiết để nhập viện, mua tất cả những thứ cần dùng chất kín bàn, kiểm tra viết thương cho anh xong hết mọi thứ vẫn loanh quanh trong phòng bệnh lẩm bẩm nhìn qua 1 lượt “ Còn thiếu thứ gì không ta”. Anh nhìn theo dáng vẽ của cô bật cười
“ An Mật, anh chỉ ở trong này vài hôm thôi, không tính định cư”
“ Nhưng cũng chuẩn bị đầy đủ chứ nhỡ như có việc dùng đến, à em đi mua cháo cũng trễ rồi, lát nữa Hải Yên sẽ mang đồ qua cho anh, nó phải giải quyết một số việc nên sẽ qua trễ, anh có gì cần dùng gấp không em sẽ mua luôn”
“ Được rồi, chỉ mua cháo thôi, em cũng ăn tối luôn đi anh chưa đói lắm”
Nhìn theo dáng người khuất sau cánh cửa ánh mắt anh trở nên dịu dàng trong đầu thoáng nghĩ có nên ở lại bệnh viện thêm mấy ngày nữa không nhỉ, anh chắc là bị thương đến ngốc luôn rồi, anh cười ngây ngốc rồi với tay lấy điện thoại gọi đi
“ Cho nhân viên an ninh kiểm tra toàn bộ an toàn của tầng nhà và tất cả các thiết bị, tôi hy vọng sẽ không có bất kỳ sai sót nào sảy ra nữa”
Anh nhìn lên bàn thấy một túi cơm hộp chắc là của cô anh với tay mở ra xem là bữa sáng của cô có tới 3 phần chắc là cho anh và Hải Yên vì anh có nghe em gái nói suốt thời gian ra ngoài Hải Yên ra cô gần như không có mối q.uan h.ệ mở rộng nào, ba mẹ cô thì đã chuyển đến vùng ngoại ô sống cùng ông bà nội để tiện chăm sóc. Rốt cuộc những năm qua cô đã sống như thế nào anh thật sự muốn biết nhưng không biết bắt đầu từ đâu vì sợ sẽ chạm vào vết thương của cô một lần nữa. Cô trở về phòng với hộp cháo trên tay giúp anh mở bàn ăn và chuẩn bị thuốc cho anh
“ Em vừa ngang qua chỗ bác sĩ, họ nói 2 ngày nữa anh có thể xuất viện nhưng cần nghỉ ngơi thêm cho vết thương lành hẳn”. Cô đang chăm chú gọt trái cây cho anh thì Hải Yên cũng vừa tới cô bạn rón rén lại gần hù cô từ phía sau cô giật mình cắt dao vào tay và làm rơi dao gọt xuống sàn cô vội cúi xuống nhặt dao lên và giấu tay ra sau lưng “ con nhỏ này, làm tớ hết hồn”. Anh liếc qua thì thấy cô mờ mờ ám ám vội bước xuống gi.ường tiến lại phía cô với tay lấy một miếng băng gián kéo tay của cô ra gián vết thương lại không quên gõ vào đầu em gái 1 cái “ đừng đùa mấy trò ngớ ngẫn ấy nữa” cô cười trừ nhìn Hải Yên, cô bạn hoảng hốt kéo tay cô lên nhìn
“ Xin lỗi, tớ chỉ đùa thôi, cậu có sao không” Hải Yên trưng ra bộ mặt đầy vẻ tội lỗi
“ Không sao tớ chỉ bị cháy m.áu xíu thôi, không sao mà” cô cười trừ. “ Vậy tối nay cậu ở lại cùng anh nha, sáng mai tớ sẽ mang cháo qua, đừng mua cháo ngoài nha”
“ Không cần đâu, anh chỉ ở 2 hôm nữa, không cần vất cả thế, về nhà nghỉ ngơi thật tốt, đừng nghĩ nhiều, đó không phải lỗi của em” Anh trầm gióng ngăn cản cô
“ Không được, anh đang ốm, bác sĩ nói nếu không cẩn thận có thể sốt, không nên ăn đồ bên ngoài” cô vẫn c.ương quyết “ quyết định vậy đi, em đi trước”. Anh và Hải Yên nhìn với theo cô chưa kịp phản ứng
“ Đúng là con nhỏ lỳ lợm, cứ như cả thế giới này sảy ra chuyện gì thì đều là lỗi của nó” Cô bạn chán chường lắc đầu
“ Kể cho anh nghe một chút về An Mật”
“ Em cũng không có gì nhiều nhặn để kể, sau khi ly hôn nó gi.ường như không còn mở lòng với ai hết, bản thân nó cũng chưa sẵn sàng mở lòng với em, em biết nó còn rất nhiều chuyện không nói cho em vì sợ em sẽ phiền lòng vì chuyện của nó, giờ anh sẽ là người bạn thứ 2 sau em đó, từ ngày nó thông báo cho em về việc ly hôn nó cứ bình thản và đặc biệt gi.ường như không còn tin tưởng vào bản thân, mặc dù năng lực làm việc của nó rất tốt nhưng luôn nghi ngờ và giấu q.uan h.ệ tụi em ở công ty, khi nào cũng tự mình lo liệu mọi thứ, có hôm ốm nặng nằm ở trong nhà vẫn cứng đầu không chịu gọi cho ba mẹ, sợ họ lo đã đành đằng này đến em nó cũng không nhờ kết quả là tự mình đi mua thuốc rồi ngã ở cổng nhà được người ta mang đi cấp cứu” Hải Yên bất lực kể về cô
Thì ra cô đã sống như thế, sự mạnh mẽ chỉ là để người khác không phải lo lắng vậy giờ anh đã quay lại rồi, sẽ không để cô phải gắng gượng nữa, sẽ đưa cô trở về là An Mật ngày trước, An Mật trong trẻo, hồn nhiên.
 

Missnight

Thành viên mới
Tham gia
4/5/2021
Bài viết
12

Chương 6: Tìm chị dâu​


Hai hôm đi làm của cô hoàn toàn quay quanh vấn để mối q.uan h.ệ của cô với anh và Hải Yên, cô thật sự không cách nào yên lặng được nữa. Từ ngày hôm ấy các chị trong văn phòng trở nên thân thiết bất thường với cô hơn và mục đích không gì khác ngoài anh, cô chỉ biết cười trừ và làm tay trong cho họ, dù sao anh cũng nên tìm một mối q.uan h.ệ rõ ràng rồi, cô nghĩ về Hải Nam như một người anh trai thật sự
Cô hé cửa nhìn vào phòng anh, không có ai cả cô nhẹ nhàng đi vào đặt hộp canh do mấy chị trong phòng làm việc đích thân hầm cho anh cô đưa điện thoại lên chụp ảnh gửi vào group “ đã hoàn thành nhiệm vụ”, từ sau anh nheo đôi mắt thâm thúy bước tới gần cô “ em giờ đã bán luôn người anh này rồi đúng không”, cô giật mình lùi về sau hoảng hốt nhìn anh, nhìn giáng vẻ của cô anh không khỏi thích thú lại muốn trêu cô thêm một xíu, anh lại tiến sát đến cô
“ Sao, được trả bao nhiêu nào”
“ Một chầu trà sữa và một tuần không dọn vệ sinh” cô máy móc trả lời theo bản năng sau đó mới nhận ra mình đã bán đừng chính mình, cô nhắm mắt tự gõ vào đầu rồi nhìn anh cười trừ
“ Ưu đãi thế luôn?” anh vẫn chưa chịu dừng lại
“ Hải Nam à, thật ra thì có rất nhiều cô gái ngưỡng mỗ anh, muốn cùng anh, anh cũng đến tuổi nên có một mối q.uan h.ệ nghiêm túc rồi đúng không, em chỉ là giả vờ nhận lợi để giúp anh tìm một chị dâu thôi mà” lời này phát ra từ miệng cô làm ánh mắt anh trở nên nghiêm túc, anh bước tới gần cô thêm chút nữa ghé sát mặt cô
“ Còn em thì sao, em nghĩ sao về anh, không phải em nên chịu trách nhiệm cho vết thương của anh sao”
Lúc này cô nghe được một nhịp đập mạnh mẽ của trái tim mình, khoảng cách này nhan sắc này đúng là làm các cô say không thể sai được, cô vội vàng đẩy anh ra “ Em tất nhiên sẽ chịu trách nhiệm rồi, nhất định sẽ tìm cho anh một định mệnh thật tốt” bỗng cô nghe đằng sau tiếng kêu lên của anh “ A” cô quay lại thi thấy anh đang ôm vai mình, cô đẩy anh mạnh qua đã làm ảnh hưởng đến vết thương của anh
“ Em xin lỗi, anh có sao không, cô nhẹ nhàng đỡ anh lại ghế” lúc này đôi môi anh đã cong lên rõ rệt, còn cô thì luống cuốn làm anh lại càng vui vẻ. Ngày trước cũng thế, việc vui vẻ nhất của anh là trêu cô, mỗi ngày nhìn thấy cô bị anh trêu bị anh lừa như thế thôi cũng đủ hằn lại trong lòng anh thứ tình yêu không thể thay thế cho đến hiện tại anh vẫn như thế vẫn muốn bên cạnh cô nhưng trong lòng lại lo sợ làm sao để có thể gần cô theo cách cả đời che chở, sợ rằng cô có thể sẽ bài xích anh ra giống như những người khác, sự vui vẻ hiện tại của cô anh sợ cũng chỉ là vỏ bọc, liệu cô có muốn cùng anh chữa lành vết thương lòng, một lần nữa bắt đầu lại cùng anh. Hiện tại anh chỉ có thể từ từ bước vào cuộc sống của cô và kiên nhẫn chờ cô tiếp nhận anh để anh cùng cô sau này.
Ngày mà tất cả mọi người trông chờ cuối cùng cũng đến, tối hôm nay những cô gái dường như lộng lẫy hơn thường ngày đương nhiên là để cho anh xem rồi. Tại một nhà hàng sang trọng mọi người đã sẵn sàng cho bữa tiệc chỉ chờ anh xuất hiện nữa thôi. Anh bước vào trong đôi mắt sáng rực của tất cả nhân viên nữ đưa mắt quét qua một lược rồi bước đến gần em gái “ An Mật đâu, 2 đứa không đi cùng nhau à”
“ Hôm nay có việc đột xuất xử lý đến phiên cậu ấy trực nên sẽ đến trễ” Anh lỡ đễnh gật đầu rồi bắt đầu ngồi vào ghế và chào hỏi mọi người, các cô đều lần lượt đến mời bia anh, Hải Yên ngồi bên cười không ngớt.
Cô theo nhân viên phục vụ đi đến phòng tiệc vừa mở cửa thì thấy anh đang được vây quanh bởi các cô gái nhưng anh gần như chỉ gật đầu rồi lại cười nhẹ không có chút phản ứng nào gọi là đồng ý làm quen. Ánh mắt anh vẫn đang chờ một người quen thuộc vừa nhìn qua cửa thì nhìn thấy ngay cô, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô mỉm cười rồi đứng lên bước ngay về phía cô
“ Sao giờ mới tới” anh đón lấy giỏ của cô đặt vào ghế bên cạnh của anh rồi kéo ghế cho cô, mọi người đều nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ và đương nhiên họ nghĩ anh với cô cũng giống như anh và Hải Yên, cô đoán được các cô gái ở đây đều muốn ngay lập tức trở thành em gái của anh dù là em gái mưa thôi cũng được. Cô có chút ngại ngùng ngồi xuống bên cạnh, Hải Yên vẫn đang say sưa tìm kiếm một anh đẹp trai nào đó.
“ An Mật đến trễ, tự phạt” trưởng phòng đưa bia về phía cô, cô miễn cưỡng cười tay nhận lấy cốc bia, thật ra tửu lượng của cô không mấy tốt, sau 3 ly cô sẽ lập tức khó khống chế mình
“ Để tôi, cô ấy không uống được nhiều” anh đỡ lấy cốc bia, mắt cô liền sãng rực
“ Thế sao mà được, hôm nay là tiệc của anh sao có thể để anh uống thay được, nào An Mật thể hiện chút thành ý nào” Trưởng phòng vẫn kiên quyết và không chỉ có thể mọi người đều rất hào hứng hô theo tên cô, cô hết cách đành phải nhận phạt và nguyên tắc phạt chính là nguyên tắc 3 ly. Mọi người hòa vào buổi tiệc vui vẻ chỉ có anh là vẫn đang quan sát cô, hai má đã bắt đầu ửng đỏ chỉ ngồi nhìn mọi người và gật gù cười, cô đã ngà say. Dáng vẻ cô lúc này thật đáng yêu làm anh say mặc dù anh không uống nhiều, Hải Yên quay lại bàn ngay lập tức thấy cô khác thường thì quay qua anh trai trừng mắt nhìn
“ Phạt 3 ly” anh gật đầu nhẹ cười “ trời đất, làm ơn mang nó về” thấy em gái vội vàng anh nghiêng đầu khó hiểu “ tửu lượng của nó chính là 3 ly, em không muốn quay lại lịch sử nữa, e đưa nó về trước”
“ Lịch sử” anh chau mày
“ Nếu anh phải ngồi với nó 3 tiếng đồng hồ chỉ để nó giáo huấn cái gốc cây về cuộc đời anh sẽ không vô tư như thế, thôi anh ở lại với mọi người em mang nó về đã”
“ Chị Yên, Hợp đồng bảo hiểm của nhân viên tháng này hình như chị chưa ký xác nhận, chị xem qua rồi ký giúp em nha, đột nhiên em mới nhớ ra” một cô nhận viên cười trừ
“ Em xem qua đi anh đưa An Mật về cho, dù sao cũng không còn sớm, em cũng chơi thêm một lúc nữa rồi dặn dò mọi người về sớm đi để tránh ảnh hưởng công việc” Hải Yên chần chừ một lúc rồi cùng đồng ý
“ An Mật, về nhà thôi nào, anh đưa em về” anh nhẹ nhàng đở cô ra xe, cô loạng choạng đứng lên lắc lắc vài cái lấy lại tỉnh táo vừa cười vừa chào Hải Yên rồi đi theo anh, vì anh anh cũng uống một ít nên không thể lái xe được nên đã gọi xe để đưa cô về, tới đầu đường anh muốn cùng cô đi bộ vào để cô tỉnh rượu hơn, cô bước đi nghiêng ngã còn anh thì luôn trong tư thế đỡ lấy cô từng bước từng bước chỉ mỉm cười và theo cô.
 

Missnight

Thành viên mới
Tham gia
4/5/2021
Bài viết
12
Chương 7: Giữ cô bên mình


Cô chếnh choáng vì men rượu vẫn chưa tan hết, đôi môi vẫn ngây ngốc cong lên kèm theo sắc mặt ửng đỏ, thi thoảng lại nhìn anh tít mắt lại như một chú mèo nhỏ làm anh không thể bỏ lỡ cô một giây nào, người ta nói lúc say con người ta sẽ dễ dàng nói thật cô cũng không ngoại lệ, không hiểu sao với anh cô có cảm giác thân thiết rất lạ, ngày còn đi học cô thân với anh hơn so với Hải Yên, hầu như chuyện gì cũng kể cho anh nhiều hơn thế nên Hải Yên vẫn thường so đo với anh trai, 5 năm qua rồi giờ gặp lại anh cô giống như đứa trẻ có thể nói thật với lòng
“ 5 năm nay anh vẫn sống tốt chứ, em thì hơi vất vả một chút, Hải Yên vẫn thường mắng em tại sao lại không chia sẽ cùng nó, thật ra Hải Yên là một người vô tư đến tận bây giờ cậu ấy vẫn cùng em thoải mái cười đùa như thế và em không muốn cậu ấy phiền lòng vì bất cứ thứ gì cả cứ vô tư như thế với em là đủ rồi, gặp lại anh thật tốt em cứ tưởng cả đời này chắc có thể chờ đến lúc anh lấy vợ mới có thể gặp lại anh” cô lại cười
“ Có thể nói cho anh nghe 1 chút được không? 5 năm qua rốt cuộc đã sảy ra những gì?” anh Nghiêm túc giữ lấy đôi vai của cô
“ Thật ra cũng không có gì nhiều, chỉ là em đã học được cách đứng vững hơn một chút nhưng anh biết không, ở đây” cô đặt tay vào lồng ngực mình, cười nhạt “ Không hiểu đã mất đi thứ gì đó làm em trống rỗng, dù lấp thế nào cũng không đầy, thật lạnh” đôi mắt cô ươn ướt nhìn anh và kể về mình giống như nói về ai đó không phải cô, thờ ơ, lạnh lẽo, anh nhìn cô đau lòng đôi mắt thể hiện rõ sự thương xót hằn lên rõ rệt không kìm được lòng kéo cô vào lòng ôm chặt lấy đôi vai cô nhẹ xoa đầu cô
“ Anh xin lỗi, anh đã đi quá lâu, đã để em chịu ấm ức rồi”
“ Sao lại là lỗi của anh được chứ, tất cả đã qua rồi, thật ra em sớm đã quên hết rồi” cô hít một ngụm không khí dài rồi lại mỉm cười “ Tới rồi, em vào nhé, anh đi cẩn thận, nhớ gọi cho em khi đến nhà nhé” cô vẫy vấy tay tiễn anh rồi nhanh vào nhà né tránh anh cũng để giấu đi rằng mình đang bối rối trước cái ôm của anh, nhưng cô lại sờ vào vai của mình cảm nhận lại sự ấm áp của anh còn vương lại, cô lắc đầu lấy lại tỉnh táo rồi nhanh chóng vào nhà.
Phòng làm việc của anh đang yên ắng thì từ ngoài có tiếng gõ cửa liên tục không đợi anh trả lời đã xông thẳng vào anh đã đủ biết là ai
“ Anh, em tính sắp xếp cho An Mật xem mắt, anh thấy thế nào?” Hải Yên đưa ảnh một anh chàng lịch lãm trong bộ vest trông rất ưa nhìn, anh khẽ chau mày nhìn qua bức ảnh
“ Bớt lo chuyện bao đồng lại, lo chuyện của em đi đã, mẹ tính sẽ cho em xem mắt và cuối tuần này đấy”
“ Hã, anh cứu em lần này đi, em thật sự không vừa mắt nỗi mẫy anh chàng của mẹ”
“ Anh nghĩ An Mật cần thêm thời gian, anh thấy cô ấy vẫn chưa đủ tự tin để mở lòng đâu” Hải Yên trần ngâm một lúc nhìn vào tấm hình
“ Em muốn nó có thể vui vẻ hơn một chút, nó cứ trầm mặc như thế khá lâu rồi, em sợ nó sẽ quên mất đàn ông như thế mào mất” Em gái vừa dứt lời thì anh trừng mắt nhìn Hải Yên
“ Đủ rồi, quay về phòng làm việc của em đi”
Anh ghé qua quán café đằng trước mua café tiện tay mua luôn cho cô một cốc thì nhìn thấy một nhân viên nam đang nói chuyện với cô rất vủi vẻ còn tiện tay đưa cho cô một cốc café anh lập tức cảm giác khó chịu tiến đến gần cô đặt cốc café của mình vào tay cô, cô ngạc nhiên nhận lấy không kịp chớp mắt nhìn anh, nhân viên nam cũng ngạc nhiên không kém vội vàng chào cô rồi bỏ đi
“ Anh cũng thích café ở đây đúng không, em cũng thế” cô nheo mắt cười “ Cảm ơn” cô lắc lắc ly café trước mặt anh. Anh cười miễn cưỡng với cô rồi đi trước, cô vội vàng chạy theo sau “ Hải Nam, chờ em với nào”
Thật ra cô chính là kiểu tiếp xúc sẽ dễ bị thu hút bởi nụ cười của cô, anh chính là không yên tâm vì kiểu hòa đồng ấy của cô và anh chỉ muốn cô như thế với mỗi anh, khi nhìn thấy cô cùng người khác sẽ theo bản năng mà khó chịu. Anh ngồi trong phòng làm việc trầm ngâm, anh nhất định phải giữ cô bên mình và cách nhanh nhất chính là chính thức theo đuổi cô để những người khác không còn cơ hội nữa, lần này anh nhất định sẽ không cho bất cứ người đàn ông nào tổn thương cô nữa, nghĩ đến đây anh lại có chút chần chừ vì sợ nếu đường đột quá sẽ làm cô khó xử, và vấn đề chính là trong lòng cô anh rốt cuộc đứng ở vị trí nào?
 

Missnight

Thành viên mới
Tham gia
4/5/2021
Bài viết
12
Chương 8: Sao em không nhận ra ?

Tối nay cô và Hải Yên có hẹn ăn tối, cũng khá lâu rồi 2 đứa chưa cùng là cà khắp nơi, điện thoại hiện lên 2 chữ “ bạn yêu”
“ Tớ đang ra đây, nghe đi ăn uống là không thể nào bình tĩnh được” cô bật cười rồi nhanh chân ra đầu đường, hôm nay cô trong chiếc quần jean và áo phông rộng ai không biết vẫn nghĩ cô còn là sinh viên đang học, Hải Yên cũng từng bảo cô trông như một cô sinh viên năm nhất, thật trẻ trung.
Cả 2 vui vẻ ăn uống tại quán quen thuộc mà 2 đứa vẫn thường ghé đến, dù những lần ghé đến không nhiều nhưng chủ quán có vẻ rất ấn tượng với cô và Hải Yên sẽ thường mang cho bọn cô thêm đồ dùng phụ và có khi sẽ bắt chuyện một vài câu. Cô vào nhà vệ sinh ra thì thấy một cô gái đang nói chuyện cùng Hải Yên cô tò mò nhìn qua thì ra là cô bạn cùng lớp ngày cấp 3, thật ra cô và Hải Yên không mấy thân thiết với cô gái này nhưng ngày trước cô rất thích anh và thường bắt chuyện cùng Hải Yên còn cô thì hơi không thiện cảm 1 một chút vì cô và anh khá là thân nhau. Cô gượng cười ngồi xuống
“ Hóa ra 2 cậu vẫn thân như trước nhỉ?”
“ Ừ bọn tớ vẫn như thế” Hải Yên gượng cười trả lời theo lệ
“ Nghe nói anh trai cậu về nước và đang làm cho công ty nhà cậu đúng không?” Mắt cô bạn có ý khi nhắc đến anh với Hải Yên, cô khẽ mỉm cười cúi xuống đá vào chân Hải Yên
“ Ừ, còn cậu giờ làm gì rồi?”
“ À, tớ đang quản lý tòa nhà mà các cậu thuê, ba tớ là chủ khu đất đó”
“ À, ra thế” cô khẽ gật gù vẫn say sưa đang ăn, bỗng một cái gõ đầu làm cô giật mình
“ Những thứ này không tốt cho sức khỏe, không nên ăn nhiều” cô nhắm mắt lại sau đó ngước lên nhìn
“ Hải Nam, trời đánh còn tránh bữa ăn mà”
“ ANH, anh đến trả tiền đó hã?” Mắt Hải Yên sáng rực
“ Chào anh, Em là Khánh Thi học cùng lớp với Hải Yên, anh còn nhớ em không?” cô bạn khép nép giới thiệu, anh liếc mắt qua cô gái đối diện ngẫm nghĩ một lát
“ Xin lỗi, anh cũng không nhớ rõ lắm” có thể thấy được tia thất vọng trong mắt cô bạn
“ Không sao, hôm nay tớ có thể ngồi cùng được không dù sao tớ cũng không có hẹn với ai cả”
Cô và Hải Yên ngơ ngác nhìn nhau rồi cũng miễn cưỡng gật đầu, lâu lắm rồi cả 2 mới có không gian riêng tư anh phải năn nỉ lắm Hải Yên mới cho anh địa chỉ quán thế mà giờ lại gặp thêm một người khác nữa, bầu không khí trở nên ngượng ngùng hơn, cô không còn tự nhiên nữa
“ Anh Hải Nam, em quản lý tòa nhà của chi nhánh anh đang quản lý sau này có gì cần giúp đỡ cứ liên lạc em nhé” Khánh Thi đưa điện thoại về phía anh ánh mắt ra hiệu trao đổi cách liên lạc, cô và Hải Yên cố gắng cúi thấp đầu xuống ăn để phì cười, anh thì vẫn ngơ ngác thấy thế cô liền lên tiếng giải vây cho khánh Thi
“ Anh trao đổi thông tin với Khánh Thi đi có gì sau này tiện liên lạc”
“ Không cần đâu, anh có thông tin ở hợp đồng anh có thể xem lại và liên lạc khi cần” Khánh Thi hụt hẫng thu điện thoại, cô với tay gắp thức ăn bỏ thêm cho Hải Yên thì đụng phải nồi lẩu đang sôi, anh lập tức đứng dậy lấy khăn lạnh từ quầy chườm lên vết bỏng cho cô
“ Con nhỏ này, lại không cẩn thận” Hải Yên và anh đều lo lắng cho cô. Người ta nói tình cảm của một người đàn ông giành cho một cô gái nếu họ đã muốn giấu sẽ rất kỹ nhưng một cô gái đang yêu người đàn ông ấy sẽ rất dễ giàng nhìn ra được, ngay từ đầu Khánh thi đã biết tình cảm của anh không phải là tình cảm thông thường như anh em, từ ngày còn đi học cô sớm đã nhận ra, ánh mắt lúc này không khỏi có một tia ganh tỵ, rốt cuộc cô có gì mà cả anh và Hải Yên đều đặc biệt quan tâm. Khánh Thi cố gắng bắt chuyện thêm với anh nhiều hơn để tạo ấn tượng nhưng đều vô ích vì ngoài gia đình và cô ra anh không thân thiết với ai quá nhiều. Trên đường về cô và Hải Yên không ngừng trêu chọc anh cả 2 diễn lại cảnh Khánh Thi muốn tiếp xúc với anh rồi cười phá lên, anh chỉ biết lắc đầu cười nhẹ.
Sáng hôm sau một cô gái sang trọng bước vào công ty hỏi phòng giám đốc và lên thẳng, mọi người đều xì xào không ngớt, ngươi ta nói môi trường văn phòng chính là nơi lan tỏa thông tin nhanh nhất “ Mọi người thấy chưa, cô gái ấy tìm xếp nhà mình”, “ ôi, sang chảnh thể tôi làm sao mà đọ lại được”, “ An Mật, An Mật, nhớ qua dò la rồi đem tin vui về cho chị em nha” các đồng nghiệp nữ ngiêm túc nhìn cô, cô chỉ biết cười không quên nhắn tin cho Hải Yên
“ Vệ tinh lên tìm Hải Nam, Đề nghị nhà tình báo dò la và báo cáo tình hình chị dâu”
“ Tớ đang ở đây, là Khánh Thi” cô bạn trả lời kèm ico thở dài, cô bật cười
Buổi tối cô đang mải mê lướt điện thoại thì nhận được tin nhắn của anh bảo ra trước nhà lấy trà sữa, anh bảo tiện đường ghé qua, cô vui vẻ chạy ra
“ Em cảm ơn, Hải Yên có phần không đấy, không thôi nó lại bảo anh thiên vị em hơn” anh giơ ly trà sữa lên cho cô xem là phần của em gái
“ Nghe nói sáng nay Khánh Thi đến tìm anh, lần này chắc em sắp mất anh trai mất thôi, ngày trước cậu ấy thích anh đấy, anh thật sự không nhớ ư, tổn thương chết mất thôi” cô vừa ngồi trên trước sân vừa hút trà sữa vừa luyên thuyên, anh thì vẫn chăm chú nhìn cô không rời
“ Sao anh không thử với cô ấy nhỉ, hoàn cảnh gia đình tốt, nhan sắc thì cũng tính hàng đẹp, như thế em và Hải Yên sẽ có chị dâu sớm” cô vô tư quay sang phía anh cười thì phát hiện ra khoảng cách thật sự đã rất gần, hình như anh uống rượu có mùi men phả phất, anh níu vai cô lại
“ Vậy sao em không nhận ra, từ trước đến giờ người anh để ý nhất chỉ có một mình em?”
Cô hoảng hốt nhìn anh, lùi lại một chút khó khăn nuốt ngụm trà sữa, lúc này nhịp tim đã vượt qua mức bình thường.
 

Missnight

Thành viên mới
Tham gia
4/5/2021
Bài viết
12
Chương 9: Suy nghĩ của An Mật

Ngày trước tình cảm của anh với cô anh giẫu kỹ chưa từng một lần để lộ cứ thế rồi vụt mất cô cho một người đàn ông khác để mặc cô bị tổn thương, nghĩ đến đây mắt anh hiện lên tia tiếc nuối, nếu như anh không nghĩ có thể chờ cô thì có thể người cạnh cô là anh mới đúng, nhưng không sao cả hiện tại anh có thể bắt đầu lại cùng cô, chỉ cần cô có thể mở lòng anh nguyện sẽ dùng hết tâm sức để che chở. Chưa bao giờ cô thấy anh nghiêm túc như lúc này cô có chút bất ngờ theo quán tính thụt lùi về sau và chiếc ghê lúc này đã hết chỗ cô chới với rơi xuống anh nhanh chóng níu cô về phía mình lúc này khoảng cách 2 người rút ngắn lại hoàn toàn cô nuốt khan ấp úng
“ Anh… có phải…đang đùa hơi quá rồi không, lần này em sợ…em thật sự bị dọa rồi” cô cười nhạt nhẽo
“ Em đoán xem” anh vẫn giữ nguyên ánh mắt ấy với cô, ánh mắt đong đầy cảm xúc chỉ chờ cô gật đầu lập tức sẽ đem cả tương lại trao cho cô nguyện cả đời che chở bù cho những tháng ngày rối ren của cô, cô nuốt khan lập tức đứng bật dậy lúc này vẫn chưa dám quay lại nhìn anh, vẫn là điệu cười không chút cảm xúc ấy
“ Hình như… anh có uống rượu thì phải, hay là… ngày mai chúng ta lại nói chuyện nha, em buồn ngủ quá” cô làm điệu bộ ngáp dài không thể giả dối hơn, cô nhanh chân chạy thật nhanh vào nhà thì bị dọng nói của anh giữ lại
“ Em biết đó, thật ra 5 năm trước anh rất khó khăn để trao đôi tay em cho một người đàn ông khác, rồi 5 năm sau anh lại biết được em đã trải qua những gì, anh thật sự đã trách bản thân rất nhiều, nếu như anh có thể giành em lại được thì tốt biết mấy, nhưng không sao cả, giờ vẫn còn kịp đúng không? Cho anh cơ hội bước vào cuộc đời em được không? An Mật?” ánh nhìn của anh mông lung vô định không biết cô sẽ trả lời thế nào. Cô cảm giác trái tim mình lúc này đây đang lệch mất một nhịp, điều quan trọng hơn lại sao cô lại có chút phản ứng chấp nhận, cô thật sự điên mất thôi, Hải Nam cần người bên cạnh nhưng đương nhiên không phải cô, anh xứng đáng gặp được người tốt hơn cô nhiều lần, cô đã ly hôn là người đã từng đỗ vỡ trong hôn nhân như vậy chẳng phải rất thiệt thòi cho anh sao, kể cả khi cô có tình cảm với anh cô cũng sẽ không bao giờ để cho đoạn tình cảm ấy phát triển thêm chút nào nữa, cô chắc chắn sẽ từ chối anh.
“ Thật ra chúng ta không thể, anh biết mà, nếu có thể cũng sẽ chẳng thể lâu dài, tình cảm của chúng ta vẫn đang rất tốt, em nghĩ cứ như thế là ổn rồi, xem như hôm nay em chưa nghe gì, anh cũng chưa nói gì, anh mãi là người anh trai em thương nhất”
“ Nhưng anh chưa từng muốn làm anh trai của em dù chỉ 1 giây, ngoại trừ lần trao em cho người đàn ông khác anh chưa từng là anh trai của em, anh sẽ chờ, chờ đến ngày em có thể mở lòng với anh” anh lặng lẽ rời đi còn cô cứ thế nhìn theo anh, đêm nay có lẽ cả hai sẽ rất khó đi vào giấc ngủ vì những chuyện đã qua cũng như những chuyện sắp tới
Kể từ lần anh vì cô mà bị thương thì cô và Hải Yên có thể tự nhiên đi làm cùng nhau, cùng nhau ăn cơm hoặc uống café chung, buổi sáng cả 2 thường xuyên hẹn giờ vào cùng nhau, hôm nay đang đi vào sảnh chính thì có tiếng gọi từ sau
“ Hải Yên, An Mật” là anh, anh đang gọi cô và Hải Yên, cô giật mình không dám quay lại, Hải Yên vừa quay lại vẫy tay “ Anh” cô đã nhanh chóng chuồn trong nháy mắt cô bạn vừa quay lại thì không còn nhìn thấy cô đâu nữa ngơ ngác nhìn quanh, anh cúi đầu bật cười, cô lúc này giống như đứa trẻ mắc lỗi anh không thể không buồn cười, buổi chiều anh cố tình ghé qua phòng chăm sóc khách hàng tìm thông tin ngay lập tức cô liền lấy cớ đi xử lý tài liệu khách hàng lại bỏ chạy, anh biết thật ra cô đang cho anh cũng như chính cô thời gian để có thể thoải mái hơn, nhưng kể cả khi cô có tránh né anh vẫn sẽ chờ cô. Vừa tan ca cô đang rón rén nhìn trước ngó sau rồi mới bước vào thang máy thì ở đâu anh đột nhiên xuất hiện như chờ trước cô nhanh tay bấm nút đóng thang máy nhưng đôi chân dài của anh có lẽ đã nhanh hơn mấy phần anh đưa cánh tay vào cửa thang máy khi khoản cách chuẩn bị đóng rồi thản nhiên bước vào nghiêng đầu nhìn cô kiểu buồn cười cô cuối cùng cũng bị bắt thóp
“ Anh tan ca sớm hơn bình thường một chút nhỉ” cô cố gắng giữ nụ cười tự nhiên nhất có thể
“ Tại sao tránh anh?”
“ Em á, em có tránh anh á, chắc là anh hiểu lầm rồi đó, em làm gì có” cô cố gắng biện minh
“ Thế thì tốt, để anh đưa về dù sao chỗ anh qua em cũng gần”Anh đã chuyển qua căn hộ gần công ty để tiện đi làm từ tuần trước, Hải Yên thì vì lười nên vẫn chọn đi về nhà, chỗ anh cách công ty không xa và cũng cách nhà cô không xa
“ không cần đâu, e đi taxi về được rồi”
“ Nếu em nói không tránh anh thì nên để anh đưa về chứ nhỉ?” anh cố tình bắt thóp cô
“ Cũng được” cô nhìn sang phía khác nuốt khang
Anh tiễn cô vào nhà cả 2 vẫn im lặng không biết bắt đầu câu chuyện từ đâu cô cố gắng đi nhanh hơn để kết thúc bầu không khí gượng gạo này bỗng anh chợt kéo tay cô lại
“ Anh sẽ cố để em thoải mái nhất, nhưng hãy suy nghĩ về anh và về chúng ta, lần này anh thật sự nghiêm túc, quá khứ của em anh không hề để ý nên em cũng không cần bận tâm, thứ chúng ta cần nhìn về là tương lai, anh không hề thương hại em, anh chỉ cần biết em có muốn hay không muốn cùng anh thôi còn lại những thứ khác với anh không quan trọng” cô cúi đầu xuống khẽ thở dài
“ Em xin lỗi, với em một lần là quá đủ rồi, anh còn là anh trai của Hải Yên, anh có từng nghĩ qua người nhà anh sẽ chấp nhận một người đã trải qua tan vỡ như em không, anh không để ý nhưng em thì để ý, em thật sự không đủ tự tin để bắt đầu lại nữa, xin anh, đừng để mối q.uan h.ệ của chúng ta trở nên tệ đi” cô bỏ đi để lại anh với bàn tay chới với trong không trung đôi mắt lúc này đã trở nên ảm đạm. Cô đã suy nghĩ rất nhiều về anh, hình như cô đã rung động, cô nhớ về những lúc cùng anh nhiều hơn, cô bật tắt chiếc đèn ngủ liên tục rồi lại trở mình qua lại, anh cũng không khá hơn là mấy, có thể anh đã vội vàng quá chăng hay là anh nên cho cô thêm thời gian. Cô nghĩ đến anh trong đầu lại rối như tơ vò, một người như cô chưa từng dám mơ có thể cùng một người tốt như anh, như thế anh nhất định là thiệt thòi hơn, cô nên hướng anh đến một mối q.uan h.ệ tốt hơn, anh với cô có lẽ chỉ là chấp niệm của 5 năm trước, cô sẽ chứng minh cho anh thấy anh không hề phải chịu trách nhiệm gì cho tương lai của cô cả, trong đầu cô lúc này hiện lên hình ảnh Khánh Thi, có lẽ cô nên làm gì đó.
 
Top