[Oneshot] Sự hiểu lầm hoàn hảo

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi Christine Amarnag, 20/2/2018. — 2.232 Lượt xem

  1. Christine Amarnag

    Christine Amarnag Nhất định hạnh phúc!

    [Oneshot] Sự hiểu lầm hoàn hảo

    Title: Sự hiểu lầm hoàn hảo [Oneshot]
    Author: Christine Amarnag
    Status: Đã hoàn thành
    Disclaimer: Quyền sở hữu thuộc về tác giả nhưng hình ảnh nhân vật của Gosho Aoyama, mục đích phi lợi nhuận
    Category: Sad
    Rating: K+
    ***
    Nửa năm trước, anh cầu hôn cô trong công viên nơi hai người vẫn thường dạo chơi thời tấm bé. Cô trả nhẫn, lắc đầu rồi bỏ đi... Anh đau đớn ra về trong cơn mưa đông lạnh lẽo...
    ***
    Trong phòng bệnh trắng xóa một màu vô cảm, Ran ngước ánh mắt đầy mỏi mệt của mình hướng lên màn hình ti vi rực rỡ sắc màu, nơi anh đang thoải mái mỉm cười đầy rạng rỡ. "Tôi vẫn nhớ như in ngày này nửa năm về trước, tôi đã cầu hôn cô gái mình yêu. Nhưng cô gái đó đã phủ định tình yêu hơn bảy năm của mình, cô ta chê tôi không xứng đáng, không tiền, không quyền và không một địa vị. Còn bây giờ thì sao, tôi trở về đây với hàng trăm triệu đô la trong tài khoản ngân hàng, quyền hành to lớn... Và cô ta thì chẳng có gì cả, tôi sẽ không bao giờ để tâm tới nữa, cô ta không xứng đáng là người tôi từng yêu..." Từng giọng nói của anh vẫn cứ vang vọng trên sóng truyền hình, như những nhát cắt cứa sâu vào trái tim cô. Từng giọt nước mắt cứ tuôn rơi, cô đau lắm. Ho khan vài tiếng, lại là thứ máu đỏ này, thứ đã chia rẽ cô và anh mà chẳng cần bất cứ lí do gì. Phải rồi, nếu như lúc ấy cô cho anh biết mình bị ung thư phổi, chắc chắn anh sẽ lo lắng, xót xa lắm. Chính vì không muốn nhìn thấy anh buồn bã như vậy, cô mới phải lấy ra cái lí do về vật chất như thế. Để đến bây giờ anh sung sướng, hãnh diện lắm, cười vào mặt cô mà nói rằng "Cô đã thấy hối hận vì từ chối tôi chưa". Nhưng anh đâu có biết, mặc cho những cơn đau đớn ngày đêm hành hạ, cô vẫn luôn yêu anh, nhớ anh và dõi theo anh từng ngày. Chỉ tiếc là kiếp này, cô vẫn nợ anh một lời xin lỗi. Kiếp này cô vẫn không thể ở bên anh như một người vợ hiền, cùng anh nấu bữa cơm... và sống bên anh yên bình... hạnh phúc...
    Mắt nhòa dần đi rồi nhắm hẳn... Đôi tay buông thõng trong không trung. Cô đã mãi mãi đi vào hoài niệm, một hoài niệm đau buồn...
    ***
    Một chiều cuối đông mưa rơi gió lạnh. Người đàn ông lặng lẽ bước vào nghĩa trang lạnh lùng, hoang vắng. Nơi đó có cô gái mà anh yêu, cô gái đã làm anh hiểu nhầm một cách hoàn hảo. Anh đứng trước một ngôi mộ cô độc, đặt bó hoa xuống trước di ảnh một cô gái với đôi mắt màu tím huyền ảo với nụ cười tươi tắn tràn ngập ánh nắng ban mai. Giờ cô ấy đã là thiên thần rồi... Ngắm nhìn hồi lâu, anh hối hận lắm. Phải chăng lúc trước anh hiểu cô hơn, quan tâm cô hơn thì có khi hai người đã không thế này. Nhưng đời người có bao nhiêu cái "Nếu như..." Chúng ta đánh mất rồi mới thấy quý giá. Cả đời này, anh nợ cô một lời nói "Anh yêu em"...
     


    Physiology, Thư Lê 20, Peakerr1 bạn khác thích điều này.


Đang tải...
Chủ đề liên quan - Oneshot Sự hiểu Diễn đàn Date
[Oneshot] Mãi yêu Đã hoàn thành 14/1/2020
Hoàn [Oneshot] [Tiết Hiểu đoản văn] Hướng Dương. Truyện ngắn 31/10/2019
[Oneshot] lời nguyền Đã hoàn thành 31/10/2019
Hoàn [Oneshot] [Tiết Hiểu fanfiction] Say. Truyện ngắn 31/10/2019
[Oneshot] Hồ ly tinh thất bại nhất lịch sử Đang viết / đang dịch 14/10/2019
[Oneshot] Sự lựa chọn Sưu tầm 27/9/2011

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP