[Shortfic] Nhật ký đi xa

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi Aoyama Hamika, 1/1/2016. — 7.823 Lượt xem

  1. Aoyama Hamika

    Aoyama Hamika ♥☆♡Nhặt từng hạt nắng dưới cơn mưa vội vã… ♥☆★ Thành viên thân thiết

    [Shortfic] Nhật ký đi xa

    Title: Nhật ký đi xa
    Author: Hamika
    Pairings: ShinRan
    Rating:K+
    Genre: Nhật ký
    Status: Đang tiến hành
    Disclaimer: Nhân vật và truyện gốc của bác Aoyama Gosho, em viết để thỏa mãn trí tượng tượng của mình
    Summary:

    Xưa đến giờ chúng ta thật lạ
    Chúng ta không lúc nào ở cạnh bên nhau
    Anh đi, em phải chờ đợi
    En đi... liệu anh còn nhớ được em?

    __________________________
    Đây là fic thứ 3 em viết. Chúc mọi người năm mới luôn vui vẻ và hạnh phúc luôn ủng hộ em và các author khác. Cảm ơn mọi người:KSV@01::KSV@20::KSV@06:
     


    tho ngoc, dnbvy99, Rosy Quỳnh Trần13 bạn khác thích điều này.


  2. Fuji Kiyo

    Fuji Kiyo Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/4/2015
    Bài viết:
    526
    Lượt thích:
    2.360
    Kinh nghiệm:
    93
    Chào Au! Chúc mừng bạn ra fic mới của mình nhé :))

    "En đi...liệu anh còn nhớ em?" => Em chứ, lỗi Type nhé :))

    Bạn có thể dùng phông chữ màu khác không? Tránh dùng màu xanh (Đậm thì được) được không? Nó hơi bị chói mắt.

    Cuối cùng, chờ mong phần đầu tiên của bạn :))
     
  3. Miko chan

    Miko chan Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/12/2015
    Bài viết:
    659
    Lượt thích:
    3.796
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chào em, lại một fic mới đầu năm được ra đời. Sum nghe có vẻ hấp dẫn đấy, nhưng em có thể đổi màu chữ đi được không. Chữ xanh nền trắng hơi chói và mờ nữa, người xem khó có thể đọc được. Và cả chữ tím cho đậm hơn nhé:D

    Thôi Miko hóng chap mới:D
    Chúc em viết tốt~^o^~
     
  4. Tra Lạc Mí

    Tra Lạc Mí Thiên chân Vô tà Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/4/2013
    Bài viết:
    1.621
    Lượt thích:
    5.466
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Vẽ truyện, viết báo
    Trường:
    Đào tạo chăn gà
    chắc k đc đọc fic của em rồi
    :KSV@01: tên hay lắm, nhật kí à :-? ừm hy vọng có câu chuyện của các nv khi còn trẻ con, ss cực thích phần này ^^
     
    A. S. KIBI 14131 thích điều này.
  5. Aoyama Hamika

    Aoyama Hamika ♥☆♡Nhặt từng hạt nắng dưới cơn mưa vội vã… ♥☆★ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/12/2015
    Bài viết:
    1.397
    Lượt thích:
    8.146
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    アマチュア作家
    Trường:
    学校の夢
    Hôm nay ngày lành tháng tốt, cũng đang rảnh rang, em quyết định viết part đầu tiên của short fic này, nó có thể viết hơi vội, mong mọi người giúp đỡ:Conan17:
    ________________________
    Lần này em bỗng đi xa
    Để lại tim anh một nơi trống vắng
    Em đi đến nào vậy nhỉ
    Không biết chừng nào mới gặp được em?
    _______________________[/
    P1 - Shinichi POV
    Ngày...tháng...năm tôi vươn vai ngáp dài một tiếng. Đã một tháng trôi qua từ khi tôi được uống thuốc giải và ra viện, và hai tháng khi cuộc chiến với tổ chức áo đen kết thúc. Tôi trở về với thân phận là Shinichi sau 5 năm, có lẽ là hạnh phúc. Nhưng tôi cảm giác mình có một chút gì đó vắng lặng, thiêu thiếu trong lòng. Tôi không còn được sống chung nhà với Ran nữa, và hình như tôi đã để sợi chỉ đỏ buông dần, từng sợi một. Đúng là dạo này, cô ấy có vẻ xa cách với tôi cùng bạn bè trong lớp, khi đến trường thì được ông bác cùng cô Eri đưa đón, Ran cũng nghỉ tham gia câu lạc bộ Karate. Cô ấy không còn là cô nữ sinh năng động thường ngày, thay vào đó là một bộ mặt xanh xao mệt mỏi. Tôi đã cố gặng hỏi thì cô ấy bảo ổn, hỏi Sonoko thì cậu ấy không biết, hỏi tên Hattori ngăm đen xem Ran có nói chuyện gì đặc biệt với Kazuha không, hắn chỉ biết lắc đầu. Rốt cuộc đã có chuyện gì đây chứ? Ran đang giấu tôi điều gì?[/
    -----------------------------------
    Ngày...tháng...năm
    Mới đó đã một năm trôi qua rồi. Ran ngày càng tiều tụy và xanh xao hơn. Và hình như cô ấy không đi được nữa. Hôm qua, trước cổng trường đại học, tôi thấy bác Kogoro đang đỡ Ran ngồi lên chiếc xe lăn điện, cô ấy gạt cần điều kiển để đi vào trong. Cô ấy đúng là đang không ổn chút nào. Ran có thể đã bị liệt, và khả năng cao không đi được nữa... nhưng tại sao Ran phải giấu bạn bè, kể cả tôi và Sonoko, người bạn thân thiết nhất của cô ấy? Tôi đã tử hỏi bè bạn trong lớp đại học, họ nói rằng tuy Ran bệnh nhưng cô ấy rất kiêu căng và gần như không coi ai ra gì. Tôi như chết trân khi nghe câu nói ấy, bởi vốn dĩ xưa nay Ran là một cô gái tốt bụng hòa đồng, dễ chịu và khiêm tốn, cớ sao lại như thế này? Ran bây giờ thay đổi từ ngoại hình đến tính cách. Mái tóc dài mềm mượt thơm mùi hoa lan dịu nhẹ bây giờ được cắt ngắn đến sau ót, nét mặt từ vui vẻ hòa đồng chuyển sang kiêu kì khó chịu. Nụ cười tỏa nắng luôn thường trực trên môi giờ biến thành một cái nhăn mặt khó chịu. Đến thật buồn. Tôi không biết căn bệnh gì gây khó khăn và buồn bã cho Ran đến như vậy? Tôi thề nếu căn bệnh ấy là hình, tôi sẽ cấu xé, hành hạ đến kì nát vụn mới thôi.
    Còn nữa...
     
  6. Aoyama Hamika

    Aoyama Hamika ♥☆♡Nhặt từng hạt nắng dưới cơn mưa vội vã… ♥☆★ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/12/2015
    Bài viết:
    1.397
    Lượt thích:
    8.146
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    アマチュア作家
    Trường:
    学校の夢
    Tiếp theo phần 1
    Ngày...tháng...năm
    Hôm nay lại đến ngày kiểm tra của thuốc giải. Haibara cứ bắt tôi kiểm tra, ban đầu là 2 ngày 1 lần, tiếp đó là 1 tuần một lần, một tháng một lần và giờ là 3 tháng. Ngày thường tôi thấy mình đã khỏe mạnh và bình phục, nhưng cô nàng này cứ bắt tôi theo dõi tình trạng sức khỏe thường xuyên. Vậy mà bây giờ lại khác. Tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, chân tay rã rời, mắt mũi hoa lên. Cô nàng khó tính đưa cho tôi một vốc thuốc, dặn tôi uống ngày sáu lần, cách mỗi lần là bốn tiếng khiến tôi ngao ngán. Tôi liên tục bị các cơn đau giày vò, hành hạ. Tôi không còn có thể phá án được nữa. Tôi phải chịu những tác dụng của thuốc giải đến bao giờ?
    Ngày...tháng...năm
    Hôm nay, tôi cảm thấy dễ chịu và thoải mái hơn. Những cơn đau giảm dần, tôi đã có thể đi làm việc và phá án trở lại, tuy số lượng vụ án chỉ có 10 vụ/ngày, bằng một phần ba số công việc trước đó, nhưng tôi cảm thấy mình được trở lại chính mình, tuy có vất cả, nhưng tôi cảm thấy vui.

    Ngày...tháng...năm
    Hôm nay Ran đã chủ động gọi cho tôi. Cô ấy bảo có chuyện muốn nói.

    Khi ra đến điểm hẹn để gặp Ran, vẫn còn sớm mười phút. Tôi đợi.

    Khoảng hai mươi phút sau, một chiếc xe lăn dần được lăn tới. Ran ngồi đấy, mỉm cười dịu dàng. Hôm nay, có vẻ cô ấy thật xinh đẹp với chiếc váy quá đầu gối, mái tóc ngắn sau ót đã dài ra một chút, kiểu như tóc bunpe. Ran khẽ nói:

    - Xin lỗi, tớ đến trễ. Để cậu phải đợi lâu.

    Toi quay qua cười:

    - Cậu đang nói gì vậy? Cậu lăn từ nhà đến đây vậy là còn sớm, ngốc ạ.
    ....

    Chúng tôi nói chuyện với nhau. Ran nói:

    - Xin lỗi cậu, vì suốt thời gian qua đã tỏ ra vẻ cao ngạo. Tớ thật sự không muốn thế.

    - Nhưng tại sao, trước mặt mọi người, cậu lại như vậy chứ?

    Ran đang hít một hơi thật sâu, nhẹ giọng:

    - Tớ ghét sự thương hại. Khi mọi người nhìn tớ với ánh mắt tội nghiệp cho kẻ bị tàn tật, rồi có nhiều người lại nói rằng trình độ của tớ không học nổi đại học, thật sự tớ thấy giận về hành động của họ. Tớ bị bọn họ ném những hộp cơm mà tớ chưa kịp ăn, hất tung li nước vào người tớ. Tớ muốn tạo ra một vỏ bọc mạnh mẽ và chứng rắn, cố vươn lên trong học tập, tớ muốn mọi người thấy rằng, dù tớ bước vào giảng đường bằng một chiếc xe lăn, nhưng mắt tớ nhìn, tai tớ nghe, tay tớ chép thì tớ có thể học tốt.

    Tôi nhìn cô ấy với vẻ ngạc nhiên tột độ. Từ lúc nào mà cô ấy trở nên mạnh mẽ vậy? Ran thật kiên cường, thế nhưng có lúc tôi lại trách thầm cô ấy. Ran không còn là một cô gái yếu đuối, nhút nhát nữa thay vào đó là một con người sâu sắc đến như vậy.

    Mãi suy nghĩ, tôi không để ý rằng, Ran đã nói tiếp:

    - Tớ sẽ ra nước ngoài để chữa bệnh, Shinichi ạ. Nếu thành công, tớ sẽ lại là một cô gái bình thường như bao cô gái khác, còn thất bại thì tớ sẽ chết.

    Tôi nghe vậy, trong tim cảm thấy buốt nhói. Cô ấy sẽ trải qua một thời kì để giành giật sự sống và cái chết ư? Tôi không muốn như vậy chút nào, bởi lẽ, tôi có thể sẽ không nhìn thấy Ran nữa, nhưng cô ấy vẫn còn rất trẻ, cần có nhiều dự định cần làm.

    Như nhìn thấy vẻ lo lắng hiện lên khuôn mặt tôi, Ran mỉm cười trấn an:

    - Chắc chắn không sao, bởi tớ tin rằng, mọi người luôn cố gắng hết sức và trời luôn ủng hộ cho chúng ta.

    Tôi gật đầu. Với ý chí và nghị lực phi thường của cô ấy, tôi tin rằng Ran sẽ vượt qua được.

    Ngày...tháng...năm
    Mới đó mà thật nhanh, đã sang tháng thứ tư. Ran gửi mail cho tôi, nói rằng tuy quá trình điều trị khiến cô ấy kiệt sức, Ran vẫn đang tập luyện từng chút một. Bệnh tình đã có tiến triển, tuy là chậm, nhưng các bác sỹ cho rằng, đó là sự cố gắng không mệt mỏi của cô. Tôi lấy làm vui mừng vì điều này, dù cơ thể của tôi đang đau đớn. Tôi cảm nhận được bàn tay và cả cơ thể của tôi đang run theo nét chữ, mắt nhìn chữ được chữ không...

    End Shinichi POV
    ----------------------
    Shinichi ngã gục xuống bàn, thân nhiệt tăng nhanh, hơi thở dồn dập. Anh dần chìm vào trạng thái hôn mê, nhưng vẫn cảm nhận được vẻ mặt hoảng hốt của mẹ, vẻ mặt lo âu của ba, sự sốt sắng tìm thuốc của Shiho
    và vẻ mặt căng thẳng của bác tiến sỹ.
    End P1
    ________________
    Cuối cùng cx xong, mệt quá. Em viết vội, có gì sai sót xin mọi người chỉ giáo. Hiện giờ em đang nghĩ hai ý tưởng, một là HE, hai là SE. Mua mọi người thế nào ạ?
    Mọi người hãy thích HE hay SE ạ? Mong mọi người góp ý để em lên ý tưởng sớm
     
  7. Aoyama Hamika

    Aoyama Hamika ♥☆♡Nhặt từng hạt nắng dưới cơn mưa vội vã… ♥☆★ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/12/2015
    Bài viết:
    1.397
    Lượt thích:
    8.146
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    アマチュア作家
    Trường:
    学校の夢
    P2-Ran POV
    Ngày...tháng...năm...
    Tôi chậm chạp lăn chiếc xe của mình về phòng. Hôm nay lại một lần nữa tôi cảm thấy kiệt sức. Tôi đã nói dối Shinichi về căn bệnh của mình, vì vốn dĩ là bệnh nan y thoái hoá tiểu não. Khi tôi biết điều này tôi hết sức đau đớn và tuyệt vọng. Căn bệnh đã cướp tương lai, cướp sự sống của tôi. Tôi đã từng hét lên, tại sao ông trời thật bất công, định mệnh khiến tôi phải chịu đựng, hằng ngày nhìn thấy khả năng hoạt động của cơ thể mất đi. Đầu tiên là phải ngồi xe lăn, sau đó thì việc viết và nói trở nên thật khó khăn. Mỗi lần nhìn thấy dòng chữ ngày càng nghệch ngoạc, nước mắt tôi lại trực trào. Tôi cố tạo cho mình một vỏ bọc hoàn hảo, nhưng tôi không thể kìm lại sự yếu đuối trong lòng, tôi không được như cô gái ấy - Aya. Tôi biết chị đã cố gắng rất nhiều để ra đi một cách bình an, thanh thản. Chị sống và không ngừng cố gắng, chị thật sự rất kiên cường. Tôi nhẹ thở dài. Chị ấy có một gia đình ấm áp, những tiếng cười vui vẻ. Tôi thì chẳng có gia đình hạnh phúc. Cuộc sống của tôi là những ngày thiếu vắng bóng mẹ, ngày ngày nhìn người bố nát rượu nhậu nhẹt say xỉn, người làm cho tôi thấy tin tưởng nhất chính là cậu -Shinichi. Cậu là một con người trên mức đặc biệt, không phải vì cậu thông minh, đẹp trai hay hiểu nhiều biết rộng, mà cậu đặc biệt vì dũng cảm, tốt bụng và...ngốc nghếch. Tôi thấy những điều ấy tạo ra một Shinichi của ngày hôm qua. Tại sao lại là hôm qua ư? Bởi tôi vừa nhận được thông báo của Shiho, một người bạn của Shinichi và là cộng sự của cậu, nói cậu ấy bị tác dụng phụ của thuốc giải và lâm vào tình trạng nguy kịch, tôi cảm thấy thật lo.

    Ngày...tháng...năm...
    Tôi vừa nhận được tin tức của Shinichi, cậu ấy đang lâm vào tình trạng gần như là sắp chết. Những biểu hiện cho thấy Shinichi không phản ứng với môi trường xung quanh, tức cậu ấy đang sống thực vật. Shiho đã điều ra một thứ thuốc có tên gọi là Mahare 1608, một thứ thuốc vô cùng nguy hiểm. Nó có thể là con dao hai lưỡi, hoặc cứu Shinichi trở lại với cuộc sống này hoặc có thể sẽ giết Shinichi. Shiho cũng đã gửi mẫu thuốc sang cho tôi, vì tôi nếu không mắc bệnh cũng sẽ trở thành một bác sỹ y dược. Việc kiểm tra rất dễ với người khác nhưng với tôi nó không hề dễ chút nào. Khả năng cầm nắm của tôi giảm rõ rệt, vì thế nên khi cầm thuốc, nó rất dễ bị tuột và rơi xuống đất khiến tôi khổ sở. Tất nhiên tôi có thể nhờ mẹ hoặc y tá cầm để tôi xem xét, nhưng tôi không muốn. Tôi nghĩ một chuyện cỏn con như vậy mình không nên nhờ người khác giúp, và nó cũng sẽ giúp tôi trong việc luyện tập các ngón tay. Khi kiểm tra xong, tôi thấy khả năng thành công của nó chỉ có một nửa, thú thật tôi hơi lo lắng. Tôi bồn chồn vì Shinichi sẽ phải uống một viên thuốc như vậy.

    Ngày...tháng...năm
    Hôm nay ở chỗ của Shinichi diễn ra một cuộc thảo luận hết sức gay gắt, nói về vấn đề có nên cho Shinichi thuốc thuốc giải hay không, bởi vì nó không an toàn, thế là họ kêu Shiho và gọi điện sang bên này cho tôi, bảo tôi với Shiho dẫu sao cũng là bạn thân của Shinichi, lại là hai nhà hoá học về y dược, chắc sẽ đưa ra một ý kiến đúng đắn. Tôi có vẻ như khiến mọi người hơi bất ngờ khi tôi khuyên nên cho Shinichi uống thuốc, bản thân tôi nghĩ rằng, Shinichi có thể vượt qua được cơn biến chứng này, bởi niềm tin của tôi chưa bao giờ sai lệch. Shiho, bà Shinichi và tiến sỹ Agasa cũng đồng ý với tôi, bởi họ cho cho rằng cậu ấy đủ kiên cường để vượt qua.

    Tôi hy vọng rằng cậu có thể vượt qua được...
    ________________
    Phù cuối cùng cũng xong phần 2, có thể hơi thiếu nước mong mọi người comment nhận xét. Trên 3 comment em viết tiếp, không chắc em chẳng còn động lực để viết tiếp.
    Hy vọng mọi người ủng hộ
    Thân
    Author
     
  8. Miko chan

    Miko chan Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/12/2015
    Bài viết:
    659
    Lượt thích:
    3.796
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Lời đầu tiên nhận xét fic của em, về nội dung, ở đây ss thấy phần 2 nó hơi ngắn quá. Vì là POV nên cảm xúc, suy nghĩ của nhân vật phải được bộc lộ nhiều hơn, cần lắng đọng nội tâm chút nữa. Ví dụ như lúc Ran thổ lộ bệnh của mình, em nên đưa ra một số thời gian mà cô ấy sống trong bệnh tật như thế nào để ta thấy nó gây đau đớn cho Ran nhiều ra sao, hơn cả những câu bộc lộ cảm xúc trực tiếp trên.
    Còn chỗ "tôi bồn chồn vì Shinichi sẽ pjari uống một viên thuốc như vậy" , ss thấy từ "bồn chồn" không hợp lý trong tình huống này. Sao em không thay nó bằng từ"lo lắng" chẳng hạn?

    Về trình bày, chỉ cần cách ra chút là ok

    Thôi, em viết tiếp đi, ss góp ý vậy, còn lại sửa là em, cố lên.
     
  9. Tra Lạc Mí

    Tra Lạc Mí Thiên chân Vô tà Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/4/2013
    Bài viết:
    1.621
    Lượt thích:
    5.466
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Vẽ truyện, viết báo
    Trường:
    Đào tạo chăn gà
    ss thấy văn phong của em rất dễ nghe nhưng có lẽ mn cần có 1 câu chuyện logic nào đó chứ k phải chỉ là những dòng nhật ký suông, em nên cho tình tiết nào đó để có thể gây chú ý chút, như là việc Ran đã vượt qua căn bệnh như thế nào ? hay là việc shin chịu tác dụng phụ em nên kể rõ ra. ss thấy phần em viết khá là giống với phần mở đầu ( chỉ để giới thiệu ý ) của vài fic mà ss đã từng đọc qua.
     
    A. S. KIBI 14131, Miko chanCo Be Cau Kinh thích điều này.
  10. Aoyama Hamika

    Aoyama Hamika ♥☆♡Nhặt từng hạt nắng dưới cơn mưa vội vã… ♥☆★ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/12/2015
    Bài viết:
    1.397
    Lượt thích:
    8.146
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    アマチュア作家
    Trường:
    学校の夢
    @Tra Lạc Mí em sẽ viết tiếp lần này là ngôi kể thứ ba nên sẽ cụ thể và rõ ràng hơn, mong ss tiếp tục ủng hộ :)
     
    tho ngocA. S. KIBI 14131 thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Shortfic Nhật ký Diễn đàn Date
[Shortfic] Vĩ Thanh Đang viết / đang dịch 06:36 ngày Thứ hai
[Shortfic] Bé con, chúng ta không phải là anh em! Conan Fan Fiction 30/4/2020
[Shortfic] Bé, con, chúng ta không phải là anh em! Detective Conan 30/4/2020
[Shortfic] Nhật ký của một người mẹ. Truyện dài 14/9/2017
[Shortfic] Nhật kí đơn phương Đã hoàn thành 28/3/2014
[Shortfic] Nhật ký vô hình Đã hoàn thành 27/2/2014

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP