Nơi đó không còn bình yên

Trong chuyên mục '[☼] Xúc cảm' đăng bởi tình là gì, 15/4/2012. — 896 Lượt xem

  1. tình là gì

    tình là gì Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Nơi đó không còn bình yên

    Em vẫn tin cuộc đời mình bên cạnh sóng gió sẽ luôn có những ân huệ dịu dàng. Tình cờ thôi, tình cờ ta gặp lại nhau sau bao tháng ngày dâu bể. Đó là sự sắp xếp của số phận chăng? Số phận hay định mệnh... em không thể định nghĩa được rõ ràng. Gặp lại anh, hơi chút xao lòng nhưng không phải cái cảm giác của ngày xưa khi lần đầu chạm mắt nhau. Một chút gì đó của sự bồi hồi và sau đó là cái nhói lên rất nhẹ... nhẹ thôi... để rồi bây giờ ngồi một mình em cảm thấy day dứt. Tại sao em chưa thể cắt được sự day dứt đã nghiền nát trái tim em dẫu bây giờ nó mỏng manh sắp lụi tàn. Em chưa thể quên được!
    Những kỉ niệm ngày xưa chợt ùa về, vẫn vẹn nguyên, em một mình đối diện với quá khứ ấy. Trống vắng nơi góc quán cafe quen thuộc, bài hát ngày nào chợt vang lên như có một bàn tay vô hình nào đó sắp đặt. "Hội ngộ rồi chia ly, cuộc đời vẫn thế dẫu là mặt trời nồng nàn khát khao, hay đêm mịt mù lấp lánh ngàn sao. Nếu không có người cuộc đời trôi về đâu, nếu không có người mặt đất hoá hoang vu... Người yêu ơi dù mai này cách xa, mãi mãi diệu kỳ là tình yêu chúng ta. Và ta biết một điều thật giản dị, càng xa em ta càng thấy yêu em"... bài hát mà ngày đó anh tặng em một thời làm em say đắm, giai điệu vẫn nồng nàn, vẫn thắm thiết như thuở nào ta còn yêu nhau, nhưng bây giờ đã xa quá rồi phải không anh? Em miên man phiêu du theo lời hát và rồi giọt nước mắt tự nơi khoé mắt bỗng dưng rơi xuống nóng hổi bàn tay lạnh giá. Chợt giật mình sao lúc ấy em yếu đuối quá! Em hiểu rằng khi mình ngã không dễ tìm được bàn tay vừa cứng cáp vừa đủ ấm áp kéo mình đứng dậy và còn hơn thế nữa em không đủ dũng khí để chìa bàn tay đón nhận sự giúp đỡ từ một người khác cho dù chưa biết người đó có thật lòng với mình hay không?
    Có một nỗi sợ vẫn ám ảnh trong em, như một lần vấp ngã, sợi tơ hồng của anh và em quá mỏng manh, đã đứt tan tành... Em đã không còn đủ sức hay tại cái mất mát quá lớn làm em chống chếnh mất phương hướng không tìm ra lối thoát. Một thời anh là người mà em tôn thờ, yêu đến mù quáng, để rồi khi cái bóng đen vô tình hay hữu ý xuất hiện em thực sự khủng hoảng, lo lắng. Và cái gì đến cũng đã đến... Anh muốn em tha thứ, muốn em sẽ làm lại từ đầu với anh vì anh hối hận, anh nhận ra em là duy nhất trong tim anh vì trong phút giây yếu lòng anh không vượt qua được cám dỗ của thằng đàn ông trong anh... nhưng đợi đến lúc anh nhận ra thì em đã kiệt sức. Hai ta như hai kẻ đang chơi trò trốn tìm, lúc em muốn anh quay về anh đã không đủ tỉnh táo từ bỏ, lúc em mệt mỏi, buông tay thì anh lại muốn quay về... Ừ đó là trò chơi của tạo hoá sắp đặt cho cả hai mà anh là kẻ khuấy động trò chơi và cũng chính anh đã đặt dấu chấm hết cho trò chơi đó, em chỉ là người phụ hoạ trong trò chơi để anh biết rằng trên đời này vẫn có những giọt nước mắt muộn mằn...

    Xa anh lúc đó em biết rằng mình sẽ rơi vào thời kỳ khủng hoảng, sẽ bế tắc... nhưng em cũng không sẵn lòng tha thứ cho kẻ đã gây ra cho mình quá nhiều vết thương lòng. Em không thể viện ra lý do này lý do nọ như người ta vẫn thường làm để bao dung cho anh. Anh nói em sao cứng rắn, còn em lại thấy mình yếu đuối. Anh có lý để nói em như vậy, còn em quay lưng lại là tất cả xung quanh như toàn màu đen, em tự mình chống chọi với nỗi nhớ anh hằng ngày, vẫn biết sẽ khó lòng quên ngay anh được nhưng đó là cách tốt nhất mà em có thể lựa chọn, biết sao được... Xa anh em học được cách sống trong bão táp, vì không còn được tựa vào anh những lúc khó khăn, buồn tẻ...
    Thời gian qua chưa nhiều đủ để nói là em đã hoàn toàn quên anh, nhưng cũng không phải là quá ít cho vết thương của mình, bởi vết thương ấy đang lành từng chút một... Gặp anh, không còn sự bình yên mà em từng cảm nhận nơi anh. Giờ anh đã trở nên phong trần hơn, lớp bụi thời gian làm cho con người ta thay đổi nhiều quá phải không anh? Duy chỉ có một điều ở anh là không đổi, đó là ánh mắt của anh vẫn cái nhìn như xoáy vào tim người đối diện. Em cũng có những thay đổi của mình, em nhận ra sự ngạc nhiên trong cái nhìn của anh. Em giờ có thể nhìn thẳng vào mắt anh mà không cần lét lút nữa, em đã thản nhiên hơn khi bắt tay anh... đó là những gì em đã làm được khi hứa với anh lần cuối lúc chia tay.
    Mọi chuyện rồi cũng sẽ đi vào trật tự của nó, em không dám chắc sau này mình có thể tìm được bến đỗ bình yên cho mình không. Nhưng cuộc đời mà, số phận con người đã được sắp đặt sẵn... như anh và em... như tình yêu của chúng ta. Em vẫn tin cuộc đời mình bên cạnh sóng gió sẽ luôn có những ân huệ dịu dàng của đời đến với mình, như tình cờ trong một đoạn đời ngắn anh đã đến với em... đó cũng là hạnh phúc rồi đúng không anh?
    "Xin một lần tạ ơn với đời
    Chút mặn nồng cho tôi
    Có những lần nằm nghe tiếng cười
    Nhưng chỉ là mơ thôi"
     



  2. condau

    condau Banned

    Tham gia:
    11/10/2011
    Bài viết:
    61
    Lượt thích:
    11
    Kinh nghiệm:
    0
    chủ nhân bài này tâm trạng nhĩ...!
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Nơi đó không Diễn đàn Date
Hãy tin rằng ở một nơi nào đó, có một người đang nghĩ về bạn [♥] Sinh viên "iu" 15/12/2016
Tết, hãy ở bên gia đình! Đó mới là nơi hạnh phúc nhất [☼] Xúc cảm 5/2/2016
[Oneshot] Nơi đó có em Đã hoàn thành 7/6/2014
Gửi về một nơi nào đó [☼] Xúc cảm 2/3/2014
Và nơi đó có em Truyện ngắn 15/2/2014
Nơi nào có ý chí -Nơi đó có con đường Tủ sách của bạn 21/1/2014

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...
TOP