Những khoảng lặng của hư ảo

Trong chuyên mục 'Nhật ký KSV' đăng bởi n13dc01, 13/6/2012. — 1.184 Lượt xem

  1. n13dc01

    n13dc01 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Những khoảng lặng của hư ảo

    Cũng đã lâu rồi, nó không còn thói quen bước chậm lại khi hoàng hôn mang ánh mặt trời xa khuất, cũng không còn nhìn ngắm một buổi sớm mai yên bình thế này. Thật không ngờ Sài Gòn - cái chốn mà ai cũng cho rằng nó ồn ào, náo nhiệt cũng có cái vẻ bình yên đến lặng.

    Dường như những cảm xúc trong nó càng ngày càng chai lì mất rồi. Không còn là con bé bị những hạt mưa bên cửa sổ làm buồn vô cớ, không còn những ngày ngồi trong quán cafe ngắm nhìn thế giới bên ngoài. Cũng có thể, chúng vẫn ở đấy, những cảm xúc nằm tận sâu trong trái tim một con người , chỉ lả bản thân nó không thể nhận ra điều đó. Những cảm xúc bây giờ cứ thoáng đến rồi thoáng đi trong vô thức. Đôi khi chưa kịp nhận thấy sự hiện diện của nó ở nơi ấy thì thứ cảm xúc đó đã vội vàng rời bỏ nó. Người ta hay nói, rất ít khi cảm xúc lập lại lần thứ hai. Bởi vì thế, hay bởi vì sự vô tình của con người mà thành ra chính ta luôn cảm thấy cô độc?


    Đi chậm lại một chút, dừng lại một chút, một chút thôi, rồi sẽ lại bước tiếp. Một con gió luồn qua mái tóc ngắn. Mà cũng đôi khi, nó dừng lại không vì bất cứ lý do gì, chỉ để nhìn lại mình đã đi được đến đâu. Đôi lúc, cuộc sống này thật mơ hồ và khó hiểu làm sao. Có ai đó đã nói, cuộc sống được tạo thành từ chính cảm xúc của con người ấy. Nghĩ đến thì có phần đúng lắm chứ. Dù chuyện gì xảy ra đi nữa cũng không quan trọng bằng cách nhìn của con người về chúng.

    Ngồi trên ban công tầng 3 nhìn lên bầu trời, mây cứ thế lựng lờ trôi như thể không có bất kì điều gì vướn bận hay lo lắng cả. Cái cảm giác se se lạnh này làm nó nhớ đến nhiều thứ. Nhớ đến những chiều mưa ngồi trong KTX, vắng lặng và lãnh lẽo vô bờ. Nhớ nhiều khi chạy lang thang tìm kiếm một chốn bình yên thuộc về riêng mình, hay ít nhất là chịu chấp nhận sự tồn tại của mình, và đôi khi, không còn nhớ được mình đang đi đâu, chỉ có tiếng gió như xé toạt tất cả mọi thứ. Nhớ nhất là cái lạnh thấu người khi đang đi trong một đám đông vội vã mà bỗng cảm thấy lạc lõng vô bờ. Nhiều lúc, nó cảm thấy căm ghét cảm xúc của chính mình, nó mệt mỏi trong hàng tá, hàng nghìn câu hỏi bản thân tự đặt ra - mà ngay cả nó cũng không bao giờ có thể tìm thấy câu trả lời cho chúng được. Người ta bảo, suy nghĩ là những bức tường, càng nhiều suy nghĩ thì càng nhiều những bức tường. Rồi chúng ghép lại với nhau một cách vô trật tự. Thế là ta vô tình xây nên một mê cung cho chính mình, mà đôi khi ta chẳng thế nào tìm ra lối thoát. Nhưng nói thế không có nghĩa là ta chối bỏ suy nghĩ của chính mình. Trong bộn bề cuộc sống đang diễn ra hằng ngày, suy nghĩ giúp ta nhận ra đâu là đúng, đâu là sai, giúp ta bình tĩnh trong những khi hỗn loạn.

    Đêm qua nó nói chuyện với anh H, một người đàn anh mà nó rất nể phục. Có người đã nói, không ai đi ngang đời ta mà không để lại cho ta một bài học nào, nhưng không phải tất cả các bài học đều được nhìn ra và nhìn ra theo đúng nghĩa. Anh H cho nó bài học về lòng kiêu hãnh của một con người chững chạc, một ngọn lửa nhiệt huyết cháy bừng trong anh làm nó cảm thấy mình thật bé nhỏ. Nhưng trên tất cả là bài học về một con người dám nghĩ thì dám làm. Điểm này thì dường như trái ngược với nó. Nó yêu nhiều thứ lắm, điều nó muốn làm cũng không thể nào đếm hết được. Nhưng tất cả chúng đều bị giới hạn bởi 3 dấu chấm liền kề nhau. Có lúc 3 dấu chấm ấy được điền vào bằng lòng tự ti về chính mình. Có khi lại là sự e ngại ngu ngốc ngớ ngẩn. Nhiều hơn cả có lẽ là tính nhu nhược của nó. Nó không thấy được điều gì tốt đẹp trong con người nó cả. Một cách trống rỗng, nó thấy mình nhỏ bé vô cùng. Anh bảo, đó là do nó chưa nhìn ra khả năng và điểm mạnh của mình ở đâu thôi. Cũng không biết điều đó có đúng không nữa. Nó thấy mình yếu đuối, nhỏ bé hơn ai hết. Trước đây thì nó cho rằng thế mạnh của mình là nhận thức. Nhưng sau những lần vấp ngã, nó bị chính nhận thức của mình phản bội, thế thì nó phải tin vào điều gì lúc này đây? Nó chán ghét con người hiện tại của mình. Chán ghét hơn cả là vì nó không biết phải làm cách nào để thoát ra cái mê cung do chính mình xây nên.

    Không biết nó nên vui mừng hay không khi bản thân mình là mình ngày hôm nay. Sau 8 tháng vất vả điều trị bệnh, hàng tá chuyện xảy ra, đôi lúc bi quan rồi muốn tự hủy hoại chính mình. Nhưng tất cả giờ lại thành vô nghĩa, thành những thứ ngớ ngẩn. Nó không biết trân trọng những thứ mình đang có, đang giữ trong tay. Mạng sống này, có đáng hay không? hay con người đằng kia xứng đáng nhận được cuộc sống tươi đẹp hơn nó? Bây giờ, cứ mỗi lúc nhìn con bé cười vui vẻ thì nó lại thấy bản thân thật ngu ngốc. Làm thế nào để cho một đứa trẻ 3 tuổi biết rằng có thể nó sẽ không thể nào nhìn thấy mặt cha nó nữa? Chỉ hơn 5 tháng kể từ ngày cậu nó phát bệnh, và giờ thì đã thành di căn. Không ai biết đó là ung thư, cho đến lúc nó hủy hoại thân xác cậu. Từ một người thanh niên đầy khỏe mạnh, 1 người vợ xinh đẹp dịu dàng, một đứa con gái bé bỏng ngoan ngoãn. Đáng lẽ ra gia đình đó phải được hưởng hạnh phúc thật nhiều chứ. Tại sao lại thành ra như ngày hôm nay? Giờ càng nhìn cậu, càng nhìn cái vẻ thơ ngây của con bé, nó lại thấy nhói trong lòng mình. Nó lại càng thấy nỗi đau của mình không là gì so với cậu cả. Hãy cố vượt qua, vì bé Linh, vì mợ nhé cậu. Phía sau cậu luôn là gia đình và bạn bè.

    Cuộc sống quá phức tạp. Nó thật sự rất mệt mỏi...
     


    bekunchamhoc, lolovpkhoailangnuong0511 thích điều này.


  2. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    1 tâm trạng phiền não và mệt mỏi trong cuộc sống xô bồ này
    hãy ngẩng cao đầu và tìm lối đi riêng cho mình, không ai đi chung 1 con đường, mà chỉ chung 1 chí hướng
     
    n13dc01 thích điều này.
  3. red dust

    red dust Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/12/2011
    Bài viết:
    3.096
    Lượt thích:
    2.527
    Kinh nghiệm:
    113
    quote: "kì thực cuộc sống ko có đường, do con người đi mãi thành đường thôi"

    nếu có thể xây dưng được thì có thể phá bỏ được. nếu có lòng tin thì sẽ có kì tích
     
    n13dc01 thích điều này.
  4. khoailangnuong0511

    khoailangnuong0511 Realize my ambitions Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/10/2011
    Bài viết:
    3.388
    Lượt thích:
    2.409
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Trường:
    ĐH Sư Phạm Kỹ Thuật TP.HCM
    cảm xúc rất thực, chắt chứa 1 nỗi buồn, đọc bài của c có cảm giác mọi thứ lắng đọng trong từng dòng suy nghĩ, nhưng cuối cùng ở cuối đoạn có le lói chúc ánh sáng, thứ ánh sáng của niềm tin. Hay lắm c
    :KSV@09:
     
    n13dc01 thích điều này.
  5. n13dc01

    n13dc01 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/2/2012
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    32
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    ĐH Bình Dương
    …Tách..

    …tách..

    ...tách…

    Tiếng những giọt nước rơi đều nghe như tiếng tích tắt của đồng hồ. Âm thanh chìm dần vào tĩnh lặng. Và nó lại bắt đầu chuyến hành trình xuyên qua kí ức mình. Nghĩ về cuộc đời nó – như cái cách mà nó vẫn luôn làm.

    Nó không hiểu cảm xúc trong lòng mình bây giờ là gì? Cũng không biết điều mình sẽ nói là gì? Mọi thứ đối với nó chỉ là những đoạn kí ức nhỏ ghép lại với nhau – rất mơ hồ.

    Không biết từ bao giờ, nó bắt đầu ghen tị với mọi thứ. Ai cũng biết điều đó thật xấu xa, thật ngu ngốc, ấu trĩ và rất ư là nhàm chán. Nhưng… biết sao nào? Nó không thể ngăn được cảm giác đó trong lòng mình. Nó không muốn là người giả dối để phản bác lại điều đó. Nó nhìn đâu cũng thấy đầy rẫy những điều bất công trong cuộc sống này.

    Bạn bè hay vui đùa cùng nhau, những trò nghịch tinh quái – và nó luôn không có trong số đó.

    Hằng ngày trước mắt nó là những cặp đôi yêu nhau, không có gì nhiều cả - đó chỉ là những lời hỏi thăm an ủi, từng ánh mắt quan tâm dịu dàng, từng cử chỉ giận hờn…, thế nhưng chính những điều đó lại khơi trong nó chút gì đó. Có lẽ người ta gọi đó là cô độc.

    Nó luôn cố gắng để làm chỗ dựa cho người khác. Dù là ai, là là như thế nào, nó luôn cố gắng là người bên cạnh khi họ cần. Nhưng khi nó cần thì .. ai bên cạnh nó đây? Đối với nó, bạn bè là rất quan trọng. Nhưng đối với ai đó thì chưa hẳn. Nó chỉ luôn cố gắng gặm nhắm nỗi đau một mình, tự khóc mỗi khi không thể ngăn được bản thân nhớ về quá khứ, tự cười mỗi lúc có ai bên cạnh nó. Nhưng ai sẽ quan tâm những điều đó? Ngay cả người nó yêu thương nhất, xem trọng nhất cũng bỏ rơi nó ở nơi góc khuất nào đó. Thế rồi không biết từ bao giờ, nó đã quen với chuyện khóc một mình. Khóc mãi rồi thành quen – không thể khóc được nữa. và nó không còn là chính nó nữa. Nó từ chối mọi thứ trong cuộc sống này. Tách mình ra mọi thứ. Dù cho nó có vui có cười thì đó cũng là giả dối của chính nó.

    Vài ngày trước, nó nói chuyện với một người bạn. Ban ấy bảo “mình thật bất hạnh bạn à”. Thế rồi nó hỏi người bạn ấy “bạn có thể cho mình biết thế nào gọi là bất hạnh không?” người bạn bảo “mình phải ở trong phòng suốt”. Nó lại hỏi “thế bạn nghĩ thế nào thì gọi là hạnh phúc?” Người kia trả lời “thì là được ra ngoài vui chơi”. Bỗng nhiên nó bực lắm. Nó thấy sao bất công quá. Ai cũng cho mình là bất hạnh. Nhưng điều họ không biết là họ còn đang hạnh phúc hơn rất nhiều người khác sao? Có một câu nói thế này “nếu chúa Jesus cho mình là chúa thì ông ấy đã không được gọi là chúa”. Nếu con người cho rằng mình bất hạnh thì họ vẫn còn là người hạnh phúc. Cách nghĩ thì khác nhau, quan niệm cũng khác nhau nên việc có nhiều định nghĩa khác nhau về cuộc sống, về sự bất hạnh cũng khác nhau. Nhưng dù nói thế nào thì người có thể nói mình bất hạnh hẳn là hạnh phúc hơn ai đó không thể nói được.

    Lạc đề một chút rồi. bỗng nhiên nó thấy đầu mình nặng trĩu nhưng lại trống rỗng. Trống rỗng nhưng lại rất nặng nề. Dường như có rất nhiều chuyện để nghĩ nhưng lại không biết điều mình nghĩ là gì. Mọi thứ mơ hồ lắm. Xin thứ lỗi nếu nó lại tiếp tục nói nhữn lời ngu ngốc. Nó ước mình ngủ một giấc thật dài, thật dài. Và khi thức dậy nó sẽ không còn nhớ những chuyện đau buồn, mệt mỏi nữa.​


    ----------

    rất cám ơn lời động viên của bạn :KSV@11:
     
  6. n13dc01

    n13dc01 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/2/2012
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    32
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    ĐH Bình Dương
    mưa đêm... ktx vắng tanh. 1 mình trong căn phòng, thường thì nó rất bé sao với 3 đứa , giờ thì lại quá rộng khi chỉ có 1 mình. Bỗng nhiên thèm được ở nhà, thèm được cuộn tròn trong chăn ấm, rồi hé cửa, nhìn mưa, hát vu vơ.
    Nhớ lần đi ra chợ phụ mẹ buôn bán. Mẹ la nó, chỉ vì nó chậm chạp. Chiều hôm ấy cũng mưa to lắm, mưa như trút. Nó chạy về nhà trên chiếc xe đạp cũ kĩ, nó khóc, mặc kệ trời mưa, nó cứ chạy...
    Rồi nhớ năm lớp 6, mẹ la nó vì cho rằng nó đánh mất đồ. Nó khăng khăng là mình chưa hề thấy chúng. Mẹ thì khăng khăng bảo nó lấy. Ấm ức lắm. Nó khóc. Hôm ấy cũng mưa to lắm. Nó ra khỏi nhà khi trời chập tối, lang thang trên những con đường làng trong mưa. Rồi nó chui vào 1 cái ống cống người ta để ven đường, cuộn tròn người lại trong mưa và màn đêm. Gần sáng thì nó lang thang trở về nhà, cả nhà đóng cửa ngủ cả, nó vào nhà trâu của nội, lại cuộn tròn cho đến sáng...
    Tự nhiên thấy hiện tại đã tốt hơn ngày xưa rất nhiều. Hồi ấy chỉ 1 mình, không bạn bè, gia đình không mấy khi ở bên cạnh, dù là 2 chị em nhưng dù xảy ra chuyện gì thì người bị buộc tội luôn là nó. Biết bao nhiêu lần nó lang thang trong đêm, có khi leo lên nóc nhà, co người trong cái lạnh; có khi nằm trên chiếc võng ở nhà trâu của nội; cả những lúc ngồi ngoài bờ sông (mà từ khi có người chết dưới ấy thì chẳng còn dám ngồi ngoài bờ sông nữa). Dù sao hiện tại cũng đã quá tốt, quá tốt. Ừm, rất tốt rồi ....
     

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP