Thơ về mẹ, đọc xong đừng khóc!

aizi

Cựu quản lý
Thành viên thân thiết
Tham gia
19/12/2009
Bài viết
1.023

Con ơi! khi con còn thơ dại
Mẹ đã mất rất nhiều thời gian
Mẹ dạy con cầm thìa, dùng đũa ăn cơm
Mẹ dạy con buộc dây giày, chải tóc, lau nước mũi
Những kỉ niệm mẹ con mình sống bên nhau
làm mẹ nhớ thương da diết
Vì thế, khi mẹ chóng quên, mẹ chậm lời
Con hãy cho mẹ chút thời gian
Cho mẹ suy nghĩ thêm
Cho dù cuối cùng ngay cả định nói gì...
Mẹ cũng quên....

megia_1.jpg

Con ơi! con quên là mẹ đã tập cho con
Con mới thuộc khúc đồng giao đầu đời
Con nhớ không mỗi ngày mẹ đáp
Nên nếu mẹ lỡ kể nhiều lần câu chuyện món răng
Ngâm nga những khúc ru con thời bé
Xin con tha thứ cho mẹ
Xin con cho mẹ chìm trong những hồi ức ấy nhé
Xin con đáp lời mẹ kể những chuyện vụn vặt trong nhà!



megia_4.jpg



Con ơi giờ mẹ thường quên cài nút áo, xỏ dây giày
Ăn cơm vãi đầy vạt áo
Chải đầu tay bần bật run
Đừng giục giã mẹ
Xin con nhẫn nại chút và dịu dàng thêm
Mẹ chỉ cần có con ở bên
mẹ đủ ấm


megia_2.jpg




Con ơi giờ mẹ chân đi không vững, nhấc không nổi bước
Mẹ xin con nắm tay mẹ,
Dìu mẹ, chậm thôi
Như năm đó
mẹ dìu con đi những bước đầu đời...

megia_3.jpg

Đọc bài thơ mà mắt e ướt lệ.
Đúng thật.


Mẹ đã hi sinh tất cả cho những đứa con thơ (ngay cả khi nó đã đủ lông đủ cánh có thể tự bay đi)

Và mong ước của mẹ thật giản dị, nhỏ nhoi nhưng không ít trong chúng ta làm được
hoatrangnguyen1412
hoặc là bỏ từ nhưng hoặc là ko nhìu trong chúng ta làm dc chứ
 

ngopro9x

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
31/5/2011
Bài viết
182
Mẹ.con nhớ mẹ lắm mẹ ah.con thương mẹ quá mẹ ơi
 
Top