[Shortfic] Qua Một Kiếp Người

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi DoominSRF, 13/1/2016. — 70.804 Lượt xem

  1. DoominSRF

    DoominSRF Searching....... Thành viên thân thiết

    [Shortfic] Qua Một Kiếp Người

    [​IMG]

    QUA MỘT KIẾP NGƯỜI
    Tác giả: Sunie

    Thể Loại: Cổ trang, thâm tình

    Pairings: Kudou Shinichi x Ran Mouri

    Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi

    Số chương: 10. Nếu máy tính không hư wifi giữa chặng mỗi tuần 2 chap. Hoàn trước tết Nguyên Đán

    Rating: 15+

    *Warning: Fic không trong sáng, những gì cần nên có sẽ có, luận lý thành chương thôi.

    *Note: Thật ra, mình không thích Ran yếu đuối như trong truyện gốc lắm đâu, vì vậy mấy fic trước mình viết Ran rất mạnh mẽ, mạnh đến kinh dị, có thể nói không được nữ tánh lắm. Vì vậy, đột nhiên muốn viết về một nhân vật hơi yếu đuối một xíu. Cũng chẳng biết nói sao nhưng là Ran trong đây âm trầm, cuộc sống cứ nhàn nhạt trôi qua như vậy, không thừa muối cũng chẳng thiếu đường. Cho dù bị Shinichi bỏ rơi đến khi gặp lại cũng vậy, bị hắn bám riết nhưng không phản kháng, lười nhác trôi qua từng ngày. Tự dưng cảm thấy một người như vậy cũng tốt, lúc nào yếu đuối thì yếu đuối, lúc nào mạnh mẽ thì mạnh mẽ. Cái gì quá cũng không tốt mà.
    ♥♥♥
    ♥ Trích đoạn 1 ♥

    Sau khi tỉnh hoàn toàn, Ran ở lại tịnh dưỡng thêm vài ngày, hai người vẫn nhàn rỗi ở hang động, nàng cũng không có thói quen nói nhiều, hắn cũng vậy, số lần nói chuyện cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, nàng chỉ biết tên của hắn Kudou Shinichi, nàng cũng nói cho hắn biết tên của nàng, Ran Kisaki.

    Ba ngày sau, sức khoẻ nàng đã bình phục được tám phần, hắn tự chế một con thuyền nhỏ, mạo hiểm lần nữa thoát khỏi đây.

    Trước khi đi, hắn nói với nàng “Nếu may mắn thoát khỏi đây, muội có thể gả cho ta được không?”

    Nàng nhìn hắn, sau đó nhìn ra ngoài đại dương rộng lớn, không biểu hiện gì, gật đầu.

    Xem như nàng dĩ thân báo đáp. Thân thể này là hắn cứu.
    ♥ Trích đoạn 2 ♥
    Cảm giác được thái độ của nàng, hắn nhích lại gần, Ran gần như nín thở, cơ thể căng thẳng như quả bóng căng phồng, chỉ cần chạm nhẹ sẽ nổ tung.

    Shinichi có chút cười, nhẹ nhàng gỡ tay của nàng, lấy cái ly ra ngoài, nàng ngẩn mặt bất ngờ nhìn hắn, không phải hắn muốn.

    Không nhìn Ran, hắn lấy hai bàn tay có chút thô ráp của mình, xoa xoa vào vết đỏ in hắn đáy ly. Rất nhẹ nhàng, làm nàng có chút thất thần.

    Hắn đột nhiên nhìn nàng, làm nàng ngại ngùng, gương mặt cũng nóng lên. Nhanh chóng dời tầm mắt.

    Hắn ôm nàng vào lòng, nói nhỏ “Không cần căng thẳng, ta sẽ không ép buộc muội”.


    ♥ Trích đoạn 3 ♥
    Hắn muốn làm cho nàng nhiều ngày, nhiều ngày nữa. Nhưng là…đây là lần cuối cùng.

    Shinichi bật dậy, đưa tay vào trong chăn, nhẹ nhàng giúp nàng giảm bớt mệt mỏi, hắn làm rất chậm, rất chậm…Sợ rằng sau này không còn cơ hội.

    Ngoài cửa, một bóng đen vụt qua.

    Hắn gần như không thể thở, sờ nhẹ nhàng, dọc theo mặt nàng, tay nắm hai má nàng, hôn lên môi nàng, lại thấy như ai véo vào tim, đau đớn tràn về hắn nói nhỏ bên tai nàng “Chờ ta trở về, chờ ta trở về được không?”.

    “Muội có thể làm được mà, ta biết muội có thể làm được”.

    “Lời muội đã nói, không được nuốt lời đâu đấy”.

    Giọng nói mạnh mẽ, cứng rắn nhưng thanh âm rơi vào tai ngập tràn cầu xin. Hắn nhất định sống sót trở về để gặp nàng, nàng cũng nhất định không được quên hắn, quên một năm này.

    Kề sát cổ nàng, hắn khắc sâu lần cuối hương hoa tinh khiết từ cơ thể nàng “Ran, Shinichi yêu nàng”

    Hắn lưu luyến buông tay, khó khăn đứng dậy, nhìn nàng lần cuối, hắn xoay người bước đi.
    ♥ Trích đoạn 4 ♥
    Tất cả, yêu thương của hắn, đau khổ của nàng, sẽ trở về số không. Ơn cứu mạng cũng đã trả xong. Nàng không hận hắn, cũng không còn khả năng tin tưởng, giao bản thân mình cho hắn.

    Tay Shinichi sắp chạm đến vai Ran, nàng rụt vai, đứng dậy, hoảng hốt lui về sau, tránh va chạm của hắn.

    Giọng điệu lạnh lùng “Công tử…mong người tôn trọng”.

    Công tử? Hai từ này tựa như dao găm đâm vào tim hắn, thật là cách gọi mới lạ mà đau lòng. Đối với nàng chỉ xứng với hai từ xa lạ này sao?

    Nàng ở gần thật gần, tựa như xa thật xa. Vó ngựa triền miên ngày đêm cũng không chạm vào tim nàng.

    Đôi mắt xanh thẳm sâu hoáy, tràn ngập đau khổ, ngữ khí dịu dàng mà đau đớn “Ran…tại sao muội đối xử với ta như vậy?”.

    Ran gượng cười, nhẹ nhàng phủ nhận tất cả “Công tử quá lời, ta và ngài vừa gặp nhau, làm gì có chuyện như ngài nói”.

    “Muội không biết ta?”. Nếu mất trí nhớ thì dễ dàng rồi

    “Có lẽ ngài nhận lầm người”. Ran khoanh tay trước ngực, xoay người sang nơi khác, nàng không dám nhìn vào mắt hắn.

    Loại ánh mắt đau khổ kia, không nên xuất hiện trên mặt hắn.

    Shinichi làm sao dễ dàng từ bỏ, hắn từ từ đi đên bên nàng, khơi gợi trí nhớ của nàng “Ta là phu quân của muội, muội không nhớ ta?”.

    Vế sau hắn chưa kịp nói, Ran đã nhanh chóng đánh gãy lời nói của hắn “Phu quân của ta đã chết từ hai năm trước”. Phu quân? Hắn còn dám nói hai từ này trước mặt nàng.

    ♥ COMING SOON ♥
    NEXT

     




  2. Krystal-ss

    Krystal-ss Tan Biến Vào Hư Vô... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/1/2016
    Bài viết:
    249
    Lượt thích:
    520
    Kinh nghiệm:
    93
    Mới đọc sum đã hấp dẫn quá.
    Hóng chap mới của ss a ^^
     
    nho.cucaiDoominSRF thích điều này.
  3. Duong Ngoc Huyen

    Duong Ngoc Huyen Ami - Love me, love my dog Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/5/2015
    Bài viết:
    296
    Lượt thích:
    4.670
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    hoa cỏ may
    Mới đọc sum đã thấy hấp dẫn rồi:KSV@05: Lâu lâu gặp 1 Ran hiền dịu, yếu đuối cũng tốt, con người lúc phải thế này thế khác. Em đặc biệt thích fic này ạ. Và câu em ấn tượng nhất trong fic là:
    Số chương: 10. Nếu máy tính không hư wifi giữa chặng mỗi tuần 2 chap. Hoàn trước tết Nguyên Đán
    Đọc câu này mà tinh thần phấn trấn hẳn lên:KSV@05:, em hóng chap 1:KSV@10:
     
  4. Mori Cancer

    Mori Cancer Bình an đi lạc Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/11/2014
    Bài viết:
    77
    Lượt thích:
    1.495
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Zodiac School
    Ngôn tình cổ trang? Hóng hóng :v Thực ra thì em rất thích mấy thể loại kiểu này, bản thân cũng muốn viết một fic cổ trang nhưng sợ không kham nổi, ở KSV này cũng chỉ mới đọc được Nhật Nguyệt Minh Quang thôi, còn lại thì số fic cổ trang em đọc đếm trên đầu ngón tay, nay ss lại ra fic cổ trang nữa, em nhất định sẽ theo ss đến cùng :v Đã vậy Ran fic ss hứa hẹn sẽ là một Ran đổi khác nữa, em hóng <3 Hóng chap 1 của ss nhé <3
     
    tho ngoc, DoominSRF, Miko chan1 bạn khác thích điều này.
  5. duonghmu

    duonghmu Ran_only love you Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/5/2011
    Bài viết:
    500
    Lượt thích:
    1.178
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đại học Y hà nội
    @DoominSRF nhìn thấy tên này là phải vô liền a. Hóng nào
     
    tho ngoc, Ran Mori_97DoominSRF thích điều này.
  6. DoominSRF

    DoominSRF Searching....... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    23/2/2015
    Bài viết:
    231
    Lượt thích:
    3.155
    Kinh nghiệm:
    93
    CHƯƠNG 1
    Người ta nói đất nước thái bình, an cư lạc nghiệp

    Đại dương xanh thẳm bao la rộng lớn.

    Phía chân trời xa tít, ngọn sóng vút cao tận trời xanh như con thú dữ lên cao rồi hạ xuống, càng quét tất cả những chướng ngại. Đầu sóng uyển chuyển như con rắn nhỏ, từng lúc từng lúc tiếp cận con thuyền.

    Tiếng gào thét, kêu la sợ hãi vang khắp. Tiếng bước chân vội vàng, hoảng hốt không ngừng vang dội.

    Ran đứng trước đầu tàu, tay nắm chặt ngăn cơn xúc động kinh hoảng trong lòng. Chẳng cần quay đầu, âm thanh náo loạn như hội phía sau cũng đủ biết mọi người có bao nhiêu kinh sợ. Tìm cách làm gì, chạy trốn làm gì, xung quanh đây cũng chỉ toàn biển nước mênh mông. Biết là vô vọng nhưng cũng ra sức. Thì ra được sống đối với mọi người là một diễm phúc nhưng nàng lại không có cái phước đó.

    Nàng vẫn trầm mặc đứng đó, nhắm mắt để cơn gió lớn tạt thẳng vào khuôn mặt trắng noãn, rát buốt.

    Vốn dĩ nàng không thể sống. Bị đại nương truy giết cũng vậy, bị cơn bão dữ cũng vậy. Tất cả đều là định mệnh. Bất kể nàng có vùng vẫy, vẫn là cùng đi đến một kết quả.

    Con sóng ôm lấy mạn thuyền, như người mẹ cẩn thận nâng niu đứa con bé bỏng, yêu quý vào lòng để một giây sau đó thô lỗ, vô tình ném mạnh đứa con xuống nước, dìm chết không thương tiếc. Nhưng là….người mẹ ghẻ.

    Con thuyền rơi từ trên cao xuống, toàn bộ thân thuyền tan nát, tan thành từng mảnh gỗ vụn vỡ. Mạng sống của con người cũng mong manh như con kiến bé nhỏ, phó thác hoàn toàn vào vận may của định mệnh.

    Ran chìm dần trong làn nước lạnh ngắt, từng chút nước mặn chát vô tình nuốt vào bụng, lại thấy khô khan vô cùng. Sau một lúc vùng vẫy, khó khăn đạp nước trồi dậy, nàng an toàn ngoi lên mặt nước.

    Nàng cảm thấy thân thể mình sắp hỏng đến nơi rồi, chỉ động tác nhỏ như vậy cũng lấy đi gần hết sức lực của nàng. Thật vô dụng.

    Gấp rút đưa tay gạt nhanh dòng nước rát buốt trên mặt, nàng dồn dập hít thở. Liếc nhìn xung quanh, không có một ai, trừ bỏ nước vẫn là nước. Chẳng biết nàng đã bị cuốn đến nơi nào. Xung quanh cũng chẳng có gì có thể bám vào, chết sớm hay muộn gì, cũng là chết. Vùng vẫy, khóc lóc làm gì để cảm thấy bản thân thật đáng thương hại, không phải sao?.

    Ran bơi trong vô định, trên mặt không hề biểu hiện lo sợ hay lo lắng, thản nhiên chờ đợi sự việc xảy ra đối với bản thân, thản nhiên tựa như cái chết và nàng không hề liên quan nhau.

    Ánh tà dương lụi tàn, mặt trời đang đi xuống ở trời tây, trên biển một màu đỏ rực. Không khí còn vương vấn một chút ấm áp.

    Vừa lạnh vừa ấm, Ran không biết bản thân có cảm giác gì. Chân chìm trong nước mỏi rã rời, cảm giác chịu đựng đến tột cùng, nếu được nàng cũng muốn tháo nó ra khỏi người. Thở cũng khó khăn.

    Chết cũng cũng không dễ dàng, tựa như một loại lăng trì.

    Nàng tìm thấy một khúc gỗ vỡ ra từ thân thuyền, thử nâng thân thể đặt lên đó, nhưng rất nhiều lần đều thất bại, nàng vốn không chịu được lạnh, đành từ bỏ. Bám víu vào vật duy nhất ở đây, mặc dòng nước cuốn đi.

    Thực ra, nàng cũng đã từng hy vọng vào miếng gỗ này. Lòng có chút mỉa mai, nàng vẫn là có sợ.

    Trước mắt nàng, bóng dáng xinh đẹp, nhân từ của mẫu thân cách xa năm năm hiện về, dang vòng tay ôm nàng vào lòng, ngồi bên giường của nàng, vỗ vỗ lưng của nàng, dùng giọng nói trìu mến, ngọt ngào hát cho nàng nghe.

    Thật tốt, lâu rồi nàng không được một giấc ngủ ngon. Có mẫu thân thật tốt.

    Từng câu hát quen thuộc vang dội rơi vào tai, lại cảm thấy bản thân không còn lạnh lẽo, ấm áp từ tim tràn ra, Ran nhẹ nhàng từ từ nhắm mắt, đi vào giấc ngủ. Chết cũng không đáng sợ như nàng nghĩ. Chỉ cần ngủ một giấc có thể gặp lại mẫu thân, ôm người thoả thích, mãi mãi ở cùng người, không bao giờ sống đơn độc, lạnh lẽo nữa.

    Chỉ còn tình thương cùng ấm áp.

    ***​

    Trong hang động tối om có vài tia nắng đầu ngày soi rọi, cũng không rõ ràng. Shinichi mở mắt tỉnh dậy, hắn bắt đầu chống đẩy, đến khi đạt được số lượng mong muốn mới dừng lại. Từng giọt mồ hôi men theo vòm ngực tràn xuống bắp thịt săn chắc, lấp lánh như ánh sương chỉ thấy quyến rũ. Đó là thói quen một tuần nay của hắn, từ khi chiếc thuyền bị cơn bão cuốn đi, những người khác cũng không biết tung tích, còn bản thân bị cô lập hoàn toàn ở nơi đảo hoang, chim không đẻ trứng này.

    Hắn đi ra bờ suối gần đó, thuận tay tắm rửa hết số mồ hôi vừa rồi.

    Thực ra, ở đây cũng không hẳn không tốt, chỉ là tốt đến nhàm chán. Hắn vẫn muốn bám trụ ở địa phương có người, dù không làm gì.

    Khoác vào người bộ y phục màu lam, hắn dạo bước khắp con đảo vắng tanh. Nói ra có chút ngu ngốc, gần đây bão thường xuyên kéo đến, hắn vẫn hy vọng tìm thấy một người nào đó giống như hắn, trôi nổi đến nơi này.

    Hắn cũng không ngờ bản thân lại giống nữ nhân, bắt đầu mơ mộng nhưng giấc mơ này có vẻ kỳ quái.

    Nhưng dẫu có kỳ quái thì vẫn có cơ hội xảy ra và sự thật là nó xảy ra.

    Hắn nhắm mắt rồi lại mở, đến khi hắn tin bản thân không nhìn lầm hắn mới nhanh chân chạy đến. Không mong cái bản thân nhận được chính là một thi thể.

    Thật may là một nữ nhân.

    Một thân y phục ướt sũng, khá là lạnh, mắt nhắm nghiền, đôi môi tím tái gần như ngã sang đen, sự sống hầu như bằng không.

    Dù mong manh, hắn cũng muốn cứu.

    Tay chân rất lạnh, hắn không xác định được nguyên nhân là do ngâm mình trong nước hay tim ngừng thở. Gần như cùng lúc, hắn đưa tay đặt lên ngực trái, có chút ấm nhưng nhịp tim rất nhẹ, nhẹ đến khó thể cảm nhận.

    Shinichi vác nàng trên vai, dùng hết sức sốc sốc thân thể nàng, một lúc nàng sặc sụa ho, rất nhẹ, dù vậy hắn rất nhạy cảm, vẫn có thể cảm nhận được. Đến khi cảm thấy bụng nàng không còn chứa nước, hắn mới đặt nàng trở lại trên mặt đất. Một lần nữa kiểm tra nhịp tim của nàng, hắn gật gù, dù không hoàn toàn tốt nhưng vẫn tốt hơn vừa rồi.

    Hơi thở cũng đã có trở lại. Ít thôi cũng tốt.

    Hắn ôm nàng trở lại hang động.

    Shinichi ở trên đảo một tuần nhưng có chút lười nhác, đêm đến không đốt lửa, chỗ ngủ không cần chuẩn bị, ưu nhàn tựa vào hang động lạnh lẽo mà an giấc, hắn không sợ lạnh. Vốn dĩ đã từng sống ở điều kiện khắc nghiệt hơn, như vầy đối với hắn không ảnh hưởng gì, nếu không nói là tốt.

    Nhưng cũng không phải vô dụng, chuyện nhỏ như vậy có là gì. Chỉ là hắn không muốn

    Shinichi đặt Ran nằm trên đống lá trải sẵn dưới nền đá của hang động. sau đó đi về phía bên kia, cách nơi này một khoảng an toàn đốt lửa. An bài hoàn tất, hắn trở lại phía nàng, cởi sạch bộ y phục thấm nước trên người, sau đó cởi chiếc áo trên người cẩn thận phủ lên người Ran. Đem y phục ướt đẫm để ngọn lửa hong khô.

    Mạng người quan trọng, hắn không thể suy nghĩ nhiều. Cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều.

    Để Ran an an ổn ổn nằm đó, hắn ra ngoài tìm thức ăn. Cả hắn, cả nàng đều cần sức lực.

    Ở nơi gà không ỉa phân, chim không đẻ trứng thì có cái gì chứ, một con thú hoang hắn cũng không gặp được, một tuần hắn quan sát, chẳng tìm được gì, có chăng là có vài con cá ở con suối kia, có thể cầm cự được vài ngày.

    Nếu không vì bão gần đây hay kéo đến, hắn cũng đã làm một con thuyền trở về.

    Qua một thời gian, hắn bắt được một vài con cá, cùng một số trái cây dại, hắn đã thử qua, may mắn vẫn còn sống. Chẳng biết là gì nhưng đó là một trái màu đỏ, khá là ngọt, có lẽ đối với nàng tốt hơn cá.

    Bước vào hang động, tựa như không khác lúc hắn đi ra, nàng vẫn hôn mê, có lẽ vài ngày sẽ tỉnh nhưng đó là chuyện của một tuần sau.

    Shinichi lấy con dao mang theo bên người, gọt nhọn cây củi khô, sau đó xâu cá vào, ngồi cạnh đống lửa bắt đầu nướng cá.

    Tiếng tách tách của lửa không ngừng vang lên trong không gian, làm giảm chút không khí tịch mịch.

    Mùi thơm của cá lan ra, hắn hài lòng nhìn con cá vàng ươm trên tay. Thứ này, nàng căn bản không thể ăn, hắn ngồi đó yên lặng cắn từng miếng, ừm…không có mùi vị nhưng vẫn hơn không có gì.

    Khạc… Khạc

    Tiếng động từ bên kia phát ra khiến hắn chú ý. Quay qua nhìn, nàng thu thân thể cuộn về một nhúm. Chiếc áo dài của hắn cũng dư ra một khoảng.

    Hắn biết âm thanh này đại biểu cho cái gì.

    Bỏ xâu cá đang ăn dở sang một bên, Shinichi đứng dậy, tóm lấy đồ đã được hong khô, nhanh chân đi về phía Ran.

    Lật tung chiếc áo đắp trên người nàng, hắn điềm tĩnh không chút dao động mặc lại đồ cho nàng, thực ra, nam nữ cách biệt gì đó, quan niệm thời đại gì đó hắn đều không để tâm, cũng chỉ là những khối thịt, mạng người đối với hắn quan trọng hơn cả.

    Hắn mặc lại đồ cho nàng, phủ thêm chiếc áo nàng cũng không khá hơn.

    Tiếng răng va chạm vào nhau vẫn không ngừng vang lên. Ran vẫn còn run, không thanh tỉnh được một chút nào.

    Hắn tiến về đám lửa sắp tàn, bỏ thêm vài cây khô duy trì ngọn lửa, sau đó trở lại phía đối diện, lần nữa lật tung chiếc áo đang phủ trên người nàng, nằm xuống bên cạnh, đưa tay ôm chặt nàng vào lòng, phủ chiếc áo trở lại.

    Ánh lửa trong hang động chập chờn soi rõ khuôn mặt của nàng. Đôi môi đã có màu sắc, ít thôi, hơi thở cũng tốt hơn nhiều, ít ra nàng vẫn còn sống, cố gắng của hắn cũng không vô ích.

    Cơn lạnh bao phủ thân thể, Ran vô thức rúc vào trong ngực hắn, tận hưởng hơi ấm.

    Shinichi cũng không cảm thấy buồn ngủ nhưng ngắm nhìn vẻ mặt an tĩnh yên giấc của nàng, lòng hắn cũng có chút thành tựu, phút chốc cơn buồn ngủ kéo đến. Hắn cũng nhanh chóng đi tìm Chu công.

    Vẫn tưởng có thêm một người sẽ bớt nhám chán nhưng hầu như thời gian ở lại trên đảo này, nàng đều hôn mê, một lần mở mắt cũng không.

    Ban ngày hắn ra ngoài tìm chút gì đó có thể ăn lấy sức, thời gian đầu, cơ thể nàng rất yếu, không thể ăn được gì, thứ duy nhất duy trì sự sống của nàng chính là quả dại kia, dĩ nhiên nàng cũng không thể tự ăn, là hắn dùng miệng móm cho nàng.

    Mấy ngày sau, khuôn mặt của nàng đã có chút huyết sắc, tái nhợt mấy ngày trước cũng không dấu vết biến mất, nhịp tim, hơi thở đều bình thường. Bộ dạng của nàng, nói là ngủ không cũng khác biệt.

    Ban đêm, hắn dùng cơ thể ủ ấm cho nàng. Tiểu cô nương này có vẻ sợ lạnh, chỉ cần cơn gió nhẹ thổi vào, liền co rúc thân thể, thậm chí có chút run rẩy. Hắn không thể để nàng bị lạnh mà chuyển xấu.

    Ngày thứ bảy nàng hôn mê.

    Shinichi ôm Ran vào lòng, nhìn khuôn mặt hồng hào của nàng, trong lòng có chút suy nghĩ vu vơ, không biết bộ dạng khi tỉnh lại như thế nào nhưng hắn đoán có vẻ thanh tú. Shinichi đưa tay vỗ về khuôn mặt của Ran, làn da mềm mại chạm vào da tay thật êm ái, khiến hắn suýt chút mất đi lý trí mà không thể buông tay.

    Giọng nói hắn nhỏ nhẹ bên tai “Tiểu cô nương, cô còn định ngủ đến khi nào? Tôi chăm sóc cô cũng đã rất mệt mỏi rồi”

    “Cô còn ngủ tôi không thể mang cô rời đi được”.

    “Nếu cô còn không tỉnh lại, tôi sẽ bỏ cô lại mà rời khỏi đây”

    “Được rồi…Mau tỉnh lại chúng ta sẽ rời khỏi đây”. Trời dạo này cũng không còn bão.

    Hắn nhìn đống lửa cháy tàn, chỉ còn những hòn than đỏ rực soi sáng, sau đó thở dài nhìn ra ngoài trời tối om, gió thổi xào xạc không ngừng, không biết còn phải ở lại đến khi nào, tiểu cô nương này không tỉnh, hắn căn bản không thể rời đi.

    Đành chờ vào vận may

    ***​

    Người ta nói nàng là một tiểu thư thất sủng.

    Người ta nói nàng là nghiệt chủng trong gia tộc.

    Người ta nói nàng đáng lý không nên tồn tại trên thế gian.

    Mẫu thân nàng cùng phụ thân là thanh mai trúc mã, có hôn ước từ thuở lọt lòng, nhưng đâu phải cùng nhau lớn lên đều có tình yêu. Phụ thân nàng chính là như vậy.

    Người đã sớm phải lòng tiểu thư tài hoa nhất kinh thành Okino Yoko.

    Người ta nói nội tổ phụ của nàng không thuận hôn sự này, người ta nói nội tổ phụ nàng một lòng phản đối, người chỉ cần thừa nhận mẫu thân nàng.

    Phụ thân cũng không tuân theo lời của người trên, nhất nhất không lấy mẫu thân.

    Người nhẫn tâm thoả thuận, ép buộc mẫu thân về làm thiếp, vị trí chính thất kia liền trao tay tiểu thư Okino Yoko.

    Tâm mẫu thân đã sớm trao cho người, nuốt nước mắt làm ngọt, thuận ý trở thành tiểu thiếp dưới quyền đại nương.

    Nhũ mẫu nói, người chưa bao giờ đến xem mẫu thân nàng sống như thế nào, có an ổn, có khoẻ mạnh hay không, thuỷ chung quấn quít bên đại nương. Tân phòng của mẫu thân vắng lạnh, người chẳng một lần ghé qua.

    Nàng chào đời cũng là một sự cố, một lần đại nương trở về nhà ngoại, người uống rượu nhiều thật nhiều, ánh mắt mờ mịt nhìn mẫu thân thành đại nương. Nàng chính là ra đời như thế.

    Không phải vì tình yêu mà chính là sự nhầm lẫn.

    Chín tháng mẫu thân cưu mang, người cũng chưa từng hỏi thăm qua, đến khi người lâm bồn, người cũng không hề có mặt, chính là ân ân ái ái bên đại nương.

    Thực ra, hạ nhân trong phủ chỉ thấy đại nương cùng người, họ thờ ơ với mẫu thân, lúc mang thai nàng cũng không được bồi dưỡng đúng mực. Cơm qua ngày cũng là hạnh phúc lắm rồi. Thể trạng nàng sinh ra cũng không được tốt, từ nhỏ đã gầy yếu mà nàng sợ lạnh cũng là nguyên nhân này.

    Nhũ mẫu nói, biệt viện của mẫu thân chỉ có hai người, chính là mẫu thân cùng nhũ mẫu. Lạnh lẽo đến nao lòng.

    Nhũ mẫu nói, thân thể mẫu thân nàng từ lúc sinh ra nàng từng bước từng bước yếu đi, có thể không phải vì sự có mặt của nàng mà chính là thương tâm tích tụ nhiều năm.

    Tên của nàng, Ran Mori cũng là chính tay mẫu thân đặt cho, người chưa một lần nhìn qua đứa con là nàng. Trừ bỏ dòng máu chạy trong người, nàng không biết nàng cùng người có quan hệ máu mủ ruột thịt. Nếu được, nàng muốn xoá bỏ dòng máu này, xoá luôn họ của người ra khỏi cuộc đời nàng.

    Mẫu thân nàng xinh đẹp, tài năng chỉ là người không có mắt để nhìn thấu.

    Mười năm nàng chưa từng nhận thức chân chính người như thế nào. Có đôi lần nàng len lén trốn ra ngoài nhìn người qua song cửa.

    Người ở ngay đó, dưới một mái nhà nhưng cách xa vạn dặm. Giữa song cửa và người, quả thực không thể đong đếm dài ngắn.

    Đứa trẻ khác được phụ thân bế bồng yêu thương, còn nàng mãi không một lần chân chính gặp người. Đối với người, nàng chỉ là một nghiệt thai, người không cần.

    Nhũ mẫu nói, từ lúc mẫu thân nàng được gả vào đây, chưa một lần được lên nhà chính, chưa một lần chân chính cùng đại nương ăn một bữa cơm.

    Nàng cũng vậy, chỉ là những bữa cơm đơn giản nhưng ấm áp cùng mẫu thân và nhũ mẫu.

    Năm nàng mười ba tuổi, mẫu thân nàng qua đời.

    Nàng mãi mãi không thể quên, suốt đời cũng không thể quên được ánh mắt xót xa, đau khổ chứa đầy uỷ khuất của mẫu thân bao năm, đến phút cuối ánh mắt của người vẫn nhìn về phía cửa, vẫn mong người một lần bước vào, ánh mắt từ giã cũng được, ánh mắt thương hại cũng được, giải thoát cũng được.

    Nhưng người không làm vậy, cũng không muốn làm vậy. Cả bố thí người cũng không dành cho mẫu thân.

    Cuối cùng vẫn là nàng khóc lóc van xin mẫu thân tỉnh lại, vẫn là nàng cùng nhũ mẫu lạnh lẽo đưa tiễn người.

    Cuộc đời nàng bất hạnh đến khốn nạn.

    Đại nương hạ sinh được một đại ca hơn nàng hai tuổi cùng một tiểu muội nhỏ hơn nàng một tuổi, là nhũ mẫu nói. Nàng cũng không biết mặt.

    Năm nay nàng mười tám tuổi.

    Lúc sanh thời mẫu thân nàng có giao tình thân thiết với phu nhân của phủ binh bộ thượng thư.

    Vốn dĩ nàng đã có hôn ước cùng với thiếu gia nhà đó, Jichito Utada.

    Lần duy nhất nàng chân chính nhận thức được phụ thân, đại nương, đại ca cùng tiểu muội chính là lần người thông báo hôn sự này.

    Nàng cũng không hiểu vì sao một người tài hoa, công danh rộng mở, học thức uyên thâm như vậy lại có thể được thông qua trở thành phu quân của nàng. Đáng lẽ tiểu muội Ayumi được diễm phúc đó.

    Ran không phản đối hay biểu hiện gì, nàng cũng muốn sớm bước ra khỏi cửa. Nàng không muốn bị đối xử như con chó ghẻ ngoài đường, chẳng ai thèm dòm ngó.

    Nàng bị động nhưng không nhu nhược, cuộc đời nàng nhất định phải thay đổi. Dù bằng cách gì.

    Một ngày kia, nhũ mẫu kinh sợ trở về thông báo cho nàng, đại nương chuẩn bị ra tay truy sát nàng.

    Rốt cuộc nàng đã hiểu, nếu tỷ tỷ chết luận lý thành chương gả tiểu muội thay thế.

    Ran không ngu ngốc mà chờ chết, cơ hội nàng chờ bao năm đã đến. Không gả cũng chẳng sao, nàng nhất định phải sống, mạng nhỏ của nàng chính là đổi lấy cực khổ của mẫu thân. Nàng phải sống thật tốt để cho mẫu thân ở trên trời yên lòng.

    Ánh mặt trời, nhẹ nhàng. Trong hang động vẫn còn một mảng u tối.

    Gió nhẹ quét qua, lặng lẽ đến rồi đi. Người trong ngực khẽ run một cái.

    Trong đầu, ký ức đau khổ của bao năm qua hiện về, mày ngài nhíu chặt.

    Hắn biết nàng không thoải mái, cũng có thể đang gặp ác mộng.

    Nàng nghe được có người nói chuyện với nàng, bảo nàng tỉnh lại, bảo nàng phiền phức, bảo muốn cùng nàng rời khỏi. Là nơi nào nàng không biết?

    Nàng mệt quá, mệt quá, nàng không muốn sống trong ghẻ lạnh, nàng muốn ngủ, cứ lười biếng mà ngủ, ngủ đến hư hỏng, ngủ đến không thể tỉnh lại cũng tốt.

    Nàng nhìn thấy mẫu thân, người mỉm cười với nàng, nhân từ nhìn nàng, một khắc kia nàng vui mừng tột cùng, thiên ngôn vạn ngữ cũng không thể hiện hết nổi lòng của nàng, nàng chạy nhanh lại, sà vào vòng tay của mẫu thân, bảo muốn ở cùng người, bảo nàng nhớ người, nàng không muốn trở về. Đáp lại nàng, mẫu thân nàng toả ra ánh hào quang trong y phục màu trắng chỉ lắc đầu nhẹ nhàng, bảo nàng phải sống thực tốt, người muốn thấy nàng hạnh phúc.

    Mẫu thân buông tay nàng, từ từ hoà tan vào không gian.

    Nàng cố với, cố nắm tay người nhưng vô lực, bên cạnh nàng chỉ còn không gian lạnh lẽo.

    Ran la hét, níu kéo vô vọng, không ai đáp lại nàng thất vọng ngồi xổm ôm ngực, nước mắt theo khoé mi trào ra.

    Người trong ngực căng cứng cơ thể, bàn tay để trên ngực hắn nắm chặt, nhất thời Shinichi cũng cảm thấy khó chịu, gặp ác mộng chăng, hắn đưa tay lau giọt nước mắt vô thức chảy ra. Không khó để cảm nhận được đau khổ của nàng.

    Hắn không thể gọi nàng tỉnh, hắn đã gọi bảy ngày nhưng không một lần nào thành công. Shinichi đưa tay vỗ vỗ tấm lưng yếu ớt của nàng. Cho nàng an ủi.

    Gần như đồng thời, Ran nhíu mày, mi mắt chớp chớp, chậm rãi, khó khăn mở mắt.

    Nàng đã tỉnh. Nhận thức đầu tiên của hắn.

    Một nam nhân đang ở trước mặt nàng, khoảng cách rất gần, người đó mỉm cười nhìn nàng, có chờ mong, hạnh phúc cùng thành tựu. Nàng không hiểu biểu hiện như thế là vì đâu.

    Mắt xanh trong veo như nước đại dương xanh thẳm không tia tạp chất, dễ dàng xuyên thấu suy nghĩ của người khác, nàng thấy bản thân nhếch nhác, xấu xí phản chiếu trong mắt người đó. Nàng đang được hắn ôm vào lòng.

    Ran có chút hoảng hốt, vốn dĩ nam nữ thụ thụ bất thân, vì sao hắn có thể dễ dàng ôm nàng chặt chẽ như thế, nàng với hắn cũng chỉ là những người xa lạ.

    Ran vùng vằn, có ý tứ thoát khỏi hắn nhưng rất bình tĩnh, nàng lên tiếng nhưng tiếng nói của nàng đã đi đâu mất chỉ là những tiếng ư…a khàn khàn, không rõ là ý gì.

    Shinichi cười mãn nguyện nhìn nàng, tiểu cô nương thích ngủ đã tỉnh, thật tốt. Hắn ngồi dậy, lấy tay đè nàng trở lại, đi về phía bên kia lấy một trái quả dại, tiếp theo đi về phía nàng, nhét vào miệng nàng, lấy tay ra hiệu bảo nàng ăn nó.

    Nhìn thân trên trần trụi của Shinichi, Ran cúi mặt không dám nhìn, trên mặt một mảng màu hồng.

    Nàng ăn rất nhiều, rất nhiều, cũng không đếm xuể là bao nhiêu, rất lâu sau nàng mới tìm được giọng nói của mình, nhưng rất xa lạ, giọng khàn đặc, nặng nề, không còn là của nàng. Thở dài trong lòng, cũng không biết khi nào mới khỏi?

    Ran như đứa trẻ khó khăn, nói rất nhỏ “Ở đây là đâu?”. Nàng vậy mà chưa chết.

    Shinichi ngồi cạnh nàng, nghiêm túc trả lời “Là đảo hoang”.

    Ran cúi mặt thừa nhận, nàng nhận thức được tình hình hiện tại. Nàng được hắn cứu sống, nàng nợ hắn một mạng.

    Ran cuộn thân thể thành một đoàn ngồi trên đống lá mấy ngày nay, nói đa tạ hắn.

    Lễ tiết gì đó, nàng không bận tâm, hắn là vì cứu nàng.

    Sau khi tỉnh hoàn toàn, Ran ở lại tịnh dưỡng thêm vài ngày, hai người vẫn nhàn rỗi ở hang động, nàng cũng không có thói quen nói nhiều, hắn cũng vậy, số lần nói chuyện cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, nàng cũng chỉ biết tên của hắn Kudou Shinichi, nàng cũng nói cho hắn biết tên của nàng, Ran Kisaki.

    Ban đêm ở đây rất lạnh, thỉnh thoảng còn có gió ùa vào, nàng sức khoẻ yếu ớt, vốn rất nhạy cảm với mùa đông, gió lùa vào như thế, nàng căn bản không thể ngủ được, hắn vẫn ôm nàng, truyền cho nàng hơi ấm. Ban đầu nàng còn cự tuyệt nhưng hắn rất kiên quyết, hơn nữa nàng cũng muốn nghỉ ngơi, vòng tay hắn rất an toàn tựa như quen thuộc, nàng rất nhanh liền tiến vào mộng đẹp.

    Nàng đã từng nghĩ, hắn ôm nàng chỉ vì xem nàng là lò than nhưng không phải, hắn vì nàng ngay cả áo cũng không mặc. Nàng mang nợ quá nhiều.

    Hắn nói nàng hôn mê bảy ngày, là hắn chính tay chăm sóc cho nàng, hắn cũng không nói rõ cách chăm sóc như thế nào nhưng nàng biết mỗi đêm hắn đều ôm nàng, như vậy hắn mới biết rõ thân thể của nàng, như vậy hơi ấm mới quen thuộc như thế.

    Nàng loáng thoáng nhớ lại vị ngọt ở trong miệng, thời điểm đó nàng căn bản không thể tự ăn, chính là hắn miệng đối miệng giúp nàng. Nàng bất tỉnh nhưng không phải không nhận thức được.

    Nàng còn biết quần áo của nàng, hắn không thể để cho nó tự khô. Thấy cũng đã thấy, môi cũng đã chạm, chỉ còn bước cuối cùng thôi, e thẹn cũng không làm khác được, nàng cũng không muốn ngược đãi bản thân, hơi ấm của hắn nàng có chút tham luyến tận hưởng.

    Ba ngày sau, sức khoẻ nàng đã bình phục được tám phần, hắn tự chế một con thuyền nhỏ, mạo hiểm lần nữa thoát khỏi đây.

    Trước khi đi, hắn nói với nàng “Nếu may mắn thoát khỏi đây, muội có thể gả cho ta được không?”

    Nàng nhìn hắn, sau đó nhìn ra ngoài đại dương rộng lớn, không biểu hiện gì, gật đầu.

    Xem như nàng dĩ thân báo đáp. Thân thể này là hắn cứu.

    Nàng cũng không trông mong gì hắn là người chung tình, nhưng cả đời, lo được, lo mất, sẽ không thể làm nên việc gì, cho nàng tuỳ hứng lần này. Nếu là số phận, nàng cũng không trốn tránh, cay đắng, ngọt ngào nàng đều không thể tránh khỏi.

    Nàng luôn bị động như thế.

    ***​

    Hắn mang nàng đến thôn nhỏ, rất xa rất xa kinh thành, nàng biết tin tức thuyền bị đắm sẽ nhanh đến tai đại nương, nàng hiện tại rất an toàn. Ở đây, hắn mua một gian nhà nhỏ, chỉ gồm duy nhất hai phòng, cùng một gian phòng bếp. Nàng cũng không rõ hắn lấy tiền ở đâu ra, nhưng châu báu của nàng, bị nước cuốn trôi.

    Hắn tu sửa hoàn tất căn nhà trong một tháng, sau đó hắn và nàng làm lễ thành thân, thực tế chỉ là một nghi thức đơn giản, Shinichi mời trưởng làng cùng đại tẩu Toyama bên cạnh cùng đại thúc Hiroshi sát vách chứng kiến, nàng nói không cần nhưng hắn không thuận.

    Nàng không cậu nệ lễ tiết, nói khác hơn nàng không tin hắn thương nàng. Nực cười phải không? Không tin mà vẫn có thể chấp nhận gả cho người ta. Chỉ là nàng báo đáp ân tình.

    Trong làng có một ngôi đền nhỏ, hắn mang nàng đến đó, trưởng làng thay mặt trụ trì tiến hành nghi thức làm sạch, lấy một ít nước có thả vài cánh hoa cúc vẫy vẫy trên người hai người, tiếp theo dưới sự dẫn dắt của ông hai người thề ước tin tưởng và yêu nhau đến cuối đời. Sau đó, ông rót rượu Sake vào bộ ba chén không đồng đều, đầu tiên Shinichi nhấp môi, tiếp theo truyền sang Ran, lần lượt theo thứ tự từ nhỏ đến lớn. Cuối cùng hai người giương cao cây thần thánh trong đạo Shin-to là cây sikaki trước mặt các vị thần trong đền. Hoàn tất nghi lễ thành thân.

    Thực ra nàng không nghĩ hôn sự của bản thân lại đơn giản như vậy, dù thất sủng, dù bị ngược đãi, nàng vẫn là nữ nhi tướng phủ. Dù nàng căm hận đến muốn lóc thịt bản thân để phủ nhận, nhưng không thể làm khác, phải không?

    Hai người vốn dĩ ở hai phòng cách biệt, hôm nay nàng phải chuyển vào phòng hắn. Nàng có chút khẩn trương. Ran căng thẳng ngồi ở tân phòng đợi hắn. Nàng vẫn chưa chấp nhận được nàng đã có phu quân.

    Người này đối với nàng là con số không, ngoài cái tên cùng khuôn mặt. Nàng lại muốn cười nữa rồi. Cuộc đời nàng quá nhếch nhác.

    Trong phòng có một cây nến nhỏ, loe loét sáng, thỉnh thoảng có vài ngọn gió thổi qua, tưởng chừng như tắt đi, nhưng qua hồi lâu nó vẫn vươn mình cháy sáng bình thường. Ran trầm từ nhìn nó suy nghĩ đến bản thân mình. Nàng có chút thất thần.

    Shinichi bước vào, lặng lẽ rót hai ly rượu, đưa về phía nàng. Chỉ đơn giản muốn làm ấm cơ thể, Ran không kiêng kỵ, rất nhanh liền uống hết, cơ thể căng cứng bóp cái ly trong tay. Nàng không dám nhìn mặt hắn. Trong lòng vẫn không hết hồi hộp.

    Cảm giác được thái độ của nàng, Shinichi nhích lại gần, Ran gần như nín thở, cơ thể căng thẳng như quả bóng căng phồng, chỉ cần chạm nhẹ sẽ nổ tung.

    Hắn nhìn nàng có ý cười, hai má đỏ hồng vì rượu dưới ánh nến lập loè vạn phần mê người, di chuyển tầm mắt hắn nhẹ nhàng gỡ tay của nàng, lấy cái ly ra ngoài, Ran ngẩn mặt bất ngờ nhìn hắn, không phải hắn muốn.

    Không nhìn Ran, hắn lấy hai bàn tay có chút thô ráp của mình, xoa xoa vào vết đỏ trên tay in hằn đáy ly. Rất nhẹ nhàng, làm nàng có chút thất thần.

    Hắn đột nhiên nhìn nàng, làm nàng ngại ngùng, mặt cũng nóng lên. Nhanh chóng dời tầm mắt.

    Hắn ôm nàng vào lòng, nói nhỏ “Không cần căng thẳng, ta sẽ không ép buộc muội”.

    Nàng hiểu ý hắn, hắn sẽ không làm gì nàng nếu nàng không đồng ý, lòng nàng có chút rung động, khác hơn là cảm kích.

    Đêm động phòng của nàng chỉ là hắn ôm nàng đi ngủ, hoàn toàn không có chuyện gì xảy ra.

    PREVIOUS
    NEXT
     
  7. DoominSRF

    DoominSRF Searching....... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    23/2/2015
    Bài viết:
    231
    Lượt thích:
    3.155
    Kinh nghiệm:
    93
    CHƯƠNG 2
    Một chương không trong sáng....
    Xin hãy cân nhấc thật kỹ trước khi đọc...
    Nhưng mà, một chút xíu thôi.....
    Chỉ cần đừng tưởng tượng..
    Mùa đông, tuyết bắt đầu rơi.

    Gió lất phất kéo đến, mang theo chút hơi nước ẩm ướt.

    Ran khoác thêm một chiếc áo, cầm lấy hộp thuốc ra ngoài.

    Trong thôn không quá một trăm người, đại phu nổi tiếng ở đây, làm ăn bất chính, bạc chi vào việc chữa bệnh rất tốt kém. Mà người dân trong thôn, trừ bỏ người giàu, người nghèo căn bản không thể không bốc nổi thuốc.

    Ngoại tổ phụ nàng là đại phu nổi tiếng, nhưng là rất lâu, rất lâu khi nàng chưa chào đời đã bị đạo tặc giết chết. Mẫu thân chính là sư phụ truyền thụ y thuật cho nàng. Tuy chưa thử qua nhưng nàng học được rất nhiều từ sách tổ truyền và bệnh của mẫu thân.

    Đại tẩu Toyama bên cạnh, bệnh liên miên, đã lâu không khỏi, có hai người con, một nam, một nữ, tầm mười bốn, mười lăm. Phu quân nàng đã sớm qua đời, vì vất vả nuôi hai người con nên lâm trọng bệnh. Có lẽ do tích tụ nhiều năm.

    Thời gian qua, Ran tận tình chữa trị, bệnh cũng đã khoẻ một vài phần, cho nên một số người cũng hay tìm nàng chữa bệnh. Nàng không đành lấy bạc của người làm lụng vất vả nhưng nàng cũng không nhân từ mà làm không công cho những hộ có khả năng chi trả.

    Tuy là không lấy bạc của người ta nhưng những gì nàng nhận lại còn đáng giá hơn thế, thỉnh thoảng họ có gì đó, vẫn hay biếu cho nàng thay lời đa tạ. Nhận tấm lòng của người trong thôn, chỉ thấy trong lòng cảm động tràn ra. Người thôn quê rất chân tình.

    Y thuật của nàng, dần dần tốt lên.

    Shinichi cũng thường đi ra ngoài, nàng thỉnh thoảng có hỏi, hắn chỉ nói lên núi tìm nhân sâm, tiện thể hắn cũng có hái thuốc cho nàng. Ran vẫn không tin, nhân sâm làm sao dễ tìm, vậy mà hắn dễ dàng kiếm được.

    Bạc cũng từ bán nhân sâm.

    Trừ bỏ trị bệnh cho người, hắn không cho nàng làm những loại công việc vất vả để có thêm thu nhập. Hắn nói, hắn có thể lo cho nàng.

    Buổi tối, sau khi chuẩn bị đi ngủ.

    Một tiểu cô nương tầm tuổi nàng, dồn dã gọi, trên mặt nước mắt lã chã rơi, nàng nói mẹ nàng phát bệnh, nhờ Ran đến xem qua.

    Tuyết rơi ngày càng dày đặc.

    Shinichi không cho nàng đi, hắn nói trời rất lạnh, nàng sẽ không chịu được.

    Ran không đôi co với hắn, mỉm cười an ủi, sau đó khoác thêm chiếc áo thật dày, nhanh chóng đi ra ngoài.

    Giây phút hắn nhìn thấy nụ cười của nàng, cảm thấy cuộc đời vì nàng mà tươi sáng.

    Trời trở lạnh rồi, rất dễ bị bệnh. Đại nương kia, chỉ là trúng gió nhẹ.

    Ran kéo cao chiếc áo lên tận cổ, lờ mờ đi về.

    Tuyết thả mình từ trên cao, vấn vương trên đầu nàng, Ran rùng mình, đi thật nhanh, nàng sắp run.

    Gió thổi mạnh, bông tuyết bay lượn trên không trung, phất qua khuôn mặt của nàng, lạnh đến thấu xương, Ran nhíu mày khó khăn lặn lội trong trời tuyết.

    Từng luồng hơi thở như khói trắng phả vào bàn tay lạnh lẽo, vẫn không khá hơn.

    Bỗng dưng, một bàn tay to lớn nắm lấy tay nàng. Nàng biết, là hắn.

    Hắn không nói gì, cầm lấy hộp thuốc trên tay nàng, đem hai tay nàng vùi vào trong người hắn, một tay ôm trọn nàng trở về.

    Thì ra, mùa đông không đáng sợ như nàng nghĩ.

    Hắn nói “Chúng ta về nhà”.

    Từ “nhà” với nàng, thật thiêng liêng, nàng lại cảm động thêm một chút rồi.

    Hắn đóng cửa phòng, ngăn cách trời tuyết lạnh lẽo cùng không khí ấm áp trong này.

    Shinichi để Ran ngồi trên giường, nàng co rúm, môi tím tái, run rẩy ở nơi đó. Thậm chí, có thể nghe được tiếng hai hàm răng chạm vào nhau.

    Cầm lấy khăn, lau nước tan ra từ bông tuyết đọng lại trên đầu nàng, khẽ trách “Muội lại không mang theo nón phủ đầu”.

    Ran ngẩn mặt nhìn hắn, khó khăn nói nhỏ “Xin lỗi”.

    Nếu hắn không đến, không biết nàng sẽ trở thành cái dạng gì. Shinichi tháo áo choàng trên người Ran, đem ủ trong chăn ấm.

    Dọn dẹp hoàn tất, hắn cũng chui vào trong chăn, ôm nàng vào lòng, cầm bàn tay lạnh lẽo của nàng, bao bọc trong tay hắn, xoa xoa, một lúc lại nhẹ nhàng thổi khí.

    Giọng điệu than thở bên tai nàng “Được rồi, ai bảo ta là phu quân của muội. Bảo bọc muội là trách nhiệm của ta”.

    Nước mắt treo trong hốc mắt. Hắn thực sự tốt với nàng. Nàng lại cảm động, chỉ nói được một câu, rất nhàm chán, phải không?

    Lần đầu tiên, nàng chủ động rúc vào trong ngực hắn, nhiệt tình hưởng thụ hơi ấm từ người hắn.

    Shinichi bất ngờ nhìn hành động của Ran, như đã nói nàng luôn bị động, khoé môi hắn mỉm cười.

    Nửa đêm….gió vẫn thổi không ngừng.

    Tiếng gió xào xạc vang dội ngoài trời.

    Ran vẫn không ngủ được, nàng ghét trời lạnh, cơ thể không lúc nào đủ ấm. Ran trằn trọc, không muốn vì bản thân mà Shinichi phải mất ngủ, nhưng là…hắn đã sớm phát hiện.

    Binh trường thao luyện, Shinichi vốn đã ngủ không sâu, chỉ cần một cử động nhỏ cũng đủ làm hắn thanh tỉnh.

    Nhìn nàng lo lắng, Shinichi hỏi “Làm sao vậy? Không thoải mái chỗ nào sao?”. Cầm lấy tay nàng áp lên mặt, vẫn không có lạnh.

    Ran lắc đầu, không muốn ảnh hưởng tới hắn “Không có gì”

    “Vậy tại sao muội lại không ngủ?”. Đừng đùa, hắn biết rõ thể trạng của nàng.

    Vốn sớm quên bàn chân của nàng, Shinichi giật mình khi nàng sơ ý kề sát đôi chân lạnh lẽo chạm vào hắn, dù qua một lớp y phục, vẫn có thể cảm nhận được.

    Shinichi xuống giường, bảo bọc cơ thể nàng thật tốt, sau đó, bước chân đi ra ngoài. Gió lạnh đột ngột phất vào da thịt, cảm thấy có chút khó chịu. Hồi lâu, Shinichi đem vào một thau nước ấm, bảo Ran ngồi dậy ngâm chân, hắn ngồi ở dưới, chân thật ngồi ở dưới kia nhẹ nhàng bóp chân cho nàng.

    Thân nam tử hiên ngang, đỉnh đạc, tự tôn bằng trời. Vậy mà hắn từ bỏ tất cả, lo lắng, hầu hạ cho nàng. Không khỏi khiến Ran nhớ đến trước kia, hạ nhân dù vô tình hay cố ý nhìn thấy nàng cũng không để ý chào hỏi một câu, thỉnh thoảng lại rơi vào tai những lời nói cười nhạo, căn bản không xem nàng hiện diện, trong mắt những người đó, nàng chỉ là con chó ghẻ bị ghét bỏ, không ai quan tâm mà hắn từ bi nhặt về, tựa như nàng là nữ vương của hắn mà nhiệt tình đối xử. Có thể xứng sao?

    Nước mắt treo ở hốc mắt, lần lượt chảy ra. Hắn đối xử tốt với nàng, nàng phải làm sao?. Nàng sẽ chết trong dịu dàng, sủng nịch của hắn.

    Chưa có ai đối xử với nàng tốt như vậy.

    Shinichi ở dưới kia không biết tâm trạng của Ran, hắn không hiểu vì sao trước kia nàng có thể ngủ an ổn được, thật là một nữ nhân không biết tự chăm sóc bản thân, nếu không có hắn phải làm sao…Nhưng là, hắn cũng thích chăm sóc nàng.

    Shinichi ngẩn mặt oán trách “Tại sao trước kia muội…”. Chưa nói hết câu, hắn hốt hoảng nhảy cẳng phóng nhanh lên giường, lo lắng hỏi Ran “Làm sao vậy? Làm sao lại khóc. Bị đau chỗ nào sao? Muội làm sao vậy”. Giọng điệu mang theo gấp gáp, tay hắn lau nước mắt cho nàng, nhưng càng lau càng nhiều.

    Bộ dạng Shinichi lúng túng, sốt sắng vì nàng, trong lòng không chút suy nghĩ, nàng quyết định rồi, nàng dứt khoát rồi.

    Nàng nguyện chết một lần nữa.

    Ran càng khóc càng thương tâm, cố trấn tỉnh lý trí nhưng nước mắt vẫn không thể dừng lại, cứ rơi, rơi mãi, nàng vô tâm vô phế mà khóc, càng ngày càng lớn, tiếng nức nở trong đêm tối lại càng thanh thuý tựa như bị người bắt nạt, làm hắn cảm nhận tột cùng của thương tâm là như thế nào.

    Không biết làm gì, Shinichi ôm nàng vào lòng, lưng vỗ về an ủi như vỗ trẻ con, bên tai không ngừng dùng lời lẽ giúp nàng “Đừng khóc….Ran nhi đừng khóc, ta rất đau lòng”.

    Tiếng khóc dừng lại chỉ còn tiếng sụt sùi kềm nén

    Shinichi không biết mình nói sai cái gì, nàng vừa nghe câu nói an ủi của hắn, liền khóc lớn.

    “Được rồi, là ta sai, là ta sai…là ta nói không đúng, không khóc…không khóc…không khóc”.

    Shinichi càng ngày càng mờ mịt, nghe câu nói thứ hai nàng càng khóc lớn hơn nữa. Hắn nói hắn đau lòng, nàng cũng khóc, hắn nói hắn sai nàng cũng khóc, vậy hắn phải nói cái gì bây giờ. Nữ nhân thật khó hiểu.

    Nàng khóc không phải vì lời nói mà là tấm chân tình, tấm lòng của hắn. Có lẽ, Shinichi không hiểu được.

    Shinichi thở dài trong lòng, hết cách, chẳng biết nói cái gì bây giờ, sợ nói sai, nàng sẽ khóc càng thương tâm. Nàng khóc, hắn cũng rất khó chịu.

    Hai mươi năm trên đời, hắn chưa bao giờ vì một nữ nhân mà làm nhiều việc đến như vậy. Cả rửa chân cũng chưa từng nghĩ, vậy mà vì nàng, hắn cam tâm tình nguyện thực hiện.

    Sau một lúc thật lâu, Ran mới từ từ dừng khóc, hai hốc mắt đỏ hoe nhìn Shinichi, nước long lanh vẫn còn đọng lại, ai nói cho hắn biết vì sao người khóc là nàng mà hắn lại đau lòng, xót xa như vậy.

    Shinichi đưa tay định chạm vào mắt nàng, nhưng chưa kịp chạm, nước mắt lại chảy ra. Hoảng hốt thu tay, hắn vỗ về mặt của nàng, lúng túng nhận lỗi “Được rồi.. không chạm, không chạm, đừng khóc, đừng khóc nha”. Huynh rất đau lòng, câu này hắn không dám nói, sợ nàng sẽ khóc nhiều hơn.

    Hắn không biết bản thân đã làm cái gì không đúng, chỉ là quan tâm nàng, vậy cũng không được sao?

    Ran quẹt nhanh nước mắt, nói trong tiếng nấc nghẹn ngào “Shinichi…muội rất lạnh, huynh ôm muội chặt một chút nữa được không?”.

    Lần đầu tiên nàng gọi tên hắn, cảm giác thật khó hiểu, lời nói nhẹ nhàng rơi vào tai lại cảm thấy nặng nề, tình cảm nàng chứa trong đó rất nặng nhưng hắn vẫn đủ sức để nhận lấy mà trân trọng. Dù là suy nghĩ của riêng hắn cũng được.

    Shinichi không trả lời, vòng tay ôm nàng chặt hơn.

    Ran nằm trên giường, vẫn không thể chợp mắt, nhìn chăm chăm vào vị trí trống không bên cạnh, vốn dĩ nàng không có nhà, vốn dĩ nàng không phải yếu đuối, dễ khóc như vậy. Từ lúc nàng nhận thức được mọi chuyện, nàng chỉ khóc duy nhất lần mẫu thân ra đi.

    Hắn cho nàng nhà, là nhà chân chính, có hắn thương yêu, cưng chiều nàng. Có không khí ấm áp, có hơi thở của hắn. Có hắn làm cho nàng dễ xúc động, mau nước mắt.

    Tất cả của nàng, là do hắn tạo nên.

    Cánh cửa phòng đột ngột mở ra, Shinichi bước vào, nằm xuống bên cạnh nàng, nhìn thấy Ran vẫn chưa ngủ, hắn lại lo lắng “Vẫn còn lạnh sao?”. Tay định tung chăn kiểm tra chân nàng một lần nữa.

    Ran nắm tay Shinichi, im lặng lắc đầu.

    Nàng muốn cùng hắn ngủ, nàng muốn nhìn thấy hắn, bây giờ và cả sau này nữa.

    Shinichi ngày càng cảm thấy bản thân thật xa lạ, một thân một mình chẳng phải tự tại lắm sao, từ lúc có nàng, hắn lo được, lo mất, lo ngày, lo đêm, lo nàng bị lạnh, lo nàng cực khổ, những thứ thuộc về nàng hắn đều lo. Không nghĩ bản thân rảnh rỗi như thế.

    Trở lại nằm bên cạnh Ran, Shinichi đưa tay ôm nàng vào lòng, rất ấm, là hắn ấm, là cơ thể mềm mại của nàng ấm. Chỉ cần ôm người trong ngực, bảo hộ mãi mãi hắn cũng không ngại.

    Ran nhích thân thể lại gần, nàng muốn tiếp xúc với hắn gần, gần hơn nữa. Ý nghĩ trong đầu nàng như vậy, sự thật nàng cũng đã làm như vậy.

    Không nói gì, hắn nhắm mắt cảm nhận một cỗ cảm giác vui sướng trong lòng. Nàng đã gần chấp nhận, cần cố gắng thêm nữa, xoá đi vách tường trong lòng nàng. Dù dày đến đâu, vững đến đâu, hắn cũng không thể để nó tồn tại.

    Một tháng, hai người cái gì cũng chưa xảy ra.

    Hắn không ép buộc, nàng chưa nguyện ý.

    Trời chập tối, nàng đến nhà đại nương Yoshida, kiểm tra bệnh tình, bốc thêm vài thang thuốc.

    Tuyết vẫn chưa dừng lại, lớp đất trước kia hoàn toàn bao phủ bởi một tầng băng dày cộm.

    Trời lạnh đến nao lòng.

    Hôm nay cũng vậy, hắn cũng đến đón nàng, cùng nàng trở về.

    Bước vào phòng, Shinichi thu thập mọi thứ giúp nàng, để nàng an tâm cuộn trong chăn ấm. Mãi mãi cũng không quên nàng sợ lạnh.

    Hắn vẫn luôn vì nàng an bày tốt tất cả, mãi mãi để nàng nghỉ ngơi trước tiên, luôn dành cho nàng những thứ tốt nhất.

    Nhìn bóng dáng cao lớn, thân thể thon dài của hắn tất bật đi đi lại lại, nước mắt lại treo ở hốc mắt, khuôn mặt anh tuấn, phi phàm của hắn không thích hợp với nơi hẻo lánh này, cũng không thích hợp làm những chuyện nhỏ nhặt như thế.

    Ran hít hít cái mũi, đem nước mắt nuốt vào trong.

    Hắn nằm bên cạnh, Ran có chút căng thẳng. Hắn ôm nàng, nàng hít sâu một hơi.

    “Shinichi”.

    Shinichi đang thẳng người nhìn lên trần nhà, tâm có chút chấn động, hắn thích nghe lời nói mềm mại chứa tình cảm dịu dàng của nàng gọi tên hắn, hắn quay sang, lo lắng “Sao vậy, lại lạnh sao?”. Vốn dĩ hắn không thích mùa đông, nhưng vì nàng hắn lại càng không thích.

    “Ừm…ôm muội chặt một chút”. Giọng nói nhẹ nhàng như thủ thỉ. Ran cảm nhận được, vòng tay hắn chặt hơn, nàng cũng nhích lại thật gần.

    Trước khi trốn đi, nhũ mẫu có dạy nàng một số chuyện viên phòng. Vốn dĩ nàng cũng sắp xuất giá.

    Hai người ôm chặt đã rất gần, nay Ran còn rút ngắn khoảng cách, gần như có thể cảm nhận nhịp tim của nhau.

    “Shinichi”. Nàng ngẩn mặt nhìn hắn.

    Bộ dạng đáng yêu, mắt tím long lanh trong suốt như bảo thạch thuỷ chung nhìn hắn, suýt chút ngộ nhận nàng đang câu dẫn hắn, lý trí cuồn cuộn như bão trong chớp mắt cũng không còn giữ vững. Nhưng là….Đè nén phản ứng của cơ thể, Shinichi nhẹ giọng kềm chế “Làm sao vậy?”.

    Ran lắc đầu nhìn hắn, lấy dũng khí lần cuối, trườn người lên cao, hôn vào môi hắn. Ánh nến nhàn nhạt rơi trên khuôn mặt xinh đẹp, chỉ thấy một mảng đỏ bừng.

    Một khắc kia, cơ thể hắn căng thẳng như quả cầu, lý trí mơ màng không ngừng nhắc nhở bản thân là hắn không phải ngộ nhận phải không, là nàng đã hoàn toàn chấp nhận hắn, là hắn không phải mơ, là nàng đang hôn hắn. Nàng chủ động hôn hắn.

    Bị sự thật này doạ sợ, Shinichi nhất thời không thể thích ứng. Nàng thay đổi, vì hắn mà thay đổi.

    Học là một chuyện, thực hiện lại là một chuyện khác, hắn còn muốn như thế nào, như thế đã là quá sức rồi, nàng không thể tiến thêm một bước nữa. Nhiều lần Ran định vươn lưỡi liếm môi hắn nhưng là…không có can đảm, sau nhiều lần thử lại thấy bất lực, quyết định từ bỏ, rời khỏi môi hắn.

    Ran đỏ mặt không dám nhìn nam nhân đang ngốc bên cạnh, lấy chăn che kín mặt mày, trong đầu xuất hiện hàng loạt phát hiện mới mẻ, hắn từ chối nàng. Hắn không thích nàng. Tim trào dâng cảm giác khó chịu. Vậy mà nàng còn tưởng, còn chủ động hôn người ta. Còn suy nghĩ xa xôi trao thân, ý nghĩ vụt qua chỉ cảm thấy bản thân có bao nhiêu khờ dại, đầu lưỡi cảm nhận được chút chua xót.

    Nàng muốn hỏi hắn vì sao lại đối xử tốt với nàng, vì sao lại từ chối nàng nhưng quyết định cuối cùng vẫn là im lặng.

    Ran vùi đầu trong chăn suy nghĩ vu vơ, càng nghĩ càng hổ thẹn, càng nghĩ càng thống khổ, càng nghĩ càng đau lòng. Nước mắt lại sắp trào ra. Cũng tại hắn, tất cả đều tại hắn. Tại hắn chiều chuộng nàng đến hư hỏng, chuyện nhỏ như vậy nàng cũng tủi thân muốn khóc.

    Shinichi lật tung chiếc chăn ra khỏi mặt nàng, đẩy thân người nhỏ nhắn bên cạnh lên cao một chút, đối diện với hắn, Ran cúi mặt không nhìn, tay nắm chặt, một bộ dáng uỷ uỷ khuất khuất.

    Khoảng cách gần như vậy, Shinichi có thể nhìn thấy rõ ràng hàng mi dày của nàng đang run run từng hồi, là sợ hãi hay lo lắng, lại cảm thấy trong lòng trào dâng cảm giác muốn bắt nạt, nở nụ cười uỷ dị, hắn vờ ngốc lên tiếng “A…Ran nhi, bộ dạng của muội rất uất ức nha…Là ai, là ai bắt nạt muội, mau nói để ta thay muội đòi lại công bằng.”

    Nàng không biết hắn vô liêm sĩ như vậy. Rõ ràng biết là ai, còn cố tình trêu chọc nàng.

    Hồi lâu không nghe tiếng trả lời, Shinichi lại sợ nàng giận, nhanh chóng nhận lỗi “Được rồi..là ta không tốt, ta không nên trêu chọc muội…Là lỗi của ta...”.

    Nàng nghe lời nói của hắn, thương tâm lại trào dâng, nhìn hắn, nước mắt lại chảy ra. Ánh mắt của nàng chính là nói tất cả đều tại hắn, hắn bắt nạt nàng, khi dễ nàng.

    Shinichi thật hết cách với tiểu thê tử thích khóc này, hắn đưa tay vừa lau nước mắt, vừa cưng nựng hai má phúng phính của nàng, vừa năn nỉ “Không khóc, không khóc, ta không trêu Ran nhi nữa, không khóc, không khóc a~”.

    Qua thật lâu, Shinichi không ngừng năn nỉ, Ran mới dừng khóc, ánh nến lấp lánh trong phòng soi rọi khuôn mặt lấm lem nước mắt của nàng, thật xấu xí. Nhưng là…nhưng là…hắn thích bộ dạng nhếch nhác của nàng.

    Lau giọt nước mắt cuối cùng, hắn không nhịn được lại lên tiếng trêu chọc “Tiểu cô nương thích khóc, muội là ma mít ướt”. Hắn đoán nàng làm từ nước.

    “Ai..vì sao lại khóc nữa….Được rồi, ta không nói nữa, không nói nữa…Không nói, không nói”.

    Shinichi không thích bị nữ nhân quấn quít huống chi tiểu cô nương dễ khóc, dụng tâm suy nghĩ một chút, chỉ thấy phiền phức, lại không thấy lợi ích gì, tựa như bị trừng trị, hắn phải lòng tiểu cô nương mít ướt, vận dụng hết toàn bộ tế bào lãng mạn tích tụ của hai mươi năm qua, cố gắng dỗ dành, năn nỉ bất quá không muốn nói là van xin nàng đừng khóc. Thân thể này hình như ngày càng xa lạ, không giống hắn nữa rồi. Nhưng là…hắn lại không chán ghét.

    Ran thầm oán trong bụng, là hắn khiến nàng dễ khóc, không phải nàng, nàng không hề dễ khóc như vậy. Đều là lỗi của hắn. Vậy mà, còn nói nàng là ma mít ướt. Càng nghĩ, càng dễ khóc, nhất thời không thể dừng lại.

    Tiếng khóc nàng vang bên tai, làm tâm tình hắn khó chịu, thật không muốn ngày mai nàng không thể nói chuyện, cũng không muốn nhìn thấy ánh mắt sưng húp của nàng.

    Shinichi cúi đầu, hôn lên môi của nàng, nuốt tiếng khóc của nàng vào bụng. Sớm biết cách này có tác dụng của nàng, hắn đã thực hiện ngay từ đầu.

    Ran thoáng bất ngờ khi hắn hôn nàng, nhưng không phản kháng, chỉ thụ động tiếp nhận.

    Thì ra hôn không chỉ là môi chạm môi, còn có thể….Ran nhớ đến cảm giác đôi môi mỏng như cánh hoa của hắn, ấm áp chạm vào đôi môi lạnh lẽo của nàng, cảm giác thật kỳ lạ. Nàng thẹn thùng, đỏ mặt cúi đầu khi hồi tưởng lại khoảnh khắc trước đó, lúc đầu lưỡi của chui vào trong miệng, cuốn lấy lưỡi của nàng, công thành chiếm đất đoạt lấy hơi thở. Nụ hôn của hắn rất nhẹ nhàng, lại ôn nhu tựa như hành động quan tâm của hắn. Ran cảm thấy loại hành động thân mật này thật đáng xẩu hổ. Nhưng là…cùng với hắn, nàng không bài xích.

    Cảm giác Shinichi nhận được là ngọt ngào cùng chút mê luyến, kề sát tai nàng, hít sâu mùi hương tự nhiên phát ra từ cơ thể, ừ…thật thơm, bên tai trìu mến gọi tên nàng “Ran nhi… ”. Là tiếng nói xuất phát từ trái tim.

    Ran có chút nhột, cùng ngại ngùng, kềm nén xúc động trả lời hắn “Ừ?”.

    “Muội biết hành động kia biểu thị cho cái gì không?”. Hắn không muốn ngộ nhận, hắn muốn nàng xác nhận.

    Ran mờ mịt, đôi mắt phủ một tầng sương mù, nhìn hắn khó hiểu, không nhận thức được hành động kia là hành động nào.

    Hắn cúi đầu, hôn nàng một lần nữa.

    Nàng hiểu ý hắn nói, là nàng hôn hắn không phải hắn hôn nàng. Đều như nhau, không phải sao?

    Ran đỏ mặt, không để ngại ngùng phá huỷ, cúi đầu gật đầu xác nhận.

    “Muội nguyện ý?”. Hắn cố gắng không để vui mừng tràn ra, thì ra chiến công không phải là ở chiến trường mà là hoàn toàn đóng chiếm trái tim người mình thương yêu, triệt để chiếm giữ không để ngoại bang lâm le, dòm ngó.

    Ran gật đầu.

    “Nhưng là…rất đau a~”. Hắn không muốn nàng giữa đường thoái lui.

    Nàng là đại phu, nàng hiểu rõ cơ thể con người. Chuyện này nàng biết.

    Ngẩn mặt, Ran thật tâm trả lời “Huynh sẽ không làm muội đau, đúng không?”.

    “Ai nói…ta là con sói rất thô lỗ, hung dữ a~. Bị ta cắn sẽ rất đau, rất đau, nếu là lần đầu tiên sẽ đau dữ dội, dữ dội”. Hắn còn bày ra mặt quỷ hù doạ nàng.

    Ran cười ra tiếng nhìn bộ dáng trẻ con của hắn, tâm tình lo sợ cũng biến mất, thủ thỉ vào tai hắn “Vì huynh, đau một chút cũng không sao”.

    Qua nhiều năm bôn ba như vậy, việc có ích nhất hắn từng làm chính là cứu nàng, cảm xúc của con người luôn luôn không thể lý giải, hắn chỉ biết nàng là bảo bối mà ông trời ban cho hắn. Tựa như vô tình, tựa như cố ý. Nàng đến bên hắn, cho hắn biết thế nào là thành tựu, thế nào là chiến thắng, cảm động là như thế nào.

    Thực ra, Shinichi có chút không tin, thẳng thắn một chút gọi là kinh hãi, cùng nàng sống dưới một mái nhà lâu như vậy, số câu trò chuyện qua lại chỉ đếm trên đầu ngón tay, nàng không thích nói chuyện, càng không muốn nói chuyện. Khi nàng lạnh cũng không chủ động vùi đầu vào ngực hắn, khi hắn ôm nàng cũng không chủ động đáp lại, khi tay chân lạnh lẽo nàng cũng không chủ động nói với hắn, chỉ âm thầm chịu đựng. Cuộc sống của nàng chỉ nhàn nhạt trôi qua như vậy, điềm tĩnh tựa như một bức tường thành che chắn tính cách thực sự bên trong. Đôi mắt trong suốt như bảo vật không nên phủ một lớp thờ ơ, lạnh lùng nhìn đời. Vốn không thích hợp.

    Tất cả, đều là hắn nhất sương tình nguyện, vì quan tâm mà lo lắng, vì lo lắng mà quan tâm. Nàng chỉ thụ động nhận lấy, không có bất kỳ biểu hiện gì. Cơ hồ đó là chuyện đương nhiên.

    Nhưng là, nàng nói nàng nguyện ý vì hắn chịu đau, nàng nguyện ý cùng hắn làm phu thê. Lần đầu tiên, cổ họng hắn nghẹn lại, hồi lâu mới tìm được tiếng nói.

    Ran dừng một lúc, nói nhỏ thật nhỏ trong tai hắn. Lời nói có chút chấn động, nhưng không vì vậy mà phá huỷ tâm tình vui vẻ của hắn “Thử rồi mới biết”.

    Shinichi lật người, nhìn thẳng vào đôi mắt tím biếc trong veo của nàng, trong mắt nàng chỉ nhìn thấy hắn, trong mắt hắn cũng chỉ chứa nàng, cả thế gian chỉ còn nàng và hắn.

    Ran chống tay để trên ngực hắn, ngăn cản hắn làm loạn, bộ dạng đáng thương nói “Huynh sẽ không vì thế mà chán ghét, lạnh nhạt với muội đúng không?”.

    Tay hắn gảy nhẹ lên mũi nàng, thương yêu như gãy đàn, khẳng định “Sẽ không”.

    Gió thổ xào xạc bên ngoài, len lén thổi vào khe hở của căn phòng, màn lụa trước giường bay phấp phới, lấp ló một mảng xuân tình nóng bỏng bên trong.

    Nến trong phòng yếu ớt kéo dài ngọn lửa, như ẩn như hiện phản chiếu bóng dáng hai người quấn quít, dưới giường, y phục hỗn loạn, rơi đầy đất.

    Gió nhẹ qua, nến tắt. Màn đêm bao phủ.

    Thời tiết khắc nghiệt, đêm đông lạnh lẽo, không khí tràn đầy hơi thở của tuyết lạnh. Có người vẫn thấy ấm áp.

    Ran nói “Muội cũng không nói là lần đầu tiên~”.

    Sáng sớm, mặt trời che kín bởi tầng mây dày cộm.

    Tuyết lất phất rơi, gió thổi nhẹ.

    Đông đang độ chín mùi, hơi thở lạnh lẽo vẫn dày đặc phả ra.

    Vốn dĩ Shinichi có thói quen dậy rất sớm nhưng hôm nay hắn không rời giường, mắt lam không che giấu thương yêu nhìn vào cô gái trong ngực.

    Không muốn phá đi giấc ngủ của nàng, trong phòng một mảng yên tĩnh, hôm qua tựa như nàng rất mệt mỏi.

    Dáng vẻ của nàng, làm hắn thanh thản, phiền muộn trong lòng cũng vơi bớt.

    Ran khẽ chuyển động mi mắt, cơ thể rục rịch nhúc nhích, hắn vỗ về tấm lưng mịn màng của nàng, muốn nàng ngủ thêm chút nữa.

    Nhưng muộn rồi, Ran đã sớm tỉnh giấc, nàng nhìn thấy hắn mỉm cười với nàng, nói chào buổi sáng với nàng.

    Trong mắt xanh yêu mị nàng thấy vui vẻ cùng hạnh phúc. Tựa như nàng là tiên dược của hắn, mầm sống của hắn.

    Ngộ nhận thôi cũng tốt, nàng quan trọng với hắn, cũng đã mãn nguyện.

    Ran cảm nhận được bàn tay ấm áp của hắn vẫn đang ôm chặt lấy cơ thể mỏng manh của nàng, hàng loạt chuyện tối qua chạy ngược trở về. Ran đỏ mặt, hoảng hốt đẩy người hắn ra, lại nhìn thấy vòm ngực trần rắn chắc, gần như đồng thời nàng nhắm mắt, trùm kín chăn lên đầu, ngại ngùng không dám đối diện với sự thật.

    Làm là một chuyện, nhận thức lại là chuyện khác. Sự tình xấu hổ như vậy, nàng làm sao không e thẹn. Da mặt nàng không dày như của hắn.

    Shinichi nhìn thấy biểu hiện ngại ngùng của Ran, không khỏi cao hứng, còn cái gì chưa nhìn thấy, chưa chạm qua, giờ này mới ngại ngùng không phải quá muộn sao?

    Nhích lại gần nàng, thoáng nhìn thấy gì đó, ý cười càng đậm, vui vẻ đi vào sâu trong lòng, lan khắp cơ thể. Một tế bào cũng không bỏ sót.

    Rất nhẹ nhàng, Shinichi đem nàng vây vào trong ngực, cẩn thận kéo chăn từ từ khỏi đầu nàng, điểm nhẹ chóp mũi nàng, trêu chọc “Bước cuối cùng cũng đã làm, còn ngại ngùng cái gì?”. Thuận tiện hắn còn đưa tay vào trong chăn, khìu nhẹ, chọc giận nàng.

    Ran hất tay hắn ra ngoài, đỏ mặt trừng mắt nhìn hắn.

    Shinichi không biết nàng có thể tức giận, điềm tĩnh tựa như tường thành bất diệt, hiếm khi chứng kiến biểu hiện khác này, chỉ thấy bản thân đặc biệt. Tâm tình cực kỳ cao hứng.

    Thu về vẻ ngã ngớn, Shinichi ôm chặt nàng, thủ thỉ bên tai “Ran nhi…”. Dừng một cảm nhận cái tên thiêng liêng này, hắn nói tiếp “Trời rất lạnh, muội không để ta đắp chăn, ta sẽ lạnh mà chết a~”.

    Ran giật thót tim, nàng quả thực đã giành hết chăn, mà hắn, vừa rồi cởi trần tuy khoẻ mạnh nhưng dẫu sao vẫn không tốt. Nàng không nên như vậy.

    “Hôm nay huynh không cần tìm nhân sâm sao?”. Ran nghi ngờ hỏi.

    “Không, hôm nay ta ở nhà cùng muội”. Thuốc tên kia cần, hắn đã sớm tìm được.

    Ở nơi hẻo lánh xa xôi này, dĩ nhiên vị thuốc sẽ có chút cạn kiệt, chỉ cần lão ta cần, hắn lên núi tìm sẽ bán được số bạc rất nhiều. Chỉ là hơi vất vả một chút. Chẳng qua là gậy ông đập lưng ông. Lão ăn tiền bất chính của người khác, hắn lấy lại từ túi của lão.

    Hắn không phải đại phu nhưng có nhận biết dược thảo.

    Ran từ từ buông tay khỏi chiếc chăn, nắm lấy một góc đưa về phía hắn. Nén e thẹn, chỉ là không muốn ảnh hưởng đến hắn.

    Shinichi mãn nguyện, vén góc chăn chui vào bên trong, thuận tiện ôm chặt nàng vào lòng. Ran vẫn không biết mình bị lừa, hắn căn bản không hề biết lạnh, chỉ là hắn muốn ôm nàng, trực tiếp, không phải thông qua tấm vải chăn bông dày cộm.

    Cầm lấy hai bàn tay nàng, ủ trong bàn tay to lớn của hắn, xoa xoa sau đó yêu thương hôn lên mu bàn tay, hỏi nàng “Còn lạnh không?”.

    Ran lắc lắc đầu, sau đó lo lắng lắp bắp “Chân của huynh….”. Nàng chạm vào rất lạnh.

    “Không sao, một lúc sẽ hết”. Một chút lạnh đối với hắn không là gì.

    Tâm tình vụt qua những chuyện hắn đã làm cho nàng, lại nghĩ bản thân cũng nên làm chút gì đó, thân là thê tử của người ta bị cưng chiều đến hư hỏng mất rồi. Ran đưa ra đề nghị “Để muội bóp chân cho huynh”.

    Quên mất tình trạng của bản thân, Ran bật dậy, hơi lạnh xông vào, nàng mới thức tỉnh, vụt qua thấy được tầm mắt nóng bỏng của hắn, vừa định che đi thì một bàn tay ghì chặt trở lại, ôm nàng vào lòng.

    Ran vùng vẫy tránh vòng tay của hắn, nàng không muốn cùng hắn làm loạn, nàng không đủ sức.

    Shinichi kiên định không cho nàng toại ý, ra lệnh “Đừng nhúc nhích, để ta ôm muội một lúc nữa”.

    Ran nằm im, chẳng dám động đậy, nàng cũng có chút tham luyến vòng ôm của hắn.

    Hít sâu một hơi, hắn hôn nhẹ vào trán nàng, nhỏ giọng bên tai “Còn đau không?”. Tiểu cô nương thích khóc lại còn thích nói dối, hắn biết là lần đầu tiên của nàng, dù không có dấu vết, hắn cũng có thể xác định.

    Với lời nói thẳng thắn như vậy, Ran âm thầm đỏ mặt, không trả lời, ở trước ngực hắn lắc đầu.

    Lần sau sẽ cẩn thận hơn, Shinichi tự nhắc nhở trong lòng, tránh vì quá khích mà làm tổn thương đến nàng.

    Ran đưa tay ôm hắn, rất nhanh lại tiến vào mộng đẹp, đến khi tỉnh lại hắn đã an bày tất cả, y phục hắn cũng giúp nàng mặc

    Nàng lại bị hắn làm cảm động mất rồi.

    PREVIOUS
    NEXT
     
  8. Ran Mori_97

    Ran Mori_97 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/11/2015
    Bài viết:
    72
    Lượt thích:
    200
    Kinh nghiệm:
    33
    Ở chap 1, em có com bằng facebook, cơ mà hình như ss không nhìn tới :3 Cả 2 chap có một chút lỗi type ss ơi.:KSV@11:

    ss có chút lỗi type nhỏ vậy thôi ạ. Còn lại thì rất tuyệt<3
    *em có sở thích đi soi lỗi type ạ :3 *
    Tốc độ ra chap của ss thần kì quá đi!! Fic đậm chất ngôn tình quá!
    *vì em đang đọc 1 bộ nên thấy vậy:p *
    Ran như vậy cũng rất tuyệt<3. Em đoán là Shinich có một gia thế đặc biệt ;))
    Hóng chap mới của ss :KSV@10:
     
  9. duonghmu

    duonghmu Ran_only love you Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/5/2011
    Bài viết:
    500
    Lượt thích:
    1.178
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đại học Y hà nội
    Có vẻ bình yên trước con sóng dữ.ko biết sắp có biến cố gì đây.chap này ngọt ngào quá.nghiễm nhiên vớ đc 1 anh chồng tốt như vậy thì sướng quá.hehe
     
    DoominSRFRan Mori_97 thích điều này.
  10. như xinh pro

    như xinh pro Don't forget me !!! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/3/2015
    Bài viết:
    111
    Lượt thích:
    705
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Thám tử
    Hai người này hạnh phúc quá đi :3 nhìn mà phát thèm :(( nhưng có lẽ đây lại là bình yên trước cơn giông :( Fic nào chị viết cũng hay hết á <3

    Cái tên Udata nghe quen nè :D Chap này ngọt ngào, lãng mạn lắm :D Chị Ran công nhận sướng thật :3 được anh Shin chăm lo quá mức luôn :v

    Hóng chap sau của chị :*
     
    DoominSRF thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Shortfic Qua Một Diễn đàn Date
[Shortfic]Người đến sau có được hạnh phúc không Detective Conan 12/9/2019
[Shortfic] 24h Bên Em Đang viết / đang dịch 11/9/2019
[ Shortfic ] Mùa hè của em - chương 3 Đang viết / đang dịch 23/8/2019
[ Shortfic ] Và em sẽ đến Đang viết / đang dịch 21/8/2019
[Shortfic] Một vạn bức ảnh Đang viết / đang dịch 14/8/2019
[Shortfic] Ngỡ Như Là Thoáng Qua Đã hoàn thành 19/3/2015

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP