Trẻ mồ côi

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi 01678955946, 31/3/2016. — 872 Lượt xem

?

Tôi là ai?

  1. Lựa chọn...

    0 phiếu
    0,0%
  2. Lựa chọn...

    0 phiếu
    0,0%
Có thể chọn nhiều mục.
  1. 01678955946

    01678955946 Buồn theo nắng mưa Thành viên thân thiết

    Trẻ mồ côi

    Ngoài trời, mưa càng lúc càng to hơn, từng hạt mưa cứ tí
    tách rơi xuống mặt đất tạo nên nhưng âm thanh dồn dập trong màn đêm. Dưới bầu trời u ám, một bóng người ngồi co ro dưới mái hiên nhà của người không quen, đó là một cô bé gái mặc bộ
    đồ rách được vá lỗ chỗ, cô đang gắng sức kéo cái vạt áo lên phía trước để mong sao có thể che cho đôi chân gầy bớt lạnh, cô cứ kéo, cứ níu như muốn cái áo sẽ
    thêm dài ra, thêm rộng hơn mà che đôi chân kia. Mưa vẫn cứ rơi tí tách ngoài trời từng giọt rơi xuống nền đất lạnh đã đẫm nước mưa, trong này từng giọt nước mắt cũng đang tí tách rơi xuống thèm nhà, nhưng ai nào biết được rằng mưa đang rơi hay nước
    mắt đang rơi trong tâm hồn của một đứa trẻ mồ côi?
    Từ ngày ba mẹ qua đời vì món nợ khổng lồ không bao giờ
    trả hết, cô cũng chính thức trở thành trẻ mồ côi. Mặc dù
    hai ba mẹ cô muốn mang theo cô xuống đoàn tụ cùng ông bà tổ
    tiên nhưng chợt tấm lòng cha mẹ lại dậy lên cảm giác không
    nỡ, cả ba mẹ cô đều không muốn hi sinh một tương lai tươi đẹp
    đang chờ cô phía trước. Dù có hơi ích kỉ khi mà để cô một
    mình sống trên trần gian đầy giả dối này nhưng biết sao giờ,
    ba mẹ không muốn chỉ vì ba mẹ mà cả đời cô phải sống một
    cuộc sống lúc nào cũng phải trốn chạy người khác. Lúc sắp
    rời khỏi cuộc đời, trong giây phút cận kề bên chiếc lưỡi hái của Thần Chết, ba mẹ cô đã xin trời phù hộ cho cô sẽ
    gặp được một người hảo tâm, sẽ nhận nuôi nó và cho nó cuộc
    sống tốt hơn khi nó sống cùng ba mẹ ruột thịt này.
    Ngoài trời mưa cứ rả rất không ngừng, từng đợt gió lạnh buốt cứ
    như vô tình mà quất mạnh vào người cô bé, mỗi đợt gió đến
    là người cô lại run lên cầm cập. Xa xa, không biết từ đâu mà
    từng lời hát cứ như vô tình lướt qua tai cô:"[...] Cuộc sống
    mưu sinh không làm em qua cơn đói từng ngày, vì em không cha, vì
    em đã mất mẹ, đau thương cũng là thương đau.[...] ".
    Nghe thấy lời hát đó, những giọt nước mắt ấm nóng như có
    thêm động lực mà cứ tuôn rơi mạnh mẽ xuống từ khuôn mặt lem luốt làm ướt cả hai cánh tay đang ôm lấy đầu gối rồi không dừng lại mà tràn xuống cả đầu gối rồi không dừng lại mà làm ướt luôn cả xấp vé số bán ế mà nó đang nắm chặt trong tay, từng
    cơn nấc nhẹ hoà cùng lời nói bị ngắt quãng:" Ba..hức mẹ ơi,
    ha..i Hức.. người... đang ở hức.. đâu? Tại sao.. Hức.. Lại
    hức.. Bỏ con?" và bỗng hàng loạt những hình ảnh thân thuộc
    cũng theo cơn gió lạnh kia mà hiện lên trước mắt cô, đó là những lúc cả gia đình cùng nhau chơi đùa, cùng nhau làm việc, cùng nhau chạy trốn mỗi khi có người tới siết nợ hay những lúc cả nhà vui vẻ quây quần bên mâm cơm đang nghi ngút khói giữa đêm trời mưa lớn.
     




Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP