[Shortfic] Nhật ký đi xa

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi Aoyama Hamika, 1/1/2016. — 7.823 Lượt xem

  1. Tra Lạc Mí

    Tra Lạc Mí Thiên chân Vô tà Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/4/2013
    Bài viết:
    1.621
    Lượt thích:
    5.466
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Vẽ truyện, viết báo
    Trường:
    Đào tạo chăn gà
    @Aoyama Hamika có chí tiến thủ + avart dễ thương, ss rất thích
     
    A. S. KIBI 14131 thích điều này.
  2. Aoyama Hamika

    Aoyama Hamika ♥☆♡Nhặt từng hạt nắng dưới cơn mưa vội vã… ♥☆★ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/12/2015
    Bài viết:
    1.397
    Lượt thích:
    8.146
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    アマチュア作家
    Trường:
    学校の夢
    P3 – Ran POV

    Ngày…tháng…năm…
    Tôi quyết định cho Shinichi uống thứ thuốc ấy. Bản thân tôi, cũng đau lắm chứ, cũng lo lắm chứ. Cũng sợ khả năng thuốc thất bại lắm chứ…
    Nhưng, nếu không đánh cược thì sức khỏe của Shinihi ngày một yếu đi, cậu ấy có thể sẽ không tỉnh lại được nữa.

    Chúng tôi, những con người…đã từng rất khỏe mạnh, những con người luôn tràn đầy năng lượng…bây giờ trở nên yếu ớt và mong manh đến như vậy sao?

    Tôi không biết số phận chúng tôi, rồi sẽ như thế nào và đi về đâu. Tương lai phía trước là một màn sương âm u mờ mịt. Tôi biết, tôi chắc chắn phải chết. Nhưng Shinichi, cậu ấy vẫn còn quá trẻ, vẫn còn cơ hội để sống, tại sao phải từ bỏ?

    Tuy khả năng thành công chỉ có một nửa, nhưng nếu cậu ấy lại có thể sống mạnh khoẻ và vui vẻ thì dù có 10% sống đi chăng nữa, tôi vẫn khuyên cho cậu ấy dùng thuốc.
    Căn bệnh tôi mắc phải là bệnh nan y. Không còn khả năng chữa trị tôi vẫn cố gắng bám trụ vào sợi dây sinh tử được ngày nào hay ngày ấy kia mà.

    Khả năng nói của tôi bắt đầu gặp khó khăn. Có những từ tôi không thể phát âm rõ nữa. Trước đây tôi có thể vịn tường hoặc được điều dưỡng dìu đi khoảng mấy bước ngắn. Bây giờ thì tôi phụ thuộc hoàn toàn vào chiếc xe lăn điện. Bản thân cảm thấy bất lực và vô dụng, nhưng không thể làm gì khác hơn ngoài việc nhờ người khác giúp đỡ.

    Tôi đã hơn mươi lần muốn giải thoát mình bởi cái chết. Nhưng, tôi lại không đủ can đảm để làm điều đó. Ba mẹ tôi chỉ có duy nhất một mình tôi, nếu tôi đi rồi, ai sẽ là cầu nối cho họ? Ai sẽ nhắc nhở ba không được uống rượu? Ai sẽ thuyết phục mẹ quay về? Ai sẽ đi cùng và lắng nghe những lời tâm sự của Sonoko và Kazuha về Hattori và anh Kyogoku? Họ không thể trò chuyện với nhau quá lâu, vì Hattori và anh Kyogoku không có điểm chung. Còn họ bảo tôi đã từng là cao thủ karate, Shinichi lại là một thám tử rất giỏi. Nhưng, tất cả bây giờ đã phải song hành với hai chữ "đã từng" rồi…

    Tôi đã nhận được một cuộc facetime của Shiho cho quá trình sử dụng thuốc của Shinichi. Mọi chuyện diễn biến khá suôn sẻ. Quá trình ngấm thuốc và phục hồi cần ba mươi ngày, lâu đấy.

    Ngày thứ nhất

    Theo quan sát của tôi qua video thì hôm nay vẫn chưa có gì đặt biệt. Da dẻ vẫn rất xanh xao và Shinichi vẫn còn phải sử dụng ống thở và máy đo nhịp tim.

    Ngày thứ hai

    Shinichi vẫn còn rất nhợt nhạt, không có chuyển biến gì so với hôm qua cả.


    Ngày thứ ba

    Hôm nay sắc mặt cậu ấy đã bắt đầu hồng hào lên, tuy vẫn còn thở máy nhưng đó thực sự là một chuyển biến tốt.

    Ngày thứ tư

    Các ngón tay Shinichi đã bắt đầu cử động. Cậu ấy sống lại được rồi sao?
    Tôi cũng phải cố gắng hơn để tập luyện mới được.

    Ngày thứ sáu

    Hôm nay thì Shinichi bắt đầu biết cảm giác và phản xạ lại rồi. Đụng mạnh vào người, biết giật mình cơ đấy.

    Ngày thứ tám
    Shinichi đã có thể thở bình thường.
    Tuy chưa tỉnh lại nhưng không phải thở máy nữa là một bước ngoặt to to. Tuy vậy, sức khỏe của tôi mỗi ngày một yếu hơn. Tôi chắc không thể sống lâu hơn nữa.

    Ngày thứ mười
    Từng nét chữ run run nghệch ngoạc của tôi càng ngày ngày càng không thẳng hàng. Tôi sợ một mai mình không thể nhìn theo những chuyển biến của Shinichi được nữa.

    Nhưng, tôi tin rằng Shinichi sẽ sống. Điều đó là chắc chắn.

    Ngày thứ mười lăm
    Tôi nhận được một cuộc báo cáo kết quả từ Shiho. Do ảnh hưởng từ thuốc nên tim mạch cậu ấy trở nên có vấn đề. Suy tim. Sớm hay muộn cũng phải thay tim, nếu như Shinichi muốn sống lâu hơn nữa.
    Cũng trong chiều hôm đó Shinichi đã dần hồi tỉnh. Tuy vẫn chưa giao tiếp được nhiều, nhưng Shinichi có thể ra hiệu một cách yếu ớt.

    Tôi cảm thấy rất mừng. Bệnh tình của tôi cũng khá lên một chút đó chứ nhỉ.

    Ngày thứ mười tám

    Shinichi đã có thể nói. Đã lâu lắm rồi tôi mới được nghe thanh âm trầm ấm ấy vang lên. Thật quen thuộc. Thật gần gũi. Vẫn cái điệu bộ cao ngạo ấy, vẫn cái giọng nói trịch thượng ấy. Nhưng, tôi biết Shinichi chỉ làm vậy để tôi an lòng thôi, còn sức khỏe cậu ấy vẫn còn yếu lắm.

    Ngày thứ hai mươi

    Shinichi bắt đầu bài tập phục hồi chức năng đầu tiên. Cậu ấy vẫn luôn cố gắng như vậy nhỉ. Hattori và Kazuha đến thăm Shinichi. Hai người họ ba tháng nữa là cưới rồi. Nhìn họ, sao hạnh phúc quá.

    Chạnh lòng. Tôi cũng biết đau…
    Nếu như ngày đó tôi không đề xuất với Shinichi đến Tropical Land thì bây giờ có khi Shinichi đã có một cuộc sống hạnh phúc, dù cuộc sống đó không thể có sự tồn tại của Mori Ran này.

    Shiho không nói cho Shinichi biết về vấn đề tim mạch bất ổn do thuốc. Cô ấy muốn tinh thần Shinichi lạc quan trước. Tôi cũng vậy. Vì thái độ lạc quan có thể làm bệnh tiến triển tốt lên rất nhiều mà.

    Vì Shinichi đã thử thuốc nên tôi cũng sẽ làm phẫu thuật. Dẫu có nguy hiểm cỡ nào. Tôi đồng ý đánh cược. Nếu có cơ hội sống thì tôi phải bắt lấy và không được buông bỏ. Shinichi đã cố gắng, vậy thì tôi cũng phải cố đặt cược tính mạng mình lên sợi chỉ. Chỉ cần cố gắng và không bỏ cuộc, tôi tin ánh dương ngày mai một lần nữa sẽ hiện lên nơi cuối chân trời, rực rỡ và tỏa sáng.

    ~~Be Continue~~
     
  3. Aoyama Hamika

    Aoyama Hamika ♥☆♡Nhặt từng hạt nắng dưới cơn mưa vội vã… ♥☆★ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/12/2015
    Bài viết:
    1.397
    Lượt thích:
    8.146
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    アマチュア作家
    Trường:
    学校の夢
    Còn hai tiếng nữa là giờ phẫu bắt đầu. Ran nhắm chặt mắt. Hít sâu. Cô là người đầu tiên chấp nhận ca phẫu thuật đầy mạo hiểm và rủi ro này. Một chị y tá hỏi Ran:

    “Em thật sự chắc chắn chứ? Nếu bây giờ hối hận thì vẫn còn kịp đấy.”

    Ran nhìn chị mỉm cười, một nụ cười nhẹ tựa như một cơn sóng.

    “Số em đỏ lắm mà.”

    “…”

    Đọng lại giữa hai người là nỗi lo lắng của chị y tá. Cô gái này là người đầu tiên dám chấp nhận cuộc phẫu thuật nguy hiểm mà giới chuyên gia còn phải e ngại vì khả năng thành công của nó chỉ vỏn vẹn chưa đầy 5%. Đó là một bệnh nhân dũng cảm, không ngại đối mặt với khó khăn và nguy hiểm.

    “Dù…có 1% sống…đi chăng nữa, nếu nó…có thể mang lại hy…vọng cho em, thì bất cứ giá nào em cũng làm.”

    Mặc các bác sĩ hết cảnh báo rằng Ran có thể mất mạng, cô vẫn giữ vững lập trường của mình.

    “Nếu em chết…đi, thì không phải các…bác sĩ sẽ rút được…thêm ít kinh nghiệm nữa… sao? Em…sẽ hiến nội…tạng của mình. Như vậy là…có ích phải chứ ạ?”

    Bác sĩ đành gật đầu. Ran nguyện nếu như ca phẫu thuật thất bại, cô sẽ hiến toàn bộ nội tạng của mình.

    Em sẽ hạnh phúc, với những gì em lựa chọn…

    Ca phẫu thật thất bại thật. Nhưng Ran đã làm những gì mà cô mong muốn.

    Một lá thư Ran để lại, một lá thư cho người mà cô yêu, mối tình thanh xuân đẹp đẽ.

    Gửi Shinichi,
    Tớ không biết may mắn có một lần nữa mỉm cười với tớ hay không.
    Nhưng, tớ sẽ cười thật tươi với chính bản thân mình. Một nụ cười hạnh phúc. Shinichi cũng vậy nhé.
    Trái tim tớ, có thể đang ở trong cậu. Hãy bảo vệ nó nhé. Chúng ta…đã hoà làm một rồi phải không?
    Shinichi, cậu nên biết chăm sóc mình hơn đi. Đừng thức khuya nhiều quá. Ăn uống điều độ vào nghe chưa? Trái tim của tớ không quen làm việc một cách không điều độ hay lười thể thao đâu đó. Cậu mà để nó hỏng thì tớ sẽ không tha cho cậu đâu…không bao giờ…

    Hãy luôn mang lại công lí đến cho mọi người nhé…



    Shinichi POV

    Ngày…tháng…năm…

    Ran đã ra đi, vào một ngày mưa bóng mây. Cô ấy ra đi một cách thanh thản, nhẹ nhàng. Ca phẫu thuật thử nghiệm bệnh của Ran đã thất bại. Nhưng cô ấy đã để lại nhiều kinh nghiệm quý giá cho ngành giải phẫu.

    Ngày…tháng…năm

    Tôi đứng lặng trước một ngôi mộ sạch sẽ. Ở trong tấm hình, một nữ sinh trung học đang mỉm cười vô tư rạng rỡ. Cô gái có mái tóc dài đen óng, đôi mắt tím thánh thiện có cái nhìn dịu dàng trìu mến. Đó là Ran của những năm cấp ba, những năm tháng hạnh phúc, những khoảnh khắc tươi đẹp nhất của cô ấy. Tôi nhớ mái tóc dài của Ran bay bay theo chiều gió, nhớ nụ cười hạnh phúc của Ran khi cô ấy chiến thắng đại hội karate, nhớ những bữa cô ấy với chiếc tạp dề quen thuộc chuẩn bị bữa tối cho “nhóc” Conan…
    Xung quanh ngôi mộ được phủ bóng hai hàng cây xanh tươi hiền hoà mát rượi, xung quanh tôi thì chỉ có những khoảnh khắc của Ran mà thôi…

    Tôi lặng người đi một chút, cố gắng tiết chế mớ cảm xúc hỗn loạn này. Trái tim của tôi…à không, là trái tim của Ran, ở trong lồng ngực tôi đang hẫng đi một nhịp vì đau. Đau lắm. Tôi đã được cứu bởi trái tim của Ran, một trái tim thuần khiết, một trái tim thiện lương.…còn tôi, lừa dối Ran biết bao nhiêu chuyện, từ chuyện Conan đến chuyện của tổ chức Áo Đen, nhưng Ran không tốn hơn mười phút để dỗi hờn. Cô ấy luôn cảm thông, và đôi khi còn tự nhận là mình có lỗi, mặc dù Ran luôn chu toàn mọi thứ.

    Cho đến những tháng ngày cô ấy bệnh cũng vậy. Không bao giờ muốn người khác vì mình mà thương hại, Ran đã cố trở nên mạnh mẽ cứng rắn, thậm chí là lạnh lùng kiêu ngạo chỉ để bảo vệ mình khỏi những tổn thương về mặt thể xác.

    Tôi đưa tay phủi những cánh hoa còn vương trên thành mộ. Những cánh hoa theo gió bay đi…

    Ran có đang nhìn tôi mỉm cười không nhỉ? Cô ấy sẽ không hối tiếc điều gì chứ?

    Quyển nhật kí của Ran, cô Eri đã trao lại cho tôi. Ran quả thật là một cô gái kiên cường và mạnh mẽ. Ran sẽ không hối tiếc, và cô ấy sẽ trở thành một thiên thần hạnh phúc, vì Ran đã truyền sức mạnh và niềm tin cho biết bao người trên đất Nhật Bản này…

    The End.
     
    tho ngoc, Thư Lê 20, holleo3 bạn khác thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Shortfic Nhật ký Diễn đàn Date
[Shortfic] Vĩ Thanh Đang viết / đang dịch 06:36 ngày Thứ hai
[Shortfic] Bé con, chúng ta không phải là anh em! Conan Fan Fiction 30/4/2020
[Shortfic] Bé, con, chúng ta không phải là anh em! Detective Conan 30/4/2020
[Shortfic] Nhật ký của một người mẹ. Truyện dài 14/9/2017
[Shortfic] Nhật kí đơn phương Đã hoàn thành 28/3/2014
[Shortfic] Nhật ký vô hình Đã hoàn thành 27/2/2014

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP