Hoàn NƯỚC MẮT LỌ LEM

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi tranglevk00, 4/11/2016. — 15.004 Lượt xem

  1. tranglevk00

    tranglevk00 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    NƯỚC MẮT LỌ LEM

    Chap 10:
    -Sao các cậu còn ở đây-cậu nhóc im lặng lúc giờ lên tiếng...
    -Ơ..thôi bọn tớ về đây..cậu cũng về đi nhé...-Bọn nhóc nói rồi lườm nó những cú nhìn sắc bén...chột dạ..
    ~~~
    -k sao chứ?-vẫn lạnh lùng
    -cậu đang giúp tớ đấy à?
    -k giống sao?
    -Ùm...k giống..
    -Thế có sao k?
    -Này...cậu có thể hỏi lịch sự 1 tí đc k? k có đâu đuôi gì hết..tôi có tên đấy..
    -tôi đang giúp cậu đấy...đừng hằm học thế chứ!!
    quay nhìn nó đang cố gắng lết thân hình bị thương...cậu bé đó chau mài:
    -có đi đc k?
    -Có lẽ...
    cậu bé thụm xuống...trước sự ngạc nhiên của nó..giọng lạnh tanh
    -Còn k lên...
    vừa mừng vừa vui..nó leo lên k chút do dự...
    -Cảm ơn nhé...
    -s cậu nặng thế?
    -hừmmmmm
    Ra tới cổng..nó móc chiếc đt nhỏ xjh ra gọi cho Quản Gia Kim...
    quay nhìn cậu nhóc mồ hôi nhễ nhại..nó phì cười
    -Sao mà cậu yếu thế?
    -Thế cậu thử đi cõng 1 bao cát nặng cân như cậu xem có mệt k...
    -Hứ!!!
    Cậu nhóc nhìn nó xăm soi mãi..:
    -Này..cậu bất lịch sự vừa thôi nhé
    -Tôi chỉ muốn biết cậu có gì đặc biệt mà bọn họ đố kị thế?
    Khẽ cười chua chát..nó cười
    -Vì tôi là đứa bé bất hạnh...
    Rồi như chợt nhớ ra điều gì..nó \\\"A\\\" lên 1 tiếng rồi nhìn cậu nhóc:
    -Tớ có thể gặp lại cậu ở đâu?
    -Tớ sẽ k ở lại đây..và k học ở đây nữa.
    -Tại sao?
    -....
    -Thế cậu có trở về đây nữa k?
    -Có lẽ...
    -Khi nào???
    -Tớ k biết...chẳng hạn như vào 1 ngày cậu cần tớ giúp đỡ..1 ngày cậu bị người khác ăn hiếp và cần sự có mặt của tớ..
    -Thật chứ??
    -Đương nhiên
    -Tớ xem như đây là 1 lời hứa nhé!!
    -Tùy cậu thôi..
    Chìa ra 1 cái móc khóa có chữ \\\" Tiểu Từ\\\"..nó đưa cho cậu nhóc..nhoe mắt tinh nghịch
    -Cho cậu đấy...coi như là quà cảm ơn vì cậu đã giúp tớ...
    Cậu nhóc cười trẻ con...
    -Sao mà cấu thế??
    -Hừm..tuy là có hơi xấu nhưng là tớ tự làm...độc nhất vô nhị đấy..
    Nó cười tươi rồi dúi vào tay cậu nhóc...
    leo lên chiếc Limo trần..nó vẫy vẫy tay chào tạm biệt....
    Cậu nhóc bật cười..nụ cười ấm áp khác hẳn với giọng nói lạnh lùng đến lạnh người...
    Chìa móc khóa..cậu bé thích thú:\\\"Tiểu Từ\\\"..
    ~~~
    Sân trường quốc tế Royal:
    -Thái Tiểu Đan..mày thật liều lĩnh khi đụng đến Tiểu Từ của tao.-Giao Giao tức giận như phún ra lửa..quát nhìn Tiểu Đan.
    chưa đợi người khác lên tiếng,con bé típ:
    -Đứa nào nhào vô tao xử!
    Chỉ vẻn vẹn như thế...Giao Giao nhà ta bay vào tấp Tiểu Đan tơi tã..những trận đòn ác liệt dù chỉ là của đứa bé 11t...
    Giao Giao đã trả lại những gì tụi nó nợ của Tiểu Từ:
    -Đứa nào đụng tới Tiểu Từ..thì đừng trách Lại Giao Giao này....
    cô bé lôi Tiểu Từ đi trước sự sợ hãi của đám nhóc...
    Chỉ 11t thôi nhưng cô bé ấy đã cư xử giống như 1 người lớn..
    cô bé ấy luôn bảo vệ và chăm sóc nó...để nó k bị người khác ức hiếp
    -Tiểu Từ...cậu hết giận chưa?
    -cảm ơn cậu..Giao Giao..-Nó ôm cô bé..cảm động khóc
    -Tiểu Từ ngốc..tớ mãi mãi bảo vệ cậu..chúng ta là bạn thân rất thân mà
    2 đứa nhóc ngồi tâm sự..lúc khóc..lúc cười khúc khích..
    Ngây thơ và trong sáng
    ~~~
    Ngày tháng cứ thế trôi wa..gđ nó vẫn thế...ba nó vẫn wuan tâm và chăm sóc cho nó tỉ mỉ..
    Nhưng nó k còn cảm giác ấm áp như trước nữa......
    ~~~
    Bệnh việc thành phố Nha Trang:
    -Mẫn Mẫn...em cố lên..em và con sẽ k sao đâu.-xiết chặt bàn tay người phụ nữ đó..ba nó cố động viên
    -Em đau lắm..anh ơi.....
    Bác sĩ kéo tới...ngay lập tức bà ấy được cách li với thế giới bên ngoài.
    Bà ta phải sjh!
    ~~
    Oa!!!!oaaa...oa!!!!!
    Cánh cửa phòng sản khoa bật mở...ông vội vàng bước vào..1 đứa bé đã chào đời,,,nó là con của ông.
    -chúc mừng ông bà..là 1 bé gái....
    là 1 bé gái..nó sẽ k còn là công chúa của ba nó nữa...
    sẽ có 1 công chúa khác thay thế cho nó..và nó sẽ phải là 1 lọ lem..1 lọ lem đáng thương Chap 10 :(Tiếp)
    -Anh..là 1 bé gái đó..con chúng ta là con gái-bà Mẫn vui mừng
    -Ừ..con bé rất giống em...rất đẹp.
    -nó sẽ tên gì anh nhỉ? anh đặt cho nó đi
    Sẽ ngượng ngùng..ông ấp úng
    -Mẫn Mẫn à..chúng ta chưa chính thức kết hôn..con k thể lấy họ anh đc..hay tạm thời lấy họ em nhé?
    Thoáng chút k hài lòng.,.nhưng k muốn mất lòng ông hạ..bà ta khẽ gật đầu
    -Vậy hãy gọi con bé là Triệu Bối Bối nhé anh...
    -cái tên rất hay...ở nhà anh sẽ gọi con mình là RyA..1 thiên thần bé nhỏ..
    -Cảm ơn anh đã đối xử tốt với mẹ con em..
    rồi quay sang Mẫn Quân-con gái riêng của bà..bà tiếp
    -Mẫn Quân..con xem..từ nay con có em rồi...
    1 gia đình trọn vẹn..
    cứ thế..ông vẫn 2 lòng..
    người đáng thương nhất chỉ là mẹ nó..
    Vì thương nó..bà hi sjh ca cuộc đời..
    Bà lấy ông chỉ vì muốn nó là 1 đứa bé có cha..muốn nó có 1 cuộc sống tốt..
    Bà chưa hi vọng mình sẽ trở 1 phu nhân hoàng gia cao quý..
    chỉ muốn 1 cuộc sống bình an..
    thế nhưng???
    Bất công là thế....
    ~~~
    Trường học Royal:
    -Tiểu Từ..sao cậu thoát đc bọn yêu tinh đó thế?-Giao Giao tròn xoe mắt ngạc nhiên
    -Có 1..à k..là 2 người giúp tớ?
    -Aj thế??
    -Tớ k biết..tên cậu ấy..
    -Sao thế? sao lại k hỏi tên người ta?
    -Nhưng cậu ấy sẽ k về đây nữa...
    -Có duyên sẽ gặp mà...
    ~~~~
    Cuộc sống của nó vẫn thế..cứ thế trôi wa..ngày wa ngày cũng đã 5 năm rồi
    Nó giờ đây đã là 1 Tiểu Từ 16t..
    1 nét đẹp chết người..
    1 nụ cười có thể khiến người khác chảy máu mũi..
    nét đẹp giết người k dao..
    chính là nó..Tiểu Từ..
    ~~~
    -con gái yêu...mai là sjh nhật của con rồi...-ba nó nói
    -Con biết mà..ba có về mừng sjh nhật với con k?
    -Dĩ nhiên rồi..công chúa của ba hỏi gì kì thế?
    -Ba lại bận công tác nữa....
    -k có đâu..ba đặt tiệc ở nhà hàng r..tối nay con sẽ là công chúa đẹp nhất thế giới..
    -Cảm ơn ba..hihiiii
    Nó cười mãn nguyện..
    Ngày mai..
    nó sẽ là 1 nàng công chúa thực thụ..
    có biết đâu bao âm mưu đang rình rập nó...
    ~~~
    -Mẫn Quân..ngày mai sẽ có kịch để xem đấy-bà Mẫn cười nham hiểm..mặt đầy mưu mô
    -Mẹ định làm gì?-Mẫn Quân dò xét..
    -Mai sẽ biết...
    2 mẹ con nhìn nhau...lòng hiện những âm mưu khó aj lường trước...
    từ trong gian phòng nhỏ..cô bé khoảng 5t chạy ra..cong môi với mẹ:
    -Mẹ ơi..ba đâu rồi??
    -Rya ngoan..mai mình sẽ lên tìm ba nhé..
    -Vâng ạ..hihi
    Ngày mai...1 cơn ác mộng sẽ bắt đầu...
    đeo đẵng mãi theo đời nó..
    Thỉnh thoảng bật khóc..
    kêu lên :Tiểu Từ Đau lắm!!!!
    Chap 11:
    Trong tầng hầm của khách sạn SM
    -Con gái mẹ hơm nay đẹp quá...
    mẹ nó ngắm nó trông trang phục của 1 công chúa thực thụ
    1 chiếc váy màu hồng phấn ngắn hơn gối.điểm nhấn của chiếc váy là chiếc nơ màu tím nhã đính ngang thân ngực..1 đôi Boos màu hồng phấn và 1 cái vương miệng yên vị trên mái tóc nâu hạt dẽ lung linh phát sáng
    Nỡ 1 nụ cười duyên chết cười..nó ôm mẹ và nói:
    -Là con gái của mẹ sao mà k đẹp đc...
    Mẹ nó cười xòa..vuốt mái tóc nó..bà âu yếm:
    -Tiểu Từ của mẹ rất xjh đẹp..lát nữa con sẽ đứng trước mặt hàng trăm quan khách..đều là người có máu mặt trong giới thượng lưu..con phải bình tĩnh và tự tin thể hiện...vì con là người của gia tộc nhà họ Hạ..ba sẽ lên khán đài với con....
    Sững sờ...nó hỏi ngay mẹ
    -Thế mẹ có lên khán đài với con k?
    -k con gái à..mẹ k thể ra đó...
    -Tại sao?mẹ là mẹ của con mà??
    Im lặng thở dài..
    bà làm sao qên đc thân phận của mình để bước lên cao mà đứng..??
    k hài lòng trước cảm xúc của mẹ..nó xụ:
    -Mẹ k thương Tiểu Từ nữa.....
    -sao lại k? mẹ chuẩn bị những lời chúc tốt đẹp nhất tới con rồi..để mẹ đọc con nghe nhé!
    Nó lẳng lặng ngồi nge mẹ nó nói:
    -con gái yêu à..16 năm rồi đc nhìn thấy con khôn lớn..từng giờ từng phút..mẹ vui và hạnh phúc lắm..mẹ là 1 người hầu gái..thân phận mẹ k đáng làm vị phu nhân của gia tộc nhà họ Hạ..
    Lau nước mắt..bà nghẹn ngào tiếp:
    -Điều mẹ tự hào duy nhất là có con..1 đứa con gái hiếu thảo và xjh đẹp..mẹ yêu con...và sẽ dùng hơi thở cuối cùng để bảo vệ,che chỡ cho con gái của mẹ.....
    Nước mắt tuôn trào..nó nhìn người mẹ khắc khổ mà xót xa...
    -Tiểu Thư..đã tới giờ ra chào quan khách-Quản Gia Kim gọi
    mẹ nó lau nước mắt cho nó..cười nhẹ nhàng
    -Con ra đi..con sẽ xjh đẹp nhất...
    ~~~~
    Quan khách đến đông đúc..chỉ tiếc là Giao Giao k đến đc..
    Nó rất puồn..
    Mọi người aj cũng sang trọng và lộng lẫy..con nhà hào môn thì đua nhau chào hỏi ra mắt
    mọi thứ đi vào quỹ đạo của nó..
    -Mẹ ơi..kia có phải ba k mẹ?-cô bé nhỏ chỉ tay về phía ông Hạ đang tay bắt mặt mừng
    -Ừ..đó là gia đình của ba con...-bà ta nói giọng đầy ấm ức
    -Con gái ba đẹp quá mẹ...-cô bé ngây thơ
    -sắp đây mình sẽ là gia đình duy nhất của ba con mà thôi
    Nói rồi bà ta dẫn đứa bé vào tầng hầm bí mật..nơi mẹ nó đang ở
    ~~
    -Cô là ai?-Mẹ nó ngạc nhiên.
    -Tôi tên Gia Mẫn..cô biết chứ??
    Như sét đánh ngang tai..mẹ nó lắp bắp
    -Cô..cô đến đây làm gì?
    Nở 1 nụ cười hiểm độc..bà chỉ đứa bé đang mãi mê xoay lọn tóc..
    -Đó là con của tôi và Niệm Nam..
    -k thể nào..cô đừng đến đây phá rối gia đình tôi...k thể nào
    Mẹ nó phản kháng yếu ớt..cái bà sợ lâu nay dẵ đến
    Lây mạnh mẹ nó..bà ta giọng mỉa mai:
    -Mày chỉ là 1 con hầu gái..mày làm sao có thể giử Niệm Nam??
    -Cô k đc cướp ck tôi..k đc cướp ba của con gái tôi..nghe k??
    mẹ nó đẩy mạnh bà ta...giọng cứng cỏi..
    k còn nét yếu ớt cảu cô hầu gái
    Trong chớp nhoáng..
    mọi việc xảy ra trong chớp nhoáng thôi Chap 11 (tiếp)
    mọi việc xảy ra trong chớp nhoáng thôi
    chỉ có 3 người biết..
    ngay lúc đó đã xay ra chuyện gì..
    Con bé khóc thét lên kêu:
    -Mẹ ơi..mẹ..con sợ qá..mẹ ơi
    ~~~~~
    Mọi người vào tiệc linh đình..k ai hay xảy ra chuyện gì cả
    Ba nó khiêu vũ cùng nó..những bước nhảy tung tăng trong hạnh phúc
    -Cháy rồi.....cháy rồi....tầng hâm đột nhiên cháy rồi...mọi người ới!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    tiếng la thất thanh của bảo vệ..tiếng đổ dồn nhau chạy khỏi nhà hàng..
    tiếng kêu gào của quan khách
    Ngơ ngác
    Bàng hoàng
    ba nó kéo nó ra phía bên ngoài nhà hàng đang rực lửa
    Bất giác nhớ ra điều gì,,
    Tầng hầm???
    Mẹ nó
    Gào thét trong con lo sợ...nó bườn mình vào đám cháy như 1 con thiêu thân
    -Mẹ ơi....mẹ ơi....mẹ ơi mẹ đâu rồi....
    Ba nó cố níu nó chặt lại..ngọn lửa 1 lúc 1 dữ dội hơn
    -Bỏ con ra..con phảu vào cứu mẹ...ba bỏ con raaaaaaaaaaaaaaa..bỏ con raaaaaaaaaaaaaaa
    nó vùng vẫy khỏi cánh tay săn chắc của ba nó..nhưng vô dụng
    -Tiểu Từ..con bình tĩnh..chắc hẳn mẹ con biết cháy đã ra ngoài rồi
    -K thể nào..mẹ ra ngoài sẽ đi tìm con ngay..k thể nào..mẹ vẫn còn trong đó...còn trong đó
    Nó lắp bắp đến tê dại
    -Nghe ba đi con..trong đó nguy hiểm lắm
    -Ba bỏ con ra..mẹ của con,,mẹ đang trong đó..nóng lắm..lửa sẽ thiêu lấy mẹ...ba bỏ con ra đi....bỏ con ra...con van ba...con xin ba...con phải vào cứu mẹ....mẹ ơiIIIIIIIIIIIIIIIIII
    Nó hét lên đau đớn..
    Mẹ của nó..đang dồn dã với đám cháy ác nghiệt
    -Con yên nào..nguy hiểm lắm.nhân viên cứu hỏa đã vào đó..họ sẽ cứu mẹ mà..con ngoan nào..
    -Ba có yêu mẹ k?? ba phải lo cho mẹ chứ..mẹ đang trong đó..nóng lắm..đau lắm,mẹ sẽ đau lắm...ba ơi bỏ con ra...bỏ con ra đi...con phải vào cứu mẹ..con phải cứu mẹ của con....đó là mẹ của con..huhu..mẹ của con...ba bỏ con ra ...bỏ ra
    Hất tung cánh tay..nó bất lực
    Vô dụng...Nó vô dụng rồi..
    mẹ đang nguy hiểm..cơn đau đang săm xé mẹ
    mẹ ơi!!!!!!
    gào lên thảm thiết...nó lay hết người này đến người khác
    -Cứu mẹ cháu đi....làm ơn..cứu mẹ cháu đi..xin mọi người đấy...cứu mẹ cháu đi..mẹ ở trong đó..mẹ vẫn còn chưa nói xong lời chúc sjh nhật với con..mẹ còn chờ con vào mừng sjh nhật với riêng mẹ..mẹ ở đó...cứu mẹ con đi....xin mọi người đấy
    Nước mắt bất lực của đứa con gái 16t rơi lã chã..
    Nó dằn mình với con đau xé lòng..dập đầu van lạy mọi người trước sự ngăn cản của ba nó
    -Xin mọi người..cứu lấy mẹ tôi....mẹ ơi con vào cứu mẹ...con sẽ cứu mẹ mà mẹ ơi....mẹ ơi...
    dập đầu xuống nền đất mong đc sự giúp đỡ của những con ng đang hoảng hồn..
    Vô ít thôi
    máu lã chã tuông
    Đau điếng...
    chỉ toàn nhận đc những cái lắc đầu ngao ngán
    10\\\ sau..nhân viên cứu hỏa đưa 1 xác chết đã bị lửa đốt đen..
    trên tay vẫn còn cầm chiếc nhẫn ba nó tặng
    1 sự thật đau lòng:Là mẹ nó
    -Mẹ ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Nó ôm xác người nằm đó..nước mắt tuôn trào như suối đổ ra sông
    nổi đau thể xác sao bì đc cảm giác con tim???
    Mẹ nó?
    -Mẹ ơi...mẹ ơi mẹ..dậy đi mẹ..con là Tiểu Từ nè mẹ...mẹ ơi..dậy đi mẹ...mẹ ơi mẹ....mẹ ơi...
    Nó lay lay mẹ nó trong vô vọng
    -Khgi chúng tôi xuống tối tầng hầm thỳ bà ấy đã tắt thở.xin lổi...chúng tôi k còn cách khác.chia buồn củng gia đình..-nhân viên cứu hỏa giọng đau xót
    -Im đi..mẹ tôi chưa chết..vẫn còn sống..mẹ còn những lời chúc sjh nhật tốt đẹp tới tôi..mẹ vẫn còn sống..mở mắt nhìn con đi mẹ..Tiễu Từ,con là Tiểu Từ..con gái mẹ đây...mẹ yêu con..mẹ sẽ k bỏ con đâu mà phải k mẹ? dậy đi mẹ..me..mẹ. ơi nhìn con đi mẹ...
    No khóc òa...máu hòa với nước mắt
    Có ai hiểu cảm giác của đứa con mất mẹ là như thế nào??
    Đau lắm
    Nó đau đến tim vẫn thỏm thà Nhịp đập mổi lúc 1 chậm hơn
    -Mẹ..ơi..tỉnh dậy nhìn con nè me...
    vẻn vẹn nhiu đó..nó ngất,,
    ~~~
    Tang lễ mẹ nó đc cử hành trang trọng
    đúng nghi thức của 1 phu nhân quyền quý
    Từ căn phòng trên lầu..mở mắt
    nó bật dậy
    mong sao chỉ là 1 cơn ác mộng
    -Ba ơi..mẹ đâu rồi ba??-Nó rươm rướm nước mắt
    -Con xuống nhìn mẹ lần cuối đi con
    Bật dậy khỏi giường..nó chạy như bay xuống nơi cử hành tang lễ..
    mẹ nó đang yên vị trong cổ quan.
    xung quanh bao người đang chia buồn cùa gia đình nó
    nắp quan sắp phải đậy
    Nó sắp k đc nhìn thấy mẹ nữa rồi
    bường người lại chiếc áo quan..nó ...Hôn mẹ..
    Nước mắt đầm đìa
    -Mẹ ơi..dậy đi mẹ..mẹ vẫn còn nhìu điều muốn nói với con mà...con hứa..sẽ ngoan ngoãn..k bướng bỉnh,.con sẽ chú tâm nghe mẹ dạy may..mẹ con mình sẽ cùng nhau may đồ cho ba vào mùa đông giá rét...con sẽ lại hôn mẹ mỏi khi mẹ mệt mõi...mẹ ơi..dậy đi mẹ..con là Tiểu Từ đây...tiểu từ đang gọi mẹ đây...mẹ ơi..
    Nó khóc vật vã..mọi người cố kéo nó ra..
    nó sắp k đc gắp mẹ..k đc ở bên mẹ..cớ sao lại ngăn cản nó?
    tàn nhẫn..có ai hiểu đc cảm giác của nó lúc này???
    -Chúng tôi phải đóng áo quan rồi..mọi người cảm phiền tránh ra-những nhân viên bắt đầu công việc..
    Nắp quan tài sắp phải đóng
    Trong những phút cuối nó biết mẹ sẽ đi xa..mãi mãi k còn đc nhìn thấy mẹ nữa
    Xô đây những vòng tay giữ nó
    Nó lật tung áo quan
    Chui vào quan tài năm cạnh mẹ nó
    ôm xác mẹ nó tha thiết
    -Mẹ dẫn Tiểu Từ theo với...con muốn theo mẹ..mẹ ơi..dẫn con theo với...
    Nó nắm lấy ban tay cháy đen..hôn mẹ nó ..lần cuối
    -Tiểu Từ muốn đi cubng mẹ..mẹ ơi...mẹ ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
    bất ngờ trước hành động của nó..mọi người..ba nó lôi nó ra..
    Sầm!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Tiếng nắp quan tài đóng lại...
    Âm dương cách biệt
    chỉ biết gào lên 2 tiếng yeu thương:
    -Mẹ ơi...Tiểu Từ yêu mẹ----Nó gục ngã trong nước mắt đầm đìa
    Chap 12:
    1 tháng 12 ngày là khoảng thời gian như xâu xé trái tim nó..
    mổi lần bước về nhà..nó lại nge văng vẳng tiếng mẹ đâu đây.
    \\\" Tiểu Từ của mẹ rất xjh đẹp..mẹ yêu con gái lắm...
    -Mẹ ơi..sao mình phải học may vậy nẹ
    -học may để sao này làm người vợ tốt đó con..con k thích may hả?
    -k ạ..pùn ngủ lắm mẹ ơi
    .....\\\"
    1 vệt nước mắt lăn dài trên má
    nó Nhớ mẹ..rất nhớ
    thỉnh thoảng..ba nó lại vỗ về
    -Tiểu Từ ngoan..vẫn còn có ba mà...ba vẫn yêu con
    nó sà vào bờ vai vững chãi..nó rất mệt..
    những thàng ngàyn thiếu bóng mẹ
    nó rất buồn...và hơn thế nữa
    bước vào phòng may
    những hiện vật vẩn còn đó
    chiếc máy may mà ngày nào mẹ nó cũng gắn bó
    Ơm chiếc máy may..hình bóng mẹ lại hiện về
    mọi vất hiện hữu..cớ sao mẹ nó k còn?
    ~~~~
    -Tiểu Từ...tớ vừa trở về từ Paris..chia buồn cùng cậu.-Giao Giao ôm nó xót xa
    -Mẹ rớ..mẹ k ở bên cạnh tớ nữa Giao Giao à...-Nó rơm rớm nước mắt
    -Thôi nào...vẫn còn có tớ mà
    -Mổi lầnn nhớ tới mẹ..lòng tớ lại đau lắm
    bàn tay ngo ngoe ngón tay..nước mắt lăn dài..
    từ khi mẹ nó mất
    căn nhà tỉnh lặng hẳn
    đêm đêm..nó lại bật dậy gọi mẹ trong tiếng nấc thôn thức..lòng tê dại lại...
    -Mẹ ơi...
    cứ như thế..nó choàng tỉnh đến sáng
    cứ thỉnh thoảng..nó lại nói với ba là \\\"Con nhớ mẹ\\\"
    chỉ biết ôm nó vào lòng..ba nó vỗ về
    Khóc!! Khóc!!!Khóc..và chỉ khóc
    ~~~
    sáng hơm sau tại trường học Royal
    -Tiểu Từ sao? còn nhớ Tiểu Đan này chứ?5 năm rồi-Tiểu Đan nhìn nó lòng đầy nghi kị
    Nó thật sự rất mệt mỏi..nó k muốn phiền phức..làm lơ..nó bỏ đi
    -Khinh bọn chị à?-phía sau Tiểu Đan vẫn còn 1 nhóm nữ sjh tóc vàng móng đỏ gì đó đang kênh kiệu nhìn nó
    -Rốt cuộc các người muốn gì?-Nó cau mài
    -Royal có mày chưa bao giờ đc yên bình cả-Người có vẻ cầm đầu nhìn nó..lớn tiếng quát
    -k nói nhiều..cho nó biết tay..
    -Đừng nghỉ là con của Hạ Niệm Nam thỳ tụi tao sẽ nể mày
    các nữ sjh thi nhau dồn dập...
    -Mày dù sao cũng là con của 1 con hầu gái..nghe nói..mẹ mày vừa chết thì phải-Tiểu Đan laị cất
    -Các người k có tư cách xỉ nhục mẹ tôi
    Nó quắc mắt..bước đến bên Tiểu Đan và tát thật mạnh..cái tát dồn hết nổi căm tức phẫn uất..
    bất ngờ.Tiểu Đan ngã nhào xuống...mấy nữ sjh thấy đồng đội bị ăn hiếp kẻ buộc tay..kẻ nắm tóc...
    Nó k còn sức phản kháng..
    ánh mắt chưa chan bao hận thù căm ghét
    Nữ sjh đầu nhóm lên tiếng:
    -Con hầu gái chết rồi...hahaha
    Đúng là 1 lũ khốn nạn...1 lũ khốn nạn..nó chỉ muốn băm..xé...và ghiền nát những con tội đồ đầy tội lổi..mẹ nó đã mất..
    bà có lỗi lầm chi
    chẵng lẽ thân phận thấp hẹn cũng là 1 cái tội?
    Mẹ nó muốn làm hầu gái à?
    mẹ nó muốn mang kiếp nghèo thế sao?
    Ai sjh ra lại muốn như thế chứ?
    chỉ có những lũ tồi bại,..những lũ khốn nạn chỉ biết nhục mạ mẹ nó thôi.
    Nó hận,..nó ghét..
    Bốp!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    1 cái tát hằn học từ Tiểu Đan vừa lồm cồm bò dậy
    khá sung sức
    máu từ khóe môi rỉ xuống
    Bôp!!!!!!!!!!!!
    cái tát thứ 2
    ai tát thế nhỉ?
    k đau..nó k đau..mở mắt ra..
    -Tao đã nói ai đụng tới Tiểu Từ của tao là biết tay tao mà-cô bé nam tính Lại Giao Giao điên tiết
    Cả nhóm nữ sjh lúc nãy hung hăng cũng giảm bớt sỉ khí...
    thế lực bên nào đôngn hơn chắc các bạn cũng đoán đc..
    -Mày...Thái Tiểu Đan..đây là lần thứ mấy mày ăn hiếp Tiểu Từ của tao..khuôn mặt này..này có tư cách đánh à?
    Bốp!!!!!!!
    lại 1 cái tát..Giao Giao ban cho đứa nữ sjh đầu nhóm
    -Mày...thật đáng chết..chứ k đáng bị đánh như thế này...lần này thôi nhé
    Quay lại đám nữ sjh đang co rúc...cô bé tiếp:
    -Đứa nào đụng tới sợi tóc của Tiểu Từ nữa..tao xử!!!
    Chỉ thế thôi..đám đông giải tán
    Giao Giao chính là bùa hộ thân của nó...
    mổi lúc khó khăn...mỗi lúc nó bị ng # ức hiếp..cô bé nam tính này là người bảo vệ nó..che chở nó
    Cảm ơn Giao Giao...
    nó cần người bạn như thế Chap 12( Tiếp)
    -Anh à...khi nào anh mới rước mẹ con em lên đó đây?-Mẫn Mẫn nhìn ý thăm dò
    Khá băn khoan...ông đáp:
    -Tình hình của Tiểu Từ bây giờ em cũng thấy,nếu đột ngột đưa em về anh sợ nó k chịu nổi...
    -Haizzz...anh định để em và Rya Côi cúc ở đây mãi s?Rya nó còn sắp phải đi học-bà ta k hài lòng
    -Để anh lựa cơ hội nói với nó..anh đưa em và Rya ra ngoài chơi..
    Họ vui vẻ bên nhau...hp như 1 gia đình thực thụ..
    ~
    -Mẹ à..đó k phải ba của Tiểu Từ sao?-Giao Giao thắc mắc
    -Đúng là ông ấy..mà..
    -Thế 2 người bên cạnh bác ấy là ai?
    -Mẹ k biết..
    -K lẽ...bác ấy có người tình ở ngoài...thảo nào lạnh nhạt với mẹ Tiểu Từ như vậy...thật quá đáng mà...
    -Giao Giao...chuyện đó là chuyện gđ người ta..
    -K phải người..xa lạ.Tiểu Từ là bạn thân của con mà mẹ..
    -Mẹ nghĩ con nên nói sự thật để con bé giải quyết...
    Thở dài..Cô bé hắt hơi..
    chỉ tội cho Tiểu Từ..liệu nó có chịu nổi cú sock này k?
    Nó ngọe ngoạy ngón tay..mỉm lân la hát bài hát gì đó..
    -Giao Giao..nhà cậu có sữa chứ..
    -Giao Giao-Nó lay cô bé trở vê hiện tại
    -Sao thế?
    -Nhà cậu có sữa k?
    -Có..trong tủ lạnh..ngăn phải..bỏ ra cốc có thể dùng đc..k cần cho đường
    -Cảm ơn nhé...
    Nó lộc cộc pha cốc sữa rồi uống 1 cách ngon lành...
    -Giao Giao uống k..?-Nó nâng cốc thủy tinh,nháy mắt bảo Giao Giao
    -Tiểu Từ này...tớ có chuyện này muốn nói với cậu!
    -Gì thế Giao Giao? sao cậu lại có vẻ khó khăn thế?
    Xoàng xấp ảnh mà Giao Giao chụp ở Nha Trang trước mặt nó..cô bé nói
    -Tớ biết cậu sẽ đau lòng..nhưng k thể trơ mắt nhìn cậu bị ba ruột mình dối trá..
    Xoảng....
    chiếc cốc thủy tinh vỡ vụn..
    Từng mảnh vỡ găm vào bàn chân trần đang rỉ máu
    Đau..nhưng liệu có đau bằng tim nó bây giờ??
    Ba nó...đang có 1 gia đình khác sao>?
    -K thể nào..Giao Giao à..k phải vậy đâu
    -Cậu nên về nhà hỏi rõ ba cậu đi..Tiểu Từ à..
    -Giao Giao..nói với tớ đi..họ chỉ là bạn bè bình thường..nói với tớ như vậy đi...
    -Bình tĩnh nào..cậu đang chảy máu đấy..
    -Ok..ba nhất định k làm vậy đâu..
    Nước mắt lăn 1 vệt dài....
    Máu đang rỉ.
    và nước mắt đang rơi
    ~~~~~~~~
    Nhìn thấy nó khuôn mặt bơ phờ..ba nó lo lắng
    -con sao thế Tiểu Từ?
    -Ba ơi...ba thương con k?
    -Dĩ nhiên rồi...con quan trọng nhất với ba mà-ngạc nhiên.ba nó xoa đầu nó bảo
    -Ba công tác sao lúc nào cũng ở NHa Trang vậy ba?
    -Công việc mà con..
    -Ba có gì cần nói với con hông ba?
    -Con làm sao thế Tiểu Từ?
    k còn chịu nổi..nó quăng xấp ảnh trước mặt ba nó..nước mắt lăn dài trên gò má
    -Cái này mà ba nói là k có gì dể nói với con sao..
    Bất ngờ..xấu hổ..và thẹn với đứa con gái mà bấy lâu nay ông yêu thương
    -Tiểu Từ..ba xin lổi con...
    -Đừng nói xin lổi với con..ba hãy nói với mẹ..mẹ vì ba làm biết bao nhiêu chuyện..đổi lại ba đối xử với mẹ như thế sao?
    -Con nghe ba nói...
    -ba còn gì để nói? Ba nói với con là k phải vậy đi ba...ba nói với con là chuyện này chưa hề ảy ra..nói vs Tiểu Từ như vậy đi...
    Nó rơm rớm nước mắt...
    -Ba với dì Mẫn thật lòng yêu nhau..ba mong là con sẽ chấp nhận dì ấy...
    -Chấp nhận?? Ba bảo con làm sao?
    -Coi như là ba cậu xin con...
    Ông nắm tay đứa con gái..van xin trong hàng lệ...
    Đau lòng...nó đau lòng lắm
    Ba nó vì ng đàn bà đó mà trở thành như vậy sao
    -đã bao lâu r? ba đã lừa dối gia đình này bao lâu rồi?
    -ba và dì đến với nhau đã 5 năm..và có 1 đứa con gái đã gần 5 tuổi...
    -Đã sjh con rồi?? ba quá đáng lắm...
    -Con gái à...chuyện đã lỡ lầm..ba k thể bỏ mẹ con cô ấy..mong con sẽ chấp nhận cho cô ấy về đây..chúng ta sẽ là 1 gđ..
    -Ba còn muốn đưa bà ấy..đưa gđ của ba về nhà này sao??
    -BA cầu xin con..đó cũng là em của con mà...
    Nước mắt tuôn đẫm bờ áo..nó lao vệt nước mắt..
    -Nhà này là nhà của ba..con k có quyền..
    quay mặt bỏ đi..
    lòng nó đau lắm
    sự thật...đó là sự thật...
    k sự thật quá phũ phàng
     




Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP