Thanh Xuân Của Chúng Ta

Trong chuyên mục 'Truyện dài' đăng bởi foundyou, 6/5/2019. — 16.378 Lượt xem

?

Cảm giác khi đọc tác phẩm?

  1. Nhảm Nhí

  2. Cũng Tạm

  3. Rất tốt

Bạn chỉ được xem kết quả sau khi tham gia bình chọn.
  1. foundyou

    foundyou Thành viên mới

    Thanh Xuân Của Chúng Ta

    - Tên tác phẩm: Thanh Xuân Của Chúng Ta

    - Tác giả: Jun

    - Thể loại: Bách hợp, lãng mạn

    - Tình trạng (đang sáng tác/hoàn): Đang sáng tác

    - Giới thiệu (tóm tắt) tác phẩm:

    Đây là câu chuyện kể vè tình cảm thuần khiết của những con người cùng nhau vượt qua thời thanh xuân. Những cảm xúc xúc khó hiểu, những niềm vui và cả những nỗi buồn không nói thành lời. Sẽ dũng cảm thừa nhận hay cuối cùng vẫn mãi im lặng kề bên? Liệu rằng chúng ta chỉ đơn giản là bạn bè? Hay... đên bạn bè cũng không thể nữa?

    Hoàng Nhiên: “Thanh xuân của cậu thế nào?”

    Vũ Ngưng Băng: “Rất vui vì có cậu!”



    Tôi có thể có phía sau cậu

    Như một cái bóng đuổi bắt tia sáng trong mơ

    Tôi có thể đợi ở ngã tư này

    Dù cậu có đi ngang qua hay không

    Mỗi lần tôi ngước lên vì cậu

    Ngay cả nước mắt cũng cảm thấy tự do

    Có những tình yêu như ánh nắng chứa chan hắt xuống

    Khi có được cũng là lúc mất đi
    ===========
    LƯU Ý: Đây là câu chuyện kể về tình cảm của hai cô gái cho nên nếu không thích có thể Click Back không cần buông lời đắng cay. Xin trân thành cảm ơn!
     




  2. foundyou

    foundyou Thành viên mới

    Tham gia:
    5/5/2019
    Bài viết:
    24
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 1
    Thời tết vào tháng chín, ánh nắng không còn quá gay gắt cây cối vẫn tràn ngập màu tươi cùng ngàn hoa đua nở. Trên sân trường có thể dễ dàng bắt gặp những nụ cười sáng lạng trên khuôn mặt mỗi học sinh. Hôm nay là ngày khai giảng học kỳ mới. Trường cấp ba T vừa hoàn thành nhiệm vụ tiễn một đám người đến với cánh cổng đại học. Giờ đây là nghênh đón những trồi non mới và tiếp tục một chuyến đò với nhiều mơ ước.

    Khi mọi người hầu hết an vị chỗ ngồi ở vị trí tập trung thì ngoài cổng trường bỗng có hai bạn học sinh nữ như vịt chạy vào, một trong hai có lẽ còn chưa kịp trải tóc. Hoàng Nhiên vừa chạy vừa nói:

    - “Xem kìa. Chúng ta sắp nổi danh vì buổi đầu tiên đi muộn~”

    Cô gái còn lại vừa nghe xong liền trừng mắt phản bác:

    - “Tớ thật sự hối hận vì tối qua đã nói sẽ chờ cậu đi học!”

    - “Tiểu My, rõ ràng là cậu muốn trả ơn tớ vì tớ nghĩ cậu cô đơn nên đã thi trường này cùng cậu nha.”

    Hạ Tiểu My nghe xong liền đen mặt. Cả hai vẫn còn tranh cãi cho đến khi tới hàng ghế cuối của trường. Nhanh chân tìm kiếm hàng ghế của lớp. Có vẻ như sĩ số lớp có vẻ chênh lệch nhau. Bằng chứng là số ghế nữ đã gần hết còn ghế nam thừa rất nhiều.

    Tiểu My nhanh chóng ngồi vào hàng nữ nhưng cô ngay lập tức nhìn Hoàng Nhiên với vẻ khó hiểu:

    - “Sao cậu ngồi bên hàng nam?”

    Hoàng Nhiên lập tức trả lời:

    - “Không phải thế giới công bằng sao? Nam ít quá nên tớ ngồi đây cho cân xứng.”

    Hạ Tiểu My nghe vậy cũng chẳng nói thêm gì. Cả hai quay lên nhìn sân khấu, nơi thầy hiệu trưởng đang đọc một bài diễn văn quen thuộc nào đó mà ai đi học nhất định cũng đã nghe qua. Sau đó là một vài tiết mục văn nghệ và vài bài phát biểu nữa thì buổi lễ kết thúc. Tuy nói, tháng chín thời tiết đã không còn quá nóng bỏng nhưng hiển nhiên cũng làm cho các bạn học sinh đủ thấy như bị nướng. Hoàng Nhiên cũng không ngoại lệ, vì thức đêm cày game, sáng phải đi dự lễ nhập trường sớm cộng thêm vài bài phát biểu dài ngoằng nên khi cùng Hạ Tiểu My nhận lớp liền đi một mạch xuống bàn cuối cùng, trực tiếp đập mặt lên bàn ngủ luôn.

    Hạ Tiểu My định ngồi cùng bàn vì bàn thiết kế ngồi hai người nhưng tên kia nằm quá bành chướng nên tùy tiện ngồi luôn bàn trên. Lý do ngồi gần đơn giản vì mẹ Hoàng Nhiên có dặn nhớ phải trông coi và đừng cho Hoàng Nhiên lộn xộn.

    Mà kể ra thiết kế phòng học cũng rất tinh tế. Hai bên đều có cửa sổ có song và rèm che nắng,trên mỗi cửa sổ đều có đặt một châu xương rồng nho nhỏ, phần cuối lớp có một kệ sách và tủ đồ cá nhân của học sinh.

    Một lớp cũng không nhiều học sinh chỉ tầm hơn hai mươi bạn. Khi mọi chỗ ngồi gần như đã kín hết, cô chủ nhiệm bước vào cùng một bạn nữ. Bạn nữ ấy nhìn có dáng người hơi gầy, làn da rất trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn cùng mái tóc đen sóng nhẹ, ngũ quan không quá mức xuất chúng nhưng kết hợp lại vô cùng hài hòa, nhìn qua cảm giác là một cô gái đáng yêu nhưng xung quanh lại nổi lên luồng khí lạnh lùng, xa cách. Cô giáo vẫy tay với cả lớp như hoa hậu chào thế giới, cảm giác đây là một cô giáo đáng yêu. Cô nói:

    - “Chào các em, cô tên là Trần Nhiễm giáo viên dạy văn và cũng là chủ nhiệm của các em. Thật ra đây là lần đầu cô làm chủ nhiệm nên đừng bắt nạt cô nha~”

    Cô Trần Nhiễm vừa dứt lời liền có mấy câu trêu chọc vui đùa của đám học sinh, có nhiều bạn cảm thấy may mắn vì ba năm cấp ba cũng khó sẽ khó khăn nhưng may gặp chủ nhiệm tốt. Còn gì tồi tệ hơn, nếu mỗi ngày đến lớp so với việc kiểm tra bài vở liên tục thì đối diện với chủ nhiệm mặt than cũng khủng bố hơn. Cô Trần Nhiễm sau khi ổn định chút lũ giặc, nói tiếp:

    - “Đây là Vũ Ngưng Băng. Trước đây bạn ấy sống tại nước ngoài, sáng nay bạn ấy mới về nước nên không kịp tham dự lễ khai giảng cùng mọi người. Em giới thiệu lại với mọi người đi.”

    Vũ Ngưng Băng nhìn một lượt lớp, cất tiếng:

    - “Xin chào! Tôi là Vũ Ngưng Băng.”

    Vù.. vù .. vù. .. một phút giây nào đó trong lớp, mọi người đều thấy mặt mình đều phủ một màn băng tuyết, tuy rằng thời tiết bên ngoài vẫn có thể nướng chín heo. Hạ Tiểu My cũng bị bất ngờ, lòng thầm nghĩ : “cứu bé!’’. Tất cả đều bất ngờ đóng băng trừ bạn Hoàng Nhiên vẫn chưa tỉnh mộng.

    Ngay cả cô Trần Nhiễm đang cười cũng bị đóng băng bởi câu nói, nhiều bạn nghĩ liệu sau câu nói kia cô có thể khép lại miệng được không. Có một ai đó trong lớp đã tan băng sớm hơn dự kiến và vỗ tay, rồi cũng có kéo mọi ngươi về thực tại mà chào đón bạn Vũ Ngưng Băng. Cô Trần Nhiễm lấy lại bình tĩnh, nói:

    - “À à được rồi, vậy giới thiệu xong. Giờ thì, cũng gần hết chỗ trống rồi. Em tùy tiện chọn chỗ cho mình đi.”

    Vũ Ngưng Băng nghe vậy nhẹ gật đầu, nhìn quanh lớp thì toàn bên cạnh các bạn nam là còn chỗ trống, đôi mắt dừng lại tại bàn cuối cùng có một bạn nữ đang ngủ. Vũ Ngưng Băng mang theo cặp sách bước thẳng xuống bàn dưới cùng, nơi có Hoàng Nhiên đang say giấc mộng ngàn thu. Liếc mắt nhìn người bên cạnh nhưng hiển nhiên không thấy được mặt, vì sự thật là bạn Hoàng Nhiên ngủ đúng tư thế “đập mặt xuống bàn’’. Vũ Ngưng Băng thấy con người này chiếm rất nhiều chỗ và còn vô tư ngủ trong lớp, cô kéo chiếc ghế bên cạnh Hoàng Nhiên qua một chút và ngồi xuống. Vũ Ngưng Băng đã có ấn tượng đầu tiên với bạn Hoàng Nhiên là Vô Duyên.

    Từ khi Vũ Ngưng Băng đi xuống và an vị, cả quá trình mọi người đều dõi theo, iếc nuối nhất định sẽ có ở cách bạn nam, vì tuy lạnh lùng nhưng không phủ nhận, Vũ Ngưng Băng vô cùng xinh đẹp.

    Hạ Tiểu My từ lúc thấy “tủ lạnh’’ di chuyển xuống ngồi cạnh bạn thân mình liền phân vân không biết có nên báo sớm cho gia đình Hoàng Nhiên chuẩn bị vài biện pháp giã đông cấp tốc không, hay nên báo rằng Hoàng Nhiên đã rất cố gắng chống trọi với băng tuyết nhưng vẫn bị đống cứng tới hi sinh. Suy nghĩ nhiều thì nhiều nhưng vẫn phải bắt đầu tiết học đầu tiên rồi.

    ==============================================================================
     
  3. foundyou

    foundyou Thành viên mới

    Tham gia:
    5/5/2019
    Bài viết:
    24
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 2
    Hoàng Nhiên vẫn đang trong giấc mộng của mình, mơ thấy đang ở trong căn phòng yêu quý của mình cùng chiếc điều hòa, không khí còn phảng phất mùi oải hương thoang thoảng. Nhưng bỗng nhận ra hình như có điểm lạnh, còn đang suy nghĩ xem tăng nhiệt điều hòa như nào thì..

    - “ Nhiên! Dậy ngay, đến giờ về rồi, tớ còn muốn ăn cơm tối nha. Cậu không đói thì cũng nên suy nghĩ cho tớ cần bổ sung dinh dưỡng tuổi ăn tuổi lớn chứ.”

    Không cần mở mắt cũng biết là ai đang nói, Hạ Tiểu My dùng chất giọng eo éo của mình và lay nhiệt tình, mong rằng tên kia sớm tỉnh lại, để cô còn kịp về nhà ăn bữa tối.

    Hoàng Nhiên lười biếng ngồi dậy, nhìn xung quanh thì hầu như chỉ còn hai cô và một vài các bạn nam nữa ở trong lớp, mọi người đã sớm đi gần hết. Kể cả Vũ Ngưng Băng khi chuông tan học vang lên, liền một mạch xách cặp đứng dậy đi thẳng. Cho nên bạn Hoàng Nhiên vẫn không hay ngồi bên cạnh mình là một khối băng, mà còn tưởng cái điều hòa nhiệt độ. Hoàng Nhiên nghĩ nghĩ liền hỏi Tiểu My:

    - “Uây, Tiểu My! Lớp mình có điều hòa phải không? Khi ngủ tớ cảm tháy rất mát đó.”

    - “Hở? Trưa nay trời nắng nóng, nhiệt độ phải chạm đến đầu ba đó, may sao lớp học vãn rất thoáng. Tớ cũng ngạc nhiên khi cậu có thể ngủ say vậy. À bên cạnh...” - Hạ Tiểu My định nói về Vũ Ngưng Băng nhưng đã bị cắt lời:

    - “Được rồi, về nhanh thôi, không phải cậu muốn nhanh về ăn đúng bữa cho mau lớn sao. Cố gắng lên nhé, lùn cô nương.”

    Hoàng Nhiên nói xong ra sức chạy thật nhanh, Hạ Tiểu My liều chết chạy đuổi theo. Ánh nắng và sức nóng dần được thay thế bởi màu đỏ của hoàng hôn, cùng hơi mát của đêm hè. Kết thúc một ngày khai giảng của lũ giặc học sinh và mở ra một năm đầy màu sắc nơi học đường.

    .

    .

    .

    Ngày hôm sau, vẫn những lũ cười sáng lạng của đám học sinh, có những bạn đang quét tước, tỉa cây, có người đang chơi đùa và hiển nhiên cũng sẽ thấy một vài bạn trong đội kỉ luật đang ra sức rượt theo một ai đó vi phạm luật lệ mà trừ điểm của lớp. Hoàng Nhiên và Tiểu My bước từ cổng trường vào, trên đường đi thu hút không ít ánh mắt của người xung quanh. Do dự lễ khai giảng muộn, nên trừ lớp hai bạn thì mọi người hoàn toàn không biết trong trường tự nhiên lại xuát hiện hai bạn nữ xinh đẹp như vậy.

    Nói xinh đẹp cũng không sai, Hoàng Nhiên thân người mảnh khảnh, hơi cao mặc sơ mi trắng có vẻ hơi rộng, tóc cắt ngắn hơi lượn sóng được buộc lên một nửa, ngũ quan nhìn qua rất thanh lịch nhưng có phần nghịch ngợm. Đặc biệt nhất là nụ cười rất đẹp, có thể nói mỗi khi Hoàng Nhiên cười bạn đều thấy nụ cười ấy thập phần ấm áp. Hạ Tiểu My nhìn qua có chút chậm phát triển hơn các bạn trang lưới. Cô hơi lùn nhưng khuôn mặt rất đáng yêu, nhìn qua cũng có thể thấy đây là một tiểu thư xinh đẹp bánh bèo.

    Hai người vừa đi vừa nói chuyện, Hoàng Nhiên đang khoe chiến tích rằng qua cô qua level quá nhanh nên có thể ngủ được sớm, hôm nay sẽ chăm chỉ học tập. Hạ Tiểu My liên tục bĩu môi và tặng cho Hoang Nhiên vài câu chê bai. Trường cấp 3 T có chút rộng vì chia rất nhiều khu, ba khối sẽ học ở ba tòa nhà ba tầng khác nhau, đi từ cổng vào sẽ là tòa nhà của lớp 12, sau đó là sân bóng. Đối diện sân bóng sẽ tòa của lớp 11, ở giữa tòa lớp 11 và lớp 10 là bể bơi ngoài trời. Bao bọc lấy ba tòa nhà là những tòa nhà chức năng, phòng họp, thư viện, phòng văn nghệ và tòa nhà của giáo viên. Tất cả đều các tòa nhà đều có một chiếc cầu nối có mái che sang tòa khác để thuận tiện cho việc di chuyển hơn. Riêng căng tin là đặt cách xa khu vực học, nằm ờ gần cổng trường, diện tích khá lớn và đồ ăn rất phong phú. Trường rộng và đẹp nhưng thực sự có phần không hợp với một vài bạn lười vận động tỷ như Hạ Tiểu My, cô đang ra sức kể lể với Hoàng Nhiên tại sao phải xây rộng thế, không phải chỉ cần có chỗ học là ổn sao. Hoàng Nhiên dường như lại rất thícht thú được thử thách vừa lên núi-ý là sân bóng, vừa xuống biển-ý là hồ bơi, mới có thể đến được lớp học. Cả hai vừa đi vừa nháo, cuối cùng cũng đến được lớp.

    Lớp của hai cô là 10i, nằm ở gần cuối dãy lớp 10. Hoàng Nhiên và Hạ Tiểu My về chỗ ngồi xuống, bạn cùng bàn của Tiểu My là Minh Tâm cũng đã đến, vẫy tay chào cô:

    - “Hê nhô Tiểu My và ... bạn ngủ gật.”

    Hạ Tiểu My được trận cười ha hả chào lại Minh Tâm, Hoàng Nhiên thấy cũng hơi ngại nhưng vẫn cười chào lại. Đến bây giờ ngồi an vị, Hoàng Nhiên mới thắc mắc:

    - “Ô không phải từ xưa đến giờ không phải luôn ngồi cùng càm ràm tớ sao? Bỏ cuộc rồi hả?”

    - “À hôm qua tớ cũng định ngồi nhưng mà...”

    Chưa nói xong câu thì Vũ Ngưng Băng tới, mang theo cả bầu không khí rét lạnh. Đi thẳng về phía Hoàng Nhiên, ngồi xuống. Hoàng Nhiên không nghi ngờ, nhất thời cũng bị đông lạnh mấy giây nhưng lập tức lấy lại tinh thần vỗ vỗ Tiểu My bàn trên chưa có dấu hiệu tan băng.

    - “Tiểu My, chẳng trách sao hôm qua mình ngủ thấy mát vậy, như cái điều hòa vậy” - Gĩa đông Tiểu My xong, quay sang nói với Vũ Ngưng Băng:

    - “Chào bạn, tớ là Hoàng Nhiên. Chúng ta có thể là bạn cùng bàn trong 3 năm tới nên hãy hòa thuận nhé.”

    Vù vù... không có tiếng đáp lại, Hoàng Nhiên vẫn duy trì nụ cười nhìn về phía Vũ Ngưng Băng.

    Reng ... reng ...

    Chuông vào học, Vũ Ngưng Băng lấy sách vở đặt lên bàn, hoàn toàn bỏ đi sự tồn tại của người bên cạnh. Đến giờ Hoàng Nhiên mới nhận ra vấn đề là người ta bơ mình. Nhìn lên thấy Tiểu My đang nín cười nhìn mình liền trừng mắt, lôi sách vở ra vào tiết.

    Thời tiết buổi sáng vẫn khá mát mẻ, chim vẫn héo hót trên cây, Hoàng Nhiên hết nhìn ra cửa sổ cảm nhận thiên nhiên lại nhìn lại vào trong lớp thấy các bạn đang chăm chú ghi bài, cả Tiểu My cũng đang chăm chú lắng nghe lời thuyết trình hùng hồn của cô về một sự kiện lịch sử nào đó. Ánh mắt Hoàng Nhiên vô tình rơi vào người đang ngồi bên cạnh mình, mái tóc dài xõa xuống, thi thoảng sẽ được chủ nhân của nó vén lên nhẹ nhàng. Không biết vì lý do gì mà Hoàng Nhiên cứ nhìn liên tục vào Vũ Ngưng Băng như vậy, không có ý định rời mắt.

    Vũ Ngưng Băng đang viết bài bỗng cảm thấy rùng mình, liếc mắt qua thấy tên ngồi cạnh đang tặng mình một cái nhìn trìu mến đến nỗi muốn đập thẳng đôi giày vào mặt. Vũ Ngưng Băng quyết định mặc kệ và vẫn theo đuổi những sự kiện hùng vĩ trên bảng.

    Hoàng Nhiên nhìn thấy mắt Vũ Ngưng Băng khẽ nhìn sang mới nhận ra sự thất thố của mình, và không hiểu sao mình bị cái gì mà ngắm người ta mãi. Bình tâm lại một chút, Hoàng Nhiên lại suy nghĩ tại sao người ta không nói chuyện với mình nha, mình hiền lành, tử tế, nết na, lịch thiệp, hòa nhã... vậy mà. Nghĩ nghĩ liền lấy một cuốn sổ trong cặp ra viết viết, đẩy sang Vũ Ngưng Băng.

    Vũ Ngưng Băng vẫn đang cố gắng tập trung vào sự kiện đuổi đánh giặc qua lời kể sâu sắc của cô thì người bên cạnh bỗng đưa cho một quyển sổ, trên đó có ghi

    “Lịch sử thú vị quá ha’’

    Vũ Ngưng Băng nhìn dòng chữ, quay sang nhìn người kia đang cười đến sáng lạng với vẻ mặt khó hiểu. Quay lên bảng và tiếp tục chăm chú.

    Thấy đối phương vẫn không để tâm, Hoàng Nhiên lấy lại quyển sổ, cặm cụi viết tiếp, xong rồi đẩy qua. Vũ Ngưng Băng cúi đầu nhìn đến dòng chữ: “Mùa hè nóng thật nha~ nghe Tiểu My nói cậu đến từ nước ngoài. Vậy cậu sẽ làm gì để tránh nóng a?’’

    “Hỏi cung?’’ Vũ Ngưng Băng thấy tên này thật rảnh rỗi, cô vẫn tiếp tục nhìn bảng.

    Hoàng Nhiên thấy Vũ Ngưng Băng lại tiếp tục nhìn bảng liền thấy không hứng thú, trực tiếp úp mặt lên bàn, tìm vào giấc mộng. 5p 10p 15p trôi qua, Vũ Ngưng Băng thấy tên kia ngủ liền nghĩ mình sẽ bình yên thì... Hoàng Nhiên bỗng bật dậy như một vị thần, loay hoay viết loẹt xoẹt máy chữ vào sổ, đẩy qua cho Vũ Ngưng Băng.

    Vũ Ngưng Băng hiển nhiên bị hành động kỳ quặc của Hoàng Nhiên dọa tới, thấy quyển sổ đẩy qua trước mặt với vỏn vẹn câu: “Cậu thật giống cái điều hòa di động’’

    Đọc xong Vũ Ngưng Băng liền đen mặt, quay sang thấy tên kia đang nhìn mình với ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn chờ mong, đặt bút viết xuống.

    Hoàng Nhiên thấy Vũ Ngưng Băng viết viết xong liền nhanh tay mang quyển sổ lại đọc: “Bớt vô duyên’’. Ba chữ ngắn gọn xúc tích, lột tả cảm xúc trân thật của đối phương... Hoàng Nhiên đang không hiểu sao Vũ Ngưng Băng nói vậy nhưng lại viết viết.

    Vũ Ngưng Băng thấy người kia vẫn chưa từ bỏ mà còn viết thêm gì đó đẩy qua cho mình. Trên quyển sổ: “Woa, đây là lần đầu tiên cậu nói chuyện với tớ’’. Đọc xong nhìn qua Hoàng Nhiên đang cười như được mùa, Vũ Ngưng Băng không trả lời tiếp tục nhìn lên bảng. Hoàng Nhiên thấy vậy cũng không làm gì nữa, lại đập mặt xuống bàn, theo đuổi giấc mơ.
     
  4. foundyou

    foundyou Thành viên mới

    Tham gia:
    5/5/2019
    Bài viết:
    24
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 3
    Renggg.... rengggg

    Hoàng Nhiên giật mình vì tiếng chuông báo tan học, cô rủa thầm trong bụng rằng tại sao lại làm chuông tan học giống chuông báo cháy thế, đến lúc cháy thật lại tưởng chuông tan học quá.

    Mơ màng ngồi dậy thấy Vũ Ngưng Băng đang từ tốn cất lại sách vở, lại nhìn đến xuất thần. Hạ Tiểu My mắt thấy tên kia không có ý định dọn dẹp đi về, cô liền lên tiếng nhắc nhở.

    Vũ Ngưng Băng đã biết người bên cạnh bởi vì tiếng chuông tan học mà tỉnh dậy, và cả khi tên kia vẫn ngây ngốc mà nhìn mình. Nhưng cô vẫn cảm thấy chẳng liên quan gì đến việc cô phải về nhà cả, thản nhiên mà cầm cặp lên, bước ra lớp. Hoàng Nhiên nhìn theo Vũ Ngưng Băng đi mất dáng mới thu hồi mắt, cô cũng không hiểu tại sao mình lại luôn nhìn theo người kia như vậy. Cảm thấy suy nghĩ nữa sẽ mất chất xám,cho nên trực tiếp bỏ qua. Xách cặp lên và xách theo cả Tiểu My đang cố tám nốt câu chuyện với Minh Tâm, làm Tiểu My la oai oái, hai người vừa đi vừa đánh nhau rồi cũng về đến nhà.

    Nhà của Hoàng Nhiên và Tiểu My ở trong một khu biệt thự khá gần trường, cho nên hai người thay vì đi xe thì lại lựa chọn đi bộ. Nhưng thật ra ý tưởng đi bộ là do Hoàng Nhiên đề xuất với mục đích rèn luyện cơ thể, Tiểu My chưa từng đồng ý nhưng do bị bắt ép nên đành đi cùng, thành ra hai người lại suýt muộn học mấy lần.

    Sau khi tạm biệt Tiểu My, Hoàng Nhiên nhanh chóng vào nhà. Mở cửa, lập tức hướng nhà bếp mà bước tới, với mục đích kiếm gì đó để ăn. Mà có vẻ đời không như mơ, đồ trong tủ lạnh hiển nhiên đã gần hết, chỉ còn lại chút hoa quả và nước. Nhà Hoàng Nhiên thường sẽ đi mua đồ ăn cho cả tuần vì mẹ của cô cũng rất bận rộn với công việc, mà ba cô hiện tại đang đi công tác bên nước ngoài. Qúa thất vọng với tài nguyên kém phong phú của nhà bếp, Hoàng Nhiên đi lên phòng,trực tiếp quăng mình lên giường nằm phơi thây. Hoàng Nhiên đang ước tính sẽ đi tắm và thời gian cô tắm xong, mẹ cũng đã trở về nhà rồi, sau đó sẽ cùng mẹ đi ăn ngoài, vì có mua đồ xong cũng đã muộn, nếu còn phải đợi nấu nữa chắc chắn cô sẽ không qua khỏi cơn đói... đang nghĩ xem tối nên ăn gì không hiểu sao trong đầu cô lại nhớ về dáng vẻ lạnh lùng của Vũ Ngưng Băng, nếu Vũ Ngưng Băng cười lên chắc hẳn rất ngon miệng... á á Hoàng Nhiên hết hồn với suy nghĩ của mình, nhưng bất giác mỉm cười: “Đúng là mùa hè, làm cháy hỏng đầu óc hết rồi, tự nhiên nghĩ cái gì đâu’’. Hoàng Nhiên lắc lắc đầu, cầm quần áo tiến vào phòng tắm.

    .

    .

    Ở cách đó không xa, Vũ Ngưng Băng đang ngồi trong phòng đọc sách bỗng cảm thấy rùng mình. Cô nhìn quanh phòng thấy cửa sổ đều đóng kín, tại sao tự dưng có cảm giác ớn lạnh vậy, không phải có ai đang nghĩ điều gì kinh khủng về cô đó chứ. Vũ Ngưng Băng thở dài đứng dậy, đi xuống dưới nhà. Căn nhà cô đang ở là nhà trước đây bố mẹ cô ở hồi còn làm việc ở trong nước,giờ họ đều đang sinh sống ở nước ngoài. Lý do cô trở về nước học vì bà của cô tuổi đã cao lo sợ mình sẽ ra đi nơi đất khách quê người nên đã kiên quyết trở về nước, sống ở quên nơi gần phần mộ của ông. Ba mẹ của cô rất lo lắng cho sức khỏe của bà nhưng không thể bỏ việc ở bên kia để trở về chăm sóc bà, nên cô đã nhận trách nhiệm đó, cùng bà trở về nước. Nhưng sự thật là trường học được ba mẹ chọn cho cô lại cách khá xa nơi ở của bà ở vùng quê, mất một giờ chạy xe liên tục nên cô chỉ có thể cuối tuần hoặc vào thời gian rảnh mà về thăm bà. Tuy rất hạnh phúc vì cô biết nghĩ cho bà nhưng ba mẹ cô cũng không hề muốn thành tích học tập của cô bị ảnh hưởng, dĩ nhiên là bà cũng rất đồng ý với ý kiến của ba mẹ cô. Bà nói rằng bà luôn ở quê đợi cô về nên cô cứ an tâm học, thi thoảng có thể qua thăm là bà đã vui lắm rồi. Cho nên cô hiện đang ở một mình trong căn nhà này.

    Vũ Ngưng Băng đi vào nhà bếp và đang suy nghĩ xem nên ăn gì nhưng nhận ra trong tủ lạnh trừ vài chai nước suối liền chẳng có gì cả. Cô liền cảm thấy đau đầu với suy nghĩ phải đi mua đồ, cô có thể không ăn hôm nay nhưng nếu ngày nào cũng không ăn chắc chắn đừng nói đến việc chăm sóc bà, mà là bà phải nhanh nhanh đưa cô về bên kia đển ba mẹ chăm quá. Suy nghĩ chút, Vũ Ngưng Băng liền khoác thêm chiếc áo mỏng đi ra ngoài.

    .

    .

    Hoàng Nhiên vừa làm khô tóc xong thì nghe có tiếng mở cửa, biết chắc là mẹ về liền hí hửng xuống chào đón.

    Bước vào nhà là một người phụ nữ thoạt nhìn còn khá trẻ, với dáng người mảnh khảnh như Hoàng Nhiên đang mặc trên người bộ quần áo công sở, khác với vẻ nghịch ngợm và tỏa nắng trên gương mặt Hoàng Nhiên thì người phụ nữ mang theo nét dịu hiền ,nhu hòa hơn rất nhiều. Hoàng Nhiên thấy mẹ liền chạy từ cầu thang tới, nịnh hót:

    - “Mừng Hoàng Phu Nhân trở lại, ngài để con giúp cầm cặp nha?”

    - “Hôm nào con cũng thế ha? Nếu gắn thêm cái đuôi nhất định con sẽ như một con cún mà vẫy đuôi luôn đúng không?’’

    Hoàng mẹ thấy tiểu quỷ lại như mọi ngày đón tiếp mình liền cảm thấy vui vẻ, cảm giác dù chồng có thi thoảng đi công tác xa nhưng chưa bao giờ cảm thấy cô đơn vì có tiểu quỷ này bên cạnh.

    Hoàng Nhiên nghe Hoàng mẹ nói thế nhiều cũng quen, chỉ cười hì hì tiến tới nói luyên thuyên một hồi. Hai người nói chán chê, Hoàng Nhiên mới giật mình nhận ra nhiệm vụ sống còn là phải lấp đầy cái dạ dày. Hoàng mẹ nghe vậy chỉ cười hiền và nói Hoàng Nhiên đợi chút.

    Hoàng mẹ chỉ tắm qua và thay quần áo đơn giản, xuống dưới nhà đã thấy tiểu quỷ kia ngồi một đống ngồi trên sofa đợi mình. Hai người nhanh chóng ra khỏi nhà trong sự hối thúc của Hoàng Nhiên vì hiện tại cô sắp thấy chết vì đói. Vì quá đói nên hai mẹ con đã ăn ngay ở tiệm Pizza cách nhà không xa. Và hiện tại Hoàng Nhiên đang thỏa mãn với cái bụng được lấp đầy, cảm gíac sẽ bị khó tiêu nên hai mẹ con đã dắt nhau tới ngay một siêu thị mini gần đó mà mua đồ dự trữ cho tuần tới.

    Hoàng Nhiên đang lang thang tại quầy bánh kẹo mua vài thứ cô yêu thích liền thấy một hình dáng vừa quen vừa lạ: “Vũ Ngưng Băng?’’ nghĩ vậy, cô đang tính bước lại gần thì Hoàng mẹ gọi ra đẩy xe. Cô liền bỏ qua ý nghĩ trong đầu rằng sẽ gặp người kia ở nơi thế này.

    Thanh toán xong, hai mẹ con đang xách đồ về nhà, vừa đi vừa tám nhảm về chuyện ba đi công tác mà bỏ bê hai mẹ con. Bỗng Hoang Nhiên nhìn phía trước lại thấy được dáng người vừa quen vừa lạ đang xách không ít đồ trên tay và có vẻ hơi nặng nên di chuyển có phần khó khăn. Cô không biết tại sao lại kêu lên :

    - “Vũ Ngưng Băng!”

    Hoàng mẹ nhìn cô với ánh mắt khó hiểu, vì bình thường kể cả Tiểu My bạn thân từ hồi mặc tã Hoàng Nhiên cũng chưa từng ở trên đường kêu to vậy. Nay Hoàng Nhiên gọi tên một cô bé ngoài đường, mà cái tên này Hoàng mẹ chưa từng nghe Hoàng Nhiên nhắc đến. Điều này khiến Hoàng mẹ có chút tò mò vè cô bé đằng trước.

    Hoàng Nhiên kêu xong mới thấy mình như dở, nhỡ đâu không phải có phải siêu quê không. Nhưng xem kìa, người đi đằng trước cũng có vẻ ngạc nhiên mà đứng lại. Hành động đó càng làm Hoàng Nhiên khẳng định hơn, cô nhanh chân chạy tới bên cạnh người kia.
     
  5. foundyou

    foundyou Thành viên mới

    Tham gia:
    5/5/2019
    Bài viết:
    24
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 4
    Vũ Ngưng Băng biết ở gần khu cô ở có một siêu thị mini vì hôm đầu tiên tới đây, taxi có chở cô đi ngang qua. Nhưng biết là một chuyện, còn việc cô đi được ra đó lại là một việc khác. Đi loanh quanh một hồi cô tìm thấy một quán ăn đêm thay vì siêu thị mini. Nghĩ nghĩ cảm thấy có đi tiếp chắc vẫn chưa tìm ra ngay mà hiện tại thấy khá đói bụng nên cô quyết định đi vào quán ăn.

    Chủ quán ăn là hai cô chú thân thiện, luôn miệng nói chuyện cùng khách hàng khiến ai lấy cũng đều vui vẻ. Vũ Ngưng Băng cảm thấy được sự hiếu khách ở đây nên cũng cảm thấy thoải mái phần nào, cô gọi vài món đơn giản. Nhưng đồ ăn ở đây rất vừa miệng, Vũ Ngưng Băng cảm thấy hơi bất ngờ và có ý định sẽ quay lại vào những ngày mình lười nấu ăn.

    Sau khi giải quyết xong chỗ đồ ăn, Vũ Ngưng Băng thỏa mãn ra ngoài tiếp tục đi tới siêu thị mua đồ. Vì lúc nãy khi thanh toán cô có hỏi chủ quán và được hai cô chú nhiệt tình chỉ đường, chú chủ quán còn có ý định lấy xe chở cô đi vì nói con gái đi đêm nguy hiểm. Nhưng cô cũng lịch sự từ chối, dù sao cô cũng mới ăn xong nên đi bộ sẽ tháy thoải mái hơn.

    Nhờ được chỉ dẫn nên cuối cùng Vũ Ngưng Băng cũng tìm ra cái siêu thị, hóa ra nó cũng cách nhà cô khá xa đó. Vì phải mua đồ ăn cho cả tuần nên đồ có chút nhiều. Lúc thanh toán xong Vũ Ngưng Băng thấy khá đau đầu khi phải mang một đống đồ này về. Có một vài anh chàng trong siêu thị thấy một cô gái rất xinh đẹp đang phải vật lộn với đống đồ đạc liền có ý định giúp đỡ. Nhưng đều bị Vũ Ngưng Băng lạnh lùng mà từ chối, cô cứ thế liền tự mình vác theo đống đồ trực tiếp đi ra cửa bỏ lại biết bao ánh nhìn tiếc nuối.

    Tuy rằng Vũ Ngưng Băng không muốn nhận sự trợ giúp của ai nhưng cái đống cô đang mang theo khiến cô có chút chật vật. Đi được một đoạn cô cảm thấy liền không ổn lắm, đang suy nghĩ làm sao có thể bắt xe ở khu vực này thì bỗng đằng sau có người kêu tên cô:

    - “Vũ Ngưng Băng!”

    Vũ Ngưng Băng cảm thấy ngạc nhiên rằng tại sao trong khu này lại có người biết cô, nhưng sao cái giọng này lại làm cô có cảm giác quen quen. Vẫn đang trong suy nghĩ thì nghe được tiếng bước chân, Vũ Ngưng Băng cảm giác người kia đang chạy về phía mình. Vừa quay đầu lại, cô liền thấy nụ cười thật tươi trên khuôn miệng của Hoàng Nhiên đang chạy gần lại phía cô. Cảnh tượng này bỗng nhiên có cảm giác không thật, nụ cười ngày hôm nay của Hoàng Nhiên có lẽ chỉ là tình cờ nhưng đã để lại trong lòng Vũ Ngưng Băng ân tượng mãi về sau.

    Hoàng Nhiên đang cảm thấy may mắn vì nhận đúng người thì lại thấy lạ sao Vũ Ngưng Băng cứ nhìn mình chăm chăm, Hoàng Nhiên suy nghĩ không biết mặt mình có phải nãy ăn xong lau chưa sạch hay không, thật muốn lôi cái gương ra kiểm tra. Nghĩ thì nghĩ vậy thôi nhưng Hoàng Nhiên vẫn lên tiếng:

    - “Thật tốt vì là cậu, Vũ Ngưng Băng, tớ còn sợ nhận sai người.”

    Vũ Ngưng Băng vừa bình thường lại thì nghe câu Hoàng Nhiên nói xong lại chẳng biết nên có cảm xúc gì. Hoàng Nhiên mới gặp nhưng dường như đã quen việc Vũ Ngưng Băng hay im lặng nên nói tiếp:

    - “Cậu sắp di cư sao? Nhiều đồ như vậy. Nhà cậu ở gần đây chứ?”

    Vũ Ngưng Băng đặt tạm một vài túi đồ xuống vì chúng hơi nặng, số còn lại vẫn cầm trên tay đơn giản nói với Hoàng Nhiên:

    - “Cũng gần thôi, còn cậu?”

    - “Tớ mới đi mua đồ cùng mẹ về.”

    Hoàng Nhiên vừa nói vừa chỉ người phụ nữ đang bước dần về phía hai người. Vũ Ngưng Băng thấy mẹ của Hoàng Nhiên đi tới liền cúi đầu lễ phép chào hỏi. Hoàng mẹ lần đầu nhìn thấy Vũ Ngưng Băng liền thấy cô bé rất xinh đẹp hơn nữa còn rất lễ phép nhưng lại có cảm giác hơi xa cách. Hoàng mẹ nhẹ nhàng mà đơn giản chào lại Vũ Ngưng Băng, cùng Vũ Ngưng Băng nói mấy câu.

    Vũ Ngưng Băng liền cảm thấy người phụ nữ trước mặt rất dịu dàng và thanh lịch song cô nhìn sang Hoàng Nhiêng đang đứng giới thiệu qua về cô cho mẹ Hoàng liền thấy khó hiểu. Cô thắc mắc sao tên vô duyên kia không được một centi dịu dàng thanh lịch gì từ mẹ hết vậy? Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng cô cũng không quan tâm nhiều, xem đồng hồ liền thấy cũng khá muộn rồi, cô cũng nên về nhà.

    - “Cũng muộn rồi, cháu nghĩ cháu nên về nhà bây giời ạ’’

    - “À, đúng rồi. Nói chuyện nhiều tớ cũng quên chuyện cậu phải về.’’

    Hoàng Nhiên nghe vậy như bừng tỉnh nói làm Vũ Ngưng Băng thấy cậu ta càng vô duyên hơn vì nãy giờ cô nói chuyện cùng mẹ Hoàng Nhiên chứ cũng đâu nói chuyện cùng cậu ta. Hoàng Nhiên không nói thêm gì mà rất tự nhiên xách luôn mấy túi đồ ở dưới đất của Vũ Ngưng Băng lên làm Vũ Ngưng Băng bất ngờ:

    - “Cậu làm gì thế?’’

    - “Đương nhiên là xách đồ giúp cậu.’’

    - “Không cần đâu, cậu cứ đi trước đi.’’

    Hoàng Nhiên xách đủ mấy túi đồ lên đợi Vũ Ngưng Băng, Vũ Ngưng Băng định nói thêm gì đó thì Hoàng mẹ lên tiếng:

    - “Để Hoàng Nhiên giúp cháu đi, nhà cô ngay trước mặt rồi. Nhiên, con đưa bạn về cẩn thận xong về nhé.’’

    Hoàng Nhiên liền cười hì hì mà đồng ý với Hoàng mẹ, không để Vũ Ngưng Băng tiếp tục phản đối, hai mẹ con rất ăn ý nhau, người đi hướng về nhà, người đi thẳng phía trước. Vũ Ngưng Băng biết không phản đối được nên xách đồ mà đi theo Hoàng Nhiên. Mắt thấy Vũ Ngưng Băng đã đi cùng mình, liền vui vẻ nói:

    - “Giờ cậu chỉ đường cho tớ được chứ?’’

    - “Tại sao lại giúp tôi?’’

    - “Hửm? Tớ không có lý do đặc biệt đâu.’’

    - “Thật sự tôi cũng không cần cậu giúp.’’

    Vũ Ngưng Băng vừa ngắt lời, Hoàng Nhiên đứng hẳn lại. Vũ Ngưng Băng cũng đứng lại. Khung cảnh bây giờ có chút kỳ cục, khi mà cả hai đều đứng đối diện mà nhìn thẳng vào mắt nhau nhưng không ai nói câu nào cả. Được một lúc thì Hoàng Nhiên lên tiếng:

    - “Mắt cậu rất đẹp và cậu cũng rất xinh. Sẽ tuyệt hơn nữa nếu cậu có thể nói cảm ơn với ai đó đã giúp đỡ cậu, dù cậu có cần hay không. Về nhà nhanh thôi nào.’’

    Không hiểu sao nghe Hoàng Nhiên nói vậy Vũ Ngưng Băng liền cảm thấy có cảm xúc lạ và tự nhiên lại cảm giác tên này ngoài vô duyên lại còn lươn lẹo. Hai người đi song song, nhất thời chẳng ai nói câu gì nhưng không khí có vẻ đã hài hòa hơn rất nhiều.

    Gió đêm bắt đầu thổi và có dấu hiệu lạnh hơn, Vũ Ngưng Băng tuy có khoác thêm áo khoác nhưng cũng cảm thấy hơi lạnh khẽ rùng mình chút. Không biết Hoàng Nhiên có nhìn thấy hay không nhưng vẫn nhẹ nhàng nhắc nhở:

    - “Ở vùng này, buổi đêm dù hè hay đông đều sẽ có gió lạnh , ra ngoài nhớ chú ý.’’

    Nhìn thấy nhà đã gần ngay trước mắt, Vũ Ngưng Băng lấy điện thoại ra xem giờ liền thấy đã khá muộn, liền nói:

    - “Tới đây được rồi. Cậu về đi, đã muộn lắm rồi.’’

    Nghe vậy nhưng Hoàng Nhiên vẫn cười và tiếp tục đi, Vũ Ngưng Băng cảm thấy lời nói dưa thừa nên vừa cầm điện thoại vừa cầm đồ đi cùng Hoàng Nhiên.

    Đến nhà Vũ Ngưng Băng, Hoàng Nhiên đặt đồ xuống trước thềm cửa xong quay lại nói với Vũ Ngưng Băng đang đứng sau:

    - “Vũ Ngưng Băng, tuy khu này an ninh chặt chẽ nhưng cậu cũng nên cẩn thận, hạn chế ra đường buổi tối. Còn nếu muốn đi đâu vào ban đêm thì...’’

    Vũ Ngưng Băng vẫn chưa hết giật mình khi Hoàng Nhiên đột nhiên quay lại đối với cô nói những lời đó, thì càng bất ngờ hơn khi Hoàng Nhiên trực tiếp cầm lấy điện thoại trên tay cô. Hoàng Nhiên nhập số điện thoại của mình vào và lưu lại, mang điện thoại trả lại Vũ Ngưng Băng, cười nhẹ nói tiếp:

    - “Hãy gọi cho tớ!’’
     
  6. foundyou

    foundyou Thành viên mới

    Tham gia:
    5/5/2019
    Bài viết:
    24
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 5
    Vũ Ngưng Băng bước ra từ phòng tắm, có lẽ do hơi nước trong nhà tắm mà khiến hai má có chút hồng. Vừa lau khô tóc vừa tiến về phía giường ngồi xuống. Tay với lấy chiếc điện thoại gần đó bật lên, cảm thán vì đã muộn như vậy rồi. Một tay cầm khăn lau tóc một tay lướt điện thoại, cô bỗng nhớ tới lời nói khi nãy của Hoàng Nhiên:

    - Hãy gọi cho tớ!”

    Nhìn tên “Hoàng Nhiên” đang chiễm chệ trong danh bạ của cô tự nhiên lại cảm thấy lòng mang đủ tư vị. Cô không có quá nhiều bạn bè và cũng không có thói quen lưu số người khác. Cho nên trong danh bạ bây giờ ngoài của ba mẹ và bà thì hiển nhiên có thêm mỗi tên Hoàng Nhiên. Cô liền cảm thấy có chút không quen với người mà mới gặp một hai lần đã tiến vào cuộc sống của co quá nhanh như vậy, và hiện tại cô cảm thấy không cần phải quá thân thiết với ai ở đây hết vì dù sao cô cũng chẳng ở lại đây quá lâu. Nhưng dù sao Hoàng Nhiên cũng vừa mới giúp cô tuy cô cũng không thực sự muốn nhận sự giúp đỡ đó, nghĩ đến lại thấy bất đắc dĩ.

    Vũ Ngưng Băng nghĩ nếu trực tiếp xóa số mà chẳng nói câu nào thì có vẻ hơi bất lịch sự và cô thì hoàn toàn không phải người như vậy. Vũ Ngưng Băng ngồi nhìn điện thoại một hồi liền đưa ra quyết định, nhắn một tin cảm ơn sau đó sẽ xóa số đi coi như chưa có gì cả, cứ ung dung mà trải qua thời gian ở đây một mình mà không ai làm phiền.

    Nghĩ xong liền nhắn tin cho Hoàng Nhiên, nhưng soạn xong lại chưa vội gửi vì sự thật là... Vũ Ngưng Băng chưa từng chủ động nhắn tin cho ai hết, ngay cả đến ba mẹ cô cũng chưa từng nhận được tin nhắn từ cô. Nếu như có chuyện gì Vũ Ngưng Băng trực tiếp gọi điện hoặc ngược lại nên không hề có việc nhắn tin. Vì vậy bây giờ Vũ Ngưng Băng bỗng nhiên có chút hồi hộp. Nhưng cô nghĩ nếu không làm thì sẽ không thể cắt đứt ngay được, tự an ủi mình rằng sẽ xóa hết tất cả ngay khi gửi tin nhắn đi. Hít sâu một hơi, cô liền bấm gửi... và trực tiếp vứt điện thoại trên giường đi sấy khô tóc.

    .

    .

    Ở bên này, Hoàng Nhiên sau khi đưa Vũ Ngưng Băng về nhà cũng một mạch chạy về luôn. Hiện tại thì đang ngồi trên giường dán mắt vào lap mà cày level. Hôm nay, Hoàng Nhiên có vẻ vui mà có động lực cày game lên level nhanh đến nỗi làm các bạn game tưởng cô hack luôn, liên tục hỏi cô nay có chuyện gì sao nay chơi xuất thần vậy. Cô nhìn bảng chat mà cười tươi hơn, tích cực trả lời các bạn. Còn lý do tại sao mà Hoàng Nhiên trở về nhà lại vui như vậy, chính cô còn chẳng hiểu nổi. Từ lúc trên đường quay lại nhà xong lại chơi game, cô thật sự đều nghĩ về cô gái lạnh lùng Vũ Ngưng Băng kia. Cô cảm thấy Vũ Ngưng Băng lạnh lùng quá, chưa từng nhìn thấy cô ấy cười, giọng nói dễ nghe, người như vậy không phải cười lên rất đẹp sao. Nhiều lúc Hoàng Nhiên nghĩ không biết Vũ Ngưng Băng có mắc bệnh gì biến thái kiểu liệt cơ mặt không nữa. Nhưng đó là suy nghĩ thôi, nếu nói ra cô nghĩ cô không toàn mạng trở về.

    Hoàng Nhiên chưa bao giờ giành tặng cho ai quá nhiều cảm xúc cả, tuy rằng cô luôn vui vẻ hòa đồng nhưng thật sự nó cũng chỉ là vẻ bên ngoài. Hạ Tiểu My đã từng nói với Hoàng Nhiên rằng: “Cậu luôn là người ngoài nóng trong lạnh, nhìn thì dễ nói chuyện nhưng chẳng thật sự thân ai cả, lúc nào cũng là bộ mặt đó”. Đối với Hạ Tiểu My, Hoàng Nhiên nhất định sẽ không như người khác mà giữ mãi một khuôn mặt tươi cười vì thực sự cả hai người rất thân nhau.

    Nhưng mà có một vài cảm xúc, Hoàng Nhiên chưa bao giờ bộc lộ ra cũng như những hành động chẳng bao giờ làm. Nay lại vì một người lạ mới quen mà dần dần phơi bày ra hết. Hoàng Nhiên cũng thấy mình thật lạ nhưng lại chẳng rõ mình rốt cuộc lạ ở điểm nào. Tuy nhiên, cô cũng không cảm thấy khó chịu với cảm xúc hiện tại của mình.

    Đang cùng các bạn game chém gió hùng hồn trên kênh chat, bỗng nhiên điện thoại rung thu hút sự chú ý của Hoàng Nhiên. Nhanh tay với lấy chiếc điện thoại mở lên, thấy hiện một thông báo tin nhắn tới.

    “Số lạ?” Hoàng Nhiên cũng không nghĩ nhiều liền mở tin nhắn ra đọc.

    1p 5p 10p trôi qua, Hoàng Nhiên vẫn trừng lớn mắt nhìn vào màn hình điện thoại đến nỗi sắp làm nứt cái điện thoại tới nơi rồi. Các bạn game bỗng thấy Hoàng Nhiên im bặt liền í ới kêu gọi lại hồn cho Hoàng Nhiên, nhưng Hoàng Nhiên chỉ nhắn lại một câu nay nghỉ sớm liền thoát ra khỏi kênh chat, mắt vẫn tiếp tục nhìn điện thoại.

    Hoàng Nhiên bỗng cười tươi, nụ cười rộng đến mang tai lộ ra hàm răng trắng muốt. Tuy tin nhắn gửi đến là của số lạ nhưng đọc xong Hoàng Nhiên cũng đã biết ai là người gửi. Tin nhắn chỉ đơn giản: “Cảm ơn đã đưa tôi về.” đã miêu tả rằng chủ nhân của tin nhắn cũng không có gì cần nói nhiều cả.

    Hoàng Nhiên rất bất ngờ vì nhận được tin nhắn từ Vũ Ngưng Băng, đọc xong tin nhắn liền đọc lại mấy lần rồi tự cười ha ha. Hoàng Nhiên thật ra cũng không quan tâm lắm đến chuyện Vũ Ngưng Băng có cảm ơn mình hay không vì sự thật là vào lúc đó Vũ Ngưng Băng cũng đã từ chối nhận sự giúp đỡ của mình. Hoàng Nhiên thừa biết rằng người kia chắc chắn rất không tình nguyện nhắn tin cho mình. Nghĩ xong lại thấy cực kỳ vui vẻ, nhắn gửi lại cho Vũ Ngưng Băng.

    .

    .

    Vũ Ngưng Băng sấy tóc khô hoàn toàn vẫn không thấy có tin nhắn phản hồi, tuy rằng cô nói không quan tâm nhưng sự thật trong lòng lại có chút chờ mong, đến cô còn cảm thấy mình sắp điên rồi. “Chắc chắn do trước đây chưa từng làm loại chuyện này cho nên mới có cảm giác như vậy, đúng thế, không có gì đặc sắc cả!” nghĩ vậy, Vũ Ngưng Băng liền tiến đến ngồi vào bàn học, định bụng đọc sách một chút rồi đi ngủ.

    Trong không gian yên ắng, Vũ Ngưng Băng đang chăm chú đọc sách thì bỗng nhiên tiếng điện thoại vang lên làm Vũ Ngưng Băng có chút giật mình. Tiến đến giường, cầm điện thoại lên thấy có thông báo tin nhắn. Dĩ nhiên không ai khác là Hoàng Nhiên.

    Cậu không cần cảm ơn đâu, là do tớ muốn làm vậy mà.”

    Vừa đọc xong lại thấy thông báo tin nhắn tới, và vẫn là Hoàng Nhiên: “Hãy cứ để tớ giúp cậu thêm đi.”

    Vũ Ngưng Băng thấy khó hiểu, suy nghĩ một hồi theo quán tính mà gửi tin nhắn: “Tại sao?”

    Gửi xong Vũ Ngưng Băng mới hốt hoảng nhận ra không phải là cô định gửi xong tin nhắn kia và kết thúc tất cả sao? Sao còn tự dưng trả lời thêm một câu? Lắc lắc đầu, cô không mong thân thiết với ai hết vì dù sao cũng sẽ chẳng ở đây lâu. Vào phần danh bạ, thấy tên Hoàng Nhiên liền bấm vào, mở phần tùy chọn nhấn mục xóa liên hệ. Ngay lúc điện thoại bắt cô đưa ra sự lựa chọn rằng “Bạn có chắc chắn xóa liên hệ này?”, có hai lựa chọn là xóa và hủy. Tay cô đang chuẩn bị nhấn vào phần ‘xóa’ thì tin nhắn tới...

    “Vì cậu sẽ nói chuyện với tớ, tớ rất vui vì cậu đã nhắn, Vũ Ngưng Băng.”

    Vũ Ngưng Băng thấy nội dung tin nhắn hiện trên góc màn hình điện thoại, tay đang dừng ở mục xóa như thế nào cuối cùng lại ấn vào hủy.

    Vũ Ngưng Băng tự đối với hành động của mình mà thở dài một hơi, cô càng ngày càng không hiểu hành động của chính mình. Vũ Ngưng Băng không trả lời tin nhắn của Hoàng Nhiên nữa, trực tiếp lên giường đắp chăn đi ngủ.
     
    yeulasai183 thích điều này.
  7. foundyou

    foundyou Thành viên mới

    Tham gia:
    5/5/2019
    Bài viết:
    24
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 6
    Hôm nay trời khá nhiều mây nhắc người ta rằng có thể sẽ có mưa. Những cơn mưa vào mùa nắng nóng như thế này lại làm cho người ta cực kỳ mong đợi. Vừa giúp giảm bớt đi sự oi bức ngày hè, lại tưới vào lòng chúng ta những cảm giác dễ chịu miên mang.

    Vũ Ngưng Băng lúc nào cũng sát giờ thì tới lớp, cô đi thẳng xuống mà chẳng hề quan tâm đến điều gì xung quanh. Tới khi an vị tại bàn, Vũ Ngưng Băng mới nhận ra rằng người rắc rối bên cạnh cô chưa tới và hình như cả bạn của tên đó cũng vậy.

    Chuông vang lên, đã bắt đầu tiết một. Vũ Ngưng Băng cũng bỏ qua suy nghĩ về người ngồi bên cạnh mà lấy sách vở ra.

    Tiết đầu tiên là Tiếng Anh, có thể đây là môn học dễ dàng nhất với Vũ Ngưng Băng vì dù sao cô cũng đã ở bên nước ngoài cả một thời thơ ấu. Khi cô giáo đang dùng phấn mà múa ra những điều kỳ diệu chỉ có ở môn tiếng anh thì ở cửa vang lên tiếng rầm. Người đứng ở cửa trong trạng thái có chút chật vật, thở dốc, cười cười hối lỗi mà hướng cô giáo nói:

    - “Sò rý cô, em tới hơi muộn ạ!”

    Người đến muộn không ai khác chính là Hoàng Nhiên. Cô giáo tiếng anh phóng ánh mắt hình viên kẹo, không mấy thân thiện lắm cho Hoàng Nhiên, lạnh lùng thở ra câu:

    - “Về chỗ.”

    Hoàng Nhiên chỉ đợi có vậy liền ba chân bốn cẳng chạy vèo xuống cuối lớp, nhanh chóng đặt mông lên chiếc ghế bên cạnh Vũ Ngưng Băng. Hôm qua do đợi tin nhắn của Vũ Ngưng Băng nhắn lại, đến khi quá muộn mới không chịu được nữa mà đi ngủ. Cộng thêm việc nay Hạ Tiểu My đi đón anh trai ở bên nước ngoài về nên không ai kêu gọi Hoàng Nhiên đi học, đến khi Hoàng mẹ chuẩn bị đi làm mới nhận ra con gái yêu quý của mình còn chưa tới lớp. Hoàng mẹ lập tức lên phòng mà mạnh bạo kéo Hoàng Nhiên dậy trong sự ngỡ ngàng của cô. Sau một hồi lận đận thì Hoàng Nhiên cũng tới được lớp tuy bị muộn mất mấy phút.

    Thở ra một hơi thoải mái, Hoàng Nhiên lấy sách vở ra ghi chép. Kể ra cũng lạ khi mà ba và mẹ của Hoàng Nhiên đều là làm việc cho công ty nước ngoài nhưng Hoàng Nhiên từ khi sinh ra lại một lòng chỉ trung thành với ngôn ngữ quốc gia. Cho nên đối với ngoại ngữ cô không hứng thú và còn được Hạ Tiểu My hân hạnh đưa vào Hội Mù Ngoại Ngữ Quốc Tế. Vì vậy cô chép bài được một chút liền cảm thấy chán, ngồi nhìn ra cửa sổ ngắm mây.

    Bầu trời đang diễn ra sự tranh giành nhẹ của hai trường phái mây trắng và mấy đen. Nhưng có vẻ hôm nay những áng mây trắng đang yếu thế mà dần dần rời đi, nhường lại bầu trời cho những vị mây đen khó ở với quân số cực lớn đang ùn ùn kéo tới, Hoàng Nhiên chắc chắn rằng một chút nữa thôi thì mây đen sẽ hoàn toàn chiến thắng.

    Đang ngồi phán đoán về bộ phim Đại chiến giữa các đám mây do đang được biên soạn từ trong đầu thì Hoàng Nhiên bị dọa nhảy dựng bởi giọng nói của cô giáo:

    - “Hoàng Nhiên!”

    - “Vâng, thưa cô!”

    Hú hồn mà đứng bật dậy trong ánh nhìn soi xét của cô giáo, Hoàng Nhiên cảm giác như có ngàn mũi tên đang nhăm nhăm bay về phía mình.

    Cô giáo anh văn nhìn chằm chằm Hoàng Nhiên, cảm giác như em học sinh này không coi trọng giờ của cô lắm. Đến lớp trễ, ngồi học còn nhìn ra ngoài ngắm mây trong khi cô đang giảng một bài rất quan trọng trong kỳ thi. Cô lạnh lùng nhìn Hoàng Nhiên nói:

    - “Bạn này, trả lời cho cô vấn đề vừa rồi.”

    Hoàng Nhiên méo mặt nghĩ: “Vừa rồi? Là cái gì? Đây là đâu? Tôi là ai?”. Còn đang bận tâm suy nghĩ không biết có phải cô đang hỏi về chiến tranh thế giới hay sự ra đời của tiếng anh hay không thì trên mặt bàn có đẩy qua một quyển vở. Chữ viết trên quyển vở rất đẹp, nét chữ thanh tú và không nghi ngờ đó là chữ của Vũ Ngưng Băng.

    Hoàng Nhiên hơi bất ngờ nhìn về phía Vũ Ngưng Băng nhưng Vũ Ngưng Băng vẫn đang rất nghiêm túc mà nhìn cô giáo đang đứng phía trên. Hoàng Nhiên bỗng dưng cảm thấy đặc biệt vui vẻ với suy nghĩ rằng có lẽ Vũ Ngưng Băng đã bớt lạnh lùng đi một chút, cô dựa vào dòng chữ trên quyển vở Vũ Ngưng Băng đưa mà trả lời câu hỏi một cách suôn sẻ làm cô giáo cũng chỉ liếc qua cô một lần mà bảo cô ngồi xuống.

    Hoàng Nhiên thở một hơi nhẹ nhõm, quay sang nhìn Vũ Ngưng Băng nở nụ cười. Loay hoay viết vào phần bên dưới dòng chữ vừa rồi của Vũ Ngưng Băng rồi đưa qua.

    Về phần Vũ Ngưng Băng, phải nói đến khi Hoàng Nhiên từ khi vào lớp đến khi ngồi xuống cũng không hề liếc mắt nhìn cô một cái. Vũ Ngưng Băng liền nghĩ có khi nào tên này và tên tối qua là hai người khác nhau. Khi Hoàng Nhiên ngồi ngắm trời mà không ghi chép nữa, Vũ Ngưng Băng có đưa mắt qua nhìn như để tìm kiếm câu trả lời cho suy nghĩ của mình. Nhưng Vũ Ngưng Băng hình như dần thấy bất lực khi tên này hoàn toàn chỉ là ngồi ngắm mây và không có động tác nào khác. Thật ra cô cũng chẳng hề quan tâm lắm, theo cô nghĩ chỉ đơn giản là trí tò mò của con người thôi. Vũ Ngưng Băng bỏ qua Hoàng Nhiên mà tiếp tục nhìn lên bảng, cô cũng phải chăm chỉ học tập mới tốt.

    Đúng lúc Vũ Ngưng Băng quay lên nhìn bảng lại bắt gặp ánh mắt như tia lửa của cô giáo đang trực tiếp nhắm vào Hoàng Nhiên đang ngây ngốc. Không ngoài dự đoán, Hoàng Nhiên bị gọi trả lời bài học và theo Vũ Ngưng Băng thấy với vẻ mặt rối rắm của Hoàng Nhiên thì đúng là không biết gì mà trả lời rồi. Vũ Ngưng Băng cảm thấy việc này cũng không ảnh hưởng gì mình lắm định tiếp tục viết bài, bỗng nhiên lại nhớ vẻ mặt tối qua của Hoàng Nhiên khi giúp mình xách đồ. Nghĩ thế nào, Vũ Ngưng Băng lại đặt bút viết xuống câu trả lời ra vở và đẩy nó về phía của Hoàng Nhiên.

    Vũ Ngưng Băng không để ý tới ánh mắt ngạc nhiên của Hoàng Nhiên nhìn mình mà dồn sự chú ý vào cô giáo đang ở phía trên, cô nghĩ: “Ngạc nhiên gì chứ? Chính tôi còn không biết mình đang làm gì đây.”

    Sau khi ngồi xuống, Hoàng Nhiên liền viết cho cô dòng chữ đẩy qua trước mắt cô.

    Việc này làm tớ còn vui hơn khi cậu trả lời tin nhắn nữa, Vũ Ngưng Băng.”

    Vũ Ngưng Băng không nghĩ Hoàng Nhiên sẽ viết điều như vậy, nhìn sang thì hiển nhiên bắt gặp nụ cười như đến mùa thu hoạch của Hoàng Nhiên. Vũ Ngưng Băng không tiếp tục câu chuyện trao đổi thư tín nữa mà tập trung lên bảng.

    Hoàng Nhiên thấy vậy cũng hiểu ý, cũng nhìn lên bảng mà ghi chép mong rằng não mình sẽ tiếp nhận ngôn ngữ ngoại quốc một chút.

    .

    .

    Khi tiết học cuối cùng trong ngày dần kết thúc cũng là lúc Hoàng Nhiên nhận ra những áng mây trắng đã bị đánh bại hoàn toàn, bằng chứng là trên bầu trời bây giờ ngập tràn một sắc đen u ám. Không ngoài sự mong đợi, trời bắt đầu mưa. Những giọt mưa đầu tiên cứ như thế mà nặng nề rơi trên mặt đất, mưa dần dần to và dày hạt hơn. Không khí oi bức của những ngày mùa hạ cũng vì thế mà trở nên loãng hơn khiến xung quanh trở nên dịu mát đi rất nhiều.

    Tiếng chuông báo hiệu tan trường vang lên, lũ học sinh hồ hứng chạy nhanh ra khỏi lớp. Có một vài tốp bạn học sinh vì quá kích động mà trực tiếp lao ra sân tắm mưa, một vài bạn ưa thích láo nhiệt thì đứng xem, còn một vài bạn vẫn là lao vào màn mưa mà về nhà... Khung cảnh bỗng chốc trở nên thật náo nhiệt và đôi phần hỗn loạn.

    Hoàng Nhiên đang cùng mấy bạn trong lớp tám nhảm về đủ thứ, trong đám này có một vài người do chơi game mà quen biết, cũng có một vài người do thấy Hoàng Nhiên xinh đẹp lại thân thiện nên cũng tới mà góp vui. Khi còn đang say sưa bên câu chuyện, Hoàng Nhiên thấy Vũ Ngưng Băng thu dọn đồ đạc, đứng dậy đi ra khỏi lớp. Hoàng Nhiên nhìn theo đến khi Vũ Ngưng Băng khuất bóng sau cánh cửa mới thôi. Sau đó nhìn ra cửa sổ thấy mưa vẫn còn lặng hạt, nghĩ nghĩ gì đó liền cáo lỗi với mấy đứa bạn mà xách cặp ra về.

    Hoàng Nhiên chạy dọc theo hành lang đi mắt vẫn tìm kiếm xung quanh, bỗng chốc chạy chậm lại rồi dần dần dừng hẳn, mắt vãn không rời hình ảnh phía trước. Ở cách đó không xa là hình ảnh Vũ Ngưng Băng đang đứng dưới mái hiên, tay đưa ra hứng một chút nước mưa rồi nắm lại trong lòng bàn tay như muốn lưu giữ lấy và nở một nụ cười nhẹ. Hoàng Nhiên liền cảm thấy như mình vừa gặp ảo giác, lắc đầu để lấy lại tỉnh táo. Hoàng Nhiên vẫn là nghĩ nếu như Vũ Ngưng Băng có thể cười nhiều một chút, như vậy chắc rất tốt. Nghĩ nghĩ lại nở nụ cười, từ trong cặp lấy ra một chiếc ô chậm chậm mà tiến về phía Vũ Ngưng Băng.

    Vũ Ngưng Băng không nghĩ trời sẽ mưa nên không mang theo ô. Hiện cô đang phân vân không biết nên đội mưa về nhà hay vẫn cứ ở đây đợi cho tạnh mưa. Cảm thấy mưa không có dấu hiệu ngớt đi, Vũ Ngưng Băng quyết định đội mưa về vì theo cô tính toán nếu đi nhanh cũng không đến nỗi bị ướt hoàn toàn. Nghĩ vậy Vũ Ngưng Băng liền nhắm về phía trước mà bước, vừa ra khỏi hiên là lúc cô cảm nhận được những giọt mưa đang thi nhau lao về phía cô. Vũ Ngưng Băng liền cảm thấy không ổn thật sự, liền tính phải chạy thật nhanh thì bỗng nhiên cô không cảm nhận được giọt mưa nào rơi vào người cô nữa. Vũ Ngưng Băng ngước nhìn lên thì thấy mình đang được che chắn bởi một chiếc ô và bên dưới tán ô đó, vẫn là nụ cười quen thuộc hướng về phía cô: “Hoàng Nhiên!”.
     
  8. foundyou

    foundyou Thành viên mới

    Tham gia:
    5/5/2019
    Bài viết:
    24
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 7
    Khung cảnh sân trường vào tháng chín, hiện giờ đang được bao phủ bởi làn mưa dày hạt như đang muốn rửa trôi những cơn oi bức ngày hạ. Trên sân trường vẫn là những tốp người chạy mưa, hay đứng dưới hiên tán gẫu, hay những đám bạn đang chen chúc nhau dưới một chiếc dù vừa đi vừa cười nói vui vẻ. Và trong khunh cảnh đó cũng tồn tại hai người đang đứng dưới một tán ô mà nhìn nhau nhưng hiển nhiên vẫn chưa nói câu gì.

    Hoàng Nhiên khi nãy còn đang đi chậm chậm về phía Vũ Ngưng Băng thì nhanh như chớp phóng lên phía trước mà mở dù ra. Vì mắt thấy Vũ Ngưng Băng vừa đó còn đưa tay bắt mưa rất nghệ thuật thì liền không chút hình tượng mà lao vào làn mưa nên có chút hoảng hốt.

    Hoàng Nhiên sau khi dùng ô che chắn cho Vũ Ngưng Băng xong liền cảm thấy buồn cười khi nghĩ rằng cô gái này có phải thật hay không có ý định đội mưa chạy về. Đang tự cười với suy nghĩ của mình thì Vũ Ngưng Băng quay đầu lại nhìn. Hoàng Nhiên không hiểu sao càng cười vui vẻ hơn mà nhìn Vũ Ngưng Băng. Cho nên hiện tại chúng ta lại có một khung cảnh kỳ cục thế này trên sân trường đây. Hai người, một thấp một cao đứng đối diện nhau dưới một tán mà nhìn chằm chằm nhau, trên mặt người cao hơn là một nụ cười không thể tỏa nắng hơn, còn trên mặt người thấp hơn vẫn lạnh lùng và pha chút khó hiểu.

    Ngay lúc Vũ Ngưng Băng đối diện mà nhìn Hoàng Nhiên, Hoàng Nhiên nhìn vào khuôn mặt trắng nhỏ, đôi môi anh đào, dáng vẻ lạnh lùng, đôi mắt to tròn, trong mắt hiện lên tia khó hiểu... không hiểu sao lúc này Hoàng Nhiên lại cảm thấy Vũ Ngưng Băng có chút đáng yêu. Hoàng Nhiên thấy mưa vãn lặng hạt, nếu đứng nguyên ở đây nhìn nhau mãi hình như không hợp lý lắm, liền lên tiếng:

    - “Trời đang mưa to, đừng liều mạng vậy chứ.”

    Vũ Ngưng Băng sau khi hết bất ngờ vì sự xuất hiện của Hoàng Nhiên, nghe Hoàng Nhiên nói vậy khôi phục dáng vẻ lạnh lùng noi:

    - “Cũng chẳng liên quan đến cậu, tôi cần phải về.”

    Nói xong liền có ý định đi ra khỏi tán dù nhưng Hoàng Nhiên đâu thể cứ đứng như thế, liền đi theo bước chân Vũ Ngưng Băng, tay vẫn kiên quyết che dù cho cô mặc cho trên người Hoàng Nhiên đã bị mưa hắt vào. Hoàng Nhiên cũng không để ý nhiều đến lời Vũ Ngưng Băng nói mà cứ nhất nhất đi theo từng bước chân của Vũ Ngưng Băng.

    Vũ Ngưng Băng thấy người kia không có ý định từ bỏ, vừa đi vừa nói:

    - “Cậu muốn làm gì?”

    - “Hỏi thừa, dĩ nhiên là về nhà. Không phải cậu cũng muốn về sao? Thật trùng hợp, chúng ta chung đường.”

    Hoàng Nhiên nói xong nở nụ cười tinh nghịch và nháy mắt một cái. Vũ Ngưng Băng nhìn vậy liền cảm thấy mắt mình bị đau, không để ý đến việc mưa ướt hay Hoàng Nhiên có kịp theo, cô vẫn đi nhanh về phía trước. Vũ Ngưng Băng luôn cảm thấy cô và Hoàng Nhiên thuộc hai thế giới khác nhau, vẫn là không hợp để đứng chung một chỗ cho nên từ trước tới giờ cô luôn không thấy cần thiết để hai người gần nhau.

    Hoàng Nhiên thấy Vũ Ngưng Băng đột nhiên đi nhanh liền tích cực mà đuổi theo, tay vẫn chăm chú mà che ô cho Vũ Ngưng Băng. Trời đang mưa to hơn, đi trên sân trường có nhiều đoạn có rêu mọc nên có chút trơn, Hoàng Nhiên vẫn luôn để ý bước chân để không bị ngã. Nhưng Vũ Ngưng Băng chỉ một mạch tiến về phía trước mà không quan tâm đến việc đường trơn. Không ngoài dự đoán của thiên nhiên rằng nếu đi nhanh hiển nhiên rằng Vũ Ngưng Băng nhất định sẽ ngã. Nhưng trong dự đoán của Hoàng Nhiên vì nãy giờ Hoàng Nhiên vẫn luôn dõi theo bước chân của Vũ Ngưng Băng, mắt thấy Vũ Ngưng Băng đi nhanh mà đạp phải rêu rồi nhanh chóng chới với liền nhanh tay mà đưa ra kéo lấy Vũ Ngưng Băng ôm vào trong lòng. Vũ Ngưng Băng cũng vì ngã mà theo bản năng tìm kiếm điểm tựa, nên khi Hoàng Nhiên ôm cô lại, cô cũng theo phản ứng mà ôm chặt.

    Giữa cơn mưa mùa hạ, dưới tán ô nhỏ có hai người ôm nhau. Hiện tại trong lòng mỗi người đều mang theo những cảm xúc riêng mà chẳng ai nhận ra được hết.

    Hoàng Nhiên thấy thật may mắn khi đỡ kịp, không để Vũ Ngưng Băng ngã xuống. Chẳng hiểu sao Hoàng Nhiên liệu trước được việc Vũ Ngưng Băng sẽ ngã nhưng khi nó xảy ra vẫn không tránh khỏi có chút khẩn trương. Hoàng Nhiên lên tiếng hỏi trong khi vẫn giữ cái ôm:

    - “Cậu ổn chứ, Vũ Ngưng Băng?”

    Vũ Ngưng Băng như hoàn hồn lại khi nghe thấy giọng của Hoàng Nhiên, từ từ rời khỏi cái ôm, cúi mặt không nhìn tới Hoàng Nhiên mà lắc lắc cái đầu thay cho câu trả lời.

    Hoàng Nhiên nhìn biểu hiện của Vũ Ngưng Băng nghĩ rằng việc lúc nãy làm cho cô sợ liền bất giác đưa tay lên xoa nhẹ đầu Vũ Ngưng Băng, nhẹ giọng nói:

    - “Trời mưa đường rất trơn, phải cẩn thận khỏi ngã. Dù cậu có ngã thì tớ vẫn sẽ đỡ được nhưng vẫn lên cẩn thận.”

    Chưa từng có ai đối với Vũ Ngưng Băng hành động hay nói những lời như vậy cả vì mọi người đều nghĩ rằng cô quá lạnh lùng và xa cách nên chẳng ai dám tới gần, nhưng sự thật là họ chưa từng bỏ ra một chút tâm huyết để hiểu cô. Đối mặt với Hoàng Nhiên đôi khi cô không biết nên làm thế nào, nhưng cô không hề thấy bài xích hành động vừa rồi. Vũ Ngưng Băng thở dài một hơi lên tiếng:

    - “Tôi không sao. Về thôi.”

    Hoàng Nhiên quan sát các biểu cảm trên gương mặt của Vũ Ngưng Băng thấy cô biến đổi không ngừng. Hoàng Nhiên nghĩ hành động vừa rồi có thể khiến Vũ Ngưng Băng không thích những cuối cùng cô ấy lại chẳng có phản ứng gì cả, chỉ đơn giản nói đi về. Hoàng Nhiên đi phía sau Vũ Ngưng Băng bất giác đặt tay lên ngực nghĩ rằng tại sao bỗng nhiên tim lại đập nhanh vậy, nghĩ không ra nên bỏ qua. Hoàng Nhiên đi song song với Vũ Ngưng Băng cười nói:

    - “Tớ còn chưa cảm ơn vì lúc nãy đã giúp tớ trong giờ tiếng anh.”

    - “Cậu cho tôi đi nhờ ô, coi như hòa.”

    Hoàng Nhiên nghe Vũ Ngưng Băng trả lời, không biết có phải ảo giác hay không mà Hoàng Nhiên cẩm thấy Vũ Ngưng Băng nói chuyện không còn quá lạnh lùng như trước nữa. Nghĩ tới đây liền thấy trong lòng nhẹ nhàng hơn, vì thế mà nói:

    - “Sự thật là cậu cũng không hề muốn đi nhờ ô tớ...”

    Hoàng Nhiên thấy Vũ Ngưng Băng không nói gì liền nói tiếp:

    - “Nhưng có một sự thật nữa là tớ muốn về chung với cậu, Vũ Ngưng Băng.”

    Hoàng Nhiên không biết rằng lúc này khi nghe xong câu nói này, Vũ Ngưng Băng liền cảm thấy mặt có chút hồng và tim cũng đập nhanh hơn thường một chút, Vũ Ngưng Băng nghi ngờ mình dầm mấy giọt mưa và trải qua việc bất ngờ nên chắc cảm rồi.

    Từ lúc đó đến khi về hai người liền không nói thêm câu nào, có lẽ chính họ cũng chẳng nhận ra không khí xung quanh họ đã trở nên dịu dàng rất nhiều, ngay cả mưa cũng vì họ mà chẳng lặng nề rơi xuống nữa.
     
  9. foundyou

    foundyou Thành viên mới

    Tham gia:
    5/5/2019
    Bài viết:
    24
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 8
    Hiện tại là buổi tối ngày thứ 6, như đã đặt ra thì Vũ Ngưng Băng sẽ dành thời gian cuối tuần để đi thăm bà đang nghỉ ngơi ở quê. Cho nên hiện tại cô đang tới siêu thị mini gần nhà với mục đích mua ít đồ bổ dưỡng cho bà.

    Lấy một chiếc giỏ đồ, Vũ Ngưng Băng đi về phía gian hàng bánh kẹo. Lựa chọn một ít đồ ăn vặt luôn là lựa chọn đầu tiên của cô khi đi mua đồ. Số bánh kẹo Vũ Ngưng Băng ném vào giỏ cũng đã chiếm 2/3 diện tích. Vũ Ngưng Băng đang suy nghĩ đáng lẽ ra cô nên lấy xe đẩy thay vì cái giỏ. Vũ Ngưng Băng vừa cúi đầu xếp lại bánh kẹo trong giỏ vừa suy nghĩ nên không để ý có người đang đẩy một chiếc xe tới gần.

    Bịch

    Qủa nhiên cô đã vô tình đụng phải xe của người kia, dường như người kia cũng không để ý rằng có người đi từ gian hàng ra mà cứ đẩy xe đi thẳng. Vũ Ngưng Băng cầm giỏ không chắc và cũng do giật mình mà làm rơi xuống đất khiến đồ cứ thế mà văng ra ngoài. Cô khôi phục tinh thần nhanh mà ngồi xuống nhặt lại đồ. Vũ Ngưng Băng với tay định nhặt lấy một phong kẹo hơi xa cô nhưng người kia đã nhanh tay hơn mà nhặt lấy khiến cô nhìn lên.

    - “Mỗi khi gặp, cậu đều dùng phương thức đặc biệt để xuất hiện vậy, Vũ Ngưng Băng.”

    Hoàng Nhiên cười rạng rỡ cầm trên tay một phong kẹo vừa nhặt hộ Vũ Ngưng Băng mà nói.

    Hoàng Nhiên ở nhà chán quá liền rảnh rang ra siêu thị kiếm gì ăn, vừa đẩy xe đi được một lúc thì đụng phải người bất thình lình đi ra từ gian hàng khác làm cô không kịp tránh. Nhìn bộ dáng của người kia có chút quen thuộc, quần ngắn đen, áo phông trắng, đôi dép có nơ, mái tóc xoăn buông xõa trên vai, làn da trắng mịn cùng khí chất cao ngạo đang ngồi xuống mà nhặt lại một đồ bị rơi khỏi giỏ. Hoàng Nhiên nhận ra đó chính là Vũ Ngưng Băng liền cảm thấy rất vui vẻ, nhìn dáng vẻ nhặt kẹo của Vũ Ngưng Băng khiến Hoàng Nhiên cảm thấy buồn cười một chút, cô không nghĩ con người lạnh lùng thế kia lại có thể ăn nhiều đồ ngọt thế này.

    Vũ Ngưng Băng nhìn lên thấy Hoàng Nhiên cũng cảm thấy ngạc nhiên nhưng nghĩ lại dù sao cũng khá gần nhà mà quanh đây chỉ có một siêu thị thì gặp nhau là trùng hợp bình thường thôi. Chỉ là câu nói của tên kia làm cô có cảm giác như đang chế giễu cô vậy. Vũ Ngưng Băng đứng dậy nhìn Hoàng Nhiên định đưa tay mà giật lại phong kẹo nhưng Hoàng Nhiên lại đưa lên cao làm cô không với tới, Vũ Ngưng Băng cũng không cố lấy nữa mà chỉnh lại giỏ bước đi thì Hoàng Nhiên kéo lại làm cô khó hiểu, nhướn mày nói:

    - “Ý gì đây?”

    Hoàng Nhiên cười hì hì mà nói:

    - “Cậu muốn mua gì vậy?”

    - “Liên quan gì cậu?”

    Vũ Ngưng Băng nói xong liền đi, Hoàng Nhiên thấy vậy cũng đẩy xe theo sau. Vũ Ngưng Băng đi đến đâu thì Hoàng Nhiên cũng đẩy xe theo đó mà líu ríu hỏi cô mấy câu vô nghĩa. Cảm thấy quá phiền phức nên Vũ Ngưng Băng đã nói:

    - “Mai tôi đi thăm bà nên đi mua ít đồ thôi. Nếu xong rồi thì cậu đi đường cậu đi, tôi đi đường tôi. Không tiễn.”

    Vũ Ngưng Băng tưởng nói xong thì Hoàng Nhiên sẽ nhàm chán mà bỏ đi mua đồ nhưng trái ngược với cô nghĩ. Hoàng Nhiên đi gần lại chỗ cô đứng và nói:

    - “Chúng ta đi chung đi.”

    Hoàng Nhiên nói xong không nhiều lời mà trực tiếp lấy giỏ đồ của Vũ Ngưng Băng đổ hết vào xe đẩy và đặt cái giỏ trống trơn vào góc. Hành động bất ngờ của Hoàng Nhiên khiến Vũ Ngưng Băng không kịp ứng phó, cô nói:

    - “Tại sao tôi phải đi cùng cậu chứ?”

    - “Cậu mua nhiều đồ như vậy xách giỏ sẽ mệt lắm. Đi thôi, cậu không muốn mua đồ cho bà nữa sao?”

    Hoàng Nhiên nói xong liền đẩy xe đi về phía trước, Vũ Ngưng Băng mắt nhìn con người phía trước càng ngày càng thấy tên kia rất kỳ lạ. Nhưng sự thật là cô cũng mua khá nhiều đồ, cảm thấy nếu xách hết thì đúng có chút không ổn. Vũ Ngưng Băng không nói gì thêm mà cũng đi theo Hoàng Nhiên đến mấy gian hàng tiếp theo.

    Hoàng Nhiên hôm nay có chút bụi, mặc một chiếc quần ống rộng bo gấu, chiếc áo phông đen rộng, đôi giày converse, đôi một chiếc mũ adidas. Vũ Ngưng Băng nghĩ chắc con người này chỉ chuộng màu đen và trắng vì ngoài đồng phục ra thì cô hầu như chưa thấy tên này mặc màu khác bao giờ hoặc là cô chưa có dịp thấy. Nhưng Hoàng Nhiên mặc như này lại làm tôn lên vóc dáng cao và làn da trắng nên nhìn rất bắt mắt.

    - “Cậu định mua gì cho bà vậy?”

    Hoàng Nhiên hỏi khi cả hai đi qua gian hàng trưng bày thực phẩm chúc năng.

    - “Tôi định mua thuốc bổ và thực phẩm chức năng. Nhưng đi nãy giờ tôi cũng không thấy loại ba hay mua cho bà.”

    - “Cậu đã tìm kĩ chưa? Hay để tôi đi tìm lại giúp cậu.”

    - “Thôi bỏ đi. Mai tôi sẽ đi tìm mua, dù sao ở đây cũng sẽ không có. Tìm lại mất thời gian.”

    Nói xong thì Vũ Ngưng Băng kêu Hoàng Nhiên ra thanh toán để cô còn về chuẩn bị đồ. Khi thanh toán, Vũ Ngưng Băng mới nhận ra tất cả đồ trong xe đều là của mình mà không có bất cứ đồ nào của Hoàng Nhiên cả. Vũ Ngưng Băng nhìn Hoàng Nhiên đứng bên cạnh đang lấy từng món từng món đặt lên bàn thanh toán mà trong lòng lại tràn đầy tư vị.

    Sau khi thanh toán xong, Hoàng Nhiên cùng Vũ Ngưng Băng xách một cơ số túi đi ra ngoài. Vũ Ngưng Băng lúc này lên tiếng:

    - “Cậu không phải tới đây chỉ để ngắm đồ đâu nhỉ?”

    Hoàng Nhiên nghe Vũ Ngưng Băng nói vậy liền hiểu ý của cô ấy là gì. Vì sự thật là lúc đầu Hoàng Nhiên tới là muốn kiếm gì ăn và mua cả đồ ăn cho ngày cuối tuần, do tuần này mẹ Hoàng đi vắng nên cô phải tự thân vận động. Nhưng khi gặp Vũ Ngưng Băng và biết mục đích của Vũ Ngưng Băng thì Hoàng Nhiên dẹp luôn ý định trên mà trực tiếp đi đẩy xe mua đồ cho Vũ Ngưng Băng. Hoàng Nhiên ngày càng thấy mình kì lạ, lắc đầu cười đáp:

    - “Cũng không có xác định là sẽ mua gì. Với lại đi mua đồ với cậu, tớ cũng rất vui. Nào, về thôi.”

    - “Tôi có thể tự xách.”

    Vũ Ngưng Băng cảm thấy như thế nào thì cũng không nên và cũng không cần Hoàng Nhiên giúp, cô không muốn làm phiền người khác. Hoàng Nhiên vẫn đi mà nói:

    - “Nhiều như đồ như vậy mà, cứ để tớ giúp.”

    - “Tôi cũng không nghĩ sẽ cần cậu giúp.”

    Hoàng Nhiên quay đầu lại nhìn Vũ Ngưng Băng, ánh mắt hiện lên ý cười ấm áp, Hoàng Nhiên cất giọng:

    - “Sự thật đúng là cậu không cần tớ giúp, tớ làm thế này vì tớ thích thôi.”

    Hoàng Nhiên bước lại gần Vũ Ngưng Băng một chút, cười nhẹ nhàng mà nói:

    - “Và... Vũ Ngưng Băng, cậu hãy từ từ tiếp nhận sự giúp đỡ của tớ.”

    Vũ Ngưng Băng nghe hết câu liền thấy bao bọc lấy xung quanh mình là một sự ấm áp tựa như mặt trời, khiến lớp vỏ băng của cô không thuận theo cô mà đang có dấu hiệu tan ra.

    Thấy Vũ Ngưng Băng không nói gì mà chỉ im lặng, nhưng không khí theo Hoàng Nhiên thấy thì không còn quá lạnh lùng và ngại ngùng như ban đầu nữa. Vì vậy mà Hoàng Nhiên thấy vui khi nghĩ rằng hai người đã hòa thuận hơn một chút.

    Hai người cùng nhau đi trên đường về nhà Vũ Ngưng Băng mà cũng chẳng nói gì nhiề, ngoài những câu hỏi vô nghĩa của Hoàng Nhiên và những câu trả lời cũng vô cùng ngắn gọn, xúc tích của Vũ Ngưng Băng.

    Vẫn như lần trước Vũ Ngưng Băng thấy gần đển nhà mình, cô liền lên tiếng bảo Hoàng Nhiên về và cũng như lần trước Hoàng Nhiên lập tức bỏ qua điều Vũ Ngưng Băng nói mà đi tiếp. Đến trước của nhà Vũ Ngưng Băng, Hoàng Nhiên bỏ túi đồ trước thềm cửa nhà, cùng Vũ Ngưng Băng nói mấy câu liền đi về. Vũ Ngưng Băng bỗng nhiên cảm thấy lạ sao bỗng dưng tên kia đi nhanh luôn vậy, nhưng cô lập tức cũng bỏ qua suy nghĩ đó vì sự thật cô cũng thấy cô không cần để tâm quá nhiều. Nhìn đồng hồ chỉ 9 giờ tối, thấy cũng không còn sớm nữa. Vũ Ngưng Băng soạn đồ ra trên bàn rồi lấy quần áo mà đi tắm.

    .

    . Chương 9

    Bước ra khỏi phòng tắm, Vũ Ngưng Băng vừa lau tóc vừa tiến lại phía bàn học. Khi nãy cô tắm có nghe thấy tiếng chuông điện thoại, không chắc có đúng không nên giờ muốn kiểm tra. Trên màn hình điện thoại hiện một cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn đều đến từ Hoàng Nhiên. Vũ Ngưng Băng thấy có chút khó hiểu, không biết tên đó gọi cô có việc gì. Cuộc gọi từ lúc 9 giờ 30 mà bây giờ đã sắp 11 giờ, Vũ Ngưng Băng biết mình nay tắm lâu nhưng không nghĩ lâu đến mức này. Đang suy nghĩ có nên gọi lại cho Hoàng Nhiên không thì chuông điện thoại vang lên, màn hình hiện tên Hoàng Nhiên, Vũ Ngưng Băng bỗng nhiên cảm thấy Hoàng Nhiên rất thiêng nha. Vũ Ngưng Băng bắt máy, nói:

    - “Có chuyện gì vậy?”

    - “May quá, cậu nghe máy rồi.”

    Từ trong điện thoại vang lên tiếng cười của Hoàng Nhiên, Hoàng Nhiên nói:

    - “Cậu xuống nhà một chút đi.”

    Vũ Ngưng Băng nghe vậy liền cảm thấy kì lạ, liền đi ra cửa sổ nhìn thì thấy Hoàng Nhiên đang ngồi ở bậc thềm cửa, bộ dáng giống như đợi đã lâu. Vũ Ngưng Băng nói đợi chút rồi cũng nhanh chóng mà đi xuống nhà, mở cửa ra đã thấy Hoàng Nhiên đứng dậy rồi.

    Hoàng Nhiên nhìn Vũ Ngưng Băng tóc vẫn còn ướt, vài giọt nước còn vương trên má và cổ, cả người toát lên một mì hương dễ chịu. Trong nhất thời Hoàng Nhiên bị hình ảnh trước mắt làm cho mơ hồ, mắt không chủ ý mà nhìn theo giọt nước vương trên cổ Vũ Ngưng Băng song không thấy tự nhiên mà rời mắt đi. Hoàng Nhiên lấy lại tinh thần, mỉm cười mà đối với Vũ Ngưng Băng nói:

    - “Tắm lâu như vậy không tốt đâu. Cầm lấy này.”

    Vũ Ngưng Băng nhìn nhìn túi đồ Hoàng Nhiên đưa không cầm mà nói:

    - “Cái gì vậy?”

    - “Thuốc bổ cho bà cậu, xem thử đi.”

    Hoàng Nhiên đẩy túi về phía Vũ Ngưng Băng, Vũ Ngưng Băng mở hé túi ra nhìn nhãn mác liền phát hiện ra đây chính là loại thuốc bổ mà ba cô hay mua cho bà, lúc nãy trên đường về Vũ Ngưng Băng cũng chỉ nói tên đúng một lần do Hoàng Nhiên hỏi, cô không ngờ Hoàng Nhiên sẽ chạy đi mua. Nhìn túi đồ trong tay rồi lại nhìn Hoàng Nhiên, Vũ Ngưng Băng cảm thấy có cảm giác khó nói trong lòng mình.

    Hoàng Nhiên thấy Vũ Ngưng Băng im lặng nên nói:

    - “Tớ định mai mang qua nhưng nghĩ không biết cậu đi lúc nào nên vẫn là mang qua luôn.”

    - “Lúc nãy là cậu chạy đi mua?”

    Vũ Ngưng Băng có chút không tin rằng tên này cứ thế mà lại chạy đi mau thuốc bổ cho cô.

    - “Cậu mới về nước chắc hẳn sẽ không dễ mà tìm đường nhanh được, tiện tớ biết chỗ bán nên mua hộ thôi. Với lại có cũng giúp ích cho bà mà.”

    Hoàng Nhiên thành thật mà trả lời, cô nghĩ nếu Vũ Ngưng Băng còn mất công đi tìm thuốc nữa chắc cũng mất một ngày nữa mà có khi Vũ Ngưng Băng còn bị lạc trước khi mau được thuốc. Cho nên Hoàng Nhiên đã chạy nhanh chóng mà đi mua.

    Vũ Ngưng Băng như nhớ ra điều gì đó liền hỏi:

    - “Đứng đây bao lâu rồi?”

    - “À không lâu, không lâu. Lúc tớ gọi mà cậu không nghe đó.”

    Vũ Ngưng Băng không nói gì, khi Hoàng Nhiên gọi là 9 giờ 30 mà tới gần 11 giờ cô mới ra khỏi nhà tắm, như vậy Hoàng Nhiên đang ngồi ngây ngốc ở bậc thềm được 1 tiếng rưỡi. Nghĩ như vậy, Vũ Ngưng Băng nhìn Hoàng Nhiên với ánh mắt phức tạp, như muốn tìm ra lý do tại sao Hoàng Nhiên lại làm như vậy, con người này từ khi nào lại xen vào cuộc sống của cô như thế?

    Hoàng Nhiên thấy Vũ Ngưng Băng nhìn mình như vậy lại cảm thấy bắt đắc dĩ mà nói:

    - “Cậu không cần cảm thấy khó xử. Tớ cũng đòi công cho tớ mà.”

    - “Cậu muốn gì?”

    Vũ Ngưng Băng nhướn mày hỏi Hoàng Nhiên. Từ trong túi quần, Hoàng Nhiên lấy ra một phong kẹo mà khi nãy cô đã nhặt hộ Vũ Ngưng Băng khi hai người đụng nhau. Đưa phong kẹo lên trước mặt lắc lắc, cười nói:

    - “Phong kẹo này coi như cậu trả công tớ chuyện xách đồ.”

    Vũ Ngưng Băng nghĩ chắc lúc thanh toán xong cô không để ý liền bị tên kia cướp luôn một phong kẹo bỏ túi. Hoàng Nhiên bỏ phong kẹo trở lại túi, tiến lại gần nhìn thẳng vào mắt Vũ Ngưng Băng mà nói:

    - “Hãy báo cho tớ khi cậu tới nhà bà vào ngày mai... Đó là trả công cho việc tớ mua thuốc giúp cậu, Vũ Ngưng Băng.”

    Nói xong Hoàng Nhiên liền nở nụ cười ấm áp khiến Vũ Ngưng Băng cảm thấy có chút bối rối, tim không tự chủ mà tăng nhanh một chút. Vũ Ngưng Băng cảm thấy dạo này trong người đặc biệt có vấn đề, cô nghĩ cô nên đi khám. Vũ Ngưng Băng nhìn vào nụ cười ấm áp của Hoàng Nhiên, cô bỗng dưng thấy trong lòng lại cảm thấy có chút thoải mái, bất giác trên khóe miệng lộ ra một tia cười nhỏ bé đến mức khó ai có thể thấy. Vũ Ngưng Băng ngước mắt lên nhìn Hoàng Nhiên, trong mắt bớt đi nhiều phần lạnh lùng mà nói:

    - “Cũng được thôi.”

    Hoàng Nhiên vừa thấy khóe miệng Vũ Ngưng Băng nhếch lên liền cảm thấy có chút không thực, sửng sốt mà nhìn Vũ Ngưng Băng. Nhận ra khi nói chuyện với mình, Vũ Ngưng Băng đã bớt phần nào lạnh lùng như ngày đầu tiên làm Hoàng Nhiên ở trong lòng hoan hô không ngừng.

    Từ lúc trở về nhà cho đến khi đi tắm xong, Hoàng Nhiên vẫn chưa hẳn trở lại bình thường, cô không biết tại sao mình lại mong muốn hòa thuận với Vũ Ngưng Băng, muốn thấy được con người lạnh lùng kia cười, muốn được trò chuyện cùng người kia... Hoàng Nhiên khá cởi mở và hòa đồng nên các mối quan hệ ban bè xung quanh cũng không hề ít, nhưng sự thật là cô chưa từng chủ động muốn bắt chuyện làm quen chứ đừng nói đến việc trở nên thân thiết cùng ai. Nhưng với Vũ Ngưng Băng lại khác, nhiều khi Hoàng Nhiên còn không hiểu tại sao cô lại làm như thế.

    Hoàng Nhiên cầm điện thoại trên tay mà nhìn thật lâu vào mục tin nhắn. Số điện thoại của cô chưa từng được cô mang đi cho ai ngoài người thân trong nhà và Hạ Tiểu My, bạn bè muốn liên lạc đều nhắn qua game hết cả. Mà hiện tại trong mục tin nhắn lại xuất hiện thêm một nhân vật mới không có tên mà chỉ đặt ba cái dấu chấm. Và đó chính là Vũ Ngưng Băng.

    Lý do tại sao Hoàng Nhiên lưu như vậy thì là vì Vũ Ngưng Băng quả thật là người mang lại nhiều cảm xúc nhất cho Hoàng Nhiên từ trước đến nay. Nhưng mà cảm xúc thì rắc rối, bạn bè lại không hẳn, người lạ lại thấy hơi sai sai... cho nên Hoàng Nhiên quyết định để ba dấu chấm để thể hiện cho sự không nói thành lời này.

    Nhìn màn hình một lúc lâu, cuối cùng Hoàng Nhiên liền nhắn một cái tin gửi đi. Cười lắc đầu vì không hiểu sao chỉ là nhắn tin thôi cũng làm cô trở nên hồi hộp như vậy. Biết chắc người kia sẽ chẳng trả lời nên cũng tắt điện mà đi ngủ.

    .

    .

    Tại nhà Vũ Ngưng Băng, sau khi dọn dẹp và soạn xong hết đồ để mai đi thăm bà thì hiện tại Vũ Ngưng Băng đang chuẩn bị đi ngủ.

    Khi sắp tắt điện thì chuông báo tin nhắn vang lên làm Vũ Ngưng Băng tò mò liệu ai khuya rồi còn nhắn tin và tên người gửi hiện lên. Qủa đúng là Hoàng Nhiên.

    Vũ Ngưng Băng cũng đoán 90% là Hoàng Nhiên nhắn vì sự thật chẳng ai nhắn tin cho cô ngoài tên đó cả. Mở cuộc trò chuyện lên, Vũ Ngưng Băng đọc xong liền không biết tên này có phải rất hay đi nói sến sẩm cùng người khác không mà lúc nào cũng có thể nói mấy câu như này.

    Ngày mai đi đường cẩn thận và đừng quên nhắn cho tớ.

    Ngủ ngon nhé!

    p/s: mong rằng sẽ thấy cậu cười nhiều hơn. Cậu cười lên nhìn rất đẹp, Vũ Ngưng Băng.”

    Vũ Ngưng Băng không trả lời mà tắt điện lên giường đi ngủ, thế nhưng trước khi ngủ cô có suy nghĩ nếu như cô mở lòng hơn thì đó cũng không hẳn là chuyện không tốt. Nghĩ như vậy liền nhớ tới nụ cười như ánh nắng mặt trời của Hoàng Nhiên mà dần dần chìm vào giấc ngủ, trên môi còn đọng lại ý cười nho nhỏ.
     
  10. foundyou

    foundyou Thành viên mới

    Tham gia:
    5/5/2019
    Bài viết:
    24
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 10
    Sáng hôm sau, Vũ Ngưng Băng đang trên taxi về quê thăm bà. Cô chống cầm trên cửa sổ xe, đưa mắt nhìn cảnh vật bên đường. Dù là ở bên nước ngoài hay khi trở về nước, Vũ Ngưng Băng cũng đều đi học tại thành phố nên không hề có chuyện cô biết về miền quê an bình của nhà ba mình khi xưa. Nhìn cảnh vật bên đường dần thay đổi từ các nhà cao tầng, đường cao tốc, quốc lộ... thành những con đường bê tông nhỏ, cây cối mọc xanh mơn mởn, những con sông nho nhỏ chạy dài theo con đường... Vũ Ngưng Băng nhận ra cô đã sắp tơi nơi.

    Vũ Ngưng Băng lấy điện thoại gọi về cho bà, chuông gieo tiếng thứ hai bà của cô đã trả lời:

    - “Băng à con?”

    - “Sao bà biết là con vậy?”

    Vũ Ngưng Băng nghe được giọng bà liền cảm thấy ấm áp vô cùng.

    - “Bà đợi con gọi từ sáng giờ rồi mà. Với lại, bà già chứ mắt bà đâu có mù.”

    - “Dạ dạ. Bà chỉ nhà cho con với, đường phía trước hình như cấm xe hơi nên không đi tiếp được nữa.”

    Nghe rõ lời bà nói xong thì Vũ Ngưng Băng tắt máy, xe cũng dừng ngay trước đường nhỏ. Vũ Ngưng Băng trả tiền xe, nói cám ơn bác tài và bước xuống xe. Vũ Ngưng Băng quan sát xung quanh nhận ra nơi này là một thị trấn nhỏ. Con đường vào trấn không quá to nên cấm xe hơi qua lại, cũng vì thế mà không khí nơi đây trong lành hơn rất nhiều. Vũ Ngưng Băng đi dọc con đường có hàng cây cổ thụ xanh tốt, đưa mắt nhìn ngắm những căn nhà hoài cổ mang dấu ấn thời gian. Thị trấn như được chia làm hai do con sông nho nhỏ, một chiếc cầu đá đã được xây lên để lối hai bên bờ. Bây giờ là mùa hạ, đứng ở trên cầu Vũ Ngưng Băng có thể trông thấy làn nước trong vắt, thi thoảng có cơn gió lạ làm rơi vài chiếc lá của hàng cây bên bờ sông. Vũ Ngưng Băng bỗng nhiên cảm thấy ba của cô thật may mắn khi được sinh ra tại nơi phong cảnh hữu tình như vậy.

    Qua cầu, đến lối rẽ thứ hai Vũ Ngưng Băng rẽ vào. Theo như lời bà, cô đi tới căn nhà cuối cùng. Căn nhà gỗ đã có dấu hiệu bị thời gian bào mòn đi sự tươi mới nhưng vẫn còn đó sự vứng chắc của gỗ lim. Nhà không có tầng lầu nhưng có vẻ lại có nhiều gian phòng và cả một hành lang dài bao quanh nhà. Trước cửa nhà có trồng một cây hoa anh đào và cây rẻ quạt, Vũ Ngưng Băng cảm thấy nếu như đến mùa chắc hẳn nơi này vô cùng đẹp.

    Cổng ngoài không khóa nên Vũ Ngưng Băng đang do dự liệu có nên tiến vào hay không, đang loay hoay bỗng có tiếng gọi:

    - “Băng? Con không vào sao còn đứng đó? Nhà không có nuôi chó đâu.”

    Bà nội đi ra ngoài liền thấy Vũ Ngưng Băng đang loay hoay trước cổng nhà liền tiến đến nói.

    Vũ Ngưng Băng nhìn thấy bà liền cảm thấy vô cùng vui vẻ, chạy tới mà ôm lấy thật chặt.

    - “Bà không cần ra đón con đâu mà.”

    - “Có đâu. Bà thấy con mãi chưa tới nên định ra đóng cửa ấy mà, để cửa mở lâu quá.”

    Vũ Ngưng Băng nghe bà nội nói mà bất đắc dĩ cười cười. Ba mẹ Vũ Ngưng Băng vì công việc mà thường xuyên bận rộn cho nên cả quãng tuổi thơ Vũ Ngưng Băng lớn lên trong vòng tay của ông bà. Khi ông cô ra đi, Vũ Ngưng Băng lúc đó học lớp 4, cô đã rất buồn nhưng người giúp cô lấy lại tinh thần lại là bà của cô dù cô biết rằng việc ông ra đi bà mới là người đau thương nhất. Vài năm sau đó, bà cũng mắc những căn bệnh tuổi già mà trở nên yếu hơn trước cho nên bà đã quyết định về lại nơi đây để hưởng thụ tuổi già và mong muốn sau khi ra đi sẽ được chôn cất gần phần mộ của ông.

    Bà nội dẫn theo Vũ Ngưng Băng đi vào nhà. Cô có chút ngạc nhiên khi nội thất trong phòng có vẻ cũng đều làm bằng gỗ. Bà nội thấy vẻ ngạc nhiên của cô liền nói:

    - “Hồi đó bà và ông rất yêu thích đồ thủ công gỗ cho nên hầu như đồ trong căn nhà này đều do bà và ông cùng nhau làm ra, đương nhiên có những cái quá khó mà chúng ta phải đi mua về. Sau này có thêm ba của con, nhưng ba của con lại không hề có năng khiếu làm đồ mỹ nghệ, cái duy nhất mà ba con hoàn thành chính là khung ảnh này.”

    Bà nội chỉ về phía chiếc khung ảnh bằng gỗ, cạnh của khung ảnh không được mài nhẵn lắm, còn có chút mấp mô, nhìn qua thoạt nhìn giống như bốn mảnh gỗ ghép lại với nhau, trong khung ảnh là ba người đang cười vô cùng hạnh phúc. Vũ Ngưng Băng cầm khung ảnh trên tay có chút cảm thán rằng ba của co quả thật chẳng khéo tay chút nào, nhưng cô lại cảm nhận được hơi ấm gia đình từ đây. Có lẽ do ba biết được tình cảm gia đình quan trọng nên cho dù có bận rộn như nào thì vào ngày lễ hay những dịp đặc biệt đều sẽ dành thời gian về nhà cùng mẹ và cô.

    Lo sợ bà sẽ mệt mỏi vì đi nhiều nên Vũ Ngưng Băng đã tự đi tìm một căn phòng phù hợp để nghỉ ngơi. Đúng như Vũ Ngưng Băng nghĩ thì nội thất phòng ngủ cũng vô cùng đơn giản và hầu như cũng đều làm từ gỗ, căn phòng rất rộng và thoáng mát, có cửa mở thẳng ra vườn khiến Vũ Ngưng Băng cảm thấy vô cùng thoải mái. Sắp xếp đồ đạc xong xuôi, Vũ Ngưng Băng mới nhớ đến việc mình đồng ý báo cho Hoàng Nhiên mình đã về quê an toàn. Nghĩ một chút liền nhắn một câu gửi cho Hoàng Nhiên.

    .

    .

    Tại thành phố, Hoàng Nhiên đã dạy từ sớm mà đi tập thể dục. Thường thì ngày nghỉ cuối tuần Hoàng Nhiên sẽ dành trọn vẹn cả sáng mà nướng khét giường nhưng hôm nay cô lại dạy sớm hơn cả đi học. Việc này làm Hoàng mẹ ngạc nhiên tới mức vứt cả tập hồ sơ mà chạy lại kiểm tra đầu Hoàng Nhiên. Xác định con gái vô cùng bình thường thì Hoàng mẹ lại có loại cảm giác xúc động muốn khóc vì nghĩ Hoàng Nhiên đã trưởng thành rồi.

    Có trời mới biết Hoàng Nhiên vì lo lắng không biết Vũ Ngưng Băng về đến nhà bà nội hay chưa mà thấp thỏm không yên, sợ Vũ Ngưng Băng nhắn tin tới còn đang ngủ thì không được nên Hoàng Nhiên quyết định nay sẽ đi tập thể dục lấy tinh thần. Đi tập thể dục về xong vẫn chưa thấy có tin nhắn liền ngồi chơi game và đương nhiên các bạn game cũng bất ngờ vì hầu như chẳng mấy khi Hoàng Nhiên chơi game buổi sáng cả. Khi đang cùng các bạn đánh boss thì điện thoại có thông báo tin nhắn đến, Hoàng Nhiên đang chăm chú mà tiêu diệt boss, ngó qua thấy màn hình điện thoại hiện ra cái tên quen thuộc liền vứt luôn cả game đó mà xem tin nhắn.

    “Tôi đến nơi rồi.”

    Hoàng Nhiên nhìn tin nhắn tuy ngắn gọn nhưng lại có cảm giác không bõ công cô ngồi đợi cả sáng, liền vui vẻ mà nhắn lại: “Tớ đang đợi cậu. Thật may quá. Bà nội vẫn khỏe chứ?”

    Hoàng Nhiên cảm thấy khó mà Vũ Ngưng Băng lại nhắn tin trước cho mình như vậy nên phải tận dụng cơ hội. Vài phút sau có tin nhắn lại:

    “Bà rất tốt. Tôi đâu có nói muốn cậu đợi?”

    Hoàng Nhiên chụp ảnh cái laptop đang mở game sau đó gửi đi kèm dòng: “Tớ vừa đợi cậu vừa chơi game này. Cậu đang làm gì?”

    Hoàng Nhiên gửi tin nhắn xong nhìn vào lap mới thấy team đã thua trận do cô đột ngột ngừng đánh. Các bạn game đang gia sức kêu gọi cậu trở lại trên kênh chat. Định trả lời thì tin nhắn lại tới nên Hoàng Nhiên lại tiếp tục bỏ rơi các bạn game.

    Vũ Ngưng Băng gửi cho Hoàng Nhiên một tấm ảnh sân vườn sau của căn nhà kèm dòng tin:

    “Ngắm vườn. Chơi tiếp đi. Tôi không muốn liên quan đến việc thua game của cậu đâu.”

    Thấy tin nhắn như vậy, Hoàng Nhiên nhìn vào laptop mới phát hiện team cô đã bại trận và hiện tại các bạn game đang hú gào cô vì bỗng nhiên cô dừng đánh.

    Hoàng Nhiên lúc trước ắt hẳn sẽ lăn xả cùng các anh em tiêu diệt bằng được boss để qua màn, nhưng đó là lúc trước, hiện tại cô chỉ nhắn một câu: “Nay nghỉ nha, tớ bận rồi.” Và lập tức tắt luôn game. Hoàng Nhiên cũng không biết từ lúc nào mà cô cảm thấy việc nói chuyện với Vũ Ngưng Băng trở lên quan trọng hơn nhiều. Nhưng Hoàng Nhiên cũng không hề có cảm giác khó chịu với những cảm xúc hiện giờ mặt khác Hoàng Nhiên lại có chút mong chờ.

    Hoàng Nhiên nhắn lại một câu: “So với game tớ càng muốn biết thêm về cậu hơn, Vũ Ngưng Băng.”

    Đợi tầm 10 phút không thấy tin nhắn lại, Hoàng Nhiên vẫn cứ nhìn chằm chằm điện thoại và suy nghĩ Vũ Ngưng Băng đang làm gì. Sau đó lại tự cười một mình, từ lúc nào cô lại như đứa ngốc chỉ vì ngồi đợi tin nhắn mà cũng ngây ngô cười như vậy.

    Đang ngồi suy nghĩ thẫn thờ thì tin nhắn tới kéo Hoàng Nhiên về thực tại.

    Vậy sao? Cậu tự tìm hiểu đi. Bây giờ tôi bận rồi.”

    Hoàng Nhiên có cảm giác không cam lòng mà nhanh chóng nhắn lại: “Không phải chứ? Khi nào cậu quay lại?”

    Vũ Ngưng Băng bên kia tưởng tượng ra mặt của Hoàng Nhiên khi nhắn câu này bỗng nhiên lại cảm thấy buồn cười. Có lẽ do về quê tận hưởng không khí trong lành, nhìn thấy bà của cô mạnh khỏe nên tâm trạng thoải mái hơn rất nhiều hoặc có lẽ Vũ Ngưng Băng đã dần cảm nhận được sự quan tâm và ấm áp của Hoàng Nhiên nên cô cũng đã buông sự lạnh lùng đi một chút.

    Vũ Ngưng Băng nhắn một tin rồi tắt máy liền đi ra ngoài tìm bà. Dù sao mục đích chính cũng là về chăm sóc bà, cô cũng không thể ở trong phòng cả ngày được.

    Hoàng Nhiên mặt đang bí xị thì thấy tin nhắn tới liền chộp điện thoại mở ra xem.

    “Tôi đi chào hỏi mọi người cùng bà. Tối trở về sẽ báo cho cậu.”

    Hoàng Nhiên đọc đi đọc lại tin nhắn nhiều lần rồi nằm trên giường mà lăn mấy vòng mà cười vui vẻ. Trong một khoảnh khắc như này, Hoàng Nhiên cảm thấy con đường trở nên thân thiết với Vũ Ngưng Băng không còn xa nữa.
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Thanh Xuân Của Diễn đàn Date
Hoàn Chuyện của gió: Dành cả thanh xuân yêu anh Truyện ngắn 23/7/2019
Thanh Xuân Của Chúng Ta, chương 10 Truyện dài 7/6/2019
Gởi thanh xuân ấm áp của chúng ta [☼] Xúc cảm 25/4/2019
Thanh xuân của Dalo Vui hài 3/9/2018
Hoàn Thanh xuân của tôi Truyện dài 9/7/2018
Thanh xuân của anh có sự tồn tại của em không anh? [☼] Xúc cảm 3/5/2018

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP