[Shortfic] Hoa lan...

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi Aoyama Hamika, 29/1/2016. — 7.826 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. Aoyama Hamika

    Aoyama Hamika ♥☆♡Nhặt từng hạt nắng dưới cơn mưa vội vã… ♥☆★ Thành viên thân thiết

    [Shortfic] Hoa lan...

    Title: Hoa lan...
    Author: Hamika
    Pairings: ShinRan
    Ratting: K+
    Genre: Tình cảm
    Status: Đang tiến hành
    Dislamer: Nhân vật của tác giả. Fic này số phận họ thuộc về em :)
    Summary:
    Ngày xưa, em là một đóa hoa lan trắng
    Tinh khiết, mỏng manh, dịu dàng.

    Hôm nay em trở nên đổi khác
    Là một cành lan tím biếc, quyến rũ, xinh đẹp, mạnh mẽ

    Anh đã làm cành hoa trắng rung động
    Vậy có làm rung động được trái tim em hôm nay?


    Fic này em tặng cho ss @Violet SR, Bạn cùng các fan ShinRan :). Mong mọi người ủng hộ
     


    tho ngoc, mai310, SR_TINA19 bạn khác thích điều này.


  2. ♥ Kaito Kid ♥

    ♥ Kaito Kid ♥ Gió... có nắm bắt được không? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/12/2015
    Bài viết:
    51
    Lượt thích:
    205
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Người dưng giữa dòng đời
    Tỉ à, dạo này tỉ chăm chà bá à nha! Đăng fic nhiều dễ sợ, nhưng không sao muội vẫn nuốt được tuốt, muội " tốt bụng" lắm! Ái chà, nghe cái sum là coi chừng có chuyện vui để coi rồi đây. Nếu chiếu theo cái tầm suy nghĩ ( hạn hẹp+ đơn giản) của muội thì có lẽ Ran yêu Shinichi nhưng không được đáp lại khiến Ran từ một người hiền lành trong sáng trở nên quyến rũ và sắc sảo, sau đó lại khiến Shinichi bị mê hoặc, hai anh chị diễn phân cảnh mèo vờn chuột nhưng cuối cùng, tình yêu cũng chiến thắng, Ran và Shinichi lại quay về bên nhau... bla... bla... Muội đoán vậy thôi, còn quyền quyết định là ở tỉ. Tỉ viết nhanh nha, muội lót dép hóng!!! ♥♥♥♥♥♥♥♥
     
    Angelran-neechan, Miko chan, Shivalkira2 bạn khác thích điều này.
  3. Aoyama Hamika

    Aoyama Hamika ♥☆♡Nhặt từng hạt nắng dưới cơn mưa vội vã… ♥☆★ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/12/2015
    Bài viết:
    1.396
    Lượt thích:
    8.158
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    アマチュア作家
    Trường:
    学校の夢
    Vào mùa xuân năm ấy, trên sân trường đại học đa ngành Tokyo đầy nắng, dưới những dãy hành lang nhộn nhịp, người ta có thể nhìn thấy hai con người, một nam một nữ đi song hành cùng nhau. Cả hai trông vô cùng vui vẻ và hạnh phúc. Chàng trai cười với cô gái:

    - Ran này, em càng ngày càng xinh đẹp đó nha. Mỗi lần nhìn em anh cảm thấy lo lắng nhiều hơn.

    Ran hơi ngạc nhiên, tại sao Shinichi lại lo lắng nhỉ? Cô đã làm phiền gì đến anh sao?

    - Đừng quá ngạc nhiên như thế. En ngày càng xinh đẹp, em như một hành tinh có rất nhiều vệ tinh xung quanh, như một bông hoa rực rỡ có nhiều ong bướm vây lấy, làm sao anh không lo được đây hả em?

    Ran mỉm cười đỏ mặt, khẽ cúi đầu xuống, thỏ thẻ:

    - Anh đừng nói quá, làm gì có con ong nào vây lấy em ngoài anh chứ? Mà không, em phải là vệ tinh xung quanh anh mới đúng, chàng thám tử ngốc nghếch ạ.

    Shinichi đưa tay véo mũi cô một các tinh nghịch, cười:

    - Tâm hồn anh sẽ luôn là vệ tinh ở bên cạnh em dù có thế nào đi nữa.

    Ran không nói gì, mặt ửng hồng dưới trời nắng, nhưng không biết là do nắng hay ngượng. Shinichui nhìn cô hồi lâu, nhớ lại những khó khăn, gian khổ. Cô đã chiến đấu cùng anh, giành giật mạng sống từ tay tử thần cùng anh.

    Flashback

    Vào năm năm trước, khi anh và cô mười tám tuổi, người đồng đội của anh, Haibara Ai, tức Miyano Shiho đã bào chế thuốc giải thành công từ cây rượu thuốc quý của trung hoa. Shinichi quyết định nói lời tạm biệt với Ran trong hình hài Conan, và anh vẫn giấu cô sự thật. Anh nói với Shiho rằng anh thật sự muốn nói cho cô biết, nhưng, anh không thể để cô lo lắng vì anh. Shinichi biết rằng, cuộc chiến với tổ chức áo đen thật sự rất nguy hiểm, nếu may mắn, anh có thể lành lặn trở về, nếu không may thì sẽ thương tật nhẹ, còn nếu tệ hơn, anh có thể chết. Anh vạn lần không muốn mất cô, nhưng Shinichi cũng biết rằng, nếu cứ trói buộc chuyện tình cảm này, Ran sẽ đánh mất nhiều điều mà một người con gái có. Shinichi hy vọng có một người đàn ông nào đó thay anh chăm sóc cô thật chu đáo. Sẽ an ủi cô mỗi khi cô buồn, sẽ chia sẻ niềm vui trong cuộc sống, sẽ cho cô một bờ vai ấm áp để tựa và cuối cùng là một gia đình hạnh phúc. Anh quyết định gặp cô để nói lời từ biệt dù trong lòng anh đang rỉ máu. Khi nghe Shinichi nói lời tạm biệt, Ran linh cảm rằng anh sẽ rời đi mãi mãi. Cô muốn hỏi xem có chuyện gì, nhưng cô biết chắc rằng anh sẽ không chịu trả lời. Cô bèn nghĩ ra một cách.

    Ran giả vờ rời khỏi bàn trước rồi núp vào một gốc cây gần đó, theo dõi động tĩnh của Shinichi. Anh không có vẻ gì là nhanh nhạy như thường ngày, trông Shinichi buồn bã và mệt mỏi nhiều hơn. Cô bám theo đến khi về nhà anh, thấy một chiếc xe cỡ lớn đậu ở trước cửa. Shinichi nói với người đàn ông đội mũ nỉ đen đừng gần đó:

    - Chúng ta đi được rồi ạ.

    Ran thấy người đàn ông ấy hỏi lại anh:

    -Cậu thật sự quyết định tham gia cuộc chiến lần này? Nó thật sự quá nguy hiểm, nếu không trở về, thì cô ấy sẽ buồn lắm đấy. Suy nghĩ cho kĩ trước khi quyết định nhé.

    Shinichi trả lời, trong giọng nói đầy trầm buồn nhưng đầy tự tin:

    - Anh Akai,Em cũng muốn cô ấy biết được sự thật, nhưng cô ấy phải lo lắng vì em nhiều hơn, khóc và buồn vì em nhiều hơn. Đó là điều mình không hề muốn, nhưng em không nên làm người khác, nhất là Ran, tổn thương. Thà mình chịu đau một chút, nhưng không thể làm người khác cảm thấy phiền lòng và luôn hạnh phúc là được.

    - Cậu là một chàng trai tốt. Hy vọng điều tốt lành sẽ đến với cậu, và cả chúng ta.

    Akai nhận xét. Vừa dứt câu, một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên:

    - Tớ muốn tham gia nữa, Shinichi.

    Shinichi quay lại, một chút ngạc nhiên, rồi anh phản lại, giọng gay gắt:

    - Chuyện này rất nguy hiểm, có biết không?

    -Không sao, miễn là luôn được đồng hành và giúp đỡ cậu, dù có bao khó khăn tớ cũng vượt qua được hết. Hãy cho tớ tham gia, tớ hứa sẽ không làm ghánh nặng cho cậu và mọi người đâu, hãy tin ở tớ.

    Vẻ mặt dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng cương quyết. Sau khi đội trưởng Jammes quyết định tiến hành chậm lại một ngày để kiểm tra sức khỏe, thực lực cho Ran và để cô chuẩn bị, mọi thứ đã bắt đầu.

    Trong thời gian chiến đấu với tổ chức, là những ngày cực nhọc của Shinichi, Akai và mọi người. Hai viên đạn bạc ra sức chống trả, tổ chức cũng yếu dần. Dù rất mệt, nhưng mọi người thấy vui vì tổ chức sắp sụp đổ, tên trùm lúc đó cũng sắp lộ diện.

    Cứ tưởng mọi thứ đều suôn sẻ, nhưng lúc sắp bị bắt, trên Gin đã kịp lấy súng ra, bắn vào Shinichi hai phát đạn. Trong lúc bệnh tình nguy kịch, anh kịp nghe lời đề nghị hiến máu của Ran. Một lần nữa, dòng máu của cô lại chảy trong người anh, mang theo tình yêu và sự chân thành.

    Suốt thời gian Shinichi nằm viện, Ran luôn ở bên chăm sóc, cô tức trực bên anh, nhiều lúc cô quá mệt nên nằm ngủ đi. Nhưng dù thế, cô vẫn cố gắng. Khi vết thương anh lành trở lại, anh đã nói lời yêu cô. Mọi thứ cứ thế mà trôi qua, tốt đẹp và hạnh phúc.
    End Fashback
    Shinichi mỉm cười khi nhớ lại chuyện ấy. Shinichi cứ nghĩ rằng sau chuyện ấy, tình cảm của hai người sẽ không còn tốt đẹp như xưa, nhưng không, họ ngày càng thân thiết và chính thức thành một cặp. Shinichi thở dài não nề khi nhớ lời mẹ nói vào sáng nay, rằng anh phải sang New York để giải quyết một số chuyện. Anh sẽ phải rời xa Ran nữa rồi.

    - Ran này, sáng nay mẹ anh mới gọi anh. Mẹ bảo anh nên sang New York hai năm để giải quyết công chuyện, em chịu mất hai năm để chờ anh không?

    Ran nhìn Shinichi. Anh lại bỏ cô đi nữa rồi. Anh sẽ khiến cô rơi những giọt nước mắt vào mỗi tối, sẽ khiến cô khóc thầm trong đêm. Nhưng cô gật đầu, vì cô không thể trói buộc anh với cuộc sống hiện tại, cô muốn để anh đi, cô đợi anh ở đây, và cũng bước theo con đường mà mình lựa chọn.

    Ngày tiễn anh, Ran đã cười thật tươi. Cô không muốn anh phải lo lắng vì mình quá nhiều, cô muốn anh nghĩ rằng cô vẫn không sao, sẽ yên tâm rời bước. Về phần Shinichi, anh biết cô cố tỏ ra mạnh mẽ để anh yên lòng, chứ thật sự không được như thế.

    Khi máy bay chuẩn bị cất cánh, Ran nhìn anh bước lên qua lớp kính, hy vọng anh lên đường bình an.

    Trong thời gian Shinichi đi vắng, cô và anh vẫn liên lạc với nhau đều đều. Cô khoe anh là cuối cùng cũng có bằng luật sư, đôi khi cô ăn nói cũng sắc sảo hơn nữa, nhưng trong mắt anh, cô vẫn là một cành lan trắng dịu dàng.

    Thế rồi công việc của Shinichi ngày càng bận rộn, anh ít có thời gian chăm sóc, gọi điện cô hơn, chỉ một tuần anh mới có thể gọi cô một lần, nhưng cả hai vẫn chia sẻ cùng nhau, có một sự đồng điệu trong công việc, nên cả hai càng thân thiết và thấu hiểu nhau hơn dù ở xa nửa vòng trái đất. Nhưng thời gian họ dành cho nhau ít dần, ít dần vì công việc quá bận rộn, Shinichi và Ran vài tháng mới gọi nhau một lần, một lần khoảng năm phút. Tình cảm của họ tưởng đã phai đi, nhưng không, nó gắn chặt keo sơn lại, họ còn mong đối phương rất nhiều.

    Công việc của Ran ngày càng thuận lợi, cô tiếp nối mẹ mình, là một luật sư giỏi. Cô liên tục thắng kiện, được báo chí và mọi người ca tụng rất nhiều, nhưng bên cạnh đó, cũng không ít kẻ ghen ghét, muốn hãm hại cô, và cũng từ đây, bi kịch mới bắt đầu.

    Vào ngày hôm ấy, Ran có việc phải ở lại văn phòng vào buổi tối, cô có rất nhiều việc phải làm. Khi xong việc, cô sửa soạn để ra về, cô bỗng bị một ai ôm chặt phía sau, gõ mạnh lên đầu và bỏ chạy. Ran nằm đó, giữa một vũng máu trong phòng
    End part 1
     
    tho ngoc, mai310, Physiology20 bạn khác thích điều này.
  4. Aoyama Hamika

    Aoyama Hamika ♥☆♡Nhặt từng hạt nắng dưới cơn mưa vội vã… ♥☆★ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/12/2015
    Bài viết:
    1.396
    Lượt thích:
    8.158
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    アマチュア作家
    Trường:
    学校の夢
    Part 2

    Ran nằm đó, giữa vũng máu nhơ nhớp đỏ thẫm chảy ra từ miệng và đầu mình. Cô cảm thấy mình càng ngày càng đuối, mắt mờ, hơi thở dồn dập. Cô cố bật ra thành tiếng yếu ớt, đôi mi nhắm chặt lại. Một cái bóng mờ ảo hiện lên trước mắt cô với vẻ mặt lo lắng.

    " Tại sao lúc nào em gặp khó khăn, em cũng chỉ nhìn thấy anh...tại sao bao giờ em mệt mỏi anh cũng đến bên em..."

    " Em buồn ngủ quá rồi Shinichi à, em càng cố gắng mở to mắt thì mí mắt như muốn trĩu xuống..."

    "Hãy đưa em khỏi đây đi Shinichi, em cảm thấy khó chịu quá...Em không muốn ở đây nữa đâu..."

    "Shinichi..."

    Ran nhìn cái bóng mờ trước mắt mình, nghĩ thầm trong đầu. Nhưng cái bóng ấy càng lúc càng nhạt nhoà đi, cô cũng đã mất dần ý thức.

    Rồi cô cũng nhắm chặt đôi mắt lại, và không nghe thấy điều gì xung quanh nữa.
    ******<3<3<3<3******

    New York: Trụ sở FBI

    Shinichi ngồi trước màn hình máy tính, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ. Anh mới vừa nhận được một vụ án xuyên quốc gia. Bản thân là một sếp trẻ của FBI, anh phải đối mặt với bao tình huống nan giải. Lật từng trang hồ sơ về vụ án, anh biết rằng tên phạm nhân này ngày xưa bị dính vào vụ án cướp giật, thuê luật sư bào chữa nhưng không được giảm án, thế nên sau khi ra tù, hắn tìm đến vị luật sư kia, ra tay sát hại rồi bỏ trốn. Không dừng lại ở đó, hắn tiếp tục ra tay hãm hại những luật sư có ngoại hình giống với nữ luật sư ấy: tóc dài, thân hình mảnh dẻ và đôi mắt to tròn. Hắn đã trốn ra nước ngoài, tiếp tục gây tội với những luật sư có tiếng trong vùng đất mà hắn đi qua.
    Phạm vi hoạt động : Mỹ(Acmerican), Anh(London), Pháp(Pari) và Nhật( Tokyo)

    Shinichi lướt nhanh qua những con chữ, rồi chợt khựng lại. Anh tự đặt ra câu hỏi: tên đó cũng sang Nhật sao? Hắn sẽ hãm hại những luật sư có tiếng ở đó. Anh gật mình. Ran cũng là một luật sư rất giỏi, lại có tóc dài, mắt to, thân hình lại mảnh mai nữa chứ. Shinichi vội nhoài người về phía trước chụp lấy điện thoại, anh trượt nhanh trên màn hình cảm ứng, định gọi cho cô. Nhưng khi anh vừa định chạm nút gọi thì mẹ anh - bà Yukiko điện đến.
    Shinichi thở dài. Mẹ anh luôn gọi điện đến trụ sở như thế. Bà luôn coi anh như con nít, hở chút là hỏi thăm.

    Nhưng lần này Shinichi cảm thấy khá lo lắng, lòng anh dấy lên một chút bất an về cuộc gọi này. Anh hồi hộp bắt máy:

    - Có chuyện gì không mẹ?

    Bà Yukiko trả lời, giọng buồn bã pha chút lo âu, thêm chút nghẹn ngào:

    - Bé Ran nó...nó...bị đánh lén...chấn thuơng sọ não...nguy kịch...cấp cứu...phẫu thuật...khó qua khỏi...

    Bà Yukiko như đang khóc. Anh cảm nhận được câu nói đứt quãng, không đầu không cuối, nhưng anh hiểu được những gì mẹ nói...con tim anh hiện giờ đau lắm, đau thắt ngực, buốt nhói. Anh còn nghe được tiếng mẹ vỡ oà, khóc nức nở. Anh đau giống như con tim anh bị dao cứa vào rỉ máu. Anh uất hận kẻ làm cô ra nông nổi này. Trong cơn đau không gì tả xiết, anh vô tình làm rơi tập hồ sơ. Anh liên tưởng ngay đến vụ của cô, rồi nói với mẹ:

    - Con sẽ về ngay. Mẹ đợi con một lúc nhé.

    Nói rồi Shinichi cúp máy. Anh đứng dậy, mặc lại áo vest, tay cầm tập hồ sơ bước đi.

    Đến một căn phòng của sếp James Black, anh gõ cửa bước vào:

    - Cháu có chuyện muốn nói, ông James.

    James hôm nay thấy Shinichi đến, bèn hỏi:

    - Cháu cần ta giúp gì, chàng trai trẻ?

    Shinichi ngồi xuống và trình bày rõ vụ việc về Ran, đồng thời ngỏ ý muốn xin ông cho phép về Nhật để nghiên cứu sâu hơn về vụ án về tên tội phạm nguy hiểm.

    Ông James ngẫm nghĩ một lúc rồi nói với anh:

    - Ta cũng định giao cho Blacury đến Nhật để tìm hiểu kĩ hơn vụ án hãm hại luật sư vì cháu còn có vài vụ án về sát nhân hàng loạt chưa được giải quyết, nhưng ngẫm đi tính lại thì Blacury cậu ấy chưa bao giờ đến Nhật, cũng không thông thạo ngôn ngữ này cho lắm. Ta sẽ bàn giao vụ sát nhân hàng loạt này cho cậu ấy, còn cháu thì hãy về sửa soạn đồ về Nhật đi. Gửi lời đến bạn gái cháu, hãy mau hồi phục nhé.

    Shinichi gật đầu thay cho lời cảm ơn rồi chào James, anh bước ra ngoài, tiến tới bãi đỗ xe và chạy thẳng về nhà chuẩn bị đồ đạc, chỉ hơn hai tiếng sau là họ có mặt ở sân bay để chuẩn bị khởi hành.

    Hơn một ngày sau, Shinichi và ông bà Kudo đã hạ cánh. Không kịp về nhà cất đồ, cả ba người đón taxi đến bệnh viện. Vừa tới nơi, họ thấy một khung cảnh thật buồn. Bác tiến sĩ ngồi im mặt bất lực, Shiho ngồi buồn xo, Kazuha, Hattori đứng lặng, Sonoko và bà Eri mắt sưng như vừa khóc, ông Mori đi đi lại lại một cách lo âu...

    - Chào...mọi người.

    Shinichi cất tiếng một cách khó khăn.

    Mọi người ngước mắt lên, nhìn thấy đấy, nghe thấy đấy, nhưng không ai trả lời. Họ chỉ thở dài đánh thượt.

    Shinichi ra hiệu, hỏi xem có được vô phòng Ran chưa, bà Eri gật đầu. Anh bước nhẹ vào phòng, nơi có người con gái nhỏ bé nằm ở đấy. Anh khẽ lại gần, ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường bệnh và chăm chú nhìn Ran.

    Đầu và cánh tay cô được quấn băng kín mít, da dẻ xanh xao, người thì gầy hơn trước. Chỉ mới có ba ngày mà Ran trở nên thế này sao? Gầy gò, xanh xao, ốm yếu.

    Shinichi khẽ nắm lấy bàn tay Ran. Lạnh lẽo là từ có thể nói lúc này. Vẫn là bàn tay đó, nhưng khi xưa nó mềm mại, ấm áp lắm. Nó không cứng đơ, lạnh lùng như thế này.

    Shinichi cắn môi căm tức. Tên phạm nhân ấy đúng là một người xấu xa. Hắn đã giết hại, gây thương tích cho những người vô tội để tự thỏa mãn thù hằn cá nhân của mình. Gây ra cho người anh yêu một vết thương thật lớn. Anh phải sớm bắt hắn vào tù, bắt hắn nhận tội trước công lí và pháp luật.

    End part 2
    ..........be continue..........
     
    tho ngoc, mai310, Physiology14 bạn khác thích điều này.
  5. Hasegawa Tomomi

    Hasegawa Tomomi Boss thích cắn người Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/10/2015
    Bài viết:
    56
    Lượt thích:
    1.432
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Chỉ là một chút viết lách
    Trường:
    Ngốc nghếch
    Màu chói quá a~.... Chị đau mắt, em thông cảm nha, mắt chị vốn yếu, đau kính cũng hay bị nhức mỏi này nọ.
    Nào nào em gái, slow cái cho chị coi với, em phóng nhanh quá chị đuổi theo không kịp.
    Ý tưởng của em, lạ, có cách sáng tạo tốt. Lạ ở đây không phải là chuyện em viết tiếp câu chuyện mới về cuộc đời của hai anh chị ấy sau này - một câu chuyện mà có thể nói từ tình tiết, nhân vật, kết cấu gần như toàn bộ là do em - mà là ở ý tưởng hình thành. Chỗ này tóm gọn lại đi, là chị nói em có nền tàng lập nên câu chuyện ấy, cho chị cảm thấy một cảm giác rất độc lập. (Theo ý tích cực) So với "Em nhận ra" thì em đã bổ sung phần miêu tả kĩ càng hơn, nhưng chị vẫn cảm thấy nó nhanh. Tình tiết, lược chung coi như ổn, cơ mà vẫn cần thêm thắt. Tỷ như khi các nhân vật nói chuyện, chị cảm thấy thật khách sáo. Ở đây nếu thêm vài câu chỉ điểm cách nói, âm lượng, ngữ điệu chẳng hạn? Sẽ ổn định nhịp điệu của Fic hơn mà? (Mà chị nói nghe này, cái đoạn Shin Ran nói chuyện ở đầu tiên ấy, hay là chị nhạy cảm quá chứ chị biết là hai anh chị tình cảm mặn nồng thắm thiết có thể rời sông lấp bể, nhưng mà.... đừng làm chị run mà, mấy lời đó nó... nó... ngọt... ừm ngọt khiến chỉ run luôn - Chị thuộc trường phái ẩn tình nhiều một tí, không dễ quen lắm) Mà em đừng cứ ném cả đống bí ẩn ra rồi để đấy cho chị tự giải chứ, não hoạt động có mức độ thì mới khỏe mà... Lý do khiến Shinichi phải sang Mĩ, theo như chị thấy là sang làm cho bên FBI. Trả ơn thì có lẽ không hợp lý, vì nếu như vậy trên thế giới này chẳng thiếu người mặc nợ FBI, hơn nữa còn không thiếu những nhân vật tầm cỡ sở hữu những nhân tài. Hơn nữa, lý do thời gian hai năm? Em mập mờ một tý để đỡ dồn dập cũng được mà?
    Phần flash back hơi ngắn quá, và theo ý kiến của riêng chị thôi thì phần sinh tử phía trên của em nói vẫn chưa thực sát nghĩa. Miêu tả thêm về tình tiết, yếu tố tình cảm có lẽ sẽ khiến độc giả cảm thấy đúng hơn. Bởi nếu chị nhìn qua thì đơn giản thấy Ran chờ, hiến máu và thế là xong. Đau khổ, có. Trắc trở, có. Nhưng theo thực tế, không thấy được Ran đi theo Shin vào sinh tử trục tiếp. Có thể em sẽ lồng tình tiết như Ran cho máu quá nhiều mà mất sức cực độ - ở bệnh viện tuyệt đối không có chuyện bệnh nhân hiến máu quá nhiều mà xảy ra chuyện, bởi thế chẳng khác gì một lành một què, chữa xong biến thành một liệt, một nửa què cả, bị kiện như chơi chứ chẳng đùa - nhưng độc giả chưa nhìn thấy cái đó. Qúa trình chờ đợi cũng nên bổ sung, tuy không cần dài, chục dòng là ổn. Khi hai người mỗi người một nơi, khoảng thời gian trưởng thành, thành danh - danh tiếng thế nào có mình Ran có nhá, của anh Shin còn chưa thấy đâu, dù fan ruột nhắm mắt cũng biết ảnh giỏi cơ mà vẫn nên nêu ra - em thêm thắt một chút, cũng chỉ tầm chục dòng là mượt, hoặc em hoàn toàn có thể viết nhiều hơn. Đối với chị thì tình cảm không thể chỉ thể hiện theo kiểu anh người ôm nhau nói lời đường mật, không thể chỉ nói khi cô bị thương anh rất lo lắng thế này thế kia. Chị đánh giá cao ý tưởng của em,em có khả năng lên ý tưởng tốt, nền nhìn khá chắc. Một câu chuyện hay không phải nhất thiết là một câu chuyện với ý tưởng mới lạ, hay theo trào lưu gì gì đó. Tác giả không ai giống nhau, ngay cả khi tình tiết giống nhau cũng không thể viết y hệt nhau từ đầu chí cuối, đó là sự khác biệt chắc chắn. Cũng không phai không có trường hợp cùng là một ý tưởng, hai tác giả. Có người thì bị chê tới tấp về cách hành văn rồi tình huống này nọ, còn người kia lại được khen và khích lệ liên hồi. Cái chính là em phải nắm bắt được tác phẩm của mình, soi tỏ nó xem nó cần gì, thiếu gì và phải phát triển những gì. Nếu không hiểu, không sớm cũng muộn câu chuyện em viết sẽ đi vào bế tắc. Biết mình biết ta trăm trận trăm thắng, muốn hạ gục cái thành trì cần dài hơi này thì phải biết đánh vào điểm yếu của nó, hạ gục nó bằng những gì mình biết. Tình cảm giữa hai con người, đối với chị là dù qua một câu nói cũng có thể cảm nhận được tình cảm của đối phương. Xa nhau không phải chỉ là chán ăn, là đêm ngày tưởng niệm, đến tận mơ cũng thấy. Đó cũng là yêu, nhưng yêu nó còn "boss" hơn nhiều. Không nhất thiết phải bằng những hành động giống như trong phim ấy mới thể hiện được chữ yêu. Vẫn có những câu chuyện, nữa chính xa nam chính biết bao nhiêu năm vẫn có thể đi làm, vẫn có thể dạo phố, vẫn có thể làm mọi chuyện tốt đẹp. Người ta nói, yêu là bằng cả lý trí và kinh hồn, nhưng tùy lúc phải biết nên đặt bên nào cao hơn, đó mới là một tình yêu khiến những kẻ vai phụ xấu xa kia ghen tỵ Chị hoàn toàn không yêu cầu một câu chuyện kinh thiên động địa hay những hành động mà theo cách nói của chị là mù quáng vì tình - tuy vài lúc điên điên cũng tốt, nhưng điên quá cẩn thận bị ném vào trại tâm thần ^^. Hy sinh vì nhau, đó là việc quá đỗi bình thường mà mấy kẻ yêu nhau vẫn làm, em nói thử xem, yêu nhau mà vẫn có thể hy sinh nhau, đấy mà là yêu thì thế gian này đúng là "cần tình làm gì, còn không phải tự đi tìm chết!". Nhưng tình cảm luôn có thể biểu đạt qua những hành động nhỏ nhất, ngay cả những việc mà người bình thường nhìn vào vẫn chẳng thấy có gì mà nhân vật trong truyện vẫn cứ hạnh phúc như điên - hẳn đây là lý do người ta nói khi yêu thì IQ không bao giờ có chuyện không lùi xuống. Thậm chí trong khói bụi thao trường vẫn có thể thấy được hạnh phúc. Chị không hề yêu cầu về phong cách của em, vì nếu như chị thành công "xui dại" em theo ý chị thì chẳng khác nào lấy đá đập vào chân mình. Cái mà chị muốn đọc là những ý tưởng của người khác, vì người khác không phải là mình nên mới có thể nảy sinh tò mò và thích thú. Chứ ai lại đi "cuồng" chính Fic của mình bao giờ chứ...... Cảm nhận của mỗi người là khác nhau, em chỉ cần luôn trau dồi bản thân trên chính con đường của mình là được. Thế giới đã màu sắc, còn không phải là vì mỗi người không ai giống với ai?
    Nói nãy giờ chắc em cho rằng chị là bà cô lắm mồm rồi, thừa thời gian đi lảm nhảm hoài lảm nhảm mãi. (Cái mồm của chị đã không nói thì thôi, chứ nói rồi thì cứ như loa phát thanh ba ngày không dứt) Chị thiếu sót đầy rẫy lại đi nói này kia thật sự có chút tự luyến quá, giờ chị phải ôm đồ chạy lẹ cẩn thận lại tự thẹn đến tự dập đầu. Cố lên nhé!
    (Chị đập đầu vào thành giường thật rồi.....)
     
    tho ngoc, Angelran-neechan, Mori Cancer1 bạn khác thích điều này.
  6. Mika-chan

    Mika-chan Thành viên KSV

    Tham gia:
    6/2/2016
    Bài viết:
    19
    Lượt thích:
    75
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    ăn bám cha mẹ :v
    Em thấy cái chỗ "(American)" đó là tiếng Mĩ, người Mĩ mà
    Phải là "(America)" chứ.
    À còn nữa: màu chói mắt lắm, đọc mà em chảy cả nước mắt
     
  7. Aoyama Hamika

    Aoyama Hamika ♥☆♡Nhặt từng hạt nắng dưới cơn mưa vội vã… ♥☆★ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/12/2015
    Bài viết:
    1.396
    Lượt thích:
    8.158
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    アマチュア作家
    Trường:
    学校の夢
    Xin lỗi em nhé. Lần sau chị sẽ sửa lại.
    Chị vốn ko giỏi tiếng anh nên nhầm, cơ mà là New York. Thank em đã com :)
     
    tho ngocMika-chan thích điều này.
  8. Mori Cancer

    Mori Cancer Bình an đi lạc Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/11/2014
    Bài viết:
    77
    Lượt thích:
    1.495
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Zodiac School
    Nói sao nhỉ? Như chị ở trên nói ấy, tình tiết fic của em khá nhanh. Đoạn flashback chị cảm thấy như là em chỉ đơn thuần là kể lại toàn bộ, như kiểu mà người ta vẫn hay nói nhau nghe với thái độ bình thản khi kể lại một câu chuyện không liên quan đến họ, chị không thấy được sự nguy hiểm khi Shinichi đối đầu với tổ chức hay khi Ran lo lắng cho Shinichi thế nào khi cậu ấy bị thương. Chị nghĩ em nên thêm miêu tả và nội tâm nhân vật nhiều thêm chút nữa, và chị tin rằng điều này không hề khó với Hami-chan. Đoạn tình cảm của ShinRan, ừm, phải công nhận là quá mức ngọt ngào <3 Chị cũng từng đọc không ít ngôn tình, tình cảm kiểu này không hề xa lạ, nhưng chị vẫn thích kiểu nói ít hiểu nhiều hơn. Đó là ý kiến riêng của chị, đoạn này không có gì phải sửa lỗi. Chỉ là thời gian mà Shinichi sang Mĩ ấy, chị không cảm nhận được nỗi nhớ của Ran hay Shin nhiều, và cũng lại cảm thấy y như cái đoạn flashback kia. Chị vẫn mong đoạn tình cảm ấy nhiều hơn nữa, không phải quá sến súa, chỉ là khi đọc vào những hành động bình thường thôi vẫn cảm nhận được tình yêu dù họ đang xa cách. Chị chưa yêu và cũng chẳng biết yêu xa là gì nên có lẽ nói ra điều này hơi vô lý nhỉ, nhưng dù sao với tuổi của em viết được như vậy đã là rất tốt rồi, cố gắng trau chuốt thêm câu văn một chút nữa là sẽ ổn thôi.
    Part 1 đoạn đầu khá ổn nhưng đoạn cuối thì hơi nhạt. Với lại Ran bị ám sát đúng không, em dùng từ "gõ" ở đây không hợp lý chút nào. Gõ thôi thì không thể chấn thương sọ não, máu chảy ướt sàn được. Để fic logic hơn, em nên sửa chỗ này, thay bằng từ "đánh" chẳng hạn. Cùng là bị đập trên đầu nhưng "đánh" nghe có lực hơn "gõ" đúng không? Và để sinh động hơn, em có thể thêm là Ran bị đánh bằng gậy chẳng hạn. Với lại đoạn này chị không thấy hồi hộp hay lo lắng gì khi Ran bị đánh cả, cảm giác thấy bình thường như đó đơn giản chỉ là biết một người bị đánh mà cô ta với mình không hề quen biết nên chẳng cần quan tâm vậy. Chị nghĩ em nên thêm vài yếu tố gây hồi hộp như là tiếng động khi kẻ sát nhân đang đến mà Ran không hề hay biết hay tiếng động khi Ran bị đánh ngã xuống sàn hay đại loại những tình tiết như vậy, thêm một vài dòng thôi nhưng sẽ khiến fic em gây cấn hơn đó.
    Part 2 thì...etou...em có thể đổi màu chữ dịu xuống một chút không? Màu chữ cũng ảnh hưởng đến fic rất nhiều. Người đọc sẽ thấy dễ chịu hơn khi đọc một chap có màu chữ dịu mắt so với một chương có lối viết tốt hơn mà màu chữ lại quá chói. Màu chữ là một hình thức trang trí fic đẹp hơn nhưng chọn màu chữ khiến người đọc cảm thấy thích và dễ chịu mới là một cách trang trí fic tốt. Và cũng như part 1 đoạn Shin biết tin Ran bị ám sát ấy, hơi nhạt sao sao ấy, không phải chỉ đau đớn thôi là đủ. Với lại bàn tay không dùng từ "lạnh lùng" nhé, từ đó chỉ dành cho tính cách hay gương mặt thôi, sửa lại đi nhé.
    Chị chém đến đây thôi, nếu có gì quá đáng quá thì cho chị xin lỗi nha. Chị chờ chap mới của em đó, Hami-chan.
     
    tho ngocAoyama Hamika thích điều này.
  9. Aoyama Hamika

    Aoyama Hamika ♥☆♡Nhặt từng hạt nắng dưới cơn mưa vội vã… ♥☆★ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/12/2015
    Bài viết:
    1.396
    Lượt thích:
    8.158
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    アマチュア作家
    Trường:
    学校の夢
    Part 3:

    Ánh ban mai chiếu qua khung cửa kính, từng tia nắng dịu hắt vào phòng. Có hai thân ảnh, một gục, một nằm trên giường. Không gian thật yên tĩnh, không có một tiếng động nào, có chăng cũng chỉ là tiếng máy nhịp tim đồ vang lên. Cô gái với dải băng trắng phủ kín đầu nằm như đang say giấc, gương mặt xinh đẹp nhưng trắng bệch và xanh xao, có nhiều đám dây nhợ và máy truyền oxi, có lẽ cô vẫn chưa tự thở được. Bên cạnh chiếc gường là một chàng trai nhắm nghiền đôi mắt, vẻ mặt trông mệt mỏi, căng thẳng và lo âu. Mái tóc rũ xuống gương mặt trắng trẻo, thanh tú nhưng đầy vẻ nam tính cùng với hàng lông mày đậm và sắc. Đôi tay mạnh mẽ nắm chặt bàn tay mảnh khảnh của cô gái như không muốn buông rời. Có vẻ như chàng trai đã ngủ quên.

    Bỗng nhiên, chiếc máy nhịp tim đồ kêu lên một tiếng bip rõ to, kèm theo là tiếng chuông báo động tình trạng nguy cấp. Shinichi vội vàng tỉnh dậy, tìm cách sơ cứu cho Ran. Vẻ mặt Shinichi trông hoảng hốt, hoang mang đến cực độ. Bàn tay run rẩy, gương mặt xuất hiện vài giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh từng sơ cứu nhiều người, nhiều trường hợp nạn nhân vẫn còn thoi thóp và họ đã được cứu. Lúc ấy anh rất bình tĩnh, từ từ làm việc cần làm. Nhưng hôm nay, anh đứng yên bất động, chẳng thế làm gì được. Anh đã từng hứa với bác sĩ rằng khi Ran lâm vào tình trạng nguy kịch anh sẽ cẩn thận làm những bước sơ cứu ban đầu và hệ thống báo động sẽ gửi tới bác sĩ và họ sẽ tới nhanh nhất có thể.

    Shinichi đưa tay lên, tán vào đầu mình. Anh chẳng thể nhớ được bác sĩ nói gì và yêu cầu làm gì, chỉ biết rằng đầu óc anh trống rỗng. Anh đúng là một gã đàn ông tồi, một tên đàn ông vô dụng, chẳng thể bảo vệ, che chở người yêu. Shinichi luôn để cô phải buồn, phải nhớ, phải rơi những giọt nước mắt vì anh. Anh chẳng biết phải làm sao trong giờ phút này, anh chỉ biết nắm chặt tay cô, thì thầm:

    - Anh sẽ luôn bên em. Cố gắng em nhé.

    Có tiếng bước chân từ ngoài hành lang. Bác sĩ Araide cùng các y tá chạy vào, đẩy Shinichi ra ngoài, rồi bắt đầu đẩy vội vào phòng cấp cứu. Shiho, bác Asaga và ông bà Mori được gọi cũng đã đến, tất cả mọi người tập trung trước phòng chờ. Vẻ mặt ai cũng căng thẳng. Shinichi đi qua đi lại, ngó vào căn phòng cấp cứu một cách sốt ruột. Nhìn dòng chữ đang phẫu sáng nhấp nháy, mọi người chỉ biết im lặng chờ. Không gian như ngừng hẳn lại, xung quanh họ chỉ đang lo lắng cho cô luật sư trẻ tài năng.

    Ánh đèn đỏ nhấp nháy một hồi rồi tắt cái phựt. Các bác sỹ đi ra, cẻ mặt trông không vui lắm. Trông họ có vẻ như đang tiếc nuối, buồn bã, lo lắng như một kẻ tội đồ sắp bị ra pháp trận. Khi thấy các bác sĩ bước ra, Shinichi vội vàng chạy tới hỏi thăm tình hình Ran.

    Vị bác sĩ già mím môi. Nuốt nước bọt, ông cất tiếng một cách khó khăn:

    - Mọi người…Chúng tôi…

    Shinichi lay lay bờ vai của ông bác sĩ, hét lên:

    - Chúng tôi không cần biết các ông như thế nào, hãy trả lời tôi, rằng Ran đã vượt qua được cơn nguy hiểm đó phải không, phải không?

    Ông cúi mặt, nói giọng trầm buồn:

    - Tôi thay mặt cả ekip phẫu thuật xin lỗi gia đình, rằng chúng tôi không thể cấp cứu cho bệnh nhân kịp thời, ca phẫu thuật không được thành công và chúng tôi thật sự tiếc. Bệnh nhân Mori sẽ khó qua khỏi đợt này. Cô ấy có thể phải chìm vào trạng thái hôn mê vĩnh viễn và sẽ ra đi bất cứ lúc nào do não bộ tổn thương quá sâu sắc. Chúng tôi lấy làm xấu hổ vì không cứu được bệnh nhân.

    Shinichi trợn mắt lên nhìn ông bác sĩ. Anh gào hét một cách điên cuồng, vơ tay múa chân loạn xạ. Người bác sĩ gạt anh qua một bên, bước đi, vẻ mặt xót xa tội nghiệp. Ông thật sự muốn an ủi mọi người ở đây, nhưng công việc sau hậu phẫu khiến ông bận rộn và không thể làm được gì.

    Bà Eri bật khóc , ông Agasa như không tin vào tai mình, ông Mori thì vô vọng không thể làm được gì còn Shiho thì như chết lặng.

    Lúc này, Shinichi không còn thể giữ mình được nữa. Anh gào hét gọi tên cô đến khản cổ, anh điên cuồng đập đầu mình vào cửa phòng phẫu thuật, đầu óc anh chẳng còn chứa nổi một cái gì, ngoại trừ hình ảnh một cô gái xinh xắn với nụ cười hiền lành dễ thương.

    “Mình đã không cấp cứu được cho Ran, mình gián tiếp gây ra cái chết não cho cô ấy”

    “Mình đã gián tiếp gây ra cái chết não cho cô ấy…”

    “MÌNH ĐÃ GIÁN TIẾP GÂY RA CÁI CHẾT NÃO CHO CÔ ẤY.”

    Những ý nghĩ ấy cứ đeo bám Shinichi, anh day dứt, hối hận rất nhiều. Anh ghét bản thân luôn gây ra bất hạnh cho người con gái anh yêu, anh chẳng còn xứng đáng với tình yêu mà cô ấy dành cho mình nữa. Shinichi như mất kiểm soát chính bản thân mình. Anh gào thét trong vô vọng, đầu tóc rũ rượi. Anh bắt đầu đập phá đồ đạc, Anh đá từ chiếc giường đang chờ cho bệnh nhân cấp cứu khiến nó đổ sập xuống, đập từng chiếc cột bê tông ở giữa bệnh viện, vùng vằn phá hoại những chiếc xe lăn đang có người bệnh ngồi đó khiến cho những bệnh nhân nhân ngồi đó như muốn ngã xuống đất.

    Bác sĩ ngăn cản anh lại mà chẳng thể làm được gì. Bác Agasa và ông Mori vội chạy ra ngăn cản Shinichi nhưng trông anh như một con hoang thú bị bỏ đói lâu ngày vậy. Bác Agasa bị xô ngã ngay lập tức, ông Mori khó khăn lắm mới khống chế được anh, ông nói:

    - Tôi biết cậu đau khổ khi con gái chúng tôi bị chết não. Tôi cũng đau lắm cậu biết không? Thắt lòng khi đứa con mà tôi đã sinh ra và nuôi lớn đến giờ lại gặp chuyện không hay, nhưng…tôi không thể làm gì được. Cậu hãy bình tĩnh lại đi, Shinichi.

    Đây có lẽ là lần đầu tiên ông gọi chàng trai trước mắt bằng tên. Trước đây, chẳng có điều gì khiến cho anh hoảng loạn đến mất kiểm soát đến như thế. Ông thật sự xúc động mạnh khi thấy điều đó, vì có thể anh yêu Ran rất nhiều, nhiều đến mức không thể giữ nổi mình khi biết người yêu sẽ không tỉnh lại nữa.

    End part 2

    ……….be continue………
     
    tho ngoc, mai310, Physiology15 bạn khác thích điều này.
  10. Mika-chan

    Mika-chan Thành viên KSV

    Tham gia:
    6/2/2016
    Bài viết:
    19
    Lượt thích:
    75
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    ăn bám cha mẹ :v
    Ố ố
    Em comt đầu tiên
    Thứ nhất nhìn bao quát là văn phong đã mượt lên nhiều
    Thứ hai là màu nó cũng dễ nhìn hơn
    Thứ ba là tiết tấu nó cũng đã chậm lại
    Thứ tư là chap ngắn, đọc ko có sướng a~~~
    Thứ năm là em đặt gạch hóng nghen~~~
    Có lỗi type đó, mà em lười liệt kê lắm, chị xem lại nhé
     
    Angle style thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Shortfic Hoa lan Diễn đàn Date
[Shortfic]Người đến sau có được hạnh phúc không Detective Conan 12/9/2019
[Shortfic] Hoa hồng đen cho em, thiên sứ rớt xuống địa ngục Tạm ngưng 30/4/2016
[Shortfic] Phong Hoa Tuyết Nguyệt Tạm ngưng 29/1/2016
[Shortfic] Hoa sẽ nở khi ngày nắng lên Tạm ngưng 11/10/2015
[Shortfic] Cánh Hoa Rơi Giữa Không Trung Đã hoàn thành 23/7/2015
[Shortfic] Hoa Tuyết... Đã hoàn thành 11/7/2013
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP