PS I Love You - Cecelia Ahern

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.529
p.s._i_love_you_2007_1104_poster.jpg
PS I LOVE YOU
Tác giả:
Câu chuyện là một bức tranh được ghép lại bởi những tình tiết rất đời thường: những đứa con dù đã bước vào đời bỗng hóa lại trẻ thơ khi trở về nhà với ba mẹ; hai anh em không cùng chung tiếng nói nhưng rồi tình yêu trong tim đã kéo họ đến gần nhau, những người bạn gái thân thiết cũng có lúc hờn lẫy nhau, cái "tưởng là tình yêu" của một nhân vật nam có bề ngoài lịch thiệp hóa ra chỉ là trạng thái đam mê của một người thiếu chín chắn... "Cuộc sống vẫn đang trôi qua, vẫn cứ đơn giản như nó vốn dĩ”. Nhưng nhờ vậy mà độc giả nhìn thấy mình trong đó, qua những chuyện tưởng như không là gì...
Tác giả Cecelia Ahern là con gái của thủ tướng Ireland Bertie Ahern. Cô sinh năm 1981. Tái bút: Anh yêu em (PS. I love you) là tác phẩm đầu tay được cô viết vào năm 21 tuổi (2002), xuất bản lần đầu vào năm 2004 và đã được chuyển thể thành phim. Quyển sách bán chạy trong suốt 19 tuần liền ở Ireland, 52 tuần liền ở Đức và sau đó là ở nhiều nước khác không phải vì Ahern là con gái thủ tướng, mà vì câu chuyện kể đơn giản mà lấp lánh trong đó.

Sau cái chết của người chồng tên Jerry mà mình rất mực yêu thương, cô gái trẻ Holly Kennedy bỏ bê việc chăm sóc bản thân và không còn đoái hoài đến cuộc sống. Bỗng một ngày, cô nhận được những lá thư... của người đã mất.

Những bức thư được gửi từ trong quá khứ chỉ dẫn Holly những điều phải làm trong hôm nay để có thể tự vực dậy và lại nhìn cuộc đời với con mắt tin yêu và hi vọng. Nó giống như một câu chuyện tình ngỡ đã kết thúc với cái chết của một người, như một lá thư đã đóng lại với chữ ký của người viết, nhưng rồi bên dưới xuất hiện thêm dòng tái bút, như lời nhắn nhủ từ bên kia thế giới rằng người mất vẫn luôn mong người sống tiếp tục hành trình thênh thang tươi đẹp của mình: "Anh yêu em!".
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.529
Chương 01 PS I LOVE YOU - SỨC MẠNH TÌNH YÊU

Holly áp chiếc áo len vào lòng. Những hồi ức lại ùa về theo mùi hương quen thuộc. Một nỗi buồn vô hạn, một nỗi đau sâu thẳm khiến tim cô nặng trĩu. Cô hoảng sợ. Ngôi nhà yên ắng quá! Trong nhà, chỉ có tiếng kêu ong ong phát ra từ chiếc tủ lạnh và tiếng tích tắc kim đồng hồ chậm rãi gõ nhịp thời gian.
Gerry đã ra đi và mãi mãi không bao giờ trở lại. Điều đó là sự thật. Cô sẽ không còn được luồn tay vào mái tóc mềm mại của anh, không còn được cùng anh nói cười hạnh phúc trong những buổi tối ấm cúng, không còn được anh vỗ về sau một ngày làm việc vất vả, không còn được kề cận bên anh mỗi đêm dài, không còn được nghe anh hắt hơi khiến cô tỉnh giấc mỗi sớm mai, không còn phải nạnh nhau chuyện tắt điện trước khi lên giường… Tất cả chỉ còn là hoài niệm.
Họ từng có một ước muốn rất đơn giản: được ở bên nhau cho đến hết cuộc đời này. Bất cứ ai quen biết Holly và Gerry đều ủng hộ cho mối tình của họ, bởi anh và cô là hai người bạn thân thiết, là cặp tình nhân đẹp đôi và là đôi tri kỉ đã được vận mệnh gắn kết. Nhưng mấy ai ngờ được rằng định mệnh đôi lúc lại quá khắt khe và không chiều theo lòng người.
Sau vài ngày bị đau đầu, và mắt bắt đầu mờ dần, Gerry đồng gặp bác sĩ vì sự thúc giục của Holly. Cả hai đều nghĩ chứng đau đầu này là do căng thẳng hay mệt mỏi gây nên mà thôi. Nhưng không. Chuyện không đơn giản như thế. Một khối u đang lớn dần trong não Gerry.
*
Holly với tay gạt cần nước bồn vệ sinh, cô run lên vì cái lạnh toát ra từ sàn nhà và cố đứng vững để khỏi bị ngã. Gerry đã ra đi ở độ tuổi 30. Khi căn bệnh bước vào giai đoạn trầm trọng nhất, anh vẫn can đảm đùa rằng, có lẽ anh không nên sống một cuộc sống quá lành mạnh như thế, ít nhất thì cũng phải tận hưởng them thú vui “phàm tục” của cuộc đời này… Dù anh cười lớn khi nói điều đó, cô vẫn có thể nhìn thấy sự hối tiếc trong mắt anh. Anh hối tiếc về những điều mà trước đây đã không bao giờ anh nghĩ là sẽ dành thời gian để làm, hối tiếc là đã chưa đến được hết những nơi anh muốn đến, và buồn vì không còn được buồn vui với những trải nghiệm đang còn ở phía trước cuộc đời.
Trong Gerry, không còn nỗi sợ hãi của một con người bình thường khi năm tháng qua đi. Được già đi với thời gian bỗng chốc trở thành điều mà Gerry muốn đánh đổi tất cả để có được. Cả Holly và Gerry đều không bao giờ nghĩ rằng tuổi già không những là một thành tựu mà còn là một thách thức – một thách thức mà cả hai đều không muốn nghĩ đến, không muốn nhắc đến… Cho đến ngày hôm nay…
Holly lần bước đi từ gian phòng này sang gian phòng khác trong cơn thổn thức. Những giọt nước mắt cứ tuôn chảy, lăn dài trên má, tràn qua môi, vào miệng cô. Mặn đắng. Đêm vô tận. Không nơi nào trong ngôi nhà này cho cô cảm giác được ôm ấp hay vỗ về. Chỉ có im lặng bao trùm. Chiếc trường kỉ với cánh tay to uỳnh dang rộng mới hôm nào cả cô và Gerry còn đùa giỡn trên đó, giờ đây cũng thờ ơ với cô.
“Gerry sẽ không vui khi biết mình thế này”, Holly lẩm bẩm. Cô cố lấy lại tinh thần, hít một hơi thật sâu, và gắng không cho nước mắt chảy ra nữa. “Không. Gerry sẽ không vui khi biết mình buồn như thế”.
Đôi mắt to đen tròn của Holly lại sưng húp lên vì đã khóc suốt đêm qua. Cũng như bao nhiêu đêm trước, gần sáng cô mới có thể chập chờn thiếp đi. Mỗi sáng thức dậy, cô đều phát hiện ra mình đang nằm ở đâu đó trong một tư thế không chút thoải mái, và sáng nay là trên chiếc trường kỉ. Chuông điện thoại réo inh ỏi làm cô choàng tỉnh giấc. hẳn là mẹ hoặc một người bạn nào đó gọi đến an ủi cô. Trong trạng thái mơ mơ màng màng, cô loay hoay lục tung mọi ngóc ngách trong nhà để tìm chiếc điện thoại. Dường như trong tâm thức, cô còn mong mình sẽ tìm thấy được một điều gì khác nữa.
- Alo! – giọng cô khản đặc và yếu ớt trong điện thoại. Đã lâu, cô không còn để y’ tới việc mình phải cố tỏ ra mạnh mẽ nữa. Người thương yêu nhất đời của cô đã ra đi mãi mãi. Và không gì trên thế gian này có thể lấp đầy khoảng trống mênh mông đó trong tim cô.
- Ồ, mẹ xin lỗi con gái yêu, có phải mẹ đã làm còn thức giấc? – Giọng mẹ cô tỏ ra lo lắng. Mỗi sáng, mẹ Holly đều gọi cho cô để xem cô có được bình an sau một đêm dài đầy mộng mị hay không. Bà không cố y’ đánh thức con gái dậy, nhưng lại nhẹ nhõm khi nghe Holly trả lời điện thoại của mình.
- Không, con ngủ ngon lắm, không sao đâu mẹ.
Vẫn luôn là một câu trả lời như thế.
- Bố con và Declan đã ra ngoài rồi, và mẹ nghĩ đến con, con gái yêu ạ!
Bỗng dưng, giọng nói đầy cảm thong và dịu ngọt của mẹ làm Holly muốn khóc. Cô có thể hình dung gương mặt phúc hậu của mẹ, đôi hang chân mày gọn gang và vầng trán đầy những vết nhăn. Nhưng điều đó lại không làm cô thấy nguôi ngoai. Rõ rang họ đang lo lắng cho cô,lẽ ra họ không cần phải thế. Đáng lẽ mọi thứ cứ nên diễn ra như bình thường. Đáng lẽ Gerry vẫn ở đây bên cạnh cô, trợn mắt chọc cô cười khi mẹ cô cứ càu nhàu mãi với cômột chuyện trong điện thoại. Những lúc như thế, Holly thường chuyển ống nghe cho Gerry vì không nhịn được những tràng cười khúc khích. Rồi anh sẽ tán gẫu với mẹ cô một chút và giả vờ như không nhìn thấy cô đang nhảy nhót quanh giường…
Cô ậm à ậm ừ trong suốt cuộc chuyên trò với mẹ dù rằng chẳng nghe được bà nói gì.
- Hôm nay là một ngày đẹp trời, Holly. Sẽ rất tốt nếu con ra ngoài đi dạo một chút. Hãy ra ngoài để hít thở không khí trong lành, con ạ.
- Vâng, con cũng nghĩ vậy.
Cũng lại là những lời khuyên như thế! Không khí trong lành, dường như ai cũng nghĩ đó là phương thuốc duy nhất cho tất cả những gì cô đang phải trải qua.
- Hay là để mẹ ghé qua chỗ con rồi hai mẹ con mình đi đâu đó, con nhé?
- Thôi khỏi đi mẹ. Con vẫn ổn mà.
Cả hai im lặng.
- À… vậy thôi được rồi… con cứ gọi cho mẹ nếu con đổi y’ nhé. Hôm nay mẹ rỗi cả ngày đấy.
- Vâng, cảm ơn mẹ.
Cả hai lại cùng im lặng.
- vậy nhé… Con nhớ giữ gìn sức khỏe, con gái.
- Vâng, con nhớ rồi. – Holly nghĩ chắc mình sẽ phải đổi số điện thoại nếu cứ phi trả lời điện thoại của mẹ suốt thế này.
- ồ, Holly, tí nữa thì mẹ quên mất. Cái phong thư ấy vẫn còn ở đây, thư của con đấy. Con nhớ không, cái phong thư mà mẹ nói với con lúc trước ấy. Mẹ để nó trên bàn trong nhà bếp. Chắc là con cũng muốn xem qua phải không? Lá thư này đã ở đây nhiều tuần rồi, mẹ nghĩ có vẻ như nó là một lá thư quan trọng.
- chắc không có gì cả đâu, mẹ ạ. Có lẽ đó chỉ là một cái thiệp chia buồn mà thôi.
- Không, mẹ không nghĩ vậy đâu, con gái. Trên lá thư có ghi rất rõ là gửi cho con và phía trên là… À… thôi, con đợi máy một chút, để mẹ xem nào…
ống nghe phía bên kia được đặt xuống đánh cộp, Holly nghe rõ tiếng bước chân đi, tiếng chiếc ghế rít do cọ xát vào sàn nhà, tiếng bước chân rõ dần, sau cùng là tiếng người nhấc ống nghe…
- Con vẫn còn đang ở đó chứ?
- Vâng!
- Đây, ngay trên đầu bức thư là dòng chữ “Bản liệt kê”. Có lẽ là thư từ công ty, hay là cái gì đấy… Mẹ cũng không biết nữa, con gái ạ! Có lẽ con nên…
Holly buông ống nghe, lặng người…
*
- Gerry, tắt điện đi anh! – Holly cười khúc khích khi nhìn thấy chồng đang đứng trước mặt mình măc chiếc áo ngủ. Anh để chiếc áo từ từ tuột qua khỏi đầu và nhướn hàng lông mày trái về phía Holly.
- Tắt điện à? Chuyện này là thế nào? – Anh vừa nói vừa vênh đôi má lên cười toe toét. Anh không phải là một kẻ tự phụ, kiêu ngạo, nhưng lại có rất nhiều điều đáng để anh kiêu hãnh. Thân thể anh khỏe khoắn và rắn chắc đến hoàn hảo. Đôi chân dài vạm vỡ là kết quả của luyện tập thể thao từ nhiều năm nay. Gerry có vóc người to cao. Bên anh, cô luôn có cảm giác an toàn. Nhưng điều khiến Holly hạnh phúc nhất là khi Gerry ôm cô vào lòng, cô có thể nép mình vào ngực anh để có thể nghe thấy từng nhịp thở ấm áp.
Anh luôn muốn bày một trò gì đó để Holly mỉm cười. Trở về nhà sau giờ làm việc, anh luôn ở bên để an ủi và lắng nghe cô. Hiếm khi nào anh và cô giận nhau, nếu có, âu cũng chỉ là một chuyện vớ vẩn mà sau đó, cả hai cùng giảng hòa.
Gerry mặc xong áo và nhảy bổ vào giường. Anh ôm ghì cô vào lòng, rúc đôi chân lạnh cóng của mình vào chân cô.
- Aaaa... ! Gerry, chân anh lạnh quá ! – Holly biết rằng lú này Gerry sẽ chẳng bao giờ chịu rời khỏi chiếc giường ấm áp.
- Gerry! – Holly lên giọng.
- Holly! – Gerry nhại lại
- Anh không nhớ là đã quên điều gì sao?
- Không, theo anh thì anh không quên gì cả! – Gerry ngang nhiên trả lời cô.
- Anh quên tắt điện.
- À, tắt điện hả? – Anh hỏi lại với giọng ngái ngủ, rồi anh vờ ngáy to.
- Gerry!
- Tối qua, anh đã phải ra khỏi giường để tắt điện rồi, anh còn nhớ mà.
- Vâng, nhưng anh vừa mới đứng gần công tắc điện cách đây 1 giây thôi mà.
- Ưhm… nhưng đó là cách đây 1 giây.
Holly thở dài. Một khi đã cuộn mình trong tấm chăn ấm áp, cô rất ghét phải ra khỏi giường và đặt chân lên nền nhà lạnh ngắt, rồi sau đó lại phải mò mẫm trong bong tối để quay trở lại giường. Cô tặc lưỡi trách móc Gerry.
- Anh không thể cứ tắt điện mãi cho em, em biết đấy, Holly. – Anh gọi tên cô âu yếm. – nếu một ngày nào đó anh không còn ở bên em, em sẽ ra sao hả Holly?
- Bảo ông chồng mới của em làm. – Holly gắt yêu, cố hết sức đá đôi chân lạnh ngắt của Gerry ra xa.
- Haha…
- Hoặc là phải nhớ để tự tắt trước khi bước vào giường.
Gerry khụt khịt mũi.
- Điều đó mà xảy ra được thì tuyệt quá, vợ yêu của anh. Chắc là anh phải dán một mẩu giấy thật to bên cạnh công tắc điện trước khi anh đi xa, chỉ có như vậy thì em mới nhớ thôi, bé con của anh ạ.
- Anh thật là chu đáo, nhưng tốt hơn là anh nên chỉ để lại tiền cho em thôi.
- Và một mẩu giấy trên bồn tắm. – chàng tiếp lời.
- Ha ha…
- Và một mẩu nữa trên bình pha cà phê.
- Anh thật đáng ghét, Gerry.
- ồ, cả trên cửa sổ nữa để mỗi sáng em phải mở cửa sổ ra để nắng tràn vào.
- Này, sao anh không liệt kê luôn tất cả những mà theo anh nghĩ nếu vắng anh, em không thể làm được.
- Đó cũng là một y’ kiến hay đấy chứ. – Gerry càng cười lớn.
- Được rồi, em sẽ đi tắt cái bong đèn quỷ quái này ngay đây. – Holly miễn cưỡng bước ra khỏi giường, mặt cô nhăn lại khi bước chân lên nền nhà lạnh cóng. Lát sau, cô đưa tay quờ quạng trọng bóng tối và từ từ trở lại giường.
- Holly? Em không thấy đường sao? Có nghe thấy tiếng anh không Holly? – giọng Gerry vang lên trong căn phòng tối om.
- Vâng, em…
Huỵchhh!
- Ối, - cô kêu lên khi vấp vào chân giường,- đau quá…
Gerry cười to.
- Điều thứ hai trong bản liệt kê em cần làm là chú y’ cái chân giường…
- Anh thôi đi có được không, và đừng có lẩn thẩn như thế nữa chứ. – Holly cáu kỉnh ngắt lời Gerry và đưa tay ôm lấy cái chân tội nghiệp.
- Có muốn anh hôn lên chân cho đỡ đau không? – anh hỏi
- Không, em ổn rồi, - Holly nói dỗi, - Nhưng em có thể đặt chân ở đây để bớt lạnh không..?
- Aaaa! Chúa ơi, chân anh sắp đóng thành băng rồi này!
Holly cười vang ngạo nghễ.
*
Câu chuyện về bản liệt kê xuất phát từ đêm hôm ấy. Đó là một câu chuyện nghe có vẻ ngớ ngẩn mà Gerry và Holly đã kể cho hai người bạn thân của họ, Sharon và Jonh McCarthy, nghe.
Ngày trước, Jonh là người đã tiến đến chỗ Holly khi cô đang đứng ngoài hành lang trước cửa lớp để ấp úng với cô một câu mà giờ ai cũng biết: “Bạn của mình muốn hỏi cậu có đồng y’ đi chơi với cậu ấy không?” Lúc ấy, Holly mới 14 tuổi, đắn đo và trao đổi với mấy đứa bạn quân sư, cuối cùng Holly cũng đồng y’.
Sharon và Jonh cũng làm đám cưới cùng năm với Holly và Gerry. Vậy mà.. bỗng dưng, Holly thấy ghen tị với hai người bạn của mình quá. Holly và Gerry đã cùng nhau đi du lịch qua nhiều nước trên thế giới… Dòng hoài niệm làm nỗi đau trong cô càng trở nên vô tận.
Tuần trăng mật ngọt ngào với Gerry, cô vẫn còn nhớ rất rõ, rất rõ.
Những dòng nước mắt lại lăn dài trên má, cô ngồi bất động trên trường kỉ, cạnh chiếc ống nghe đang buông thõng xuống đất . Nhịp đồng hồ vẫn gõ đều đều. Nhưng giờ đây, trong cô chẳng còn y’ niệm thời gian nữa.. Holly không còn cảm thấy được gì ngoài nỗi đau quặn thắt từng hồi trong tim và một cơ thể rã rời chết lặng.
Holly chợt nhớ ra lâu rồi cô chưa ăn gì, có thể là từ hôm qua, cũng có thể từ nhiều hôm trước.
Trong chiếc áo ngủ của Gerry và đôi dép hiệu “Disco Diva” anh đã tặng cô mùa Giáng Sinh năm trước, Holly lê những bước chân nặng nề vào bếp. Anh đã tặng cô đôi dép đó vì cô là một disco diva của anh, cô khiêu vũ rất giỏi. Holly mê khiêu vũ đến nỗi luôn luôn là người đến đầu tiên và là người cuối cùng rời khỏi câu lạc bộ. Holly đưa tay mở tủ lạnh và vớ lấy bình sữa., nhưng chẳng còn t sữa nào. Cô ném chiếc bình một cách vô thức xuống sàn nhà.

Liệu có phải là Gerry đã giữ lời và viết cho cô một bản liệt kê như thế trước khi anh ra đi hay không? Cô đã ở bên anh từng giây từng phút từ khi anh bệnh cho đến khi anh rời khỏi thế giới này nhưng chưa bao giờ cô nghe anh nhắc đến điều đó. “ Không, Holly, tỉnh lại đi, đừng có ngốc nghếch thế”, cô tự nói với mình. “ Phải chăng mình mong muốn anh trở về nên tưởng tượng ra tất cả những điều như thế.”
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.529
Chương 02 PS I LOVE YOU - SỨC MẠNH TÌNH YÊU

Holly dạo bước dọc theo cánh đồng rực rỡ những bông hoa loa kèn màu cam pha đỏ tía. Làn gió nhẹ thoảng qua làm những cánh hoa mỏng manh lay động, khẽ chạm vào người cô. Đất mềm và tơi xốp dưới đôi chân trần làm Holly cảm thấy như đang trôi bồng bềnh trên mặt đất. Những chú chim chích hót véo von đâu đó trên những tán cây. Ánh nắng chan hòa khắp mặt đất và bầu trời không gợn một chút mây. Mỗi làm gió thoảng qua đều được ướp hương hoa loa kèn thơm ngát và dịu ngọt. Nàng cảm thấy thật hạnh phúc, thật nhẹ nhàng và tự tại.
Bỗng nhiên, bầu trời tối sầm lại. Mặt trời bị che khuất bởi một đám mây đen khổng lồ mang theo bầu không khí lạnh lẽo bao trùm khắp nơi. Xung quanh Holly, những bông hoa loa kèn chao đảo và nghiêng ngả theo từng cơn gió bạt. Cô không còn nhìn rõ mọi thứ được nữa. Mặt đất mềm xốp bỗng chốc biến mất, chỉ còn lại lớp đá sắc nhọn khứa vào chân cô rướm máu. Những con chim im bặt tiếng hót, bám chặt vaò cành cây giương đôi mắt hoang mang nhìn bầu trời bất ngờ thay đổi. Có điều gì đó bất ổn làm Holly cảm thấy lo sợ. Cô trông thấy lờ mờ phía trước một tảng đá màu xám đang trồi lên từ đám cỏ cao. Holly muốn quay trở lại nhưng không thể, lối đi cũ đã bị bịt kín.
Ầm! ầm! ầm! Cô hốt hoảng chạy băng qua con đường trải đá nhọn. Lá cỏ mọc lởm chởm trên cánh đồng cứa vào chân tay cô những vết cắt dài. Hai chân Holly khuỵu xuống trước tia sét xám xịt kèm theo tiếng nổ rền trời. Cô thét lên với nỗi đau tột cùng khi nhận ra cái tảng đá lớn ấy chính là một phần của Gerry. Sét lại rền lên những tiếng nổ vang trời. Ầm! ầm! ầm!
Gerry đang cố bước ra khỏi ngôi mộ. anh đang gọi tên cô; cô có thể nghe rõ tiếng anh đang gọi tên cô khẩn thiết.
*
Holly vùng dậy trong tiếng đập cửa ầm ầm bên ngoài.
- Holly! Holly! Mình biết cậu đang ở bên trong. Hãy mở cửa cho mình với!
Mơ mơ tỉnh tỉnh, Holly lần bước ra cửa và nhìn thấy gương mặt hoảng hốt của Sharron.
- Trời ơi! Cậu đang làm gì thế? Mình gõ cửa cả tiếng đồng hồ rồi đấy!
Holly ngơ ngác nhìn quanh. Trời hơi lạnh một chút – chắc là buổi sáng.
- Này, cậu định không cho mình vào nhà đấy à?
- Ồ, vâng, Sharon, xin lỗi cậu. Mình đang nằm ngủ trên trường kỉ.
- Trời ơi! Trông cậu tệ lắm! – Sharron nhìn chăm chăm vào mặt Holly trước khi choàng tay ôm lấy cô.
- Cảm ơn cậu đã đến, Sharon!
Sharon không phải là người thích dông dài, đó là điều Holly rất thích ở cô bạn thân nhất của mình. Nhưng đó cũng chính là lí do khiến cả tháng qua, cô không muốn gặp Sharon. Holly không muốn nghe sự thật. Cô không muốn nghe Sharon nói về cách mà cô phải sống với nỗi đau của mình. Đôi lúc, một mình sống với một nỗi đau lại dễ chịu hơn là có ai đó để chia sẻ.
- Ôi, mọi thứ ở đây ẩm mốc hết cả rồi. Cậu mở cửa sổ lần cuối ở đây là khi nào vậy? – Sharon đi vòng căn nhà, mở toang các cửa sổ và thu nhặt chén bát, cốc đĩa bừa bộn khắp nơi.
- Ồ, cậu không phải làm thế đâu, Sharon. – Holly phản đối một cách yếu ớt. – Mình sẽ tự dọn dẹp…
- Khi nào? Vào năm sau hả? Mình không muốn cậu sống trong một căn nhà bê bối như thế này, còn bọn mình thì vờ như không biết điều đó. Sao cậu không đi tắm đi. Cậu tắm xong chúng ta sẽ cùng nhau uống chút trà.
Tắm ư? Holly cũng không nhớ nổi cô đã rửa mặt, gội đầu lần cuối cùng là khi nào nữa. Sharon nói đúng, chắc trông cô phải gớm ghiếc lắm với đầu tóc vừa dơ vừa rối và chiếc áo choàng quá bẩn đang mặc trên . đó là chiếc áo choàng của Gerry, mà Holly không có định đem đi giặt. Cô muốn lưu lại hơi anh trên đó.
- Ừ, mình sẽ đi tắm, nhưng hết sữa rồi. . Đã lâu mình không đi… - Holly bỗng thấy xấu hổ vì sự thiếu quan tâm của cô với ngôi nhà và với chính bản thân mình.
- A ha! – Sharon hét toáng, đưa chiếc túi lên cao. Holly không để là Sharon có mang theomột chiếc túi căng phồng. – đừng lo, mình biết mà. Nhìn cậu là mình biết tỏng cậu chẳng ăn gì hàng tuần nay rồi
- Cảm ơn, Sharon! – giọng Holly nghẹn lại, nước mắt lưng tròng. Sharon lúc nào cũng tốt như thế.
- Gượm đã, hôm nay không được có nước mắt. Chỉ có niềm vui, tiếng cười thôi, bạn thân mến của tôi ạ. Nào, bây giờ cậu đi tắm đi, nhanh lên!
Holly cảm thấy mình bình tâm trở lại khi bước xuống lầu. Nàng mặc bộ đồ thể thao màu xanh và để tóc xõa tự nhiên trên vai. Tất cả các cửa sổ đã được Sharon mở toang. Một làn gió se lạnh ùa vào căn nhà, như thể muốn cuốn đi tất cả những u sầu và nước mắt của nàng.
- Sharon, cậu thực sự là một thiên thần! – Holly đưa mắt nhìn quanh nhà. Mọi vật đều bừng sáng một cách khác lạ. – Mình không thể tin là cậu làm hết những việc này chỉ trong nháy mắt!
- Chao ôi! Cậu đã ở trên đó hơn một tiếng rồi đấy. Mình đang nghĩ chắc cậu bị rơi xuống lỗ thoát nước rồi không chừng. Mà với cơ thể teo tóp như thế này, cậu có thể trôi tuột xuống đó lắm ấy chứ! – Sharon tinh nghịch. – Thôi, được rồi, mình vừa mới mua một ít rau quả, trái cây, có phô mai, cà phê, và tất nhiên cả sữa nữa. Mình không biết cậu cất mì ống và đồ hộp ở đâu nên mình đặt tạm chúng ở đằng kia. À, có một ít thức ăn mình mới làm xong và cất trong tủ lạnh ấy. Nếu để cho cậu thì chắc việc này phải tốn mất cả năm chứ chẳng đùa. Xem nào, bạn của tôi sút mấy cân rồi?
Holly nhìn xuống. Lưng quần rộng đến nỗi tụt xuống tận hông. Cô không để là mình đã gầy đi rất nhiều.
Giọng của Sharron một lần nữa đưa cô về thực tại:
- Có một ít bánh quy để cậu dung kèm với trà. Loại bánh mà cậu thích nhất đấy.
- Ôi, Sharon. – Holly không nén được xúc động. – Cảm ơn cậu rất nhiều. Cậu vẫn luôn là một người bạn rất tốt, còn mình thì đúng là một người bạn tồi tệ, rất tồi tệ.
Holly ngồi xuống bên bàn và nắm lấy tay Sharron:
- Mình không biết sẽ ra sao nếu như không có cậu.
Sharon ngồi đối diện với Holly, im lặng nghe cô nói. Holly thường sợ sẽ phải bật khóc trước mọi người. Nhưng lúc này cô không cảm thấy xấu hổ khi đối diện với cô là Sharon.
- Cảm ơn cậu.
- Cậu đừng nói như vậy. Chúng mình là bạn mà! – Sharon cười dịu dàng, đầy cảm thong và khích lệ.
- Mình nghĩ là đã đến lúc mình phải tự xoay xở
- Chà, chà! – Sharon tỏ vẻ vui mừng. – Nhưng cậu đừng tự ép mình nếu cậu chưa thực sự sẵn sang đấy nhé. Đừng quan tâm đến những người cho rằng cậu phải trở lại cuộc sống bình thường trong vòng một tháng. Dù sao, sống thật sự với nỗi đau cũng là một cách để chúng ta vượt qua nó
Sharon lúc nào cũng đúng, Holly thầm nghĩ.
- Sharon, mình đã cảm thấy thoải mái hơn sau khi nói chuyện với cậu. – Holly ghì chặt người bạn thân vào long.
- Cậu biết không, cứ ở một mình mãi trong nhà thì không tốt đâu. Bạn bè và người thân sẽ giúp được cậu.
- Giờ thì mình hiểu rồi. Mình phải tự giúp mình trước mới được.
- Hãy hứa là sẽ gọi cho mình. Hay ít nhất thỉnh thoảng phải bước ra khỏi nhà nhé.
- Mình hứa. – Holly cười. – Cậu lại đang bắt đầu giống mẹ mình rồi đấy.
- Tất cả mọi người đều muốn được chia sẻ với cậu. Bây giờ mình phải về. Hẹn gặp lại nhé. – Sharon chào tạm biệt, hôn nhẹ lên má cô. – và nhớ là phải ăn cái gì vào đấy nhé! – Sharon nói them, đưa tay véo nhẹ ngang sườn bạn.
Holly vẫy tay chào cho đến khi chiếc xe đưa Sharon đi xa dần. Trời bắt đầu tối. Cô quay vào ngôi nhà vắng lặng và ngồi trầm ngâm suy nghĩ. Holly nghĩ về việc tại sao cô đã không nghĩ rằng, cả Sharron và Jonh cũng có nỗi đau mất đi một người bạn thân từ thưở thiếu thời, cha mẹ nàng mất đi một người con, còn bố mẹ của Gerry thì mất đi đứa con trai duy nhất của họ. còn cô cứ mải chìm đắm trong nỗi đau của mình mà không nghĩ đến người khác. Sharon đã giúp cho Holly nhìn sự việc theo một cách mới. Thật là tốt khi được quay lại với cuộc sống mình đã từng sống thay vì cứ nhặt nhạnh những mảnh vỡ và đắm mình vào quá khứ. Ngày mai là một ngày mới. Holly dự định bắt đầu sự thay đổi của mình bằng việc ghé qua nhà mẹ để lấy cái thư ai đó đã gửi cho cô.
*
Holly thức dậy sớm. Và lần đầu tiên trong hơn một tháng qua, cô tỉnh dậy không phải do tiếng chuông điện thoại đánh thức giấc ngủ lơ mơ của mình. Cô tự nhắc nhở bản thân, như vẫn làm mỗi sớm mai thức giấc, rằng những hình ảnh mà cô thấy về Gery đêm qua chỉ là một giấc mơ.
Holly đi tắm và thay bộ quần áo cô yêu thích: chiếc quần jeans xanh và áo thun màu hồng phấn đi cùng đôi giầy thể thao. Sharron nói đúng, cô đã gầy quá mức. Chiếc quần jeans thưở trước hơi chật , giờ phải có sự trợ giúp của chiếc thắt lưng mới ổn. Cô trang điểm qua loa cho gương mặt mình bớt vẻ nhợt nhạt và che đi những quầng thâm trên mắt.
*
Một giờ sau, Holly ra khỏi cửa hiệu làm tóc với tinh thần phấn chấn hơn. Khôg có Gerry đi bên cạnh, một vài người đàn ông trên phố nhìn theo bước chân cô. Holly đi nhanh đến chỗ chiếc xe của mình để cảm thấy an toàn hơn và lái xe đến nhà cha mẹ. Cho đến giờ phút này, mọi chuyện vẫn tiến triển tốt. Đến tiệm làm tóc của Leo đã là một tiến bộ của Holly. Ông Leo đã cố làm mọi cách cho nàng cười. Holly nhận thấy và biết ơn vì điều đó.
Holly bước lên vỉa hè ngôi nhà của cha mẹ và hít một hơi thở thật sâu.. Sáng nay điều đầu tiên cô làm khi thức giấc là gọi điện bào hôm nay sẽ về thăm gia đình, trước sự ngạc nhiên của mẹ. Đã ba giờ ba mươi.. Cô vẫn ngồi yên trong xe, cảm thấy hơi lo lắng, bồn chồn. Ngoài những lúc cha mẹ tới thăm, chưa bao giờ cô dành thời gian để chuyện trò với họ trong những tháng vừa qua. Holly không muốn mọi người chú đến mình, hỏi những câu hỏi đại loại như cô đang cảm thấy thế nào và dự định sẽ làm gì tiếp theo…
Ngôi nhà ấu thơ của Holly nằm cạnh bờ biển Portmarnock. Cô dừng xe bên đường, ngồi yên trên xe nhìn chằm chằm ra biển. Cô đã sống ở đây từ ngày cất tiếng chào đời cho đến khi lập gia đình với Gerry. Cô rất thích đi bộ trên bờ biển , nghe âm thanh song biển xô bờ và tiếng gọi của những con mòng biển.
Holly không định ở lại lâu nhà bố mẹ. Cô hít một hơi thật sâu, bấm chuông cửa và nở sẵn một nụ cười để them tươi tỉnh.
- Ôi, chào con, con gái! Vào nhà, vào nhà đi ! – mẹ cô vẫn luôn niềm nở như thế, với gương mặt đầy yêu thương và cô luôn muốn hôn lên gương mặt ấy mỗi khi ghé thăm.
- Chào mẹ, mẹ khỏe không ? – Holly bước vào, cảm thấy lòng nhẹ hẳn giữa không khí ấm áp quen thuộc. – Mẹ ở nhà có một mình thôi sao ?
- Ừ, bố con ra ngoài với Declan rồi, nó muốn mua ít sơn để sơn lại căn phòng.
Declan là em trai út của Holly và cũng là con út của gia đình, vì thế cha mẹ nàng đều nghĩ là họ phải cưng chiều nó một chút. Nhưng ‘cậu út’ ấy giờ đã là một chàng trai 22 tuổi, đang học ngành sản xuất phim tại trường đại học và trong tay lúc nào cũng có một cái máy quay phim.
- Trong tất cả những đứa con mẹ yêu quy , nó là đứa mẹ thấy ít lo lắng nhất, nó sẽ tìm được một con đường riêng cho mình. – Mẹ cô nói, tay mang cốc nước đặt trước mặt cô. – Trông con hôm nay rất tuyệt, con gái. Mẹ thích con để kiểu tóc này. Con có tin vui nào về công việc chưa ?
- Chưa, chưa đâu mẹ ạ. Nói thật là con còn chưa sẵn sàng để đi tìm một công việc mới. Con vẫn còn thấy lúng túng lắm.
- Con nói đúng. – Mẹ nàng gật đầu. – Hãy cứ thư thả và nghĩ xem con thích làm gì nhất, nếu không con sẽ phải kết thúc bằng một công việc mà con không hứng thú chút nào, như trước đây.
Holly và mẹ trò chuyện khá thoải mái, có lúc im lặng, nhưng phần lớn thời gian là huyên thuyên chuyện này chuyện nọ mãi cho đến lúc Holly lấy hết can đảm để hỏi mẹ về phong thư.
- Ồ, mẹ quên khuấy đi mất ! Con xem có gì quan trọng không ?
- Nếu có gì thì con sẽ báo cho mẹ biết sớm. – Holly vừa nói vừa chào tạm biệt mẹ. Nhưng cô không thể chờ được đến khi về nhà mới mở phong thư.
Ngồi trên đám cỏ xanh nhìn ra bãi cát vàng. Holly mân mê lá thư trong tay. Nó không phải là một lá thư bình thường như cô nghĩ mà là một bì giấy dày cộm thì đúng hơn. Địa chỉ được đánh máy nên cô không thể đoán biết qua nét chữ là ai gửi cho mình. Nhưng quan trọng hơn cả, bên trên phong bì là một hang chữ vẻn vẹn có vài từ: ‘Bản liệt kê’.
Tâm trạng cô vui lên đôi chút. Nếu như lá thư này không phải của Gerry thì Holly phải chấp nhận một sự thật rằng anh đã hoàn toàn bước ra khỏi cuộc đời cô và cô phải tập quen với cuộc sống không có anh bên cạnh. Nhưng nếu như, nếu như đó là thư của Gerry viết cho cô…
Những ngón tay Holly run lên khi mở mép keo dán của chiếc bì giấy màu nâu. Cô dốc ngược chiếc phong thư nhỏ như những tấm thiếp bày ra trước mắt cô. Trái tim Holly như ngừng đập khi cô nhìn thấy những dòng chữ viết tay quen thuộc.

Đó là những phong thư của Gerry .
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.529
Holly nín thở, những giọt nước mắt lại lăn dài trên má và con tim nàng lại thổn thức. Nàng bắt đầu đọc những dòng chữ trên lá thư dài, thầm biết rằng cái khoảng thời gian mà người viết đã ngồi xuống bàn để viết cho nàng những dòng này sẽ không bao giờ quay trở lại. Nàng rà ngón tay mình lên từng nét chữ của Gerry
Holly yêu dấu của anh,
Anh không biết em đang ở đâu khi em đọc được những dòng chữ này. Anh chỉ hi vọng rằng khi em đọc được nó, em vẫn khỏe mạnh và an lành. Em từng thì thầm với anh rằng em không thể tiếp tục sống mà thiếu anh. Em có thể tiếp tục, Holly ạ.
Em rất mạnh mẽ và can đảm. Em có thể vượt qua được nỗi đau này. Chúng ta đã từng chia sẻ những khoảng thời gian đẹp đẽ bên nhau và em là cuộc đời của anh.. em chính là cuộc đời của anh. Anh không có gì để hối tiếc.
Nhưng anh chỉ là một phần trong cuộc đời rất dài của em – và sẽ còn nhiều phần khác làm nên cuộc đời của chính em nữa. Hãy luôn nhớ đến những kí ức tuyệt vời mà chúng ta đã có khi bên nhau, và em hãy đừng sợ để có them những kí ức đẹp đẽ khác nữa, em nhé.
Cảm ơn em vì em đã cho anh niềm vinh hạnh được có em làm vợ trong cuộc đời ngắn ngủi của mình. Và anh muốn cảm ơn em về tất cả. Anh sẽ mãi mãi ghi nhớ tất cả nhưững gì em đã dành cho anh.
Bất cứ khi nào em cần anh, em hãy tin rằng, anh đang ở bên em.
Mãi mãi yêu em,
Người chồng và là người bạn thân thiết nhất của em.
Gerry .
Tái bút: Anh đã hứa là sẽ viết cho em một bản liệt kê, và đây là danh sách những việc em phải làm. Em phải mở những bức thư này chính xác vào khoảng thời gian mà anh đã ghi bên trên và nhớ là phải tuân theo đấy. Và em hãy nhớ là anh vẫn luôn dõi theo từng bước em đi…
Holly đã khóc. Dù vậy, nàng cảm thấy nhẹ nhàng hơn, nhẹ nhàng vì dù thế nào Gerry cũng đang tiếp tục ở bên cạnh nàng. Nàng lướt mắt trên những chiếc phong bì tìm xem phong bì nào nàng có thể mở. Giờ đang là tháng Tư. Nàng đã bỏ lỡ tháng Ba, vì thế nàng nhẹ nhàng mở phong thư tháng Ba. Bên trong là một tấm thiếp nhỏ với dòng chữ của Gerry .
Đừng để chân bầm vì cái chân giường nữa em nhé. Hãy mua một cái đèn ngủ để bên cạnh giường!
Tái bút: Anh yêu em…
Gương mặt còn đầm đìa nước mắt, Holly mỉm cười vì nàng nhận ra rằng Gerry của nàng đã thực sự quay trở lại!
Holly cứ thế đọc đi đọc lại bức thư không biết bao nhiêu lần.
*
John đi tới đi lui trong nhà bếp, cố đoán xem Holly và Sharon đang nói gì với nhau qua điện thoại.
- Phải, chính là nó, Sharon.- Giọng Holly nức nở. – Chính là nó.
- Được rồi, bình tĩnh nào. Cậu hãy đến đây, và chúng ta sẽ cùng nói về chuyện này.
Sharon gác điện thoại và im lặng.
- chuyện gì thế? Có chuyện gì thế? – John cao giọng hỏi.
- ồ, xiin lỗi anh yêu. Holly đang trên đường đến đây. Cô ấy,.. ờ.. cô ấy nói rằng.. ờ..
- gì hả Sharon, vì Chúa, em nói nhanh đi!
- Cô ấy nói Gerry viết cho cô ấy một bản liệt kê những việc phải làm.
John nhìn chằm chằm vào mặt Sharon, cố đoán xem vợ anh đang đùa hay thật.
*
- Nhưng làm cách nào mà Gerry có thể... Nhưng tại sao chúng ta không thấy có dấu hiệu nào là cậu ta.. Có vẻ như một bức chúc thư. Chúa ơi ! theo em thì cậu ấy viết khi nào.. ? À mà anh nghĩ là có đôi khi, cậu ấy cũng ở một mình...
Holly và Sharon chỉ ngồi nhìn nhau trong khi John cứ lắp bắp nói và cố đặt câu hỏi để tìm xem khi nào, ở đâu và làm thế nào mà cậu bạn đang trên giường bệnh của anh có thể xoay xở để viết ra tất cả những điều này mà không một ai trong số họ biết được.
- Cậu có sao không,Holly ? Ý mình là cậu cảm thấy thế nào về chuyện này? Chắc là.. không bình thường lắm, phải không? – Sharon lo lắng hỏi.
- Mình không sao đâu. – Holly trầm tư.- thật ra, mình nghĩ đó là điều tốt nhất với mình lúc này. Nghĩ xem, tất cả chúng ta đều rất vui.. Mình muốn nói mình đã luôn mong đợi bức thư này.
- Thôi, chúng ta hãy cùng xem những cái này kĩ hơn đi. – John hào hứng nói, anh bỗng nhiên thấy cao hứng. - Ở đây có cả thảy bao nhiêu bức thư nhỉ?
- ờ.. mười cái. – Sharon đếm, cô bắt đầu vào cuộc như đang bắt tay vào thực hiện một nhiệm vụ nào đó.
- Được rồi, vậy là ở đây có tất cả mấy tháng? – John hỏi.
Holly, tay xếp từng lá thư một, trả lời:
- Đây là bức thư tháng Ba. Thư này Gerry bảo mình mua chiếc đèn để bên giường, còn đây, thư tháng Tư, Năm, Sáu, Bảy, Tám, Mười, Mười Một và Mười Hai.
- Vậy là sẽ có một thong điệp trong mỗi tháng. – Cả ba cùng ngồi trong im lặng, cùng nghĩ về một điều: Gerry biết trước là anh sẽ không qua khỏi tháng hai.
- Gượm đã! – John đóng bộ mặt rất nghiêm nghị.
- Chuyện gì vậy?
Đôi mắt xanh của John long lanh:
- Giờ đang là tháng tư và Holly chưa mở bức thư của tháng Tư.
- Đúng rồi, vậy mình có nên mở ran gay bây giờ kô?
- Mở đi. – Sharon khuyến khích.
Holly cầm bức thư tháng Tư và chầm chậm mở nó ra. Chỉ còn lại tám lá thư nữa sau lá thư này, vì thế, nàng muốn khắc ghi mỗi giây phút được thực hiện việc này. Nàng kéo tấm thiếp nhỏ ra khỏi bì thư:
Một disco diva phải luôn luôn lộng lẫy. Hãy sắm cho mình một bộ quần áo thật đẹp bởi vì em sẽ cần đến nó vào tháng tới.
Tái bút: anh yêu em..
- Ôi, John và Sharon thích thú kêu lên. – Anh ấy đang bày trò bí ẩn gì đây không biết.
Holly nằm trên giường, bật chiếc đèn ngủ, rồi tắt, bật rồi lại tắt… và mỉm cười một mình.
Giờ đây nàng muốn đánh đổi bất cứ thứ gì để có thể được tranh cãi với chàng, dù chỉ đôi chút mà thôi. Và nàng sẽ vui vẻ chui ra khỏi cái chăn ấm vì chàng, nàng sẽ vui vẻ bước đôi chân trần trên cái nền nhà lạnh lẽo vì chàng, và nàng sẽ vui vẻ nếu có bị va chân vào chân giường khi mò mẫm trong bóng tối.
Nhưng, tất cả đã hết.
Tiếng chuông điện thoại với đoạn nhạc trong bài “tôi sẽ tiếp tục sống” cắt ngang dòng suy nghĩ của Holly.
- A lô!
- Một ngày tốt lành! Em đã về nhà rồi đây, chị ạ! – Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai nàng.
- Ôi, Chúa ơi, Ciara! Chị không biết là em đã về!
- Vâng, thì em gọi điện đến để thong báo cho chị biết là em đã về nhà rồi, và rằng tối nay mẹ sẽ làm một bữa tiệc mừng.
- Tiệc mừng gì?
- Mừng em vẫn còn sống.
- Chúa ơi! Thôi được rồi. Vậy mà chị cứ nghĩ em sẽ tuyên bố điều gì đó. Vậy sẽ có những ai ở đó?
- Tất cả mọi người trong nhà. Richard và Meredith sẽ mang theo hai đứa cháu đàng yêu của chúng ta đến. Jack và Abbey cũng sẽ đến. Cả Declan cũng sẽ hiện diện, ba, mẹ và em. Và chị nhất định cũng phải đến nữa.
- Ưmmm…
*
Ciara, cô em gái 24 tuổi của nàng, đã đi xa gia đình cả một năm qua. Holly rất nhớ Ciara. Holly và cô em gái Ciara không phải là đôi chị em thân thiết với nhau như những chị em gái khác. Sở thích của họ khá khác nhau. Dù là hai cô con gái duy nhất trong một gia đình toàn anh em trai, giữa họ vẫn luôn có một khoảng cách.
Nhưng tối nay, Holly có mong ngóng điều gì khác nữa không nhỉ? Hoàn toàn không.
Holly miễn cưỡng gõ cửa và lập tức, nàng nghe tiếng bước chân của một đôi chân nhỏ đang chạy rầm rập ra phía cửa, kèm theo là một giọng nói to đến mức khó có thể tin đó là giọng của một đứa trẻ.
- Mẹ ơi! Bố ơi! Cô Holly! Cô Holly!
Đó là đứa cháu trai Timothy.
Ciara trông có vẻ rất vui:
- Sao, chị gái của em sao rồi ? – Ciara nhẹ nhàng hỏi, vòng tay ôm lấy Holly đầy tình cảm.
- Ô, em biết đấy, - Holly mỉm cười một cách yếu ớt, - dù rất khó khăn, nhưng chị vẫn đang cố đây.
- Cô em gái đáng yêu của tôi đây rồi. – Jack dang rộng tay ôm Holly vào lòng. – Em khỏe không ?
- Em khỏe, cảm ơn anh. – Holly cười buồn và hôn nhẹ lên má Jack trước khi quay sang mẹ. – Mẹ ơi, con đã có mặt để giúp mẹ đây.
Doạn cô đặt một nụ hôn lên gò má đang đỏ ửng của bà.
- ÔI, mẹ không phải là người phụ nữ may mắn nhất thế giới sao, khi có những đứa con biết quan tâm, chăm sóc mẹ đến thế ? Bà Elizabeth vừa cười vừa nói. – Con làm gì bây giờ nhỉ ? À, con qua kia gọt vỏ khoai tây cho mẹ đi.
*
- Nào, nào, các con, bữa tối đây rồi. – Bà Elizabeth thông báo. Tất cả mọi người trong gia đình lần lượt vào phòng ăn. Cứ như là một bữa tiệc sinh nhật của trẻ con, ai cũng kín đáo tìm chỗ ngồi mình thích nhất. Cuối cùng, Holly hài lòng với vị trí bên cạnh mẹ và anh Jack. Abbey ngồi giữa Jack và Richard. Declan ngồi đối diện với Holly và sát bên anh là một chiếc ghế trống mà lẽ ra Timothy sẽ được ngồi vào chỗ ấy. Sát chiê ghế trống là Emily. Meredith, rồi Ciara. Bố của Holly phải chịu thiệt nhất trong cuộc tranh dành này. Ông ngồi ngay đầu bàn , ở giữa Richard và Ciara.
Holly lúc nào cũng ngưỡng mộ tài nấu nướng của mẹ.
- nào, Ciara , hãy kể cho mọi người về những chuyến phiêu lưu của con ở Úc đi. – Ông Frank nhanh chóng kéo mọi người vào bữa ăn sum họp.
Dôi mắt Ciara sáng lên.
- Ồ, con đã có được một khoảng thời gian tuyệt vời nhất bố ạ. Mọi người chắc chắn phải đi đến đó một lần cho biết.
- Vậy, Ciara, em kể cho mọi người nghe chuyện của em đi. Em có chơi trò gì táo bạo ở đó không ? – Holly gợi cho Ciara nói.
- ồ, có ạ, thật ra em đã chơi trò bungee – cột một sợi dây thừng vào thành một chiếc cầu và từ trên chiếc cầu đó lao người xuống để thử cảm giác mạnh. Em đã thử vài lần, có cả ảnh đây này... Ciara lục tìm trong chiếc túi xách đang đeo đang lưng, trong khi mọi người đang quay mặt đi đề phòng cô lại chơi trò gì đó ngỗ nghịch. Cảm ơn trời, Ciara lấy chiếc ví ra và đưa mọi người xem bức ảnh cô chơi trò bungee.
- Holly, em định tổ chức sinh nhật sắp tới của em thế nào ? – Abbey nghiêng người về phía trước hỏi. Rõ ràng là chị ấy cũng đang chán chết với cuộc trò chuyện cùng Richad ngồi bên cạnh.
- ồ, đúng đấy, - Ciara hét lên, - chị sắp tròn 30 rồi.
- Con không định tổ chức gì cả. – Holly muốn mọi người biết rõ định của mình. – Con không muốn có một buổi tiệc hây một cái gì đó bất ngờ đâu, xin mọi người đấy.
- ồ không, chị phải... – Ciara nói.
- Không, chị con không phải làm gì cả nếu chị ấy không muốn. – Ông Frank ngắt lời, và nháy mắt với Holly tỏ ông luôn ủng hộ con gái.
- Cảm ơn bố. Con chị định cùng ra ngoài với mấy chị em gái thôi.
- Em có thể mang máy quay phim đi theo các chị không ? – Declan hỏi
- Dể làm gì ?
- Chỉ để quay vài cảnh về các câu lạc bộ nộp cho trường thôi mà.
- Cũng được, nếu nó có ích cho em... Nhưg em cũng phải biết là những nơi đó cũng chẳng phải hào nhoáng , sang trọng gì đâu nhé.
Thường thì , nàng sẽ cùng Gerry ra về sau những bữa ăn tối như thế này, hoặc nếu không cùng chàng bước ra khỏi nhà bố mẹ thì chắc chắn nàng sẽ phóng xe như bay về với chàng trong căn nhà ấm áp. Nhưng đêm nay thì không, đêm mai cũng không và đêm kế tiếp cũng không.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.529
Vào hôm sinh nhật Holly đứng trước chiếc gương lớn ngắm mình. Nàng đã thực hiện những gì Gerry mong muốn. Nàng cũng đã mua cho mình một bộ quần áo mới. Để làm gì ư, nàng cũng không biết. Mỗi ngày, nàng đều cố gắng không nghĩ đến mong muốn được mở bức thư tháng Năm. Chỉ còn hai ngày nữa là đến tháng Năm.
Nàng thấy đã khá ổn trong bộ cánh màu kem nền nã. Chiếc quần vừa vặn ôm lấy đôi chân thon thả. Với bàn tay khéo léo của Leo, trông nàng quyến rũ hơn với kiểu tóc bới cao và vài lọn tóc nhỏ xõa hờ hững ngang vai.. Holly đưa tay vân vê từng lọn tóc và chợt mỉm cười nhớ lại những gì diễn ra lúc chiều ở tiệm của Leo.
*
Vừa thở hổn hển, nàng vừa vội vàng đẩy cửa bước vaò tiệm làm tóc.
- Xin lỗi ông, Leo. Tôi mải lo nói chuyện điện thoại mà không biết là đã muộn.
- Ồ, không sao đâu cô gái. Mỗi khi cô gọi đến hẹn trước, nhân viên ở đây đều rất sẵn sàng phục vụ. Colin ! – Ông kêu to, giơ tay búng một tiếng lớn ra hiệu.
Leo nắm cần đẩy chiếc ghé nâng Holly lên cao hơn.
- Tối nay cô có việc gì đặc biệt sai ? – ông hỏi.
- Con số 3 – 0 . – Holly bậm môi.
- Nghĩa là gì? Là chuyến xe bus cô hay đi có phải không?
- Không phải. Tôi chính là con 3-0 đấy.
- Dĩ nhiên. Tôi biết điều đó mà. Colin !- ông lại kêu to.
Colin từ phòng nhân viên bước ra cùng với một chiếc bánh kem lớn trên tay, theo sau là toàn thể nhân viên trong tiệm làm tóc của Leo. Cùng Leo, mọi người đồng thanh hát bài “ Happy birthday” mừng sinh nhật Holly. Quá ngạc nhiên và xúc động, Holly không nói được lời nào, những giọt nước mắt lại có dịp lăn dài trên má nàng. Bài hát kết thúc, mọi người dành một tràng pháo tay chúc mừng nàng.
Holly vẫn không thốt lênđược lời nào.
- Thượng đế long lành, Holly, những lần trước, cô đến đây cười gần rơi khỏi ghế, còn lần này thì lại khóc như thế này đây! – Leo vỗ vỗ vai cô.
*
Chuông cửa réo vang, Holly nghe thấy tiếng huyên náo bên ngoài. Nàng hít một hơi thật sâu và tự nhoẻn miệng cười trước khi bước ra mở cửa.
- Happy birthday! Chúc mừng sinh nhật, Holly! – mọi người đồng thanh.
- Có ai muốn tự mình khui chai sâm – panh này không, hỡi các cô gái yêu quy’?
- Nào, Holly, xin dành niềm vinh hạnh này cho em. – Abbey nói, cầm chai sâm panh trao cho Holly.
Các cô gái reo hò va chạy ùa ra khi nghe tiếng nổ “ bốp” rõ to của chiếc nút chai.
- Nào, chúng ta hãy cùng chúc mừng người bạn thân nhất của chúng ta, người vừa phải trải qua một khoảng thời gian khó khăn nhất nhưng đã mạnh mẽ và can đảm vượt qua tất cả. Cô ấy là người can đảm và mạnh mẽ nhất mà tôi từng biết. Cô ấy làm cho chúng ta cảm thấy cuộc sống của chúng ta có nhiều y’ nghĩa hơn. Chúc cho cô ấy sẽ tìm được niềm hạnh phúc của cuộc đời mình trong những năm tháng tiếp theo. Nào, hãy cùng nâng ly vì Holly.
- Vì Holly! – mọi người đồng thanh.
- Ôi, Abbey, đẹp thật! – Holly nói, tay nâng quyển album đựng ảnh được mạ bạc ngoài bìa.
- Nó sẽ giúp em cất giữ những kỉ niệm mới. – Abbey nhẹ nhàng nói.
- Vâng, rất hoàn hảo. – Holly nắm lấy tay của Abbey siết chặt. – cảm ơn chị.
- Được rồi còn món quà của mình thì không có được nhiều tình cảm như thế, nhưng với tư cách là một người bạn, mình tin chắc rằng cậu sẽ rất thích nó. – Denise nói, tay trao cho Holly một phong bì.
Holly reo lên khi mở chiếc phong bì:
- Ồ, cậu thật là sáng suốt! Lúc nào mình cũng mong đến nơi này, một kì nghỉ dưỡng tại khu du lịch Thiên Đường. Denise. Cảm ơn cậu rất nhiều.
Món quà của Sharon là một cái lịch bàn, bên trong lồng những tấm ảnh chụp Holly, Sharon, Denise trong buổi tiệc Giáng Sinh cách đó hai năm.
- Chiếc váy trắng lúc đo mình mặc đắt tiền lắm đấy! – Holly đùa, long nghẹn ngào khi nhớ lại những ngày tháng cũ.
- Thôi nào, các chị gái, giờ thì chúng ta phải uống cho thật say! – Ciara hào hứng, và thế là một chai sâm panh nữa lại được bật nút.
*
Holly tỉnh giấc và nghe tiếng gào thét của bao tử trống rỗng. Như thường lệ, chẳng còn gì trong tủ lạnh cả và vì thế, nàng quyết định tự chiêu đãi mình bằng một tô mì gói nóng hổi. Trong bộ đồ pajama, nàng rúc vào chiếc ghế nệm vừa ngấu nghiến mì vừa xem chương trình truyền hình hay nhất của tối thứ bảy. Đêm qua, nàng đã phải kìm nén nỗi buồn thiếu vắng Gerry trong một ngày quan trọng như thế, nhưng nàng đã cảm thấy khá hài lòng với bản thân lúc này. Lần đầu tiên kể từ ngày Gerry rời khỏi nàng, Holly cảm thấy dễ chịu trong thế giới của riêng mình.
*
Holly ngồi ngay chiếc bàn trong nhà bếp, căng thẳng gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn. Nàng uống ngụm cà phê tiếp theo và thôi bắt chéo chân. Đây đã là ly cà phê thứ ba. Hai tiếng đồng hồ lâu hơn nhiều so với trí tưởng tượng của nàng. Nàng vẫn còn khá mệt do đã uống khá nhiều rượu vào đêm sinh nhật hôm trước. Nàng nhịp nhịp chân xuống nền nhà theo quán tính, và rồi lại ngồi vắt chéo hai chân. Đã mười một giờ ba mươi. Lá thư đang nằm trên bàn, ngay trước mặt nàng.
Nàng nhặt nó lên, sẽ chẳng ai biết nếu nàng mở lá thư ấy ngay vào lúc này. Sharon và John có lẽ bây giờ kô còn tâm trí nào mà nhớ tới lá thư tháng Năm, còn Denise chắc chắn cũng đang nằm bẹp trên giường. Holly cũng có thể nói dối họ một cách dễ dàng nếu họ có hỏi. Nhưng nếu không ai biết gì hết và cũng chẳng ai thèm quan tâm thì sao?
Nhưng Gerry sẽ biết.
Cứ mỗi lần Holly cầm bức thư trong tay, nàng lại cảm thấy đang ở bên cạnh chàng, rất gần. Nàng cảm thấy như thể cả hai đang cùng chơi một trò chơi ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Nhưng nàng có thể cảm thấy chàng, và chàng sẽ biết nếu nàng “gian lận”; chàng sẽ biết nếu nàng kô tuân thủ luật chơi.
Đồng hồ điểm 0h. Nàng cẩn thận xé mép bì thư. Dốc bức thư xuống, nàng cầm tấm thiệp nhỏ và mở ra.
Hãy tiếp tục như em vẫn đang tiếp tục, nữ hoàng của anh!
Hãy đối mặt với nỗi sợ phải hát. Hãy cùng bạn bè đi hát karaoke ở câu lạc bộ Diva trong tháng này nhé, và biết đâu, em sẽ có thể được phần thưởng lớn…
Tái bút: anh yêu em…
- Làm sao có thể! – cuối cùng nàng cũng bình tĩnh lại và nói lớn như để cho Gerry nghe thấy. – Gerry ! anh thật đáng ghét! Làm sao em có thể thực hiện được điều này cơ chứ!
Tiếng chuông điện thoại làm nàng giật mìh. Sharon gọi đến:
- Sao rồi, đã 12h 5’, và Gerry nói gì thế? Mình và John đang nóng lòng muốn biết đây!
- Sao cậu nghĩ là mình đã mở lá thư ấy rồi?
- Ha ha.. TÌnh bạn 20 năm đủ cho mình trở thành một chuyên gia. Thôi nào, cho bọn mình biết là Gerry đã viết gì đi.
- Mình sẽ không thực hiện điều này đâu. – Holly tuyên bố.
- Nhưng điều gì mới được chứ? Cậu định không cho bọn mình biết sao?
- Không, mình sẽ kô làm đâu.
- Tại sao? Nhưng đó là gì vậy? Cậu làm cho mình tò mò rồi đấy. - Sharon tiếp tục nói. – hãy nói đi nào.
- Holly, tiết lộ bí mật đi nào, đó là gì vậy? – John nói, anh đang cầm một ống nghe khác ở dưới lầu.
- Thôi được… Gerry muốn mình… hát karaoke. – Nàng lung túng.
Cả John và Sharon bật cười nắc nẻ. Nhưng Sharon tỏ ra nghiêm túc ngay sau đó.
- Thôi được rồi… Xin lỗi cậu, Holly, nhưng mình chỉ đang nghĩ đến cái lần vừa rồi khi cậu…
- Phải, phải. – Holly ngắt lời. – cậu kô cần phải nhắc lại điều đó đâu. Đó là ngày đáng xấu hổ nhất trong đời mình. Đó là lí do tại sao mình sẽ không thực hiện yêu cầu này của Gerry .
- Holly, đó chỉ là một cú ngã nhẹ…
- Vâng, xin cảm ơn! Mình nhớ là lúc đó mình vẫn ổn! Dù sao mình cũng kô làm được ngay cả việc hát, mình cho là mình đã quyết tâm như thế vào cái lần đó rồi.
Sharon im lặng.
- Ôi, Gerry ! – Nàng kêu lên – Em cứ nghĩ là anh sẽ luôn bên cạnh để ủng hộ em, chứ không phải làm cho em trở nên căng thẳng như thế này!
Đêm đó, Holly hầu như kô ngủ được.
*
- Chúc mừng sinh nhật, Holly! Hay là anh nên nói “ Mừng sinh nhật muộn”đây? – Richard cười, trong anh có vẻ hơi căng thẳng.
Holly quá đỗi ngạc nhiên khi nhìn thấy Richard đang đứng trước cửa nhà. Nàng đứng đó hoàn toàn kô nói được điều gì. Đây là lần đầu tiên…
- Anh màng đến cho em một chậu phong lan nhỏ. – Richard nói, trao cho Holly một nhành phong lan với những búp màu xanh. – họ vừa mới mang từ rừng về và nó chuẩn bị nở hoa rồi đấy.
Holly càng cảm thấy bất ngờ hơn.
- Ồ, em thích nhât là hoa phong lan đấy! – nàng đưa tay vuốt ve những nụ hoa chớm nở.
- Ừm, em có cả một khu vườn rất xinh ở đây, - anh hắng giọng, - … nhưng hơi um tùm một chút..
- Anh có muốn vào nhà một chút không, hay chỉ định tạt ngang qua? – Tuy nói vậy nhưng Holly vẫn muốn nhận một lời từ chối. Dù Richard mang đến cho cô một món quà rất y’ nghĩa, Holly vẫn cảm thấy kô có tâm trạng đón tiếp anh trai mình vào lúc này.
- À, phải. Anh sẽ vào một chút vậy. – Anh đứng ngay cửa, dậm dậm chân vào tấm thảm trước khi bước vào nhà.
Richard mặc chiếc áo len màu sữa và chiếc quần tây màu nâu. Mái tóc anh được chải gọn gang đến nỗi kô có lấy một cọng nào nằm sai vị trí. Mọi thứ anh khoác trên người đều hết sức gọn gang và tuyệt đối sạch sẽ.
Hiếm kh Richard cười, và cũng hiếm khi người ta đọc thấy một niềm vui hiện lên trog đôi mắt anh. ANh rất hà khắc với mình, luôn trách móc bản thân và tự hành hạ mình mỗi khi phạm phải những lỗi lầm, dù là “rất con người”. Holly dẫn anh vào phòng khách, và đặt chậu lan mà Richard tặng cạnh chiếc tivi.
- Kô, kô Holly . – Richard nói. – EM kô nên đặt nó ở đây. Nó cần phải được đặt ở chỗ thoáng mát, kô quá nhiều độ ẩm, tránh xa ánh sáng mặt trời và tất cả các loại nhiệt độ khác.
- Ồ, dĩ nhiên. – Holly cầm bình hoa lên, nhìn quanh kiếm một chỗ thích hợp nào đó trong căn phòng. Anh ấy đã nói như thế nào nhỉ? Một nơi thoáng mát và kô quá nhiều độ ẩm phải kô nhỉ? Anh ấy vẫn luôn nghĩ mình là một cô bé ngốc nghếch thế đấy!
- Trên chiếc bàn nhỏ giữa nhà kia thì thế nào? Có vẻ nơi đó an toàn hơn.
Holly làm theo đề nghị của Richard một cách hờ hững. ANh đang đứng bên cạnh lò sưởi, nhìn quanh căn nhà.
- Nhà cửa sạch sẽ lắm. – Anh bình luận.
- Cảm ơn anh. Em cũng vừa mới.. à mới.. lau dọn.
Anh gật đầu như thể là anh đã biết trước điều này.
- Em lấy cho anh một thứ gì đó để uống nhé, trà hay cà phê nhé? – Nàng hỏi.
- Phải, được đấy. – anh nói, hai tay vỗ vào nhau. – trà rất tốt cho sức khỏe. Chỉ sữa thôi, kô đường nhé.
Holly đặt hai cốc nước lên bàn, cạnh chậu hoa.
- Em chỉ cần tưới nước thường xuyên và chăm sóc nó cẩn thận đến hết mùa xuân là được.
Holly gật gật đầu, thầm biết chắc mình sẽ kô bao giờ thực hiện được điều đó.
Holly có cảm giác đang đứng cạnh một người hoàn toàn xa lạ. Nàng nhận ra là nàng biết quá ít về anh trai mình và anh trai nàng cũng thế. Nhưng đó lại là cách mà Richard thích để có thể giữ lại mọi thứ. Ngày từ khi còn bé, anh đã giữ khoảng cách với mọi người trong gia đình. Anh kô bao giờ chia se chuyện vui buồn gì với ai. Câu chuyện của anh luôn bào gồm những số liệu, những dữ kiện, những kiến thức mà anh nghĩ người nghe cần phải biết. Lần đầu tiên cả gia đình biết đến Meredith là vào ngày cả hai đến dùng bữa tối cùng gia đình để thong báo về lễ đính hôn của họ. Kô may, đó cũng là lúc quá muộn để mọi người có thể khuyên anh kô nên cưới một phụ nữ luống tuổi khó tính tóc đỏ mắt xanh như thế. Và chắc chắn lúc đó, anh cũng kô bao giờ nghe y’ kiến của mọi người.
- Emily và Timmy có khỏe kô? À, xin lỗi.., y’ em là Timothy.
Richard ngước mắt lên nhìn :
- Ồ, chúng khỏe cả, Holly ạ, rất khỏe. Nhưng anh đang lo lắng… - Ánh mắt anh xa xăm.
- Có chuyện gì ạ? – Holly hỏi, nghĩ rằng chắc Richard định tâm sự với cô điều gì đó.
- ồ, chẳng có gì đâu, Holly . Nói chugn thì trẻ con luôn là một nỗi lo y’ mà. – Anhđẩy gọng kính sát vào mũi và nhìn Holly . – Em thật khỏe vì chẳng mất thời gian vào những chuyện vớ vẩn của bọn trẻ.
Nói xong, Richard cười lớn.
Nhưng Holly lại có cảm giác như tim mình vừa bị cứa một nhát dao.
- Vậy là em vẫn chưa tìm được việc nào sao? – anh tiếp tục hỏi.
Holly vẫn ngồi thinh lặng, choáng váng. Nàng kô thểtin được anh trai nàng lại hỏi nàng những câu hỏi như thế. Nàng cảm thấy thật sự bị xúc phạm, bị tổn thương. Nàng chỉ muốn đuổi ngay anh ấy ra khỏi nhà.
- Chưa. – nàng trả lời cộc lốc.
- Vậy em sống bằng gì? Em đã xin tiền trợ cấp thất nghiệp chưa?
- Chưa. – nàng đáp, cố kô để mất bình tĩnh. – Em chưa đăng kí nhận trợ cấp thất nghiệp. Em đang nhận trợ cấp dành cho góa phụ.
- À, thế thì tốt, cũng có lợi đấy chứ nhỉ?
- Sao anh lại nghĩ em có lợi gì đó trong chuyện này?
Kô khí trở nên căng thẳng. lát sau, Richard đập tay lên đùi một cái, như thể báo hiệu kết thúc cuộc thăm viếng.
- Vâng, - Holly cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.
- Dù sao anh cũng rất vui khi được nói chuyện với em. Cảm ơn em vì tách trà nhé!
- Rất vui khi anh đến, và cảm ơn anh vì cây phong lan. – Holly nói, kô nở nổi một nụ cười.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.529
Xin chàooo… Vẫn còn đang sống đấy chứ, Holly? Cậu vẫn còn ở đó hay là mình lại phải nói chuyện một mình lần nữa đấy?
- Ồ, xin lỗi, Sharon , cậu vừa nói gì nhỉ?
- Mình hỏi cậu đã có kế hoạch gì về chuyện karaoke chưa?
- Sharon ! – Holly kêu to. – Kô cần phải suy nghĩ gì them về đề tài đó nữa.
- Được rồi, bình tĩnh nào! Mình chỉ vừa nghĩ đến việc chúng ta sẽ thuê một máy karaoke và để nó trong phòng khách nhà cậu. Đó là cách để cậu có thể thực hiện mong muốn của Gerry mà kô phải bối rồi chút nào. Cậu nghĩ sao?
- Kô, Sharon, đó là một ý kiến hay nhưng sẽ chẳng có tác dụng gì đâu; anh ấy muốn mình hát ở câu lạc bộ Diva cơ.
- A! lãng mạn quá nhỉ! Bởi vì cậu là 1 disco diva, nữ hoàng sàn nhảy của anh ấy có phải kô?
- Mình nghĩ, nói chung là như vậy. – Holly đáp một cách khổ sở.
- Thật là thú vị, dù rằng, mình chưa bao giờ nghe nói đến câu lạc bộ diva bao giờ.
- Vậy thì mọi việc đã được giải quyết rồi nhé. Nếu không ai biết câu lạc bộ này ở đâu, thì mình kô thể thực hiện được việc này, đúng kô nào? – Holly nói, cảm thấy hài long như tìm được lối thoát.
Holly vừa gác máy thì điện thoại lại reo.
- Chào con gái!
- Mẹ! – nàng lên giọng như chuẩn bị cáo tội ai.
- Ôi, Chúa ơi, mẹ đã làm điều gì khiến con buồn sao?
- Hôm nay, con trai yêu quý của mẹ vừa ghé thăm con, và anh ấy làm con buồn lắm.
- Ô, mẹ xin lỗi con gái yêu. Lúc Richard đang trên đường đi, mẹ có gọi điện báo cho con nhưng kô được. Con kô nghe điện thoại sao?
- Vấn đề kô phải ở chỗ đó đâu mẹ.
- Mẹ biết. mẹ xin lỗi. Thế thì tại sao? Nó đã làm gì khiến con buồn.
- Cứ hễ anh ấy mở miệng là có vấn đề.
- ồ kô đâu, mẹ thấy nó rất muốn đến để tặng con món quà sinh nhật đấy.
- phải, con kô phủ nhận rặng anh ấy đã tặng con một món quà rất dễ thương và rất ý nghĩa, nhưng anh ấy lại kô ngần ngại nói những điều xúc phạm đến con.
- Con có muốn mẹ nói với nó giúp con kô?
- Kô, kô, kô cần đâu mẹ; chúng con đã lớn cả rồi. Nhưng dù sao cũng cảm ơn mẹ. Vậy mẹ gọi đến có chuyện gì kô? – Holly nhanh chóng chuyển đề tài.
Hai mẹ con trò chuyện dăm ba câu qua loa.
Holly gác máy. Nàng quay về căn phòng trống rỗng và yên ắng.
*
Sáng hôm sau, Holly thức giấc, trên mình vẫn mặc nguyên quần áo của ngày hôm trước. Nàng có thể cảm nhận được cái cảm giác mệt mỏi như thường lệ của mình. Tất cả những suy nghĩ tích cực của những ngày qua cũng dần tan biến.
Bỗng chiếc điện thoại rung lên. Có tin nhắn của Sharon .
“ Câu lạc bộ Diva số 36700700. hãy suy nghĩ. Sẽ rất vui. Làm điều đó vì Gerry chứ?”
Gerry đâu còn trên cõi đời này nữa! Nàng chỉ muốn trả lời với Sharon như thế. Nhưng, khi nhìn thấy những lá thư chàng viết, chàng đã kô còn cảm giác ấy nữa. Cứ như thể là chàng đang có một kì nghỉ xa và chàng vẫn thường viết thư về cho nàng, vì thế với nàng, chàng kô phải đã ra đi mãi mãi. Có lẽ, ít nhất nàng cũng nên thử gọi đến câu lạc bộ này và tìm hiểu xem sao.
Nàng quay số và một người đàn ông nhấc máy. Nàng kô nghĩ ra được điều gì để nói nên vội vàng gác máy. “Ôi, thôi nào, Holly ”, nàng tự nói với chính mình, “kô đến nỗi quá khó như vậy đâu. Chỉ cần nói là có một người bạn quan tâm đến chuyện hát hò một chút và…”
Holly khích lệ bản than rồi nhấn nút gọi lại.
Vẫn giọng người đàn ông trả lời.
- câu lạc bộ Diva xin nghe
- xin chào, tôi muốn hỏi xem ở đây có tổ chức các buổi hát karaoke ban đêm kô?
- Vâng, có thưa cô. À, chúng tôi… - nàng nghe có tiếng lật giấy. – vâng, xin lỗi, chúng tôi thường có tổ chức vào các tối thứ năm hang tuần.
- Thứ năm ư?
- Kô, kô xin lỗi, xin cầm máy…- anh ta lại lật thêm vài trang giấy, - À kô, chúng tôi có tổ chức vào tối thứ ba.
- Chắc chắn đấy chứ?
- Vâng, chính xác là vào tối thứ ba.
- Được rồi, ờ, tôi muốn hỏi, ờ… - Holly hít một hơi thật sâu và bắt đầu nói điều đã chuẩn bị. – Một người bạn của tôi muốn hát karaoke ở đây và cô ấy muốn biết là sẽ phải chuẩn bị những gì.
Kô có tiếng đáp lại từ phía đầu dây bên kia trong một khoảng thời gian khá lâu.
- A lô? – nàng tự hỏi kô biết người đàn ông này có phải là một gã ngốc kô nhỉ.
- À, vâng, xin lỗi, vì thật ra tôi kô phải người tổ chức nên tôi..
- Thôi được rồi. – Holly tỏ vẻ tức giận. Nàng đã phải lấy hết can đảm để gọi đến, thế mà một thằng ngốc nào đó lại làm hỏng mọi cố gắng của nàng. – thế thì có ai ở đó có thể giúp tôi việc này kô?
- ồ, kô. Tôi rất tiếc, chẳng có ai cả. Thật ra chưa đến giờ câu lạc bộ mở cửa. – Người đàn ông đáp lại những lời nóng nảy của Holly.
- Vâng, vậy thì xin cảm ơn anh rất nhiều. – Nàng trả lời một cách khó chịu.
- Này cô, nếu cô có thể chờ thêm giây lát nữa, tôi sẽ cố gắng tìm lời giải đáp cho cô.
Holly kiên nhẫn cầm máy và buộc phải nghe bài hát “Greensleeves” trong năm phút tiếp theo.
- A lô, cô vẫn còn ở đó chứ?
- Vẫn còn đây. – Nàng bắt đầu giận dữ.
- Tôi rất xin lỗi vì đã để cô đợi lâu nhưng vì tôi phải gọi điện hỏi. Tên bạn cô là gì vậy?
- Ừm, Holly Kennedy.
- Thật ra, tối thứ ba nào cũng có một cuộc thi hát karaoke. Cuộc thi kéo dài trong một tháng và mỗi tuần, hai trong số mười người sẽ được chọn, và cứ thế sau ba tuần, sáu người sẽ thi hát vòng chung kết vào tuần cuối cùng của tháng. – Ngừng trong giây lát anh ta nói tiếp. – Nhưng mà kô may người ta đã đăng kí hết chỗ trong cả những tháng tới, vì thế cô có thể nói với bạn cô rằng, chị ấy có thể gọi lạ cho chúng tôi vào dịp Giáng Sinh. Đó là lúc cuộc thi tiếp theo được tổ chức.
- ồ, vậy thôi được rồi.
- nhân tiện, cái tên Holly Kennedy có vẻ quen quen. Có phải đó là chị gái của Declan Kennedy kô?
- ồ, vâng… sao anh biết cô ấy? – Holly hỏi lại, hoàn toàn bất ngờ.
- tôi kô thể nói là tôi biết cô ấy vì tôi mới chỉ gặp cô ấy một lúc ở đây vào một đêm nọ cùng với em trai cô ấy.
liệu Declan có đi lung tung với mấy cô bạn gái rồi giới thiệu với họ đó là chị gái cậu ấy kô nhỉ? Cái thằng nhỏ đáng ghét…
- Declan chơi nhạc trong câu lạc bộ Diva ư?
- Kô, kô. – Người đàn ông cười. – Cậu ấy chơi nhạc cùng với ban nhạc của mình ở dưới tầng hầm.
Holly nhanh chóng hình dung ra nơi câu lạc bộ này tọa lạc.
- Vậy là câu lạc bộ Diva nằm trong quán Hogan sao?
Anh ta cười:
- vâng, nó nằm ở tầng trên cùng. Có lẽ tôi phải cho quảng cáo nhiều hơn nữa mới được.
- có phải là Daniel đó kô? – Holly buộc miệng hỏi, và rồi nàng tự cốc vào đầu mình vì đã thốt ra câu hỏi ngu ngốc ấy.
- à vâng, thế tôi có biết cô kô?
- ừm, kô, kô. Anh kô biết tôi đâu! Holly từng nhắc đến anh trong một lần nói chuyện thế thôi. – Nàng nhận ra câu nói của mình nghe cũng có lí. – Chỉ là một cuộc trò chuyện phiếm ấy mà. – Nàng nói thêm. – Cô ấy nói anh đã mang cho cô ấy một chiếc ghế.- Holly lại tự cốc vào đầu mình lần nữa.
Daniel cười lớn.
- Ồ, vậy sao, vậy hãy nói với cô ấy là nếu cô ấy muốn hát karaoke vào dịp Giáng Sinh, tôi sẽ ghi tên cô ấy vào đây ngay bây giờ. Cô kô ngờ đến sô lượng người sẽ đăng kí tham gia đâu.
- Thật sao? – Holly hỏi lại, vẻ yếu ớt. Nàng cảm thấy mình như một kẻ ngốc.
- À, nhân tiên, tôi muốn biết tôi đang được nói chuyện với…
Holly đi đi lại lại trong phòng:
- À, Sharon . Anh đang nói chuyện với Sharon.
- Vâng, Sharon . À, tôi đã có số điện thoại của cô trong máy và vì thế, tôi sẽ gọi cho cô nếu có ai đó hủy hẹn.
- Vâng, cảm ơn anh rất nhiều.
Holly nhảy bổ vào giường, lấy chiếc khăn lông trùm lên đầu, mặt nàng nóng bừng vì bối rối. Chuông điện thoại lại réo vang. Sau một hồi do dự, nàng mới bò ra khỏi giường và nhấn chiếc nút đỏ trên chiếc máy điện thoại.
- Chào Sharon. Chắc là cô mới ra ngoài. Tôi là Daniel ở câu lạc bộ Diva đây. – Anh ngừng giây lát rồi nói.- ừm, tôi vừa mới nhìn lại danh sách những người đăng kí và dường như đã có ai đó đã đăng kí với tên Holly cách đây vài tháng. Thật ra, tên cô ấy nằm ngay gần đầu danh sách. Trừ khi có một Holly Kennedy nào khác.. – Anh im bặt.- dù sao cũng nhớ gọi cho tôi khi cô có thể để chúng ta tìm hiểu thêm nhé. Xin cảm ơn.
Holly ngồi đờ người trên mép giường. Nàng quá đỗi ngạc nhiên.
Trong quán cà phê Bewley, Sharon, Denise và Holly cùng ngồi bên nhau ngay cạnh ô cửa sổ nhìn ra đường Grafont. Đó là nơi họ thường gặp gỡ vào các ngày cuối tuần.
- Mình kô thể tin là Gerry đã sắp xếp hết tất cả những việc này! – Denise kinh ngạc nói khi nghe Holly kể lại câu chuyện.
- Chuyện này cũng khá vui đấy chứ, phải kô? – Sharon nói với vẻ thích thú.
- Ôi, Chúa ơi, mình sợ lắm… Nhưng mình nhất định phải hoàn tất việc này, vì Gerry .
- Vậy mới đúng là Holly chứ! – Denise cổ vũ bạn mình.
- Này, Denise. – Holly ngắt lời. – Mình muốn chỉ cậu và Sharon có mặt ở đó thôi, và kô một ai khác. Mình kô muốn khuyếch trương chuyện này. Hãy giữ bí mật cho mình đấy nhé.
- Nhưng, Holly! – Sharon phản đối. – Nhưng đây là một việc rất hay cơ mà.! Kô ai nghĩ là cậu sẽ hát trở lại sau lần vừa rồi…
- Sharon! – Holly ngắt lời bạn. – kô được nói đến chuyện đó. Mình vẫn còn sợ khi nghĩ đến chuyện đó đây này.
- Phải, mình nghĩ người nào kô vượt qua được những việc như thế thì đúng là một kẻ nhát gan sợ chết. – Sharon lẩm bẩm.
- Vậy khi nào thì đến ngày hôm ấy? – Denise nhanh chóng chuyển đề tài.
- Thứ ba tuần tới – Holly rầu rĩ nói
- Đừng lo, Holly . Một tuần sẽ cho cậu bảy ngày để luyện giọng và trở thành một Maria Carey. Kô vấn đề gì đâu. – Denise nói, nhìn Sharon nháy mắt.
- Thế cậu dự tính thế nào về việc hát hò này.
- Mình kô biết, vì thế mới có cuộc gặp khẩn cấp này chứ.
- Được rồi! được rồi! Sharon kêu lên một cách phấn khích. – Mình có 1 ý kiến . Các cậu thấy bài hát bằng tiếng Tây Ban Nha mà chúng mình vẫn hát với nhau thế nào?

“ Mặt trời, biển cả, tình yêu, bờ cát…
Hãy đến với em nào, hãy đưa tay cho em…”
Holly mở to mắt, má nàng ửng đỏ bối rối vì những người khách xung quanh cứ quay sang nhìn chằm chằm vào họ.
“ Ooh, ooh, ooh,
Ôi tình yêu ngọt ngào, ngọt ngào đến lạ!...”

Denise bắt nhịp cùng Sharon. Một số người trong tiệm tỏ vẻ thích thú, phần còn lại cảm thấy bực bội vì mình làm phiền.
… Ba cô gái nắm tay nhau bước xuống đường, họ đang tiến đến cửa hiệu quần áo do Denise làm chủ.
- Còn bây giờ, xin phép các cô gái nhàn rồi, tôi phải trở lại với công việc đây. – Denise nói, đẩy cửa bước vào trong tiệm. Hai người còn lại đi đến bãi đậu xe.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.529
Dĩ nhiên rồi con gái, lúc nào mọi người cũng chào đón con mà.- Bà Elizabert vui vẻ nói khi Holly gọi điện hỏi xem nàng có thể ghé qua nhà một chút kô. Bà hạ giọng, thì thầm với Holly . – Chỉ có điều là Richard đang ở đây.
Holly đang rất muốn về nhà nhưng khi nghe mẹ nói thế nàng hơi chựng lại. Nhưng rồi nàng nghĩ làm vậy quả là ngốc nghếch. Richard là anh trai nàng, và dù anh có làm phiền nàng đến thế nào đi nữa, nàng cũng kô thể cứ mãi tránh mặt anh ấy.
Nàng dừng xe trước ngôi nhà quen thuộc của cha mạ. Mẹ nàng cũng vừa đặt thêm một chiếc ghế nữa vào bàn khi nàng bước vào.
- Ồ, mẹ, lẽ ra là mẹ phải cho con biết là mẹ đang chuẩn bị bữa tối. – Holly nói khi ôm hôn bà
- Sao, con đã ăn tối rồi ư?
- Không, thật ra là con đang đói rũ nhưng mong là con không làm mẹ phải quá bận rộn
- Không bận rộn gì đâu con gái. Chỉ là Declan tội nghiệp sẽ không có phần cơm để mang đến trường, thế thôi. – Bà cố nói to để trêu cậu con trai út.
- Sao, “ngài làm việc chăm chỉ”, hôm nay cậu không đến trường hả? – Holly hỏi cậu em, giọng bông đùa.
- Em đã ở trường cả sang nay rồi. – Declan trả lời, nhăn mặt làm trò với Holly. – Nhưng tám giờ tối nay em phải quay lại trường rồi.
- Trễ thế sao con? – Bố cậu lên tiếng. Ông cho thêm nước thịt vào đĩa. Frank luôn kết thúc bữa ăn bằng nước thịt nhiều hơn là thức ăn.
- Vâng ạ, vì đó là khoảng thời gian duy nhất con có thể sử dụng phòng máy để biên tập lại những đoạn phim đã quay.
- Họ chỉ có một phòng duy nhất thôi sai, Declan ? – Richard nhìn lên.
- Vâng .
- Vậy không, chỉ làmột trường đại học nhỏ thôi mà , Richard
- Theo anh nghĩ thì những trường đại học lớn sẽ được trang bị tốt hơn, ở mọi phương diện.
Và thế là một cuộc tranh cãi nổ ra.
- Không, không thể nói thế được. – Declan phản đối. – Các phương tiện, trang thiết bị học tập ở trường em đều là những thứ tiên tiến nhất, chỉ là vì có quá ít sinh viên nên họ cấp ít. Các thầy cô ở đây cũng kkông thua kém các giảng viên đại học nổi tiếng. Họ rất giỏi bởi vì họ vừa làm việc trong ngành, vừa làm công tác giảng dạy. Nói cách khác, họ thực hành những gì họ dạy cho sinh viên. Đó kô phải là thứ kiến thức sách vở.
“Tốt lắm, Declan ”, Holly nháy mắt với cậu em trai.
- chắc là lương họ cũng chẳng bao nhiêu nên họ mới phải đi giảng ở những nơi như thế.
- Richard, làm việc trong ngành điện ảnh thực sự là một công việc rất hay, phải bỏ ra mấy năm trời để học và thực tập ở trường thì mới có thể lấy được tấm bằng chính quy đấy!
- Ồ, vậy cậu cũng được cấp bằng sau khi học chứ? – Richard ngạc nhiên. – Anh cứ nghĩ cậu chỉ theo học một khóa ngắn hạn ở đó thôi chứ.
Declan ngừng ăn và nhìn Holly , cậu ngớ người.
- Theo anh thì ai làm tất cả những chương trình truyền hình hay những sô diễn nghệ thuật có chất lượng, hả Richard ? – Holly bắt đầu chen vào. – Họ kô phải đám người chỉ tụ họp lại để học một khóa ngắn hạn. Họ là những người có thể làm được những chương trình như thế.
- Con đang nghiên cứu về vấn đề gì vậy Declan? – ông Frank hỏi.
Declan cố nuốt nhanh miếng thức ăn.
- Ô, thật ra con có một cuộc khảo sát về các câu lạc bộ ở Dublin này, bố ạ.
Declan đặt dao nĩa xuống. Chợt cậu nhìn chị gái cười.
- Này, Holly,hình như em nghe nói chị sắp dự một cuộc thi hát karaoke vào tuần tới phải kô?
- Hả? – Ciara kêu lên, đôi mắt mở to như thể sắp nhảy khỏi khuôn mặt.
Holly vờ như kô hiểu Declan nói gì.
- Ôi, thôi nào, Holly ! – cậu nài nỉ. – Daniel nói với em mà! – Cậu quay sang giải thích với moiij người. – Daniel bạn con, là nhân viên ở đó. Cậu ấy bảo Holly đã đăng kí tham gia cuộc thi hát tại câu lạc bộ.
Holly vẫn kô chịu thua:
- Declan à, Daniel chỉ nói đùa với cậu thôi.Chắc chắn là thế rồi, ai cũng biết là chị kô hát được còn gì! Nào, thôi đi nào. – Holly cố thuyết phục.. Thành thật mà nói, nếu con dự định tham gia cuộc thi hát karaoke, con sẽ nói với tất cả mọi người trong nhà chứ. – Holly vừa nói vừa cười như thể Declan vừa nói điều gì đó rất buồn cười.
- Holly – Declan cười khẩy. – Em nhìn thấy tên chị trên bàn đăng kí mà. Hết chối nhé!
Holly bỏ dao nĩa xuống, bỗng nhiên cơn đói của nàng biến đi đâu mất.
- Holly, sao con kô nói cho mọi người biết là con sắp tham gia cuộc thi hát? – mẹ nàng hỏi.
- Bởi vì con kô hát được!
- Vậy thì tại sao chị lại đăng kí? – Ciara hỏi, thích thú với sự kiện mới lạ này.
Có lẽ nàng cũng nên nói với họ, nếu kô Declan sẽ tiếp tục tấn công, và Holly cũng kô muốn nói dối bố mẹ.
- Thôi được, đây là một chuyện hết sức phức tạp, nhưng nói chung là Gerry đã đăng kí tên con hang nhiều tháng trước đây, bởi anh ấy muốn con tham gia cuộc thi này. Điều đó mới thật sự có ý nghĩa đối với con.
Holly cảm thấy hoang mang vì ánh mắt mọi người trong nhà đang đổ dồn vào mình, nàng bối rồi đưa tay vén tóc.
- À, theo bố thì đó là 1 ý tưởng tuyệt vời đấy. – Bố nàng lên tiếng, phá tan bầu kô khí ngột ngạt.
- Phải. – mẹ nàng nói thêm. – Và tất cả mọi người sẽ đến đó cổ vũ cho con
Buổi sáng của ngày “trọng đại” ấy, bạn bè và gia đình thay phiên nhau gọi điện động viên Holly . Ai cũng chúc nàng may mắn. Sharon và John còn gửi tặng nàng một bó hoa lớn.
Holly mặc bộ cánh mà Gerry đã bảo nàng mua hồi tháng trước. Nàng xõa tóc để có thể che đi khuôn mặt kô mấy tự tin của mình, dung mascara kô thấm nước để chải mi mắt; biết đâu nàng sẽ xúc động đến rơi lệ trong buổi tối hôm nay. Nàng nghĩ đến một đấng linh thiêng nào đó phù trợ để nàng có thể hoàn thành tâm nguyện này của Gerry.
- Thư giãn đi, Holly. – Sharon vỗ về. – Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, đừng lo lắng.
Khung cảnh sân khấu khiên Holly cảm thấy hồi hộp. Một nỗi lo sợ mơ hồ! Trên tường là một cái màn hình khổng lồ để mọi người có thể nhìn thấy lời bài hát.
- Xin chào, Holly. – Daniel nói, tiến gần nàng với một tấm bảng nhỏ trên tay. – Thứ tự các thí sinh tham gia trong đêm nay: trước tiên là một cô gái có tên là Magaret, tiếp theo là một chàng tên Keith, và sau Keith là cô, được chứ?
- Vậy tôi là người thứ ba sao?
- Vâng, sau..
- Tôi chỉ cần biết thế thôi. – Holly vội ngắt lời.
Nàng chỉ muốn biến khỏi cái câu lạc bộ ngu ngốc này. Nàng ước trái đất sẽ nuốt chửng nàng, rằng một thiên tai nào đó sẽ sảy ra và mọi người sẽ phải sơ tán khỏi tòa nhà này. Rồi nàng tự cười chính mình, đó quả thật là những ý nghĩ điên rồ.
- Nghe này, Holly, tôi thực sự xin lỗi vì đã quấy rầy cô lần nữa, nhưng cô có thể vui lòng cho tôi biết ai trong số những người dưới kia tên là Sharon kô? – Daniel tế nhị hỏi nàng.
- Kia, cô ấy đang ở phía bên kia. – Holly chỉ vào Sharon. – Chờ một chút, mà có gì kô?
- ồ, tôi chỉ muốn xin lỗi cô ấy vì lần nói chuyện trước.
Holly chợt nhớ ra điều gì đó. Vẻ thất thần của nàng làm Daniel thoáng ngạc nhiên.
- À, chúng tôi có một bất đồng nho nhỏ trong cuộc chuyện trò qua điện thoại lần trước. – Anh nhìn nàng vẻ bối rối.
- À…ờ.. anh biết kô, thật ra anh kô cần phải làm thế. Có lẽ cô ấy cũng đã quên hết cả rồi. – nàng lắp bắp.
- Vâng, nhưng tôi vẫn sẽ phải nói lời xin lỗi cô ấy. – Anh dợm bước đến chỗ Sharon . Holly gần như chồm người ra khỏi ghế.
- Sharon , xin chào, tôi là Daniel. Tôi chỉ muốn xin lỗi cô vì cuộc nói chuyện tuần trước.
Sharon nhìn Daniel như thể anh ta có mười cái đầu. “Gì thế nhỉ?” Sharon tự hỏi.
- Cô biết đấy, qua điện thoại lần trước?
John choàng tay qua eo Sharon , tỏ ý đề phòng với bất cứ gã nào kiếm cớ trò chuyện với người phụ nữ của anh.
- Qua điện thoại ư?
- Ồ.. vâng, qua điện thoại.
- Xin hỏi tên anh là gì ấy nhỉ?
- Ừm, tôi là Daniel.
- Và chúng ta đã nói chuyện qua điện thoại? – Sharon tiếp tục hỏi với đôi mắt tròn xoe.
Đứng đằng sau Daniel, Holly hoang mang kô ngừng ra hiệu với Sharon .
Daniel hắng giọng và cố trấn tĩnh.
- Vâng, cô đã gọi đến câu lạc bộ của chúng tôi tuần qua và tôi là người trả lời điện thoại – điều đó có giúp cô gợi nhớ điều gì kô?
- Kô phải tôi anh ạ, chắc anh đã nhầm người rồi. – Sharon lịch sự đáp lời.
John liếc Sharon một cái rõ dài, tỏ vẻ khó chịu.
Daniel đưa tay lên gãi đầu, lung túng. Anh định quay đi thì va phải Holly.
Holly vẫn lien tục nháy mắt với Sharon .
- Ồ… - Sharon nói, như thể vừa nhớ ra điều gì. - Ồ, Daniel! – Cô gọi tên người đàn ông với vẻ than tình hơn. – Xin thứ lỗi cho tôi, dường như bộ não của tôi chẳng chịu làm việc nữa. – Cô cười to, cầm li rượu lên để mời Daniel.
Vẻ hài lòng hiện rõ trên gương mặt Daniel.
- vậy thì tốt quá, tôi đã nghĩ tôi mới thật là kẻ điên! Vậy là cô đã nhớ ra việc chúng ta đã có một cuộc nói chuyện qua điện thoại rồi chứ?
- À.. vâng, Daniel này, đừng lo lắng về chuyện đó nữa. – Cô nói, xua tay một cách lung túng.
- Chỉ là vì tôi mới vào làm cách đây vài tuần, và lúc đó tôi thật sự kô rõ lắm về việc tổ chức cuộc thi hôm nay.
- Đừng lo… tất cả chúng ta đều cần có thời gian.. để thích nghi.. với mọi thứ. Anh biết đấy.. – Sharon nhìn Holly thăm dò.
- Vâng, vậy rất vui vì cuối cùng đã gặp được cô như thế này. – Daniel cười.
- Được rồi, mình sẽ giải thích chuyện này sau. – Holly ghé sát Sharon nói, đoạn tiến nhanh về phía sân khấu. Người dẫn chương trình đã bước ra.
- Xin chào các quý ông quý bà! Chúng ta chuẩn bị được thưởng thức một đêm nhạc tuyệt vời… - người dẫn chương trình dõng dạc giới thiệu. Chân tay Holly lại run lên, nàng thấy mình cần đi vào nhà vệ sinh.
- Và xuất hiện đầu tiên trong đêm nay, chúng tôi xin mời cô Magaret đến từ Tallaght. Cô sẽ hát cho chúng ta nghe giai điệu ngọt ngào trong bộ phim “Titanic”, bài hát mang tên “My heart will go on”.
Magaret cất tiếng hát, khán phòng im phăng phắc. Ai nấy đều chăm chú lắng nghe.
- Thật tuyệt vời phải kô các bạn? – Người dẫn chương trình bước ra. Đám đông reo hò lần nữa. Holly ra vẻ phớt lờ tất cả. – Và tiếp theo, chúng ta sẽ cùng thưởng thức giọng hát của Keith. Chắc các bạn còn nhớ Keith, người thắng cuộc trong cuộc thi năm ngoái với bài hát “ America” chứ?..
Holly kô muốn nghe thêm gì nữa. nàng chạy vào nhà vệ sinh.
Nàng đi đi lại lại cố tự trấn tĩnh, nhưng hai đầu gối vẫn cứ va lạp cập vào nhau. Tâm trí nàng rối bời và cảm giác buồn nôn lại bắt đầu. Nàng nhìn mình trong gương và cố hít một hơi thật sâu – kô tác dụng gì, chỉ càng khiến nàng thêm chóng mặt hơn mà thôi. Đám đông bên ngoài đã vỗ tay và Holly chết lặng.
- Keith cũng rất tuyệt vời phải kô quý vị?
Đám đông lại reo hò.
Mọi chuyện sắp trở nên tồi tệ hơn thế.
Lần đó là sinh nhật của Sharon , có cả Gerry tham dự. Holly đã uống nhiều đến nỗi cô đã rủ rê mọi người đến quán karaoke để hát hò và nhảy múa. Và rồi, một sự cố nằm ngoài ý muốn của tất cả mọi người đã xảy ra. Holly bị trượt chân, ngã sóng soài từ bậc tam cấp của sân khấu rồi lăn kềnh xuống đất, váy áo của nàng khi ấy bị tốc hết cả lên. Đã thế, Sharon và Denise còn đùa dai bằng cách chụp lại cảnh tượng khủng khiếp này và lấy đó làm ảnh bìa cho tấm thiệp mời tiệc Giáng Sinh năm ấy, với một cái tít thật lớn: “ kô say kô về!”
Và Holly đã thề là sẽ kô hát karaoke thêm một lần nào nữa.
*
Holly Kennedy? Xin hỏi Holly Kennedy có mặt ở đây kô ạ? – giọng người dẫn chương trình oang oang. Khán phòng bắt đầu xì xào. Mọi người nhìn quanh tìm kiếm.
Nàng vẫn ngồi im thin thít trong nhà vệ sinh.
Holly nghe thấy tiếng ai đó lien tục mở rồi đóng sầm các cánh của lại. Ôi trời, chẳng lẽ họ đang đến để bắt nàng sao?
- Holly?
Là Sharon .
- Holly, mình biết cậu đang ở trong đó, vì thế hãy nghe mình được chứ?
Holly cố nuốt những giọt nước mắt sắp rơi ra.
- Mình biết việc này rất khó khăn cho cậu, và mình biết cậu có 1 nỗi ám ảnh khủng khiếp, nhưng cậu hãy cứ bình tĩnh được chứ?
Giọng Sharon vỗ về, Holly đã bớt căng thẳng hơn.
- Holly, mình rất sợ chuột, cậu còn nhớ chứ?
Holly nhăn mặt, chẳng hiểu Sharon định nói đến chuyện gì.
Rồi Holly mỉm cười nghĩ đến khoảng thời gian khi Sharon chuyển đến sống cùng nàng và Gerry , chỉ vì nhà cô ấy có một con chuột. Và dĩ nhiên là John cũng được phép đến ở cùng vợ anh trong căn nhà hai người bạn của họ.
- Dù sao, Holly, tất cả những gì mình muốn nói là cậu kô cần phải làm việc này nếu cậu kô muốn. ở đây, kô ai có thể bắt buộc cậu.
- Quý vị, xin mọi người hãy để Holly biết rằng chúng ta đang nóng long chờ cô ấy! – giọng người dẫn chương trình lại vang lên.
Mọi người bắt đầu vỗ tay vang dội và đồng thanh hô to.
- Holly! Holly! Holly! ..
- Nhưng nếu cậu kô làm điều này, mình biết cậu sẽ kô bao giờ tha thứ cho chính mình. Gerry muốn cậu làm điều này vì anh ấy muốn cậu tha thứ cho chính bản than cậu.
- Holly! Holly! Holly!...
- Ôi! Sharon! – Holly lập lại, giọng nói vẫn còn đầy sợ hãi.
Nàng mở cửa bước ra.
- Kô cần để ý đến họ, Holly . – Sharon bình tĩnh nói.
Môi nàng thôi run nhưng toàn than vẫn còn lạnh toát. Cuối cùng, Holly cũng phá vỡ sự im lặng của chính mình. – Mình kô hát được, Sharon.
- Mình biết, - Sharon nói và cười lớn. – và gia đình cậu cũng biết! Đừng quan tâm đến những người còn lại làm gì! Cậu có phải gặp họ lần nào nữa đâu mà sợ? Nếu là cậu , mình sẽ chẳng thèm để ý đến họ.
Holly suy nghĩ trong giây lát.
- ừ nhỉ!
Holly lướt nhìn mình qua tấm gương, hít một hơi thật sâu và tiến dần ra cửa. Tất cả đều reo hò khi nhìn thấy nàng từ từ tiến ra sân khấu. Holly ngượng ngịu cúi đầu chào trước những tràng vỗ tay kô dứt.
Nàng đứng trên sân khấu, hai tay nắm chặt micro và chằm chằm nhìn xuống khán giả. Căng thẳng. Nhạc đã bắt đầu nổi lên mà kô cần biết nàng có để ý hay kô. Và nàng cất tiếng hát.
Đám đông cổ vũ nàng bằng cách im lặng lắng nghe. Holly cảm thấy bớt căng thẳng hơn nhiều. Nàng đã hát đến câu cuối cùng.
Sharon và Denise chạy ùa lên sân khấu.
- Mình rất hãnh diện về cậu! – choàng tay qua vai Holly . – Thật là tuyệt.
- Cảm ơn vì đã giúp mình, Sharon . – Holly ôm choàng lấy Sharon .
Jack và Abbey reo hò phía dưới:
- tuyệt lắm! rất tuyệt ! Holly !
*
Người dẫn chương trình cuối cùng cũng bước ra với chiếc phong bì nhỏ trên tay. Anh ta từ từ mở phong bì… và dõng dạc tuyên bố.
- .. và hai người dành được quyền tiếp tục vào chung kết của cuộc thi là.. – anh ta ngưng giọng tạo kô khí hồi hộp. – …Keith và .. Samantha!
Holly vui sướng đến độ nhảy cẫng lên. Chưa bao giờ nàng có cảm giác nhẹ nhõm đến thế. Richard đứng nhìn với vẻ mặt vô cùng bối rối, chẳng hiểu sao Sharon, Denise và mọi người trong gia đình đều chúc mừng Holly vì… đã thua. Nhưng rõ rang, nàng đã thua cuộc một cách vinh quang.
Khi mọi người trong gia đình lần lượt ra về, Holly đi tìm Sharon và John . Daniel xuất hiện:
- Chào cô! Cuộc thi Karaoke sẽ được tường thuật trực tiếp qua sóng radio. – Anh cười, chào cô rồi nói, như thông báo với vẻ rất nghiêm túc.
- Sao? – tim Holly như muốn rơi ra khỏi lồng ngực.
Daniel phì cười:
- Tôi chỉ đùa thôi, xem cô sợ hãi thế nào thôi mà!
- Ôi, Chúa ơi, đừng làm thế với tôi chứ - Holly đặt một tay lên ngực, giọng trách móc. – Để mọi người ở đây phải nghe tôi hát cũng đã đủ tệ lắm rồi, huống gì là cả thành phố.
- Xin lỗi, nếu cô kô ngại, cô có thể cho tôi biết tại sao cô lại đăng ký thi trong khi kô hề thích việc đó chút nào? – Anh hỏi, cẩn trọng trong từng lời nói.
- Ồ, người chồng vui tính của tôi nghĩ rằng vợ anh ấy có giọng hát của một siêu sao ca nhạc.
Daniel cười lớn:
- Không, cô hát cũng không đến nỗi nào đâu! Chồng cô có mặt ở đây chứ? – anh hỏi, làm như vô tình.
Holly bâng quơ nhìn quanh rồi trả lời:
- Vâng, chắc là anh ấy đang ở đây, hay một nơi nào đó.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.529
Tháng Sáu đã đến mang theo những đêm hè dài và những buổi sang đẹp trời.
Tháng Sáu còn mang đến cả phong thư của Gerry .
Holly ngồi dưới bong bằng lăng giữa tiết trời êm ả. Nàng hồi hộp đọc lá thư thứ tư. Những dòng chữ gọn gang, đều của Gerry lại hiện ra. Cuối thư, Gerry viết:
Tái bút: anh yêu em, Holly , và anh biết em cũng rất yêu anh. Em kô cần phải luôn giữ lại những lá thư này để luôn cảm thấy có anh bên mình, em kô cần phải giữ chúng như là một bằng chứng rằng anh đã tồn tại hay vẫn còn tồn tại trong em. Em kô cần phải mặc chiếc áo len của anh để cảm thấy anh đang ở bên cạnh em; anh đã ở ngay đây bên em… và luôn luôn ôm em trong vòng tay.
Holly ngồi thẫn thờ vì những cảm xúc mãnh liệt đang trào dâng trong long. Đôi mắt nàng xa xăm, mơ hồ, như chìm vào nỗi nhớ quay quắt. Nhưng… Nàng đọc lại bức thư. Nhưng lời đề nghị lần này của Gerry thật khó để nàng chấp nhận. Holly có thể hát karaoke lần nữa, có thể nhảy ra khỏi một chiếc máy bay, chạy một nghìn dặm, hay làm bất cứ điều gì vì chàng, ngoại trừ việc làm cho tất cả những gì thuộc về chàng biến mất khỏi ngôi nhà. Nhưng chàng nói đúng, Holly biết như thế. Nàng kô thể giả vờ với chính mình rằng chàng sẽ quay lại để lấy những thứ này. Gerry thật sự đã ra đi mãi mãi, chàng đã kô còn cần đến những món đồ cá nhân của mình nữa.
Những kỷ niệm dịu êm như sống lại trong nàng, với từng chiếc áo chàng mặc, từng mảnh giấy có nét chữ của chàng, từng đồ vật mà chàng thường sử dụng. Nếu phải rời xa một thứ nào trong số ấy, Holly sẽ kô thể chịu đựng được, nàng cảm thấy như phải nói lời vĩnh biệt với một phần của Gerry .. để rồi, kô bao giờ được gặp lại nữa.
Nàng chợt cười khi gói lại tất cả những cuốn băng cassette nhạc rock cũ kỹ, vương đầy bụi mà Gerry rất yêu thích. Chàng đã từng làm nổ tung căn nhà với những âm thanh gào thét dữ dội của loại nhạc “rock heavy metal”. Những âm thanh đục ngầu ấy làm Holly chỉ muốn phát điên. Nàng luôn nói với Gerry rằng nàng kô thể chịu đựng cho đến hết cuốn băng được. Thế mà bây giờ nàng chỉ ước được một lần nghe lại băng nhạc chói tai ấy, với Gerry.
Gối đầu trên một chiếc bóng đã xẹp, Holly nằm ngay giữa sàn nhà dán mắt vào tủ đồ của chàng. Đây là chiếc áo may mắn mà Gerry mặc để chơi bong. Trên áo vẫn còn dính những vết bùn bẩn. Nàng với tay kéo chiếc áo xuống, ôm vào long và hít một hơi thật sâu, mùi mồ hôi của chàng như vẫn còn vương lại.
Kia là chiếc áo lễ phục Gerry mặc trong ngày cưới, rồi những bộ vét, áo sơ mi và những chiếc cà vạt mà chàng thường mặc mỗi sang đi làm. Một vỏ sò lớn chàng mang khỏi đáy đại dương cách đây mười năm. Bộ sưu tập những miếng bìa cứng lót dưới cốc bia ở mỗi quốc gia chàng đã đi qua. Những lá thư, thiệp mừng sinh nhật của bạn bè và người than gửi đến hang năm. Những tấm thiệp nàng gửi cho Gerry nhân ngày lễ Tình yêu. Những quyển sổ ghi chép hóa đơn; những hộp cạc – vi – dít ; những quyển sách…
Toàn bộ cuộc đời chàng đã được gói lại trong những món đồ này.
Chuông điện thoại réo vang, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.
- Em sẽ biến chị thành một ngôi sao! – giọng Declan dồn dập từ đầu giây bên kia… Cuộc bầu chọn “Gương mặt sinh viên của năm” trên truyền hình diễn ra tối hôm qua, và em đã được bình chọn!.
Holly nghe như cả toa tàu cùng reo lên chúc mừng Declan . Nàng cảm thấy rất vui.
- …và giải thưởng là phim của em sẽ được chiếu trên kênh Bốn, vào tuần tới! Chị có tin được kô…
“ Chị sắp trở nên nổi tiếng rồi đấy, chị gái!” là câu cuối cùng mà Holly nghe được.
Mọi người trong gia đình quyết định sẽ tụ họp tại quán Hogan vào thứ Tư tuần tới để xem tác phẩm của Declan . Sharon và Denise cũng vậy. Denise nói là cô sẽ cùng đến với Tom, bạn trai mới của cô.
*
Quán rượu Hogan.
Holly chen vào đám những người đàn ông lớn tuổi bước lên lầu vào câu lạc bộ Diva. Ban nhạc đang chơi một bản jazz êm dịu. Mới bảy giờ ba mươi nên câu lạc bộ vẫn chưa chính thức mở cửa, gian phòng trống kô hoàn toàn khác với cái nơi mà Holly đã sợ chết khiếp cách đây vài tuần. Holly chọn một vị trí bên phải ngay phía trước màn hình để có thể nhìn được rõ hơn.
Một vật gì đó rơi xoảng xuống sàn nhà khiến nàng giật mình. Daniel xuất hiện.
- Ồ, xin chào cô, Holly . Tôi kô biết là mới giờ này đã có khách đến rồi.
- Tôi đến sớm đấy! – nàng lại gần để chào Daniel. “ Hôm nay trông anh ấy rất khác”, nàng nghĩ và quan sát Daniel.
- Vâng, đúng là cô đến sớm – anh nói – chắc phải 1 tiếng nữa hay hơn những người khác mới đến.
Holly có vẻ hơi bối rối.
- Có lẽ tôi sẽ ra ngoài đi dạo một chút rồi sẽ quay lại.. – Holly dợm đứng lên.
- Này! – Daniel buột miệng. – các cửa hiệu giờ này đã đóng cửa cả rồi. Cô có thể ngồi đây trò chuyện với tôi, nếu cô kô phiền…
- Vâng, nếu anh kô phiền.
- Thế đêm nay, chồng cô lại bỏ rơi cô lần nữa sao? – Daniel trêu, anh bước vòng ra ngoài để đến bên Holly.
Holly cắn môi và tự hỏi kô biết phải trả lời thế nào. Giờ kô phải là lúc nói đến chuyện gì quá buồn với một người chỉ định tán gẫu cho vui, nhưng nàng cũng kô muốn Daniel lặp lại câu hỏi này mỗi khi gặp nàng. Anh ấy sẽ sớm biết sự thật thôi và sự thật đó sẽ càng làm cho anh ấy trở nên khó xử.
- Daniel. – nàng nói 1 cách dịu dàng. – tôi kô muốn làm anh khó xử, nhưng chồng tôi đã kô còn nữa.
Daniel sững sờ.
- Ồ, Holly, xin lỗi cô, tôi đã kô hề biết. – Anh nói vẻ thành thật.
- Kô sao đâu, tôi biết là anh kô biết. – nàng mỉm cười để anh biết rằng nàng kô lấy làm buồn vì lỗi của anh.
- Buổi tối nọ tôi kô được gặp anh ấy, nhưng nếu ai đó cho tôi biết, tôi sẽ đến viếng anh ấy để tỏ lòng kính trọng.
- ồ không, Gerry đã mất hồi tháng hai, Daniel. Hôm nọkhông hề có anh ấy ở đây.
Daniel trông có vẻ lúng túng.
- Nhưng tôi nhớ là cô có nói anh ấy ở đây.. – anh im lặng, có lẽ anh đang nghĩ mình đã nghe nhầm.
- Vâng, - Holly nhìn xuống vẻ bối rối. – anh ấy đãkhông có mặt ở đây, - nàng nói và nhìn quanh căn phòng, - nhưng anh ấy đã ở đây. – Nàng đặt bàn tay mình lên ngực.
- Tôi hiểu rồi. Vậy nên cô đã can đảm hơn vào buổi tối hôm ấy.
Holly ngạc nhiên khi thấy Daniel dường như đối diện với câu chuyện của cô tương đối dễ dàng. Tự nhiên, nàng cảm thấy được thư giãn khi nói chuyện với anh, cởi mở và kô sợ phải rơi nước mắt. Holly mỉm cười và giải thích ngắn gọn cho anh biết tại sao mình phải hát vào đêm hôm nọ.
- Tôi đến rồi đây! – Denise nói to như thông báo với tất cả mọi người. Tom theo sau Denise , luôn miệng cười và kô rời mắt khỏi cô.
Tom và Daniel chào nhau.
- Em yêu. Đây là Daniel bạn anh. – Tôm giới thiệu Daniel với Denise .
Daniel và Holly nhướn mày nhìn nhau và mỉm cười, cả hai đều muốn ám chỉ từ “em yêu” mà Tom dung để gọi Denise .
- Nào, các quý ông quý bà. – Declan đứng lên nói to để thu hút sự chú ý của mọi người. – Bộ phim của tôi sẽ được chiếu trong giây lát, - cậu lên giọng tự hào, - vì thế, yêu cầu mọi người hãy ngồi xuống và im lặng dùm nhé!
Mộtdòng chứ lớn “ Những cô gái và thành phố về đêm” xuất hiện trên nền phông cảnh về đêm của thành phố Dublin tuyệt đẹp. Bỗng dưng, Holly cảm thấy căng thẳng. Hình ảnh “các cô gái” xuất hiện ngày trên màn hình, kèm theo ảnh Sharon, Denise, Abbey và Ciara ngồi chen chúc trong một chiếc taxi.
Sharon nói:
- Xin chào! Mình là Sharon và đây là Denise, Abbey và Ciara .
Mỗi cô đều được quay cận cảnh khi Sharon giới thiệu tên từng người.
Và chúng tôi đang trên đường tới nhà người bạn thân nhất của chúng tôi, Holly, bởi vì hôm nay là sinh nhật của cô ấy…


Phim chuyển đến cảnh các cô gái làm Holly ngạc nhiên khi cất tiếng reo hò “ Chúc mừng sinh nhật!” ngay trước cửa nhà Holly. Rồi chiếc máy quay hướng về phía Sharon vẫn còn đang ở trong taxi : “ Đêm nay sẽ là đêm của chỉ những cô gái, kô 1 đấng mày râu nào…”
Phim chuyển đến cảnh Holly mở quà. Cầm chiếc máy xoa bóp trong tay, Holly nói “ Vâng, tôi nhất định sẽ dung đến cái này”, đoạn, nàng quay sang Sharon nói: “ Đêm nay chúng ta sẽ cùng đi uống cho thật say, thật say nhé…”


Lúc này, Holly đang bật nắp chai sâm panh. Tiếp theo là hình ảnh các cô gái uống rượu ở Boudoir, và cuối cùng là Holly với chiếc mũ lưỡi trai méo xệch trên đầu uống hết chai sâm panh.
Cảnh các cô gái với những điệu nhảy chuyệnh choạng ở một sàn nhảy.
“ Nhưng sẽ kô có gì quá điên cuồng! đêm nay chúng ta vẫn là những cô gái ngoan!” Sharon nói với giọng thành thật.

Tiếp theo là cảnh các cô gái đang phản đối vì bị ba nhân viên bảo vệ hộ tống ra khỏi hộp đêm.
Holly há hốc miệng kinh hãi quay sang Sharon, người cũng đang ngạc nhiên kô kém. Holly, Sharon , Denise , Abbey và ngay cả Ciara đang ngồi đâu đó đều cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Declan làm chuyện quái quỷ gì thế này.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.529
Căn phòng im phăng phắc. Năm cô gái nhìn chăm chú lên màn hình với trạng thái đề phòng. Holly nín thở, nàng đang căng thẳng tự hỏi kô biết tiếp theo là cảnh tượng kinh khủng gì nữa đây. Họ đã kô còn nhớ được điều gì về chuyện đã xảy ra hôm đó. Sự thật làm nàng sợ hãi. Kô hiểu, họ đã say đến mức nào. Holly quan sát các bạn đang ngồi gần bên. Tất cả đều đang rất căng thẳng. Holly hi vọng mọi người kô đi quá xa.
Một cái tựa mới xuất hiện trên màn hình, ‘Hành trình vào thành phố’, và cảnh các cô gái tranh nhau leo vào 1 chiếc taxi. Cứ nhìn thì biết là tất cả đã say. Holly thấy choáng váng, nàng cứ nghĩ lẽ ra nàng phải đứng đắn hơn nhiều.
“Ôi, Nick”, Holly ngồi trên chiếc ghế bên cạnh rên rỉ với người tài xế, “Hôm nay tôi tròn 30 đấy, anh tin được không?”
Chiếc máy quay phim chiếu sát vào mặt Holly. Nàng co rúm người lại khi nhìn thấy hình ảnh của chính mình. Nàng đã quá say, và nhìn thật buồn.
“ Nhưng tôi sẽ phải làm gì đây, Nick?”, nàng tiếp tục than vãn. “Tôi đã 30! Tôi nói với anh điều đó chưa nhỉ?”, nàng hỏi, khẽ nghiêng đầu về phía người tài xế.
Declan tiếp tục để máy quay về hướng Holly khi nàng im lặng tựa đầu vào cửa xe. Nàng không thể cố mạnh mẽ hơn. Trông nàng thật cô đơn. Nàng kô thích thế. Nàng bối rối nhìn quanh căn phòng và bắt gặp cái nhìn của Daniel. Anh nhìn nàng với ánh mắt khích lệ. Nàng đáp lại bằng nụ cườikhông mấy nhiệt tình và quay lại với màn hình.
“Nào, các bạn. Đêm nay chúng ta sẽ đến Boudoir và sẽkhông một ai có thể ngăn chúng ta vào trong, và chúng ta sẽ làm cho những tên bảo vệ ngốc nghếch kia biết rằng họ kô phải là người sở hữu nơi này”, nói rồi, nàng cứ thế tiến vào câu lạc bộ, trên những bước đi xiêu vẹo. Các cô gái reo hò theo sau Holly.
Hai nhân viên bảo vệ hộp đêm Boudoir lắc đầu nói: ”Đêm nay thì kô được đâu, các cô gái, xin lỗi” .
“Nhưng anh kô hiểu”, Denise bình tĩnh nói, “Anh kô biết chúng tôi là ai sao?”
“Không”, cả hai gã đàn ông lạnh lùng nói, tỏ vẻkhông quan tâm.
“Hừ!”. Denise chống nạnh chỉ tay vào Holly, “Đây là ờ..là.. Công nương Holly hết sức, hết sức nổi tiếng… đến từ gia đình trong hoàng gia của… đất nước Phần Lan”.
Holly nhíu mày nhìn Denise .
Cả khán phòng cười nghiêng ngả.
- Không ai có thể viết được một kịch bản hay hơn thế này. – tiếng ai đó bình luận.
“Ồ, thế cô ấy đến từ gia đình hoàng gia sao?” gã bảo vệ có ria mép ngu ngơ hỏi.
“Chính xác”, Denise nói với vẻ hết sức nghiêm túc.
“Phần lan có gia đình hoàng gia nàokhông Paul?” gã quay sang hỏi người đồng nghiệp của mình.
“Tôikhông nghĩ là có, đội trưởng”
Holly sửa lại chiếc mũ trên đầu và đưa tay lên vẫy vẫy hai gã bảo vệ theo kiểu chào của những người thuộc hoàng tộc.
“Các anh thấy đấy”, Denise nói, vẻ rất hài lòng với cung cách của Holly , “Các anh sẽ phải chịu trách nhiệm nếu các anhkhông để cô ấy vào”.
“Giả sử chúng tôi có muốn cho cô ấy vào thì cô cũng không được vào”, gã ria mép lên tiếng rồi nhích sangmột bên nhường bước cho những người đang xếp hang đằng sau các cô gái bước vào.
“Ồ, không, không…”, Denise phản đối dữ dội, “Anh không hiểu gì cả. Tôi là … thị nữ của cô ấy và tôi phải luôn ở bên cạnh cô ấy”.
“Vậy thì chắc cô kô phiền đứng đợi ngoài này cho đến khi cô ấy ra”, gã bảo vệ tên paul cười nói.
Tom, Jack và John bắt đầu cười lớn thành tiếng, còn Denise càng lúc càng bối rối hơn.
Cuối cùng, Holly tiến lại gần nói: “Ồ, ta phải uống thứ gì đó. Ta đang chết khát đây”
Paul và gã ria mép khịt khịt mũi cố nghiêm mặt kô phản ứng.
“Không, thành thật mà nói, các cô gái. Các cô cần cómột thẻ thành viên”.
“Nhưng tôi là một thành viên, của hoàng tộc!” Holly nghiêm nghị nói, “Bọn ngươi hãy cút đi!”, Holly ra lệnh.
Denise nhanh chóng chen ngang: “Thành thật mà nói, Công nương đây và tôi sẽ kô gây ra chuyện gì đâu. Hãy cho chúng tôi vào chỉ để uống chút gì đó thôi”, Denise nài nỉ.
Gã ria mép nhìn chằm chằm vào hai cô gái rồi hẵng giọng: “Thôi được rồi, hãy vào đi”.
“Chúa phù hộ cho ông”, Holly nói, làm dấu thánh giá khi đi ngang qua họ.
“Cô ta là ai,một công nương haymột linh mục?”, gã tên Paul cười to khi Holly bước vào bên trong.
“cô ta mất trí rồi, tên ria mép cười to nói”, “nhưng đó là lý do chính đáng nhất tôi từng được nghe trong suốt những năm làm ở đây”, và hai tên cùng cười. Họ cùng chỉnh đốn tư thế khi Ciara cùng đoàn quay phim tiến vào cửa.
“Không vấn đề gì khi đoàn làm phim của chúng tôi vào chứ”, Ciara nóimột cách đầy tự tin bằng một giọng Úc đặc sệt.
“Xin đợi chúng tôi vào trong hỏi ý kiến người quản lý đã”, Paul quay lưng nói vào bộ đàm.. “Vâng, không có vấn đề gì, xin mời vào trong”.
“Xin chào mọi người, chúc một buổi tối vui vẻ! Chào mừng các bạn đã đến với bản tin lúc nửa đêm của chúng tôi. Tôi là Sharon McCarthy…”, Sharon đứng trước máy quay vớimột chai rượu trong tay – lúc này đang được dung như một chiếc micro. Declan đặt nghiêng camera để trông Sharon giốngmột phát thanh viên hơn.
“Hôm nay là lần sinh nhật thứ 30 của công nương Holly đến từ Phần Lan. Công nương và nữ tì của cô ấy đã chính thức được phép ra vào Boudoir, nơi lui tới thường xuyên của những người nổi tiếng. Cũng có mặt ở đây là cô ca sĩ nhạc rock trẻ trung Ciara và đoàn làm phim của cô ấy…”
Cảnh quay lại tiếp tục và lần này, máy quay tập trung vào hình ảnh các cô gái trước gương trong phòng vệ sinh. Từ khe hở ngoài cửa phòng, Declan đưa máy quay thẳng vào trong, mọi người có thể nhìn thấy Sharon và Denise đang ở trong phòng.
“Holly đâu rồi?” Sharon hỏi
“Không biết nữa. lần cuối cùng mình nhìn thấy cô ấy là trên sàn nhảy”, Denise nói.
“Ôi.. tội nghiệp nữ hoàng sàn nhảy của chúng ta quá”, Sharon làm bộ buồn bã nói,”Mình hy vọng đêm nay cô ấy tìm được anh chàng nào đó ngoài kia để bớt cô đơn”.
“ừ”, Denise đồng ý, “Đi nào, hãy cùng tìm cho cô ấymột chàng trai đi nào,”cô nói thêm rồi cất đồ trang điểm vào giỏ.

Khi Sharon và Denise đi khỏi, cánh cửa phòng bên cạnh mở và Holly bước ra.
Nụ cười trên môi Holly lập tức biến mất khi nhìn thấy hình ảnh mình.
Từ khe cửa, Declan có thể quay được rất rõ gương mặt của Holly qua gương; mắt nàng đỏ ngầu vì khóc nhiều.
Holly lấy khăn giấy lau mặt rồi ngắm lại gương mặt thảm hại của mình trong gương. Đượcmột lát, nàng hítmột hơi thật sâu, mở cửa bước ra và đi xuống cầu thang.
Holly không nhớ là mình đã khóc bao nhiêu lâu vào ngày hôm đó – thật ra, Holly nghĩ nàng đã không như vậy.
Máy quay theo chân 3 nhân viên bảo vệ khi bọn họ đi loanh quanh câu lạc bộ để tìm kiếm các cô gái. Có lẽ họ đã biết được sự thật.
Cuối cùng thì Ciara cũng bị lột chiếc mặt nạ ca sĩ nhạc rock. Cả hội bị những tên lực sĩ to khỏe đẩy ra khỏi câu lạc bộ.
Cảnh “Hành trình về nhà” , các cô gái cũng lại tranh nhau chen chúc trong một chiếc taxi. Nhưng lúc này cái không khí nào nhiệt ban đầu đã biến mất. Họ tựa người vào nhau, người thì nói liên hồi, người thì gục đầu ngủ ngon lành.
Camera chuyển hướng tập trung sang Holly , nàng vẫn ngồi trên chiếc ghế cạnh tài xế. kô nóimột lời, nàng dựa đầu vào ghế, đăm chiêu nhìn vào màn đêm phía trước. Sau một đêm vui chơi mặc sức, giờ là lúc nàng phải trở về căn nhà trống trải. Chẳng có ai đợi nàng.
Cảnh quay cuối cùng kết thúc. Holly cố len mình ra khỏi đám đông, như thể muốn chạy trốn khỏi ánh đèn phòng chiếu đã được bật lên sang lóa. Nàng bực mình vì Declan .
Declan đã làm nàng thấy rất xấu hổ. Nhưng công bằng mà nói, cậu ấy đã quay rất tốt và biên tập lại một cách rất công phu. Nếu như đó là câu chuyện vềmột ai khác, không phải là Holly , thì nó xứng đáng được nhận giải nhất. Bộ phim sẽ không làm nàng cảm thấy phiền chút nào nếu Declan kô chớp lấy những giây phút đau khổ mà nàng cố chôn giấu.
Nàng khóc. Những giọt nước mắt mặn nóng lăn dài xuống gò má. Nàng như nhìn thấy được cái cảm giác của chính mình lúc đó, lạc lỏng và cô đơn. Nàng khóc cho nàng, khóc cho Gerry . Những giọt nước mắt làm nàng nhói đau. Nàng không muốn bị bỏ rơi lần nữa, nàng không muốn mọi người nhìn thấy nỗi cô đơn của mình. Nàng chỉ muốn Gerry quay về. Nàng không quan tâm liệu khi chàng quay về,Hai người có lại cãi nhau, giận nhau mỗi ngày nữa hay không; nàng không cần biết liệu rằng họ có lại mất nhau lần nữa hay không. Nàng chỉ cần có Gerry bên cạnh.
Có tiếng bước chân sau lưng nàng.
Daniel lay nhẹ vai nàng.
Cuối cùng, sau khi cảm thấy nguôi ngoai, Holly quay lại.
- Xin lỗi. – Nàng hítmột hơi, đưa ống tay áo lên lau nước mắt.
- Không cần phải xin lỗi tôi đâu. – Anh nói, nhẹ nhàng kéo tay nàng xuống và đưa cho nàng một chiếc khăn.
Nàng ngồi đó im lặng, cố trấn tĩnh mình.
- Nếu cô buồn vì bộ phim ấy thì không cần phải thế đâu. – Anh nói, ngồi xuống đối diện Holly .
- Vâng, đúng thế. – Nàng gật đầu.
- Thật mà. – Anh thuyết phục. – Tôi nghĩ nó rất sinh động. Cô đã có một buổi tối rất vui.
- Đáng tiếc đó không phải là những gì tôi cảm thấy.- Nàng buồn bã đáp.
- Có lẽ đó không phải là những điều cô cảm thấy, nhưng Declan không cố tạp trung vào cảm xúc của cô đâu, Holly .
- Anh không cần phải an ủi tôi đâu. – Holly thấy xấu hổ vì bỗng dưng đi tâm sự với một người hoàn toàn xa lạ.
- Không phải tôi đang cố gắng an ủi cô, tôi chỉ nói sự thật. Không ai khác ngoài cô chú ý đến điều đang làm cô phiền muộn. Tôi không thấy điều gì hết, và người khác cũng thế thôi.
Holly cảm thấy khá hơn đôi chút.
- Anh có chắc thế kô?
- Tôi chắc chắn như thế mà. – Daniel mỉm cười.
- Các bạn của tôi vẫn ổn cả đấy chứ? – Holly hỏi, hy vọng rằng chỉ có mỗi mình nàng là ngớ ngẩn như thế.
có tiếng cười rộ lên ở phía bên trong.
- Họ vẫn ổn, như cô thấy đấy. – Anh gật đầu hướng về phía trước. – Ciara tỏ ra rất vui, đến nỗi mọi người nghĩ cô ấy sắp thành ngôi sao ca nhạc thật sự. Sharon thì mãi không nhịn được cười. Jack thì hơi giận Abbey một chút vì đã nôn suốt trên đường về…
Holly cườimột mình.
- Cô thấy đấy, không ai nhìn thấy nỗi buồn của cô đâu.
- Cảm ơn Daniel! – Nàng hítmột hơi thật sâu và mỉm cười với anh.
Holly bước vào phòng trong tiếng xôn xao cười nói. Tất cả các ngọn đèn đã sáng trở lại và moi người đang ngồi quanh bàn trò chuyện vui vẻ. Holly đến ngồi bên mẹ. Elizabeth vòng tay ôm con gái và hôn nhẹ lên má Holly .
- Vậy là mọi thứ vẫn ổn chứ? – Declan hỏi Holly, cậu sợ rằng mình đã làm gì đó khiến chị gái buồn.
Holly liếc nhìn Declan .
- Em nghĩ là chị thích chứ, Hol? – Cậu hỏi với vẻ lo lắng.
- Chị sẽ rất thích nếu chị biết trước là em định làm gì. – Holly đáp trả.
- Nhưng em muốn tạomột bất ngờ. – cậu nóimột cách thành thật.
- Chị ghét sự bất ngờ.
- Đó làmột bài học cho con đấy, con trai. – Frank cảnh báo Declan. – con không nên lảng vảng quay phim mọi người mà không cho họ biết con đang định làm gì. Như thế là bất hợp pháp đấy.
- Tôi cược là người takhông hề biết chuyện này khi họ chọn Declan để trao giải. _ Elizabeth tỏ ý đồng tình với chồng.
- Không, nếu như em đối xử tốt với chị trong thời gian tới. – Holly vuốt vuôt mái tóc vẻ đắc ý.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.529
“Chào em yêu”
Holly mở mắt và nhìn thấy chàng đang đứng cạnh hành lang.
“Chào anh”, nàng mỉm cười.
“Có nhớ anh kô?”
“Dĩ nhiên”.
Trông chàng rất vui, nàng thầm nghĩ, gương mặt còn rất tươi nữa. Vẫn những đường nét góc cạnh trên gương mặt phong trần, vẹn nguyên như trong trí nhớ của nàng. Chàng mặc chiếc áo thun xanh mà nàng tặng nhân dịp Giáng sinh năm ngoái.
“Anh không vào sao?”, nàng lại hỏi.
“Không, anh chỉ ghé qua để xem em thế nào thôi. Mọi thứ vẫn ổn chứ?”, anh tựa lưng vào cửa, hai tay bỏ vào túi quần.
“Cũng tàm tạm”, nàng nói bâng quơ, “Hy vọng là sẽ tốt hơn”.
“Anh nghe nói em đã trở thành diễn viên truyền hình rồi”, chàng cười, vẻ khôi hài.
“Một diễn viên bất đắc dĩ”, nàng cười lớn
Chàng cũng cười lớn.
“Em nhớ anh, Gerry ”
“Anh vẫn chưa đi xa đâu”, chàng nhẹ nhàng nói
“Anh lại rời bỏ em lần nữa sao?”
“Chỉ là hiện tại thôi.”
“Hẹn sớm gặp lại anh”, nàng mỉm cười
Chàng nháy mắt với nàng và biến mất.
Holly thức dậy với nụ cười trên môi, cảm thấy như thể nàng đã ngủ nhiều ngày rồi. “Chào buổi sáng, Gerry ”, nàng thì thầm, cảm nhận một niềm hạnh phúc ấm ấp lan tỏa khắp căn phòng.
Điện thoại reo.
- Chúa ơi, Holly, cậu xem báo chưa? – Giọng Sharon đầy thảng thốt.
Holly nhảy ra khỏi giường, mặc nguyên bộ đồ thể thao rộng thình lao đến tiệm bán báo gần nhất. Nàng với tay lấymột tờ và lật nhanh. Người chủ sạp ho lớn đánh tiếng:
- Đây không phải là thư viện đâu. Cô sẽ phải mua tờ báo đó. – Ông ta lạnh lùng nói.
- Tôi biết ạ. – Nàng cảm thấy khó chịu vì sự thô lỗ của ông chủ sạp báo. Người ta phải biết mình cần thông tin gì trong một tờ báo trước khi mua nó chứ! Cuối cùng nàng đành phải lấy mỗi loại một tờ trên quầy, ném phịch xuống và vờ nở một nụ cười thật tươi.
Người đàn ông lấy làm lạ nhưng cũng lần lượt quét từng tờ báo qua chiếc máy tính tiền. Đằng sau Holly là một dòng người đang xếp hàng dài chờ tới lượt.
Holly thèm thuồng nhìn những thanh sô cô la được bày ngay trước mắt và quyết định mua hai thanh lớn. Sô cô la là món khoái khẩu của cô mà.
- Người tiếp theo. – Người bán hàng gật đầu về hướng vị khách đứng phía sau Holly .
- Chào ông, xin cho tôi hai bao thuốc.
- Xin lỗi, - Holly ngắt lời, - Xin vui lòng cho tôi một cái túi? – Holly liếc nhìn đống báo và thực phẩm mà nàng vừa mới mua.
- Xin cho thêm 20 xu nữa.
Holly thở dài thành tiếng, đưa tay lần tìm chiếc ví, đặt mạnh nó xuống quầy và bắt đầu bỏ các thứ vào túi.
- Người tiếp theo, - người chủ tiệm nói, vẻ sốt ruột.
Holly cảm thấy căng thẳng, không biết làm thế nào để tránh sangmột bên. Nàng vội vội vàng vàng tất cả các thứ vào trong chiếc túi.
- Tôi đợi được mà. Cô ấy cần cho các thứ vào túi gọn gàng. – Người khách đứng sau Holly lịch sự nói.
Holly mỉm cười với anh ta vẻ biết ơn, rồi quay bước. Bỗngmột cậu bé đứng trong hang kêu lên, làm Holly giật nảy mình.
- Này, em biết chị đấy! Chị là cô gái trên tv hôm nọ đúng không?
Holly hết sức ngạc nhiên. Vừa lúc đó cái quai túi bằng nhựa đứt phăng. Mọi thứ rơi ngổn ngang xuống đất.
Vị khách hàng thân thiện lúc nãy cúi xuống nhặt hộ, trong khi những người còn lại đứng nhìn với vẻ thích thú, thầm hỏi không biết cô gái này là ai.
Mặt Holly bắt đầu đỏ ửng lên, nàng hắng giọng hỏi:
- ừm.. xin lỗi, xin vui lòng cho tôi một cái túi khác được không?
- Vâng, như vậy sẽ là…
- Đây, thưa ông. – vị khách hàng thân thiện ngắt lời ông chủ tiệm, đặt đồng xu hai mươi xuống quầy.
- Tôi là Rob. – Người đàn ông vừa giúp Holly nhặt mọi thứ lên, vừa tự giới thiệu.
- Tôi là Holly. – nàng nói, thấy hơi lung túng vì sự thân thiện quá mức của anh ta. – Và còn là một người nghiện sô cô la nữa.
Anh cười lớn.
- Cảm ơn anh nhé, - nàng cúi đầu chào và dợm bước đi.
- Không có gì. – anh kéo cửa giúp nàng.
“Anh ta trông cũng khá đẹp trai”, nàng nghĩ, “chắc là lớn hơn mình vài tuổi. Màu mắt anh ta thật đặc biệt”. Nàng đỏ mặt, bỗng nhận ra mình đang nhìn chằm chằm vàomột người đàn ông xa lạ. Tim nàng có vẻ đập nhanh hơn.
- Này, cô. – Anh cười. - Ừm.., tôi đang tự hỏi không biết cô có thể cùng tôi đi uống thứ gì đó kô? – Rồi anh ta cười, liếc nhìn đồng hồ đeo tay. – Thật ra bây giờ còn khá sớm. Cà phê nhé?
Anh ta nói, mắt vẫn chăm chú nhìn nàng. Dù thế, anh ta không làm nàng cảm thấy khó chịu; trông anh ta rất thư thái, như thể đề nghịmột người không quen biết cùng mình đi uống cà phê là điều hết sức tự nhiên vậy.
“Ừm…”, Holly suy nghĩ, “Có hại gì nếu đi uống cà phê với một người đàn ông hết sức lịch thiệp nhỉ?” Holly cũng đang rất cầnmột người nào đó để làm bạn, và dường như, anh ta cũng có vẻ là người đứng đắn. Sharon, Denise đều bận làm việc, và Holly thì không thể cứ luôn gọi đến nhà mẹ. Nàng cần phải gặp gỡ những người bạn mới.
Holly chuẩn bị nói lời đồng ý thì cũng vừa lúc anh ta liếc xuống tay nàng, nụ cười trên môi anh ta vụt tắt.
- Ồ, xin lỗi cô, tôi không nhận ra .. – Anh lóng ngóng bước lùi về phía sau như thể nàng đang mắc phải một chứng bệnh lây nhiễm nào đó. – Dù sao tôi cũng có việc phải đi gấp. – Anh ta nở một nụ cười gượng gạo rồi… biến mấy vào đám đông.
Holly nhìn theo, vô cùng bối rối. Nàng đã làm gì sai sao? Nàng nhìn xuống tay mình, chiếc nhẫn vẫn ở đó, sang lấp lánh. Nàng thở dài và mệt mỏi xoa hai tay vào nhau.
Holly lật nhanh các trang báo và tình cờ trông thấy một cái tít lớn: “ Những cô gái và thành phố về đêm – Bộ phim đang đứng đầu bảng xếp hạng”.
“Với những ai kô may bỏ mất cơ hội xem qua 1 bộ phim tài liệu cực kì thú vị trên truyền hình hôm thứ tư vừa rồi, xin các bạn đừng thất vọng, bộ phim này sẽ sớm được phát lại.
Bộ phim vui nhộn, do Declan Kennedy, người Ailen, làm đạo diễn. Theo chân năm cô gái cùng xuống phố vào một đêm nọ, anh đã phơi bày cho mọi người thấy thế giới đầy huyền bí của những người nổi tiếng trong hộp đêm Boudoir. Bộ phim cũng đã mang lại cho khán giả những trận cười sảng khoái.
Bộ phim đã thành công lớn khi lần đầu tiên phát sóng trên kênh Bốn, thu hút đến 4 triệu người Mỹ. Buổi phát sóng lại của bộ phim sẽ được trình chiếu vào buổi tối chủ nhật tới lúc 23 giờ, cũng trên kênh Bốn. Đây là một bộ phim rất đáng xem. Đừng bỏ lỡ cơ hôi các bạn nhé!”
Holly kìm nén cảm xúc dâng trào trong long khi đọc hết bào báo. Quả thật, đây là một tin tuyệt vời cho Declan , nhưng là 1 thảm họa với nàng.
*
Holly nhấn chuông cửa tới lần thứ tư mà vẫn không ai trả lời. Nàng biết chắc chắn phải có một ai đó ở nhà vì cánh cửa sổ trên lầu mở toang. Bố và mẹ kô bao giờ để cửa mở như thế nếu họ đi ra ngoài. Holly băng qua đám cỏ và áp tai vào cửa sổ phòng khách nghe ngóng. Có tiếng cửa mở.
- Ôi, Holly, xin lỗi chị, em cứ nghĩ là Ciara ra mở cửa rồi. – Declan nói, giọng lúng túng. Rõ rang cậu ta nói dối.
Holly giận dữ bước vào.
Declan nhún vai tỏ vẻ vô tội:
- Bố, mẹ đã đi ra ngoài.
- Này, cậu đi đâu đấy?
- Về phòng ngủ.
- Không, không được đi. – Holly đanh giọng lại. – Cậu phải ngồi đây với chị. – Holly vỗ vỗ vào thành ghế. – Chúng ta sẽ cùng trò chuyện về “Những cô gái và thành phố về đêm”
- Ừm.. – Declan rên rỉ. – Chúng ta phải nói chuyện ngay bây giờ sao? Em thật sự mệt, rất mệt. – Cậu đưa hai nắm tay lên dụi mắt.
Declan chậm rãi lê bước đến chiếc trường kỷ, ngồi phịch xuống. Holly ngồi nhích lại phía gần cậu em.
- Thôi nào, Declan.- Holly hạ giọng. – Chị chỉ muốn biết tại sao em lại muốn làm 1 bộ phim về tụi chị.
- Chị đã biết trước điều đó mà. – cậu biện hộ.
-Một bộ phim tư liệu về những gì diễn ra nơi các câu lạc bộ về đêm! – Holly giận dữ cao giọng.
- Và đúng như thế đấy chứ. – Declan cười.
- Ôi, cậu nghĩ cậu là kẻ khôn ngoan chết chiệt đến thế à. – Holly đáp trả. Nàng từ từ thở nhẹ ra để ngăn mình nổi giận với Declan ..- Thôi được rồi, Declan..- Nàng nhẹ nhàng nói. – Em không nghĩ chị đã có nhiều chuyện để lo rồi hay sao? Và em cũng kô thèm hỏi ý kiến của chị? Dù có chết chị cũng không thể hiểu tại sao em lại làm thế!
Declan ngồi lại ngay ngắn.
- Em biết, Holly. Em biết là chị vừa phải trải qua những cơn ác mộng và em cứ nghĩ em làm như thế là để chị vui hơn. Em không hề nói dối khi bảo rằng em đang làmmột bộ phim về các câu lạc bộ, bởi vì đó là những gì thực sự em định làm… Em không biết bộ phim lại đoạt giải, thật đấy. – Cậu nói, đôi mắt mở to thành thật nhìn Holly.- không một ai biết trước, ngay cả các giáo viên của em! Làm sao em có thể từ chối khi họ trao giải cho em.
Holly không nói được lời nào.
- Em cứ nghĩ chị sẽ rất thích. – Declan mỉm cười. – Em đã nói Ciara cùng em xem trước bộ phim này, và ngay cả chị ấy cũng bảo nhất định chị sẽ thích. Em xin lỗi nếu đã làm chị thất vọng. – Cậu lí nhí.
- Declan , có phải em vừa nói Ciara biết chuyện này trước rồi đúng không?
Declan im bặt, cậu biết mình vừa châm ngòi cho cuộc chiến tranh thế giới lần thứ ba.
- Ôi, Holly, đừng nói với chị ấy đấy. Chị ấy sẽ giết em mất! – Declan hoảng hốt thật sự.
Holly đứng phắt dậy và giận dữ đi thẳng lên cầu thang. Nàng gõ mạnh vào cửa phòng Ciara .
- Không được vào! – Ciara từ trong phòng kêu lên.
- Cô thật là rắc rối, Ciara.- Holly đẩy cửa phòng xông vào.
- Em đã nói là không được vào cơ mà. – Ciara kêu to, vẻ chống cự.
Đang định bụng mắng cho Ciara một trận thì bỗng dưng, Holly im bặt. Ciara đang ngồi bệt dưới sàn với cái gì đó trông như một cuốn album, nước mắt ràn rụa.
- Ôi, Ciara, có chuyện gì thế? – Holly dịu dàng hỏi. “Ciara mà rơi nước mắt thì phải vì một chuyện gì rất nghiêm trọng đây” – nàng nghĩ.
- Không có gì. – Ciara nói, đóng sập cuốn album lại và quẳng nó xuống giường. Dường như cô bối rối khi bị người khác nhìn thấy mình đang khóc.
- Có chuyện gì đó, đúng không? – Holly nói, ngồi xuống cạnh Ciara, Nàng chưa biết phải cư xử thế nào với Ciara vào những lúc như thế này. Cứ như nàng và Ciara đang đổi vai cho nhau. Từ những ngày còn bé, Holly luôn là người mau nước mắt và cô em Ciara luôn được xem là người mạnh mẽ.
- Em không sao mà. – Ciara cáu kỉnh.
- Thôi được rồi. – Holly nói, nhìn quanh căn phòng. – Nhưng nếu có điều gì đó làm em buồn, em có thể nói với chị. Vậy nhé.
Ciara không nhìn Holly mà chỉ khẽ gật đầu. Holly vừa bước ra cửa thì Ciara òa lên khóc nức nở. Nàng vội quay lại, ôm Ciara vào lòng.
- Em có muốn kể chuyện gì không? – nàng lại nhẹ nhàng hỏi. Ciara lí nhí điều gì đó rồi chồm người kéo quyển album từ dưới giường ra.
- Là anh ấy. – Ciara buồn bã nói, chỉ vào bức ảnh chụp cùng vớimột anh chàng. Trông cô rất khác và trẻ hơn nhiều. Bức ảnh được chụp vàomột ngày đẹp trời, hai người đang ngồi trênmột chiếc thuyền nhìn ra nhà hát Sydney. Chàng trai nhìn Ciara say đắm, khuôn mặt rạng rỡ. Ciara trông rất hạnh phúc với mái tóc nhuộm vàng – từ trước tới giờ Holly chưa từng nhìn thấy – và nụ cười dịu dàng khác hẳn cái vẻ dữ dằn thường lệ.
- Bạn trai của em đấy sao? – Holly nhẹ nhàng hỏi.
- Đã từng. – Ciara nói, giọng buồn bã.Một giọt nước mắt của cô rơi ngay xuống bức ảnh.
- Có phải là lý do em trở về không? – Nàng lấy tay lau giọt nước mắt trên gương mặt em gái.
Ciara gật đầu:
- Bọn em đã cãi nhau.
- Anh ta có … - Holly cố chọn lời lẽ thích hợp. – Anh ta không làm tổn thương em chứ?
Ciara lắc đầu.
- Không. – cô lắp bắp. – Chỉ là cãi nhau vìmột việc hết sức ngớ ngẩn thôi. Em nói em sẽ rời bỏ anh ấy và anh ấy nói anh ấy sẽ rất vui… - cô im bặt và bắt đầu thút thít trở lại.
Holly xoa xoa lưng Ciara như vỗ vềmột đứa trẻ.
- Từ hôm đó đến giờ anh ta có gọi cho em không?
- Không, và em đã về nhà được hai tháng rồi, Holly . – Ciara ngước nhìn chị với đôi mắt buồn vời vợi.
Holly cũng cảm thấy như muốn khóc. Nàng cố mỉm cười động viên em gái:
- Vậy em có nghĩ anh ta không phải là người em cần không?
Ciara vẫn nức nở:
- Nhưng em yêu Mathew, Holly, và đó chỉ làmột cuộc cãi vã vớ vẩn. Em mua vé quay về chỉ vì em đang giận. em không nghĩ anh ấy sẽ để em ra đi…
Cánh cửa sổ phòng Ciara mở toang. Holly nghe những âm thanh quen thuộc của tiếng sóng vỗ và tiếng cười đùa từ bãi biển vọng vào. Holly và Ciara đã cùng lớn lên bên nhau trong căn phòng này, nàng cảm thấy thật dễ chịu khi được trở lại với những âm thanh quen thuộc ấy.
Ciara bắt đầu bình tĩnh trở lại:
- Xin lỗi Hol.
- Em không cần phải thế. – Holly nói, nắm lấy bàn tay Ciara . – Đáng lẽ em nên nói ra tất cả khi trở về thay vì cứ giữ mãi trong long.
- Nhưng chuyện của em có đáng gì so với chuyện của chị. Em còn cảm thấy mình ngu ngốc khi khóc vì chuyện này nữa. – Cô lau khô nước mắt, tự trách mình.
- Ciara, đây đúng làmột chuyện lớn đấy. Mất đi người mình yêu thương luôn là nỗi đau lớn, không kể người đó còn sống hay… - Nàng không thể nói hết được câu. – Dĩ nhiên em có thể kể cho chị nghe bất cứ chuyện gì khác nữa.
- Chị đã rất can đảm Holly. Nếu là em, chắc em không biết phải làm gì. Lại còn ở đây khóc vìmột người bạn trai chỉ mới quen có vài tháng.
- Chị ư? Can đảm ư? – Holly cười. – Ước gì chị có được sự can đảm.
- Chị rất can đảm mà! – Ciara nhấn mạnh. – Mọi người cũng đều nói thế. Chị đã luôn can đảm vượt qua tất cả. Nếu là em, có lẽ em.. Dù sao chị vẫn ổn, đúng thế không? – Ciara lo lắng quan sát Holly.
Holly nhìn xuống tay và mân mê chiếc nhẫn cưới.
- Có ổn không ư? – Holly lặp lại. Nàng nhìn những con búp bê và gấu bông trên kệ . – Chị cũng đang luẩn quẩn với rất nhiều thứ, Ciara. – Holly giải thích. – Vẫn tiếp tục mệt mỏi. Đôi khi chị thấy buồn rồi lại thấy hạnh phúc, có lúc chị thấy mình may mắn, rồi lại thấy mình bất hạnh. Trong chị có đến hàng triệu cảm giác và suy nghĩ khác nhau trongmột ngày. Nhưng chị nghĩ “cảm thấy ổn” cũng làmột trong hàng triệu cảm giác ấy. – nàng nhìn em gái và nởmột nụ cười buồn.
- Và cả sự can đảm nữa. – Ciara khẳng địnhlại. – Và sự bình tĩnh, lí trí. Và cả khả năng sắp xếp cuộc sống nữa.
Holly lắc đầu:
- Không, Ciara, chị không can đảm chút nào. Em mới là người can đảm. Em lúc nào cũng can đảm.
Họ ngồi im lặng bên nhau, nghe tiếng sóng biển, tiếng cười nói bên ngoài vọng vào.
- À, lúc nãy hình như chị định nói gì với em phải không? – Ciara đột nhiên hỏi, làm bộ như không biết gì.
Holly bấy giờ mới phì cười, Ciara rất biết tận dụng cơ hội.
- Không, thôi quên chuyện đó đi, chẳng có gì đâu. – Holly trả lời, mắt vẫn chăm chú nhìn ra bầu trời xanh trong ngoài cửa sổ.
 
Top