[Shortfic] Qua Một Kiếp Người

duonghmu

Ran_only love you
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/5/2011
Bài viết
492
Hi.chao này Shin nói hay quá đi. Nhưng cái chỗ Shin đến phủ tể tướng rồi về vào phòng Ran kiểu gì mà mở đầu lại là câu: Đặt Ran lên giường, Ran vào đó lâu rồi mà, là Shin đưa vào từ trước rồi mà. Rồi câu của Shin "Ta không biết muội là còn là tiểu thư khuê các" ý là sao vậy, sao tự nhiên nói câu đó chứ, ko hỉu lắm, giải thích hộ ss với. Rồi đoạn trên lúc 2 người hôn nhau, mềm nhũn chứ ko phải mềm nhũng nhé, mà ss thắc mắc sao không dùng từ mềm mại dán lên cơ bắp rắn chắc của hắn chứ, hai từ mềm nhũn và căng cứng chắc có ý tứ khác hả em. Shin bị người ta truy giết cơ à
 

DoominSRF

Searching.......
Thành viên thân thiết
Tham gia
23/2/2015
Bài viết
232
CHƯƠNG 8 -2

Phía sau lưng, Kazuha đột nhiên lúng túng, giọng điệu quá mức bối rối, trong lòng thầm than một tiếng không ổn, hai người kia….Lại thấy Kanji đưa mắt khó hiểu nhìn sang, chân không tự chủ đã bước vào. Kazuha cau mày nhìn theo, hồi lâu cũng bước vào.

Trong phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ thấy Ran cúi mặt giống như đang suy nghĩ cái gì, lại thấy Shinichi ngồi ở đối diện nhàn nhã uống trà. Kazuha có chút thoải mái, lại thấy bản thân suy nghĩ quá nhiều.

Kanji vui vẻ đi về phía Ran, hô to “Tỷ tỷ…”. Vô tình nhìn sang lại thấy hắn mỉm cười nhưng vô cùng nhạt, cơ hồ chỉ thoáng qua một giây, cả người đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo như rơi xuống hầm băng, kinh ngạc nói với hắn “Sư phụ, huynh cũng ở đây sao?”. Ánh mắt lạnh như thú quét qua, trong lòng có chút sáng tỏ, không biết bản thân đã làm sai cái gì?

Âm thanh mở cửa nặng trĩu rơi vào tai, th.ân thể người trong ngực trở nên cứng đờ, lại thấy nàng mở mắt nhìn hắn, đáy mắt không che giấu hoảng hốt không biết làm sao? Shinichi âm thầm thở dài trong lòng, có cảm giác vô cùng chán ghét người phá hoại kia, tâm tình chợt động, nàng da mặt mỏng như vậy, nếu để người khác phát hiện tình cảnh thân mật bên trong, hắn nhíu mày thật sâu, vô luận thế nào cũng không thể để bản thân chịu thiệt.

Shinichi nhanh tay lẹ mắt dời khỏi người nàng, nắm lấy ống tay áo lau nhanh vệt nước bóng loáng mê người đọng lại, chớp mắt phóng nhanh vào ghế ngồi bên cạnh. Vờ an nhàn uống trà, giống như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.

Ran có cảm giác bản thân sắp mắt mặt đến chết rồi, chuyện thân mật như vậy làm sao có thể để người khác nhìn thấy, huống hồ là Kanji còn nhỏ như vậy. Nàng luống cuống nhìn cánh cửa mở ra, đến khi nhận thức được mọi chuyện, hắn đã an bày tất cả.

Mơ hồ cảm giác được lời nói phát ra từ kẻ răng của Shinichi “Ta vừa mới tới”. Nghĩ đến vừa rồi, hắn như tên hái hoa tặc sợ người khác phát hiện, trong lòng xấu xa sinh ra cảm giác vui vẻ.

Ran cúi mặt âm thầm nở nụ cười, không đủ dũng khí nhìn sang hắn, bất chợt nhớ ra gì đó, nàng đưa tay sờ nhẹ lên mặt, lại thấy vô cùng nóng, nhất thời chột dạ cúi mặt thật sâu.

Thanh âm lo lắng của Kazuha rơi vào tai “Tỷ tỷ, có bệnh gì không? Tại sao mặt lại đỏ như vậy?”, th.ân thể đột nhiên cứng nhắc, có cảm giác cả người căng phồng như dây đàn, tuỳ thời có thể đứt ra. Bên tai lại nghe tiếng ho sặc sụa của Shinichi, Ran chậm rãi ngước mắt, chỉ thấy hắn đỏ mặt không kềm nén nở nụ cười, nàng lạnh lùng quét mắt, Shinichi làm như không thấy ánh mắt hăm doạ của Ran, lơ đễnh quay sang nơi khác. Tựa như không liên quan.

Ran: “Tỷ không sao, vừa rồi tỷ bị chuột tấn công nên nhất thời hoảng sợ”.

Không biết Shinichi có nghe lầm hay không, chỉ cảm thấy Ran cố tình nhấn mạnh từ “Chuột”, lại có cảm giác nàng giống như vô tình giống như cố ý đảo mắt qua hắn. Không khỏi nhíu mày trừng mắt, ý vị sâu xa, chính là ám chỉ hắn là con chuột bẩn thỉu kia.

Shinichi hừ lạnh, không muốn để tâm nữa.

Lại nghe giọng nói kinh ngạc của Kanji “Chuột, tỷ tỷ chuột ở đâu? Để đệ bắt nó giúp tỷ?”.

Ran nén cười trong lòng vụng trộm nhìn sang hắn, lại thấy khuôn mặt anh tuấn cau mày, đôi con ngươi màu lam chuyển đen, đuôi lông mày không che giấu nét không vui nhìn theo bóng lưng Kanji đang truy tìm chuột.

Hồi lâu, nhìn đủ Ran đứng dậy, như có như không đá nhẹ vào chân hắn, sau đó mỉm cười, dường như nói với Kanji, lại giống như nói với Shinichi “Kanji, không cần tìm. Con chuột này rất bẩn, lại rất thối, tỷ đã sớm đuổi nó đi. Lần sau nó còn đến tỷ sẽ giết nó, không để nó sống sót”.

Bên ngoài có gió lạnh, trong phòng có lò than sưởi ấm, lại cảm giác không khí như tuyết đọng, vô cùng lạnh lẽo. Ran cười nhạt, không nhìn hắn. Xoay người trở lại ghế ngồi, lơ đễnh va chạm ánh mắt sớm hờ hững của Shinichi nhìn về phía này, lại thấy trò đùa của bản thân không ảnh hưởng nhiều đến tâm trạng của hắn, giống như trò cười cho người ta. Sau đó quay lưng, đi về chỗ ngồi.

Hồi lâu lại nghe Kanji tức giận nói “Tỷ tỷ, sau này nó còn đến, tỷ nhất định phải nói cho đệ biết, đệ sẽ bắt nó, lột da nó, băm nó thành trăm mảnh”.

Ran ậm ừ qua loa.

Sau đó, tỷ đệ Kazuha nói mục đích tìm nàng.

Kazuha nói về Hoa Phường, Kanji nói về tình hình của nhũ mẫu Azusae

Nhũ mẫu thuận ý rời khỏi, chỉ cần như vậy thôi.

Dù gì cũng giáp mặt rồi, thêm một lần cũng không là gì.

Shinichi nói để hắn đi cùng, nhưng Ran không thuận ý, nàng bảo, chuyện người nhà để tự nàng giải quyết, không nên chuyện gì cũng phụ thuộc vào hắn.

Thấy vậy, Shinichi cũng không ép buộc.

Đứng trước cửa lớn tướng phủ, Ran chậm rãi nói với hai tên tuỳ tùng “Nhị tiểu thư cầu kiến, phiền hai vị thông bẩm với phu nhân”. Lại thấy người bước ra là thiếu phu nhân, thê tử của đại ca Akai.

Ran gọi nàng một tiếng đại tẩu, sau đó thỉnh cầu cho nàng gặp nhũ mẫu Azusae.

Mới vừa bước vào tướng phủ, liền thấy cảnh vật đã khác, hồi lâu đi qua biệt viện ngày xưa giờ chỉ là nhà chứa củi, trong lòng hung hăng như bị ai véo một cái, chỉ thấy muốn cười, cười bản thân ngu ngốc, bây giờ còn suy nghĩ không an phận kia. Ran rũ mắt lướt qua, không để ý nữa.

Qua một hồi, đi sâu vào trong khu vực dành cho gia nhân, Ran bước vào căn phòng cũ kỹ, âm thầm nhíu mày, lướt qua nhìn thấy nhũ mẫu mê man nằm trên gi.ường, tóc đã điểm vài sợi màu trắng, đôi mắt khép hờ giống như đoá hoa nở rộ rồi sau đó khô héo đi, đã thấy vẻ tiều tuỵ.

Nàng chỉ thấy đau lòng đến cực điểm, không đành nhìn, xúc động quay đi. Bên tai lại truyền đến tiếng ho gấp của nhũ mẫu. Ran giật mình, nhanh chạy lại.

Nàng té ngã ở cạnh gi.ường, nghẹn giọng kêu lên “Nhũ mẫu”

Azusae chậm rãi mở mắt, rơi vào đáy mắt bóng hình quen thuộc, tâm tình đột ngột trở nên kích động, gượng sức ngồi dậy, lại thấy nàng đưa tay ngăn chặn, hồi lâu bàn tay run run rẩy rẩy đưa ra, hai tay nàng vội vàng nắm lấy, có cảm giác gầy trơ xương. Azusae hơi thở yếu ớt, muốn nói gì đó, nàng lại không thể nghe rõ, chỉ thấy cánh môi nhợt nhạt khép mở, nàng nghiêng tai, thanh âm nhỏ giọt rơi vào tai “Tiểu thư…”. Nỗi nhớ sâu thẳm ở trong lòng theo lời nói không ngừng tràn ra.

Nàng thoáng chốc lệ rơi đầy mặt, chỉ có thể gật đầu. Bàn tay sần sùi tựa như khúc gỗ nhỏ, yêu thương sờ lên mặt nàng. Va vào đáy mắt khoé môi khô khốc mỉm cười, nước mắt dọc theo khoé mi tràn ra, có cảm giác nhũ mẫu muốn nói gì đó, Ran cúi người nghe thấy lời nói đứt quãng “Con còn sống….Còn sống”.

Trong lòng lại thấy vô cùng đau đớn, chỉ qua hai năm, người đã tiều tuỵ nhiều như vậy, bàn tay run rẩy không chịu được nâng lên lau nước mắt cho Azusae “Nhũ mẫu, hôm nay con đến đưa người đi”.

Qua rất lâu, nàng mới nghe được lời nói khó khăn của nhũ mẫu “Tiểu thư…làm sao…có thể?”.

Lại nghe lời nói trấn an của Ran “Nhũ mẫu, người đừng lo, con có thể giải quyết”.

Qua một khắc, nhìn thấy Azusae gật đầu.

Ran lấy trong người một viên thuốc gì đó, cẩn trọng cho Azusae uống, sau đó nàng bước ra ngoài.

Bắt gặp đại tẩu đang nhàn nhã uống trà ở bàn đá gần đó, Ran cười nhạt, sau đó cũng hỏi thời gian Yoko hồi phủ, đáp lại nàng chỉ là cái lắc đầu. Hồi lâu mới nghe nói hôm nay phụ thân cùng mẫu thân đến phủ binh bộ thượng thư thăm Ayumi, hình như hai má vẫn chưa thuyên giảm.

Ran trầm mặc không nói, Kanji đứng phía sau len lén cười.

Nàng ở trong phòng đợi đến giữa trưa, vẫn không thấy người cần tìm.

Đúng lúc, đại ca Akai trở về, đi đến tìm nàng, nàng gật đầu, không nói thêm.

Mâu thuẫn của ba người, Akai loáng thoáng có nghe mẫu thân kể qua, lại thấy chuyện nữ nhân không nên xen vào, huống hồ mẫu thân cố chấp như vậy, chi bằng không nói.

Hai người đến thư phòng.

Lần đầu tiên bước vào nơi quan trọng như thế này, Ran có cảm giác không thoải mái, nàng cau mày thẳng bước tìm một vị trí tiếp tục đợi.

Akai đứng bên cạnh đưa mắt dò xét, nhị muội đã rất lâu không nhìn thấy. Theo trí nhớ của hắn, hai người chung đụng chỉ một lần duy nhất, tiềm thức về nàng vẫn là bí ẩn. Lại thấy là người Shinichi để tâm, trong lòng đột nhiên trở nên có chút hứng thú tìm hiểu. Hồi lâu, cảm giác mang đến vô cùng nhạt, mơ hồ cảm nhận được sát khí phát ra.

Akai thu liễm, cũng tìm một vị trí yên vị.

Không khí trầm mặc, vô tình rơi vào đáy mắt bức tranh trước kia nàng vẽ, khoé môi cười nhạt cơ hồ không thấy rõ, sau đó quay đi, không nói gì.

Bên tai nghe lời nói giải thích của Akai “Phụ thân đích thân hạ lệnh, người nghĩ muội không còn, nên tưởng nhớ”.

Chết đi mới tưởng niệm, có ít gì.

Ran ngồi trên ghế, rũ mắt như có đều suy nghĩ, chần chừ một lúc, cuối cùng mở miệng thỉnh cầu “Đại ca, ta có thể mang nhũ mẫu Azusae đi trước được không?”.

Người duy nhất nàng có kiên nhẫn đợi chính là hắn, huống hồ không khí ở đây khiến nàng không thoải mái.

Chuyện tì nữ, vốn dĩ là của mẫu thân, nếu tự tiện quyết định người nhất định sẽ làm khó thê tử. Một hồi suy nghĩ, cuối cùng phân vân nói “Chuyện này.......”.

Ran nhanh tay lên tiếng đánh gãy lời nói của Akai “Huynh yên tâm, nếu đại nương không thuận ý hay đưa ra điều kiện gì, chỉ cần đưa tin, ta nhất định sẽ chịu trách nhiệm không để liên luỵ đến đại tẩu”.

Akai ngẫm nghĩ, gật đầu thuận ý.

Ran cáo lui, bước ra ngoài. Bảo Kanji dìu nhũ mẫu ra xe.

Bước ra khỏi gian nhà cũ kỹ, xuyên qua nơi ở của đại ca, đến biệt viện của đại nương cùng phụ thân, Ran thoáng dừng bước, đưa mắt buồn nhìn một lúc, nhìn thấy rõ ràng cây anh đào già cỗi hiên ngang, cành lá phất phơ theo gió, cánh hoa lả tả rơi rụng khắp đình viện, giống như mưa hoa, nhìn thật đẹp lại mang đến cảm giác trầm buồn tựa như một đời người, sau bao năm bôn ba, cái còn lưu lại là gì? Có lẽ là chán ghét. Ran cúi mặt, sau đó bước đi.

Ra khỏi hoa viên của tướng phủ, vòng qua nhà chính là có thể ra cửa.

Ánh sáng nặng nề rơi trên người Yoko, nhìn thấy rõ ràng một thân lam y cao quý đi tới, hồi lâu đứng trước mặt, đưa tay ngăn chặn bước đi, nhàn nhạt nói “Này là có ý gì?”.

Ran mặt không đổi sắc, bình tĩnh cúi đầu, chào hỏi một câu “Đại nương”. Lại thấy Yoko tức giận nói “Tại sao cô đến đây dẫn người đi?”.

Lúc này Akai cùng thê tử bước tới, thoáng nhìn thấy, nàng gật nhẹ đầu. Sau đó di chuyển tằm mắt quay sang giải thích Yoko “Đại nương, nhũ mẫu đã khổ công hầu hạ mẫu thân, cực khổ nuôi dưỡng nhi nữ từ tấm bé, nên con mạn phép xin đại nương cho con được phụng dưỡng người”.

Hôm nay đi thăm ái nữ trở về, hai má vẫn chưa thuyên giảm, có cảm giác người trước mặt này đứng sau mọi chuyện, làm sao lại trùng hợp phát bệnh sau khi va chạm, kể cả Ayumi, kể cả tướng phủ, chỉ thấy tức giận không ngừng tuôn ra. Vốn dĩ không thể bỏ qua. Yoko cười nhạt nói “Hay lắm, phụ thân ngươi, ngươi không để tâm, giờ đây đi lo lắng cho một đứa tỳ nữ”.

Ran không biến sắc bình tĩnh đối đáp “Đại nương, thỉnh người tôn trọng nhũ mẫu. Con không có nói không phụng dưỡng phụ thân, nếu đại nương, phụ thân thuận ý cũng có thể theo con, để con báo hiếu”. Chẳng qua, không đến lượt nàng lo.

Phu thê Akai chỉ đứng bên cạnh xem xét, không nói một câu gì nhưng trong lòng lại có chút cảm phục.

“Hay cho lễ nghĩa, vậy tại sao cô đến bắt người mà không thông qua ý kiến của ta, cô có để đại nương này trong mắt không?”

“Đại nương, từ sớm con đã đến, chờ người hết buổi sáng, nếu người không tin có thể hỏi đại tẩu, đại ca cùng hạ nhân trong phủ. Vốn dĩ con muốn chờ đến khi đại nương trở về, nhưng sức khoẻ nhũ mẫu không tốt, đại nương có thể sẽ vì quyến luyến muội muội mà hồi phủ chậm trễ, con sợ sẽ có chuyện không hay xảy ra, lúc đó nếu chuyện đồn ra ngoài, ít nhiều ảnh hướng đến tướng phủ”. Lời nói thật khéo léo, chung quy chỉ vì lợi ích của gia môn.

Qua một khắc, mới nghe Yoko nói “Ý cô là tôi ngược đãi nhũ mẫu của cô?”

Âm thầm thở dài trong lòng, cố tình hiểu sai ý nàng mà, sau đó cẩn trọng đáp “Ran nhi không có ý đó, đại nương trăm công ngàn việc làm sao có thể kiểm soát tất cả mọi chuyện trong phủ. Bỏ sót một người cũng là chuyện dễ hiểu. Hơn nữa, tướng phủ vừa xảy ra dịch tả, nữ nhi không muốn ảnh hưởng đến sức khoẻ của người”.

Yoko ngược lại muốn cười, đứa nhỏ này thật không đơn giản, chưa kịp nói gì, thanh âm mềm mỏng rơi vào tai có cảm giác các tế bào trong cơ thể dần dần nóng lên “Chẳng hay đại nương có thể rộng lượng mà để nhi nữ mang nhũ mẫu rời khỏi?”.

Chẳng phải đang nói bà không rộng lượng.

Yoko ngang ngược nói “Nếu ta không thuận ý?”. Vốn dĩ hận một người không cần lý do.

“Chẳng hay đại nương muốn con làm như thế nào mới có thể thuận ý?”.

“Ta không muốn, chính là không muốn. Ngươi đừng ảo tưởng mang người rời khỏi nơi đây nửa bước”. Một câu cứng rắn như sắt, không thương lượng.

“Nếu đại nương tuyệt tình như vậy, con cũng không nhân nhượng. Hôm nay, con nhất định mang người đi dù người có thuận ý hay không?”. Chỉ thấy bản thân sớm không nên dĩ hoà di quý.

Yoko đột nhiên hét lớn ra lệnh “Người đâu, mau bắt người lại”.

Phía sau nhìn thấy thê tử của Akai len lén lay tay hắn, có ý muốn giúp, chậm rãi lắc đầu. Chỉ muốn biết nữ nhân của Shinichi như thế nào.

Một nhóm người đột ngột xông tới. Kanji cả kinh, nhũ mẫu yếu như vậy, hắn làm sao chống cự thành công.

Đôi con ngươi hằn lên tia máu, rất nhanh giấu đi, ánh mắt lạnh lùng như thú quét qua, xung quanh như kết một tầng băng, vô cùng lạnh lẽo, chỉ thấy bọn hạ nhân chần chừ không dám xông vào.

Ran quay sang nói “Đại nương, không phải người không biết, nhũ mẫu chính là nha hoàn hồi môn của mẫu thân, một chút liên hệ với tướng phủ cũng không có, người lấy quyền gì không thả người”. Nàng sớm đã dự tính ổn thoả.

“Hay lắm, ả ta ở chỗ này bao nhiêu năm, bây giờ ngươi đến đây làm loạn, nói không chút quan hệ, ngươi nghĩ ngươi là ai mà có thể tuỳ tiện đem người đi?”.

“Nhũ mẫu ăn ở đây, ngủ ở đây, nhưng người cũng phải làm việc như những người khác, không hề để tướng phủ chi ngân lượng phụng dưỡng. Nếu người muốn, con có thể chuộc nhũ mẫu về?”.

“Tướng phủ ta cũng không thiếu bạc, ta nói không muốn là không muốn, ngươi đừng mong mang người đi”.

Trong lòng trở nên chán nản, vòng lẩn quẩn này vốn không có lối thoát, dứt khoát một lần “Nếu ý người đã như vậy, con xin thất lễ”. Quay sang Kanji ra hiệu trở về.

Đám hạ nhân bên cạnh, chần chừ không dám manh động, khí thế người kia quá bức bách, trong lòng gào thét không nên.

Phía sau truyền đến giọng cười ha hả thoả mãn, tiếng nói ngọt ngào vào tai, có cảm giác vô cùng sỉ nhục “Ngươi chỉ cần chui qua háng của ta, ta sẽ đồng ý”.

Tất cả mọi người kinh ngạc.

Azusae hơi thở yếu ớt, mồ hôi nhỏ giọt tràn ra, lắc đầu liên tục. Kanji đang dìu Azusae cũng cùng biểu hiện.

Akai không nhịn được lên tiếng “Mẫu thân, điều kiện của người có chút quá đáng rồi. Người không nên làm khó nhị muội”.

Shinichi không đến, không có nghĩa là không có người của hắn phái theo.

“Chuyện của nữ nhân, con không nên xen vào”.

Ran không tức giận, ngược lại chỉ cười, nụ cười nhạt không sâu, có cảm giác không mấy để tâm “Được…đại nương chính là cố tình ép người quá đáng, con cũng không nhượng bộ. Khế ước bán thân của nhũ mẫu không có trong tay người, cho dù người kiện đến Thiên hoàng, con cũng sẽ mang được nhũ mẫu về.”.

Cứng rắn quay sang nói với Kanji “Kanji, mang người đi”.

Yoko hét to một tiếng, chỉ thấy hạ nhân đồng loạt xông vào. Akai bất lực không thể ngăn cản.

Ran hét lớn, quắc mắt “Các ngươi dám xong vào, đừng trách ta vô tình”.

Yoko cau mày, vội nói “Còn đứng đó làm gì, không mau xông vào”

Nghe thấy, tầm mười hạ nhân là thân nam tử cường tráng cao lớn, tay chân nhanh nhẹn xông tới.

Bỗng dưng cơn gió lạnh từ đâu thổi tới, cay mắt không chịu được, chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy hai thân hắc y che chắn trước mắt, Ran không bất ngờ, phần nhiều nằm trong dự tính nhẹ hỏi “Các người là ai?”.

Ran âm thầm gật gù, nàng không biết hắn lại cẩn thận như vậy.

Akai thoáng qua bất ngờ, hắn biết hai người này, là thân cận của Shinichi, chỉ nghe lệnh duy nhất một người, nhanh nhẹn cầm lấy tay mẫu thân đem bảo hộ phía sau.

Yoko có chút không hiểu, nhưng không phản đối. Akai cũng rất thận trọng.

Một người trong đó, lên tiếng “Tướng quân hạ lệnh bảo bọn ta bảo vệ phu nhân”.

Phu nhân? Nàng thoáng lặp lại, sau đó không để ý bước lên trước hai người nói “Không cần, để ta tự giải quyết”.

“Ta nói cho các ngươi biết, chỉ cần một cái vung tay của ta, mạng của các ngươi đừng mong giữ được”.

Ngữ khí mạnh mẽ lại uy quyền khiến đám người trước mặt không dám lên tiếng. Hồi lâu, một tên không thức thời, lên giọng “Tiện nhân, cả gan uy hiếp tướng phủ”

Ran cười, chậm rãi đi về phía hắn, ống tay áo vun lên khách sáo nói “Vị công tử này, nếu muốn thử độc, ta đây sẵn sàng”. Lại thấy khuôn mặt người kia trắng như tờ giấy, đáy mắt lồ lộ kinh hãi, không tự chủ lui về sau mấy bước, đột nhiên cả người bỗng trở nên vô lực, tay chân mềm nhũn, ngã khuỵu xuống đất. Hồi lâu, bụng quặn từng cơn đau, cuối cùng máu theo khoé miệng chảy ra, sau đó bất tỉnh. Chỉ còn hơi thở yếu ớt.

Một số người kịp chứng kiến, trợn tròng mắt, sau đó đồng loạt rút lui, giữ khoảng cách an toàn. Tròng mắt Ran như có như không nhìn về phía Yoko, chỉ thấy ngực kịch liệt phập phồng sợ hãi, bàn tay phía dưới run lên cầm cập, đứa nhỏ này chỉ nghe hạ nhân thông bẩm vô cùng như nhược, không ngờ lại ra tay ác độc như vậy. Vốn dĩ người này bà chưa từng quen.

Akai đứng một bên, trầm mặc cau mày, nữ nhân của Shinichi quả không tầm thường.

Ran cười nhạt, dời tắm mắt, xoay người nàng phất tay áo cười sâu nói “Tạ đại nương nhượng bộ”.

Có cảm giác toàn bộ người phía sau đều quên thở.

Năm người bước ra khỏi phủ.

Yoko nghiến răng nghiến lợi, đáy mắt mang theo giận dữ dõi theo.

Cánh cửa lớn đóng lại, chỉ còn ba người. Hai ảnh vệ của Shinichi biến mất từ lúc nào.

Kanji dìu nhũ mẫu lên xe, Ran đứng nhìn cửa lớn một lần, xoay người đặt một chân bước lên. Lại nghe giọng nói xa lạ mà khắc sâu phía sau vang lên, Ran bỗng chốc sững người, nhẹ nhàng quay đầu lại.

Kogoro đi tới, gọi nàng một tiếng “Ran…”

Nàng thoáng không tin vài tai mình, có lẽ là nàng nghe lầm, làm sao người lại dùng giọng điệu nhớ thương, da diết đó gọi tên nàng.

Ran hạ chân đi ngược lại, dù sao người kia cũng là phụ thân. Người trong tiềm thức của nàng sớm đã phai nhạt, nay cũng không còn nhớ rõ. Lần nữa gặp lại, người vẫn hiên ngang, oai phong như vậy, dường như năm tháng cũng không ảnh hưởng đến sức mạnh toát ra từ sâu trong th.ân thể.

Đứng trước mặt người, nàng cúi đầu kính trọng “Phụ thân”. Dòng máu trong người của nàng một nửa là của người, dù muốn phủ nhận cũng không thể.

“Con vẫn còn sống?”. Giọng điệu có chút không tin tưởng.

Ran nhàn nhạt đáp “Nữ nhi vẫn còn sống”. Thanh âm xa cách vạn dặm.

Không khí bắt đầu trở nên bế tắc, hai người vốn không tiếp xúc nhiều, chỉ với vài ba câu lại có cảm giác trở nên ngượng nghịu, chỉ giống như người xa lạ.

Ran là người lên tiếng trước “Phụ thân, nữ nhi xin phép cáo lui”.

Phía sau Kogoro đột ngột lên tiếng “Ran, ta có lỗi với Eri và con rất nhiều”. Là ông đã phụ một nhà hai người, chỉ thấy bản thân cần xin lỗi.

Ran không bước đi, nói vọng lại “Người không có lỗi, lỗi là do mẫu thân quá yêu người, lỗi là do con không có phước phần được người thương yêu”. Chuyện đã qua, nàng không muốn nhắc lại.

Ran cất bước đi, không nhìn lại thêm một lần. Bước lên xe ngựa, trở về.

Vốn dĩ cuộc sống như lời Shinichi đã nói, không thể oán trách người không thương mình. Nàng vẫn nên thanh thản mà sống nhưng mãi mãi, người đó nàng cũng không thể xem là phụ thân.

Ran đem nhũ mẫu Azusae trở về, cố ý điều trị. Sau bảy ngày đều trị, sức khoẻ nhũ mẫu đã thuyên giảm rất nhiều.

Ran cho người dọn dẹp lại hai căn phòng kho, được thu gọn lại thành một phòng. Phòng còn lại, nàng an bày làm chỗ nghỉ ngơi cho nhũ mẫu.

Bình phục hoàn toàn Azusae có đến Hoa Phường phụ giúp, thỉnh thoảng cũng thay nhà bếp nấu thức ăn tối. Bà nấu thức ăn rất ngon.

Tất cả mọi người, đều thích sự xuất hiện của nhũ mẫu mới này.

HẾT CHƯƠNG 8

PREVIOUS
NEXT (9.1)
 
Hiệu chỉnh:

DoominSRF

Searching.......
Thành viên thân thiết
Tham gia
23/2/2015
Bài viết
232
Hi.chao này Shin nói hay quá đi. Nhưng cái chỗ Shin đến phủ tể tướng rồi về vào phòng Ran kiểu gì mà mở đầu lại là câu: Đặt Ran lên giường, Ran vào đó lâu rồi mà, là Shin đưa vào từ trước rồi mà. Rồi câu của Shin "Ta không biết muội là còn là tiểu thư khuê các" ý là sao vậy, sao tự nhiên nói câu đó chứ, ko hỉu lắm, giải thích hộ ss với. Rồi đoạn trên lúc 2 người hôn nhau, mềm nhũn chứ ko phải mềm nhũng nhé, mà ss thắc mắc sao không dùng từ mềm mại dán lên cơ bắp rắn chắc của hắn chứ, hai từ mềm nhũn và căng cứng chắc có ý tứ khác hả em. Shin bị người ta truy giết cơ à

ss ơi...e đến trả lời thắc mắc của ss đây

Sau khi đưa Ran trở về, Shinichi đến tướng phủ, hội tụ cùng Akai, Kaito.

Bước vào thư phòng của Akai, cũng là thư phòng trước kia của tể tướng Mouri.

Đặt nàng trở lại gi.ường, Shinichi rót cho nàng một ly trà, Ran trầm mặc, vô thức cầm lấy, ánh mắt mông lung như suy nghĩ cái gì, ngón tay nhỏ bé sờ dọc theo ly nhỏ, hồi lâu bàn tay bạch ngọc run rẩy đưa lên miệng, lại thấy ly trà chao nghiêng, nước trà tí tách từng giọt tràn ra. Nàng vẫn ngây ngốc cầm ly trà nhỏ không buông, hắn nhanh mắt lẹ tay nhìn thấy, thở dài trong lòng đoạt lại ly trong tay nàng, chỉ thấy vô cùng may mắn, nếu không phải hắn đã làm ấm, bàn tay này có thể sẽ sưng đỏ một mảnh rồi.

Hai đoạn này tức là nói hai ngữ cảnh khác nhau đó ss, trích dẫn đầu tiên là nói về quá khứ, lúc Shinichi đưa Ran về sau khi gặp mặt một nhà ba người Akai. Trích dẫn thứ hai thuộc về hiện tại, sau khi làm một trận long trời lở đất với Ayumi rồi được đưa về.

Shinichi nói “Ta không biết muội là còn là tiểu thư khuê các”(*)
(*: Khụ...giải thích cái này có hơi nhạy cảm, chung quy từ tiểu thư dùng cho con gái chưa có chồng nên ý Shinichi là nói nàng không còn là tiểu thư mà phải là phu nhân...Nói chung, như vậy cũng dễ hiểu rồi ha)

Thường thì cô nương chưa có gia đình gọi là tiểu thư, còn người có gia đình rồi thì gọi là phu nhân. Mà Ran lại nói câu này tức là nói bản thân còn là con gái trong khi đã thành thân cùng Shinichi nên hắn nói câu này ý tứ là bị hắn chạm qua rồi mà còn là cô nương sao? Đại loại là như thế à

Từ mềm nhũn ý em nói là mọi lần Ran bị Shinichi hôn liền không còn sức lực á ss, mà từ căng cứng e mới xem lại dường như không thích hợp cho nên sửa lại thành rắn chắc rồi

Cuối cùng cám ơn góp ý của ss. Hôm nay e đăng phần còn lại sớm hơn 1 ngày...:D:D
 

duonghmu

Ran_only love you
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/5/2011
Bài viết
492
Hihi.ss lại đọc lại truyện thêm 1 lần nữa rùi đấy. Đoạn Ran và Kanji đưa nhũ mẫu đi gặp mụ mẹ cả ấy, bị nhầm tên chút xíu nha, đang là Azusae rồi lại Fusae là sao. Cảm ơn e đã giải thích nha, ss hỉu rồi. Ran thật lợi hại nha, độc càng ngày càng cao thủ. Shin bị nói là chuột thiệt là ác quá ha.nói chung còn 2 chap nữa hả.ngọt ngào nữa đi
 

DoominSRF

Searching.......
Thành viên thân thiết
Tham gia
23/2/2015
Bài viết
232
CHƯƠNG 9 (1)

Chớp mắt, một tháng trôi qua. Trời thu mát mẻ đang tới.

Nửa tháng, hắn không có đến tìm nàng. Ran có chút lo lắng.

Nàng đem nhũ mẫu trở về, công việc bận rộn, hắn có đến nhưng chỉ qua loa vài câu. Sau đó, không thấy hắn đến nữa.

Nàng nhớ hắn

Mặt trăng lấp ló sau đám mây dày, bóng tối một màu đen vây kín, gió thổi nhẹ qua, ánh trăng len lỏi chiếu sáng sau tầng mây mỏng.

Ran vận một thân tử y, áo mỏng khoác ngoài, bước xuống xe ngựa. Gió nhẹ thổi bay một vài sợi tóc làm Ran thêm chút phong tình, nàng mỉm cười điên đảo chúng sinh nhìn cánh cửa “Tướng Quân Phủ”. Sau đó, quay sang Kanji bảo đệ ấy đi đường cẩn thận.

Phần nàng, sẽ được Shinichi đưa về.

Vốn dĩ khoảng cách không xa, nhưng Kanji nhất nhất muốn hộ tống nàng đến nơi.

Ran không từ chối.

Tà áo tung bay theo gió, ánh trăng mờ ảo toả ra xung quanh, nàng từ bóng tối đi đến chỉ thấy vô cùng toả sáng lại có cảm giác giống như tiên nữ hạ phàm.

Đi đến trước hai vị lính canh hầu cửa, Ran nhẹ giọng “Ta muốn tìm tướng quân, làm phiền hai vị bẩm báo”. Thanh âm ngọt ngào nhưng không mềm yếu, khuôn mặt xinh đẹp nhàn nhạt cười khiến người khác có cảm giác xa cách.

Một tên trong đó lên tiếng “Cô nương, tướng quân vào triều chưa hồi phủ”.

Chưa hồi phủ? Ran không hiểu, giờ này chính sự còn gì mà bàn. Tim vụt qua một chút khó chịu.

Nàng trầm mặc, nét mặt không cười có chút lạnh lẽo, trấn tĩnh nói “Tướng quân như vậy, đã bao lâu?”

Tên còn lại giọng điệu có chút không vui trả lời “Cô nương thứ lỗi, ta không thể nói quá nhiều”. Dựa vào ân sủng của tướng quân một bước hoá phượng hoàng. Không biết xét thân phận mình.

Ran gật nhẹ đầu, không hỏi nhiều nữa. Nhưng là…nàng không muốn phí công chuyến này, nói một lần nữa “Vậy có thể thông bẩm với người khác, cho ta vào trong đợi được không?”.

Vốn dĩ còn có quản gia thay hắn quyết định nhưng hai người bỏ qua, thẳng thừng từ chối “Cô nương, thứ lỗi”.

Ran có thể cảm nhận được thành kiến hai người này dành cho mình, không nói thêm nữa, nàng đứng sang một bên, chờ hắn trở về.

Sắc trời dần trở nên âm trầm, dòng người vắng vẻ, tiếng gió xào xạc khẽ đưa, không gian vì tiếng động nhẹ giảm đi tịch mịch. Kéo cao chiếc áo choàng màu trắng khoác ngoài, khí trời dần tối cũng trở nên lạnh hơn, hơi thở toả ra như làn sương mỏng, màu bạc vấn vương đọng lại trong không khí, xâm chiếm vầng sáng mỏng từ ánh trăng. Nhìn một hồi. Ran có chút thất thần.

Trong lòng có cảm giác ngọt ngào. Nghĩ đến một lúc hắn nhìn thấy nàng thì sẽ như thế nào? Hai tay khẽ chạm vào nhau. Dù thế nào, nàng cũng phải chờ hắn trở về. Hắn nhất định rất vui. Tiếng động khẽ khàng, vẫn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch.

Tiếng báo canh đầu từ xa xa vang đến, nhỏ giọt truyền vào trong tay. Thất thần đứng thật lâu, hai chân đã tê cứng. Khuya như vậy, hắn vẫn chưa về, trong lòng có chút lo lắng. Chân khó khăn bước đi vài bước, ý định từ bỏ vụt qua, sau đó chậm rãi bước trở lại, sợ bản thân vừa rời khỏi hắn lại hồi phủ. Đi tới đi lui không biết bao nhiêu lần, ánh mắt thuỷ chung nhìn về hướng hoàng cung.

Trong lòng chợt nhớ đến hai năm trước, nàng cũng chờ như vậy, cuối cùng hắn không trở về. Suy nghĩ thoát ra, đáy lòng bị sợ hãi xâm chiếm.

Bóng đêm dần sâu.

Tóc mai kết sương, toàn thân lạnh giá, gió thổi không ngừng, xuyên qua áo choàng, có cảm giác run rẩy. Ánh mắt luôn hướng về phía hoàng cung. Hắn vẫn không thấy.

Trong lòng có chút hiểu, có lẽ hắn sẽ không về. Chần chừ muốn đợi thêm, không muốn giống hai năm trước, lại nghĩ nếu hắn về nhìn thấy nàng, sẽ rất lo lắng, suy nghĩ một hồi, cuối cùng đi đến hai người lính canh đã thay ca từ lâu, cứng nhắc nói “Hai vị, khi nào tướng quân về, phiền nói với ngài ấy, có người đến tìm ngài lấy ngân lượng”.

Họ không trả lời, khó hiểu nhìn nàng, gật đầu.

Ran nói “Đa tạ”. Sau đó quay đầu, chậm rãi nâng chân, ngày mai lại đến.

Bước chân thấp thỏm trở về, bóng đêm phủ xuống càng sâu, th.ân thể nhỏ bé xuyên qua màn đêm đi tới. Trong lòng có tâm tư, Ran lẳng lặng cất bước, xuất thần suy nghĩ không để tâm đến nguy hiểm của bản thân. Trời đêm mùa thu, đã có chút lạnh.

Bóng đêm im ắng, chỉ nghe mỗi tiếng gió khẽ đưa, cành lá xào xạc phát ra tiếng vang. th.ân thể nhỏ bé đột ngột dừng lại, tà áo theo gió tung bay, âm thanh yên tĩnh phát ra, tựa như uỷ dị.

Mắt đẹp vụt qua bất ngờ, quét qua bốn vị hắc y nhân trước mặt, không lo sợ, nhàn nhạt mở miệng “Là ai phái các người đến?”

Shinichi từng nói với nàng, cuộc sống của nàng vẫn cứ nhàn nhạt như vậy, không dư muối, cũng chẳng thiếu đường. Hắn nói nàng giỏi che giấu, không có chuyện gì làm nàng mất đi bình tĩnh.

Nhìn những người bí ẩn trước mặt, nàng đột nhiên nhớ đến lời hắn. Người duy nhất làm nàng mất bình tĩnh cùng sợ hãi chính là hắn.

Lúc này, nàng cũng sợ. Sợ không thể gặp được hắn.

Bốn người áo đen không để ý câu hỏi của nàng, nhìn nhau, đồng thời xông lên.

Thanh kiếm bén nhọn thoát ra chui kiếm, vươn mình vào bóng trăng mờ ảo, từng đạo ánh sáng chói loá thoáng qua, nhanh như sao băng, mang theo vô vàng gào thét của hận thù mà đâm về phía nàng.

Nắm chặt ngọc bội trong người, hơi ấm toả ra khắp th.ân thể. Ran cười nhạt, không cho nàng có cơ hội trốn thoát rồi.

Trăng nhàn nhạt soi rọi, Shinichi bước ra từ tẩm cung của Thiên hoàng, chiến sự căng thẳng, phải ở lại đến tận khuya. Gió thổi xuyên qua d.a thịt, lại nghĩ đến nàng, đem ngọc bội để vào trong ngực, hơi ấm tràn ra đi sâu vào tận trong tim. Tà áo phất phơ, hắn xoay người hồi phủ.

Đèn lồng loe loét sáng, đun đưa theo chuyển động của thân người, tiểu thái giám đi chậm rãi, nhìn theo bóng lưng hắn xa dần, tay siết chặt lá thư trong tay, lo sợ nhét vào trong ngực. Đi đến lò than sưởi ấm, ngọn lửa như con thú ăn thịt, cắn nuốt hoàn toàn mảnh giấy nho nhỏ.

Trên đó ghi ngắn gọn “Tướng quân, phu nhân đến tìm ngài”.

Trong bóng đêm, đôi con ngươi màu đỏ như máu trầm xuống nhìn theo ánh lửa.

Tiếng ngựa cộc cộc trong đêm tối yên tĩnh, thanh thuý vang dội. Áo dài màu trắng phủ ngoài tung bay, ánh trăng mờ nhạt thấy rõ ngũ quan thanh tú, trong mắt mang theo lo lắng nhíu mày. Như có điều suy nghĩ.

Hắn bước xuống ngựa, có chút mệt mỏi, đi về phía cửa.

Hai tên lính canh gật đầu, âm thanh kẻo kẹt của cánh cửa vang lên. Khuôn mặt lạnh nhạt, Shinichi nâng bước đi vào.

Đột nhiên, phía sau có người nói chuyện “Tướng quân, có người đến tìm ngài lấy bạc”.

Shinichi chấn động sững người, khoé miệng mang theo ý cười giấu kín “Người đâu?”

Tay chân run rẩy, không dám nhìn mặt Shinichi, chỉ nghe hắn nói “Vừa mới trở về”.

Bay thẳng lên ngựa, Shinichi giục nhanh, hướng đi tìm nàng.

Xoẹt

Một tiếng thẳng tắp ở phía sau lưng lướt qua lưng của bốn người, tia máu đỏ hiện lên uỷ dị trong đêm tối, bốn người trừng mắt nhìn nhau, không kịp nói câu gì, đã bị hất ra xa một khoảng.

Tiếng gió vút, phía trước nàng có hai vị hắc y nhân khác, chính là người của hắn, luôn theo bảo hộ nàng. Thanh âm trầm thấp hỏi “Phu nhân, làm người hoảng sợ rồi”.

Ran lắc đầu “Ta không sao, hai vị cẩn thận”.

Bốn người áo đen, vốn không phải đối thủ của người Shinichi, nhưng cũng không phải tầm thường, cực khổ qua mấy hiệp đã chiếm thế thượng phong, nàng sớm biết thân cận của hắn không tầm thường, quả nhiên như thế. Thế lực của hắn, đối với nàng vẫn là bí ẩn.

Suy nghĩ thất thần, bỗng dưng người của Shinichi bắt được một người, nắm chặt cằm hắn, ép hỏi “Là ai hạ lệnh cho các ngươi?”.

Nhìn lại, hai vị áo đen đang bị khống chế bởi người còn lại. Vẫn thiếu một người.

Một đạo ánh sáng bạc nhanh như cắt, thẳng tắp một đường, chém về phía nàng. Ran lùi lại vài bước, nàng vẫn không thể thoát, trong màn đêm liền thấy một thân lam y, áo dài như cánh, khắp người dưới ánh trăng, hiện lên rõ ràng, mắt hằn tia máu mang theo ý giễu cợt ôm chặt lấy nàng, xoay người trên không trung, tựa như tiên tử giáng trần, nhẹ nhàng như cánh hoa hạ xuống.

Người áo đen phía sau, không kịp thở, đã bị một lực đạo hắt ra xa, máu tràn ra từ cổ họng. Không còn hơi thở.

Ba người còn lại, cười ha hả thật to, không nói bất cứ câu nào, phun ra một ngụm máu đen. Kết liễu ba mạng.

Shinichi ôm chặt nàng, nhìn sang cận vệ của mình. Hai người cúi đầu nhận tội “Tướng quân, xin người trị tội”.

Shinichi thu hồi sát khí, nhẹ nhàng nói “Không phải lỗi của các ngươi, điều tra người đứng phía sau”.

Người trước mặt có chút xa lạ, Ran nhìn đến thất thần. Đến khi hắn bẹo vào má, nàng mới hồi hồn. Ran hoảng sợ nắm lấy tay áo của hắn, thoáng thấy gì đó, nàng thu tay, dưới ánh trăng sóng sánh một đường màu đỏ, nàng nhíu mày, mắt long lanh đẫm nước nhìn hắn.

Chỉ nghe âm thanh hắn nói “Ta không sao, chỉ là vết thương nhỏ”.

Nước mắt phản chiếu dưới màn đêm sóng sánh, Shinichi đưa tay quẹt giúp nàng, Ran hất mạnh tay Shinichi, tự thân mình lau. Shinichi bất ngờ.

Ran xoay người hắn, mày đẹp nhíu chặt, vẫn chưa hết ra máu, nàng cởi áo khoác ngoài, định cầm máu, Shinichi cầm tay nàng, lắc đầu. Thấy vậy, Ran lo lắng nói “Trở về muội băng bó cho huynh”.

Shinichi cười nói “Đến tướng quân phủ”.

Ran suy tính một lúc, gật đầu đáp một tiếng “Ừ”. Ngẩn mặt thấy Shinichi thoả mãn nhìn nàng.

Shinichi đặt Ran ngồi đối diện trên ngựa, tiếng ngựa nhẹ nhàng bước đi thanh thuý vang lên, sợ động vết thương, nàng không cho hắn cưỡi ngựa, Ran mệt mỏi ôm chặt lấy hắn, Shinichi không nói, một tay ôm nàng, một tay nắm lấy giây cương im lặng nhìn nàng cưỡi ngựa, trong lòng có suy nghĩ.

Qua một hồi, người trong ngực hơi thở hỗn loạn, Ran ngẩn mặt, nhìn thấy Shinichi có chút yếu ớt nhìn nàng, Ran nắm tay áo lau nhẹ mồ hôi trên trán hắn. Trời đêm lạnh lẽo, trong lòng một mảnh ấm áp.

Đến tướng quân phủ đã là canh ba, cửa phủ treo đèn đỏ trên cao, hai tuỳ tùng đứng hầu dưới cửa, nhìn thấy nàng và hắn cúi đầu kính trọng.

Shinichi bước xuống, ôm nàng xuống ngựa. Ánh mắt người hầu nhìn nàng khác biệt, không nói gì, hắn nắm tay dẫn nàng đi vào.

Vừa bước vào cửa, đã có quản gia ra đón, nhìn thấy vết chém trên người hắn, vội nói “Tướng quân, người bị thương”.

Bỏ qua vết thương, hắn không để ý trả lời “Vết thương nhỏ, không cần mời đại phu”.

Quản gia nhíu mày theo sau, lo lắng nói “Như vậy có ổn không?”. Ran im lặng, không nói gì, tâm tư nàng đặt trên vết thương của hắn.

Nghe vậy, Shinichi nhìn nàng, thở ra một hơi, sau đó nói “Cho vài người đứng chờ ở cửa phòng của ta, chờ lệnh phu nhân”.

Hai chữ phu nhân làm quản gia sững lại, ông mỉm cười, không nói nữa, đáp một tiếng “Vâng”. Sau đó xoay người xử lý.

Ran không phản đối cách gọi của hắn.

Hai người từ từ xuyên qua hành lang. Trên cao treo đèn, ánh sáng ấm áp dịu dàng rơi trên cả người nàng, soi rõ vết thương của hắn, Ran nhíu mày nhìn vết máu trên tay. Màu đen.

Vừa đến cửa phòng, đã có vài ba hạ nhân đứng đợi, bất ngờ nhìn nàng. Ran dặn dò bọn họ, sau đó cùng hắn bước vào phòng.

Trong phòng đốt đèn, ánh sáng nhàn nhạt toả ra, nàng giúp hắn cởi áo, vết thương hiện rõ. Vết chém thật dài bên vai phải. Ran hơi sững người, cau mày phun rượu vào vết thương, lau sạch máu đen.

Quả thật, muốn giết chết nàng, không cho cơ hội sống.

Shinichi nắm sấp trên gi.ường, lắng lặng nhìn biểu hiện chăm chú của Ran, mím môi tiếp nhận bỏng rát, cằn nhằn “Muội không thể nhẹ tay hơn sao?”.

Ran không trả lời, tăng lực đạo hăm doạ, tỏ ý bảo hắn im lặng. Hiểu ý, Shinichi quay đầu, không nói nữa.

Vết thương được băng bó gọn gàng, Shinichi nằm trên gi.ường nhìn nàng, đôi môi có chút tái nhợt. Ran mỉm cười, không nói gì, ngồi bên cạnh gi.ường nhìn hắn. Mắt tím phản chiếu hình ảnh của mỗi mình hắn.

Shinichi ngồi dậy, ôm nàng vào lòng, đem nàng đặt lên gi.ường, vây trong ngực. Tiếng vang buổi sớm đã bắt đầu, tim đập thình thịch vẫn nghe rõ ràng. Ran nhìn hắn, bước xuống gi.ường, kéo chăn phủ lên người hắn, hôn nhẹ lên má. Xoay người đem thau nước đầy máu bước ra ngoài.

Người trong phòng, khoé môi mỉm cười yên giấc.

Một đêm không ngủ.

Tin tức tướng quân bị thương được giấu kín.

Shinichi viết tấu chương, xin phép nghỉ ngơi dưỡng bệnh. Tướng quân phủ kín cửa, không cho phép người vào.

Thiên hoàng thuận ý.

Sáng sớm, Shinichi đã thức từ lúc nào, Ran đẩy cửa phòng, dáng vẻ tều tuỵ bưng thuốc và điểm tâm sáng bước vào.

Hắn cau mày khó chịu. Nàng là vì hắn.

Ánh nắng tà tà chiếu vào, nửa thân trên trần trụi mạnh mẽ có lực va vào đáy mắt, rặng mây đỏ ửng, dời đi tầm mắt nàng chuyển sang thức ăn trên bàn.

Hắn không nhìn thấy, theo chỉ thị của nàng, cẩn thận nhai, Ran ngồi bên cạnh không nói gì, xuất thần suy nghĩ mong lung như tơ vò. Shinichi bảo nàng cùng ăn, nhưng nàng không thuận ý.

Đột ngột trước miệng lành lạnh truyền đến, nàng quay đầu, hắn nhướn mày bảo nàng ăn, Ran lắc đầu không thuận, tay hắn mãi không thu về. Ran há miệng, hắn mỉm cười nhìn nàng.

Ran thở dài.

Tựa như ngàn năm, bữa ăn của hắn kết thúc. Shinichi xoay người, mặc vội xiêm y. Ran thu dọn, chuẩn bị bước ra ngoài. Shinichi giật nhanh thứ trên tay nàng, hạ lệnh bảo người thu dọn, hắn ôm nàng trở lại gi.ường. Nàng cần nghỉ ngơi.

Ran giãy giụa không chịu, hắn vác nàng trở về gi.ường.

Nàng mặt lạnh nhìn hắn, xoay người sang nơi khác, không nói gì. Shinichi mỉm cười, ôm nàng vào lòng. Hơi ấm từ người bên cạnh truyền đến, nước ngọt truyền đến tim, nàng ngủ trong ngực hắn.

Đến khi tỉnh lại đã là lúc nửa đêm.

Shinichi không biết tỉnh từ lúc nào, nhàn nhạt nhìn nàng, điểm vào mũi nàng, cười nói “Quỷ thích ngủ”.

Ran hừ lạnh, không nói, bước xuống gi.ường.

Nàng đi một bước, quay đầu nhìn hắn, vội nói “Huynh chưa thay vết thương?”.

Shinichi gật đầu. Khoé môi nở nụ cười mờ ám không rõ.

Vết thương thay mới sạch sẽ, Ran ngồi đối diện hắn cùng nhau ăn tối, lần đầu tiên kể từ hai năm, có chút không quen. Cúi đầu ăn, không nói chuyện. Nàng vẫn không thay đổi, thích ngại ngùng, khoé môi Shinichi có ý cười, gắp một miếng cá bỏ vào chén của nàng. Ran ngẩn đầu nhìn thấy nụ cười đắc ý của hắn. Gió len qua khe cửa, thổi vào tay áo, thân người có chút lạnh, tim dạt dào ấm áp.

Nàng đi ba ngày, không tin tức, mọi người có thể lo lắng. Nhân lúc hắn ngủ, nàng dặn dò hạ nhân cẩn thận để tâm, sau đó tìm quản gia nhờ báo lại. Nàng chào cáo lui, trở về.

Ran về đến nhà đã là chạng vạng, mệt mỏi mấy ngày, nàng lên gi.ường ngủ. Nàng trầm trầm thiếp đi, tứ chi vô lực, mềm nhũng nằm trên gi.ường. Thanh âm ồn ào bên cạnh nặng nề vào tai, mắt nặng trĩu, không thể mở ra.

Miệng có cảm giác đăng đắng.

Ngọn gió nhẹ thổi vào căn phòng, màn lụa trước gi.ường thổi bay vù vù, Ran thu mình, tay chân có chút lạnh. Nặng nề mở mắt, trong hư vô chỉ thấy một chút tịch mịch. Tiếng nói mọi người om sòm ngoài cửa sổ, đưa mắt mong lung nhìn sang, trong lòng sinh ra chút bi ai, chua xót. Cuộc đời nàng gắn liền với những cuộc truy sát.

Tình thâm cũng không bằng những người xa lạ.

Nàng xuống gi.ường, áo choàng phủ đầu vai, Ran đẩy cửa bước ra, trên mặt có chút mệt mỏi ẩn hiện, người gầy đi một vòng, gió lạnh tấp vào mặt, lòng thanh thản đôi chút, mỉm cười nhìn mọi người ngồi trên bàn đá cười vui vẻ.

Azusae lo lắng đi lại, nắm lấy mười ngón tay thon dài, mãnh khảnh của nàng, vội nói “Tiểu thư, trời trở lạnh, vào trong nghỉ ngơi”.

Ran vỗ vỗ mu bàn tay nhũ mẫu, cười chậm rãi lắc đầu. Azusae thở dài một tiếng, cùng nàng ngồi ở bàn đá.

Từ xa, Kazuha mang chén thuốc bưng tới, ngồi đối diện với Ran, thả chén thuốc về phía nàng, Ran thoáng cau mày, rất nhanh giấu đi, bưng chén thuốc uống hết.

Ngồi một lúc, lại có cảm giác buồn ngủ, nàng trở về phòng, như có như không ngủ ở trên gi.ường, nàng nghĩ đến hắn, không biết hắn đã khỏi hẳn chưa, mỉm cười dịu nhẹ, nàng nhìn thấy hắn cười tươi với nàng.

Trong cuộc đời này, vốn không phải chỉ mình nàng. Nàng còn có hắn, có mọi người.

Khoé môi vẫn còn vui vẻ, Ran ngủ sâu.

Lại qua mấy ngày, nàng tựa người ở cửa sổ, ánh sáng mềm rơi trên mặt trắng noãn có chút hồng hào, lông mi dài như cánh bướm nhìn ra ngoài sân. Cây đại thụ giữa sân, lá theo gió rơi xuống, lung linh như tranh vẽ, nhìn đến thất thần.

Trong lòng sôi sục ý muốn thăm hắn, cười nhạt, Ran mở cửa, đi về Hoa Phường.

PREVIOUS
NEXT
@duonghmu ss ơi không có ngọt ngào nữa đâu, chỉ có sự thật thôi hà. Mà em vừa mới mở rộng thêm một vài ngoại truyện bỉ bựa nữa, nên hết 10 chương sẽ còn rất nhiều ngoại truyện, mà chỉ có ngoại truyện mới ngọt ngào vô cùng hoy
 
Hiệu chỉnh:

nu hoang anna

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
3/10/2012
Bài viết
1.090
fic này hình như chap tập trung vào kể thôi hả chị, em thấy miêu tả ít hơn bình thường.
Ừm nội dung thì không có thêm nhiều thông tin lắ, cơ mà chị bảo sẽ có một chap Shinichi giải thích vì sao đi mà không nói mà, theo lời chị thì chap đó phải ra lâu rồi. T.T
Cảm ơn chị vì đã cập lực viết fic phục vụ readers ạ.
P/s: bao giờ Fic Công chúa tiểu yêu tinh và tên nô tài ra chap mới vậy ạ???
 

duonghmu

Ran_only love you
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/5/2011
Bài viết
492
có sự nhúng tay của tên hoàng đế tam đệ đây, sao gần cuối rồi mà còn sóng to gió lớn vậy, hai người vẫn chưa thèm làm hòa sao, vẫn ly thân vậy.
à ss quên không nhắc em, chap trước đoạn Ran đưa azusae về sao lại dùng là cố ý chữa trị nhỉ, nên dùng là cố gắng chữa trị mới thể hiện được mong muốn chứ nhỉ..Vết thương của Shin có độc mà không miêu tả Ran cực khổ giải độc nhỉ, à còn chỗ nữa nè, dùng là rửa vết thương chứ ai lại nói thay vết thương
 

yubytran

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/3/2013
Bài viết
51
Vậy là fic gần đi đến hồi kết. Nó vẫn trôi theo một nhịp điệu bình lặng như thế. Chẳng hiểu sao khi đọc đến khúc Shinichi cũng cảm giác thoải mái dễ chịu vô cùng, không chút đau buồn nào cả.
Điều mình vẫn luôn chờ chính là những nút thắt của quá khứ như là tại sao Shinichi đi quá vội, như là liệu Shinichi có biết về cái thai năm xưa mà Ran bị sảy, như là những cực khổ mà Ran đã chịu. Liệu rằng trong những chương ngắn còn lại những vấn đề đó có đủ để giải quyết hết hay không? Mình vẫn luôn trông chờ vào những chương tiếp theo của fic. À, trong quá trình viết fic dường như bạn còn mắc một số lỗi chính tả, ít thôi nhưng mong bạn đọc kĩ lại xem có phải không nhé
 

DoominSRF

Searching.......
Thành viên thân thiết
Tham gia
23/2/2015
Bài viết
232
@nu hoang anna Thực ra ban đầu chị muốn viết toàn bộ fic đều tập trung vài kể, chỉ miêu tả những đoạn quan trọng. Không biết vì sao dần dần lệch đi cho nên có những chap như thế này những chap như thế kia. Còn sự thật đằng phía sau thì trong chương 10 sẽ tiết lộ. Cuối cùng là End luôn.
Hoàn fic này chị sẽ đăng fic công chúa nha^^

@duonghmu Em cố tình dùng từ cố ý, muốn nói trong bảy ngày chữa trị Ran luôn cận kề, không chút sao lãng, lúc nào cũng túc trực bên cạnh nhũ mẫu Azusae ấy, có thể nói 24/7 đi còn từ cố gắng có thể là vẫn giao cho người khác chăm sóc, chưa thể hiện hết ý tứ trong cách chăm sóc.

Về vết thương của Shinichi có độc, tài năng có hạn nên không nói chi tiết được...haha...Chung quy chỉ cần đinh ninh độc đó Ran có thể giải được là OK rồi. Cái gì khó quá mình cho qua ha...hihi


@yubytran Yên tâm nhé, có thể một chương ngắn của người khác không đủ thể hiện hết ẩn khuất đằng sau nhưng 1 chương của mình rất dài, tầm hai mấy trang word đủ để thể hiện hết, mọi thắc mắc của bạn sẽ được giải đáp vỏn vẹn trong chương 10 cũng là chương kết thúc

Do mình tạm thời không onl bằng máy tính nên phần mới sẽ có người đăng giúp nhưng văn phong, nội dung đều thuộc về mình thôi. Cuối cùng chúc các bạn đọc fic vui vẻ...xin chào
 

Violet SR

Nothing
Thành viên thân thiết
Tham gia
12/12/2015
Bài viết
3.620
Vì chị Sunie có việc bận, nên nhờ mình post hộ chương mới. Mong mọi người tiếp tục ủng hộ fic của chị ấy nhé.


CHƯƠNG 9 (2)

Sắc trời ngã màu, mây đen nặng nề ở phía chân trời. Đèn trong phòng toả ra. Cả nhà năm người ngồi ở đại sảnh dùng bữa, tiếng trò chuyện cười nói lay động không gian. Chủ yếu là Kanji nói, nàng ở cạnh khẽ mỉm cười.

Sức nàng ăn ít, lại vừa khỏi bệnh, cơm chưa tàn, đã vội trở về phòng. Trong lòng có chút thất vọng, hắn không đến tìm nàng.

Mở cửa bước vào, không gian có chút khác thường, xoay người, đóng cửa. Nhìn khắp phòng một lượt, vẫn có cảm giác bức người.

Chậm rãi trở lại gi.ường, thất thần một lúc, cởi bỏ giày, nàng bước lên gi.ường, cả người ủ trong chăn bông. Lăn qua lăn lại không biết bao nhiêu lần, vẫn không thể ngủ.

Cửa sổ mở toang, gió được dịp lùa vào, ngọn đèn giữa phòng chập chờn cháy sáng, trên cổ ửng đỏ có cảm giác lành lạnh. Ran không thể ngủ.

Nàng đem chăn phủ đầu vai, bước xuống gi.ường, tóc theo chiều gió bay bay, nàng vận bạch y khom người bước đi, đôi mắt trầm tĩnh dưới đôi mi dày có chút đau rát, nàng khó khăn mở mắt.

Gió ngày càng mạnh, một vài chiếc lá ngoài sân bay vào, chạm lướt qua mặt, đau đớn từ mắt truyền đến, Ran nhắm mắt chườn người, chăn trên người rớt xuống, thân người khẽ run, tay nhanh chóng tìm được cánh cửa, rút về thật nhanh.

Thổi hơi vào bàn tay lạnh lẽo, nàng xoay người, nhặt lại chăn.

Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, tiếng hơi thở trầm ổn thổi vào bên tai rõ ràng, hơi ấm truyền đến, Ran sững người, đột nhiên cảm thấy luống cuống không biết làm gì. Chăn bông phủ lại trên vai từ lúc nào, vai trái nặng trĩu, hơi thở mát lạnh thổi vào d.a thịt sớm bớt đỏ bên cổ, nay thêm một tầng đỏ ửng, có chút nóng.

Vòng tay mạnh mẽ quanh eo siết chặt, ấm áp từ bàn tay to lớn truyền vào bàn tay được ủ ấm bên trong, môi như có như không hôn nhẹ vào má, cả người run rẩy, toàn thân một màu đỏ ửng. Đã không còn lạnh.

Ran bặm môi, chần chừ. Tiếng tim thình thịch vang dội.

Nàng không xoay người, gọi hắn một tiếng “Shinichi….”

Bởi vì ôm nàng, giọng nói có chút khàn khàn “Ran nhi thật ác độc, bỏ ta bị thương bơ vơ một mình”.

Thanh âm bị thương rơi vào tai tựa như tảng đá đè nặng trong tim, lòng có xót xa. Ran xoay người, thấp giọng mở miệng “Vết thương vẫn còn đau sao?” Ran dò xét dùng sức vỗ trên vết thương của hắn, lông mày nhíu thành một chỗ, Shinichi gật đầu.

Nhìn thấy vậy, theo thói quen, nàng rút tay về.

Nàng hai ngày không đến, hắn đến tìm nàng, Kanji bảo nàng bị bệnh, để nàng an tĩnh nghỉ ngơi, hắn không đến nữa cho đến khi nàng bình phục.

Đêm càng sâu.


Tiếng lửa tí tách thật nhỏ, tiếng tim từ người bên cạnh lại rõ ràng, Shinichi ôm nàng vào trong ngực, hơi thở như có như không phất qua gáy, một lúc chỉ nghe hắn quan tâm mở miệng “Bệnh của muội, không có gì nguy hiểm chứ?”.

Cả người vì bàn tay mà không còn lạnh lẽo. Bàn tay nhỏ bé ở dưới chăn được bảo hộ sâu trong người của hắn.

Ran lắc đầu, sau đó ngước mắt nhìn hắn lo lắng “Vết thương của huynh, làm sao lâu như vậy?”
Hôn nhẹ trán nàng, mắt xanh vụt qua tia sáng không rõ, Shinichi cười cười mở miệng “Người khác chăm sóc làm sao bằng tự tay Ran nhi quan tâm. Mấy ngày tới ta sẽ ở đây”.

Nàng bĩu môi không nói. Đột nhiên nhớ đến điều gì, Ran không an tâm hỏi “Làm sao được, huynh xin thánh chỉ ở tướng quân phủ, nếu có người phát hiện sẽ không hay?”

Ánh đèn dịu nhẹ rơi trên ngũ quan tinh xảo của hắn, có chút mị hoặc, nụ cười vui vẻ trên môi, nàng bị hắn quyến rũ nhìn đến xuất thần. E thẹn, Ran cúi đầu, lại nghe tiếng cười trêu tức, nàng nghe đến ửng đỏ đầy mặt, nhịn không được hung hăng véo mạnh vào người hắn.

Gió ồn ào bên ngoài, trong phòng tiếng cười thanh thuý vang dội. Nàng rút tay, che kín miệng hắn, không khéo có người nghe được.

Shinichi vươn lưỡi liếm lòng bàn tay của nàng, Ran nhanh chóng rút tay về, trừng mắt nhìn hắn, trong lòng hung hăn mắng một tiếng vô liêm sĩ.
Shinichi cười càng sâu.

Ran cau mày giận dỗi, đẩy hắn ra khỏi người, cuộn tròn trong chăn, quay lưng, nhắm mắt yên giấc.
Ánh đèn nhu hoà chiếu sáng khuôn mặt hắn, vui vẻ nhẹ nhàng tràn ra trong mắt, Shinichi đưa tay ôm nàng trở lại, Ran nhắm mắt, không để ý, đem tay nàng giấu trong xiêm y, thân người mảnh khảnh tựa như đứa nhỏ, hắn hôn lên môi nàng, nhỏ giọng bên tai “Ta sẽ không để người khác phát hiện, Ran nhi sẽ không tố cáo ta với người khác, đúng không?”.

Hắn vốn bình phục kha khá, chỉ là cố tình tìm cách ở chung một chỗ với nàng. Hoặc nói, hắn không để Hoàng lệnh trong mắt.

Ran cứng người, không nhúc nhích, nàng từng ác ý muốn thử tài năng của hắn như thế, hồi lâu lại nghe trước ngực hô hấp trầm ổn, dần dần chìm sâu, đúng là đã ngủ.

Ran mở mắt, gần như vậy, lông mi dày dưới đôi mắt nghiêm nghị, cơ hồ thấy rõ ràng, trong lòng có chút vui vẻ, khoé miệng mỉm cười.


Trong đêm chỉ còn tiếng gió rít rào.

Đèn sáng cả đêm.

Ngày hôm sau, nắng chiều tà tà có khách không mời mà đến.

Ran ở nhà chính nhìn cô nương trước mắt, có chút không hiểu.

Nghe hoàng huynh nói Shinichi th.ân thể không tốt, Rita xuất cung thăm bệnh, vừa đến cửa phủ lại bị đuổi trở về, Rita kiên trì đứng một bên chờ hắn chuyển ý, hồi lâu quản gia đi ra, bảo nàng vào trong ngồi đợi, dáng vẻ nhiệt tình không mang theo ác ý, khiến quản gia trầm mặc, cuối cùng dứt khoác đuổi khách trở về.

Thất thiểu trở ra, bất chợt nghe được hạ nhân bàn tán, cũng không nghe rõ, chỉ loáng thoáng biết được Shinichi không ở trong phủ. Trong lòng vô cùng thất vọng, đi nơi nào không biết, làm sao mà tìm?.

Hồi cung, Rita nấp sau cánh cửa nghe được cuộc nói chuyện của ba huynh đệ Thiên hoàng, lời nói nhỏ giọt rơi vào tai như là nam sủng là thê tử năm đó, như là Hoa phường, nàng muốn đến nhìn xem người Shinichi xem trọng là như thế nào, lại muốn xác định hắn có ở nơi này.

Ran trầm mặc, không biết nói gì.

Rita ngồi đối diện có hơi dò xét nàng, một thân xiêm y màu hồng làm nổi bật làn da trắng muốt, mắt tím trong vắt như ngọc thạch mang theo bình tĩnh làm người không dám nhìn thẳng, đôi môi đo đỏ mỏng như cánh hoa cười không sâu, lại cho cảm giác lành lạnh. Cả người toát ra hương vị nhàn nhạt nhưng khí thế có lẽ không như vậy.

Rita có khuôn mặt bầu bĩnh sáng như trăng, cười lên sẽ thấy đồng tiền nho nhỏ hai bên má, cảm giác rất gần gũi. Ran không cảm thấy khó chịu. Lại nghe thanh âm thanh thuý ngọt ngào bên cạnh vang lên “Tỷ chính là thê tử của Shinichi ca ca?”.

Là như vậy sao? Ran có chút hiểu.

Nàng hơi sững người, thẳng thắn như vậy, bàn tay nâng ly trà khẽ dao động, khói nghi ngút bốc lên, tràn ra ngoài, có chút nóng, Ran cau mày quẹt nhanh, không chút để ý đáp một tiếng “Vâng”.

Thanh âm nhạt nặng nề rơi vào tai, Rita cảm thấy đau đớn từ trong ngực truyền đến, hơi thở có chút khó khăn. Nhưng là Shinichi như thế nào, Rita có đôi chút hiểu biết, thay đổi căn bản là vô vọng.

Ran cảm thấy người trước mặt có chút đáng thương, tuổi nhỏ như vậy, bị người từ chối, có lẽ sẽ rất đau, tim vụt qua tia không đành.

Đôi mắt long lanh đẫm nước, quanh quẩn hốc mắt, một hồi lâu vẫn chưa rơi xuống. Đè nén xúc động, Rita có chút tò mò, nhìn nàng hỏi “Tỷ và huynh ấy gặp nhau như thế nào?”.

Ran bất ngờ vụt qua, rất nhanh giấu đi.

Nàng cười nhạt mang theo tia ấm, vui vẻ lộ ra không giấu diếm, dịu dàng nói “Là ta bị lạc trên đảo hoang, huynh ấy cứu ta”.

Rita ngồi cạnh cảm khái, có chút tươi cười lộ ra. Ran vẫn chưa hiểu biểu hiện của nàng. Cũng không nói gì.

Rita hỏi rất nhiều, về cuộc sống của hai người, về thái độ Shinichi đối xử với nàng, Ran không giấu diếm, nói tất cả, sớm chết tâm cũng tốt.

Nghe vậy, Rita có chút không tin tưởng, Shinichi mà cũng dịu dàng như thế. Xuất thần, suy nghĩ một lúc hiểu ra, chỉ với người trong lòng Shinichi mới có thái độ yêu thương như vậy. Cuối cùng, nàng vẫn là không có phước phần.

Rita nhớ đến, hai năm Shinichi ở chiến trường, không nghe nhắc đến, tựa như vô ý, tựa như cố tình hỏi “Hai năm qua, Shinichi không đi tìm tỷ sao?”

Ran chấn động nhìn người trước mắt, suy nghĩ gì đó, khoé môi mỉm cười, không trả lời hỏi ngược lại Rita “Cô nương, cô biết vì sao đôi mắt lại ở phía trước mà không phải phía sau không?”. Rita lắc đầu, không nói.

Nàng thấy vậy, lại nói “Giống như cuộc đời, chúng ta nên nhìn về phía trước, hướng đến những gì sắp xảy ra. Quá khứ thì quan trọng gì. Dù Shinichi có tìm ta hay không thì huynh ấy mãi mãi vẫn là của ta”.
Lời nói này có chút độc tài nhưng có lẽ Shinichi rất thích.

Rita không nhắc đến vấn đề này nữa, ánh mắt đáng thương nhìn sang Ran cầu khẩn “Tỷ tỷ, người có thể cho muội xem qua phòng tỷ được không? Nghe nói phòng cũng như người. Muội muốn thỉnh giáo?”.

Làm sao như vậy được?.

Ran nhất thời trầm mặc suy nghĩ, nàng cũng không câu nệ tiểu tiết nhưng là còn có Shinichi, còn chưa lựa lời từ chối, đã thấy Rita vui vẻ ra mặt, tươi cười sáng lạn như chim sẻ nhìn nàng dương cằm tự đắc “Muội dù gì cũng là tiểu muội kết nghĩa của Shinichi”.

Lời nói ngọt ngào lọt vào tai. Ran chợt hiểu. Rita chính là nhờ mặt mũi của Shinichi để nàng đồng ý, ép người quá đáng rồi.

Muốn cự tuyệt, bỗng nảy ra ác ý, nếu Rita biết được hắn ở đây, Thiên hoàng cũng sẽ biết, há chẳng phải hắn lừa gạt Thiên hoàng, cả gan kháng chỉ sao? Hắn thông minh, tài giỏi như vậy. Nàng cũng muốn thỉnh giáo. Trong đầu chợt tưởng tượng hắn như tên hái hoa tặc vụng trộm bị phát hiện, lông mày ở khoé mắt cũng không nhịn được tươi cười nói “Được”.

Chỉ thấy Rita thụ sủng nhược kinh, cười vui vẻ đi theo sau nàng.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang trên hành lang.

Ran đẩy cửa bước vào, thấp giọng nói “Mời vào”. Nàng không phải cố tình nhắc nhở, trong đầu còn muốn bước vào mà hắn không hay nhưng lễ nghi nàng không thể im lặng.

Phòng của nàng vốn ở cuối cùng nên khá rộng, được chia thành hai phần. Đối diện là cửa xếp, phía trước đặt bàn văn phòng tứ bảo, phía trong là một cái ghế nhỏ, trên bàn vẫn còn nghiêng mực chưa được thu dọn, bên cạnh là tủ sách chứa bức hoạ cùng sách nghiên cứu y thuật.

Nhìn về phía bắc là gi.ường lớn, rèm màu hồng được vén gọn gàng thoáng tung bay, đối diện gi.ường là cửa sổ, bày một cái bàn dài, hai bên đặt hai chiếc ghế. Trên bàn vẫn còn một bình trà đang uống dở.

Căn phòng không bày biện nội thất, hoàn toàn nhìn thấu tất cả, hắn có thể đi đâu được chứ?
Ran cau mày, nhìn về bình trà, trầm tư.

Rita dường như hứng thú, đi khắp căn phòng tìm hiểu, đột ngột dừng lại ở tủ sách của nàng.
Ran mím môi, muốn biết hắn đã đi hay vẫn còn. Thoáng đi về phía bàn trà, sờ nhẹ thân bình, vẫn còn rất ấm, liếc mắt nhìn kỹ, không thấy hắn.

Đi ngược trở lại tủ sách Rita đang đứng, bước qua gi.ường lớn, chợt thấy gì đó, bước chân dừng lại, khó hiểu nhìn vào bên trong.

Bên hông chợt có người ôm, rồi kéo vào, động tác gần như liên tục, nàng không bắt kịp được tốc độ, đến khi nhận thức được mọi chuyện, nàng đã lùi vào bên trong không gian trật hẹp giữa tủ sách và gi.ường lớn. Hơi thở quen thuộc bên tai nóng bỏng, cách y phục, th.ân thể nóng rực đè sát vào nhau, Shinichi nghiêng đầu, hôn lên cổ nàng. Thân người khẽ run, tựa hồ có thể phát ra tiếng, chợt nghe tiếng lạch cạch mở tranh bên cạnh, đè nén xúc động, nuốt tiếng rên trở vào.

Lại nghe tiếng thổi khí bên tai “Ran nhi…muội là đang muốn thử tài năng của ta sao?”

Ran mím môi, không trả lời. Tim vụt qua tia khó hiểu, chỗ này nhỏ như vậy, làm sao có thể chứa được hai người, ánh nắng tà tà chiếu sáng căn phòng, bên trong một mảnh tối om, nàng loáng thoáng hiểu được, th.ân thể hai người tựa như hoà làm một, không gian nhỏ cũng không làm khó hắn.

Trong đầu bỗng dưng nảy lên ý nghĩ kỳ lạ, phải chi nàng có thêm một chút thịt thì tốt rồi. Cơ hội để hắn chiếm tiện nghi.

Shinichi nhẹ nhàng cắn mút cổ nàng, hơi thở nóng bỏng làm nàng có chút sởn gai óc, cả người căng như dây cung, chẳng biết làm như thế nào, bên tai truyền đến tiếng cười trêu đùa như có như không, Ran cứng người “Tài năng của ta, muội chưa thỉnh giáo còn nhiều lắm?”

Shinichi ngưng một lúc, sờ loạng trên người nàng, dừng lại ở eo, trên tay bỗng tăng lực, th.ân thể hai người lại dí sát thêm chút nữa, cảm giác lành lạnh di chuyển trên tai, dùng lực mút vành tai, Ran nhẹ run người bên tai truyền đến tiếng nói đắc ý “Chẳng hạn như thế này”

Hô hấp đã sớm loạn, lời nói vào tai lại thêm kinh hãi thở dốc, răng môi từ từ luân chuyển, chỉ lo đè nén tiếng rên, như thế nào lại có cách kháng cự.
“Tỷ tỷ…tất cả tranh này là của tỷ?”

Tủ sách bên cạnh lại truyền đến thanh âm thanh thuý, bất ngờ của Rita. th.ân thể chợt run, hốt hoảng muốn thoát, tay Shinichi tăng lực, kháng cự cũng vô dụng. Hắn hôn càng sâu.

Hồi lâu, không có tiếng đáp trả, mở miệng định trả lời, lại bị môi hắn bịt chặt, cảm giác va chạm lành lạnh truyền đến, cả người bất động, cảm thấy hành vi của mình ngu ngốc quá rồi.

Tiếng lạch cạch bên tai bỗng dừng lại, giọng nói Rita mang theo nghi ngờ “Tỷ tỷ…”. Bước chân đột ngột truyền đến gần.

Ran cả kinh, trừng mắt nhìn hắn, trong bóng tối chỉ thấy mắt lam sáng quắc nhìn nàng tươi cười, nàng cắn lưỡi hắn, lại bị hắn cuốn lấy hút liếm, tựa hồ có thể nghe ra âm thanh. Tay véo mạnh vào người hắn, lại cảm thấy như không.

Khoảng cách vốn dĩ rất gần, tiếng bước chân tựa như đến gần, Shinichi đột nhiên buông tha môi nàng, Ran gấp gáp mở miệng, giọng nói mang theo thở dốc “Đừng đến gần, chỗ này có chuột, sẽ doạ muội sợ”.

Ran thở phào, tiếng bước chân dừng lại.

Chuột? Thanh âm nhẹ nhàng truyền vào trong tay mang theo nặng nề, Shinichi cau mày, trên vai y phục bỗng nhiên rũ xuống, lộ ra một bên trắng ngần, cúi đầu thẳng tắp liếm láp.

Rita cả kinh, đứng yên tại chỗ, giọng nói có chút lo sợ “Tỷ sẽ không sao chứ?”.

Bàn tay bên kia cũng bắt đầu cởi ra y phục bên vai, trong tối hai bả vai trắng ngần như tuyết trắng, tựa như dạ minh châu toả sáng trong đêm, Ran mím môi đè nén trả lời “Không sao, ta không sợ chuột”. Trên tay, nàng véo thật mạnh vào hông hắn.

Rita nhìn bức tranh trên tay, giống như Shinichi đang mỉm cười nhìn nàng, sóng mắt lưu chuyển lại nhìn thấy ký hiệu kia, trong đầu dường như đã hiểu, thì ra nam sủng hay nữ nhân đều cùng một người.
Cúi mắt, Rita nhỏ giọng hỏi lại “Tỷ là chủ nhân của Hoạ Phường?”.

Bàn tay bên vai không ngừng sờ nắn, cảm giác lành lạnh từ tay truyền đến vai trở nên nóng rực, Ran khó khăn mở miệng “Làm sao vậy?”

Bên tai có tiếng cười chế nhạo, ác ý hôn sâu xuống vai, cả người mềm nhũn, tứ chi vô lực dường như chẳng lễ đứng vững, lại nghe tiếng “Oh” thất vọng của Rita.

Thanh âm đứt quãng của tiếng chân truyền vào trong tai, tựa như rất gần tựa như xa xôi, dường như thức tỉnh được gì đó, giọng nói trở nên thanh thản, vui vẻ như lúc đầu “Tỷ tỷ, để muội giúp tỷ bắt chuột”.

Ánh nắng tàn rồi, gió lặng từ lúc nào, th.ân thể lại cảm thấy một đợt gió mạnh thổi vào, run rẩy không ngừng, trong lòng có cảm giác muốn khóc. Nàng cố gắng giữ bình tĩnh nói “Không cần, chỉ sợ doạ đến muội”.

d.a thịt phấn nộn bên vai nhuốm đỏ, sóng mắt lưu chuyển, ý xuân dạt dào. Sớm đã không nói nên lời.
Nghe vậy, Rita vội nói “Không sao, muội cũng không quá sợ chuột”.

Ngữ khí không thể nghi ngờ. Tiếng bước chân lại dồn dập truyền đến.

Ran ngẩn mặt đáng thương cầu cứu, chỉ thấy hắn cười càng sâu, mát mẻ từ vai truyền đến, lại thấy ấm áp ở đầu lưỡi, răng môi không ngừng mãnh liệt va chạm, chưa từng dời đi, đột nhiên có cảm giác y phục được kéo lên, dời mắt nhìn sang đã trở về nguyên trạng, miệng có cảm giác đau, giống như chỉ một cái chớp mắt hắn rời khỏi môi nàng, nóng bỏng mang theo ngón tay thon dài lau sạch vết nước bóng loáng trên môi, nhanh như cắt, thân người chao đảo bị đẩy ra ngoài.

Chỉ thấy Rita đứng phía sau, tò mò hỏi “Tỷ tỷ, đã bắt được chưa?”.

Người phía trong một thân lam y hoà hợp bóng đen, chỉ có mắt xanh sáng quắc tựa như quái thú dương cằm, khoé môi mỉm cười mang theo chế nhạo nhìn nàng. Ran trừng mắt, co rút thân người, mím môi trả lời “Nó đi rồi…Nơi này không sạch sẽ, chúng ta ra ngoài tránh bị chuột cắn”.

Đợi khi Rita cất bước, Ran lúng túng xoay người, bước theo sau.

Đến khi tiễn khách đã là trời tối.

Ran nói dối th.ân thể không khoẻ, qua phòng nhũ mẫu ngủ. Shinichi mỉm cười, không nói gì.

Mấy ngày nữa trôi qua, đến khi Ran trở về phòng, Shinichi đã đi, bên cạnh vẫn còn chút hơi ấm, nhịn không được đưa tay, tâm một mảnh trống rỗng.

Mấy ngày tiếp theo, hắn không đến.



Hết chương 9.

 
Top