S.O.K Collection: Sự Sống

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi Đế Vương Cưỡi Rồng, 5/6/2020. — 1.630 Lượt xem

  1. Đế Vương Cưỡi Rồng

    Đế Vương Cưỡi Rồng Thành viên mới

    S.O.K Collection: Sự Sống

    Lưu ý: Đây là phần đầu tiên của S.O.K Collection. Một bộ tiểu thuyết đối thoại của Đế Vương Cưỡi Rồng, đặc biệt nhiều nhân vật chính và nhân vật phụ, chứa những tình tiết không phù hợp với người đọc dưới 13 tuổi.
    Thể loại truyện: Truyện ngắn, nhiều chương và phần.
    Thể loại: Tình cảm, siêu nhiên, học đường.

    Đế Vương Cưỡi Rồng
    Phần 1: Sự Sống
    Chương 1: Khởi đầu của một bán thần.

    Nỗi tuyệt vọng khi người mình quý trọng và yêu thương bị người khác cướp đi. Các bạn có hiểu điều đó không?

    "TÊN KHỐN NẠN NHÀ NGƯƠI!"

    Kito, một vị bán thần tượng trưng cho bóng tối và nỗi đau lẩn sự u sầu. Đã chết.

    "TA NHẤT ĐỊNH KHÔNG THA CHO NGƯƠI!"

    Một sợi dây chuyền thánh giá chiếu sáng cả không gian tối tăm, buộc vào cổ người.

    "CẢM XÚC CỦA...TA..."

    Mất hết tất cả.

    Thứ hai, ngày 26, tháng 9 năm 2020.

    -Aki: Toya! Toya! Dậy đi nào đồ lười biếng, ta sẽ trễ học bây giờ! Dậy đi nào!

    Cô ấy kéo cậu rơi thẳng xuống sàn nhà. Có vẻ như các kí ức trước vẫn còn ở trong đầu cậu, nhưng cậu chẳng cảm thấy gì cả vì cảm xúc của cậu đã hoàn toàn biến mất.

    -Aki: Này! Toya! Nghĩ ngợi gì thế! Mau nhanh chuẩn bị đi! Ta sẽ bị Kirie-sensei mắng nữa đấy!

    -Toya: Được rồi, được rồi. Chị đâu cần phải hối em như thế.

    -Aki: Trời ạ, lúc nào em cũng vậy hết.

    Aki nở một nụ cười với vẻ mặt thất vọng lẫn tự hào, một nụ cười đầm ấm, cứ như cô ấy muốn nói lên “Toya, đừng bỏ chị nhé” khiến cậu có một cảm giác ấm áp như mình đang được kêu gọi, thề nguyện sẽ đi với cô ấy suốt đời.

    Họ bắt đầu chuẩn bị và lên đường đến trường.

    -Toya: Hừm, em nghĩ sẽ không kịp giờ đâu, lần này vẫn bị mắng cho xem.

    -Aki: Xem ai đang nói kìa, do em mà chị bị liên lụy đấy.

    -Toya: Em cũng đâu có muốn, do tối qua em phải thức khuya để hoàn thành bản vẽ, chứ không là em sẽ tạch môn mỹ thuật đấy.

    -Aki: Sao lúc rảnh thì em không làm hả? Đồ lười. Khi có thời gian thì em cứ nằm đấy đọc truyện, tối khuya mới chịu làm.

    -Toya: Thì…

    Toya có vẻ cạn lời. Khi đến trường thì bị cô Kirie bắt vào phòng giáo viên, Aki thở dài và liếc mắt đến cậu.

    -Kirie: Aki Kirishima, em biết em đã đi trễ nhiều lần rồi không.

    -Aki: Em xin lỗi! Tại vì…

    -Kirie: Không lý do, sau giờ học đến đây gặp tôi. Cậu cũng vậy Toya Kirishima.

    Giờ học cuối cùng cũng kết thúc, có vẻ như Aki đang rất lo sợ.

    -Akine: Haha, Aki, cậu lại đi trễ nữa sao.

    Akine Asakura, một cô gái da rám nắng kèm theo mái tóc vàng và hai quả dưa hấu to khủng khiếp, chắc là cỡ F cup, cô ấy là Gal nổi tiếng trong trường với thân hình nóng bỏng, nhưng vẫn có điều lạ là cô ấy vẫn còn trinh.

    -Tsuki: Tớ chắc rằng cậu ấy cũng có lý do riêng mà, đúng chứ, Kirishima-san.

    Tsuki Kataoka, một cô gái thân thiện, thông minh và xinh đẹp, mặc dù ngực không to cho lắm, chắc là cỡ A hoặc B cup. Cô ấy có thân hình nhỏ hơn một chút so với Akine, cô ấy giỏi trong tất cả các môn học, một thiên tài.

    -Emiko: Cho dù có lý do hay không, đi trễ liên tục như vậy cũng không tốt đâu.

    Tiếp theo là Emiko Hanazawa, một cô gái tràn đầy sức sống, cô ấy giỏi trong hầu hết tất cả môn thể thao, thân hình không kém gì Akine, cô ấy có mái tóc đỏ và làn da trắng, tôi vẫn phân vân rằng cô ấy ở ngoài trời nhiều như vậy mà không bị rám nắng.

    -Aki: Tại thằng em của mình thức khuya, sáng dậy không nổi nên mới bị vậy. Trời ạ, ngày mai chắc bị cô ấy chửi tiếp.

    -Toya: Nee-chan, đi nào, Kirie-sensei đang đợi kìa.

    -Akine: Oi, Toya, sao cậu cứ lôi chị cậu vào rắc rối thế.

    -Tsuki: Chắc cũng có lý do của cậu ấy thôi mà.

    -Emiko: Trời ạ, lôi chị của cậu ấy vào mớ rắc rối mà còn có lý do nữa ư, cậu thật sự tệ đấy Toya.

    -Toya: Ơ kìa, nãy giờ em có nói gì đâu…

    -Aki: Thôi đủ rồi, chúng ta đi nào, không thì bị chửi vì không đúng giờ đấy.

    Gần nữa giờ giải lao, cậu và Aki bị mắng cho một trận. Dù gì thì chuyện này họ cũng quen rồi.

    -Aki: Thật là, tại sao suốt ngày chị phải nhắc nhở em thế Toya, được thôi, tối nay chị sẽ qua phòng em ngủ, em mà lén lút đọc truyện nữa là chết với chị.

    -Toya: Nếu chị qua phòng em ngủ thì em sẽ nói với họ là chị chơi trò loạn luân đấy nhé.

    -Aki: H-Hả….E-Em nói gì thế, chị khô……...

    Aki dứt lời với gương mặt e thẹn, có vẻ như cô ấy thật sự thích cậu. Tất cả cảm xúc của cậu dường như đã mất, nhưng sức mạnh và ký ức vẫn còn ở đó, Kito đã “Hồi sinh” với tư cách là một con người với cái tên Kirishima Toya. Cậu ấy có thể đọc suy nghĩ, nhìn thấu tương lai, nhưng đặc biệt là cậu không hề để ý rằng chiếc vòng cổ thánh giá trên cổ cậu chính là thứ giam cầm tất cả các cảm xúc của cậu. Một khi nó bị mất đi, tất cả sự phẩn nộ của cậu sẽ được bộc lộ.

    -Ayami: À, cậu đây rồi, Kirishima.

    Và cuối cùng, Ayami Kurosaki, người này lạnh lùng vô cùng, có người nói rằng cô ấy không bao giờ cười, ngực cỡ D, vừa đủ để một người đàn ông có thể thích. Thân hình cao ráo, eo không quá thon và có đường cong có thể nói là hoàn hảo. Cô ấy cũng là một thiên tài không kém gì Tsuki hoặc có thể là giỏi hơn.

    -Aki: Ah! Ayami, tớ đã bảo là cậu có thể gọi tớ bằng tên mà, cậu có việc gì không?

    -Ayami: Vậy thì Aki, hội trưởng hội học sinh có nhờ cậu vài điều, không biết cậu có rảnh không?

    -Aki: Ừm, việc gì mà có vẻ nghiêm trọng thế?

    Ayami thì thầm vào tai Aki và cô ấy có vẻ sốc khi nghe Ayami nói.

    -Aki: Được rồi, tớ sẽ chuẩn bị.

    -Ayami: Nè, Toya, cậu đang nghĩ gì thế, cậu cứ nhìn chằm chằm vào tôi như vậy, tôi ngại lắm đó.

    -Akine: Hể, chắc Toya thích cậu rồi đó Ayami, lúc nào tôi cũng thấy cậu ấy ngắm cậu hết. Chắc Aki đây không phục vụ đủ cho cậu ấy nên cậu ấy chán rồi, haha.

    -Aki: Đồ ngốc! Toya không phải là người như vậy…

    -Toya: Em chỉ nghi ngờ vài điều ở Ayami-senpai thôi. Không có gì lớn đâu. Với lại Aki-neechan là người mà em yêu nhất, sao em có thể chán chị ấy được.

    -Aki: Y-Yêu...Yêu nhất...!?

    -Emiko: Mặt cậu đỏ hết lên rồi kìa, cậu là Tsundere à? À mà này, Toya, hồi nãy cậu nói có cậu nghi ngờ gì đó ở Ayami, đó là gì vậy?

    -Toya: Xin lỗi, em không thể nói.

    Mọi người rất ngạc nhiên khi cậu nói thế, riêng Ayami thì vẫn nhìn về hướng cậu.

    Bầu không khí ảm đạm này bị phá vỡ khi Emiko mời mọi người vào câu lạc bộ mỹ thuật để vẽ vài bức tranh. Đang vẽ thì đột nhiên Ayami mời cậu vào phòng vệ sinh nói chuyện riêng, trước sự nghi ngờ của chị cậu và 3 senpai ở đây, cậu đã định từ chối nhưng cô ấy nắm tay và dẫn cậu đi trước khi cậu làm thế. Đến nơi, cô ấy liền bóp cổ và đẩy mạnh cậu vào tường.

    -Azrael: Ngươi là ai? Có rất nhiều điều ta thấy rất lạ ở ngươi. Sát khí mà ngươi tỏa ra nhiều gấp bội một con quỷ. Ngươi thật sự là ai?

    -Toya: Thô lỗ quá đấy Azrael, đây không phải những gì một thiên thần sa ngã như cô có thể làm để tra khảo ai đó. Việc tôi là ai không hề quan trọng, cô chỉ cần biết rằng tôi không phải kẻ thù, tôi sinh sống ở đây với tư cách là một con người không hơn không kém.

    -Azrael: Ngươi tưởng ta sẽ tin ngươi sao? Một con quái vật như ngươi mà có ý định sống yên bình ở trái đất à, một thiên thần không dể bị lừa như ngươi tưởng đâu.

    Chỉ với một ánh mắt lan tỏa sát khí đến cô. Ayami liền thả cậu ra và lùi lại. Nỗi sợ hãi của cô xuất hiện một cách rõ ràng. Cô bắt đầu hốt hoảng, có vẻ cô ấy đã biết cậu là ai. Cô quỳ xuống trong run sợ.

    -Azrael: Thần thật sự xin lỗi về lỗi lầm ngu ngốc này.

    -Kito: Chà, cô nhận ra rồi à, mà, vậy cũng tốt.

    Sau một lúc, cậu và Ayami bắt đầu quay trở lại phòng.

    -Aki: Toya, em đã làm gì với Ayami trong đó hả! Đừng nói với chị là…

    -Akine: Nè, Emiko, cậu có nghĩ thứ tớ đang nghĩ không.

    -Emiko: Đương nhiên. Chắc chắn họ đã làm chuyện đó. Không thể tin được.

    -Tsuki: Khoan đã nào, phải đợi cậu ấy giải thích chứ. Ayami, thật sự thì cậu đã làm gì với Toya thế?

    -Ayami: Tớ gọi Toya-kun vào để có thể nói chuyện riêng về những điều mà cậu ấy đang nghi ngờ ở tớ. Nhưng mà, chưa kịp nói một lời, cậu ấy đã đẩy tớ vào tường rồi làm những thứ đồi bại. Tớ không thể lấy chồng được nữa rồi, Aki, cậu phải bảo em cậu chịu trách nhiệm cho chuyện này đấy.

    -Aki: Cái…Cái…Cái Gì!!!

    -Tsuki: Toya, chị không ngờ em lại là loại người tồi tệ như thế.

    -Akine: Được đấy chứ Toya, đúng là kouhai của chị.

    -Emiko: Chuyện này không hay rồi, báo cảnh sát thôi.

    Cậu khoanh tay lại và thở một hơi dài sau đó bước ra khỏi cửa và đi thẳng về nhà. Cô ấy đã hoàn toàn biết cậu là Kito, mà vẫn chơi cậu như thế, “mình đã quá hiền rồi chăng?” - cậu ấy nghĩ thầm.

    Thứ ba, ngày 27, tháng 9 năm 2020.

    Toya và Aki lên đường đi học như bình thường và họ vẫn bị Kirie-sensei mắng cho một trận.

    Hôm nay là tiết thể dục, trước khi đến tiết học thì cần phải kiểm tra thể chất trước. Emiko, người được đa số giáo viên bầu chọn để làm huấn luyện viên môn thể dục, sự năng động, thể chất và cả cơ thể của cô ấy cũng là thứ làm cho các giáo viên hâm mộ.

    -Emiko: Ah, em đây rồi, mọi người chuẩn bị hết rồi đó, làm gì mà em đến đây trễ thế?

    -Toya: Em bận chút chuyện ấy mà, dù gì em cũng đến rồi, nhanh lên nào, ta sẽ trễ mất.

    -Emiko: Hể, em bận thiệt hay là đi gạ cô nào.

    -Toya: Ở trường còn ai khác đẹp hơn chị à?

    Emiko mặt đỏ sửng lên, cô ấy đang cố để kiềm chế cảm xúc lại.

    -Emiko: Thấy chưa, bây giờ em đang tán chị đó à.

    -Toya: Đương nhiên, chị đẹp thế sao ai nỡ không yêu.

    -Emiko: Đ-Đủ rồi, chúng ta bắt đầu nào.

    Emiko và Toya, một mình trong căn phòng, "Trong đây chỉ có hai người, một nam, một nữ, không biết cậu ấy sẽ làm gì nhỉ?” - Emiko nghĩ thầm.

    Kiểm tra thể chất đã xong, kết quả là cậu cao 1m78, 67kg, sức khỏe cậu bình thường. Lúc này cậu cần phải thay đồ nhưng lạ là cô ấy vẫn đứng đó nhìn cậu.

    -Toya: Nè Emiko-senpai, em cần phải thay đồ đó.

    -Emiko: Thì….thì em cứ thay đi, chị cần….cần phải kiểm tra.

    Cậu thở dài, mặc kệ sự hiện diện của cô ấy, cậu cởi áo ra, một thân hình ngầu lòi, sáu múi, cơ bắp hiện ra trước mắt Emiko. Mặt cô ấy có vẻ rất đỏ khi cậu cởi áo ra, “Eo ôi, Sexy” cậu đã giật mình khi cô ấy nghĩ thế.

    -Toya: Senpai, đó không phải những gì một cô gái nên nghĩ đâu.

    -Emiko: Hả…hả, nghĩ gì chứ.

    -Toya: Mặt chị đỏ hết rồi kìa, em biết chị đang nghĩ đến mấy thứ__

    -Emiko: Không phải! Đây chỉ là kiểm tra thôi!

    Cậu thở dài.

    Còn tiếp...
     




  2. Đế Vương Cưỡi Rồng

    Đế Vương Cưỡi Rồng Thành viên mới

    Tham gia:
    12/5/2020
    Bài viết:
    6
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    1
    Chương 2: Emiko, chị không sao chứ?

    Vào giờ thể dục, Emiko luôn luôn là cô gái tỏa sáng nhất, mái tóc màu đỏ đó, thân thể nuột nà đó khiến biết bao người con trai phải ngã gục.

    -Emiko: Toya! Đua với chị một vòng nào.

    -Toya: Hể? Thôi…em chạy chậm lắm.

    -Emiko: Có sao đâu, chị sẽ nhường.

    Emiko xoa đầu Toya.

    Cậu bỗng nhiên phát hiện sát khí tỏa ra từ phía nào đó.

    -Aemi: Con khốn đó…! Cô ta nghĩ cô ta là ai mà dám đến gần Toya của mình!

    -Toya nghĩ: Chuyện này tệ rồi đây...

    -Emiko: Toya! Đang nghĩ gì thế. Nhanh lên nào.

    -Toya: À…được rồi, em đến ngay.

    Trong lúc Emiko đang chuẩn bị cho cuộc đua thì Aemi lẻn đến và cướp lấy chai nước của cô, sau đó bỏ một thứ thuốc kì lạ vào trong. Xong việc, Aemi tiến lại gần một người nào đó.

    -Aemi: Này, anh nói anh yêu cô ta đúng chứ? tôi đã bỏ thuốc kích dục vào bên trong rồi, một chút nữa nếu cô ta cảm thấy nóng trong người, thì hãy tiến tới đưa cô ấy vào phòng y tế.

    Tên đó gật đầu. Aemi thấy Emiko đang tìm chai nước, cô bèn bước đến.

    -Aemi: Senpai, chị đang tìm chai nước này đúng chứ?

    -Emiko: Ủa? Chị nhớ chị để nó chỗ này mà…thôi được rồi, cảm ơn em.

    Emiko lấy chai nước sau đó uống một ngụm. Toya đang nhìn thẳng vào Emiko.

    -Emiko: Được rồi, Toya, ta bắt đầu nào.

    Toya thở dài. Đến lúc chuẩn bị chạy, Emiko có cảm giác nóng trong người, rất khó chịu.

    -Toya: Chị không sao chứ?

    -Emiko: K-Không sao, chuẩn bị nào.

    -Trọng tài: Một! Hai! Ba! Bắt đầu!

    Người phi lên trước chính là Emiko, tốc độ chạy của cô khá nhanh so với một con người bình thường. Còn Toya thì bị bỏ lại đằng sau khá xa. Lại một lần nữa, Emiko có cảm giác trong người cứ như đang bùng cháy. Cuối cùng Emiko cũng thắng, cô đột ngột ngã chống tay xuống đất.

    Dựa vào thời cơ, tên đồng phạm của Aemi nhảy ra.

    -Đồng phạm: Senpai! Chị có sao không?

    -Emiko: N-Nóng quá…

    -Đồng phạm: Để em đưa chị đến phòng y tế.

    Hắn bế Emiko lên và chạy đi. Toya liền liếc mắt, dõi theo hắn.

    -Aemi: Kirishima-san! Chút nữa cậu có rảnh không?

    -Toya: Có chuyện gì thế?

    -Aemi: Cậu có thể cùng ăn trưa với tớ được chứ?

    -Toya: Thế thì không, tôi bận rồi.

    Toya tiến đi, thoát khỏi ánh mắt bất ngờ của Aemi.

    -Aemi thì thầm: Emiko Hanazawa, cô là cái thá gì mà dám tranh với tôi.

    Tên đồng phạm bế trên tay Emiko tiến đến phòng y tế.

    -Emiko: Nóng quá…

    Emiko dùng tay kéo áo của mình ra một tí, làm lộ khe ngực ra.

    Hắn thể hiện một khuôn mặt biến thái, nhìn thẳng vào ngực của Emiko.

    Đang đi thì thấy Toya đang đứng ở trước mặt, chặn cửa phòng y tế.

    -Đồng phạm: Cậu làm gì ở đây? Tránh ra, tôi cần đưa Senpai vào phòng y tế.

    -Toya: Tôi không tránh, thì sao?

    -Đồng phạm: Cái gì! Senpai cần phải được nghỉ ngơi! Tránh ra!

    Toya đột nhiên tiến gần lại tên đồng phạm.

    -Toya: Tao ghét nhất cái loại người như mày.

    Không một cảm xúc, Toya thẳng tay đấm vào mặt hắn, khiến hắn bay ra một đoạn và ngất đi. Toya kịp tay đỡ lấy Emiko tiến vào phòng y tế và đặt cô xuống.

    -Toya: Được rồi, giờ chị sẽ an toàn.

    Emiko níu lấy áo của Toya.

    -Emiko: Toya, đừng đi mà…

    -Toya: Chị nằm đây nghỉ một chút là sẽ đỡ hơn thôi, em còn việc với tên kia.

    -Emiko: Nóng quá…

    Emiko cởi áo ra, bộ ngực đầy đặn của Emiko đập vào mắt Toya.

    -Toya: Senpai, mặt áo vào đi, thế sẽ cảm lạnh đấy.

    Emiko không chịu được nữa, cô gỡ ngay áo lót của mình xuống.

    -Toya: Em sẽ đi gọi sensei đến, chị nằm__

    Emiko dùng hai tay nắm lấy cổ áo của Toya kéo lại.

    -Toya: Senpai, đừng__

    Emiko ôm Toya và hôn lấy cậu. Một tiếng trôi qua, tiết thể dục đã gần kết thúc.

    -Yukari: Ahh…gần xong rồi, tớ mệt chết đi được…

    -Yuuko: Cậu yếu quá đấy.

    -Yukari: Cậu nhìn sắc mặt của Aemi kìa, con nhỏ đó đã như thế nãy giờ rồi.

    -Yuuko: Cứ kệ nó đi, chút nó nghe thấy, lại đến gây chuyện với ta nữa đấy.

    -Aemi: Mẹ nó, Toya đi đâu nãy giờ không thấy.

    Ở phòng y tế lúc đấy.

    -Toya: Đây là lỗi của chị, đừng đổ cho em chứ…

    -Emiko: Em cũng nên xấu hổ đi chứ! Làm chuyện đấy ngay trong trường…

    -Toya: Là ai đã kéo em vào chuyện này thế?

    -Emiko: Em không được phép nói chuyện này cho ai biết, rõ chưa!

    -Toya: Lần đầu của chị trao cho em không phải đã tốt rồi sao?

    -Emiko: Tốt cái đầu em ấy! Chết đi! Đồ ngốc!

    -Toya: Là do chị ép em cơ mà…

    -Emiko: Em phải chịu trách nhiệm đấy!

    Tiếng chuông vang lên, cuối cùng cũng đến giờ giải lao.

    -Toya: Hết tiết rồi…nếu không còn việc gì thì em đi đây, thật sự xin lỗi vì chuyện lúc nãy.

    -Emiko: Nè…em có rảnh không…?

    -Toya: Sao vậy?

    -Emiko: Ăn trưa chung với chị nhé…

    -Toya: Ờ, được thôi

    Aemi vẫn luôn theo dõi Toya và Emiko.

    -Aemi: Tch…Emiko Hanazawa…cô đợi đấy.

    Emiko quyết định dùng bữa trưa dưới một gốc cây. Cô vẫn tỏ ra ngại vì chuyện lúc nãy.

    -Toya: Chị mạnh mẽ thật nhỉ. Chị thật sự chấp nhận chuyện đó sao?

    -Emiko: Đừng có nhắc đến chuyện đó nữa!

    -Toya: Rồi, rồi…

    Đằng xa có bốn cô gái khác tiến đến.

    -Akine: Tụi tớ tìm cậu nãy giờ, thì ra đang tình tứ với Toya à.

    -Emiko: Hể! Làm gì có! Tớ chỉ ăn trưa cùng với cậu ấy thôi!

    -Aki: Toya…!

    Aki có vẻ tức giận.

    -Tsuki: Thôi được rồi, nếu mọi người đã tới đây thì ngồi ăn chung đi.

    -Ayami: Thế cũng được…

    Bọn họ ngồi xuống, vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ.

    Ở đâu đó quanh đây, Aemi đang trốn và nhìn chằm chằm đến Emiko.

    -Aemi: Xem cô chịu được bao lâu.

    Đột nhiên phát hiện Toya đang nhìn đến mình, cô liền núp đi.

    -Aemi: Nguy quá…không biết cậu ấy có thấy mình chưa…

    Aemi quyết định đi lên lớp đến phòng học của Emiko.

    -Aemi: Tôi bắt buộc phải làm nhục cô, Hanazawa Emiko. Bây giờ tôi xem xem cái danh hiệu nữ sinh đẹp nhất trường của cô tồn tại được bao lâu.

    Aemi đang mang trên mình một cái túi, cô móc từ cái túi đó ra một thứ đồ chơi tình dục và để vào ngăn bàn của Emiko. Sau đó lấy phấn viết lên bàn vài dòng chữ.

    -Aemi: Cô chết chắc rồi.

    Sau giờ giải lao, họ bắt đầu vào lại lớp học. Đang đi thì Emiko nghe thấy tiếng bàn tán ở lớp của cô, cô chạy đến.

    -Emiko: Chuyện gì thế?

    -Ai đó: Hanazawa-san, nhìn lên bàn của cậu này…

    -Emiko: Bàn của tớ…?

    “Em yêu chị, Emiko-senpai. Kirishima Toya”

    -Emiko: H-Hả!!! Chuyện này là sao!!!

    -Ai đó: Thằng nhóc này là ai mà dám__

    Emiko đỏ mặt đi thẳng đến bàn và xóa nó đi.

    -Emiko nghĩ: Đồ ngốc! Muốn làm chị nhục chết à!

    Toya đứng bên ngoài phòng học dựa vào tường.

    -Toya nghĩ: Không phải chị bảo em chịu trách nhiệm sao.

    -Kirie: Kirishima, đã đến giờ học rồi sao em vẫn còn đứng đây?

    -Toya: Em đang đợi một cô giáo trẻ xinh đẹp tên là Yoshimi Kirie đến đây để đưa em đi.

    -Kirie: Thằng nhóc này, chỉ biết nịnh nọt. Nào, đi thôi.

    Giờ học kết thúc, Emiko đi đến lớp học của Toya.

    -Emiko: Toya! Hôm nay ta về chung nhé!

    Trong ánh mắt bất ngờ của mọi người, Toya đơn giản trả lời.

    -Toya: Được thôi.

    Trong lúc đi về, Emiko có nhắc đến chuyện trong lớp học.

    -Emiko: Nè, Toya, những chữ ở trên bàn của chị có thật là do em viết không?

    -Toya: Ờ, là em.

    -Emiko: Thế…em yêu chị thật à…?

    -Toya: Ờ.

    Emiko đỏ mặt, cố gắng tiến gần hơn.

    -Emiko: Cảm ơn em...Toya.

    Còn tiếp...
     
  3. Đế Vương Cưỡi Rồng

    Đế Vương Cưỡi Rồng Thành viên mới

    Tham gia:
    12/5/2020
    Bài viết:
    6
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    1
    Chương 3: Tsuki-senpai là mọt sách.
    Thứ tư, ngày 28, tháng 9 năm 2020.

    -Aki: Toya! Dậy ngay!

    -Toya: Được rồi…

    Aki dùng gối đánh vào mặt Toya.

    -Aki: Dậy! Dậy! Dậy!!!

    -Toya: Neechan…bình tĩnh lại nào…

    -Aki: Bình tĩnh cái gì chứ! Kirie-sensei sẽ mắng ta nữa cho xem.

    Bọn họ bắt đầu tiến đến trường. Đang đi thì thấy Tsuki vừa đi vừa cầm một quyển sách.

    -Aki: Tsuki!

    -Tsuki: Aki-san, chào buổi sáng.

    -Aki: Chào buổi sáng!

    -Tsuki: Tớ cứ tưởng cậu sẽ đi trễ nữa chứ.

    -Aki: Tớ cũng tưởng thế, may là tớ kêu Toya dậy kịp thời.

    -Tsuki: Cậu làm bài tập Kirie-sensei giao chưa?

    -Aki: A…tớ chưa làm…thôi xong rồi…

    -Tsuki: Hehe, cậu giống em cậu nhỉ. Toya-kun, em đã làm bài tập về nhà chưa?

    -Toya: Em làm rồi.

    -Aki: Hể! Em làm hồi nào vậy chứ!

    -Toya nghĩ: Tối qua mệt quá nên dùng sức mạnh "thần thánh" của mình giải quyết xong hết rồi…

    -Toya: À…em làm tối qua, chắc chị không để ý.

    -Aki: Kirie-sensei sẽ mắng chị tiếp cho mà xem…

    -Toya: Đây là lỗi của chị.

    -Aki: Em không biết an ủi gì cả…còn cậu thì sao, Tsuki, cậu làm chưa?

    -Tsuki: Chưa, tớ chưa làm.

    -Aki: Hể! Khoan đã, hiếm khi thấy cậu như vậy đấy…

    -Tsuki: Tại tối qua tớ bận quá, không làm được, lúc rãnh rỗi thì nhìn thấy đã muộn rồi, không muốn trễ học nên tớ đã bỏ qua.

    -Aki: Lỡ như cậu bị phạt thì sao…

    -Tsuki: Không sao đâu, tớ không làm là lỗi của tớ.

    Từ xa, Aemi đang theo dõi.

    -Aemi: Tch, hết con nhỏ Emiko Hanazawa giờ lại đến Tsuki Kataoka tranh với mình…

    Aemi lấy điện thoại ra và gọi cho ai đó.

    -Aemi: Này, tôi có một con mồi khá ngon cho các anh.

    Họ đi đến trường, vào giờ ra chơi, Tsuki mang Bento của mình lên sân thượng ngồi ăn như thường xuyên. Cô đang trên đường thì bỗng nhiên Aemi bắt đầu tiếp cận.

    -Aemi: Chào chị.

    -Tsuki: Hể…à, chào em, có chuyện gì thế?

    -Aemi: À không, em chỉ muốn hỏi chị vài câu thôi.

    -Tsuki: Được thôi, em hỏi đi.

    -Aemi: Chị...đang qua lại với bọn thu nợ kia à? Em đã thấy chị cho bọn chúng sờ soạng khắp người, không ngờ hoa khôi của trường lại có bí mật đen tối như thế.

    Tsuki sốc khi nghe Aemi.

    -Tsuki: Chị…chị không hiểu em đang nói gì hết.

    -Aemi: Em có chụp lại ảnh này, đừng chối nữa.

    Aemi đưa tấm ảnh đó cho Tsuki xem. Tsuki giật mình.

    -Tsuki: Làm ơn, hãy xóa tấm ảnh đó đi.

    -Aemi: Được thôi, nhưng với một điều kiện.

    -Tsuki: Điều kiện đó là gì?

    -Aemi: Ở đây không tiện nói, ta lên sân thượng đi.

    Tsuki cùng Aemi đi lên sân thượng, trong lòng lo lắng không ngừng.

    -Tsuki: Được rồi, hãy nói đi, điều kiện mà em nói là gì?

    -Aemi: Hãy tránh xa Kirishima-san ra…

    -Tsuki: H-Hả…khoan đã…

    -Aemi: Sao thế? Chị nên biết em có thể đăng tấm ảnh này lên trên mạng xã hội đấy.

    -Tsuki: Đ-Được thôi, chị sẽ tránh xa Toya-kun ra. Bây giờ thì hãy xóa đi.

    -Aemi: Được thôi.

    Aemi xóa tấm ảnh trong máy.

    -Aemi: Được rồi, em xóa rồi này.

    -Tsuki: Vậy…vậy à…cảm ơn__

    Cô nghe thấy tiếng mở cửa, hơn 8 nam sinh bước lên. Aemi lại gần và thì thầm vào tai Tsuki.

    -Aemi thì thầm: tôi vẫn còn một tấm nữa lưu trong máy tính, nếu không muốn làm trò cười cho xã hội thì hãy ngoan ngoãn nghe lời tôi.

    Tsuki rất sốc, cô lùi lại.

    -Tsuki: Mấy người định làm gì…

    -Đồng bọn: Hahaha, bé con, để bọn này hưởng thức vị của người được xưng là hoa khôi chút đi..

    -Aemi: Tsuki-senpai, chịu nghe lời đi.

    -Tsuki: T…tôi…

    Aemi mở cửa và bước xuống.

    -Aemi: Các anh tận hưởng đi, tôi sẽ canh cầu thang.

    -Đồng bọn: Ngoan ngoãn nào em gái, không có gì phải sợ hết, tụi anh sẽ nhẹ tay mà.

    -Tsuki: Không…

    -Đồng bọn: Đây có vẻ là lần đầu tiên, đừng lo, không đau lắm đâu.

    -Tsuki: Không!

    Đột ngột xuất hiện một người đứng dựa vào cánh cửa.

    -Toya: Nói xong chưa?

    -Tsuki: Toya-kun!

    Tsuki chạy lại Toya và ôm cậu.

    -Toya: Đừng lo, chị sẽ không sao đâu. Chút nữa chị phải nói cho em biết chị liên quan gì với đám thu nợ kia.

    -Tsuki: Đ-Được rồi…

    -Toya: Giờ thì…

    -Đồng bọn: Thằng nhãi, mày tưởng mày là ai mà dám giành gái với tụi tao?

    -Toya: Tao nói tao là cha mày thì mày có tin không?

    -Đồng bọn: Mẹ nó, mày chết chắc rồi. Anh em, đập nát người nó!

    Một tên chạy đến và dùng thanh sắt đập chéo vào vai của Toya.

    -Tsuki: Toya-kun!

    Thanh sắc mà tên đó dùng để đánh Toya bị cong lại hoàn toàn.

    -Đồng bọn: Cái gì…

    -Toya: Sao thế? Sợ rồi à.

    -Đồng bọn: Ai sợ mày chứ!

    Một tên khác lấy dao ra, xông đến đâm thẳng vào bụng của Toya. Toya kéo áo lên.

    -Toya: Này, đừng làm rách áo của tao.

    -Đồng bọn: Cái gì! Tại sao cây dao không đâm thủng được?

    -Tsuki: Toya…kun…?

    -Toya: Hình như đây là dao đồ chơi, không có gì đâu.

    -Đồng bọn: Đồ chơi mẹ mày!

    Một tên đô con chạy đến, dùng tay đấm vào mặt của Toya. Tiếng xương vỡ vang lên rõ ràng.

    -Tên đô con: Tay tao!

    -Toya: Tsuki-senpai, bịt mắt lại.

    -Tsuki: Hả…tại sao?

    -Toya: Cứ bịt lại đi.

    -Tsuki: Được rồi…

    Tsuki bịt mắt lại.

    "Amilitos"

    Toya xóa tất cả tiếng động trong phạm vi gần.

    -Toya: Tao hỏi mày vài câu hỏi, trả lời cho chính xác.

    Dây chuyền ở cổ của Toya phát lên ánh sáng, cậu nhíu mày, cảm xúc cậu được bộc lộ một phần khiến sát khí ở phía cậu tỏa ra liên hồi. Tất cả tên khốn ở đó lập tức xanh mặt.

    -Toya: Bọn mày đã hãm hiếp bao nhiêu cô gái rồi, hả? Tao ghét nhất loại người lấy nữ giới để làm thú vui. Nên là...

    "CHẾT HẾT ĐI"

    -Toya: Được rồi, mở mắt ra đi.

    Tsuki phát hiện tất cả đám người kia đã biến mất.

    -Tsuki: Toya-kun, bọn họ đâu rồi?

    -Toya: Đừng để ý nữa, ta đi thôi.

    -Tsuki: Kh-Khoan đã….

    -Toya: Đi nào.

    Họ mở cửa ra rồi đi xuống dưới, bỗng thấy Aemi đang đứng đó.

    -Aemi: Kirishima-san…

    -Toya: Có chuyện gì không? Nếu không có thì phiền cô tránh ra.

    Mọi chuyện diễn ra thật nhanh, Aemi không biết chuyện gì đã xảy ra với đám nam sinh kia.

    -Toya: Được rồi, giờ thì hãy nói với em giữa chị và bọn thu kia có dính dáng gì với nhau đi.

    -Tsuki: Chị…bọn chúng thường đến nhà chị để đòi nợ, vào một ngày, bọn họ nói là thay vì ba mẹ chị thì chị phải tận tay đến chỗ và đưa hắn…

    -Toya: Thế bọn họ có làm gì chị chưa?

    -Tsuki: Đã có một lần chị bị một người trong bọn họ xâm phạm, nhưng may là có người nhìn thấy và ngăn lại…

    -Toya: Thế có nghĩa là chị vẫn còn trinh đúng chứ?

    -Tsuki: H-Hả! Đừng nói thẳng ra như thế chứ…!

    -Toya: Đã có người chụp được ảnh của chị với bọn chúng, đúng chứ?

    -Tsuki: Um…

    -Toya nghĩ: Về bức ảnh đó thì mình sẽ tự tay xử lý.

    -Tsuki: Nè…Toya-kun, em đã làm gì với đám người kia thế…

    -Toya: Chị đừng có nghĩ nhiều quá, sẽ tổn hại đến sức khỏe đấy.

    -Tsuki: Nhưng mà...

    Tiếng chuông vào học vang lên.

    -Toya: Được rồi, chị về lớp đi.

    -Tsuki: Um…

    Sau giờ học, Toya đang dọn đồ trên bàn, nhìn ra cửa sổ thì đã thấy Tsuki đang ở dưới chuẩn bị về nhà. Cậu bèn đi theo.

    -Toya: Tsuki-senpai.

    -Tsuki: Ủa, Toya-kun, em không về cùng Aki-san à?

    -Toya: Không, em muốn đi về cùng chị.

    -Tsuki: Sao tự nhiên muốn đi về cùng chị…em có ý đồ gì đó?

    -Toya: Không có đâu.

    -Tsuki: Em đấy, suốt ngày__

    Tsuki cảm thấy đau đầu, cơn đau đầu của Tsuki lại tái phát.

    -Toya: Senpai, chị không sao chứ?

    -Tsuki: Chị…

    Tsuki không nói nên lời, cô ngất đi, va vào lòng của Toya.

    -Toya: Giờ thì phải đi đâu đây, nếu mang về nhà thì Neechan lại nổi điên nữa lên cho xem…hay là mang đến khách sạn nhỉ…

    Toya bế Tsuki đi đến khách sạn gần nhất. Khi đến, tiếp tân hỏi.

    -Tiếp tân: Cậu trẻ, cậu bao nhiêu tuổi thế?

    -Toya nghĩ: Xong rồi, mình không biết nói dối...

    -Toya: Cô gái này 18 tuổi, cô ấy là bạn tôi.

    -Tiếp tân: Cậu có thẻ xác nhận không?

    -Toya nghĩ: Mình sẽ dùng thẻ của Tsuki-senpai vậy.

    -Toya: Đây.

    -Tiếp tân: Được rồi, giờ cậu chỉ cần trả tiền, chìa khóa của cậu đây.

    Tsuki đã tỉnh dậy từ lúc nào.

    Toya bế Tsuki vào phòng và đặt lên giường.

    -Toya: Được rồi, bây giờ chị hãy ngủ đi cho khỏe. Em về đây.

    -Tsuki: Khoan đã…

    -Toya: Sao thế?

    -Tsuki: Hay là bây giờ…em ngủ ở đây đi…dù gì cũng là tiền của em…

    -Toya: Chị sẽ không phiền chứ?

    -Tsuki: Không phiền đâu…

    Toya ngồi lên giường.

    -Toya: Được rồi, thế ta ngủ thôi.

    -Tsuki: Khoan đã…em ngủ cùng giường với chị à…

    -Toya: Um, chị không muốn à?

    -Tsuki: Không…chị…được rồi, tối em không được động vào chị đâu đấy. Bây giờ chị đi tắm trước đã…

    -Toya: Chị có mang đồ theo à?

    -Tsuki: Không…không có…

    -Toya: Thế chị định mặt gì khi tắm xong?

    -Tsuki: Mặc lại đồ cũ…

    Tsuki bước vào nhà tắm, khi cởi đồ xong, cô bất cẩn làm rơi đống đồ của mình vào thau nước.

    -Tsuki: Không được rồi…tại sao lại có thau nước ở đây chứ...

    -Toya: Sao thế, senpai?

    -Tsuki: Khoan đã, đừng vào đây!

    -Toya: Có chuyện gì thế?

    -Tsuki: Chỉ xảy ra chút chuyện thôi, đừng quan tâm.

    Cô cầm quần áo của mình lên.

    -Tsuki: Giờ làm sao đây…ướt hết rồi…đúng rồi, khăn tắm!

    Cô chạy đi tìm khăn tắm, nhưng xui xẻo là không có cái nào to hết.

    -Tsuki: Bây giờ phải làm sao đây…

    Sau khi tắm xong, cô bước ra ngoài, trên người chỉ mặc đồ lót.

    -Tsuki: Toya…

    -Toya: Sao thế? Đồ của chị đâu?

    -Tsuki: Chị lỡ tay, làm rơi nó vào thau nước, ướt hết rồi…

    -Toya: Vậy à…thế mặc đỡ áo của em đi.

    Toya cởi áo ra, ập vào mắt Tsuki là thân hình sáu múi. Cô đỏ mặt.

    -Tsuki: Được rồi…cảm ơn em…

    Tsuki lấy áo của Toya rồi mặc vào. Cái áo khá rộng nên nó trải dài xuống hết 1 phần 3 đùi của Tsuki. Nhìn cô cứ như một cô nhóc đáng yêu vậy.

    -Tsuki: Em đưa chị áo của em như thế…lỡ như bị cảm lạnh thì sao…

    -Toya: Đừng lo, em sẽ ổn thôi, còn có chăn để đắp mà.

    -Tsuki: Được rồi…

    -Toya: Tsuki-senpai. Chị thường xuyên bị đau đầu như thế à?

    -Tsuki: Um, vì học quá nhiều, không có thời gian nghỉ ngơi, dạo này nhà chị còn gặp chuyện, chị không thể ngủ được nên mỗi nửa đêm là giật mình thức dậy.

    -Toya: Vậy à...được rồi, ta đi ngủ nào, cũng đã muộn rồi.

    Vào lúc gần một giờ sáng, Tsuki giật mình tỉnh giấc. Nằm kế bên là Toya và cô đang ôm cậu. Một cảm giác ấm áp cứ như đang ở bên gia đình.

    -Tsuki: Toya-kun, tại sao em lại tốt đến như vậy...

    Tsuki lấy tay chạm vào bụng của Toya.

    -Tsuki: Em rất lười…nhưng từ đâu em có được một cơ thể như thế này…

    Tsuki dùng tay vuốt từ bụng lên ngực của Toya.

    -Tsuki: Chị thật hư hỏng đúng chứ...mỗi lần chị nhìn em…người chị cứ như nóng rang lên, bây giờ có được cơ hội ngủ cùng em…chị sẽ không bỏ lỡ…xin lỗi, Toya-kun…

    Tsuki leo lên người của Toya ngồi, hai tay chống vào ngực cậu. Cô từ từ áp sát môi mình vào môi của Toya và trực tiếp hôn lấy cậu.

    -Tsuki: Em đâu phải là con gái…tại sao môi em…lại mềm vậy chứ…

    Tsuki từ từ cởi áo ra, để lộ bộ ngực nhỏ.

    -Tsuki: Chị biết là…chị không bằng được những người kia…nhưng mà…

    Cô tiếp tục hôn cậu, tay từ từ cởi chiếc áo ngực ra.

    -Tsuki: Toya-kun…chị yêu em…

    Tsuki cứ thế lấn tới, trao đi trinh tiết cho người con trai mà cô yêu, trong im lặng.

    Thứ năm, ngày 29, tháng 9 năm 2020.

    Vào lúc năm giờ sáng, Tsuki bị Toya kêu dậy. Cô đã không mặc lại đồ mà cứ thế ngủ thiếp đi trên người Toya.

    -Tsuki: Ahhh! Chị…chị xin lỗi…chị__

    -Toya: Senpai, những gì chị làm tối qua em đều biết hết đấy.

    -Tsuki: H…hể…!

    -Toya: Thôi nào, ta về nhà thôi, chút còn chuẩn bị đi học.

    -Tsuki: Chị…chị xin lỗi…chị không kiềm nén được dục vọng của bản thân…

    -Toya: Được rồi, lấy đồ đi, ta về nào.

    Bọn họ cuối cùng cũng chia nhau, mỗi người một đường. Khi về đến nhà và vào bên trong. Cậu thấy Aki đã ngủ thiếp đi trên bàn ăn với đồ ăn đã nguội mất.

    -Toya: Neechan…em xin lỗi, đã để chị chờ rồi.

    Toya hôn lên trán của Aki, Aki mớ ngủ, nở một nụ cười trên môi. Toya thấy cũng đã sáng nên đành phải kêu Aki dậy.

    -Toya: Neechan…dậy nào…

    Aki mớ ngủ trả lời.

    -Aki: Không…không ăn nổi nữa…

    -Toya: Kirie-sensei sẽ mắng chị cả buổi nữa đấy.

    -Aki: Ahhh! Bài tập!

    Aki giật mình, nhìn lại thì thấy Toya đã về nhà.

    -Aki: Toya! Em đi đâu tối giờ thế!

    -Toya: Đã sáng rồi, ta chuẩn bị đi học thôi.

    -Aki: Đừng có đánh trống lảng!

    -Toya: Em mà nói ra, chị sẽ la làng la xóm cho mà xem.

    -Aki: Hứ, không thèm nói chuyện với em nữa.

    Đến lúc phải đi học, Toya và Aki thấy Tsuki vẫn vừa đi vừa cầm một cuốn sách.

    -Aki: Tsuki!

    -Tsuki: Aki-san, chào buổi sáng.

    -Aki: Chào buổi__

    Chưa kịp dứt lời, Tsuki chèn vào giữa Toya và Aki sau đó ôm lấy tay Toya. Cô nở một nụ cười khá hạnh phúc.

    -Toya: Hôm nay chị có vẻ vui nhỉ.

    Aki vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô liếc đến Toya, má phồng to, có vẻ như cô đang ghen.

    Còn tiếp...
     
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP