Ebook Tâm Ma - Jim Maryal

Với bạn, bộ truyện này như thế nào? Trả lời thật lòng nhé!

  • Không hay lắm~

    Số phiếu: 0 0,0%
  • Cũng khá~

    Số phiếu: 0 0,0%
  • Rất mong chờ, ra chap nhanh nhé~

    Số phiếu: 3 100,0%

  • Số người tham gia
    3

Jim Maryal

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
2/8/2019
Bài viết
57
Chương 46: Tầng Thứ 13

“Tại sao lại tìm đến tôi?”

Sự im lặng bao trùm không gian, làm lòng người nghẹt thở.

Minh len lén hỏi cô.

“Cái đó… Cậu không sợ con ma đó làm hại à?”

Quyên khẽ đáp lại.

“Có, tớ sợ, nhưng mà tớ muốn thử.”

“Cậu liều thật đấy.”

Quyên phì cười.

“Thế cậu ở đây làm gì nhỉ? Vệ sĩ của tớ đâu rồi ý nhỉ?”

Minh gãi đầu ngại ngùng.

“Tớ ở đây chứ đâu… Nhưng mà vệ sĩ của cậu yếu đuối lắm, cậu bảo vệ tớ nhé?”

Hết cách với cậu bạn này, cô trấn an.

“Không sao đâu, có tớ ở đây rồi.”

Cánh cửa đột nhiên bật mở, mặc dù trước đó đã được khoá kĩ càng.

Một bóng người đứng bên ngoài, tóc dài, mặc bộ quần áo xanh của bệnh viện. Quyên nhìn thế nào cũng không thể thấy được khuôn mặt của người đó.

“M… Ma kìa!!!”

Minh hoảng sợ hét to, rồi ôm cô thật chặt. Quyên hơi choáng ngợp.

“Con ma kia mau chút điii!”

Cô bật cười, con ma kia làm cô sợ thật đấy, nhưng mà cách bảo vệ trẻ con này của Minh càng làm cô thấy buồn cười hơn.

“Không sao đâu mà!”

Quyên trấn an Minh rồi từ từ buông tay cậu ra.

“Cô… muốn gì?”

“Giúp tôi.”

Con ma đó thốt lời, giọng nói lạnh lẽo đến tận xương tuỷ.

“Tại sao?”

Cô không hiểu, hết lần này đến lần khác, tất cả những con ma cô gặp đều yêu cầu cô giúp đỡ. Có phải từ sau bi kịch gia đình, ông trời đã trừng phạt bản thân cô bằng cách để cô nhìn thấy ma và phải giúp họ đi siêu thoát không?

Nếu như đây được coi là hình phạt vì đã sống sót, thì cô sẽ đành chấp nhận nó như một lẽ tất yếu từ bây giờ cho đến sau này vậy.

“Cô là người thích hợp.”

Lại là câu nói này.

Những con ma này trông chờ gì vào một con nhóc 10 tuổi thậm chí đến cả một chút tung tích của hung thủ cũng không có? Bao nhiêu tháng trời đã trôi qua, Quyên ngày càng mất hy vọng vào việc tìm kiếm hung thủ thực sự. Nếu thật sự không thể tìm được gì thì sao? Nếu cô mãi mãi không tìm thấy hắn, thì chỉ có thể sống một cuộc đời bình thường cùng với bà Vân thôi sao?

Đó không phải là điều cô muốn.

Thực ra, nếu có thể sống một cuộc đời vô lo vô nghĩ, có nhiều kỉ niệm tuổi thơ thì cũng đẹp đấy. Thế nhưng trong thâm tâm cô luôn cảm thấy có lỗi với người thân của mình. Họ chết không toàn thây. Họ bị con ác quỷ đội lốt người kia ăn thịt. Đáng lí ra họ đã có một cuộc sống hạnh phúc và bình dị.

Cô không thể tha thứ cho hắn, nhưng cũng dần mất hy vọng vào bản thân.

" Tôi có thể làm gì?"

Quyên cũng không chắc bản thân mình có thể giúp gì được cho con ma nữ này.

“Ngày mai, đến bệnh viện tầng thứ 13.”

Nói xong câu đó, con ma nữ biến mất. Quyên còn chưa kịp hỏi thêm câu nữa và chỉ có một ít thông tin được để lại.

Hôm sau, hai đứa nhóc đi đến bệnh viện trong tâm trạng thấp thỏm. Tầng 13 của bệnh viện sao? Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra khiến cho con ma đó phải tìm đến tận cửa nhà tôi đòi giúp đỡ? Chuyện này có vẻ khá nguy hiểm.

Trước khi bước vào đại sảnh bệnh viện, Quyên dừng bước. Minh thấy thế liền dừng lại lo lắng hỏi.

“Sao thế? Cậu không khoẻ chỗ nào hả? Có cần đi khám luôn không?”

Quyên im lặng một lúc rồi níu lấy tay Minh.

“Minh à… Hay là cậu về đi? Chuyện này rất nguy hiểm.”

Cô thật lòng lo lắng cho người bạn quan trọng này. Không thể vì yêu yêu hận hận, oán niệm chưa mất của ma quỷ mà kéo cậu ấy vào nguy hiểm. Điều đó sẽ chỉ càng làm cô cảm thấy tội lỗi hơn mà thôi. Nếu có chuyện gì xảy ra, chỉ cần nó xảy ra đối với cô là đủ lắm rồi, không thể để Minh gặp chuyện gì nữa.
Minh nhìn cô một hồi rồi bật cười, hay tay nhẹ nhàng cầm lấy tay cô.

“Cậu bị ngốc à? Tớ đã thề là dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa tớ cũng sẽ ở bên cậu, quên rồi sao? Cậu là một người bạn cực kì quan trọng đối với tớ, vậy nên tớ không thể để cậu rơi vào nguy hiểm được.”

Đây là những lời nói thật lòng xuất phát từ bên trong cậu, cũng là lần đầu tiên cậu bày tỏ sự quan tâm của mình tới một ai đó. Nếu như cô gặp chuyện gì xấu, thì cả đời này cậu cũng sẽ tự trách bản thân mình.

“Vậy… Cậu không sợ nguy hiểm à?”

Minh bày ra dáng vẻ nũng nịu.

“Tớ có sợ chớ… Nhưng tớ bảo rồi mà, vì tớ là một vệ sĩ yếu đuối của cậu nên cậu phải bảo vệ tớ đấy!”

Quyên phì cười.

Hai người bước vào trong thang máy, đang chuẩn bị nhấn nút tầng 12 thì một giọng nói truyền ra từ phía sau hai người.

“Để tôi nhấn nút.”

Đó chính xác là giọng nói đêm qua đã doạ hai đứa nhóc một phen hú hồn. Cả hai đều không dám quay đầu lại phía sau, càng thần kì hơn là không có một nút nào trên thanh bấm được nhấn nút, thế nhưng thang máy lại tự động di chuyển lên trên.

“Cái đó… Quyên ơi, chúng ta đang đi đâu đấy?”

Minh khe khẽ hỏi, tay vẫn nắm chặt tay cô.

Quyên lắc đầu tỏ ý không biết, sau đó cả thang máy lại rơi vào tĩnh lặng.

Ting…

Có vẻ như đã đến nơi cần đến, thang máy dừng lại rồi mở ra.

Bảng hiệu số 13 đối diện thang máy bị treo lệch.

Không sai, đây chính là nơi mà hôm trước cô bị lạc vào đây. Một người phụ nữ từ phía sau đi xuyên qua hai người rồi dẫn đường ở phía trước. Mái tóc dài, bộ đồ màu xanh, trên tay còn có một cái vòng đỏ.

Theo như cô biết thì trong bệnh viện, người ta sẽ đánh dấu người chết bằng một chiếc vòng đỏ trên tay. Người phụ nữ không quay đầu lại mà tiếp tục nói, giọng nói lạnh lẽo như từ tu la địa ngục truyền đến.

“Đi theo tôi.”
Hai đứa nhóc không biết phải làm gì, chỉ có thể đi theo.

Hành lang âm u không một bóng người, phòng nào cũng có một ổ khoá kĩ càng ở bên ngoài. Thi thoảng cô còn nghe thấy từ trong những căn phòng đó có tiếng gào thét của một người phụ nữ, tiếng khóc oai oái của một đứa trẻ con, tiếng mắng chửi ú ớ không rõ ràng của một người đàn ông. Không còn nghi ngờ gì nữa, tất cả đều là của những người chết oan. Minh sợ hãi nắm chặt tay cô. Dù sao, để có thể đi qua dãy hành lang đáng sợ đó, cậu phải chật vật lắm. Lần đầu thấy ma, lần đầu nhìn và nghe thấy những điều đáng sợ, một cậu nhóc như cậu làm sao mà chịu được.

Điều làm Quyên băn khoăn lúc này là tại sao ở một bệnh viện cấp thành phố như thế này lại có một dãy hành lang đầy người chết oan như thế.

Cuối hành lang có một căn phòng, và duy nhất căn phòng này là không khoá. Con ma nữ dừng lại trước cửa căn phòng này, sau đó biến mất vào bên trong mà không nói một lời nào. Hai người vừa sợ hãi vừa tò mò, cuối cùng quyết định mở cánh cửa ấy ra.

Khẽ khàng đóng cửa lại, hai người nhìn một lượt căn phòng và chẳng thấy con ma nữ đó đâu nữa.

Trong phòng có một cái gi.ường phẫu thuật với một cái bàn chứa đầy đủ những dụng cụ phẫu thuật. Máu me xung quanh chiếc gi.ường làm hai đứa hoảng sợ. Đây là nơi phẫu thuật bệnh nhân sao?

Đúng lúc này, hành lang truyền đến tiếng bước chân và giọng nói của người lớn, cùng tiếng xe đẩy rõ rệt.

“Ca này ổn không bác sĩ?”

“Yên tâm, vẫn như mọi lần thôi.”

Quyên hoảng hốt dẫn Minh tìm nơi trú trong phòng. Đây rõ ràng là tiếng của con người.

Nhìn thấy một cái bàn trong góc phòng có vẻ sẽ không ai đụng đến, hai người nhanh chóng kéo nhau chui xuống gầm bàn rồi nín thở. Minh khẽ hỏi.

“Sao mình phải trốn?”

Quyên ra dấu im lặng. Nếu như con ma chết oan kia tìm tới cô và dẫn cô tới đây, ắt hẳn có nguyên do. Một hành lang đầy rẫy người chết oan như thế, chỉ nhìn qua thôi cũng thấy bác sĩ ở đây có vấn đề. Nếu không cẩn thận để người khác phát hiện, không khéo cái mạng của cô với Minh đã không còn rồi…

Tiếng bước chân ngày càng gần, sau đó là tiếng cửa mở ra.

“Cậu lại quên khoá cửa à?”

“Dạ em… Lần trước vội quá em quên mất… Mà cũng có sao đâu ạ, có ai biết đến sự tồn tại của tầng này đâu mà phải lo ạ…”

“Cậu thật quá bất cẩn đấy! Lần sau không được quên nữa nhớ chưa!”

“Dạ vâng…”

Hai người đàn ông nhanh chóng đẩy chiếc cáng có chứa người vào trong, rồi khiêng người từ trên cáng lên bàn phẫu thuật. Phía bên trên truyền lên âm thanh yếu ớt của một đứa trẻ con.

“Cứu… cứu cháu với…”

Người đàn ông trẻ hơn có vẻ hơi hốt hoảng.

“Bác sĩ… nó còn sống…”

“Haiz… Nó còn sống thì biết sao được, chỉ tại số mệnh nó ngắn thôi. Nhanh lên, vẫn tiến hành phẫu thuật như bình thường.”

Quyên nghe thì đoán chừng có vẻ đây là giọng nói của một bé trai khoảng 6 tuổi. Nhưng hai người kia đang định làm gì cậu bé?

Cuộc phẫu thuật có vẻ như đã bắt đầu. Tiếng rên rỉ yếu ớt của cậu bé, tiếng lạch cạch của dao mổ.

Quyên sốt sắng. Cậu bé đó sẽ chết mà cô thì không thể làm gì được ngoài việc đợi. Nếu như bây giờ lộ mặt thì chưa chắc đã cứu được đứa bé, ngược lại cô và Minh sẽ bị liên luỵ. Hai đứa nhóc 10 tuổi thì làm sao đấu lại hai người đàn ông to cao lực lưỡng?

Lần đầu tiên chứng kiến một vụ giết người ngay trước mắt, Quyên chỉ muốn khóc. Tại thời điểm này, cô cảm thấy sự vô dụng của bản thân, cảm thấy ông trời đang trưng phạt mình. Bản thân chẳng thể làm gì để cứu người, ngược lại còn có thể rơi vào nguy hiểm. Minh ở bên cạnh đưa tay lên xoa đầu cô, rồi cười cười trấn an. Cậu cũng vậy, mang một tâm trạng bồn chồn bất an và sợ hãi, cũng thừa hiểu cậu nhóc trên bàn mổ kia không thể thoát khỏi nanh vuốt tử thần. Điều quan trọng bây giờ là không thể để hai con người gắn mác “bác sĩ” kia phát hiện ra, nếu không thì cả hai sẽ không giữ được mạng.

Ca phẫu thuật dài chừng 2 tiếng cuối cùng cũng kết thúc. Tiếng rên rỉ yếu ớt của cậu bé xấu số đã không còn, Thay vào đó là giọng nói vui mừng của hai tên bác sĩ.

“Chúng ta thành công rồi, lần này chắc chắn kiếm được bộn tiền! Giám đốc đã nói là sẽ thưởng cho chúng ta, chia cho ta 40%, tức là tôi 20%, cậu 20%.”

“Được thế thì còn gì bằng! Thế còn cái xác này thì sao hả bác sĩ…”

“Vứt vào trong một ngăn tủ nào đấy ở đằng kia đi…”

Quyên cực kì phẫn nộ. Bọn họ nói giống như vứt một thứ rác rưởi nào đấy chứ không phải là con người.
Người bác sĩ trẻ hơn hình như thấy có điều lạ thường ở chiếc bàn trong góc phòng, dần dần tiến đến…
 

Jim Maryal

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
2/8/2019
Bài viết
57
Chương 47: Cậu Bé Ma

Nhận thấy nguy hiểm đang gần kề, Quyên nín thở, một tay nhanh chóng bịt mồm Minh lại. Cậu chàng cũng nhận thức được nguy hiểm nên im re.

Tiếng bước chân ngày càng tiến gần chỗ hai người, đột nhiên tiếng nói của người kia vang lên.

“Cậu còn làm gì ở đấy vậy? Phải nhanh chóng rời khỏi đây, nếu không sẽ bị người khác nghi ngờ!”

“À… vâng…”

Người này quay đầu lại, nhìn vào góc phòng một cách nghi hoặc, cuối cùng vẫn bước ra ngoài cùng người kia.

Cho đến khi hành lang tĩnh mịch không còn một tiếng bước chân nào nữa, hai đứa trẻ mới từ từ chui ra ngoài. Quan sát một lúc, Quyên phát hiện cái cáng dính đầy máu vẫn còn nguyên ở đó, máu chảy tong tỏng xuống nền nhà, và dụng cụ dính máu thì vẫn ở nguyên đấy. Cô suy đoán, chút nữa sẽ có người đến dọn, vì thế phải nhanh chóng rời khỏi đây.
Con ma nữ kia cũng không thấy xuất hiện nữa. Có lẽ căn phòng này chứa một bí mật nào đó liên quan đến cái chết của cô ta.

“A!”

Minh đột nhiên hét lên một tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của Quyên. Cô lập tức quay lại xem có chuyện gì xảy ra thì cũng suýt hét lên vì giật mình. Không phải con ma nữ kia, thay vào đó là một cậu bé tầm 6, 7 tuổi gương mặt nhợt nhạt, nhưng điều kinh dị hơn là bụng cậu bé trống rỗng, hầu như không còn nội tạng gì bên trong nữa.

“Anh chị có thể đưa em về nhà được không ạ?”

Cậu bé nói một cách ngây thơ, có lẽ cậu vẫn chưa nhận thức được bản thân mình mới chết cách đây vài phút. Thật đáng buồn.

“Nhóc… nhóc không phải đã…”

Minh định nói thì bị Quyên chặn lại.

“Ừ, tất nhiên rồi, anh chị sẽ đưa nhóc về. Nhà nhóc ở đâu nhỉ?”

Minh định hỏi gì đó lại thôi.

“Bọn anh sẽ đưa nhóc về an toàn. Đợi một chút nhé!”

Minh kéo Quyên ra hỏi nhỏ.

“Sao thế? Sao không nói thật cho cậu nhóc đó biết?”

“Chưa phải lúc mà! Cứ làm theo những gì tớ nói đã.”

Hai người tìm kiếm xung quanh một hồi, những ngăn tủ kia có lẽ có chứa xác chết bên trong, nhưng hai đứa trẻ thì không thể mở những ngăn tủ đó ra được, huống hồ chúng còn bị khoá. Điều đáng nói là con ma nữ kia không biết đã đi đâu mất rồi, không còn xuất hiện để chỉ dẫn cho bọn cô nữa.

Quyên lần tìm xung quanh căn phòng xem còn gì không, thì bất ngờ phát hiện ra một ngăn tủ bí mật đằng sau những kệ tủ đựng xác chết. Ngăn tủ đó gắn vào tường, và có lẽ trong đó chứa hồ sơ tuyệt mật nào đó. Chỉ có điều, cô không biết cách phá khoá ngăn tủ này. Thôi được rồi, thoát ra khỏi đây cái đã. Không hiểu sao, cô bé có linh cảm rất xấu về chuyến đi lần này, giống như sắp có điều gì đó vô cùng nguy hiểm sẽ xảy ra vậy.

“Đi khỏi đây thôi.”

Quyên kéo tay Minh chạy ra ngoài, tất nhiên là phải cẩn thận nhỡ đâu mấy tên bác sĩ khi nãy sẽ quay lại. Cậu bé ma kia cũng chạy theo.

Tiếng than khóc, ú ớ, gào thét, tiếng lạch cạch phát ra khắp hành lang, một cách rùng rợn. Đến trước cửa thang máy, hai người bước vào trong, câu bé cũng đi theo. Mặc dù trông hơi ghê rợn với cái bụng trống rỗng chảy đầy máu xuống sàn nhà đó, nhưng gương mặt cậu bé cũng chẳng tươi tắn gì cả, gương mặt trắng bệch với đôi mắt u buồn.

Vào trong thang máy, Quyên vẫn luôn thắc mắc một chuyện là làm thế nào có thể lên tầng 13 trong khi không có số 13 trên cột thang máy. Có lẽ nó cũng giống trò chơi “Tầng địa ngục”, người chơi vào thang máy và bấm một dãy số theo thứ tự gì đó là có thể đến được tầng ma. Nhưng, hai bác sĩ khi nãy rõ ràng là người, và họ vẫn có thể di chuyển đến tầng này một cách thuận lợi đó thôi. Nhấn số 1, Quyên và Minh trong khi chờ thang máy xuống tầng trệt thì tranh thủ hỏi han cậu nhóc kia. Nói gì thì nói, việc cậu nhóc bị giết trước mặt mình quả thực là một điều kinh khủng.

“Nè, sao em lại ở đây vậy?”

“Thực ra em bị bệnh từ bé, không thể di chuyển được, nên là lúc nào cũng chỉ có thể nằm trên gi.ường bệnh mà thôi.”

“Người nhà em đâu, họ không đến thăm em sao?”

“Họ bận lắm, nhưng họ vẫn yêu thương em lắm. Giờ em khỏi rồi này, có thể đi lại rồi này! Họ chắc chắn sẽ vui lắm cho mà xem.”

Hai người không biết phải nói gì để an ủi cậu bé, vì sự thật thì không phải như vậy.
Khi thang máy đi xuống tầng 2, một người bác sĩ đi vào, ông ta có vẻ tứ tuần. Ông ta có một gương mặt phúc hậu, hiền từ nhìn hai đứa.

“Mấy đứa sao lại đi lang thang một mình trong bệnh viện thế này, bố mẹ mấy đứa đâu?”
Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng Quyên cảm thấy giọng nói này có chút quen thuộc, hình như đã nghe thấy ở đâu rồi.

“Dạ, bọn cháu đến thăm người thân ạ, cô ấy nằm ở tầng 12.”

Sau đó, hai đứa rất bất ngờ khi nghe thấy cậu bé ma nói.

“A, là bác sĩ khi nãy đã chữa khỏi cho em này! Bác ơi, cháu cảm ơn bác nhiều lắm!”

Thế nhưng người bác sĩ này chẳng có vẻ gì là nghe thấy giọng nói của cậu bé cả, cậu bé định nói tiếp thì thang máy đã xuống đến tầng 1. Để không làm lộ mọi chuyện, Quyên lớn tiếng nói.

“Chúng ta nhanh đi thôi. Cháu chào bác ạ.”

Nhìn từ bên ngoài thì có vẻ như cô đang giục Minh, nhưng thực ra là giục cả cậu bé kia nữa. Người bác sĩ trạc tứ tuần cũng cười chào lại, và đi về hướng trái ngược. Chỉ có điều, ông ta thì thầm không để cho ai nghe thấy.

“Thật kì lạ, tại sao trên người con bé đó lại có mùi đó? Mùi đặc trưng riêng ấy không thể có ở những tầng còn lại của bệnh viện, tại sao lại như thế được nhỉ? Hừm, thật đáng ngờ.”
Trong khi đó, mấy đứa nhóc cuối cùng cũng ra khỏi bệnh viện, và bây giờ đến lượt cậu bé ma chỉ đường về nhà mình. Thực ra, phần lớn thời gian nằm ở bệnh viện nên cậu bé không thể nhớ chính xác 100% đường về nhà mình, chỉ nhớ địa chỉ khu nhà mình đang sống mà thôi.

Địa chỉ nhà của cậu bé là dãy phố thứ 3 khu phố XX, cách một quãng khá xa so với bệnh viện này. Hai đứa thì không mang đủ tiền, cũng không thể gọi cho mấy chú áo đen nhà Minh được, vì chuyện này phải được giữ bí mật hoàn toàn. Vậy thì chỉ còn một cách mà thôi, mặc dù hơi liều lĩnh một chút.

Gần bệnh viện có một sở cảnh sát, đi bộ khoảng 15 phút là tới nơi. Hai đứa bôi một ít bụi bẩn lên mặt mình rồi chạy vào sở cảnh sát khóc tướng lên. Các chú cảnh sát thấy vậy liền chạy lại hỏi. Đúng như kế hoạch, cô vừa nức nở vừa nói rằng chị em cô bị lạc đường mất rồi, nhưng địa chỉ nhà thì vẫn nhớ. Các chú thấy vậy bèn thở dài rồi chở bọn nhóc đến địa chỉ mà chúng nhắc đến, tất nhiên, Quyên ngăn bọn họ gặp bố mẹ mình bằng cách nói rằng họ đã đi du lịch hết rồi nên bây giờ không có ai ở nhà cả. Vậy là mấy đứa nhóc không cần trả tiền đi xe cũng có thể đến được địa điểm cần đến.

Vấn đề là cậu bé kia đã một thời gian rất dài không ở nhà, nên không thể nhớ chính xác nhà mình ở đâu. Nếu như trong nhà có người chết, thì chỉ cần xem nhà nào có đám tang là được. Còn nếu là mất tích, thì hỏi thử người dân bản địa người ta sẽ biết ngay mà.

Một cô bán hàng rong đẩy xe hàng đi qua, Quyên vội vàng chặn lại hỏi.

“Cô ơi, ở đây có một cậu bé bị mất tích đúng không ạ?”

Cô bán hàng ngớ người, sau đó nói lại.

“Không, không có ai mất tích ở đây đâu cháu ạ. À, nói mới nhớ, mất tích thì không có, nhưng hôm nay nhà ông Bằng tổ chức đám tang cho con trai 6 tuổi đấy. Họ không tổ chức tại nhà mà tổ chức ở khu tập thể phố bên kia. Nhưng mà người phụ nữ nhà đó vì đang mang thai nên không thể đến đám tang được.”

“Dạ, nhà ấy ở đâu ạ? À, cháu là bạn cùng trường của cậu bé nên muốn đến chia buồn cùng gia đình ạ.”

Sau khi chỉ địa điểm, cô bán hàng đi mất, để lại mấy đứa nhóc con suy nghĩ.

“Quyên ơi, tớ nghe nói người mang thai không được đến đám tang, vì linh hồn đứa bé rất dễ bị ảnh hưởng bởi sự tiêu cực từ bên ngoài, cho dù đó là lực lượng thế giới khác hay mắt người.”

“Ừ, đúng rồi, ở những đám tang có rất nhiều âm khí không tốt cho trẻ nhỏ.”

Cậu bé ma nãy giừo nghe hai người nói, rồi tò mò.

“Có ai vừa chết ạ?”

“Ừ… người đó rất tội nghiệp. Chúng ta đi tiếp thôi.”

Theo địa chỉ được chỉ dẫn, hai người đến trước một căn hộ hơi nhỏ, nhưng có vẻ rất sạch sẽ. Lấy hết can đảm bấm chuông cửa, từ trong nhà phát ra một tiếng nói của người phụ nữ.

“Ra liền, ra liền đây.”

Sau đó, một người phụ nữ đang mang bầu mở cổng, rồi mời hai người đi vào.

“Các cháu là…?”

“Dạ, bọn cháu là bạn của Trương ạ.”

Thật may là cô vừa kịp hỏi tên cậu bé.

Người phụ nữ ánh mắt buồn bã nói.

“Các cháu đến tìm Trương rủ đi chơi đúng không? Thằng bé vừa mới mất hôm nay.”

Thật may là người phụ nữ này không nhận ra điều gì bất thường. Trương phần lớn ở trong bệnh viện, làm gì có người bạn nào kia chứ?

Hai người đi theo người phụ nữ vào trong nhà, bức ảnh cưới to đùng treo giữa nhà. Có lẽ đây là mẹ Trương, cô ấy còn rất trẻ. Quyên nhìn qua cậu bé đang đứng cạnh mình, nhưng điều kì lạ là cậu bé chẳng có vẻ gì là vui mừng khi gặp lại mẹ mình cả. Điều đó thật sự rất bất thường.

“Em sao thế? Gặp mẹ không vui sao?”

“Đó có phải là mẹ em đâu. Kia mới là mẹ em!”

Trương vừa nói, vừa chỉ lên bức ảnh một người phụ nữ hiền từ trên bàn thờ. Mẹ ruột của Trương đã chết rồi, vậy người phụ nữ này có lẽ là vợ hai của bố Trương.

Cô ấy thấy Quyên đang nói chuyện với không khí thì tò mò.

“Cháu đang nói chuyện với ai vậy?”

“Dạ, cháu nói chuyện với Minh thôi ạ.”

“Ừ, thế vào đây nào các cháu, đợi một chút cô mang bánh ra cho nhé.”

Mấy đứa nhóc ngồi ở phòng khách, rồi Minh nhìn thấy ngày tháng trên bức ảnh cưới.

“Quyên nhìn này, cô chú lấy nhau đã được 5 năm rồi!”

Vậy tức là khi Trương mới được một tuổi thì có mẹ mới rồi. Thế nhưng có một bức ảnh rất kì lạ. Quyên tiến lại gần bàn ăn gần đó, có một bức ảnh bị úp xuống mặt bàn. Cô tò mò lật lên, đây có lẽ là hình ảnh cậu bé Trương khi mới sinh có vài tháng. Nhưng điều bất thường ở đây là khuôn mặt cô gái trong ảnh đã bị cắt nát, đến nỗi không thể nhìn được. Quyên nhìn vào người phụ nữ mang bầu và bắt đầu nghi ngờ.
 

Jim Maryal

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
2/8/2019
Bài viết
57
Chương 48: Tang Lễ Tập Thể

“Bánh của các cháu đây.”

Người phụ nữ mang một đĩa bánh ra, rồi trò chuyện với lũ trẻ. May là Quyên đã nhanh chóng về lại chỗ ngồi.

“Vậy các cháu quen Trương như thế nào?”

Có vẻ cô ấy đã bắt đầu nghi ngờ về những đứa trẻ lạ mặt này.

“Dạ, có lần chúng cháu nhập viện vì sốt xuất huyết, rồi bọn cháu gặp Trương ạ.”

Cô ấy buồn buồn, kể lại.

“Các cháu không biết đấy thôi. Mẹ Trương mất khi nó còn rất nhỏ, nhưng mệnh nó cũng ngắn, mới có mấy tuổi đầu đã mất.”

“Dạ thực ra…”

Minh đang định nói gì đó thì bị Quyên bịt miệng lại.

“Sao thế?”

“Dạ, không có gì đâu ạ. Thực ra bọn cháu muốn đến đám tang của Trương để tiễn em ấy ra đi ạ.”

Quyên liếc mắt nhìn Minh, cậu không hiểu ẩn ý của cô bé nhưng cũng không nói gì. Việc hai đứa nhóc phát hiện ra một vụ giết người bởi các bác sĩ ngay trong bệnh viện không phải là chuyện nhỏ, và người phụ nữ trước mặt này chưa đủ để có được sự tin tưởng tuyệt đối từ Quyên. Có điều gì đó, không hiểu tại sao nhưng cô bé lại cảm thấy người phụ nữ này có chút kì lạ.

“Ừm, được chứ. Ngày mai mới là ngày chính thức đưa tiễn Trương, các cháu cứ việc về trước đi, mai quay lại cũng không muộn đâu! Cô sẽ bảo bố Trương đưa các cháu đến tang lễ.”

“Vâng, chúng cháu cảm ơn cô ạ.”

Hai đứa trò chuyện một lúc nữa thì ra về, còn cậu bé Trương thì khăng khăng muốn ở lại. Cô không biết nên nói với cậu bé như thế nào, nhưng nếu như cậu bé biết bản thân mình đã chết thì liệu có bị sốc không?

Trước khi ra về, cô bé để lại cho Trương một câu.

“Cố lên nhé.”

Hai đứa vì không có tiền đi taxi nên cuối cùng người gọi xe là người phụ nữ kia. Cô ấy tên là Hương.

Trên đường về nhà, Minh tò mò hỏi.

“Sao không nói hết sự tình cho cô ấy biết? Cô ấy báo cảnh sát thì người ta sẽ tin tưởng hơn là lời nói của mấy đứa trẻ con mà!”

“Đồ ngốc, cậu không thấy có gì lạ à? Người phụ nữ này cưới mẹ Trương khi cậu bé chưa tròn một tuổi, lúc ấy có lẽ cậu bé không có ấn tượng gì với mẹ ruột, vậy thì ít ra phải có ấn tượng với mẹ hai chứ. Nhưng cậu thấy gì không? Lúc Trương vào nhà, cậu bé không hề nhảy cẫng lên vui sướng khi gặp người mẹ đã nuôi dưỡng mình. Điều đó chứng tỏ cô ấy đối xử với cậu bé có vẻ không được tốt lắm đâu.”

“Cũng chưa chắc mà!”

“Không, lúc tớ đến bàn ăn đã thấy bức ảnh của cậu bé với một người phụ nữ khác. Gương mặt người đó đã bị cắt nát, đấy chắc chắn là vết dao xoẹt qua chứ không phải là do ảnh cũ.

“Người đó nhỡ là cô Hương thì sao?”

“Không, không ai lại đi rạch mặt mình như vậy cả. Với lại Trương trên tay người phụ nữ lúc đó chắc mới chỉ hai, ba tháng tuổi thôi!”

“Có lý ha…”

“Bây giờ chúng ta quay về và báo cho bà Vân biết sự việc là cách tốt nhất.”

Chiếc taxi xa dần, mãi cho đến khi khuất chìm trong ánh chiều tà của hoàng hôn, người phụ nữ mang bầu mới quay trở vào nhà, đôi mắt chứa đầy sự nghi ngờ nhìn vào bức ảnh trên bàn ăn.

Tại sao nó lại được dựng lên?

Cô ta cầm điện thoại rồi gọi cho ai đó. Nếu như có bất kì điều gì lạ thường đã xảy ra, chính là hai đứa trẻ đột nhiên xuất hiện đó. Quả thật là rất dị thường.

“Có hai đứa nhỏ nào bị sốt xuất huyết sao? Tên của chúng là…”

“…”

“À, tôi hiểu rồi…”

Thế nhưng, cô ta lại không nhận ra một điều dị thường khác. Trương luôn ngồi trên ghế, quan sát từng cử chỉ của người phụ nữ, mắt nhìn chằm chằm vào bụng cô ta. Cậu bé vô cùng thắc mắc, tại sao con người đó lại phớt lờ cậu, coi cậu như người vô hình? Kể ra cũng may thật đấy, dù sao Trương cũng không muốn người này nhìn thấy mình.

Cô ta hình như đang âm mưu *** hại anh chị kia, những người đã cứu mình.

Cậu phải ngăn chuyện này lại. Đợi đến lúc bố về, cậu sẽ kể lại cho bố nghe mọi chuyện…

Trương lại nhìn chằm chằm vào chiếc bụng đang phình to của người phụ nữ. Ở đó có một em bé sắp chào đời đúng không… Cậu lại sắp có thêm một đứa em cùng chơi với mình rồi, sẽ không còn cô đơn nữa.

Người phụ nữ đột nhiên rất đau bụng, ôm bụng quằn quại. Chẳng lẽ sắp sinh rồi sao? Không, cơn đau nhanh chóng biến mất, cô ta thở hồng hộc không ra hơi. Thật là hú hồn hú vía mà.

Sau khi hai đứa nhóc về đến nhà, bà Vân lo lắng chạy ra hỏi.

“Con đã đi đâu cả ngày hôm nay vậy? Mẹ đã rất lo đó, à, cả quản gia nhà Minh cũng tới đây nữa! Họ không nhận được tin tức gì từ cháu nên đã tìm cháu khắp nơi đấy.”

“Dạ… Hihi…”

Hai đứa nhóc chỉ biết cười trừ, rồi vào trong nhà.

Minh kể hết mọi sự tình trong ngày ra, từ việc đi thăm cô Mai đến việc thăm nhà Trương, một cậu bạn nhỏ tuổi mới mất hôm nay. Tất nhiên, việc đến tầng 13 và chứng kiến vụ giết người đầy nhẫn tâm ấy, thêm cả việc nhìn thấy linh hồn người phụ nữ và cậu bé Trương là những điều không thể nói. Mọi người có lẽ sẽ không tin những câu chuyện có phần hoang đường như thế.

“Hai đứa còn giấu người lớn điều gì sao?”

Nếu như kể cho bà Vân nghe, hai đứa nhóc liệu có tiếp tục được điều tra không? Chắc chắn là không rồi. Bà Vân sẽ cho người canh 24/7 cho mà xem. Vậy thì sẽ chẳng có ai nhìn thấy Trương và người phụ nữ kia để tiếp tục phá án được cả. Tất cả sẽ lại đi vào ngõ cụt cho xem.

“Không có, chắc chắn không có mà.”

Hôm sau, như đã hẹn sẵn, hai đứa nhóc đến nhà Trương khá sớm để kịp đến tang lễ của cậu bé cùng ông bố. Tất nhiên, hai đứa chỉ được phép đi khi có sự cho phép của chú quản gia và một đoàn người áo đen bí mật đi theo bảo vệ cậu chủ nhỏ.

Nói không ngoa, nhưng Quyên thực sự nghi ngờ nhà Minh có phải trùm mafia gì đó không mà lúc nào cũng có một đoàn người áo đen trông mờ ám như vậy theo sau. Chỉ cần họ không lộ mặt khiến người khác nghi ngờ hai đứa là được rồi.

Bố Trương là một người đàn ông lịch lãm, nói chuyện rất có phong độ và thẳng thắn. Bên cạnh chú ấy là Trương với vẻ mặt khá phức tạp. Cậu bé liệu đã phát hiện ra cái chết của mình và sự phớt lờ kì lạ của bố mình hay chưa?

Dù sao, sau vài lời hỏi thăm xã giao và chào tạm biệt cô Hương, Quyên với Minh đi theo chú ấy tới một đám tang tập thể ở khu phố bên cạnh. Vào trong một cái sảnh lớn, tại đây có rất rất nhiều người đeo khăn trắng, khuôn mặt ủ dột, có người còn khóc tèm lem. Họ đứng trước di ảnh của người đã khuất thật lâu mà không di chuyển. Theo lời bố Trương nói, đây đều là những người đã chết bởi tai nạn, bệnh tật hay ti tỉ lí do khác, và tất cả đều chết ở bệnh viện.

Quyên còn có thể thấy được một số người đặc biệt. Trong đó có người phụ nữ đã dẫn dắt hai đứa đến bệnh viện. Cô ta đang nhìn thằng vào Quyên, một tay chỉ vào người đàn ông đang quỳ sụp dưới sàn khóc nức nở trước di ảnh của một người phụ nữ - người đó là cô ấy.

Có lẽ người đàn ông đó là chồng hoặc người thân của nạn nhân.

Minh khẽ nói.

“Những người mặc áo xanh kia đều là hồn ma ở bệnh viện đúng không?”

Cô hơi bất ngờ. Minh cũng có thể nhìn thấy những hồn ma đó. Tại sao nhỉ?

Việc nhìn thấy những vật thể vô hình như thế này không phải là một điều tốt đẹp gì cho cam. Thậm chí, nhiều khi bản thân sẽ bị vận rủi đeo bám nữa.

“Cậu thấy họ sao?”

“Ừ.”

“Đừng nhìn chằm chằm họ, nhìn sang hướng khác đi.”

Nhìn trực tiếp một hồn ma sẽ khiến hồn ma đó đòi hỏi sự trợ giúp từ người nhìn thấy họ. Đúng là chỉ có ngốc mới nhìn thẳng thôi.

Theo bố Trương đi tới trước di ảnh của cậu bé, Quyên lén nhìn phản ứng của cậu bé ở bên cạnh.

Nếu như một ngày cô chết, và có người nói rằng thực ra cô đã chết, chỉ còn lại linh hồn mà thôi, thì điều đó sẽ đau lòng như thế nào kia chứ? Nếu như bản thân tự phát hiện mình đã chết, thì điều đó sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều, vì khi chấp nhận mình đã chết, tức là phần chấp niệm nào đó đã giảm bớt rồi. Còn nếu mà vẫn khăng khăng bản thân vẫn chưa chết, là vẫn chưa hết chấp niệm, vậy thì làm sao mà có thể bình thản ra đi được chứ?

Cậu bé có vẻ như không có gì là ngạc nhiên khi nhìn thấy di ảnh của mình cùng những người khác. Có vẻ như đêm qua, cậu bé đã vô tình phát hiện ra bản thân đã chết qua cử chỉ, điệu bộ của bố mẹ cậu bé và có thể là qua một câu nói nào đó chứng tỏ cậu bé đã chết.

Thường thì khi biết mình đã chết, người ta sẽ phản ứng như thế nào nhỉ?

“Em đã chết rồi, đúng không chị?”

Trương nhìn cô, tươi cười hỏi. Lần đầu tiên mà cô bé gặp một hồn ma vui vẻ khi biết bản thân mình đã chết như vậy.

“Vậy là em có thể tự do làm những điều mình thích mà không bị cản trở bởi bệnh tật, em không cần phải nằm mãi ở bệnh viện nữa đúng không chị?”

“…”

À, quan trọng nhất là em có thể gặp được mẹ mình rồi.”

“…”

Cô bé không biết phải nói gì trong trường hợp này nữa. Cậu bé cảm thấy vui khi đã chết một cách đau đớn như vậy sao? Nhìn quanh quất, cô bé chợt phát hiện không thấy Minh đâu nữa! Đầu đất ấy lại tự ý đi đâu rồi sao?

“Em không thấy buồn khi mình đã chết sao?”

“Không, Em ghét bệnh tật lắm. Nhiều lúc đúng là em chỉ muốn chết quách đi cho rồi thôi.”

“…”

“Chị không cần lo cho em đâu. Bây giờ, em là một hồn ma, không ai có thể làm hại đến em được. Chị nên đi tìm anh ngốc kia ấy, anh ấy vừa đi theo một cô bé xuống dưới hầm để xe.

Quyên nghe thế thì chạy nhanh xuống dưới hầm để xe, theo hướng mà Trương chỉ.

Cô bé nào mà lại tự ý đi lung tung khi không có người lớn đi cùng chứ? Chỉ có thể là cô bé ma nào đó dẫn dụ Minh thôi. Đã bảo mà, nhìn thấy ma rất nguy hiểm! Hơn nữa, đã nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần, không được nhìn trực tiếp vào con ma! Không được nhận sự trợ giúp vô tội vạ của ma quỷ! Ngốc vẫn chỉ là ngốc thôi!

“Nhưng mà vệ sĩ của cậu yếu đuối lắm… Cậu bảo vệ tớ nhé?”

Tay vệ sĩ gà mờ này, thật không thể khiến người khác hết lo.
 

Jim Maryal

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
2/8/2019
Bài viết
57
Chương 49: Chú Quân

Càng tiến lại gần hầm để xe, dự cảm xấu trong lòng càng lớn dần. Quyên chạy nhanh hơn một chút, thì trước mặt hiện ra một hình bóng quen thuộc. Minh đang nấp sau một chiếc xe đen nhìn chằm chằm vào nơi nào đó.

Quyên rón rén lại gần, rồi vỗ vai cậu bé.

“Làm cái gì đấy hả?”

Minh giật thót quay lại nhìn sau lưng mình, khi biết đó hoá ra là Quyên thì thở phào nhẹ nhõm, rồi trả lời.

“Tớ thấy một bé gái chạy lung tung, sợ nó bị lạc nên chạy theo, xuống dưới hầm này thì mất dấu…”

“Thế sao cậu còn ngồi ở đây làm cái gì?”

“Nhìn kìa. Có phải người đó trông quen quen không?”

Minh chỉ vào một hướng mà ở đó có một người đàn ông mặc áo blouse trắng. Ông ta chính là bác sĩ người đã giết Trương mà.

“Chính là hắn mà.”

Quyên không còn cười nổi nữa, gương mặt hiện lên chút lo lắng. Nói thật chứ, nếu ông ta phát hiện ra bọn nhóc hôm trước gặp ở bệnh viện thì liệu có bị nghi ngờ gì đó không nhỉ? Ông ta đang nói chuyện điện thoại với ai đó, nhưng tiếng nói rất bé, lại cách chỗ hai đứa đang quan sát một khoảng cách khá xa nữa. Sau một hồi nói chuyện, ông bác sĩ vào trong một chiếc xe gần đó rồi đi mất. Hai đứa thở phào nhẹ nhõm, nhưng thắc mắc lại lớn hơn: tại sao ông bác sĩ đó lại ở đây?

“Hai em đang làm gì ở đây vậy?”

Từ phía sau truyền đến một giọng nói, đó là một người đàn ông trẻ. Hơn nữa, người này trông cũng rất quen mắt.

Là bác sĩ trẻ còn lại!

Nếu bị hắn ta phát hiện thì nguy to mất.

“Em… em bị mất chiếc kẹp tóc, bạn ấy đang tìm cùng với em…”

Quyên bày ra bộ mặt ngây thơ sắp khóc tới nơi, rồi rơm rớm nước mắt.

“Chỗ này ít người, nguy hiểm lắm, các em mau về sảnh đi, nếu không sẽ khiến người lớn lo lắng đấy!”

“Vâng…”

Chỉ chờ cơ hội có như vậy, Quyên chộp lấy tay Minh chạy thật nhanh về phía sảnh. Xem ra, ông anh bác sĩ đó không nghi ngờ gì cả.

Sau khi cả hai đã đi khuất, người bác sĩ kia nở một nụ cười thần bí, sau đó rút điện thoại ra gọi cho ai đó.

“Tiền bối nói đúng. Hai đứa trẻ đó thật đáng ngờ. Tôi vừa bắt gặp chúng quanh quẩn ở nhà xe, nhưng chắc chúng chưa nghe thấy tiền bối nói gì đâu ạ.”

“…”

“Vâng, tôi biết rồi.”

Hắn tắt điện thoại rồi cho vào túi, sau đó rời đi.

“Không hiểu sao tự nhiên lại lạnh thế nhỉ…”

Cạnh chỗ hắn vừa đứng là Trương, đôi mắt mở to nhìn chằm chặp theo hướng người vừa đi.

“Phải nhanh báo cho họ…”

“Đừng.”

Sau lưng cậu bé phát ra một tiếng nói non nớt. Một cô bé xuất hiện. Không chờ Trương phản hồi lại, cô bé nhẹ nhàng nói tiếp, giọng điện nửa ma mị nửa quỷ dị.

“Cậu không được nói với họ. Nếu họ biết nguy hiểm đang cận kề, họ sẽ dừng việc tìm kiếm manh mối đấy. Đến lúc ấy, cả tôi và cậu đều trở thành những linh hồn chết oan, mãi mãi không thể siêu thoát.”

Ánh mắt Trương dao động dữ dội. Cô bé thấy thế thì được nước lấn tới.

“Cậu không muốn gặp mẹ của mình sao?”

Trong một khoảnh khắc, dù giọng nói vẫn là giọng của trẻ con nhưng cô bé ma đó đã biến thành một con quỷ gớm ghiếc, khắp người toả ra một luồng khí đen quỷ dị. Chỉ có điều, Trương đang quay lưng lại với con quỷ nên không thể nhìn thấy hình dáng thật của nó – không phải là một cô bé ngây thơ.

“Tôi…”

Khi Trương quay lại, cô bé/ con quỷ gớm ghiếc đã biến mất, không còn ai ở đó nữa.

Có lẽ cô bé đó nói đúng. Nếu như Quyên và Minh sợ hãi, thì chẳng ai có thể tìm ra bí mật của bệnh viện đó, cũng đồng nghĩa với việc ngày càng có nhiều người chết oan hơn.

Sau khi quay trở lại sảnh, hai đứa nhỏ ngay lập tức tìm đến trước di ảnh người phụ nữ, nơi một người đàn ông vẫn quỳ dưới sàn nhà không chịu đi. Con ma nữ bên cạnh anh ta vẫn nhìn chằm chằm vào Quyên, rồi thốt lên.

“Anh ấy, là anh trai tôi.”

“À… Chú ơi, chú có thấy chiếc kẹp tóc nào ở đây không ạ?”

Đó là giọng của Quyên, ngây thơ vô số tội. Minh cũng phụ hoạ theo.

Chiếc kẹp tóc là cái bẫy mà người phụ nữ đã giăng ra để hai đứa có thể làm quen được với ông chú kia.

Người đàn ông sau khi nghe thấy giọng con nít bên tai thì như bừng tỉnh khỏi cơn mê, nhìn quanh quất một hồi rồi thấy một chiếc kẹp tóc màu hồng dưới chân.

“À, có phải cái này là của cháu không?”

“Vâng, đúng rồi ạ. Mà ai mất thế chú? Sao chú cứ ngồi đây thế ạ?”

Ông chú trẻ vội lau những giọt nước mắt còn vương trên mặt, rồi cười gượng.

“Em gái chú đấy, cô ấy rất xinh đẹp phải không? Vậy mà… vậy mà cô ấy đã mất cách đây một tháng…”

Như không kìm được dòng cảm xúc vốn đã trào dâng, ông chú trẻ lại ôm mặt khóc nức nở. Người con gái dịu dàng hơn cả nước, vậy mà lại chết sớm như vậy. Những mảnh kí ức vỡ vụn từ thuở nhỏ, hai đứa trẻ chơi với nhau, rồi khoảng thời gian niên thiếu có cãi nhau, rồi lại làm hoà… Đến khi cô em gái ấy đi lấy chồng, thời gian như một cơn gió thoảng qua, đùng một cái nhận được tin cái chết đột ngột vì tai nạn giao thông, ai có thể chấp nhận được?

Quyên nhìn người phụ nữ đứng bên cạnh, đôi mắt vô hồn, chẳng có vẻ gì là tội nghiệp người anh trai hay còn bất kì cảm xúc vui buồn nào nữa. Cô ấy hiện tại chỉ là một hồn ma bị chết oan.

“Thực ra… cháu đã gặp cô ấy.”

Quyên nhỏ tiếng, thì thầm vào tai ông chú trẻ. Người đàn ông khá ngạc nhiên, rồi cẩn thận nhìn xung quanh xem có ai nghe trộm không, sau đó kéo tay hai đứa nhỏ vào trong một góc khuất ít người nhìn thấy.

“Chúng ta sẽ giữ bí mật chuyện này được chứ? Hai đứa về nhà chú rồi chúng ta nói chuyện tiếp nhé.”

Quyên thầm nghĩ, này ông chú, kéo hai đứa trẻ con vào một góc khuất với gương mặt như sợ ai lấy đồ thì mới đáng nghi hơn đó.

Nhưng trước tiên, cần đánh tiếng với bố Trương cái đã. Kể cũng lạ, từ lúc xuống dưới tầng hầm cho đến giờ, hai đứa chẳng thấy cậu nhóc đâu hết.

Minh nhận lệnh của cô bé, chạy đi tìm bố Trương rồi viện cớ bố mẹ hai đứa tới đón nên phải về sớm. Chú ấy cũng không hỏi nhiều, chỉ cười chào rồi đi mất. Có vẻ như chú ấy lúc nào cũng bận.

Xuống dưới hầm để xe, hai đứa đi theo chú Quân, anh trai người phụ nữ kia, vào trong một chiếc xe tải nhỏ. Người phụ nữ luôn bay theo sát phía sau, với một luồng khí âm u.

Cô ta nhắc nhẹ.

“Có một gã bác sĩ trẻ đang theo dõi chúng ta đó.”

Quyên nghe được rất rõ, tay nắm chặt tay Minh hơn. Nếu để gã đó phát hiện ra điều gì bất thường, thì Minh có thể gặp nguy hiểm.

“Chưa hết… Tôi còn cảm nhận được một luồng khí cực kì nguy hiểm bao quanh đây.”

“Một luồng khí cực kì nguy hiểm ư?”

Minh buột thốt miệng nói, chú Quân thấy lạ bèn quay lại hỏi.

“Gì cơ? Mấy đứa cảm thấy nóng à? Điều hoà xe bị hỏng nên chú thay cái khác hoạt động chậm hơn, chờ xíu nha.”

“Vâng… vâng không có gì đâu chú ạ. Thằng Minh nó mặc nhiều áo quá nên nóng ấy mà chú, kệ nó đi chú.”

Quyên “chữa cháy” câu nói buột miệng giúp Minh, rồi nhanh chóng lôi thằng bé lên xe. Tạm thời phải tránh mặt tên bác sĩ trẻ kia đã, còn những chuyện khác thì tính sau vậy.

Rời khỏi khu tang lễ tập thể, chú Quân bắt đầu kể về người em gái của mình.

Một đứa con gái mẫu mực, giỏi giang, xinh đẹp nữa, vậy mà lại đi lấy một thằng không ra gì, nói đúng ra là một thằng phắc – boi. Cậu ta quen người con gái đó thời còn học đại học, không biết đã dùng bùa mê thuốc lú gì mà khiến con bé mê mẩn, học hành sa sút, cả ngày chỉ biết yêu với đương. Đến nỗi vừa học xong là hai người đó cưới nhau luôn mới sợ. Chỉ có điều, đứa em gái đó chỉ mới về nhà chồng được nửa năm mà đã gặp tai nạn qua đời.

Chú Quân lại rưng rưng khóc. Chú là một con người nhiều cảm xúc, và rất yêu chiều em gái mình nữa. Cái chết, không thể báo trước nó sẽ đến khi nào. Có thể cái chết sẽ đến vào năm sau, vài tháng nữa, thậm chí ngay ngày mai. Chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được mình sẽ chết khi nào, liệu mình có sống đến già hay không…

Người phụ nữ lúc ẩn lúc hiện qua gương chiếu hậu, gương mặt mập mờ u ám. Có lẽ trong mắt cô ta bây giờ chỉ còn lại trả thù. Và hai đứa nhóc cũng biết rằng cái chết của người phụ nữ không đơn thuần chỉ là do tai nạn, mà chắc chắn có liên quan đến bệnh viện kia.

Về tới nhà, chú Quân dẫn hai đứa vào trong một ngôi nhà nhỏ, kín đáo nằm cạnh một con sông. Đây là nhà bố mẹ chú để lại, cũng là ngôi nhà chứa hai mươi mấy năm kí ức của anh em chú. Bàn thờ vẫn còn bốc khói nghi ngút, với di ảnh của người phụ nữ xinh đẹp nhưng gương mặt vẫn có phần thơ ngây.

“Cậu về sớm thế. May là tôi vừa chuẩn bị xong bữa trưa.”

Từ trong nhà, một giọng nói nam tính trầm ổn truyền ra, chú Quân ngại ngùng nhìn hai đứa nhóc rồi gãi đầu giải thích.

“À… Bạn chú… Bạn thân của chú đó. Chúng ta vào trong thôi.”

Hai đứa ngồi ở phòng khách đợi chú Quân đi lấy bánh, trong khi đó, một người đàn ông mặc tạp dề từ trong bếp đi ra. Người này có đôi mắt rất lạnh lùng, hai tay bưng hai cốc sữa nóng đặt lên bàn, rồi liếc mắt nhìn về phía bọn Quyên. Hai đứa giật thót mình, ánh mắt lảng tránh đi nơi khác. Người này là bạn thân chú Quân sao? Hai người họ tính tình có vẻ trái ngược nhau.

“Hai cháu uống sữa bò đi không nguội. Chú không biết khẩu vị hai đứa thế nào, nhưng chắc vừa rồi đó. Sau này con của bọn chú cũng tầm như các cháu thì chú sẽ dễ bề chăm sóc hơn…”

Chú ấy chưa kịp nói hết câu thì chú Quân vội vã bịt miệng lại, đôi tai đỏ ửng, mắt long lánh như sắp khóc tới nơi.

“Nói bậy bạ cái gì vậy… À hahaha, các cháu quên những lời vừa nãy đi ha… Bánh của các cháu này…”

Nói xong hai người đàn ông điều chỉnh lại chỗ ngồi đối diện hai đứa nhỏ, rồi bắt đầu vào chuyện chính.

“Vậy, ban nãy hai đứa có nói là đã từng gặp em gái chú trước kia?”

Quyên liếc mắt qua người phụ nữ ngồi bên cạnh, chỉ thấy cô ta nhỏ nhẹ nói một câu không liên quan.

“Họ là người yêu của nhau đó.”

Cô suýt phun miếng bánh đang ăn trong miệng ra, may mắn thay Minh đã kịp bịt miệng cô lại.

“Quyên sao thế? Bánh không ngon hả cháu?”

“À dạ không có gì ạ… Cháu cháu cháu bị nghẹn xíu thôi ạ. Dạ vâng, đúng là tụi cháu đã từng gặp em gái chú.”

“Em gái chú có nói gì sao?”

“Nói với họ là tôi không chết bởi tai nạn.”

“Dạ, cô ấy nói rằng cô ấy không chết bởi tai nạn.”

“Mà tôi chết vì bị giết.”

“Mà cô ấy chết vì… vì…”

Đang định lặp lại những gì người phụ nữ nói, Quyên bỗng nghẹn lại không biết có nên nói tiếp hay không. Có nên cho họ biết rằng người họ yêu thương chết vì bị giết chứ không phải bị tai nạn như họ nghĩ?”

“Vì cái gì?”

Chú Quân tò mò vế sau của Quyên, nhưng vẫn không nhận được hồi âm. Mọi thứ đột nhiên rơi vào tĩnh lặng.

“Vì bị giết, đúng không?”

Tin này nói ra, tất cả mọi người trong nhà đều mang vẻ mặt vô cùng hoang mang. Người nói ra không phải Quyên, cũng chẳng phải Minh, mà là chú mặt lạnh. Chú Quân nhìn người yêu mình với gương mặt ngỡ ngàng.
 

Jim Maryal

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
2/8/2019
Bài viết
57
Chương 50: Đôi Giày Màu Đỏ

“Sao… sao anh biết?”

Chú mặt lạnh cười thản nhiên, sau đó nhìn chú Quân lúc này đã mắt chữ A mồm chữ O, rồi lại phì cười.

“Cậu đừng bày ra vẻ mặt như vậy chứ. Tôi đã từng nói với cậu rồi, cái chết của cái Hương có rất nhiều điểm đáng nghi.

“Chú biết từ khi nào ạ?”

“Có một lần…”

Chú mặt lạnh kể rằng cách đây một tháng, trên đường đi làm về, chú thấy chồng cô Hương tay trong tay với một người phụ nữ lạ mặt trước cửa khách sạn gần nơi chú làm việc. Kể cũng lạ, cô Hương đã gọi điện cho chú Quân nói rằng mình cần đưa hồ sơ cho chồng gấp, nên sẽ về muộn. Sau đó, tai nạn đã xảy ra, và người chồng đó đã vội vã đến hiện trường ngay sau đó, khóc lóc tự trách mình không tốt.

Nếu là người ngoài, hay thậm chí người không biết gì nhìn vào thì đây đơn thuần chỉ là một vụ tai nạn giao thông, nhưng chú mặt lạnh thì lại cảm thấy có nhiều nghi vấn.

Người phụ nữ ngồi cạnh Quyên gương mặt trở nên u ám hơn, có vẻ như cô ấy đã thực sự lấy sai người.

“Nếu nói như vậy, thì có khả năng chồng cô ấy có liên quan trực tiếp đến cái chết của cô ấy, đúng không ạ?”

Minh giơ tay hỏi, cậu có vẻ rất chăm chú nghe từ đầu tới giờ.

“Chỉ là còn nhiều uẩn khúc. Sau cái chết của Hương, chú đã tới khách sạn đó kiểm tra băng camera an ninh nhưng đoạn băng ngày hôm đó đã biến mất.

“Vậy là có người đã xoá nó đi ạ?”

“Đúng vậy. Nhưng thay vào đó, chú đã tìm được bức hình này.”

Chú mặt lạnh lấy trong túi ra một tấm ảnh hơi mờ, trong ảnh là hình ảnh một đôi nam nữ đang đứng trước sảnh khách sạn, người đàn ông thì không nhìn rõ mặt, nhưng người phụ nữ thì có mái tóc màu vàng rất khác biệt, đi một đôi giày cao gót màu đỏ tươi.

“Hôm xảy ra tai nạn, có một nhiếp ảnh gia tới khách sạn đó chụp ảnh để quảng cáo khách sạn, may mắn thay, trong một khung hình, đôi cẩu nam nữ đó lọt vào bức ảnh này. Chú đã cắt những đoạn cảnh không cần thiết và zoom ảnh cho to lên.”

“Thật kì lạ.”

Minh thốt lên.

“Có chỗ nào kì lạ sao?”

“Đôi giày này.”

Minh chỉ vào đôi giày cao gót màu đỏ.

“Mẹ cháu cũng có một đôi như thế này. Đôi này thuộc hàng hiếm mà còn rất đắt. Cách đây đúng một tháng là ngày nó được tung ra thị trường, và chỉ có ba đôi duy nhất tính đến thời điểm hiện tại. Mẹ cháu đã canh giờ, thức đêm và mua được nó. Cháu nhận ra nó vì đế giày có hình bán nguyệt màu xanh lam, trên hình bán nguyệt đó có một ngôi sao màu vàng.”

“Nếu theo như lời cháu nói, thì người phụ nữ nào có đôi giày này có khả năng cao liên quan đến cái chết của Hương.”

“Nếu như đôi giày đó bị bán rồi thì sao?”

“Không thể đâu. Đôi giày đó là hàng hiếm, không một cô gái nào lại dại dột bán nó cho người khác cả.”

“Vậy là chúng ta đã có một chút manh mối. Người phụ nữ tóc vàng đi đôi giày đỏ trong hình này, chỉ cần tìm được cô ta là mọi chuyện sẽ rõ ràng.”

Hai người đàn ông cùng hai đứa trẻ quyết định sẽ tìm ra người phụ nữ lạ mặt kia. Bắt đầu từ việc tìm kiếm những đồng nghiệp nữ ở công ty chồng cô Hương.

Thật bất ngờ, chú mặt lạnh lại là một hacker ẩn danh. Chú truy cập vào máy tính của sếp người đàn ông kia, rồi làm một vài thao tác nhỏ, màn hình máy tính hiện ra một loạt tất cả ảnh của các đồng nghiệp, loại bỏ đồng nghiệp nam là còn khoảng hơn 120 đồng nghiệp nữ. Bốn người hai lớn hai nhỏ dí mắt nhìn từng ảnh một, mỗi file của một đồng nghiệp nữ đều có hàng chục tấm ảnh được chụp bởi camera tại văn phòng. Tính ra họ phải kiểm tra ít nhất gần 2000 bức ảnh. Như vậy thì quá lâu, nhưng cũng không còn cách nào khác.

Trong lúc cùng mọi người tìm kiếm, Quyên chợt rung mình, liệu vụ án này có liên quan gì đó đến bệnh viện kia không, hay đơn thuần chỉ là mâu thuẫn vợ chồng? Nói gì thì nói, khởi điểm xuất phát của chuyến đi này chính là việc gặp người phụ nữ ở tầng thứ 13 của bệnh viện. Hay là bệnh viện mới là nguyên nhân thực sự gây ra cái chết của cô Hương?

“Chú ơi… Cô Hương, cô ấy chết ngay lập tức khi gặp tai nạn ạ?”

“Ừ, đúng vậy. Theo báo cáo của các bác sĩ ở bệnh viện thì con bé đáng thương bị một mảnh vỡ cửa kính xe đâm thẳng vào tim.”

“Đâm… đâm thẳng vào tim?”

Minh mặt méo xệch, cậu nhóc có vẻ sợ xanh cả mặt.

“Ừ, thật sự đó là một cái chết thảm, nhỉ?”

Trong đầu Quyên nảy số, kí ức quay về cái hôm đi thăm cô Mai, khi trở về thì nhìn thấy một cái cáng, người phụ nữ trên chiếc cán đó là cô Hương, cô ấy ngồi bật dậy trong khi máu vẫn chảy ròng ròng xuống sàn. Có thể đó chỉ là ảo giác mà cô Hương tạo ra để Quyên nhìn thấy, tái hiện lại cái ngày mà cô chết. Có thể ngày hôm đó, cô Mai vẫn còn sống…? Thực ra mọi chuyện không chắc chắn, vì cô bé chưa có chứng cứ gì, và chân tướng sự việc cũng chưa từng được hé lộ.

Điều đầu tiên mà mọi người tìm kiếm người phụ nữ kì lạ kia là dựa theo mái tóc màu vàng. Nhìn vào profile của từng người và tìm kiếm một mái tóc vàng là điều không khó, nhưng nhỡ đâu cô ta đã nhuộm tóc sau khi chụp ảnh profile thì sao? Kết quả là sau khoảng hai tiếng, chẳng có người phụ nữ nào có màu tóc màu vàng như trong ảnh cả. Chỉ có hai người phụ nữ đáng nghi nhất vì màu tóc của họ cũng là màu vàng như không phải vàng óng nổi bật như người phụ nữ kia, vả lại tóc họ đều ngắn. Tuy nhiên sau khi tìm kiếm tất cả những bức ảnh của họ trong profile, tuyệt nhiên không có một đôi giày màu đỏ nào.

“Lê Thị Thương.”

Ma nữ bên cạnh Quyên thì thầm, cô bé nghe thấy rồi bảo chú mặt lạnh.

“Chú thử tìm một người tên Lê Thị Thương xem.”

Trong hàng trăm profile, cuối cùng họ cũng tìm thấy một người phụ nữ tên Thương, nhưng tóc đen và đeo kính cận. Trông cô gái này khác xa so với hình ảnh người phụ nữ sexy trong hình.

Bán tín bán nghi, Quyên vẫn tiếp tục xem từng bức ảnh của cô gái này. Bức ảnh đôi giày đỏ chót hiện lên màn hình, vì đôi giày khá nổi bật nên mọi người đều có thể thấy nó luôn. Bức ảnh này là hình ảnh cô gái ngồi làm việc cách đây gần một tháng, sau vụ tai nạn của cô Hương. Điều kì lạ là cô gái có mái tóc ngắn màu đen và đeo kính cận bản to.

Quyên rất muốn hỏi con ma nữ bên cạnh là tại sao cô ta lại biết họ và tên người phụ nữ này, nhưng nhìn mặt con ma thì cô bé từ bỏ ý định rồi. Gương mặt u ám ấy thật đáng sợ.

Vậy thì trước hết, cứ điều tra từ người phụ nữ này đã.

“Quyên, sao cháu biết người này?”

“À dạ… cháu đoán ạ!”

Quyên gãi đầu, cười hihi. Minh ghé sát vào tai cô bé hỏi nhỏ.

“Này, sao cậu biết người đó?”

Cô bé cũng ghé sát vào tai Minh, đáp.

“Nãy cậu không nghe thấy gì à?”

Minh lắc đầu.

Quyên bất lực, chỉ chỉ vào con ma nữ bên cạnh. Minh làm ra vẻ hiểu rồi, mặt quay đi hướng khác, đôi tai đỏ bừng. Quyên vừa thì thầm vào tai cậu bé mà lị, hơi nóng phả vào tai, đỏ là tất nhiên rồi.

Quyên không để ý đến cậu nữa mà tiếp tục nghe hai ông chú trẻ trước mặt nói chuyện.

“Không được đâu, điều đó quá nguy hiểm!”

Cô bé không hiểu gì bèn hỏi chú Quân.

“Nguy hiểm gì thế chú?”

“Cháu nói xem, ông chú trước mặt cháu này đòi đến tận nhà con gái người ta điều tra, nhỡ cô ta giở thủ đoạn mỹ nhân kế gì đó thì sao!”

Ông chú mặt lạnh cười hắt ra, hoá ra đó là “nguy hiểm” trong mắt Quân.

“Cậu yên tâm, tôi không sao đâu! Với cả…”

Ông chú ấy ghé sát vào tai chú Quân, thầm thì.

“Tôi chỉ có hứng thú với mỗi mình cậu thôi…”

Chú Quân mặt đỏ bừng, và hai đứa nhỏ chẳng hiểu chuyện gì xảy ra cả. Minh ngây thơ hỏi.

“Chú Quân, chú bị sốt ạ? Mặt chú đỏ thế!”

“À chú chú chú, chú hơi nóng, chú đi uống nước đã ha!”

Nói là làm, chú Quân đứng dậy đi vào bếp lấy nước, sau đó tiện thể thay sữa cho hai đứa trẻ. Sữa nóng mới ra lò nên khá ngon, nhưng chỉ có Minh uống thôi. Cậu nhóc thấy bạn không uống thì hỏi.

“Quyên, uống sữa đi cho nóng! Ngon lắm đó.”

“Lát tớ uống.”

Một mớ hỗn độn trong đầu Quyên lúc này như đang bị xáo tung lên, cô bé làm gì còn tâm trí uống sữa.

Như nhìn thấy sự lo lắng trên mặt Quyên, chú mặt lạnh cũng nghi ngờ hỏi.

“Cô bé, chú thắc mắc nãy giờ.”

“Vâng ạ?”

“Sao hai đứa muốn phá vụ này? Hai đứa đâu có họ hàng thân thiết gì với cô Hương đâu?”

Câu hỏi đánh trúng trọng tâm vấn đề. Từ con ma nữ, đến cậu bé Trương và cái chết của cậu ấy ngay trước mặt, mẹ hai của Trương có vấn đề, và tai nạn của cô Hương cũng có vấn đề nốt. Tất cả đều có vẻ như liên quan đến bệnh viện kia, nơi mà cô Mai đang được chữa trị. Quyên nhớ lại cái đêm hồn ma cô Hương đập cửa nhà mình, trước đó thì gặp cô ấy mấy lần liền. Người ta nói gặp lần thứ nhất là tình cờ, lần thứ hai cũng là tình cờ còn lần thứ ba là có duyên. Cô bé có cảm giác cô Hương biết một cái gì đó và cô bé thực sự muốn giúp đỡ hồn ma đó. Chết ở một độ tuổi trẻ như vậy, chắc chắn còn nhiều hoài bão và vương vấn.

“Cô ấy… là một người đáng thương.”

Quyên không để ý thấy hồn ma ngồi cạnh mình đang nhìn mình chằm chằm.

Có người nói cô đáng thương. Cô bé ấy không những không sợ hồn ma của cô mà còn chấp nhận giúp cô tìm ra nguyên nhân cái chết của mình… Cô bé đó, quả nhiên, là một cô bé đặc biệt. Ngay từ đầu, cô đã không tìm sai người giúp đỡ.

“Nhưng… các cháu còn quá nhỏ. Nếu tiếp tục, hai đứa chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. Bọn chú không thể lúc nào cũng ở bên cạnh bảo vệ các cháu được.”

Quyên nghe xong thì cười mỉm, sau đó cầm tay Minh giơ lên.

“Chắc chú không biết rồi. Minh là thần hộ mệnh của cháu đấy!”

Từng đoạn kí ức ngắn vụt qua. Ở trong lớp, cậu ấy đã không ngần ngại bảo vệ cô bé khỏi đám bạn nhà giàu.

“Đối với tớ, cậu ấy có quyền to nhất!”

Khi bị bắt cóc, đứng trước ranh giới của sự sống và cái chết, cậu ấy đã không ngần ngại ôm cô bé để đỡ một nhát dao hụt của tên sát nhân.

Trong ngày sinh nhật hôm đó, cậu ấy đã cố hết sức để làm cô vui.

Lần quay về ngôi nhà hoang từ thành phố Y, gặp được Minh, cô bé như trút hết những cực nhọc suốt mấy ngày…

Kể cả sinh nhật của cô bé mấy hôm trước cũng vậy, dù rất sợ ma nhưng Minh vẫn ở lại bảo vệ cô và đi tới những nơi nguy hiểm cùng cô bé. Minh, có lẽ thật sự là thần hộ mạng của Quyên.
 

Jim Maryal

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
2/8/2019
Bài viết
57
Chương 51: Đêm Trăng Sáng

Hai người đàn ông thấy thế thì bật cười. Minh đỏ mặt muốn rút ttay lại, sau đó nhìn thấy nụ cười của Quyên thì mặt lại càng đỏ hơn.

“Tay… buông tay tớ ra mà…”

Quyên không những không buông, ngược lại còn nắm chặt hơn. Cô bé nửa đùa nửa thật, hỏi Minh.

“Thế, cậu có muốn tiếp tục làm thần hộ mệnh của tớ không?”

Cô không muốn đẩy Minh ra nữa. Mặc dù là nguy hiểm trùng trùng phía trước, nhưng trong thâm tâm, cô bé không muốn bước đi một mình, một cách cô đơn, trong bóng tối.

Minh đã đem lại một chút tia sáng cho cô, chính cậu là người đã dang đôi tay của mình cho cô bé nắm lấy.

Đây phải chăng là sự tham lam, ích kỷ mà bấy lâu nay cô bé cố gắng kìm nén, trốn tránh?

Có sai không khi Quyên muốn một lần đối diện với sự ích kỷ đó, giữ Minh bên cạnh mình?

Cô bé muốn thử.

“Tớ… tớ…”

Minh đỏ mặt quay đi, tay run rẩy. Quyên hình như đã thay đổi một chút, so với lần gặp đầu tiên của hai đứa.

Cô ấy đã chủ động hơn, và bây giờ thì đang nắm tay cậu một cách chắc nịch.

“Sao nào?”

“Biết rồi còn hỏi.”

Minh lí nhí, mắt không dám nhìn thẳng vào người bên cạnh. Thừa nhận mấy chuyện này hơi xấu hổ, nhưng mà cậu chưa từng có ý định từ chối. Trong cuộc sống nhạt nhẽo trước đây của mình, ngoài những toan tính, lợi dụng, cậu chưa từng cảm nhận được một tình bạn thực sự như thế này.

Những chuyến đi, dù nguy hiểm nhưng chúng đều quý giá.

“Gì cơ? Cậu nói gì?”

Quyên giả vờ hỏi lớn, miệng cười hớn hở.

“Không biết.”

Minh càng đỏ mặt hơn, đôi tay run rẩy.

“Vậy là hai đứa quyết định dấn thân vào nguy hiểm rồi, bọn chú sẽ có trách nhiệm bảo vệ mấy đứa.”

Chú Quân đập bàn, cười tươi rói.

“Ừm, chú cũng vậy. Bây giờ trách nhiệm của chú là bảo vệ ba người rồi.”

Chú mặt lạnh gật gật đầu, khiến cho chú Quân đang vui vẻ hớn hở thì ngưng bặt, rồi có vẻ tức giận.

“Này ông chú, tôi không phải con nít!”

“Ừm, tôi biết mà!”

Chú mặt lạnh tiếp tục gật gật đầu, vẻ mặt vô cùng vừa ý.

“Này…”

Chú Quân định đấu khẩu tiếp, thì bị chú mặt lạnh chen lời.

“Với cả, hai đứa chưa biết tên chú đúng không? Chú là Nam.”

Rồi bốn người vạch kế hoạch thám thính người phụ nữ tóc đen đeo kính trong ảnh. Cô ta thường đi làm về lúc 5h chiều, trong khoảng thời gian đó họ cần phải biết cô ta thường làm gì sau khi tan làm.

Bốn người sẽ thay phiên nhau đứng ở những vị trí khác nhau quan sát hành tung của cô ta.

Việc có được địa chỉ đang cư trú của cô gái là điều khá dễ dàng, vì trong profile làm việc có hết những thông tin đó. Kế hoạch sẽ là chú Quân theo dõi cô ta từ nơi làm việc khi mới tan làm cho đến nơi cô ta về nhà bằng phương tiện công cộng. Sau đó là chú Nam, Minh và cuối cùng là Quyên.

“Không được, để Quyên cuối cùng là quá nguy hiểm!”

“Cháu không sao đâu, thật mà. Với lại, các chú theo dõi cô ấy trên một đoạn đường dài và đông người như thế thì sẽ ít bị nghi ngờ hơn. Nếu cô ấy phát hiện một đứa trẻ đi theo mình trên đoạn đường vắng về nhà thì cô ấy sẽ không nghi ngờ gì hết!”

Nghe có vẻ hợp lí, hai ông chú đành bất lực làm theo kế hoạch. Dù có cấm, cô bé này cũng đâu nghe theo.

Vả lại, hai ông chú này đâu biết một điều, phía sau hai đứa trẻ này là một lực lượng vệ sĩ hùng hậu lẩn trốn khắp nơi cùng với một con ma nữ đáng sợ. Nếu có bất kì nguy hiểm nào đối với hai đứa trẻ, đặc biệt là cậu chủ nhỏ, những người vệ sĩ đó sẽ lập tức lao ra ngay.

Họ quyết định thực hiện kế hoạch càng sớm càng tốt, vì vậy hai đứa trẻ ngủ ngay tại nhà của hai ông chú này.

Đêm xuống, khi mọi thứ dần chìm sâu vào giấc ngủ, thì Quyên vẫn trằn trọc không ngủ được. Ánh trăng sáng soi rọi vào trong phòng càng khiến cô bé tỉnh táo. Bước xuống nền nhà, chậm rãi từng bước một xuống phòng khách. Giờ này mọi người đều ngủ cả rồi, cô không muốn làm lay động bọn họ thức dậy.

Trước cửa ra vào, ánh trăng sáng vằng vặc soi rọi xuống, hình ảnh người phụ nữ tóc dài và áo trắng đang ngồi thẫn thờ. Đó là cô Hương, con ma nữ có vẻ đáng sợ nhưng bây giờ Quyên lại chẳng thấy thế.

Phải rồi, ma cũng từng là con người.

“Không ngủ được sao?”

Giọng nói âm u cất lên, nhưng nghe cứ như đang buồn bã.

“Không, cháu không ngủ được. Lo lắng cho kế hoạch sắp tới sẽ không thành công.”

Quyên bước tới chậm rãi và chắc nịch, ngồi quay lưng với con ma nữ, ánh sáng của vầng trăng hắt lên người cô bé khiến cái bóng in dài trên mặt đất. Nhưng chính vì thế, Quyên lại không thấy được gương mặt cực kì xinh đẹp của con ma nữ hiện rõ ràng trong ánh sáng của vầng trăng, không còn vẻ u ám đáng sợ như ban ngày.

“Vì cô, cháu phải chịu khổ rồi.”

Quyên cười trừ.

“Không, cháu không thấy khổ. Thực ra, cháu đang tìm cho mình một con đường trải sáng, nhưng cháu vẫn chưa thấy nó.”

“Một con đường trải sáng? Cháu đang lạc lối trong bóng tối vô tận ư?”

“... Vâng, có lẽ vậy.”

Tìm kiếm một con đường cho riêng mình, tìm kiếm thứ ánh sáng hiếm hoi ở phía cuối con đường. Khi cô bé cho rằng mục tiêu thực sự của đời mình là tìm ra con ác quỷ đã giết chết cả gia đình mình, đó chỉ là một mục tiêu hơi xa vời. Tìm ra manh mối, tìm thấy con quỷ đó, rồi sau đó làm gì? Cô bé chưa từng nghĩ đến.

Khi bản thân đang lạc lõng trong một khoảng không mênh mông bất tận, chỉ toàn màn đêm phủ lên mọi vật, cô bé đã vô tình bước lên một con đường mới, nơi có những yêu ma quỷ quái luôn nhờ cậy sự giúp đỡ từ cô, nơi mà lòng người trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Nếu số phận an bài cô bé phải đi trên con đường này, vậy cô bé sẽ thử. Cuối con đường ấy là thứ gì đang chờ đợi cô bé? Là thứ ánh sáng của tình thân cô hằng ao ước, hay thực ra vẫn luôn là bóng tối trải dài đến vô tận? Nhưng dù nó có là gì, mỗi hành trình cô bé trải qua đều vô cùng quý giá. Trên con đường tìm lại bản thân và hạnh phúc đã bỏ quên từ lâu trong quá khứ, cô bé đã có một người bạn đồng hành. Dù thế nào đi nữa, cô bé cũng không còn một mình.

“Cô nhìn thấy sự khác biệt từ cô bé, từ chiếc vòng cổ đặc biệt trên người cháu nữa.”

“Chiếc vòng cổ này ư?”

Quyên lần sờ chiếc vòng cổ mà Xuân từng tặng, dưới ánh trăng, nó có một ánh sán vô cùng thuần khiết.

“Đúng vậy, chiếc vòng cổ đó chắc chắn đã hút rất nhiều âm khí trong một thời gian dài, ánh sáng của nó đáng lẽ ra phải đục ngầu, chứ không thể thuần khiết như vậy được.”

“Vậy… vậy sao? Chiếc vòng cổ này là từ một người bạn đã tặng cháu, cháu không nghĩ nó lại đặc biệt đến vậy…”

“Cô không biết nhiều hơn về chiếc vòng này, nhưng còn một điều nữa mà cháu nên biết… Đó là…”

“Quyên?”

Giọng của chú Quân vang lên, tiếng chân nhẹ nhàng gõ trên nền nhà tiến tới chỗ cô bé. Quyên giật mình, nhìn thấy hình dáng chú Quân đang tiến tới, ngoái đầu lại phía sau thì cũng chẳng thấy bóng dáng ma nữ đâu nữa.

“Cháu đang làm gì ở đây thế?”

“Cháu… cháu không ngủ được.”

“Thôi nào, ngày mai là chúng ta bắt đầu kế hoạch tác chiến đó, cháu phải giữ vững tinh thần và sạc đầy năng lượng lúc này chứ!”

“Dạ… vâng ạ…”

Quyên đi theo chú Quân lên lầu, ngoái đầu lại nhìn một lượt phòng khách nhưng cũng chẳng thấy bóng dáng con ma nữ đâu. Hình như ban nãy cô Hương còn định nói gì đó. Xong việc này, cô bé nhất định phải hỏi cho ra lẽ.

Hai người một lớn một nhỏ khuất bóng trên cầu thang, từ trong góc tối, gương mặt xinh đẹp của cô Hương ẩn hiện.

Nhiệm vụ… sắp hoàn thành.

Trăng treo đỉnh đầu, những tán cây rung rinh trong ngọn gió mơn trớn, bóng của chúng hắt trên nền đất tạo nên những hình thù quái dị. Giữa con đường rộng thênh thang mà vắng vẻ, cậu bé sáu tuổi bước những bước chân nặng nề trên nền bê tông. Cậu bé không có bóng, và tất nhiên là có cái bọng rỗng không.

Những bước đi nặng trĩu, như nói lên những phiền muộn trong lòng. Trương nhìn ngắm những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, thì thầm.

“Mẹ ơi, con phải làm sao đây?”

Cái đêm cậu bé ở lại nhà và tạm biệt Quyên, Minh, cậu đã phát hiện ra một sự thật.

Những lời nói của bố và mẹ kế cứ vang lên trong đầu cậu như những nhát búa đập chan chát.

“Anh à, đừng buồn nữa mà, con trai chúng mình không có duyên với thế giới này rồi.”

“Em làm sao mà hiểu được tâm trạng của anh? Trương, đó là cả nguồn sống của anh, anh có lỗi với mẹ thằng bé, có lỗi với cả thằng bé!”

“Còn em thì sao? Em thì sao? Em cũng là vợ anh mà!”

“Em để anh yên ổn một lát có được không?”

“Nhưng con chúng ta cũng sắp chào đời rồi anh à! Anh phải phấn chấn lên!”

Trương đã hét rất nhiều lần, rằng hai người đừng cãi nhau vì cậu bé nữa, nhưng dường như chẳng ai nghe thấy.

Sầm. Tiếng cửa đóng lại thật mạnh, trên gương mặt người phụ nữ là những giọt nước mắt nóng hổi, chảy dài. Người đó nghiến răng kèn kẹt, nói lên những câu uất hận.

“Tại sao? Cuối cùng thì mày cũng đã biến mất, tại sao anh ấy vẫn không nhìn tao lấy một lần?”

Trên bàn, ánh trăng chiếu vào một bức ảnh hơi cũ, nhưng được đóng khung cẩn thận. Trong ảnh là ba học sinh cấp ba, một trai và hai gái. Không khó để có thể nhận ra đó là mẹ Trương, mẹ kế Trương và bố cậu bé. Trong bức ảnh đó, ba con người ấy cười vô cùng rạng rỡ, những nụ cười của tuổi học trò trong sáng.

“Mẹ ơi, con muốn gặp mẹ, nhưng con vẫn rất lo lắng cho hai anh chị ấy. Bây giờ con không còn là con người nữa, có thể đi lại tự do, cũng không còn cảm thấy đau đớn nữa, có phải con nên giúp hai người ấy không?”

“Không đâu, cậu nhóc à.”

Một giọng nói ma mị truyền tới từ phía sau, Trương giật mình quay đầu lại. Là cô bé mà cậu đã gặp ở hầm để xe hôm trước! Không biết tại sao, nhưng cậu bé cảm thấy hơi sợ con ma phía trước. Không được phép sợ, cậu cũng là ma mà!

“Tại… tại sao chứ?”

“Ta nói rồi mà, cậu nhóc quên rồi sao?”

“Tại sao tôi phải nghe theo chứ? Tôi chỉ muốn giúp họ, vậy thôi!”

“À… quyết định của cậu nhóc là vậy sao?”

“Đúng vậy!”

Dù đã từng yếu ớt, không thể làm gì; dù đã từng cảm thấy bản thân là gánh nặng với người khác, cực kì vô dụng, nhưng…

Những nụ cười mơ hồ của mẹ, sự quan tâm chăm sóc của bố, những người bạn mới quen sau khi cậu bé chết… Tất cả bọn họ đều là những người quan trọng đối với cậu, cậu muốn dũng cảm một lần.

“Vậy sao? Rất tiếc, vậy thì mày hãy ngủ đi!”

Cô bé đó biến thành hình dạng của một con quỷ gớm ghiếc, rồi phẩy tay một cái, bóng tối bao trùm Trương, cậu bé biến mất trong bóng tối đó.

Con quỷ đó cười vô cùng quái dị, giọng nói như muốn ăn tươi nuốt sống cậu bé.

“Một linh hồn trong trắng ư? Ta sẽ làm cho nó vấy bẩn. Muốn cứu nó, hãy đến đây, cô bé pháp sư tài ba!”
 

Jim Maryal

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
2/8/2019
Bài viết
57
Chương 52: Truyền thuyết về con quỷ tóc đỏ (P1)

Quyên vừa đặt lưng xuống gi.ường bất chợt rùng mình. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến cô bé hơi hốt hoảng. Có lẽ là do tiếp xúc hơi nhiều với cô Hương vào ban đêm mà cô có cảm giác như thế. Kế hoạch lần này mong rằng sẽ thuận lợi như dự kiến…

Quyên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.

Trời tờ mờ sáng, tiếng chim hót ríu rít vang vọng cả một khu phố, đánh thức những người vẫn còn mơ màng trong cơn ngủ say. Hôm nay là ngày đầu tiên thực hiện kế hoạch tiếp cận đối phương.

Bốn người nhanh chóng tới vị trí của mình, sau đó quan sát chờ con mồi tới. Quyên nấp sau một bụi cây to, đảm bảo rằng không có ai nhìn thấy mình, mắt hướng về căn nhà trông cũng khá bình thường ở cuối ngõ. Cánh cổng từ từ mở ra, một người phụ nữ mái tóc đen, đeo kính, dáng vẻ vô tư cầm cặp và mặc đồ công sở băng băng tiến về phía trước. Người phụ nữ đó chính xác là người trong hình, nhưng thần thái thì chẳng có vẻ gì là giống với người phụ nữ tóc vàng kia, thậm chí có phần hơi trái ngược nhau nữa. Quyên thầm tự nhủ, liệu có khi nào cô bé đã phán đoán sai rồi không? Hay thật sự là người đó có liên quan đến người phụ nữ tóc vàng kia?

Cô bé lén lút đi theo người phụ nữ kia một đoạn đường. Người đó có vẻ rất hồn nhiên, và đáng chú ý là còn giúp một bà cụ qua đường nữa. Nhìn vào nụ cười của cô ấy, Quyên cảm thấy chắc chắn đó là một người tốt.

“Này, đừng nhìn mặt mà bắt hình dong.”

Tiếng nói thì thầm vang lên bên tai, cô bé giật mình suýt la toáng lên, may mà kịp ngậm miệng lại.

Con ma nữ này, cứ bất thình lình xuất hiện như thế, có ngày cô chết vì bệnh tim mất!

“Sao… sao cô nghĩ thế? Cô ấy làm việc tốt kìa!”

Quyên nói nhỏ, mắt vẫn chăm chú nhìn vào cô gái đang đi băng băng về phía trước kia. Cô ấy vừa sang đường.

“Thế cứ ai làm việc tốt cũng đều là người tốt cả à?”

“...”

Quyên không trả lời. Cô bé ngầm nhận định cái nhìn của mình là đúng. Mặc dù có nhiều người bề ngoài tạo ra hình ảnh đẹp và tử tế, nhưng đằng sau đó làm sao ta biết họ có thực sự như thế hay không? Cũng giống như cô gái kia. Tất cả mọi nghi ngờ đều đổ dồn về cô ấy, nhưng thực ra vẫn không có một bằng chứng cụ thể nào để nói rằng cô ấy là người xấu. Để giải đáp những nghi kị đó, cô buộc phải tiếp cận và quan sát.

“Hừm…”

Ma nữ thấy Quyên không nói gì thì cũng chẳng bồi thêm câu nào nữa, chỉ tỏ vẻ bất mãn của mình một chút.

Người con gái đó, chắc chắn là kẻ xấu, cô không thể nhầm lẫn được. Nếu Quyên không tin, cô bé cần phải tận mắt chứng kiến.

Công việc của Quyên vào buổi sáng đã xong, bây giờ chỉ còn chờ những người còn lại hoàn thành công việc của mình. Chờ đến chiều tối, khi cô gái đó quay lại, mọi người có thể biết được cô ta có điều gì bất thường hay không.

Khi Quyên ngồi xuống đất nghỉ ngơi một chút, cô bé lại không nhìn thấy cái liếc mắt rất nhanh của cô gái kia trước khi hoàn toàn sang đường. Ẩn sau cặp kính cận to tròn đó, một ánh mắt chứa đầy sự tò mò trỗi dậy.

Bầu trời hôm nay đầy nắng, nhân lúc không phải làm gì, Quyên tranh thủ tham quan khu phố nhộn nhịp bên cạnh. Nói gì thì nói, căng thẳng quá cũng chẳng thể giải quyết được điều gì. Chi bằng, trong lúc rảnh rỗi như thế này, cô bé muốn khám phá ra một điều gì đó mới mẻ.

Khu phố bên cạnh rất đông người, đông đến nỗi cô bé cảm thấy tò mò tại sao nơi đây lại nhộn nhịp đến thế. Các hàng quán ven đường trải dài xa tít, sát sàn sạt nhau, hàng nào hàng nấy cũng có một đặc trưng riêng. Mùi thơm của đồ ăn xộc vào mũi, khiến cô không khỏi cảm thấy thèm thuồng. Biết là không được xao nhãng nhiệm vụ, nhưng nhìn xem, cô thực ra vẫn là một con nhóc vắt mũi chưa sạch mà thôi.

“Ăn không?”

Cô thầm thì, dù không nhìn ai cụ thể cả, nhưng ý là đang hỏi con ma bên cạnh. Cô bé đã quên mất, rằng ma nữ đã chết rồi.

“Không, có quá nhiều ma đói xung quanh.”

Ma đói?

Quyên tự hỏi, rồi tự trả lời luôn. Đúng là cô bị đồ ăn làm mừo mắt, mà không nhìn thấy những hình thù kì lạ từ trong một góc tối nào đó. Ma đói có rất nhiều. Hiện tại cô bé may mắn được nuôi dưỡng trong một gia đình không cần lo cái ăn cái mặc, nhưng người khác thì không phải ai cũng vậy. Vẫn có những đứa trẻ giành giật sự sống hàng ngày, hàng giờ, bởi bệnh tật, nghèo đói. Có những kẻ lang thang cơ nhỡ, sống vật vờ trong những con hẻm, dưới gầm cậu, xin từng đồng tiền lẻ của người đi đường chỉ để mua một chiếc bánh bao. Họ đều vô cùng đáng thương. Và họ chết vì đói cũng rất nhiều.

Ai nói rằng khi chết đi, người ta sẽ không phải khổ sở nữa chứ?

Mong muốn lớn nhất của những người đó là được ăn một bữa no nê khi còn sống, và ý chí đó theo họ tới tận mồ chôn. Vì còn h.am m.uốn ở nhân gian, họ chẳng thể lên trên, cũng chẳng thể xuống dưới, chỉ có thể tiếp tục sống một cách vô định trong cái cõi chẳng giành cho mình. Nếu ý niệm đủ đen tối, đủ để không thể thanh tẩy, họ sẽ trở thành ngạ quỷ, không thể siêu thoát. Chính vì vậy, nơi mà đồ ăn nhiều như thế này, tất nhiên không thể không có họ.

Họ chực chờ quanh những người mua đồ ăn, và cướp chúng khỏi tay họ. Một người đang ăn xiên que không cẩn thận làm rớt chúng xuống đất, có thể là do người đó vô ý, cũng có thể là do “ai đó” đang cố tình cướp đồ ăn của người ấy.

“Thật kì lạ.”

Ma nữ bên cạnh nói nhỏ, sau đó gương ặmt u ám thường ngày đột nhiên biến sắc, giống như nhìn thấy thứ gì đó vô cùng đnág sợ.

“Gì thế?”

Quyên tò mò hỏi, cô bé cũng nhận ra những hình thù kì lạ, những bóng ma lảng vảng quanh khách du lịch đang dần biến mất. Không, chúng không biến mất, chúng đang chạy trốn! Giống như những con cún cụp đuôi cụp tai lại vậy, những cái bóng, những đôi mắt ấy hướng về nhiều phía mà điên cuồng tháo chạy. Quyên quan sát thật kĩ xung quanh xem có gì bất thường hay không, nhưng sự thật là cô bé chẳng thấy gì cả.

“Này… rốt cuộc là “chúng” làm sao thế?”

Không nhận được câu trả lời, Quyên ngước lên nhìn thì thấy ma nữ đang run rẩy, thậm chí ánh ắmt còn không dám nhìn thẳng về phía trước.

“Trốn… trốn đã…”

Ma nữ liến thoắng, thoắt một cái đã bay tới nấp sau một sập hàng bán cá viên chiên.

Quyên chẳng hiểu gì, nhưng với bộ dạng vội vã như vậy, cô bé cũng chạy theo nấp cùng.

“Rốt cuộc là có chuyện gì thế?”

Quyên hỏi nhỏ, nhưng vẫn chẳng nhận được câu trả lời nào cả.

“Cháu sao thế? Sao cháu lại núp ở đó?”

Một giọng người lớn vang lên khiến cô bé giật thót. Hoá ra đó là người bán hàng.

“Cháu muốn mua cá viên chiên à?”

Gương mặt bác bán hàng vô cùng phúc hậu, nụ cười hiền từ.

“Dạ không ạ…”

“Vậy cháu bị lạc bố mẹ à?”

“Dạ không…”

“Thế cứ ngồi ở ghế kia cho tới khi khoẻ lại nhé!”

Quyên nhìn ma nữ bên cạnh đang run rẩy, lại nhìn dòng người tấp nập trong phố như chẳng hề có chuyện gì xảy ra, cô bé mạnh dạn hỏi bác bán hàng.

“Bác ơi… sao khu phố này đông thế ạ?”

“À… bình thường phố này cũng không đông như thế này đâu.”

Ngừng một chút, bác bán hàng lại nói tiếp, trong khi tay vẫn bận chiên đồ ăn.

“Hôm nay là ngày lễ ‘Quỷ thần đỏ’, cứ ba tháng sẽ tổ chức một lần.”

Quyên ngạc nhiên với thông tin mình vừa nhận được.

“Quỷ… quỷ thần đỏ ư? Đó là cái gì vậy bác?”

“Đó là một câu chuyện từ thời xa xưa, khi mà bác còn bé, câu ch.uyện ấy đã được truyền đi truyền lại qua nhiều đời ở khu phố này. Ngày trước, nơi này hoang tàn lắm, nhưng một phần có thể phát triển được như ngày hôm nay, có lẽ là nhờ Quỷ thần đỏ… Nói ra thì bác cảm thấy hơi mê tín, nhưng cứ cách ba tháng nơi đây lại tổ chức lễ ‘Quỷ thần đỏ’ một lần.”

“...”

Quyên chăm chú lắng nghe. Từ trước đến giờ, cô mới chỉ nhìn và biết tới ma, chứ những truyền thuyết quỷ quái từ xưa thì cô chưa gặp bao giờ.

“Đó là một con quỷ tóc đỏ với đôi mắt dữ tợn. Truyền thuyết kể rằng, ngày xửa ngày xưa có một cô pháp sư trẻ tài ba. Cô ấy mang trong mình sứ mệnh diệt trừ yêu ma quỷ quái, bảo vệ thiên hạ thái bình và hưng thịnh. Trên con đường diệt trừ yêu ma quỷ quái, có một lần cô đã cứu sống một bé trai có mái tóc màu đỏ bị trôi giữa dòng nước. Cậu bé đó mới có vài tháng tuổi, lại bị bỏ mặc trong chiếc nôi trôi lênh đênh trên dòng nước.

Cô pháp sư ấy nhìn một cái là biết cậu bé không còn là người nữa.”

“Không… không còn là người là sao ạ?”

Quyên tò mò hỏi.

“Cậu bé… đã chết trước khi cô pháp sư đó kịp tới cứu.”

“Chết rồi sao ạ?”

“Đúng vậy. Có lẽ vì sinh ra với một mái tóc đỏ, nên cha mẹ của cậu bé đó cho rằng đó là yêu quái chứ không phải con của họ. Vì vậy, nuôi được vài tháng, họ đã bỏ mặc đứa bé trên dòng sông lạnh lẽo. Vừa lạnh, vừa đói, cậu bé ấy đã chết trong nỗi uất hận bố mẹ mình, uất hận loài người.”

“Bác ơi, vậy cô pháp sư kia cứu cậu bé như thế nào khi cậu ấy đã chết ạ?”

“Cậu bé ấy sau khi chết, linh hồn đã biến thành ngạ quỷ, và ngạ quỷ đó vẫn trú ngụ trong chính cơ thể của cậu bé. Kể cũng lạ, mái tóc đỏ ấy có lẽ là nơi giữ linh hồn lại trong cơ thể cậu bé.

Cô pháp sư ấy sau khi đưa cậu bé lên bờ, đã cho cậu ta hai lựa chọn. Một là đi theo cô ấy trừ hoạ cho nhân gian, hai là bị chết lần nữa dưới tay cô ấy, khả năng siêu sinh cũng không có. Cháu đoán xem, cậu bé ấy sẽ chọn điều gì?”

“Cháu đoán… có lẽ là điều thứ nhất.”

“Đúng vậy, cháu nói rất chính xác. Cậu bé đó đã chọn phương án được sống. Dù đã chết và trở thành ngạ quỷ, chung quy lại, cậu bé ấy vẫn chỉ là một đứa trẻ muốn có một cuộc sống mới…”
 

Jim Maryal

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
2/8/2019
Bài viết
57
Chương 53: Truyền thuyết về con quỷ tóc đỏ (P2)

"Cậu bé có mái tóc màu đỏ ấy đã chết, sau đó biến thành ngạ quỷ, lại được cứu bởi một cô gái pháp sư tài ba. Truyện ấy cứ như mơ vậy."

"Bác ơi, nhưng cô pháp sư kia không sợ sẽ có ngày con quỷ quay ra hại cô ấy sao? Sứ mệnh của cô ấy là diệt trừ yêu ma, nhưng lại cưu mang một con quỷ, thật ngược đời!"

"Đúng vậy, điều đó thật vô lý. Nhưng cháu nên nhớ rằng trước khi trở thành yêu ma, ngạ quỷ, chúng cũng từng là con người. Một đứa trẻ bị bỏ rơi, bị tước đoạt sự sống bởi chính những người sinh thành mình, thử hỏi cậu bé ấy có còn lựa chọn nào khác không?"

Quyên lặng thinh suy ngẫm. Cậu bé ấy, dù là quye, nhưng thực sự rất tội nghiệp. Người con gái pháp sư kia đã nghĩ gì khi thu nhận một con quỷ nhỏ chứ? Chẳng phải cô ấy giết nó là xong rồi sao, tại sao lại cứu sống một con quỷ bị chết oan?

"Thật khó hiểu."

Quyên buột miệng. Cô bé cảm thấy đằng sau hành động của nữ pháp sư ấy còn có một dụng ý khác.

"Cái đó... chúng ta không thể biết được. Điều chúng ta biết duy nhất là cậu bé ấy đã được cứu, và có một hành trình mới bên pháp sư trẻ. Sau đó cậu bé quỷ ấy đã đi theo pháp sư, họ đi khắp mọi nơi diệt trừ cái ác, cậu bé quỷ ấy ban đầu biến thành quỷ vì chết oan và nỗi uất hận cha mẹ, để có thể siêu sinh, cậu bé phải từ bỏ nỗi oán hận kia.

Có lần cô pháp sư từng nói:" Nếu ngươi cùng ta diệt trừ mối họa cho nhân gian, tâm không chuyển ác, có ngày ngươi sẽ được siêu sinh sớm thôi."

Ban đầu, điều đó giống như là một chân trời mới với ánh sáng rực rỡ đang chờ cậu bé, nhưng dần dần cậu nhận ra bản thân mình đã thay đổi."

"Thay... thay đổi ạ?"

Dòng người tấp nập trên phố vẫn thế, chẳng suy giảm một chút nào. Thế nhưng từng lời nói của bác bán hàng vẫn rò mồn một, khiến Quyên không thể nào dứt ra được câu chuyện truyền thuyết này.

"Lâu dần, cậu bé cảm thấy từ lâu mình đã không còn oán hận cha mẹ nữa."

Ngừng một chút, đợi cho Quyên bắt kịp dòng chảy của câu chuyện, bác ấy lại kể tiếp.

"Cậu bé cảm thấy may mắn, vì nhờ cái chết, cậu mới gặp được cô pháp sư, mới có những cuộc hành trình kì lạ này. Dần dà, cậu sợ cái gọi là siêu sinh, vì khi đó cậu và pháp sư sẽ bị xa cách vĩnh viễn. Nếu chuyển kiếp, cậu sẽ chẳng thể nào nhớ một nữ pháp sư đã cùng đồng hành với mình sau khi chết. Cậu bé ấy.. không muốn chuyển sinh nữa."

"Chờ... chờ đã... Nếu vậy ước muốn của cậu bé đó đã thay đổi, đó là ở cạnh nữ pháp sư sao?"

"Đúng vậy, và vì vậy cậu bé ấy vẫn tiếp tục làm quỷ."

Mải đắm chìm trong câu chuyện, Quyên không biết bây giờ đã là quá trưa, mặt trời đã đứng trên đỉnh đầu.

Với cái nắng gay gắt giữa trưa, dòng người hối hả hơn, nhiều người tìm cho mình một chỗ râm mát để đứng tránh nắng. Tại nơi của Minh, chú Quân và chú Nam, cả ba người đang nhắn tin thông báo cho nhau về nhiệm vụ của mình.

Tất nhiên, họ cũng gửi tin nhắn cho Quyên, nhưng điện thoại cô bé đã tắt nguồn tự khi nào, và cô bé còn đang chìm đắm trong câu chuyện li kì kia.

"Thật lạ, Quyên không có trả lời tin nhắn."

Cả ba người kia đều chung một suy nghĩ, nhưng họ không thể rời đi, họ phải bám sát con mồi. Nếu có bất cứ điều gì lạ lẫm, họ sẽ biết ngay.

Cô gái tóc ngắn đeo kính đen đang ngồi ăn trưa ở quán ăn đối diện công ty, vừa ăn, vừa lén liếc nhìn ai đó trong góc hẻm tối tăm. Trực giác của cô không thể sai được. Người đàn ông đó đang theo dõi cô. Còn nữa, cả cô bé hồi sáng cũng rất đáng nghi... Thực ra là đang có chuyện gì xảy ra? Cô đang bị kẻ xấu theo dõi tống tiền ư? Một đứa mê manga như cô, có cái gì mà phải theo dõi chứ? Ngoại hình không nổi bật, gương mặt đại trà, làm việc cũng không nổi trội... Tay đang gắp đồ ăn, đột nhiên dừng lại. Hay là... chúng nhắm vào đôi giày màu đỏ?

Nếu vậy...

Quay lại với Quyên và câu chuyện đang kể dở.

Bác bán hàng đưa cho cô bé một xiên, sau đó cười nói.

"Cháu cứ ăn đi, bác cho không đó."

Rồi tiếp tục cắm cúi vào đồng đồ ăn.

Cậu bé ấy đã quyết định tiếp tục ở bên nữ pháp sư, nhưng đến khi nào thì không biết. Tất nhiên, nữ pháp sư ấy không thể biết được ước nguyện đã thay đổi của cậu bé.

Một ngày nọ, họ tới một vùng nông thôn nghèo và hoang tàn. Tất cả mọi người trong làng đều bị giết cả, thây chất như núi trên con đường đất nhỏ. Pháp sư dừng lại, nghiêm trọng nói: "Nơi đây đã bị quỷ dữ tấn công. Người mau đi tìm xem trong làng còn ai sống sót không." Cậu bé quỷ nghe thế thì nhanh chóng đi tìm khắp nơi, cuối cùng phát hiện ra một cậu nhóc đang ngồi co ro trong một chiếc chum. Cậu nhóc ấy run rẩy một hồi, khi nhìn thấy nữ pháp sư thì càng sợ hãi. Pháp sư trấn an cậu bé rằng đừng sợ, cô ấy đến đây để cứu cậu nhóc.

Mải nghe câu chuyện một cách say mê, Quyên không nhận ra chiếc vòng cổ của mình đang phát sáng một cách dị thường.

Cậu nhóc kể rằng có một con yêu quái trong rừng sâu đã được phong ấn cả ngàn năm nay đột nhiên thức giấc, sau đó tàn sát cả một làng của cậu bé. Nữ pháp sư đang nghe cậu nhóc đó nói, đột nhiên cầm tay cậu bé quỷ lùi lại ra phía sau. Cậu bé quỷ không hiểu chuyện gì xảy ra, thì nghe thấy giọng nói của nữ pháp sư.

"Ngươi... là ai?"

"Cậu bé quỷ không hiểu nữ pháp sư đang chỉ ai."

"Nữ pháp sư đang nói cậu nhóc kia ạ?"

Quyên thản nhiên hỏi.

"Đúng vậy, làm sao cháu biết được?"

Nếu như con quỷ kia tàn ác đến độ giết hết cả làng, làm sao lại không biết còn một đứa bé trong chum? Chỉ có suy đoán rằng cậu nhóc đó chính là con quỷ hóa thành, chờ cơ hội để tiếp tục hại người. Có lẽ nữ pháp sư đã nhận ra điều đó, trước khi kịp để hắn có cơ hội định làm gì.

Đột nhiên còn một cậu nhóc sống sót mà không bị trầy xước gì, nữ pháp sư đã nghi ngờ. Nếu không phải yêu quái, cậu bé sẽ không nhận. Nhưng nếu thực sự là yêu quái, khi bị phát hiện, cậu nhóc đó sẽ lộ ra bộ mặt thật.

"..."

Cậu nhóc đó khi bị phát hiện, từ dáng vẻ run rẩy sợ hãi đến cực độ, đột nhiên lại cười lớn, sau đó ánh mắt trở nên hung tàn.

"Ngươi nhận ra sao? Thật kì lạ, ta đã nguỵ trang rất tốt cơ mà."

"Nữ pháp sư đó nói rằng hắn không có hơi thở của con người, không có tiếng tim đập, và đặc biệt không có dương khí. Quanh hắn bốc lên một mùi hôi thối nồng nặc. Đó là mùi của người chết."

Quyên thầm tự nhủ, nữ pháp sư đó có thể tài giỏi có nào, khi mà cô ấy có thể biết được cậu nhóc đó vốn dĩ không phải người chứ? Mà... có lẽ điều đó là một điều hiển nhiên, khi mà ngay cả cậu bé tóc đỏ cô ấy cũng biết là quỷ chứ không phải người.

Nữ pháp sư ấy vô cùng căng thẳng khi cậu nhóc kia dần biến thành một con quỷ đen hôi hám và dữ tợn. Cậu bé quỷ thì không hiểu, con quỷ này có gì khác với những con quỷ khác sao? Tại sao nữ pháp sư lại có vẻ căng thẳng đến vậy?

"Này, cậu nhóc, ngươi cũng là quỷ, theo ta đi."

Giọng nói gớm ghiếc của con quỷ đó cất lên, nữ pháp sư càng nắm chặt tay cậu bé hơn. Không đợi cậu bé trả lời, cô đã nói thay.

"Nó sẽ không đi đâu hết một khi còn có ta ở bên cạnh. Nó cũng là quỷ, nhưng nó khác ngươi, khác hoàn toàn."

"Khác nhau sao? Haha, chúng ta đều là quỷ, còn ngươi mới là kẻ khác loài, sinh vật con người yếu đuối!"

"Ngươi sống trong bóng tối và mạnh lên nhờ sức mạnh tà ác, ngươi lấy giết người làm thú vui và hút hết sinh khí của họ để tồn tại. Cậu bé này, cậu ấy không như thế. Cậu bé được chính ta cưu mang, mặc dù là quỷ nhưng cậu ta không độc ác, bên trong cậu ta không mục rữa như ngươi!"

"Nhiều lời!"

Con quỷ đã có vẻ nổi giận, hắn một tay lao tới muốn tước đi sinh mạng của nữ pháp sư. Nhưng thật đáng tiếc, đối thủ của hắn không phải là một kẻ tầm thường. Nữ pháp sư nhanh chóng chiến đấu với hắn một trận, còn gào lên với cậu bé quỷ rằng hãy chạy đi, chạy thật xa trước khi con quỷ đen tóm được. Đặc biệt không được để mất mái tóc đỏ.

"..."

"Cậu bé quỷ chạy đi một đoạn nhưng không nỡ, bèn quay người lại nấp sau một bụi cây. Dù là quỷ, nhưng cậu bé chẳng khác người bình thường là mấy, đối mặt với con quỷ đen chỉ giống như hạng tép riu mà thôi."

"Cậu bé ấy chỉ cần chạy đi là được mà. Cậu ấy lo lắng cho nữ pháp sư, đúng không bác?"

"Đúng vậy. Chỉ có điều, cậu bé ấy đã phán đoán nhầm. Con quỷ đen kia có vẻ yếu thế trước nữ pháp sư, cả hai dường như đều đã kiệt sức. Khi thấy cậu bé quỷ, con quỷ đen xảo quyệt kia lập tức tiến đến gần cậu bé, dùng một làn khói đen bao quanh người cậu bé và đe dọa nữ pháp sư."

"Để ta xem ngươi làm sao cứu được con tiểu quỷ này đây? Nữ pháp sư trẻ tài ba?"

Con quỷ giở giọng nói ghê tởm của mình ra, cười khặc khặc. Nữ pháp sư không bị nao núng, ánh mắt vô cùng điềm tĩnh nhìn con quỷ trước mặt.

Cậu bé quỷ thầm nghĩ, bản thân cậu là một con quỷ, không đáng để nữ pháp sư cứu mạng lần nữa. Chỉ cần cô ấy luôn nhớ đến cậu bé là được.

Thế nhưng, nữ pháp sư đã ra điều kiện.

"Hãy trao đổi, đổi ta để con tiểu quỷ kia được sống."

Con quỷ đen kia cảm thấy đây là một cơ hội tốt để diệt trừ kẻ thù, nó yêu cầu nữ pháp sư vứt bỏ hết vũ khí của mình ra một đoạn khá xa, sau đó khi cảm thấy nữ pháp sư không còn nguy hại gì nữa thì làn khói đen đang bao quanh người cậu bé quỷ dần chuyển sang người nữ pháp sư. Nó vẫn rất cẩn thận, khi thấy nữ pháp sư không động đậy để mặc cho làn khói bao quanh lấy mình, nó mới thả cậu bé quỷ ra.

"Ngươi thật may mắn đấy, vì được người phụ nữ kia cứu một mạng. Chạy đi, để ta nhìn thấy lần nữa thì ngươi không thể tồn tại nữa đâu."

Cậu bé quỷ nhìn nữ pháp sư vẫn bình thản đứng trong bóng tối bao trùm, nhìn cậu với đôi mắt đầy khó đoán. Trong khi đó, con quỷ đen kia tiến về phía nữ pháp sư. Khi nó chuẩn bị đưa tay lên bóp cổ cô ấy, đột nhiên từ trong tay cô ấy xuất hiện một hình thù ấn chú kì quái áp vào trán nó. Con quỷ không thể ngờ được rằng cô ấy còn có ấn chú từ trong người, vậy nên đã bất cẩn.

"Con quỷ đó cuối cùng cũng bị tiêu diệt rồi sao ạ? Nữ pháp sư và cậu bé quỷ đã an toàn rồi ạ?"

"Không."

Bác bán hàng phì cười.

"Con quỷ đó trước khi hoàn toàn bị ấn chú nuốt chửng, nó đã dùng toàn bộ sinh lực của mình đánh nữ pháp sư lại một chiêu, nhưng thất bại. Nó cuối cùng cũng bị tiêu diệt, nhưng một phần nhỏ linh hồn của nó đã kịp trốn thoát mất."

"Thật may quá, vậy là họ không sao rồi."

"Cháu có biết ấn chú đó được tạo ra như thế nào không?"

"Dạ không..."

"Ấn chú đó được tạo ra từ một nửa sinh mạng nữ pháp sư, sau khi bị dính đòn cuối cùng của con quỷ, cô ấy chỉ còn một chút hơi tàn."

Cậu bé quỷ chứng kiến mọi việc trước mắt, khi nhìn thấy nữ pháp sư gục xuống, cậu bé sợ hãi chạy đến nắm tay nữ pháp sư.

"Bảo ngươi chạy thật xa, tại sao còn quay lại? Chỉ một chút nữa, ngươi sẽ được siêu thoát."

"Không, ta không thể để ngươi lại một mình. Mong muốn của ta... mong muốn của ta là..."

"Ngu ngốc, ngươi chỉ cần đi siêu thoát thôi."

Pháp sư gục xuống, cố gắng nói những điều cuối cùng cho cậu bé quỷ nghe.

"Ta đã mất nửa cái mạng để diệt con quỷ đó, coi như cũng không uổng phí. Thế nhưng ta không còn một linh hồn hoàn chỉnh để đi đầu thai chuyển kiếp, sau khi chết chỉ có thể trở thành một linh hồn vất vưởng nay đây mai đó. Từ khi sinh ra, người ta đã gán cho ta cái mác nữ pháp sư trẻ diệt yêu trừ quái, vậy nên họ không muốn ta có bất kì một điểm yếu nào. Họ đã bắt ta xa rời cha mẹ mình, tới một ngọn núi tu dưỡng và luyện tập, hứa sau khi ta hoàn thành xong nhiệm vụ sẽ mang trả ta lại cho gia đình.

Vì cha mẹ, ta chỉ còn cách ngày ngày luyện tập. Đến khi học hết tất cả những gì cần có, ta hớn hở quay trở về quê hương. Lúc ấy ta mới biết, cha mẹ đã bị họ giết từ ngày ta bắt đầu tu luyện.

Haha, chỉ vì không muốn ta có một điểm yếu nào, bọn chúng dám cả gan giết hết sạch người thân của ta. Khi ta tới tìm bọn chúng tính sổ, bọn chúng lại nói làm thế là tốt cho ta, tốt cho cả thiên hạ, cái lũ ác nhân ấy!

Ta, đã giết hết bọn chúng. Ta đã giết người."

Cậu bé quỷ run rẩy khóc, cậu không nghĩ rằng pháp sư lại có một tuổi thơ bất hạnh như thế.

"Ngươi sợ sao? Ta xin lỗi. Những ngày diệt trừ yêu ma quỷ quái quả thật rất nhàm chán, à, ta còn giết cả những kẻ vô lương tâm đội lốt con người nữa.

Ngày thấy ngươi, ta đã nảy ra một suy nghĩ. Hay là tự tạo một điểm yếu cho bản thân, tạo ra thứ mà bản thân có thể bảo vệ?

Xin lỗi, ta đã cứu ngươi với mục đích coi ngươi như điểm yếu của mình..."

Cậu bé quỷ òa khóc to hơn.

"Đừng giận, chút nữa ta sẽ trở thành một linh hồn trống rỗng lang thang vô định. Ngươi, phải được siêu thoát trước lúc ta hoàn toàn chết đi."
 

Jim Maryal

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
2/8/2019
Bài viết
57

Chương 54: Truyền thuyết con quỷ tóc đỏ (P3)

Trong vòng tay run rẩy của cậu bé quỷ, nữ pháp sư dần tan biến trong không trung, th.ân thể biến thành một làn khói trắng mỏng manh. Với sự bất lực không ngừng tuôn ra, cậu bé quỷ cứ nhận lấy từng cơn đau đớn dữ dội ập đến, không cách nào ngăn chúng lại được. Cảm giác người mình yêu quý tan biến trên tay, nhẹ bẫng, cảm giác đánh mất đi thứ quan trọng nhất ấy, mấy ai có thể hiểu?

Cậu bé không phải người, nhưng nỗi đau này tuyệt đối không phải là giả. Người đã cho cậu một cuộc sống mới, cùng cậu du ngoạn khắp mọi nơi, diệt trừ cái ác, người ấy đang rời bỏ cậu bé.

Làn khói trắng kia chắc chắn là phần tàn hồn còn sót lại của nữ pháp sư.

"Nguyệt!"

Cậu bé sau nhiều lần do dự lại quyết tâm, lại do dự rồi quyết tâm, cuối cùng cũng bật thốt lên cái tên của người con gái đó.

Cậu vẫn luôn luôn ghi nhớ cái lần đầu tiên gặp nữ pháp sư, người đã nói.

"Tên ta là Nguyệt, cũng là thứ kiêng kị ngươi không thể gọi. Hãy nhớ lấy, đừng bao giờ gọi tên của ta, vì giống như ngươi, nó không còn tồn tại rất lâu rồi."

Cậu làm sao mà không biết, bản thân không được gọi cái tên đó. Nhưng... người lại không biết một điều, khi trên thế gian này chỉ có một mình cậu biết cái tên cao quý ấy, cậu đã luôn hạnh phúc vì điều đó. Hàng chục lần, hàng trăm lần, cậu muốn trịnh trọng gọi ra cái tên ấy, để gần gũi với người hơn một chút.

Làn khói trắng mỏng manh tưởng chừng như tản đi ngay lập tức, vì tiếng gọi của cậu bé mà nán lại.

Đã bao lâu rồi, cái tên ấy mới được gọi lên lần nữa? Mười năm? Hai mươi năm? Hay đã từ rất lâu về trước rồi? Tàn hồn của nữ pháp sư tưởng chừng như đã mất toàn bộ kí ức, nhờ tiếng gọi của cậu bé mà hoang mang quấn quanh người cậu. Phần hồn đó lưu luyến thật lâu, thật sâu bên người cậu bé, sau đó thì thầm, giọng nói như có như không hoà vào hư vô.

"Thật tốt quá, lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng ta nghe thấy ai đó gọi tên của mình. Ta sắp hoàn toàn mất đi kí ức về mọi thứ, trước khi biến thành một linh hồn lang thang rồi. Ngươi cũng siêu thoát đi, đừng lưu lại nơi đây làm gì nữa. Nếu có kiếp sau..."

Phần tàn hồn đó không thể nói được gì nữa, vì nó đã hoàn toàn mất đi toàn bộ kí ức, nương theo gió, bay đến tận chân trời.

Từ giờ, sẽ chẳng còn nữ pháp sư tài ba vang danh khắp thiên hạ nữa.

Cậu bé quỷ cố bám víu lấy làn khói màu trắng đang từ từ tan vào hư không, nhưng bất thành. Cậu cố gắng chạy theo nó, chạy đến khi sức tàn lực kiệt, cho đến khi phát hiện ra gương mặt mình ướt đẫm với hai hàng lệ nóng hổi cứ chảy ra từ bao giờ, cậu bất lực ngã khuỵ xuống.

Một con quỷ biết khóc. Một con quỷ biết động lòng.

Trước mắt cậu bé, đầu trâu mặt ngựa từ khi nào đã đứng ngay phía trước, thần sắc lạnh lẽo.

"Tiểu quỷ, ngươi hãy theo ta về Âm Giới."

"..."

Đáp lại đầu trâu mặt ngựa là một trận im lặng đến rợn người. Cậu bé suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng đưa ra quyết định cuối cùng.

"Cháu đoán xem, cậu bé ấy đã quyết định điều gì?"

Quyên chăm chú nghe bác bán hàng kể, suy nghĩ hồi lâu cũng không đưa được câu trả lời nào.

Cậu bé ngẩng đầu lên, trong mắt là một ánh sáng kiên định.

"Ta muốn ở lại đây chờ một người... có được hay không?"

Đầu trâu mặt ngựa vẫn không đổi sắc, hỏi lại một câu chắc nịch.

"Ở lại cũng được thôi, nhưng ngươi sẽ phải trả một cái giác rất đắt."

Đó là mãi mãi không thể siêu sinh. Ngoài ra, nếu làm hại đến con người, cậu bé sẽ bị đày xuống mười tám tầng địa ngục.

Chung quy lại, cậu bé chỉ có thể ở lại dương gian, sống vật vờ ngày qua ngày mà không được sống như con người.

"Ngươi cam nguyện một cuộc sống như thế sao?"

"Ta cam nguyện!"

Chỉ cần chờ cho đến khi gặp lại người, tiếp tục đi theo người, bảo vệ người, ta bằng lòng.

"Cậu bé quỷ đã giúp đỡ người dân rất nhiều. Cậu ban cho họ sự giàu sang, tình duyên và ti tỉ thứ khác. Mỗi nơi cậu đi qua, người dân ở đó sẽ lập đền thờ cậu. Cậu không bao giờ quên đi mục đích ban đầu của mình là gì. Người ta cung kính gọi cậu là Quỷ Thần Đỏ."

Quyên đắm chìm trong câu chuyện truyền thuyết về con quỷ mà không để ý thấy mặt trời đang bắt đầu buồn ngủ.

Tạm biệt bác bán hàng, Quyên cùng con ma nữ quay trở về khu phố bên cạnh. Họ không quên nhiệm vụ của mình.

Chỉ có điều, khi một người một ma đi khuất, giữa con phố vẫn đông người kìn kịt vì lễ hội Quỷ Thần Đỏ, sạp bán hàng của bác bán hàng trông phúc hậu kia đã biến mất tự lúc nào. Một số người dừng lại tại nơi đó, vái vài cái, rồi cắm cây nhang vào chiếc lư đang bốc khói nghi ngút trước mặt. Ai mà chẳng biết, đây là nơi ở của thổ thần khu phố này.

Nơi này đã có từ rất lâu về trước, trải qua hàng ngàn năm, từ cái lúc mà con người phân chia thành giai cấp thống trị và giai cấp bị trị, rồi trải qua hàng thế kỉ, chứng kiến bao nhiêu câu chuyện bi hài.

Quỷ Thần Đỏ, không ai có thể biết được chi tiết câu chuyện đó chính xác và đầy đủ bằng một thổ thần đã tồn tại từ rất lâu về trước.

Quyên rời đi với những khúc mắc trong lòng, về cậu bé quỷ có mái tóc màu đỏ và nữ pháp sư giỏi giang.

Chân tình là gì?

Giữa người và quỷ, thực sự tồn tại thứ gọi là chân tình hay sao?

Trời tây chạng vạng, cô nhận ra điện thoại của mình đã tắt nguồn tự bao giờ. Mặc dù hơi thắc mắc, nhưng chắc có lẽ nút nguồn đã bị đì vào chỗ nào đó trong khi cô lắng nghe bác bán hàng kể chuyện. Mở nguồn, hàng loạt cuộc gọi và tin nhắn như một dòng thác lũ ầm ào ập tới.

Hầu hết đều là tin nhắn của Minh và hai ông chú kia.

Họ nói rằng người phụ nữ tên Thương kia không có gì bất thường, ngoại trừ việc có một chút thời gian rảnh là sẽ vào quán bán truyện manga đối diện công ty, trông rất khả nghi.

Một nhân viên văn phòng yêu thích manga ư, không có khả năng!

Cô gái đang trên đường về nhà của mình, và suốt chặng đường đi cũng không hề nhận một cuộc gọi nào cả.

Trời sẩm tối, từ đầu ngõ, Quyên đã nhìn thấy bóng dáng của Thương đang lại gần, cô vội núp sau bức tường gần đó, len lén quan sát. Vẫn là một bộ dáng dung dăng dung dẻ như hồi sáng, bộ đồ công sở cùng đôi giày màu đỏ. Nhìn như thế nào đi chăng nữa, cô ta cũng không có lấy một điểm khả nghi.

Quyên hơi thất vọng vì rốt cuộc chẳng thu được gì trong cả ngày hôm nay, ngoại trừ việc hóng hớt câu chuyện truyền thuyết của khu phố bên cạnh.

Bóng dáng cô gái đã vào nhà rồi, lúc này Quyên mới thở phào một hơi.

"Cô có chắc là cái cô Thương đó khả nghi?"

Quyên quay sang hỏi lại con ma nữ bên cạnh. Thật kì lạ, nó không mở miệng nói lời nào sau khi trở về từ con phố bên cạnh.

"Chắc chắn."

Ma nữ đáp lời, không nhanh không chậm. Quyên lại thở dài, quay đi nhìn chằm chằm vào nhà của cô gái kia. Cô bé lại không để ý thấy, con ma nữ bên cạnh như muốn nói gì đó lại thôi, giống như sợ thứ gì đó vậy.

"Này..."

"Hửm? Sao thế?"

Quyên không để ý lắm sự biến hoá biểu cảm trên mặt ma nữ.

"À thôi, không có gì."

Trong mắt ma nữ xẹt qua một tia sợ hãi, rồi lắc đầu xem như quyết định không nói gì thêm nữa.

Chú Quân, chú Nam và Minh đã hẹn sẽ tới chỗ Quyên ngay, dặn dò cô không được đi đâu quá xa hoặc rời khỏi tầm mắt của đám vệ sĩ.

Ba người nhanh chóng tới nơi, rồi kể lại quá trình mình đã quan sát được.

"Tớ không thấy cô ấy có gì khả nghi, cô ấy chỉ đi làm như những người khác, không có hành động nào kì lạ."

"Chú thì thấy cô ta ăn trưa ở cửa hàng trước công ty, hình như là ăn trứng cá muối. Sau đó cô ta ăn bánh ngọt, rồi uống hẳn hai ly trà sữa vị rau má và vị trà xanh. Ly vị rau má có vẻ ngon, hôm nào chú phải đi uống thử mới được."

"Quân, cậu lại huyên thuyên cái gì đấy? Xin lỗi các cháu nhé, Quân nhà chú hay có cái tật chỉ để ý đồ ăn thức uống thôi."

"..."

"..."

Cụm từ "Quân nhà chú" trực tiếp cắt đứt lời nói của Quân, khiến chú ấy thẹn quá hoá giận.

Tóm lại sau một ngày, cả bốn người chẳng thu hoạch được gì.

Ma nữ lúc này lên tiếng.

"Đợi tới nửa đêm, chắc chắn sẽ có điều kì lạ."

Quyên hơi nghi ngờ, nhưng cũng không còn cách nào khác nữa. Đâm lao thì phải theo lao, ngoại trừ tin tưởng ra, thì ít ra cơ hội phá vụ án này sẽ tang thêm một chút.

Cô bé thuật lại với ba người còn lại, cả nhóm quyết định làm theo lời Quyên.

Bốn người hai lớn hai nhỏ đứng rình nhà người ta suốt đêm, trông thế nào thì cũng rất khả nghi.

Trời về đêm, những đợt gió cứ liên tục xuất hiện từ nhiều hướng, chúng gào thét, rít bên tai những con người đang ngồi co ro vì lạnh. Con đường ban ngày đông người là thế, ban đêm lại chẳng có lấy một bóng người đi ngang. Đèn đường chớp tắt, ánh đèn màu vàng rủ xuống đường như là nơi duy nhất tồn tại sự sống, sắp bị nuốt chửng bởi bóng đêm huyền bí.

Minh đã ngủ gật tự bao giờ, chú Quân thì tựa đầu vào vai chú Nam, t.ình tứ. Hắc tuyến đầy đầu, Quyên không rõ mấy người này có thật sự đang làm nhiệm vụ hay không nữa.

Cô cũng nhìn thấy, bóng đêm, ngoài đường, những sinh vật kì lạ đang lang thang, vật và vật vờ như những con zombie. Chúng có vẻ khoác loại với con ma nữ bên cạnh cô bé. Ánh mắt chúng sâu hoắm, từ trong mắt tiết ra thứ dịch màu đen đặc quánh, chiếc đầu bị ngả sang bên trái hay bên phải, có vẻ cổ của chúng bị gãy. Hai tay dài ngoằng, màu da không hồng hào, cũng không trắng bệch như những con ma cô thường thấy, chúng xám xịt hoặc xanh xao, trông như đã hết sức sống từ rất lâu về trước.

"Ngoao!"

Trong bụi cây gần đó, một con mèo nhảy ra, kêu vài tiếng. Ngay lập tức, những sinh vật người không ra người ma không ra ma đó dung vận tốc nhanh nhất của chúng vồ tới con mèo. Mèo, loài động vật nhìn thấy thứ mà người thường không thể thấy, hai mắt nó sáng quắc như hai cái đèn pha, nhìn nhìn những sinh vật kì dị kia rồi gào lên, lông dựng đứng, sau đó nhanh chóng chạy thoát thân.

Quyên không nhìn thẳng, nhưng cô bé hoàn toàn bao quát được toàn bộ khung cảnh ấy. Gay go rồi đây. Hai người kia không nhìn thấy thì không có vấn đề gì, thế nhưng cô và Minh thì sao? Nếu như thấy điều gì kì lạ và cần hành dộng, chúng có thể vồ tới bất cứ khi nào.

Đúng lúc này, một bóng dáng quyến rũ từ trong nhà đi ra. Vẫn là Lê Thị Thương, nhưng với bộ tóc dài màu vàng, chiếc đầm đen ôm sát người và đôi giày màu đỏ hồi sáng. Cô ta lẳng lặng nhìn tứ phía, sau khi chắc chắn không có ai, cô ta bắt đầu có những hành động kì lạ.
 
Top