[Series Drabble] Bourbon A - Z

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi Kirill, 9/5/2015. — 9.028 Lượt xem

  1. Kirill

    Kirill I know you'll find the answer, Naruto... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/6/2013
    Bài viết:
    1.888
    Lượt thích:
    6.071
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Nghệ nhân rối
    Trường:
    Nukenin
    Series drabble N - Z


    N – Noir


    Đó là quy định ngầm của giới mafia. Màu đỏ là màu của máu, màu đen là màu của chết chóc.

    Tổ chức mà anh có nhiệm vụ xâm nhập cũng không có ngoại lệ.

    “Quạ đen”, chúng tự gọi mình như vậy. Trang phục của các thành viên chỉ có màu đen.

    Còn anh, bất kể khi đi cùng với người của tổ chức hay hòa mình vào thế giới bên ngoài, anh đều chọn trang phục có màu tươi sáng. Nếu bắt buộc phải sử dụng màu đen làm chủ đạo, anh sẽ phối nó với màu trắng. Áo sơ mi trắng, gilê đen. Áo khoác trắng, lót nỉ đen. Tạp dề trắng, áo chui đầu đen.

    Anh không muốn bị coi là một chú quạ chỉ mang đến điềm gở và tai họa. Trong thâm tâm, anh luôn tự nhủ rằng mình khác chúng.

    Vì màu đen là của bóng đêm, còn màu trắng thuộc về ánh sáng công lý.


    O – Organization

    Tổ chức Áo Đen có những bí ẩn mà anh chưa tìm được lời giải đáp.

    Ám sát, tống tiền, mua chuộc các chính trị gia. Đầu tư cho các thí nghiệm khoa học, điều chế thuốc. Buôn bán vũ khí, đào tạo sát thủ. Tất cả những phi vụ mà tổ chức đã và đang thực hiện đều rất khó hiểu, anh chỉ có thể đoán được mục đích cuối cùng của chúng không chỉ vì tiền, mà chính là thâu tóm quyền lực.

    Và chúng chọn Nhật Bản làm cứ điểm hoạt động. Là Nhật Bản, chứ không phải bất cứ nơi nào khác.

    Đây là đất nước của anh!


    P – Pain

    Trong cả cuộc đời của Amuro, có hai khoảnh khắc đã làm anh đau khổ đến cùng cực, khiến những ngày tháng tăm tối trong anh nhuốm thêm màu tuyệt vọng không lối thoát.

    Đó là khi anh đến nhận diện một cái xác cháy đen bốc khói, nằm co quắp nhỏ bé trên chiếc khay kim loại. Cho dù gương mặt ấy đã bị ngọn lửa hủy hoại đến biến dạng, anh vẫn có thể hình dung ra nét đẹp thuần khiết trong sáng của em. Người con gái mang tên loài hoa mà anh đã trót đem lòng yêu mến.

    Đó là khi anh nhận được tin dữ về Date Wataru, người bạn thân lâu năm đã cùng anh vào sinh ra tử. Người đã chọn cái tên Amuro Tooru để anh sử dụng cho một vỏ bọc mới, người đã nói rằng mái tóc màu nâu đồng của anh trông thật không hợp…

    Người đã từng có lý tưởng chiến đấu vì một Nhật Bản sạch bóng tội phạm…

    Nếu chẳng may một ngày kia tổ chức phát hiện ra anh chính là gián điệp, chỉ giết một mình anh sẽ không khiến chúng thỏa mãn được thú tính.

    Anh khẽ cười nhạt.

    Biết làm sao được, vì những người đối với anh còn quan trọng hơn cả tính mạng, đều đã chết cả rồi.


    Q – Quiet

    Amuro không thích những nơi quá ồn ào, quán rượu là một ví dụ. Tuy vậy, các thành viên khác của tổ chức lại thích tụ tập ở quán bar, thưởng thức những ly rượu mạnh và phì phèo thuốc lá. Anh thường từ chối lời mời đến những nơi như vậy. Ít ai biết, chốn dừng chân phù hợp với anh luôn là quán café ở giữa lòng thủ đô chật chội. Anh luôn ngồi ở một chiếc bàn cố định, nơi có thể quan sát dòng xe cộ tấp nập qua khung cửa kính trong suốt.

    Không gian quen thuộc, khung cảnh cũng quen thuộc.

    Chỉ có con người là thay đổi.

    “Anh vẫn gọi đồ uống là café sữa như mọi khi chứ ạ?”

    “Cho một ly Bourbon đá, cảm ơn.”


    R – Rain

    Mưa. Từng hạt mưa nặng nề xối xả trút xuống từ bầu trời, vỡ tan trên nền đất giá lạnh. Mưa cuốn trôi bao kỉ niệm dĩ vãng, hòa trong gió chỉ còn tiếng gào thét bi ai.

    Trời đổ mưa khi anh đến viếng mộ cô.

    Trời đổ mưa khi anh đến viếng mộ cậu.

    Những tia nước giá buốt rửa trôi từng giọt lệ vương trên đôi mắt xanh thẳm, nhưng không thể xóa nhòa vết thương đang rỉ máu trong tim.


    S – Silver Bullet

    Tổ chức cho rằng chỉ duy nhất “viên đạn bạc” mới có đủ khả năng tiêu diệt chúng. Hầu hết các thành viên đều nghĩ Akai Shuiichi chính là kẻ thù nguy hiểm nhất và hội tụ đủ các yếu tố để trở thành Silver Bullet.

    Còn anh, anh không mong mình là một viên đạn. Nếu so sánh thâm niên trà trộn vào tổ chức, thì hiện nay anh vẫn được coi là thành viên cấp cao quan trọng, còn hắn thì bị truy sát đến mức chết đi sống lại.

    Thử hỏi, Silver Bullet và Silver Rocket, thứ nào có sức công phá mạnh hơn?


    T – Tennis

    Anh không phải vận động viên tennis chuyên nghiệp. Lý do anh thích chơi môn thể thao này, đó là vì khi cầm chiếc vợt trên tay, anh có thể trút hết mọi bực tức ức chế vào mỗi cú đánh, khiến quả bóng lông lá mềm mượt bay vút từ đầu sân đến cuối sân văng thẳng vào mặt đối thủ.

    Date thì cho rằng nếu không theo nghề cảnh sát, Amuro có thể trở thành một siêu sao quần vợt tầm cỡ thế giới không biết chừng, nếu như anh bỏ được lối chơi bạo lực ấy đi.


    U – Undying

    Trong khoảng thời gian bị tuyệt vọng bủa vây, anh đã từng nghĩ rằng tổ chức Áo Đen giống như con rắn thần trong truyền thuyết, xảo quyệt và nham hiểm. Chỉ cần chặt bỏ một cái đầu, hai cái tiếp theo sẽ mọc lên thay thế.

    Giả sử anh có thể giết chết được ông trùm, tiêu diệt hoàn toàn tổ chức, thì sao? Giữa hoang tàn đổ nát, hai cái đầu mới lại ngoi lên. Cho dù có kiên trì đấu tranh đến đâu, cũng không bao giờ là đủ.

    Nhưng nếu vì thế mà anh tự cho phép mình nản lòng và từ bỏ, liệu trên thế gian này còn có công lý hay không?


    V – Villa

    Amuro cũng giống như những người bình thường khác, mong muốn dâng hiến cả cuộc đời mình cho sự nghiệp và gia đình. Anh đã từng ấp ủ một ước mơ…

    Trong ước mơ ấy, có một ngôi nhà nằm sát bên bờ biển, bình yên và thơ mộng. Có một người phụ nữ với mái tóc đen mượt như suối, và một đứa trẻ với đôi mắt xanh veo màu trời.

    Trong ước mơ ấy, cuộc sống thật thanh thản. Không phải lo khi nào đến lượt mình chết, không phải kè kè trong người súng ống đạn dược. Chỉ có anh, cô, và con trai của hai người. Gia đình chúng ta sẽ rất hạnh phúc, mỗi ngày đều tràn ngập tiếng cười.

    Tuy nhiên, khi bắt buộc phải đối mặt với hiện thực, con người ta thường thức tỉnh sớm hơn là mình tưởng.


    W – Women

    Đã từng có nhiều bóng hồng lướt qua cuộc đời anh.

    Cô gái với mái tóc suôn mượt màu trời đêm, trong sáng và thuần khiết như cánh hoa thơm ngát. Cô dịu dàng đến bên anh, sưởi ấm trái tim vốn hoang vắng hao mòn, cô cho anh lý do để tiếp tục sống.

    Nhưng rồi đóa hoa ấy cũng nhanh chóng úa tàn theo thời gian. Cô vội vã rời xa anh khi tình yêu của cả hai vẫn chưa kịp trọn vẹn.

    Người phụ nữ với chiếc áo blu trắng, chiếc kính gọng tròn ngay ngắn trên sống mũi, và nụ cười nửa miệng luôn thường trực trên môi. Cô như cơn gió mang theo hương vị của biển, vi vu thổi làm dịu mát tâm hồn.

    Nhưng rồi cơn gió ấy cũng cuốn hết đi những yêu thương rời xa anh, như đóa hoa vụn nát khi bị ngắt lìa cành. Chỉ còn mình anh ở lại với muôn trùng nỗi nhớ, đôi tay này cố vươn ra nhưng sao chẳng được người nắm lấy…

    “Chị đã nói với em rồi mà? Đừng có đánh nhau nữa…”

    “Lần sau nếu em còn để mình bị thương, chị sẽ không chữa cho em nữa đâu.”

    “Giờ thì, chị sắp phải đi đến một nơi rất xa…”

    “Tạm biệt em nhé…”

    “Rei!”


    X – Xmas

    Mùa đông năm nay tuyết rơi nhiều.

    Ngoài phố, đèn neon rực rỡ đủ màu sắc giăng mắc đầy trời. Đâu đó vang lên những khúc nhạc giáng sinh du dương trầm bổng, réo rắt đi vào lòng người.

    Amuro lặng lẽ bước đi trên lối mòn phủ đầy hoa tuyết, đôi môi thoáng chút run rẩy. Chiếc áo măng tô anh đang khoác trên người không đủ dày để chống chọi với những đợt gió rét buốt. Tuyết dệt thành từng chuỗi vương trên mái tóc anh, rồi tự do nương theo gió rải rơi xuống đất.

    Đôi chân anh bất chợt dừng lại. Thoáng một chút do dự, anh mở chiếc túi giấy đang cầm trên tay, lôi ra một chiếc khăn len và quấn vài vòng quanh cổ.

    Cảm nhận được chiếc khăn đượm đầy hơi ấm.

    Có lẽ, để làm ra món quà đặc biệt này, cô bé Azusa Enomoto đã tốn không ít công sức.

    Chỉ một lần này thôi, anh nghĩ mình sẽ đón nhận thứ tình cảm ấy…


    Y – Yellow

    Màu tóc ban đầu của Amuro là màu vàng.

    Anh có một số tấm ảnh chụp hồi còn nhỏ. Nếu đem ra so sánh thì màu tóc của anh khi ấy và bây giờ cũng không khác nhau là mấy. Chỉ có điều sau nhiều lần thay đổi nhân dạng, mỗi lần chuyển tên đổi họ là một lần nhuộm màu tóc khác nhau, đến bây giờ tóc anh đã ngả sang một thứ màu rất khó để gọi tên.

    Và tình trạng của mái tóc lúc này nhìn chung cũng tiêu điều xơ xác như cái màu của nó vậy…


    Z – Zero

    Số 0 tượng trưng cho sự vô hình, và thường chỉ có nghĩa khi đứng cạnh các con số khác.

    Bản thân số 0 đã ẩn chứa đầy mâu thuẫn, tưởng chừng như không có ý nghĩa, nhưng lại là bước tiến quan trọng đầu tiên trong việc trừu tượng hóa các chữ số trong suốt chiều dài lịch sử.

    Anh biết mình chỉ có thể dừng lại ở vạch số không, nhưng anh đã đặt nền tảng cho những con số tiếp theo vĩ đại hơn mình.



    End ~
     
  2. masquerade

    masquerade Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/7/2011
    Bài viết:
    273
    Lượt thích:
    857
    Kinh nghiệm:
    93
    Ôi tại sao cái fic hay dường này mà giờ fan Bourbon như em mới đọc? :'( Cám ơn bạn pecun đã share cái fic này (dù bạn í chỉ share để làm ví dụ viết drabble)
    Tuy biết là cmt bây giờ thì muộn quá nhưng em bị ghiền cái fic này ss ạ. Nó lột tả được mọi khía cạnh của Bourbon mà em đã từng, hoặc thậm chí là chưa từng nghĩ đến. Ngắn gọn, sắc lạnh, ấn tượng đến gai người. Ss cho em thấy tất cả mọi mặt trong tính cách của con người này, có lúc giản dị, có lúc yêu thương, có lúc nhiệt huyết, có lúc đau khổ hận thù, có lúc lại hơi tàn nhẫn. Dù ss nói ss đã cạn tình với Bon nhưng mà người yêu Bon như em chắc cũng chả viết được hay bằng một góc ss.
    Chỉ có một câu là quá yêu ạ. <3
     
    Nga_akira-chan, Kirilltho ngoc thích điều này.
  3. chiho

    chiho quy ẩn giang hồ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    2/7/2012
    Bài viết:
    817
    Lượt thích:
    3.126
    Kinh nghiệm:
    113
    Dạo trước trong inbox chung thì đt đã bảo Bon ca chính là diễn viên được BTGT thuê diễn nhiều nhất, ngó đi ngó lại đống fic của BTGT thì đúng là cấm có sai mà =)))

    Thật sự khi sp nói lôi fic này lên đt chẳng biết phải viết gì, đọc xong càng không biết nên viết gì.

    Bon trong fic có gì đó giống nguyên tác, lại có cái sự bựa của BTGT được nhắc đến một cách mơ hồ. Mạch cảm xúc của Bon đi một cách rất hài hòa. Lúc bình thường giản dị, lúc cao trào hận thù, lúc lại dịu xuống buồn đau. Thật ra Bon là nhân vật có cuộc đời khắt nghiệt hơn mấy nhân vật còn lại trong DC. Vì anh bây giờ chẳng còn ai. Người thân không, bạn bè không. Và như trong fic, người anh yêu cũng không. Nhưng anh vẫn đi tiếp một cách mạnh mẽ, phấn đấu vì lí tưởng. Tuy nhiên nhiều lúc cảm thấy Bon lại là kiêu người rất dễ để thù hận nuốt chửng lấy bản thân.

    Nói đây là Drabble nhưng nó giống như một câu chuyện được liên kết vô cùng chặt chẽ. Tính cách tâm lý của Bon cũng được khắt họa không quá rõ ràng nhưng cũng không mơ hồ.

    Thật ra cũng không biết nên nói gì nên lảm nhảm thế này thôi.

    Năm mới an lành!
     
    tho ngoc, Annabella, Vickychan952 bạn khác thích điều này.
  4. Hacker Osana

    Hacker Osana Thành viên mới

    Tham gia:
    4/10/2018
    Bài viết:
    13
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    Kikyou trong Inuyasha:Conan03::Conan03::Conan03:
     
  5. Marcynae

    Marcynae Cậu có còn đứng ở đấy không? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/7/2018
    Bài viết:
    98
    Lượt thích:
    4.174
    Kinh nghiệm:
    83
    Cậu đọc hết truyện của bạn ấy rồi cậu sẽ nhận ra. Dù sao, không chỉ Inuyasha mới có Kikyou.
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Series Drabble Bourbon Diễn đàn Date
[Series] Tư Mộ Đang viết / đang dịch 25/1/2020
[Series] Nửa Đêm Tỉnh Dậy Thấy Mưa Rơi Đang viết / đang dịch 28/9/2019
[Series] Dưới tán cây rẻ quạt Đang viết / đang dịch 12/7/2019
Phân tích series 1035-1038: Khay cổ khắc hình chim hạc, Masumi tiếp cận Ai để xin thuốc giải Detective Conan 8/7/2019
[IRON_MAN] Tổng hợp series IRON MAN - Tưởng nhớ IRON MAN Phim Hay 25/6/2019
[Series Drabble] Những câu chuyện gia đình từ A-Z Đã hoàn thành 2/6/2014

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP