Thích cậu một chút thôi…

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi Sun Glare, 6/8/2013. — 1.345 Lượt xem

  1. Sun Glare

    Sun Glare Tân Sinh Viên Thành viên thân thiết

    Thích cậu một chút thôi…

    Kỳ I

    Nhi ngắm nhìn mình trong bộ váy trắng trong túi đồ Nam dúi vào tay lúc nãy, một cô bé khác lạ nào đó đang mỉm cười với Nhi, nụ cười trong veo như màu nắng, mắt hiền hòa lấp lánh vui.
    1. Dạo gần đây Nhi gặp một chuyện không như ý muốn, năm cuối cấp, thi cử và áp lực học hành đè nặng lên vai, thêm nữa là tình trạng mẹ trở bệnh nặng hơn, bố vẫn biền biệt chưa có tin tức hồi về nhà. Nhi gần như gục ngã. Một đứa con gái mười tám tuổi, cáng đáng hết mọi việc trong nhà, lo cho hai đứa em nhỏ… Cuộc sống của Nhi gần như chẳng có nổi một tia sáng của mặt trời. Ai đó đồng trang lứa có thể thấy một lứa tuổi mộng mơ rất đẹp, một màu hồng tươi sáng và một tương lai hứa hẹn ở phía trước, phía sau cánh cổng trung học phổ thông và trước ngưỡng cánh cổng đại học. Nhưng với Nhi thì không…

    Chiều tan trường, tất tả trên đường về để lên viện thăm mẹ, Nhi nghe tiếng gọi từ phía sau của một cậu bạn trong lớp.

    - Ê, đi đâu thế?

    - Đi về chứ đi đâu.

    Nam hỏi, Nhi quay lại đáp lời gọn lỏn. Nhi không biết sao cậu bạn lại ra bắt chuyện với mình, một người hầu như chẳng bao giờ nói chuyện với đám con gái. Hơn nữa, Nhi cũng không thấy mình có mối liên quan gì lắm đến cậu bạn khi ở lớp. Ở lớp Nhi, thậm chí là ở trường mà Nhi đang học, cậu bạn ấy là hot boy gì đó, là thần tượng gì đó của bọn con gái. Nhi không quan tâm lắm, thấy bề ngoài có vẻ sáng sủa thông minh, cũng học giỏi nhưng lạnh lùng, chẳng bao giờ chủ động nói chuyện với mọi người.

    - Lên đi tôi đèo cậu về cho.

    Nhi tròn mắt, giả lảng. Chắc hẳn không phải có ý tốt đèo Nhi về, chắc chắn là có chuyện gì đó.

    - Lên đi, sao đứng im đó?

    - Không cần đâu, tớ tự đi được, cậu cứ đi về đường của cậu đi.

    Thấy Nhi bướng bỉnh, Nam cầm cặp Nhi để vội lên giỏ xe, phóng xe đi một mạch, cô bé cứ đứng đó, mặt nghệt ra, vừa ấm ức vừa buồn cười. Bình thường chuyện Nam chủ động tiếp xúc với một cô bé nào đó đã là chuyện lạ, đằng này lại đòi đưa Nhi về nhà…

    - Lên đi, người đâu bướng thế? Biết cậu lên viện thăm mẹ nên tôi cho đi nhờ, tôi cũng có việc lên đó mà.

    Chạy đi được một đoạn thì Nam quay lại, nói nhanh mà tránh nhìn vào mắt Nhi, cô bé nghe xong mới tin được năm trên mười phần, đến việc lại gần và ngồi trên yên xe cũng dè chừng cậu bạn. Đợi khi Nhi ngồi xong Nam mới bắt đầu đi và nhoẻn miệng cười, tiếng huýt sáo khe khẽ hòa cùng cơn gió đầu mùa hạ, gió nóng mà đường phố cũng nóng ran, chỉ có đôi má Nhi hây hây hồng và môi Nam cứ tủm tỉm cười như thích thú.

    [​IMG]
    2. Từ sau lần đó, mỗi lần tan học Nam đều chủ động chờ Nhi ở cổng trường. Bạn bè cùng lớp lấy làm lạ, bạn bè trong trường càng tò mò thắc mắc. Có không ít những tin đồn xung quanh chuyện cậu chàng hot boy tăm tia để ý đến cô bé “lọ lem” của khối lớp mười hai. Chẳng ai trong số Nhi và Nam đứng ra thanh minh, cứ mặc kệ những lời xì xầm bàn tán. Nhưng Nhi cũng thắc mắc và băn khoăn nhiều, thấy việc đi nhờ Nam như thế rõ ràng là không đúng, chẳng vì lý gì Nam lại giúp đỡ Nhi nhiều đến thế. Có lần cô bé đánh bạo hỏi.

    - Nam này, cậu có người thân trên viện thật à?

    - Thật chứ sao không? Cậu không tin tôi à?

    Trả lời câu hỏi bằng một câu hỏi khác luôn là phong cách của Nam. Nhi nghe thấy vậy lặng thinh, chỉ gật gật đầu rồi nhanh chóng xua đi những hồ nghi khác. Cái cách Nam nói chuyện với Nhi vẫn còn dè chừng, còn nhiều xa cách như thế, đảm bảo là cậu ấy chẳng có ý gì với Nhi cả. Vẫn là một cậu bạn lạnh lùng khi bên Nhi, một người ít nói, đôi khi trầm tư, lúc nào cũng tỏ ra không liên can gì đến cậu ấy, kể cả có việc gì đi chăng nữa. Nhi mỉm cười, lúc bấy giờ mới thở dài ra một cái vô cùng nhẹ nhõm, như thể trút bỏ được những gì trăn trở từ lâu lắm.

    - Ờ, vậy bao giờ cho tớ thăm người thân với cậu nhé. Cậu cũng hay thăm mẹ tớ mà tớ lại chưa đến thăm người nhà cậu được. Tớ vô tâm quá.

    Nam lẳng lặng không trả lời bởi thật ra cũng chẳng biết phải trả lời thế nào cho phải.

    Một lần đi qua văn phòng, nghe tiếng thầy chủ nhiệm và Nhi cùng nói chuyện, việc học hành của Nhi sa hút hẳn sau một thời gian, lý do là mẹ cô bạn nhập viện, bố đi biệt xứ, chẳng có tin tức hồi âm gì về cả. Một mình Nhi lo lắng cho mẹ và hai em nhỏ. Hoàn cảnh của Nhi khó khăn nhất lớp nhưng chẳng bao giờ chia sẻ với ai. Cả lớp không một ai biết chuyện của Nhi để giúp đỡ, Nam cũng vì vô tình nên mới nghe được.

    Vốn dĩ người nhà Nam chẳng có ai phải vào viện cả. Chỉ vì thấy cô bạn cùng lớp ngày nào cũng vất vả đi đi về về giữa những đoạn đường nắng nôi như thế, vừa lo cho em vừa lo cho mẹ, Nam thấy cảm mến và muốn giúp đỡ Nhi. Nhưng vì sống khép mình, lại nổi tiếng lạnh lùng nên cậu chàng chẳng biết ngỏ lời giúp đỡ như thế nào cho phải, Nhi lại là cô gái nếu không có lý do chính đáng thì nhất định không nhận lời. Nam đành ngậm ngùi bịa ra một người họ hàng thân thích nào đó bị ốm phải nhập viện, thời gian dễ chừng ngang ngửa với thời gian mà mẹ Nhi ốm. Có vậy mới có lý do để ở bên cạnh giúp đỡ, cho đến khi mẹ Nhi ra viện…

    Những ngày bên cạnh giúp đỡ Nhi là những ngày Nam cảm thấy mình đang sống rất khác. Cuộc sống của Nam có ý nghĩa hơn hẳn khi giúp đỡ một ai đó. Và một ai đó cũng dần trở nên đặc biệt. Nhi vẫn vô tư hồn nhiên như thế, những lo nghĩ cho chuyện gia đình choáng hầu hết thời gian của cô bạn, cô bé chỉ biết rằng mình có thêm một người bạn rất rất tốt, luôn bên cạnh để giúp đỡ, mặc dù khuôn mặt cậu ấy có hơi khó chịu, hơi khinh khỉnh một chút xong thật ra lại vô cùng nhiệt tình. Với Nhi, Nam cũng dần trở thành một người đặc biệt, một người bạn quan trọng theo một nghĩa nào đó.

    - Mẹ cậu đỡ hơn nhiều chưa?

    - Cũng đỡ hơn nhiều rồi, bác sĩ nói chắc đầu tuần sau là được ra viện.

    Nhi mỉm cười, thần thái nhìn sáng rỡ như thể bây giờ bầu trời có sập xuống thì cũng chẳng có gì đáng phải lo ngại cả. Nam bị hút hồn bởi một phút lơ đãng nhìn thấy nụ cười của Nhi. Một nụ cười hiền, chắt chiu vất vả, một nụ cười không than oán hoàn cảnh éo le cũng không buôi xuôi số phận. Nam thích nhìn ngắm khuôn mặt của Nhi những lúc ấy, đôi mắt hiền và nụ cười thật hiền, nhẹ nhàng, trong trẻo như vạt nắng một sớm bình minh.

    3. Từ sau khi mẹ Nhi ra viện, Nam không còn lý do nào để chở Nhi về nhà. Dù có cố chấp đứng đợi trước cổng trường, vòng vo đủ mọi lý do thì Nhi vẫn từ chối. Nhi luôn cho rằng Nam nên dừng lại sự giúp đỡ ở đây thôi, Nhi thấy vui vì có Nam đồng hành bên cạnh những tháng ngày như thế, nhưng nếu tiếp tục, Nhi sẽ cảm thấy có lỗi với Nam, giống như đang lợi dụng lòng tốt của Nam vậy. Hẳn nhiên Nam biết cô bạn sẽ có những suy nghĩ như thế nên ngoài việc chấp nhận thôi không đưa đón Nhi đi học nữa thì cũng chẳng biết làm thế nào hơn.

    Đúng dịp đó, trường có tổ chức party cho học sinh khối lớp cuối cấp. Bọn con gái trong lớp đua nhau rộ lên về việc làm đẹp, sắm sửa trang phục các kiểu. Với bọn con gái lớp mười hai, đứa nào cũng biết làm điệu làm duyên nên thích thú ra mặt. Bọn con trai không quá mặn mà với buổi party xong cũng có vẻ hăng hái vì không muốn thua kém bọn con gái. Riêng Nam là bí thư đoàn trường nên phụ trách công tác chuẩn bị. Mọi việc đều yêu cầu phải được lo tươm tất để mang lại một buổi party thành công nhất có thể, ghi dấu ấn khó quên trong lòng mấy đứa học trò quỷ mà theo như thầy tổng phụ trách nói: “Để ra trường rồi chúng nó cứ nhớ mãi, muốn quay về trường mãi thôi.”

    [​IMG]
    Nhi là một cô bạn gái đặc biệt, nằm ngoài lề những vụ bàn tán xôn xao quần quần áo áo. Có lần chạm mặt nhau ở canteen trường, Nam giả vờ đi mua nước va phải Nhi, hỏi vu vơ.

    - Nhi này, buổi party của trường tổ chức, cậu thấy sao?

    - Cũng hay. Tớ thấy các bạn lớp mình thích lắm.

    - Tôi hỏi cậu cơ mà. Bọn nó thì đứa nào chẳng thích.

    - À, tớ… chắc không đi được. Nghe nói Nam trong ban tổ chức, chúc Nam làm tốt nhé, sẽ thành công thôi.

    Nhi mỉm cười chạy lướt đi khiến Nam ngẩn ngơ trong giây lát. Chắc hẳn là Nhi không tham gia vì chuyện gia đình. Ở trong hoàn cảnh ấy chẳng ai còn đủ tâm trạng để tham gia cả. Nhưng nếu có thể, Nam vẫn muốn Nhi thử một lần. Tuổi học trò suốt một quãng đường dài như thế, nếu Nhi không thử hòa nhập cùng bạn bè, quá khứ về thời tuổi xanh trong Nhi cũng sẽ ám một màu buồn như màu mắt Nhi vậy. Nam hy vọng mình có thể giúp gì đó cho cô bạn, nếu có thể để cô bạn vừa chăm lo cho gia đình, vừa được đến dự buổi party chia tay thì tốt nhất. Đó hẳn là một việc không dễ dàng, nhất là với một người giàu lòng tự trọng như Nhi.

    Thời điểm nước rút trước buổi party, Nam loay hoay nhiều việc, những người bạn đồng hành cũng tỏ ra mệt rã rời vì phải cáng đáng nhiều thứ, từ chuyện học hành ở lớp đến chuyện hoạt động tập thể như thế này. Một trong số những người đứng trong ban tổ chức là Liên, người năng động nhất, nhiệt tình và hăng hái nhất cho vụ party lần này luôn cố gắng hòa nhập cùng Nam, giúp đỡ cậu luôn chân luôn tay, là người hỗ trợ đắc lực nhất.

    - Cậu muốn buổi party sẽ diễn ra như thế nào?

    Thấy Nam ngồi nghĩ ngợi vu vơ gì đó ngoài bậc thềm, Liên cầm chai nước mát lạnh áp vào má cậu, khi Nam quay lại vội vàng tặng kèm một nụ cười tươi khuyến mãi để dập đi cái nhìn chòng chọc của Nam.

    - Hỏi tôi à? – Nam lạnh lùng trả lời, vẫn là một câu hỏi để bắt đầu một câu hỏi khác.

    - Ừ, có hai đứa, chẳng lẽ tớ tự nói một mình.

    - Biết đâu đấy! À, mà… nếu được, thì tốt nhất là nên có mặt cậu ấy…

    Nam nhìn ra phía xa, những tán phượng nhuộm đỏ một góc trời. Tiếng ve gọi hè râm ran trên tán lá, ánh nắng chói chang nằm vươn dài hết một khoảng rộng trên sân trường. Liên nhìn Nam nheo mắt.

    - Là cô bé lọ lem, người yêu tin đồn của cậu ấy à?

    Nam không nói gì, lẳng lặng đặt chai nước còn mát lạnh bên cạnh chỗ Liên ngồi, đứng dậy và đi khuất. Liên nhún vai, không nói gì cũng không đuổi theo, chỉ đến khi cậu ấy đi khuất mới buột miệng thốt ra.

    “Nhi thì có gì hơn tớ? Chẳng gần gũi cậu hơn tớ, chẳng xinh đẹp hơn tớ, cũng chẳng giỏi giang hơn tớ… Tớ không tin cậu thích được cậu ấy…”

    Về phần Nam, đúng là Nam đang nghĩ cách để có thể mời khéo Nhi đến buổi party, nhưng Nam ghét cái cách mọi người gọi Nhi là “cô bé lọ lem”. Cuộc sống của Nhi có gì là không tốt? Một cô bạn chịu thương chịu khó, chăm chỉ đến mức người ta chỉ có thể tìm trong truyện cổ tích ngày xưa… Nam không biết tại sao, nhưng cứ mỗi khi nghe người khác nhắc về Nhi như thế khiến cậu bực mình. Trong thâm tâm của Nam, Nhi là một cô bạn gái đặc biệt, người bạn ấy nhất định xứng đáng được trân trọng hơn bất cứ ai.Việc họ ném về phía Nhi những cái nhìn như chế giễu ấy khiến Nam cảm thấy thương Nhi nhiều hơn, và ghét mọi người nhiều hơn…

    [​IMG]
    4. Mẹ Nhi sau khi ra viện đã có thời gian dưỡng bệnh nên sức khỏe phục hồi nhanh chóng. Mẹ trở về làm nguồn vui cho cô con gái nhỏ, tiếp tục thêm sức mạnh để Nhi vững vàng trên đôi chân của mình. Việc thiếu vắng đi một cậu bạn thường xuyên bên cạnh cũng là việc mẹ Nhi lưu tâm. Có lần mẹ hỏi Nhi.

    - Cậu bạn con lâu lâu không thấy đi cùng nhỉ?

    - Dạ… bạn ấy bận học mẹ ạ.

    - Ừ, các con cuối cấp rồi. Gắng lên con nhé, việc nhà cứ để mẹ lo, con cứ tập trung vào học hành cho thật tốt đã.

    Câu hỏi gợi nhắc của mẹ về Nam khiến Nhi chạnh lòng thấy buồn. Nhiều hôm gặp trên lớp Nhi nhác qua thấy vẻ mệt mỏi của Nam, Nhi đoán là do phải chuẩn bị quá sức cho buổi party cuối cấp. Nhi chưa bao giờ được tham gia những hoạt động như thế, cũng có đôi chút tò mò. Nhưng nghe bọn con gái kháo nhau là thường đi theo đôi, đi theo cặp, rồi còn váy áo xúng xính cho thật đẹp, thật duyên nữa… Những cái đó Nhi không nghĩ là mình đủ điều kiện để tham gia. Nếu như tham gia mà mặc bộ đồng phục lớp thì hẳn lại có đâu đó những tiếng xì xầm “cô bé lọ lem” như cái cách mà người ta vẫn gọi. Nhi không buồn, không tủi, chỉ thấy lạ lẫm vì hóa ra trong mắt bạn bè mình cũng chỉ là một người như thế, dù có thế nào đi chăng nữa cũng mãi vẫn là “lọ lem”. Nhi cười buồn.

    - Nhi ơi Nam đến tìm này con!

    Tiếng mẹ gọi vọng từ phía ngoài sân. Nhi nghe tên Nam bèn thấy lạ lẫm, hệt như cảm giác lần đầu cậu ấy “bắt ép” Nhi lên xe để đèo lên viện thăm mẹ. Nụ cười của Nhi thoáng qua, lướt nhanh rồi chợt tắt, cho đến khi gặp Nam thì tắt hẳn, nhạt nhòa như chưa từng xuất hiện.

    - Có chuyện gì thế Nam? Mà sao biết nhà tớ?

    - Ngày kia party đấy, tôi chưa có ai đi cùng, đi cùng… được không?

    Nhi im lặng, Nam im lặng. Khó nhọc lắm Nam mới nói thẳng thắn được ngần ấy từ và không vấp váp, cũng khó nhọc lắm mới tỏ ra vẻ lạnh lùng bất cần như mọi khi. Quả thật, tim Nam đập mạnh, mạnh đến nỗi Nhi đứng cách xa một đoạn vẫn có thể nghe thấy được. Đôi mắt Nam nhìn Nhi kiểu muốn nói:

    “Nhận lời đi, không đi là chết với tớ!”

    Nhi bật cười, gật gật, Nam thấy vậy cũng bật cười. Bất giác, đặt vào tay Nhi một túi đồ.

    - Cầm lấy nhé, quà của tớ cảm ơn vì đã gật đầu. Hôm ấy tớ qua đón nhé!

    Nam nói nhanh rồi vụt đi mất, ra đến cổng thoáng nghe thấy tiếng cậu bạn chào mẹ Nhi rồi mất hút. Lại một lần nữa má Nhi đỏ lựng, cảm giác lạ lẫm với một người bạn. Cho đến trước khi Nam xuất hiện, Nhi vẫn đinh ninh rằng buổi party ấy quá xa vời với mình, chắc chắc Nhi sẽ chỉ nhìn ngắm nó trong mơ và đến lớp nghe bọn bạn bàn tán về những chuyện xảy ra trong buổi tối đó. Nhưng sau khi Nam đến, cậu ấy đã thổi một cơn gió mát lành vào giấc mơ của Nhi. Nhi ngắm nhìn mình trong bộ váy trắng trong túi đồ Nam dúi vào tay lúc nãy, một cô bé khác lạ nào đó đang mỉm cười với Nhi, nụ cười trong veo như màu nắng, mắt hiền hòa lấp lánh vui. Đó cũng là lần đầu tiên Nhi biết ý thức được mình cần phải xinh đẹp hơn trong-mắt-một-người.

    5. Ngày mà Nhi nghĩ rằng sẽ không có mình ở đó cuối cùng cũng đến. Ngày mà Nam xuất hiện trước cổng và đón Nhi như lời hẹn. Nhi bẽn lẽn xin phép mẹ, khó khăn lắm mới dám thổ lộ là lần đầu tiên được tham gia cùng tập thể lớp, lớn hơn là tập thể các bạn khối lớp mười hai ở trường. Mẹ cười hiền, ngắm nhìn con gái một lượt, mẹ đinh ninh rằng Nhi sẽ có một tối rất vui bên bạn bè, niềm vui mà Nhi đáng được hưởng sau những lo toan thường trực.

    Nam nhìn Nhi lạ lẫm trong bộ váy trắng tinh khôi. Lần đầu tiên thấy Nhi trở nên khác lạ không phải trong dáng hình của bộ đồng phục lớp. Đúng là trên lớp nhìn Nhi mặc đồng phục quen rồi, khác một xíu cũng không nhận ra. Nam phải chớp mắt liên tục mấy cái, cho đến khi Nhi mỉm cười, véo nhẹ vào tai cậu bạn mới à lên thích thú. Nhi và Nam cùng đến buổi party, trong Nhi trống ngực đập liên hồi, cảm giác hồi hộp như lần đầu tiên được nhận một phần thưởng lớn lao nào đó. Nam tinh ý, nắm hờ lấy tay Nhi, khi đi được một quãng, đứng trước sân trường, trước lửa trại và tấm biển chào mừng của buổi party, Nam siết nhẹ tay Nhi, ghé vào tai cô bạn thì thầm:

    - Có tớ ở đây!

    “Có tớ ở đây” – Đó là câu mà Nhi thích nhất, là câu nói khiến Nhi thấy vững tâm nhiều nhất, không còn bất cứ mặc cảm tự tin nào cả, không còn sợ bất cứ một ánh mắt nào cả. Khi mà Nam ở bên cạnh nhìn Nhi tin cẩn đến thế, cậu ấy thậm chí còn không xưng “tôi” nữa, đã chuyển thành “tớ” tự nhiên từ lúc nào rồi. Nhi mỉm cười, nụ cười ẩn trong một góc khuất, cho đến khi một người khác xuất hiện, bên cạnh Nam, đứng đối diện với Nhi, trong bộ váy trắng tinh khôi giống hệt của Nhi, cô bạn mỉm cười, nắm lấy tay còn lại của Nam, nhìn vào mắt Nhi nói.

    - Không phải Nam đã hẹn tớ sao, tớ chờ cậu từ nãy. Chúng mình đi thôi!

    Liên kéo mạnh khiến Nam buông tay Nhi ra trong một phút bất cẩn. Mọi người cùng đổ dồn ánh nhìn ngạc nhiên về sự xuất hiện của ba người, Nam ở vị trí trung tâm, hai cô gái bên cạnh trang phục giống hệt nhau, một người tươi cười nhí nhảnh, đôi mắt tinh anh ánh lên phần nào sự tự tin thái quá, một người ngơ ngác vì ngạc nhiên, đôi mắt mờ mờ bóng nước. Đến khi tất cả đều định hình được tên họ của ba nhân vật chính, những đợt sóng rì rầm ngày một mạnh mẽ hơn, dội vào tai Nhi những thanh âm chát chúa.

    - Không phải là Nhi đấy à? Lọ lem đấy? Sao lọ lem lại có mặt ở đây?

    - Liên kìa? Là người công khai theo đuổi Nam bí thư đấy…

    - Oài, người yêu tin đồn của Nam bí thư cũng đi theo à?

    - Hôm nay vịt cũng thành thiên nga được rồi…

    - ….

    Nhi thấy tai mình ù đi, đôi mắt nhòe nước, nỗi tủi thân và tự ti ập lên quá lớn. Vừa lúc đó, khi Nam còn chưa kịp quay sang để an ủi hay làm một điều gì đó tương tự để trấn an, cô bạn lạ mặt kia đã xoay người, ghé sát vào tai Nhi thì thầm.

    “Theo cậu thì Nam thích cậu thật à? Cậu ấy chỉ đang trêu đùa cậu thôi. Người cậu ấy hẹn hôm nay là tớ, là tớ, là tớ…”

    Còn tiếp ...
     




  2. Sun Glare

    Sun Glare Tân Sinh Viên Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/6/2009
    Bài viết:
    2.862
    Lượt thích:
    8.263
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Student
    Trường:
    ĐH Tài Chính - Marketing
    Kỳ II
    Nhi mỉm cười, lặng ngồi bên nghe Nam kể chuyện. Câu chuyện của Nam nửa đùa nửa thật, hồn nhiên và vô tư như chính cậu bạn ấy. Cậu ấy cười tươi và sốt sắng khiến Nhi thấy ấm lòng.
    1. Buổi party đúng là hoàn hảo, tất cả đều diễn ra hoàn hảo cho đến khi có một người lạ mặt xuất hiện. Trong ánh nhìn của tất cả mọi người, hẳn là Liên xứng đáng với Nam nhiều hơn. Liên là phó bí thư, hoạt động năng nổ, nhiệt tình, lại là cô tiểu thư của một gia đình giàu có. Liên đi bên cạnh Nam thì hai người sẽ trở thành cặp đôi đáng được ngưỡng mộ nhất. Nhi vẫn nghĩ như vậy, kể từ khi chạm mặt cô bạn ấy.

    Nhi lang thang trong đêm tối, không dám về nhà vì đã nói với mẹ hôm nay về muộn, party sẽ kết thúc lúc mười một giờ đêm, Nam sẽ đưa Nhi về nhà, mẹ vẫn tin là thế. Bây giờ vẫn còn sớm, hơn hai giờ đồng hồ nữa mới là lúc phải ra về, Nhi không biết mình vô định đi đâu kể từ sau khi chạy ù đi, chỉ biết mắt mình hoe đỏ và con đường nhạt nhòa những bóng nước…

    Nam bị Liên kéo tay trở lại sau khi có ý định đuổi theo Nhi, vì Nam và Liên sẽ là cặp MC dẫn chương trình cho buổi party đúng như thầy tổng phụ trách phân công.

    - Cậu làm trò gì thế?

    Nam giận dữ vùng tay khỏi bàn tay nhỏ bé của Liên đang lạnh dần.

    - Tớ hỏi cậu mới đúng. Sao cậu lại mang con bé ấy đến đây?

    - Sao Nhi lại không thể đến party chia tay cuối cấp? Nhắc cho cậu nhớ, cậu ấy cũng là học sinh lớp mười hai, lại là bạn cùng lớp của tớ.

    Nam gần như không giữ được bình tĩnh, nếu không phải vì chương trình sắp bắt đầu và ngay sau bài phát biểu của thầy tổng phụ trách sẽ là phần dẫn của hai MC thì Nam đã không đứng yên bất lực ở đây. Khi Nhi chạy đi, cậu đã thấy tim mình nhói một nhịp. Nam sợ hãi khi nghĩ tới việc Nhi bị tổn thương. Chắc chắn rằng Nhi đã bị tổn thương. Dù Nhi không khoác lên mình vẻ kiêu hãnh như những đứa con gái khác, luôn chủ động khiêm nhường và ẩn mình phía sau tất cả mọi người, nhưng Nam biết việc xuất hiện trong buổi party cũng là một niềm háo hức lớn đối với Nhi.

    [​IMG]

    Trong tưởng tượng của Nam mọi việc không tồi tệ đến thế, khi cùng Nhi đến party, cậu sẽ dặn Nhi đứng ở một nơi thoải mái nhất, nơi mà Nam có thể hướng ánh mắt nhìn về khi đứng trên sân khấu làm tròn nhiệm vụ. Đó cũng sẽ là lúc Nam được nhìn thấy ánh mắt sáng rỡ lạ kỳ của Nhi, khi Nhi bắt gặp những điều hay ho trong đêm dạ hội trường…

    Nhưng tất cả tan tành, nhanh hơn một cơn gió thổi qua, chỉ vì cô bạn tên Liên siêu rắc rối.

    - Cậu thích Nhi thật à?

    Liên rơm rớm nước mắt, vẻ kiêu kỳ ban nãy như biến đi sạch trơn, chỉ còn đôi bàn tay lạnh ngắt vẫn cố níu giữ lấy tay Nam.

    - Không liên quan gì đến cậu. Dù sao cậu cũng không có quyền bịa đặt mọi chuyện như thế. Tôi không phải là con rối trong tay cậu đâu.

    Nam bỏ đi, bỏ lại đằng sau lưng những giọt ngắn dài. Suốt khoảng thời gian làm chương trình, mọi người lấy lại không khí vui vẻ và ồn ã, náo nhiệt của buổi party đặc biệt thì riêng hai nhân vật chính, hai MC lại diễn ra màn độc thoại nội tâm vô cùng sâu sắc. Mặc dù vẻ bề ngoài vẫn là một cặp đôi MC ăn ý, hiểu nhau trong từng lời nói, kết hợp tung hứng rất tốt nhưng kỳ thực bên trong chẳng ai muốn tiếp tục nhìn vào mắt người còn lại cả.

    Mọi người cùng trầm trồ dành lời khen cho Nam và Liên, tiếp sau đó là mà dự thi của các Mr & Ms cho các tập thể lớp mười hai của trường. Không khí của buổi party đã trôi qua như thế, với tất cả học sinh lớp mười hai đều thấy hả hê phấn khích, với riêng Nam là sự lo lắng ngập dần lên dành cho cô bạn đã bỏ đi ngay khi buổi dạ hội chưa kịp bắt đầu.

    2. Đúng giờ hẹn với mẹ, Nhi trở về nhà, trong bộ dạng tươi tắn hết sức. Kỳ thực đôi mắt đã sưng mọng vì ngồi khóc lóc một hồi. Nhi nghĩ về câu nói của Liên, về người bạn gái ngang nhiên tay trong tay với Nam khi ấy.
    Thật ra, Nhi quý Nam bằng tình cảm bè bạn, Nhi không chắc mình có ý nghĩ nào khác với Nam hay không, nhưng cô bé trân trọng những khoảnh khắc có Nam bên cạnh. Việc Nam được các cô bạn gái cùng tuổi hoặc các em gái nhỏ tuổi hơn làm quen, kết bạn rồi có những màn tặng quà làm xôn xao cả trường cũng không ảnh hưởng gì đến tâm trạng của Nhi cả. Có lần Nam còn cầm một hộp socola to, đính nơ cẩn thận đặt trước mặt Nhi khoe.

    - Đẹp không? Vừa có em gái lớp mười một tặng đấy.

    Những lần ấy Nhi chỉ cười, cái cười mỉm rất nhẹ, cũng chỉ lướt qua rồi lắc đầu quay đi. Nhi không thấy việc đó làm mình trở nên xao động, chỉ thấy Nam trẻ con và ngộ nghĩnh. Nhưng với Liên… thì khác… Lúc mà cô bạn ấy nắm tay Nam kéo đi, còn nói về lời hẹn của Nam, Nhi bất giác thấy buồn. Sự hụt hẫng len nhẹ trong tim rồi lớn dần lên. Khi mọi người bắt đầu xì xầm bàn tán, khi mà từ “lọ lem” được nhắc đi nhắc lại khiến nỗi tự ti trong Nhi dâng cao hơn bao giờ hết. Nhi thậm chí không dám so sánh mình với Liên, cứ thế chạy đi, không đủ kiên nhẫn để gồng mình lên nhìn thẳng vào mắt Nam đón nhận một sự giải thích nào cả…

    Có lẽ, Liên là người thích hợp với Nam.

    Sự thật vẫn luôn là sự thật, và Nam chưa bao giờ là người phù hợp với Nhi cả. Cho dù muốn hay không, Nam và Nhi vẫn là hai nửa khác biệt quá lớn…

    Nhi trở về với mái nhà quen thuộc, nơi có mẹ và hai em thắp đèn chờ sẵn ở đó. Trước cổng, một dáng người quen đang đứng trầm ngâm, khi thấy Nhi bèn lại gần, hỏi ân cần vồn vã:

    - Cậu về rồi à? Cậu đã đi đâu thế?

    Nhi ngước mắt nhìn Nam. Vừa nhìn thấy khuôn mặt cậu ấy sáng bừng vì nhận ra Nhi trở về thì cô bé bỗng cảm thấy tim mình nhẹ nhàng hơn một chút, không còn gánh nặng như ban nãy, cũng không còn hồ nghi hay mặc cảm tủi thân. Trước mặt Nam, Nhi luôn là một cô gái mạnh mẽ nhất có thể, cảm thấy yên bình và tĩnh tại.

    - Party ồn ào quá, tớ không hợp nên chạy đi hóng gió một lát thôi. Mọi chuyện ổn chứ?

    Mắt Nhi điềm nhiên như mặt hồ một chớm thu không chút gợn. Giá như Nam có thể nói rằng mọi chuyện đều ổn. Bởi trong tâm trí Nam, lúc mà Nhi bỏ đi, chưa một khắc nào trôi qua cho thấy rằng mọi chuyện đang “ổn” cả. Nam lo lắng cho Nhi nhiều đến mức đầu óc rối tung, không còn để tâm gì đến mọi chuyện xung quanh.

    - Ừ. Ổn. Trừ việc cậu bỏ rơi tớ ở lại.

    Nhi mỉm cười, giục Nam ra về vì trời cũng khá muộn. Cậu bạn đứng đó muốn nói thêm điều gì nhưng không đủ can đảm, chờ cho đến khi Nhi khuất sau cánh cửa mới rời chân bước đi.

    Đêm buông xuống, màu tĩnh lặng bao trùm vạn vật, Nam đi trên đường với những suy nghĩ bâng quơ, trái tim non đập những nhịp gọi tên người vừa mới gặp. Có những khoảnh khắc chỉ cần nhìn người đó mỉm cười, tâm trạng Nam đã cảm thấy phấn chấn hơn rất nhiều. Xong cũng có những lúc, mặc dù rất muốn đến gần bên cạnh nhưng không biết nên viện cớ ra sao cho ổn thỏa, cuối cùng cũng chỉ đứng lặng lẽ nhìn người đó lướt qua mà thôi. Những rung động đầu tiên của một thời bỡ ngỡ, nhiều ngại ngùng nhưng cũng lắm đắm say, càng thấy chông gai khó khăn lại càng muốn tiến lên phía trước…

    3. Sau buổi party, mọi người trong trường lại có dịp thêu dệt nên nhiều những câu chuyện xoay quanh Nam, Nhi và Liên. Một mối quan hệ lằng nhằng giữa ba người mà chẳng ai đứng ra để bật mí về bật cứ điều gì. Tất cả cũng chỉ là hồ nghi và là lời đơm đặt của những cô nàng nhiều chuyện, buôn dưa bán cà nơi góc lớp.

    Riêng lớp Nhi, các bạn cũng không để tâm nhiều đến chuyện đó, bởi mọi người nhìn nhận một điều rất rõ, Nhi luôn giữ khoảng cách với Nam. Có những lần Nam đề nghị giúp đỡ đều bị từ chối thẳng thừng, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Mặt khác, Liên lại liên tục sang lớp Nam để tìm cớ gặp với hết lý do này đến lý do khác. Mọi người đồ rằng Liên nhất định sẽ chinh phục anh chàng bí thư đoàn trường cho bằng được mới thôi, tiếc rằng Nam lại thuộc tuýp lạnh lùng chứ không xởi lởi, nên có cố gắng mấy cũng không làm lay động được anh chàng này.


    Chuyện học hành của khối lớp mười hai cũng đang trong giai đoạn căng thẳng. Từ thi học kỳ đến thi tốt nghiệp và đại học, những ngưỡng cửa lớn của một quãng đường dài đánh dấu sự trưởng thành sau mười hai năm học.

    Mọi người ai nấy đều tập trung vào điểm số và những tờ đề luyện thi. Nhi khác bạn bè mình một chút, không đăng ký kín lịch học thêm, vẫn dành thời gian để đi làm công việc part-time phụ giúp thêm cho mẹ lo cho các em. Nam vẫn dõi theo những việc mà Nhi làm. Nhiều khi phải ở lại trực quán muộn, Nam sẽ chờ Nhi ở quán, đi theo về tận nhà rồi mới quay về nhà mình. Tất nhiên chuỗi hành động ấy là bí mật, giống như một thám tử bảo vệ thân chủ của mình vậy, nhưng khác một chút, với Nam, bảo vệ Nhi như một lẽ tự nhiên phải thế, như những gì đúng đắn nhất được mách bảo từ con tim. Nam không thể đến gần thì đành đứng từ xa để dõi theo.


    [​IMG]

    Cách mà Nhi lựa chọn là không muốn liên quan đến Nam sợ gây ra nhiều rắc rối, muốn bảo vệ cuộc sống bình yên phẳng lặng như trước đây vốn có. Nam cũng có cách lựa chọn của riêng mình, chỉ cần Nhi không biết, mọi chuyện đều tốt đẹp.

    Một lần, mẹ có chuyện đột xuất phải đi, nghe hàng xóm phong thanh sang rằng mẹ Nhi được một gia đình nào đó thuê làm người giúp việc cho gia đình họ, mẹ qua nhà bên đó để thử việc một ngày. Nhi vui vì mẹ tìm được công việc mới, có thể sẽ nhẹ nhàng và tốt hơn so với công việc mẹ đang làm. Nhi trở về nhà, thấy trong ngăn tủ quen thuộc xuất hiện một phong thư còn chưa kịp mở. Đó là phong thư đề gửi cho Nhi, từ bố…

    Nhi vội vàng đọc thư, đọc ngấu nghiến như sợ những con chữ bay đi mất. Phần nào trong Nhi đang giận, rất giận bố, người đã bỏ mẹ con Nhi đi mà không có lấy một lời từ biệt. Hóa ra không phải vậy, đằng sau ngăn tủ còn một tệp thư nữa, đã gửi từ những ngày rất lâu trước đó.

    Hóa ra, bố Nhi vẫn thư từ về thường xuyên với vợ con, vẫn dặn Nhi phải chăm chỉ học hành, vẫn hứa là có điều kiện sẽ trở về vào một ngày không xa. Nhưng những phong thư đó chưa bao giờ đến được với Nhi và các em, chỉ có mẹ Nhi biết, mẹ lặng lẽ cất giấu đi sau những ngăn tủ gỗ, chưa một lần mẹ đề cập đến chuyện bố ra đi hay sẽ trở về. Nhi thở dài, nỗi buồn chông chênh của những ngày nắng hạ. Giá như được hóa thành bong bóng xà phòng để bay đi một lúc, Nhi nguyện cuộn tròn mình trong quả bong bóng ấy thôi. Nhi bắt đầu thấy mỏi mệt cho cuộc sống của mình, một cuộc sống có những điều bí ẩn mà chưa bao giờ cô bé được khám phá.

    - Nhi ơi, cậu có nhà không?

    Liên tìm tới gặp Nhi, cái nhìn bao quát từ gian nhà nhỏ đến hình dáng Nhi khi đứng trước mặt, nhìn một lượt từ trên xuống dưới, rồi một nụ cười chẳng rõ thân thiện quan tâm hay mỉa mai ác ý, nụ cười nửa miệng kín đáo vô cùng.

    - Nói chuyện với tớ một lúc được không?

    Không quá vòng vo, Liên đi luôn vào câu chuyện của cậu ấy, trong đó có Nam, một cậu bạn mà với Nhi và Liên không hề xa lạ. Câu chuyện về chiếc váy trắng và lời hẹn của Nam. Liên thừa nhận rằng cậu ấy bịa đặt, vì ghen tỵ với sự quan tâm mà Nam dành cho Nhi nên Liên tự ý làm như thế. Cũng vì bắt gặp Nam đứng nhiều giờ liền trước một shop quần áo, nhìn vào chiếc váy trắng mà manocanh đang mặc để quyết định mua tặng Nhi, Liên mới nảy ra ý định trêu tức Nhi như thế.

    Nhưng phản ứng của Nhi khiến Liên thất vọng. Không có lấy một sự giận hờn nào cả, không trách móc Nam cũng không tỏ ra ngúng nguẩy. Nhi chỉ im lặng và bỏ đi, lần ấy Liên thấy mình giống một con ngốc không biết đùa. Và tất nhiên, cảm tình trong Nam dành cho Liên vốn không nhiều nhặn gì lại còn vơi đi ít nhiều nữa.

    - Làm một phép đổi như thế này đi nhé, cậu nhường Nam cho tớ, tớ sẽ giúp mẹ cậu có được việc làm.
    Nhi ngạc nhiên, sững người trong giây lát, không kịp để Nhi định nghĩa lại câu nói vừa rồi, Liên lại nói tiếp, nở một nụ cười đắc thắng trên môi.

    - Thật ra hôm nay mẹ cậu đi thử việc ở nhà tớ. Nhà tớ cũng đang cần tìm một người làm, tớ nghĩ tớ nên giúp cậu. Nhưng tớ giúp cậu rồi, cậu cũng nên giúp tớ chứ, đúng không?

    - Nam không phải là vật sở hữu để chuyền qua chuyền lại. Tớ nghĩ trước khi cậu học cách yêu một người thì nên học cách tôn trọng người khác đã. Tớ vẫn nghĩ cậu xứng đáng với Nam, phù hợp với Nam hơn tớ nhiều lần, vì cậu xinh đẹp, giỏi giang, lại chẳng có gì phải xấu hổ về hoàn cảnh cả. Nhưng tớ nhầm rồi, cậu chỉ coi tình cảm với cậu ấy là thứ để chiếm hữu thôi. Xin lỗi nhé, đã làm cậu mất công phải tìm hiểu về gia cảnh của tớ, lại mất công đến tìm gặp tớ nói chuyện, phải làm cho cậu thất vọng rồi.

    [​IMG]

    Lần này Nhi thẳng thắn, nói liền một mạch vì thấy máu nóng trong người nổi lên. Liên rõ ràng không biết cách tôn trọng người khác, thậm chí còn không biết cách tôn trọng bản thân mình. Nếu vì để có được tình cảm của một người nào đó mà phải dùng hết cách này đến cách khác để có được, liệu có xứng đáng hay không? Tình cảm là chân phương, là tự nguyện, là tìm thấy được điểm chung trong nhau, có thể chia sẻ, tha thứ và cảm thông. Nếu những điều giản đơn ấy mà Liên không hiểu được thì sao có thể yêu thương người khác một cách trọn vẹn?

    Việc Liên tìm đến gặp đã là việc nằm ngoài sức tưởng tượng của Nhi, lại thêm việc mẹ Nhi đi thử việc ở nhà
    cô bạn ấy. Nhi thấy chạnh lòng thương cho mẹ. Thương mẹ vì ngỡ tìm được một công việc tốt hóa ra lại chỉ là một sự trao đổi của một đứa trẻ chưa hết cấp ba, cho một tình cảm ngây ngô của đứa con gái chưa đầy mười tám tuổi ấy.

    4. Mẹ trở về nhà với một khuôn mặt buồn, Nhi hiểu cảm giác của mẹ, hiểu tâm sự của mẹ. Nhi giục mẹ đi ăn cơm sớm rồi nghỉ ngơi chuẩn bị cho buổi làm vào ngày mai. Nhi đã định hỏi mẹ về chuyện của bố, về những lá thư mẹ giấu bao năm qua. Nhưng Nhi lại sợ, hẳn là mẹ có lý do nào đó để giữ gìn chúng, cũng vì một lẽ nào đó mà Nhi chưa được mẹ cho biết. Đến khi Nhi lớn hơn, trưởng thành hơn, biết suy nghĩ nhiều hơn thì mẹ sẽ cho Nhi biết, cô bé tin là vậy.

    Ngôi nhà tối đèn, Nhi chạy ra quán làm thêm, hôm nay Nhi không có ca làm, anh chủ quán cũng không gọi Nhi đến phụ giúp. Nhi ngồi một góc nhỏ khuất sau những ngọn đèn cao áp, chống tay lên cằm và nhìn về phía những con đom đóm lẩn trong đêm. Bất giác, Nhi giật mình.

    - Hôm nay cậu có ca làm à?

    Là Nam. Cậu ấy cầm trên tay hai cốc trà sữa, đẩy về phía Nhi một cốc vị dâu, còn cậu ấy giữ lại một cốc vị socola, nhìn đôi mắt Nhi lạ lẫm, Nam mỉm cười.

    - Lâu rồi chưa được ngồi nói chuyện với cậu. Hôm nay ngồi nhé!

    Nhi mỉm cười gật đầu. Đúng là đã lâu rồi không tiếp xúc với Nam, khi gặp trên lớp Nhi vẫn luôn lảng tránh, vì một lý do nào đó, cũng chẳng hiểu sao tự nhiên Nhi lại làm thế. Khuôn mặt Nam buồn thiu, nhìn cậu ấy vốn đã lạnh lùng lại càng trở nên lạnh lùng. Nhi cũng cảm thấy buồn khi nhìn thấy Nam như thế, chỉ có điều, có cảm giác không-thể-ở-bên nên Nhi tìm cách để lánh xa.

    - Cậu có chuyện buồn gì à?

    - Không biết nữa…

    Nhi không có thói quen phô bày sự yếu đuối của mình ra cho người khác thấy. Dù thế nào cũng cố gắng ngụy trang hoàn hảo nhất cho khuôn mặt mình tươi tắn, cho cuộc sống của mình ngập màu hồng. Nhưng đôi mắt Nhi luôn buồn, luôn ươn ướt, cảm giác như thứ chất lỏng trong đó có thể tràn ra ngoài bất cứ lúc nào. Khi đối diện với Nam, khi nghe cậu ấy hỏi han ân cần như thế, bỗng nhiên Nhi không muốn vòng vo, cũng không muốn giấu diếm, muốn tâm sự thật nhiều và thật nhiều với cậu ấy. Hiện tại, chỉ có Nam là người bạn gần gũi, dễ hiểu Nhi nhất, những tâm sự mà cô bé không biết chia sẻ cùng ai, chỉ có Nam là người luôn muốn lắng nghe.

    - Nhi này, cậu có muốn nghe kể chuyện không? Tớ cũng chưa thử kể chuyện cho con gái nghe bao giờ, nhưng cậu làm chuột bạch đầu tiên vậy.

    Nhi mỉm cười, lặng ngồi bên nghe Nam kể chuyện. Câu chuyện của Nam nửa đùa nửa thật, hồn nhiên và vô tư như chính cậu bạn ấy. Cậu ấy cười tươi và sốt sắng khiến Nhi thấy ấm lòng. Sau bao nhiêu ngày không được bắt gặp nụ cười ấy là những ngày Nhi cảm thấy thiếu vắng một điều gì đó vô cùng thân thuộc. Cuối cùng cũng có thể lại đối diện với Nam, có thể trò chuyện cùng cậu ấy, có thể tâm sự với Nam chuyện gia đình, chuyện học hành. Chỉ duy nhất chuyện về Liên và đề nghị của cô bạn là không được đề cập đến, Nhi muốn giữ làm bí mật cho riêng mình.

    Ở một góc ngoài quán, Liên bước vào tìm anh trai, ông anh vốn dĩ nên đóng cửa quán sớm hơn để có thể trở về nhà sớm hơn. Đã khá lâu rồi anh trai Liên không về nhà, việc một mực muốn ra ngoài kinh doanh riêng mà không về công ty gia đình phụ giúp khiến bố Liên rất giận. Dù bố vẫn cấm qua lại nhưng Liên không thể không đến thăm ông anh. Với cô bé mà nói, anh trai vừa tâm lý vừa dịu dàng, có thể kể biết bao nhiêu chuyện. Vô tình một khắc nào đó rất nhanh lướt qua, khi anh trai vừa kịp xoa đầu cười và kéo ghế cho Liên, cô bé bắt gặp ánh mắt Nam ngời sáng, phản chiếu qua tấm kính trong là hình ảnh Nam và Nhi cùng ngồi đối diện nhau, đang chăm chú nói gì đó, họ còn cười rất vui vẻ.

    - Em gặp người quen à?

    - Vâng, hai đứa ngồi ở chỗ kia.

    - À, một là Nhi, nhân viên part-time quán anh, một là Nam, có vẻ như là bạn trai cô bé, vẫn rất hay đến quán để chờ cô bé tan làm. Mà hai đứa này ngộ lắm, chẳng mấy khi nói chuyện, hôm nay mới thấy cùng ngồi với nhau lần đầu, mọi khi toàn đứa về trước đứa về sau.

    Anh trai nhún vai, Liên quay lại nhìn anh bằng đôi mắt sắc lẹm.

    - Anh à, nhất định anh phải giúp em lần này!!!

    Liên khum tay nói thì thầm gì đó với ông anh, mỗi câu nói đều khiến người anh nhíu mày. Nếu gật đầu chấp thuận, hẳn là Nhi sẽ không còn giữ trên môi được nụ cười hồn nhiên như thế…

    (Còn tiếp)
     
  3. Sun Glare

    Sun Glare Tân Sinh Viên Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/6/2009
    Bài viết:
    2.862
    Lượt thích:
    8.263
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Student
    Trường:
    ĐH Tài Chính - Marketing
    Kỳ Cuối

    Nhi mỉm cười, gập trang sổ nhỏ trong tay. Những ngày cuối cấp nắng vàng như rót mật, những ngày mà tim mềm khẽ thổn thức, má hồng hây hây.

    1. Liên rời quán với những ấm ức và tủi thân. Lần đầu tiên ông anh trai từ chối giúp Liên một việc, lại là việc vô cùng quan trọng với cô bé. Có thể người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ rằng Liên thích Nam chỉ vì cậu ấy hợp với Liên, khi đi bên cạnh hai đứa có thể trở thành một cặp xứng đôi vừa lứa. Cũng có người bàn ra tán vào nói rằng vì Liên muốn chứng tỏ mình, muốn tăng độ “hot” nên mới tìm cách chinh phục Nam như một chiến lợi phẩm.

    Nhưng hơn ai hết, cô bé biết mình không hề có ý nghĩ đó. Với Liên, Nam là cậu bạn mà cô bé đem lòng quý mến ngay từ những buổi đầu tiên chuyển về trường mới. Năm lớp mười một là một năm học nhiều biến động với bản thân Liên, vì chuyện làm ăn của bố mẹ mà gia đình cô bé phải chuyển đi nơi khác, Liên cũng được chuyển trường.

    Trong khoảng thời gian trống, chưa kịp làm quen bạn bè mới, người đầu tiên mà cô bé bắt gặp là Nam, người làm chủ quả bóng tròn trên sân rất tốt, vì một phút quá đà mà quả bóng bay mạnh, đập nghe kêu cái “bốp” vào trán khi Liên đi ngang qua trên sân trường. Cậu trai với dáng người tầm thước, linh hoạt nhanh chân chạy tới, chủ động lấy tay xoa trán và cúi sát mặt, thổi vào chỗ bị đỏ lên. Liên mất một phút ngừng thở để nhìn chăm chú vào cậu bạn, chưa kịp lí nhí cảm ơn thì Nam nhanh nhảu xin lỗi rồi chạy thoắt đi. Khi cậu ấy trở về chỗ tập bóng, bọn con trai hét lên ầm ĩ, Liên quay mặt đi vì thấy xấu hổ và ngại ngùng, trước khi đi, kịp nhìn thấy tên cậu ấy và số mười ngộ nghĩnh đằng sau mặt áo.

    “Tớ nhớ cậu rồi, Nam ạ!”

    [​IMG]

    Từ sau lần đó, Liên luôn cho Nam vào tầm ngắm. Liên đã nghĩ vì Nam là một người nổi bật nên mình cũng sẽ trở thành một người nổi bật. Không có phong trào nào trong trường có Nam tham gia mà Liên không tham gia.

    Mặc dù việc Liên theo đuổi Nam như hình với bóng nhưng chẳng bao giờ cậu ấy để tâm tới. Liên vẫn chờ và hy vọng rằng một ngày nào đó, trong một buổi sinh hoạt của các bí thư chi đoàn, Nam sẽ nhìn về phía Liên một lần, chỉ cần dừng lại một phút thôi, cậu ấy hẳn sẽ nhận ra ánh nhìn của Liên dành cho cậu ấy…

    Nhưng ngày ấy còn chưa xảy ra thì thấy xôn xao tin đồn giữa Nam và một cô bạn gái cùng lớp. Liên cũng nhanh chóng nghe ngóng được tình hình bởi bọn con gái lớp Liên ngày nào cũng lôi chuyện đó ra kể. Cô bạn gái đó chẳng ai nghĩ rằng sẽ trở thành một nửa phù hợp với Nam cả, bình thường trên lớp hai người như hai cực đối lập, không bao giờ nói chuyện, không bao giờ có hoạt động gì chung. Bỗng nhiên một thời gian dài Nam đưa đón cô bạn cùng đi học, khi tan trường còn cùng nhau đi đâu đó. Việc xuất hiện cô bạn gái tin đồn của Nam khiến Liên thấy niềm hy vọng của mình bé dần lại, chỉ nhỏ xíu như đốm lửa của một cây nến le lói trong đêm.

    Chính vì thế, Liên nghĩ mình sẽ phải “thích” Nam theo một cách khác, một cách mà nếu khôn ngoan thì chẳng ai lựa chọn, nhưng Liên vẫn muốn thử, kể cả khi có tác dụng ngược đến đâu. Bởi Liên không muốn khi xa trường rồi, những kí ức về Nam sẽ vỡ vụn như một mối tình đầu chớm nở sớm tàn. Liên vẫn tự tin vào những gì mình có, tự tin vào cách thể hiện tình cảm của mình…

    2. Đêm đó Việt đã suy nghĩ rất nhiều về lời đề nghị của cô em gái. Trong nhà Việt chỉ có Liên là em út, lúc nào hai anh em cũng có thể dễ dàng chuyện trò và tâm sự với nhau. Liên là một cô tiểu thư đúng nghĩa, đỏng đảnh, được nuông chiều từ bé, lại được nuôi nấng đủ đầy vật chất nên với Liên mà nói, mọi ý thích đều được đáp ứng.

    Bù lại, con bé cũng là đứa chăm chỉ học hành và là học sinh tiêu biểu của lớp, của trường trong suốt nhiều năm học nên cả nhà ai cũng yên tâm về Liên. Cho đến khi con bé chạm ngõ của lứa tuổi ô mai, ông anh trai vì xung đột với bố mẹ nên cũng ít lui về nhà, hai anh em thỉnh thoảng gặp nhau ở quán trà sữa khi mà Liên tới thăm anh, những câu chuyện vu vơ không đầu không cuối, những thành tích đáng nể và những lần vòi quà đều không khiến Việt để ý đến có sự thay đổi khác lạ trong cô em gái. Vậy hóa ra Liên đã biết thích một cậu bạn nào đó, còn vì cậu ấy mà thay đổi rất nhiều. Mãi cho đến tận hôm nay, khi nhìn thái độ của Liên khi bắt gặp Nam và Nhi thì Việt mới hiểu ra mọi chuyện…

    - Anh giúp em gây hiểu lầm giữa Nhi và Nam nhé?

    - …

    - Em thật sự rất thích Nam, mà cậu ấy thì lại không thích em. Nếu không có Nhi, hoặc ghét Nhi rồi, Nam có thể sẽ quay sang thích em. Thật đấy!

    Nhìn khuôn mặt non nớt của Liên cùng những suy nghĩ bồng bột của con bé khiến Việt thấy nhói lòng. Tuổi của Liên, Nhi hay Nam là lứa tuổi mộng mơ đẹp nhất trong cuộc đời, là tuổi của màu áo trắng hồn nhiên và ngây thơ. Có thể sẽ có những tình cảm mới chớm, nhưng trong sáng và đáng trân trọng hơn nhiều so với việc phải cố sức tranh chấp giành giật.

    Việt đã giải thích cho Liên hiểu, rằng tình cảm không phải là thứ có thể dùng cách này hay cách khác để đoạt lấy được từ tay một người. Tình cảm là những cảm xúc xuất phát từ trái tim và mong được nhận lại từ trái tim. Cô em gái nhỏ nước mắt ngắn dài ngước mắt lên nhìn Việt, Việt áp tay lên má Liên, lau đi những giọt nước còn vụng về thút thít.

    - Nhóc của anh ngốc quá rồi. Bây giờ là thời điểm quan trọng cho việc học, chuyện tình cảm cứ để tự nhiên thôi em.

    - Nhưng em của anh vẫn học tốt đó thôi. Huống hồ… em lại sắp phải xa Nam rồi… ý em là… khi bọn em thi…

    - Anh hiểu. Nên em muốn Nam đón nhận tình cảm của mình đúng không? Em sợ phải hối tiếc đúng không?

    Liên gật khẽ, bên phía khuất sau tấm kính trong đã vắng bóng hai người bạn cùng lớp. Dường như họ đã cùng nhau đi về một lúc khá lâu mà Liên không để ý. Trong khi đó, anh trai vẫn ân cần ngồi đối diện.

    - Nếu có duyên, ắt sẽ còn gặp nhau sau này nữa. Cũng có thể đến lúc ấy, khi gặp Nam, em chỉ còn thấy một thời mình tương tư ngốc nghếch thôi. Em gái ạ, hạnh phúc sẽ đến nếu em trao đi yêu thương đúng cách, đúng lúc và dành cho đúng người. Anh không hy vọng em của anh khờ dại đuổi theo một cái đích biết trước không thuộc về mình.

    Cô bé không nói không rằng, kéo tay mình ra khỏi bàn tay đang giữ của Việt, đứng dậy ra về. Việt chạy theo để đưa em gái về thì cái bóng nhỏ đã mất hút sau con hẻm. Việt thở dài, lắc đầu. Hóa ra, vẫn là một thời yêu đương bồng bột, dẫu biết trước kết quả sẽ chịu thương tổn nhưng nhất quyết làm theo ý mình. Em gái của Việt đang đi những bước đi giống hệt anh ngày trước, ngày anh thích một cô bạn và càng ngày càng khiến cô ấy rời xa mình. Sẽ có lúc, Liên ngừng lại và nói “giá như chưa từng…”

    3. Khi cùng Nhi đi về trước cổng, Nam ngập ngừng:

    - Cậu… ngủ ngon nhé!

    Nhi mỉm cười, nhìn rõ nét bối rối trong khuôn mặt Nam. Bình thường cậu ấy lạnh lùng bao nhiêu, khi gần Nhi lại trở nên ấm áp bấy nhiêu. Đã có lúc Nhi nghĩ sẽ chẳng bao giờ có thể tự nhiên như trước đây khi đứng trước cậu ấy. Vậy mà bây giờ, thậm chí còn có thể kể cho cậu ấy nghe rất nhiều chuyện. Nhất là… chuyện của bố. Việc đó giúp Nhi nhẹ lòng hơn rất nhiều…

    - À, Nhi này, chúng mình cùng cố gắng nhé. Tớ không muốn cậu buồn nhiều mà bỏ lỡ mất cơ hội.

    - Ừ. Cậu về đi kẻo muộn. Ngủ ngon nhé!

    Dáng cao lênh khênh khuất sau ngọn đèn vàng, Nhi lững thững bước vào nhà. Thật ra, bất cứ một cô cậu bé nào khi đứng trước ngưỡng cửa chọn lựa, một bước ngoặt lớn của cuộc đời như lứa tuổi của Nam và Nhi cũng đều ấp ủ những ước mơ và khát khao được chinh phục. Nhi không phải là ngoại lệ. Nhưng đó là trước khi phát hiện ra tập thư của bố, trước khi có tin tức của bố. Rồi Nhi sẽ tìm một cơ hội để đi gặp ông sau rất nhiều ngày không có tin tức. Nhi nghĩ, lúc bấy giờ, sự lựa chọn một cuộc sống bình yên đã không còn bình yên như trước. Có thể mẹ và Nam sẽ buồn vì quyết định của Nhi, nhưng trên hết, Nhi muốn có một mái ấm gia đình đúng nghĩa, hai đứa em Nhi cũng khao khát một sự chở che trọn vẹn…

    Nhi về nhà, bật đèn lên học bài, mẹ từ bên ngoài đi vào lúc nào không rõ, khi đến gần bên, mẹ hỏi nhỏ.

    - Có chuyện gì thế con?

    - …

    - Có vẻ như con đang lo nghĩ gì đấy. Nói mẹ nghe xem nào.

    Dường như mẹ đọc được tất cả tâm sự thu trong đáy mắt Nhi. Nhưng cô bé vẫn còn chưa muốn mở lời. Làm sao có thể nói rằng Nhi sẽ không thi đại học? Làm sao có thể nói với mẹ chuyện Nhi quyết tâm đi tìm bố? Rồi mẹ sẽ sụp đổ mất thôi…

    Đêm trắng và những suy nghĩ chông chênh, Nhi giục mẹ đi ngủ sớm, nói qua loa về mấy chuyện bài vở trên lớp. Sau khi mẹ đi ngủ, Nhi cũng trượt dài trong những đắn đo. Có phải, cuộc sống là lựa chọn?

    [​IMG]

    4. Gần cuối năm, sát ngày thi tốt nghiệp, cả lớp chuyền nhau sổ lưu bút. Ai nấy cũng háo hức. Vừa mệt vì phải căng thẳng chạy đề, ôn luyện, lại vui vì cuối ngày về chuyền tay nhau quyển sổ bé thấp thoáng chữ của mấy đứa bạn bàn trên bàn dưới. Nhi cũng có một quyển sổ nhỏ, một quyển sổ khiêm nhường hơn nhiều lần so với những quyển khác. Hôm nay hình như Nam giữ sổ, Nhi gặp Nam vào giờ ra chơi giữa buổi.

    - Viết lưu bút cho tớ chưa?

    - Tớ chưa. Mà cậu định thi trường nào nhỉ?

    Nhi lặng thinh, nhìn ra tán phượng vĩ rợp sân trường.

    - Tớ không thi đại học, Nam à.

    - Sao cậu lại không thi đại học?

    Nam bất ngờ trước câu trả lời của Nhi. Trong suy nghĩ của Nam, sau khi tốt nghiệp, kể cả khi hai đứa ở hai môi trường khác và cách xa nhau nhưng Nam vẫn đủ tin tưởng để tiến đến. Quyết định không thi của Nhi hy vọng trong Nam mong manh dần.

    - Tớ tưởng quan hệ của bọn mình bình thường trở lại rồi. Cậu không cần phải tránh tớ đâu. Thật đấy! Với cả thi đại học, tớ với cậu cũng chưa chắc cùng trường mà, đúng không? Sao phải tránh tớ?

    Trong khi Nam còn chưa hết ngỡ ngàng với quyết định của mình thì Nhi quay đi mất. Trước khi đi Nhi chỉ nhìn Nam mỉm cười và buông một câu nói nhẹ.

    - Cuối buổi học ngày mai cậu sẽ đưa lại lưu bút cho tớ nhé! Còn sổ của cậu, tớ cũng về viết rồi mai đưa luôn.

    Nam hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Khi hôm qua đã có thể ngồi lại gần bên Nhi và trò chuyện cùng cô bé, hai người đã cùng chia sẻ rất nhiều chuyện. Nhi không nói rõ tên trường mà cô bé định thi nhưng cũng vẽ nên ước mơ cùng với Nam, hòa cùng niềm vui và sự hứng khởi của cậu, hai người đã hứa hẹn về một cánh cổng đại học không quá xa xôi. Nam đã tin là thế, đã luôn hy vọng là thế. Và với Nam, việc đồng hành bên cạnh Nhi như một điều hiển nhiên rồi, thành một thói quen khó có thể từ bỏ. Đột ngột, những gì Nhi nói hôm nay khiến Nam thấy… nhói.

    5. Tìm đến nhà trong một khoảng thời gian ngắn và thưa chuyện với mẹ Nhi là một việc hết sức khó khăn. Nếu như Nhi biết chuyện, nhất định sẽ giận Nam vì tự ý xen vào quyết định riêng của cô bé. Nhưng Nam không thể để Nhi mất đi một tương lai tốt khi mà suy nghĩ lúc này bị chi phối quá nhiều bởi chuyện gia đình. Và muốn vậy, chỉ có thể đến gặp mẹ Nhi để nói cho mẹ Nhi biết.

    Bác gái là một người từng trải, nét khắc khổ trên khuôn mặt cộng thêm vẻ xanh xao do vừa ốm dậy khiến người đối diện có cảm giác bác ấy có thể gục ngã bất cứ lúc nào. Xong trên môi bác gái luôn nở một nụ cười hiền, nụ cười mà Nam nghĩ có lẽ Nhi đã thừa hưởng trọn vẹn từ người mẹ của mình.

    Sau khi nghe Nam kể lại, mẹ Nhi cười buồn, nụ cười và ánh mắt ánh lên vẻ đăm chiêu suy nghĩ. Một lúc sau, mẹ Nhi tiễn Nam về. Nam không rõ người mẹ ấy định hình gì trong suy nghĩ, nhưng trước lúc Nam khuất sau cánh cửa, bác ấy có gọi Nam lại và nói.

    - Nam này, cảm ơn cháu vì đã quý Nhi nhé. Bác sẽ không để con bé đi sai đường đâu.

    Dẫu vậy, nhờ có câu nói của mẹ Nhi mà Nam thấy yên tâm hơn. Thật ra Nhi không cần phải gánh hết tất cả trách nhiệm lên mình như thế. Nếu có thể, Nam cũng sẽ giúp cô bạn chia sẻ được nhiều mà. Chỉ có điều, lòng tự trong của Nhi quá lớn…

    Lúc Nam đi ra khỏi cổng, bắt gặp ánh nhìn của Liên. Bất ngờ, Liên chạy đến kéo tay Nam đi một đoạn.

    - Cậu ra đây với tớ! Có cái này cho cậu xem!

    Liên kéo Nam đi một mạch đến tận quán trà sữa mà Nhi làm thêm ở đó. Trong khi Nam còn chưa hiểu cô bạn siêu rắc rối định làm gì thì nhìn theo tay chỉ của Liên bên trong quán. Nhi đang ở đó, nằm trên ghế sofa và anh chủ quán đang ngồi ngay bên cạnh.

    - Cậu đã thấy sai lầm chưa?

    Sai lầm? Tin tưởng và yêu thương Nhi là sai lầm? Tai Nam bắt đầu lùng bùng những thanh âm rất lạ, không còn rõ tiếng người bên cạnh đang nói gì. Nam thấy có gì đó không ổn ở đây. Như sợ hãi điều gì đó, Nam chạy nhanh lại phía quán trà sữa. Quá bất ngờ trước phản ứng của Nam, Liên cố gắng dùng tay níu kéo nhưng không còn kịp nữa. Nếu Nam chạy vào đó, mọi thứ sẽ vỡ tan…

    [​IMG]

    6. Việt vừa vào quán để mở hàng thì thấy Nhi nằm ngủ gục trên bàn. Nom dáng vẻ cô bé làm việc đến kiệt sức khiến anh thấy chạnh lòng. Cũng bằng tuổi em gái Việt nhưng cuộc sống của Nhi có vẻ như khác hẳn. Cô bé phải lo lắng và chắt chiu từng chút một. Thu nhập ở quán trà sữa không nhiều, xong Nhi vẫn cố gắng cân đối thời gian với việc học và làm. Nhiều lúc vắng khách, Việt vẫn hỏi chuyện Nhi, cô bé tâm sự cần dành dụm một khoản lớn để… đón bố về nhà. Việt hơi sững người.

    - Bố em đi làm xa à?

    - Vâng. Bố em ở xa lắm, nếu em không có đủ tiền, sẽ không thể đưa bố về được.

    - Anh có giúp gì được cho em không? Ý anh là… nếu em cần, anh sẵn lòng giúp em Nhi ạ, anh coi em như đứa em gái ở nhà anh ấy.

    - Không cần đâu anh, anh cho em làm là em đã thấy tốt lắm rồi. Sắp tới sau khi thi tốt nghiệp, em sẽ làm chăm chỉ hơn.

    Nhi cười xòa, màu mắt trong veo, niềm vui của cô bé nhiều khi chỉ là một cậu nhóc nào đó lướt qua và tíu tít gọi tên: “Chị Nhi, chị Nhi…”, nhiều khi là cơn mưa rào bất chợt, sớm đến rồi chóng đi, để lại những hạt bụi mưa vương trên cửa kính, Nhi thường nhìn vào đó và khe khẽ hát. Niềm vui mà cô bé tích cóp từng ngày khiến Việt tin tưởng rằng Nhi đúng là một cô bé bước ra từ truyện cổ tích. Em trong sáng đến vô ngần, cảm giác sợ hãi khi chạm tay vào sẽ làm em biến mất. Cũng vì vậy mà Việt không muốn làm tổn thương đến Nhi, khi em gái anh đề nghị chuyện lần trước.

    Việt cười xòa, bước đến gần lay khẽ vai Nhi để gọi cô bé dậy, nhưng lần này khác với mọi lần, Nhi không luống cuống ngẩn mặt lên xin lỗi và rối rít cười cầu hòa như mọi khi, cô bé vẫn nằm im ở đó. Nhận thấy có gì đó không ổn, Việt đặt tay lên trán mới phát hiện ra Nhi đang sốt cao, khuôn mặt nhợt nhạt úp xuống bàn nên bị khuất. Việt đặt Nhi nằm trên ghế sofa, đắp một cái khăn lạnh lên trán và ngồi chờ cho cô bé tỉnh lại.

    Vừa lúc đó, Nam chạy thẳng vào quán, đi phía sau là sự xuất hiện của Liên, khuôn mặt con bé lấm lét, chân run cảm tưởng như đứng không vững nữa.

    - Anh ơi, Nhi sao thế?

    - À, cô bé ốm. Sáng nay anh ra quán đã thấy nằm ở đây.

    Việt đưa túi thuốc và nháy mắt cho Nam, khi Nam gật đầu, anh cũng dẫn cô em gái lên gác. Hai anh em đã có những câu chuyện kể, đã có những lời khuyên nhủ và những cái gật đầu non nớt. Liên nhận ra một điều rất rõ, kể cả khi tận mắt chứng kiến Nhi với một ai đó khác, điều mà Nam quan tâm không phải là tình cảm bị phản bội mà là quan tâm xem Nhi có vấn đề gì không. Cậu ấy vẫn luôn dành sự quan tâm đặc biệt ấy cho một người duy nhất, và người đó mãi mãi không bao giờ là Liên…

    Sáng hôm sau, khi Nhi vừa đến lớp, Nam kéo Nhi ra một góc, quyển lưu bút trên tay, khuôn mặt Nam sáng bừng.

    - Sổ của cậu này… về nhà mới đọc nhé!

    - Còn đây là của cậu…

    Nhi mỉm cười, Nam mỉm cười. Hai nụ cười từ hai đôi mắt sáng lấp lánh. Sau buổi sáng hôm ấy khi Nhi ốm, Nam đã ngồi bên cạnh chăm sóc cô bé. Nam mong muốn được nhìn thấy nụ cười đó lâu hơn, tươi hơn, không hề muốn để Nhi vụt tắt mất nụ cười tươi trên môi một phút nào.

    Nhi về nhà, mở những trang Nam viết để đọc đầu tiên…

    “Nhi này, tớ thích cậu…

    Tớ thích cậu một chút thôi… nhưng đủ để tớ mạnh mẽ hơn mỗi khi bên cậu…

    Tớ thích cậu một chút thôi… nhưng đủ để tớ muốn bảo vệ cho cậu…

    Tớ thích cậu một chút thôi… nhưng đủ để tớ trân trọng những ngày đã qua và những ngày sắp tới…

    Tớ thích cậu. Dù nói đi nói lại tớ vẫn muốn nói rằng tớ thích cậu…

    Nhưng chỉ là một chút thôi. Một chút đủ để tớ thấy mình trưởng thành hơn và cậu cũng không cần quá lo nghĩ về tình cảm của tớ. Một chút đủ để tớ vững tin và thấy ấm áp khi nghĩ về nụ cười của cậu và cậu thì không phải lo ngại việc đáp lại tình cảm ấy.

    Những ngày quan trọng sắp đến, tớ nghĩ “một chút thôi” của tớ sẽ còn lớn dần thêm nữa. Và tớ hy vọng, cậu sẽ không từ bỏ ước mơ của mình.

    Tin tớ đi, cậu sẽ vừa được thực hiện ước mơ, vừa đón được bố trở về với gia đình. Vì từ bây giờ, cậu không còn độc bước nữa, sẽ luôn có một người đồng hành cùng cậu. “Muốn đi nhanh hơn hãy đi một mình, nhưng muốn đi được xa hơn hãy đi cùng nhau” - đó là những gì tớ muốn nói với cậu.

    Nhớ nhé, đừng từ bỏ ước mơ!

    Và cũng nhớ nhé, tớ thích cậu, thật đấy, nhưng chỉ là một chút thôi…”

    Nhi mỉm cười, gập trang sổ nhỏ trong tay. Những ngày cuối cấp nắng vàng như rót mật, những ngày mà tim mềm khẽ thổn thức, má hồng hây hây. Mẹ đã dành một buổi tối ngồi nói chuyện cùng Nhi, về chuyện bố đi xa, về chuyện bố có một mái ấm khác không phải là mẹ con Nhi nữa. Đó cũng là lý do vì sao mẹ không nhắc đến bố và bố cũng rất lâu không trở về. Đó là bí mật mà có lẽ Nam chưa được biết. Nhi vẫn sẽ nuôi ý định đi tìm bố, nhưng là khi mà Nhi trưởng thành hơn, khi mà đã lo cho hai em lớn hơn một chút đỡ đần cho mẹ. Còn hiện tại, có lẽ Nam nói đúng, Nhi vẫn thắp ước mơ cho mình và cố gắng thực hiện được điều đó. Cũng có thể, một ngày nào đó, Nam sẽ chở Nhi qua những con đường thân thuộc, cô bé sẽ kể cho cậu bé nghe bí mật của mình.

    Nhi biết ngày đó có thể gần, có thể xa xôi, cũng có thể không hề tồn tại. Nhưng điều quan trọng, Nhi cũng đã hứa với Nam trong sổ lưu bút của cậu ấy, những dòng chữ ngắn ngủi nhưng nắn nót như gửi gắm tâm tình người viết.

    “Nam à, cảm ơn vì cậu đã luôn ở bên cạnh tớ. Cảm ơn vì tất cả những gì cậu dành cho tớ :)

    Thật ra thì… tớ đã từng thích cậu… nhưng chỉ một chút, một chút thôi ^^!”

    Ở một nơi nào đó trong thành phố, khi đọc được những dòng lưu bút từ cô bạn nhỏ, cậu bạn ấy đã mỉm cười:

    -Khi mùa hè trôi qua, mùa thi cử căng thẳng trôi qua, chúng ta sẽ còn gặp lại, đúng không?
     
    noheart thích điều này.
  4. noheart

    noheart Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/3/2012
    Bài viết:
    56
    Lượt thích:
    10
    Kinh nghiệm:
    8
    một tình cảm nhẹ nhàng, trong sáng :KSV@03: :KSV@03:
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Thích cậu một Diễn đàn Date
Vì cậu thích bầu trời xanh Truyện ngắn 10:35 ngày Chủ nhật
Luyện nghe tiếng trung sơ cấp #4: Mình đã thích cậu nhiều năm rồi Tiếng Trung 25/3/2019
[Oneshot] Thích cậu ! Đã hoàn thành 19/1/2018
Hoàn [One short] Chỉ cần tớ thích cậu là đủ! Truyện ngắn 7/6/2017
Nếu tớ nói " tớ thích cậu ", cậu có tin không? [☼] Xúc cảm 11/5/2016
Thích cậu một chút thôi… Truyện ngắn 7/9/2013

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP