[Oneshot] Ngược

Erika Kaulitz

Thành viên "Tăng Động"
Thành viên thân thiết
Tham gia
21/11/2009
Bài viết
709
Title: Ngược
Author: Syringa
Nguồn: http://ai-haibara.net/forum/showthread.php?t=529
Thể loại: Oneshot
Pairing:
ShinShi
Status: Hoàn thành
----------
Một câu chuyện tình nhẹ nhàng như khúc nhạc ballad du dương. Từng dòng tâm trạng hòa lẫn trong nét thơ buồn. Chia cắt và tương phùng, yêu thương kết nối...

*******​

Em ngược đường ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời


Cô gái tóc nâu đỏ kéo chiếc vali vội vã bước ra khỏi sân bay. Cô mỉm cười nhìn thành phố mà cô đã bỏ lại cách đây nhiều năm. Tokyo vẫn thế, đẹp, lộng lấy nhưng mang mác buồn. Vẻ đẹp vừa cổ kính vừa hiện đại ấy dường như đang vẫy chào cô trở lại. Cô tiếp tục bước đi. Không khí những ngày tháng cuối tháng 3 khiến cô cảm thấy dễ chịu. Nắng dịu dàng và ấm áp chứ không hanh hao như nắng hè. Khẽ mỉm cười khi bước vào taxi cô thấy lòng mình ấm lại.

Cô bước đi trong bóng chiều. Cái cảm giác chói mắt khi đi ngược nắng khiến cô thích thú. Cô đang như thế, đang đi ngược lại tất cả để tìm lại tình yêu của mình. Cô vẫn bước, cô độc và lẻ loi. Nụ cười của cô thoáng nét buồn man mác và mái tóc nâu đỏ tung bay trong gió.

Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn em gợi khát khao xanh


Cô khẽ ngiêng đầu nhìn vào lớp học cũ. Ayumi, Genta và Mitsu đang túm tụm bên nhau cùng bàn bạc điều gì đó. Lũ trẻ vẫn thế, những tâm hồn vẫn trong treo và thánh thiện. Bàn cuối là chỗ ngồi quen thuộc của cô và anh . Cô tự cho phép mình thả trôi tâm hồn về những ngày xưa, những ngày mà anh và cô cùng lũ trẻ chơi đùa, những trận bóng đá, nhưng lần chơi bóng chày. Quá khứ giống như một bức tranh đẹp, nhiệm màu để rồi khi nhìn vào hiện tại con người cảm thấy buồn. Hiện tại, cô đã đánh mất tình yêu của mình. Cô trở về để tìm lại nó. Cô nghe trái tim mình đập những nhịp đập rất khác. Hạnh phúc không phải là đích đến, hạnh phúc là cuộc hành trình. Cô đang trên con đường tìm kiếm hạnh phúc thật sự của đời mình, thế nên cô phải mạnh mẽ.

Anh đứng đó nhìn cô. Cô gái ngốc nghếch của anh chắc lại đang ngược không gian, ngược thời gian để tìm lại những ngày tháng tươi đẹp của mà hai người đã có. Anh mỉm cười nhìn khuân mặt của cô trong ráng chiều, nó phảng phật nỗi buồn nhưng khéo miệng cô đang cong lên. Anh đúc sâu hai tay vào túi tự nhủ phải kiềm chế để không chạy về phía cô. Anh muốn cùng cô về với những kỉ niệm của hai người.

Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?


Cô tiếp tục bước đi, cảm giác ngược nắng khiến cô hơi nhăn lại. Nhưng như thế cô có lẽ sẽ không thấy đau khi bước trên con đường này, nơi mà cô đã thấy anh hôn Ran.

Ran – cái tên vẫn nhức nhối trong cô, người con gái anh yêu và cũng là người mà cô luôn ghen tị. Cô biết anh yêu Ran như thế nào. Tình cảm giữa họ không phải là thứ tình cảm ngày một ngày hai mà có, đó là tình cảm được vun trồng từ khi họ còn rất nhỏ và cô tin rằng. HỌ RẤT ĐẸP ĐÔI. Họ sinh ra là để dành cho nhau. Nhưng tại sao cô vẫn quay về đây. Đơn giản vì cô thấy mệt mỏi với những ngày nhớ anh quay quắt nơi xứ người. Đơn giản vì cô muốn thấy anh dù chỉ là từ xa thôi. Đơn giản vì cô muốn yêu lại một lần nữa, nồng nhiệt và cháy bỏng dù tình yêu ấy chỉ đến từ một phía.

Anh nhìn bóng dáng nhỏ bé và cô độc của cô bước trên con đường dài, trái tim anh đau nhói. Đã bao lâu rồi anh không được thấy lại dáng hình nhỏ bé ấy, đã bao lâu rồi kể từ khi trận chiến kết thúc. Anh không nhớ rõ nhưng anh biết nó rất dài, dài đến mức anh đã tưởng mình bị điên khi nhìn thấy bất cứ ai có mái tóc giống cô, có đôi mắt giống cô . Nỗi nhớ cô khiến anh trở nên vô dụng. Anh nhận ra một dòng nước mắt lấp lánh khi cô nhin chăm chắm vào tiệm café ấy, dường như nơi đây đã đê lại trong tâm hồn cô một nỗi đau vô bờ. Anh nhíu mày cố nhớ lại quá khứ, đó là nơi anh đã hôn Ran, nụ hôn cuối, nụ hôn tạm biệt, nụ hôn tình bạn. Chẳng lẽ…..

Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều nay – em biết một mình em ….


Cô chầm chậm bước trên con đường hoa anh đào nổi tiếng của Tokyo, nhưng cánh hoa anh đào mịn màng, đẹp đến nao lòng, từng cánh hoa chao liệng trước khi chạm xuống đất là khoảnh khắc tuyệt với nhất. Nhưng cánh hoa mỏng manh quá, hạnh phúc phải chăng cũng vậy, đẹp nhưng quá mong manh. Cô biết hạnh phúc của cô là anh.Nhưng anh là hình bóng, anh là ảo ảnh và vì vậy, anh hoàn mĩ trong mắt cô. Cô nhắm mắt khẽ đưa tay hứng những cánh hoa anh đào. Cái cảm giác cánh hoa mềm mại ấy chạm vào bàn tay cô khiễn cô bật tưởng như chỉ cần cô khẽ chạm chúng sẽ tan biến. Tình yêu của cô cũng vậy, chỉ có thể ngắm nhìn, nếu chạm vào ,tình yêu của cô sẽ tan biến, anh sẽ bước ra khỏi cuộc đời cô.

Bỗng cô cảm thấy bàn tay mình ấm áp lạ thường, có ai đó đang nắm lấy tay cô. Cô khẽ mở mắt. Trước mặt cô, là anh, nguyên vẹn và hoàn mĩ. Một tay của anh đang nắm chặt tay cô, tay kia vẫn thản nhiên đúc túi quần và nụ cười trên môi anh vẫn thế, thông minh và thấu hiểu. Anh vẫn vậy, sao anh không chịu thay đổi, sao anh không chịu trở nên xấu xí và đáng ghét để cô có lí do để ghét anh, để không quan tâm, không nhìn anh? Sao tay anh vẫn quá ấm áp để trái tim cô vẫn đập những nhịp đập thổn thức.

- Shinichi?- Cô nhìn anh không chớp

Bỗng có cái gì đó thôi thúc cô quay đi. Cô sợ phải đối diện với anh, sợ trái tim mình sẽ yêu anh sâu sắc hơn. Nhưng anh đã làm gì vậy ,kéo cô lại , để nước mắt cô một lần nữa lại rơi, trong vòng tay anh, cô thây mình được bảo vệ và che chở. Cô thấy nước mắt mình lại rơi, mặn chát nơi đầu lưỡi. Cô yêu anh quá nhiều rồi,

- Anh yêu em, Shiho!

Anh khẽ thì thầm bên tai cô nhưng cô không tin, đây chắc chắn là một giấc mơ, một giấc mơ mà thôi, giấc mơ ngọt ngào và cô phải tỉnh dậy thôi, cô dứt mình khỏi vòng tay ấm áp của anh, đôi mắt màu hổ phách của cô nhìn anh đầy nghi hoặc.

Anh nhẹ nhàng cúi xuống, hơi thở của anh phả vào khuân mặt cô, môi anh khẽ cong lên thành một nụ cười mãn nguyện và cô có thể cảm nhận được đôi môi mềm mai ấy đang ở trên môi mình. Nụ hôn dịu dàng và ấm áp khiến thấy bình yên. Cô thấy anh nắng mặt trời chiếu vào mình! Có phải cô trở về là đúng, có phải đây là sự thực, có phải anh không là ảo anh?

Em ngược đường ngược nắng để yêu anh……………………
 

Erika Kaulitz

Thành viên "Tăng Động"
Thành viên thân thiết
Tham gia
21/11/2009
Bài viết
709
Cũng ko gọi là chăm chỉ. Đơn giản là thấy box này ít fic về Shiho quá nên muốn tìm thêm cho dân tình đọc. Quan trọng là người khác có chịu cho mình post fic của họ ko. Mới chỉ có bạn Syringa đồng ý thôi. Vì một tình yêu dành cho Shiho aka Ai-chan <3
 

Erika Kaulitz

Thành viên "Tăng Động"
Thành viên thân thiết
Tham gia
21/11/2009
Bài viết
709
Haibara_no_1 Khẩu vị của em đa dạng quá ha. Có HigoAi nữa. Dạo này sao nhiều người ủng hộ HigoAi thế không biết? Mà thôi, kệ nó. Mình đang lạc đề rồi đó!

Nói một câu cho có liên quan. Ss cũng rất thích bài thơ trong fic này. Nắng và gió luôn là những chất liệu yêu thích của ss, đưa vào thường xuyên trong fic của mình. Điều duy nhất không thích là tại sao Shinichi lại hôn tạm biệt Ran. Rất dễ gây hiểu lầm.
 

Haibara_no_1

Thành viên năng động
Tham gia
22/1/2015
Bài viết
83
Có nụ hôn mang nghĩa tạm biệt mà. Trong một bài review phim Hunger Games 2 có nhắc tới ý nghĩa những nụ hôn, có cả nụ hôn tạm biệt nữa. Nhưng trong Sam Sam đến đây ăn nè nụ hôn tạm biêt của Lệ Trữ với Phong Đằng lại gây hiểu lầm. Nói chung còn tùy tình huống.
Với lại fic này ko đào sâu mối quan hệ ShinRan nên chúng ta cũng ko biết vì sao. Cuối cùng HE là ok rồi!
 

Erika Kaulitz

Thành viên "Tăng Động"
Thành viên thân thiết
Tham gia
21/11/2009
Bài viết
709
Haibara_no_1 : Đang fanfic ShinShi rồi lạc đề đi tới sao hỏa luôn vậy cô nương? Ss hiểu là bé muốn ra ví dụ nhưng Hunger Game là bối cảnh Âu Mỹ nên phải khác chứ (người ta thích hôn nhưng đâu phải hôn môi). Chưa kể nụ hôn tạm biệt là Mag dành cho Finnick giống kiểu mẹ con luôn rồi. Cái phim Sam Sam gì đó thì ko biết.
Nói chung đúng là ko biết ShinRan ở đây mức độ nào nên cũng ko thể phân tích. HE là vui rồi... :)
 
Top