Nhật ký chạy trốn tình yêu - Nhân Hải Trung

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi rio_sp, 10/8/2013. — 3.373 Lượt xem

  1. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Người phụ nữ của Cố Chính Vinh, hai năm rồi, quần áo chưa đến mấy bộ. Chẳng trách ông chủ nói anh thất bại, anh thật đúng là quá thất bại.

    Cũng chẳng sao, tuy không giống với phong cách của cô, nhưng nơi này suy cho cùng cũng là chốn dung thân.

    Cố Chính Vinh thấy mệt, không muốn lên phòng ngủ trên gác, liền ngả lưng trên sô pha tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.

    Xem ra hôm nay anh ấy mệt thật, Tiểu Manh vội vào tắm rửa thay quần áo, sau đó nhẹ nhàng leo lên sô pha, cuộn mình nằm bên cạnh anh.

    Thật chẳng công bằng, một ngày nóng nực, rồi bận bịu cả ngày, vậy mà người đàn ông này không có lấy chút mồ hôi. Chắc hẳn anh ngồi hết xe này lại sang xe khác, đi thang máy rồi vào thẳng phòng điều hòa, tuần tự gớm, nói không chừng đến ánh mặt trời cũng chưa chắc anh đã trông thấy.

    Khom người lại một chút, Cố Chính Vinh khẽ mở mắt nhìn cô rồi dang rộng cánh tay.

    Lăng Tiểu Manh rất hiểu ý, cô nép mình chui vào, nghiêng đầu tựa lên vai, một tay đặt trước ngực anh. Hơi thở cô nhẹ nhàng khẽ xuyên qua áo anh từng làn hơi êm nhẹ, chỉ thiếu điều kêu meo meo hai tiếng. Có đôi khi anh tự hỏi dường như mình đang nuôi một con mèo, nó ngoan lắm, nhưng đáng tiếc nó lại chẳng yêu anh.

    Lại nghĩ tới lần đầu tiên trông thấy cô, bốn giờ sáng, cô co ro trên chiếc sô pha trong gian phòng vừa mới thiết kế hoàn chỉnh, thút thít khóc.

    Bốn giờ, bên ngoài trời tối đen như mực, đèn điện đã tắt từ lâu, chỉ có mấy ngọn đèn dự phòng đang bật, lần đầu tiên anh tưởng trông thấy ma, sau mới phát hiện nhân viên này mình đã có ấn tượng.

    Ấn tượng rất mạnh là khác, bởi trưởng phòng Thiết kế đã nhắc tới cô ấy mấy lần, nói cô chỉ là một trợ lý tép riu, vừa mới chân ướt chân ráo vào công ty mà không hề biết nghe lời, khi họp phòng toàn tranh phát biểu, rất phiền phức.

    Thế nên trong Đại hội nhân viên, anh rất chú ý tới người mới này. Ấn tượng đầu tiên của anh là cô rất bé nhỏ, cũng không phải một người con gái đẹp theo quan niệm truyền thống, rõ ràng bị cô lập đứng lẻ loi một mình một góc, chắc chắn không phải kiểu người gặp một lần sẽ nhớ mãi.

    Tại sao muốn có cô, giờ nghĩ lại Cố Chính Vinh còn thấy thật kỳ lạ.

    Tại sao Cố Chính Vinh lại muốn cô? Giờ nghĩ lại, Lăng Tiểu Manh cũng thấy thật kỳ lạ.

    Đó là khi cô suy sụp nhất. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô từ bỏ tất cả cùng Đổng Diệc Lỗi tới thành phố này, cả cuộc đời cha mẹ mòn mỏi ở vùng sông nước nhỏ bé ấy, cũng như cô họ sớm coi Đổng Diệc Lỗi như người một nhà, khi tiễn biệt gương mặt họ đầy tin tưởng, chẳng hề nói thêm điều gì.

    Khi mới tới, điều kiện cả hai đều không tốt, hoài bão có thừa nhưng trong túi lại hoàn toàn trống rỗng. Cùng nhau thuê một căn phòng vừa nhỏ vừa sơ sài, một căn phòng kiểu cổ ở tận tầng năm lại chẳng có điều hòa, mùa hè nóng tới mức không nằm nổi trên giường, phải rải chiếu nằm dưới đất, khi tỉnh dậy người đầm đìa mồ hôi.

    Tuy là vậy nhưng cô vẫn thấy vui, chẳng có tiền thì dùng những thứ tiết kiệm nhất để bày biện, vẫn thấy thoải mái như ở thiên đường. Rèm cửa là tấm vải trắng cũ mèm, cô vẽ vài đường trên đó, mùa hè là trúc đen, mùa đông là hướng dương vàng ruộm. Cô vốn người rất sạch sẽ, tuy đi làm về rất mệt, nhưng ngày nào cũng quét dọn sạch sẽ như lau như li. Lần nào Đổng Diệc Lỗi bước vào cũng nhón chân cười bảo, "Tiểu Manh, nhà chúng mình có thể tham gia bình chọn nhà vệ sinh toàn quốc được đấy".
     
  2. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Khi ấy cô còn chưa tới làm việc ở công ty này, nhưng rất thích kéo anh tới đó ngắm thiết kế. Một gian phòng nhỏ vuông vức là thế, hai người họ cùng ngồi trên sô pha mơ ước về tương lai. Đổng Diệc Lỗi mỉm cười đôi mắt sáng lên, "Tiểu Manh, sẽ có một ngày chúng ta phải ở biệt thự".

    Cô đập tay lên sô pha rồi cười thật tươi, "Không cần to như thế, chỉ cần căn nhà nho nhỏ, được ở bên nhau là được rồi".

    Rồi sau đó anh kiên quyết ra đi, một mình cô trở lại gian phòng nhỏ, cả tuần liền trời đất như sụp đổ. Chẳng còn tâm trạng để ăn, chẳng còn tâm trí ra ngoài, chẳng còn tâm tư để nghĩ chuyện tương lai, cô chỉ biết cuộn mình trên giường, nằm khóc và chỉ khóc.

    Hồi tưởng lại chuyện ngày ấy đến giờ cô cũng tự thấy không thể tưởng tượng nổi, trong cơ thể của một người lại có nhiều nước mắt đến vậy, cứ chảy ào ào như nước lũ, liên tục không ngừng, tháo vỏ gối ra ruột gối trắng muốt bên trong đã loang lổ vết ố vàng, muốn giặt sạch cũng không được, chỉ có thể vứt đi.

    Cũng chẳng sao, đằng nào tất cả cũng phải vứt bỏ hết.

    Cũng không phải không muốn gọi điện cho anh, hỏi anh vì cớ gì, tại sao nhẫn tâm với mình đến vậy, sau lại thấy con người có thể bị sỉ nhục nhưng việc tiễn đưa lòng tự trọng tới tận cửa lại là vấn đề phải suy nghĩ, tuy cô chịu đả kích rất lớn nhưng cũng chưa đến nỗi phát điên.

    Từ bỏ công việc mình vừa mới bắt đầu, cô không có đủ dũng khí để hàng ngày chứng kiến anh cùng ra vào với cô gái kia, hơn nữa cô ta còn là thiên kim tiểu thư của ông chủ! Nơi đó không tiếp tục ở lại được, có quá nhiều kỷ niệm, quá đau lòng, cô sợ rằng mình sẽ ngã quỵ để rồi không thể đứng dậy được.

    Sau chuyển tới công ty này, cũng bởi bản thân tự thôi việc kinh nghiệm trước khi đi làm gần như không có. Điều đáng sợ là nơi này rất nhỏ, sự thăng tiến của Đổng Diệc Lỗi đã trở thành huyền thoại còn cô lại bị người ta đổi trắng thay đen. Quan hệ trong tổng công ty hết sức phức tạp, kinh nghiệm không nhiều, sau lưng đầy những lời ong tiếng ve, lúc mới bắt đầu cô vùng vẫy trong đau khổ, mãi cho tới khi gặp được anh.

    Mùa xuân của hai năm về trước, phòng Thiết kế có tuyển người, mọi vị trí đã được sắp đặt sẵn từ trước. Tất cả đều đã về, chỉ còn mình cô được yêu cầu ở lại để chỉnh sửa nốt khâu cuối cùng, cô quá mệt, chân tay tê dại, sửa xong cô định bụng ngồi xuống sô pha nghỉ một chút không ngờ vừa đặt lưng đã thiếp đi lúc nào không hay.

    Cũng có thể cô ngất lịm đi? Cô chưa ăn tối, khi ngồi xuống thấy người mình nhẹ như bấc, một chút sức lực cũng chẳng còn.

    Sau rồi tỉnh dậy trong nước mắt, cô đã tự nói với bản thân không biết bao nhiêu lần, phải quên đi tất cả nhưng chỉ nghe thấy tiếng nấc nghẹn không thôi, không tiếp tục được nữa, lấy tay gạt đi nước mắt nhưng làm thế nào cũng không hết được.

    Rồi có tiếng bước chân vọng lại, phản ứng đầu tiên của cô như gặp phải ma, sợ quá nên quên luôn phải rơi nước mắt, chân tay co rúm ngồi thụp trên sô pha thiếu chút nữa ngã lăn ra đất.

    Ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn khẩn cấp kéo dài chiếc bóng của Cố Chính Vinh cho tới khi ôm choàng lấy cơ thể cô, bước chân không chút vội vàng, trong nháy mắt đã tới bên cô, cúi đầu rồi nói: "Phòng Thiết kế không cho ở lại qua đêm, cô đã đọc Nội quy lao động chưa hả?".

    Giờ nghĩ lại Lăng Tiểu Manh còn thấy buồn cười, má ép sâu trong hõm vai anh, không phát ra thành tiếng nhưng cả người khẽ rung lên vì cười.

    Sô pha đối diện quạt gió của điều hòa, nên Cố Chính Vinh hiểu lầm, khẽ đưa tay đẩy cô, "Đừng ngủ cạnh anh, lên giường đi, cẩn thận không cảm lạnh".

    "Vâng." Đối với lời anh nói, Lăng Tiểu Manh nhất mực nghe theo, lập tức bò dậy, rồi bước lên gác.

    Ở nhà cô ăn bận rất tùy tiện, chiếc áo phông rộng thùng thình, ống tay áo lòng thòng, áo chùm tới gần gối, để lộ ra đôi chân trắng nõn, thẳng tắp, cô rất thích đi chân trần, khi bước lên cầu thang gót chân hồng hồng khẽ lộ, khiến anh nhìn theo đắm đuối.

    Khi Cố Chính Vinh đặt lưng lên giường cô đã ngủ từ lâu, cả người cuộn lại chiếm một góc nhỏ, chừa một khoảng trống thật lớn cho anh.

    Ga giường trắng tinh, cô ngủ thật ngoan, chẳng phát ra tiếng động nào, hơi thở nhẹ nhàng, lâu dần có cảm giác bên cạnh là không khí, thế nên nửa đêm mỗi khi tỉnh dậy, việc đầu tiên anh làm là đưa tay sờ xem cô còn có đó không.

    Rồi hai người họ bắt đầu ân ái.
     
  3. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Lăng Tiểu Manh vẫn luôn lấy làm lạ, tại sao ham muốn của Cố Chính Vinh luôn trỗi dậy không hề báo trước đúng vào lúc cô ngủ tới mê man bất tỉnh, anh cũng chẳng thích gọi cô dậy, hai tay chậm rãi mơn trớn khắp cơ thể cô, nhẹ nhàng vuốt ve những đường cong trên cơ thể hết lần này tới lần khác, rồi lật người, khúc dạo đầu chẳng có mà đi thẳng vào cơ thể cô.

    Mới đầu cô không quen lắm, lần nào cũng giật mình tỉnh giấc, rồi sợ đến nỗi toàn thân toát mồ hôi, sau cũng bình thường trở lại. Động tác của anh dịu dàng, thực ra chẳng hề thấy đau, chỉ là bất ngờ, hơn nữa cơ thể cô đã quen với người đàn ông này, tuy thật xấu hổ khi phải thừa nhận điều ấy nhưng cô vẫn luôn thỏa mãn với nó.

    Cố Chính Vinh khi làm tình chưa bao giờ trong trạng thái gấp gáp dồn dập, tư thế cũng không nhiều, cực kỳ truyền thống, nhịp độ được khống chế rất tốt nhưng không phát ra thành tiếng, luôn chìm trong yên lặng. Cô còn tốt hơn, đến mắt cũng không chịu mở, đó chỉ là khoảng thời gian dài của những hơi thở, trong bóng tối ánh mắt anh tóm chặt lấy cô một giây cũng không buông.

    Biết rồi thì sao? Đây vốn chỉ là con đường heo hắt, một mình rảo bước, bên cạnh chẳng có một ai, những người bước qua cô cũng chỉ là ảo giác, toan nắm lấy tay họ, bóng hình ấy liền tan đi trong gió.

    Nhưng tất cả đều là ảo tưởng, cô tự mình dập tắt bầu nhiệt huyết, cắt đứt sự kỳ vọng, ôm ấp một lần thôi cũng là quá đủ, chẳng dễ gì tìm được tri kỷ, không thể tiếp tục đánh mất can đảm của chính mình.

    Nhưng cũng không phải lo, chẳng còn tình yêu sẽ chẳng còn có mộng tưởng. Ước mơ của cô là được trở thành một kiến trúc sư hàng đầu, sau đó sẽ có vô số người với gương mặt rạng rỡ đầy khát khao hạnh phúc sống trong những thiết kế của cô, hệt như chính cô năm ấy.

    Nhưng nếu không có Cố Chính Vinh, tất cả sẽ chỉ là mộng tưởng, thế nên cô mang ơn anh rất nhiều. Chịu ơn dù chỉ là một giọt nước cũng phải đáp đền cả một dòng sông, về điểm này cô luôn làm rất tốt.

    Tiểu Manh luôn ngủ rất ngon, hai năm nay cô dựa trên nguyên tắc "việc hôm nay là của hôm nay", đặt lưng xuống giường là không nghĩ gì hết, lập tức ngồi lên chuyến tàu tốc hành cập bến ước mơ, khẽ nghiêng đầu là ngủ ngay, trời sáng mở mắt thấy đồng hồ sinh học lại tuyệt vời như thường.

    Sự có mặt của Cố Chính Vinh không ảnh hưởng mấy tới cô, hồi đầu cứ khoảng một tuần anh mới tới một lần, tần suất cũng dần dần tăng lên, giờ thì cơ bản cứ cách ngày là có thể gặp anh.

    Cũng chẳng sao, quen dần là được, còn anh lúc nào cũng bận, có những lúc tới vào nửa đêm, cũng chẳng ảnh hưởng gì tới cô, Lăng Tiểu Manh luôn có tinh thần lạc quan chủ nghĩa một cách triệt để.

    Huống hồ ở đây tất cả đều là của anh, không để cho chủ nhân về cũng thật quá đáng.

    Sáng tỉnh giấc anh vẫn còn đang ngủ, nằm nghiêng người quay lưng lại phía cô, cánh tay vươn dài gác dọc bên thành giường, tay trái nắm lấy tay cô ôm gọn về phía trước, thế nên lòng bàn tay cô đặt ngay trên ngực anh, con tim khẽ đập từng tiếng thình thịch.

    Thật kỳ lạ, cho dù tối đến có ngủ kiểu gì, hoặc nửa đêm có lăn lộn mọi tư thế đi chăng nữa, tới sáng lúc nào cô cũng thấy mình nằm sau lưng anh, một tay vòng trước ngực anh như thường lệ, một tay vắt ngang eo anh, đến cả cổ tay cũng bị anh nắm thật chặt.

    Sáng hôm nay cũng không ngoại lệ, Lăng Tiểu Manh vừa mở mắt đã thấy mặt mình kề sát sau cổ anh, cơ thể họ có sự khác biệt quá lớn, nếu nhìn từ trên xuống, bộ dạng của anh lúc này có lẽ giống khỉ bố đang bước đi cõng khỉ con sau lưng, nghĩ tới thôi cũng thấy buồn cười, cũng may không có ai trông thấy, nếu không sẽ phiền lắm đây.

    Ngẫm nghĩ hồi lâu, cô lý giải cảnh tượng này bằng thói quen sợ lạnh của mình. Căn hộ này có hệ thống điều hòa trung tâm, khi ngủ một mình cô muốn để bao nhiêu độ thì để, thế nhưng mỗi khi anh tới cô liền tự giác tuân thủ nguyên tắc hàng đầu đó là làm việc gì cũng theo ý anh, tự động trao quyền điều chỉnh nhiệt độ cho anh.

    Kết quả là bất luận mùa đông hay mùa hè, cô đều cần ủ ấm.
     
  4. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Nhưng tại sao lại phải ủ ấm ở tư thế này? Trước đây vào ngày đông cô đều trèo lên người Đổng Diệc Lỗi ngủ, nhưng đó hoàn toàn là hai trạng thái khác nhau, khi ấy cô sẽ tựa đầu lên vai anh, tay chân vắt vẻo trên người anh, hệt như cây dây leo.

    Có lần nửa đêm Đổng Diệc Lỗi bật dậy nói, bảo sao khi nãy anh mơ mình bị bóp cổ, hóa ra em gác tay lên cổ anh, còn muốn để người ta thở không?

    Cô cười khanh khách, rối rít xin lỗi nhưng tay lại ôm chặt hơn, có chết cũng không chịu buông.

    Không nghĩ nữa, cứ nghĩ đi nghĩ lại về ký ức đã qua sẽ là triệu chứng của chứng rối loạn tâm thần trước tuổi già, Lăng Tiểu Manh, phải hết sức chú ý.

    Cô thử rút tay lại, Cố Chính Vinh khẽ cựa mình, nhưng không hề tỉnh. Cũng chẳng trách, mệt như thế, nửa đêm còn phải hao hụt sức lực, cô hoàn toàn có thể hiểu được.

    Sau cùng cũng giành được tự do, cô rón rén bước xuống giường, rửa mặt chải đầu, rồi xuống nhà để vào bếp. Trong nồi cơm điện đã có cháo, tối hôm qua cô đã để sẵn, bây giờ hâm nóng là được. Lăng Tiểu Manh chưa bao giờ ra ngoài ăn sáng, ăn cháo suông vào mỗi sáng đã trở thành thói quen không đổi của cô.

    Bát đũa đã sắp xong, Lăng Tiểu Manh nhìn đồng hồ rồi leo lên gác. Anh đã dậy ngồi trên giường hút thuốc, cửa sổ còn chưa mở, khói thuốc quấn lấy bên anh trông thật tuyệt nhưng Tiểu Manh đã miễn dịch toàn phần với tướng mạo của anh. Lúc này đôi mắt cô chỉ biết trợn tròn nhìn tấm ga giường trắng muốt phía trên tấm nệm lấm lem từng vết tàn không thể lau sạch, trong lòng thầm nghĩ, không sao, mình nhịn, nhịn không được nữa thì thôi, tiếp tục nhịn vậy...

    "Ăn sáng không?", không nhịn nổi, cô khẽ cất tiếng hỏi.

    "Có."Anh dập điếu thuốc lên chiếc gạt tàn bằng thiếc đặt đầu giường rồi đứng dậy bước xuống.

    Lăng Tiểu Manh đã thay xong quần áo, hôm nay cô mặc áo phông lệch vai, cổ áo rất rộng, phần đằng sau khẽ rủ xuống thân áo.

    Lúc xuống gác anh đi phía sau cô, thường ngày phong cách của Tiểu Manh xem ra rất tùy tiện nhưng kỳ thực hoàn toàn ngược lại, làm gì cũng nhất mực cẩn thận, khi bước xuống cầu thang cô luôn cúi đầu nhìn cẩn thận, gáy hơi chúi về phía trước, đốt sống cổ khẽ gợn lên thật mềm mại và uyển chuyển, vải áo suôn mềm, tà áo phía sau khẽ đung đưa theo từng bước chân. Anh nhìn theo mãi cho tới khi ánh mắt không còn điểm đến mới thôi, một cái nốt ruồi nhỏ xinh khi ẩn khi hiện dưới làn áo.

    Khi bước xuống bậc thang cuối cùng, sau gáy đột nhiên lạnh toát, hóa ra là anh đưa tay ôm lấy, Tiểu Manh lạnh quá nhất thời giật mình, bên tai vang lên tiếng anh như khẽ cười, "Tiểu Manh, đi thay quần áo đi".

    Lạ thật, người đàn ông này cứ sáng ra là tay chân lạnh như băng, ăn xong bữa sáng mới trở lại bình thường. Vẫn may là cả người anh luôn ấm, nếu không với tư thế gấu ôm cây mỗi sáng của mình, cô không bị lạnh chết mới lạ.
    Chẳng phải thân nhiệt đàn ông luôn ấm sao? Điều này cô nghĩ mãi vẫn chẳng hiểu. Bị lạnh đột ngột, mãi cô mới lấy lại tinh thần, đứng phía trước cầu thang chau mày không hiểu.

    Thay quần áo? Tại sao? Cô đâu có mặc bừa, áo phông là đơn giản nhất rồi mà còn bắt bẻ, ở chỗ làm thì hãy nghiêm khắc có được không?

    Cố Chính Vinh thay quần áo chỉnh tề rồi bước ra ngoài, Lăng Tiểu Manh vội vã bước theo, anh dừng ở trước cửa, cô quay lại khóa cửa, cẩn thận vặn hai vòng khóa, sau đó khép chặt cánh cửa nhỏ phía ngoài, cánh cửa này rất dễ mở, cô cố sức ấn cho thật chặt.

    Cố Chính Vinh chứng kiến không biết bao lần, nhưng lần nào cũng buồn cười, cảm giác mỗi khi cô làm như vậy hệt như một chú chuột sắp xa nhà, vội vã giấu thật kỹ những thứ mình có được, tránh cho bọn động vật khác tắt mắt rồi trộm mất.

    "Chống trộm à?" Lúc bước vào thang máy anh tủm tỉm nói, đưa tay vuốt tóc cô.
     
  5. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    "Đâu có, thói quen rồi." Cô ngẩng đầu cười, giọng kéo dài, không phải cô cố ý làm bộ, chỉ là thói quen thôi.

    Thang máy mở ra, người đàn ông bước vào, trên vai đeo chiếc ba lô máy tính, nhìn thấy bọn họ liền gật đầu khẽ cười.

    Tuy vẫn còn sớm, nhưng người đi làm đã bắt đầu rục rịch, cửa thang máy liên tục đóng mở hai lần, người nào bước vào cũng cười tươi, nhưng tất thảy đều yên lặng, bước ra khỏi cửa là cuống cuồng vội vã.

    Cô thích nơi này hai năm rồi, những gương mặt ấy luân phiên nhau cứ mỗi ngày gặp lại gật đầu mỉm cười. Đôi lúc thời tiết dở tệ, khi gặp người quen có chút bối rối, nhiều lắm cũng chỉ nói vài ba câu xã giao vu vơ, "Mùa hè thế đấy, bảo có bão là có bão liền", hay "Gió to thật, nhiệt độ giảm xuống nhanh quá".

    Rồi cửa thang máy lại mở, ai về nhà nấy, chớp mắt đã biến mất, chẳng thấy bóng dáng đâu.

    Sau mỗi một cánh cửa là thế giới của riêng họ, chẳng còn ai quan tâm tới cuộc sống của cô, cô cũng chẳng cần quan tâm tới họ. Vậy có phải tốt không, một người muốn bước vào thế giới của người khác đâu phải dễ dàng, có những người dang rộng cánh cửa nhưng đối phương lại chẳng muốn bước vào, lại có người nghĩ nát óc cũng không vào được. Cô thích như hiện giờ, chẳng ai bắt ai phải bỏ ra quá nhiều thời gian và tình cảm, cô sống ở đây như cá gặp nước.

    Sáng sớm trời sương mù, chiếc xe nhỏ màu đen khẽ lăn bánh trong làn sương mờ ảo. Mỗi khi ở bên anh, cô chẳng bao giờ được lái xe, khó có được những lúc như thế này, anh ngồi ngay bên cạnh, ánh mắt lơ đễnh, nhưng cô chẳng có gan chạy xe nhanh, rất chuyên tâm chăm chú lái xe.

    Cô luôn sống thực với lòng mình, không bao giờ xấu hổ khi phải thừa nhận điều gì, nói thực cô có sợ anh đôi chút.

    Đã hai năm rồi, con người đâu phải là bàn gỗ đá, cũng có da, có thịt, có cảm xúc, Cố Chính Vinh đối với cô rất tốt, cô luôn ghi nhớ trong lòng.

    Chỉ có điều nhiều lúc thấy rối trí, không hiểu sao mình lại nghĩ anh ấy quá phức tạp đến vậy. Cô không tài nào hiểu được tại sao anh ấy lại không thấy chán ngấy mình, có đôi lúc trộm nghĩ, nếu như anh mãi chẳng nói lời chia tay vậy cô biết làm sao đây?

    Nghĩ rồi lại thấy buồn cười, Lăng Tiểu Manh mày bị thần kinh à? Lý do duy nhất khiến họ có thể tiếp tục duy trì đó chính là cô chưa hề nghĩ tới tương lai, chưa hề nghĩ tới chuyện cả đời. Thế nhưng thường thì vào đúng cái ngày khi đôi tình nhân bắt đầu bàn về chuyện thành gia lập thất, cũng chính là ngày người đàn ông ý thức được mối quan hệ này cần phải kết thúc.

    Hãy yên tâm, cô sẽ không nghĩ vậy đâu, cô cũng không yêu anh, hơn nữa sao cô có thể yêu anh được? Nếu thực sự yêu phải một người đàn ông đã có gia đình, riêng việc tưởng tượng cảnh anh ấy ở bên một người đàn bà khác cũng đủ khiến mình phát điên, lại chẳng thể đường đường chính chính, trong lòng chắc hẳn oán trách, hai người bên nhau sẽ như họp Quốc Cộng[1], gọi điện thoại thì như bí mật quân sự, sẽ mãi rơi vào vòng luẩn quẩn của sự đau khổ và cực kỳ đau khổ, những ngày tháng đó liệu có còn là con người?

    Vì thế tốt hơn hết là cô không nên yêu người đàn ông này, không yêu thì sẽ không nuôi hy vọng, chẳng nuôi hy vọng thì ngày ngày sẽ êm đềm như nước chảy, chẳng phải lo gọi điện thoại, bởi cô sẽ không gọi. Chẳng phải lo bí mật bị lộ, bởi từ trước tới giờ cô chưa hề nghĩ tới việc để cho bất cứ người nào biết. Càng không phải lo cô sẽ bị soán ngôi, bởi mối quan hệ này vốn chẳng có gì để cô phải tranh giành.

    Giành giật mà làm gì? Cô chẳng cần.
     
  6. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Càng nghĩ Lăng Tiểu Manh càng thấy an tâm, chiếc xe đã chạy tới con đường nhỏ phía trước quán ăn, từ sáng tới tối con đường này chỉ cần dùng một từ "yên tĩnh" để miêu tả, lúc này người không đông, quán còn chưa mở cửa, trên đường một dãy xe nối đuôi nhau thẳng tắp.

    Cố Chính Vinh tự mình đẩy cửa bước xuống, cô ngồi trong xe miệng mỉm cười vẫy tay chào, nhìn theo bóng dáng anh đang mở cửa xe. Nhất định cô phải đưa mắt tạm biệt anh, tự mình đi trước là việc chưa bao giờ xảy ra.

    Cửa xe mở rồi lại đóng, anh quay người trở lại, Lăng Tiểu Manh mơ hồ không hiểu, hạ cửa kính xe, cô lưỡng lự có lẽ nên xuống xe nghe dặn dò thì hơn.

    Cửa xe liền bị anh đóng lại, anh cúi đầu, trên con đường tĩnh mịch, gương mặt anh kề sát, dưới nắng sớm hơi thở nhẹ nhàng khẽ chạm vào gương mặt cô, cảm thấy nhột nhột.

    "Tiểu Manh."

    "Vâng?" Chẳng hiểu anh muốn nói điều gì, Lăng Tiểu Manh trố mắt ngạc nhiên.

    "Em lái xe chậm quá, thế này thì muộn mất, xuống đi, lên xe anh ngồi."

    Hả? Trời xanh mây trắng rõ ràng, nhưng sao cô thấy mình như bị sét đánh trúng.

    "Xuống xe đi." Chẳng buồn để ý cô đang ngây người, Cố Chính Vinh buông một câu rồi quay người đi thẳng về phía xe của mình.

    Đừng thế chứ? Cô vẫn luôn nhỏ nhẹ như vậy là vì đâu? Hàng ngày đến việc lái xe tới công ty cô cũng không dám là vì đâu? Đến một người bạn cũng không dám tìm là vì đâu? Nỗi khổ suốt hai năm trời, lẽ nào hôm nay anh đã hạ quyết tâm thiêu rụi tất cả?

    "Tiểu Manh?", thấy cô còn chưa chịu đi, Cố Chính Vinh ngoái đầu lại gọi.

    Đã quen vâng lời, Lăng Tiểu Manh xuống xe theo phản xạ, bước chân nhẹ như bấc, dưới đất là bóng của mình, không phải chứ? Mình còn toàn thây sao? Chẳng phải đã bị sét đánh cho tan xác rụng rời rồi sao?

    * * *

    [1] Quốc dân đảng và Cộng sản đảng.
     
  7. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Chương 3 - Tôi chỉ cần một góc nhỏ mà thôi
    Gió Tây Hồ khẽ lay cánh sen, nhiều người nhiều người lắm, ồn ào náo nhiệt, cô thấy sợ, dường như tất cả chỉ là phông nền đạo cụ, còn cô đứng ngay giữa sân khấu lẻ loi một mình, khán giả duy nhất tuy rất giữ thể diện cho cô nhưng cô biết diễn xuất của mình thật vụng về, chẳng biết phải tiếp tục thế nào.

    ******************
    Dọc đường, Lăng Tiểu Manh vắt óc nghĩ cho bằng được lý do chính đáng để Cố Chính Vinh cho mình xuống xe, vừa có thể bảo đảm tiếp tục cuộc sống bình lặng không chút ồn ào của mình, vừa không làm anh mất hứng.

    Nhưng khi ngẩng đầu lên cô đã thấy không xong, dải phân cách của chiếc cầu vượt đã ở ngay trước mắt, anh không đi con đường dốc quen thuộc mà lái xe đi thẳng, tốc độ rất nhanh, cô không kịp cất tiếng, liếc mắt nhìn vạch vôi trắng chia đường, chỗ rẽ lên dốc đã bị bỏ lại sau lưng, tít mãi xa chẳng nhìn thấy rõ.

    Lăng Tiểu Manh ngạc nhiên, cô quay đầu lại nhìn, tay chỉ ra phía ngoài, ấp úng như muốn nói điều gì.

    Tốt nhất nên hạn chế thắc mắc, tốt nhất là không hỏi nhưng cô chẳng hiểu gì cả...

    Vẫn còn sớm, xe cộ đi lại trên đại lộ trung tâm còn thưa thớt, tốc độ hạn chế là tám mươi kilomet một giờ nhưng ít nhất anh phải chạy hơn một trăm. Xe rất tốt, tốc độ nhanh như vậy nhưng chẳng hề có cảm giác gì, khoang xe yên tĩnh đến chút âm nhạc cũng chẳng có, Cố Chính Vinh đưa một tay ra, lòng bàn tay đặt sau gáy cô, ngón tay đặt trên một bên má rồi quay mặt cô nhìn thẳng về phía trước.

    "Ngồi yên."

    Ngồi yên rồi, nhưng trên mặt Lăng Tiểu Manh hiện rõ dấu hỏi to tướng.

    "Đại hội thường niên Jonh McCain hạn chế lắm, tới muộn là không được vào họp đâu. Ở đây cách đại lộ Long Đông còn rất xa, lúc qua sông hy vọng không bị tắc đường." Vẻ giải thích, dứt lời anh quay sang nhìn cô rồi mỉm cười.

    Ba chữ Jonh McCain dội vào trong tai, Lăng Tiểu Manh u mê hẳn, sắc mặt cứng đờ, vẻ đức hạnh chuẩn mực, nét mặt thứ một trăm lẻ một trước mặt Cố Chính Vinh của cô, nhưng trong lòng không đừng bắn pháo hoa bùm bùm.

    Đại hội thường niên Jonh McCain là cái gì? Kỳ họp thường niên Jonh McCain là thánh địa Maya của những nhà kiến trúc sư nội thất, một năm một lần, tập hợp những sáng tạo mới nhất những bậc thầy và kiến trúc sư hàng đầu trên thế giới, nhân vật truyền kỳ Jonh McCain người mà cô ngưỡng mộ nhất cũng đích thân tới tham dự. Đại hội thường niên Jonh McCain năm nay được tổ chức tại Trung Quốc, giới kiến trúc sư sôi sùng sục, kiếm được một suất dù bỏ ra ngàn vàng cũng khó được.

    Cô muốn đi lắm, muốn từ lâu rồi, nhưng trong giới dù gì cô cũng chỉ là người mới, lại còn bị liệt vào dạng chưa đủ tư cách để ngồi vào bàn, tác phẩm chỉ xuất hiện trong khu mua sắm của mình, lấy đâu tư cách để tới Đại hội Jonh McCain?

    Cố Chính Vinh vẫn lái xe rất nhanh, nhưng rất đúng luật. Lúc vượt xe phải nháy đèn trước, rồi tăng tốc, khi tốc độ lên cao ánh mắt luôn bình tĩnh, khi xe khác tranh đường bừa bãi tuy không nói gì, nhưng quyết không cho chen lên. Có đôi lúc hơi nguy hiểm, thực tình Lăng Tiểu Manh không bình tĩnh nổi, một tay túm lấy cửa xe, theo bản năng co rúm người lại, nhưng có co người thế nào thì chẳng phải vẫn ở trong xe đó sao? Báo hại Chính Vinh cười ha hả.

    Hai năm rồi, đã quen với việc hai người cùng lái xe về nhà, quen với việc cứ cách ngày anh lại tới đón mình rồi tới trước quán ăn lấy xe, quen với việc anh cười ha ha trong sương mờ, hôm nay Lăng Tiểu Manh lại thấy giọng cười ấy nghe thật khác thường, thấu tận tâm can, đến ánh mắt nhìn cũng không như trước.
     
  8. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Hội trường nằm trong nhà triển lãm mới xây trên đại lộ Long Đông, đó là khu đất mới, đường sá rộng rãi với tám làn đường. Lúc này chỉ trông thấy một chiếc xe đang phóng như bay, đến cả người đi lại cũng chẳng có một ai.
    Xa xa hai lá cờ của nhà triển lãm đang bay phấp phới, tay ôm tấm vé mời trước ngược cô nói: "Tới đây được rồi, cảm ơn anh đã đưa em đến, em tự đi cũng được".

    Cố Chính Vinh vốn đang bật xi nhan, vừa nghe thấy liền quay sang nhìn cô, lặng ngắt, tựa hồ nụ cười khi nãy không phải là của anh.

    Cảm giác mơ hồ đó lại xuất hiện, Lăng Tiểu Manh lập tức ngồi yên đúng vẻ đức hạnh chuẩn mực, dáng vẻ hoàn toàn phục tùng. Anh lại cười, rồi gật đầu, lái xe đỗ xuống bên đường, tiếng cửa xe đóng lại cùng với tiếng anh cất lên, "Ngoan, anh đi nhé".

    Lăng Tiểu Manh đứng bên đường vẫy tay chào anh, Cố Chính Vinh biết nếu không nhìn cho tới khi anh đi hẳn, cô nhất định sẽ không nhấc chân đi, anh đạp ga phóng đi.

    Chiếc xe chậm rãi lăn bánh, từ kính chiếu hậu Cố Chính Vinh trông thấy cô đang đứng bên đường, dáng vẻ thật mỏng manh, ánh nắng thật đẹp, chiếc áo phông trắng trơn cô mặc bỗng nhiên như phản quang, vầng hào quang lung linh huyền ảo.

    Ánh mặt trời thật sự quá đẹp, cảm giác có chút choáng váng, chân để trên bàn đạp bắt đầu nhấn ga thật mạnh, chiếc xe phản ứng rất nhanh, ngay lập tức bỏ lại tất cả phía sau không chút bóng dáng.

    Hai năm trời cô hết sức thận trọng, Lăng Tiểu Manh cũng có bản năng sinh tồn hệt như động vật, sáng sớm hôm nay rõ ràng cô nhận thấy Cố Chính Vinh có chút khác thường. Bình thường anh rất thích trêu cô, nhưng chưa bao giờ lấy chuyện lớn như thế này để đùa cả, đến ăn cơm cũng là địa điểm cố định, ngoài ông chủ ra chẳng có ai là người quen.

    Đừng trách cô suy nghĩ quá nhiều, còn nhớ lần bên nhau gần đây nhất, có một lần đột nhiên tâm trạng anh quá tốt, đưa cô đi giải khuây tận Hàng Châu, nói là giải khuây, thực ra cũng chỉ là lái xe vòng quanh Tây Hồ, sau đó dừng lại trước trung tâm mua sắm. Khiến cô vừa bước khỏi thang máy, những cửa hiệu bán đồ xa xỉ đã đập ngay vào mắt.

    Hai người họ ăn bận rất thoải mái, lại ngay giữa trưa, trong cửa hàng chẳng có ai, cô phục vụ cũng chẳng buồn chào hỏi, Lăng Tiểu Manh không mấy hứng thú với những thứ này liền kéo anh đi thẳng ra ngoài.

    Ngay khi vừa bước tới cửa bỗng có hai người bước lại, vừa nhìn thấy anh liền lập tức dừng bước rồi hân hoan chào hỏi, "Tổng giám đốc Cố, thật trùng hợp".

    Cô vốn dĩ đi rất chậm, đi cùng ít nhất phải cách anh ba bốn bước, lúc này cô phản ứng nhanh nhẹn khác thường, thoắt một cái đã cúi đầu ngắm trang sức, đứng trước bóng đèn sáng choang với bộ dạng hết sức chăm chú.

    Giữa hè, bên trong và bên ngoài cửa kính là hai thế giới, anh khẽ buông tay, cánh cửa khép lại, cửa hiệu bỗng yên lặng khác thường, đến nhạc làm nền cũng chẳng có, để tiết kiệm chăng? Hay cố tình tạo thêm áp lực? Sát khí rất mạnh, ánh mắt của cô bán hàng sắc lạnh, cô cảm giác thời gian trôi thật chậm.

    Dưới lớp kính những viên kim cương lấp lánh tới chói mắt, cô cứ nhìn, cứ nhìn cho tới khi thất thần.

    Đây là một trong những cửa hàng nữ trang danh tiếng nhất, có một bộ phim cô vốn yêu thích, cảnh mở đầu phim cũng chính là cửa hiệu này.

    Cô và Đổng Diệc Lỗi đều là sinh viên nghèo, sau này nói là công nhân viên chức nhưng kỳ thực chỉ là làm thuê. Ở Thượng Hải cũng có cửa hiệu này, nhưng họ chỉ dám nhìn qua kính những lúc đi trên đường, chưa một lần bước vào trong.

    Kể từ năm hai mươi tuổi cô luôn đeo chiếc nhẫn bạc ấy, thật đơn giản, một chiếc vòng chẳng có chút gì gọi là trang sức, nhưng vẫn thấy nó thật lung linh, hạnh phúc tột cùng, cô chưa từng ngưỡng mộ những thứ trang sức lấp lánh trên tay người khác.
     
  9. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Trong vô thức cô vừa nhìn vừa mân mê ngón giữa bàn tay trái, nó trống trơn, chẳng hề để lại một chút vết tích.

    Khi mới tháo ra còn để lại một đường tròn màu trắng, giờ tất cả đã biết mất, càng tốt, cô vẫn là Lăng Tiểu Manh, nguyên vẹn đứng ở đây, chân tay còn nguyên, chẳng thiếu ngón nào.

    Mãi lâu sau cô mới ngẩng đầu lên nhìn, anh đã đứng một mình ở hành lang, cũng chẳng gọi cô, lặng lẽ chờ đợi, không biết anh đã đợi bao lâu rồi.

    Lăng Tiểu Manh lập tức chạy lại, cũng chẳng hỏi vì sao anh không gọi cô, dù có như thế nào cũng phải nhận sai trước đã, là do cô chẳng nhanh tay nhanh mắt.

    Đó là giữa hè, trên mặt hồ lá sen lưa thưa, ven bờ dòng người qua lại hối hả. Cô không giỏi đi bộ, bước mấy bước là đã thấy khổ sở, nhưng thấy anh có vẻ rất hứng thú, nên chẳng dám nói.

    Cứ đi cho tới khi trăng thanh gió mát, sau cùng anh mới hỏi: "Có muốn ăn bột củ sen không?".

    Ăn hay không thế nào mà chẳng được, nhưng kỳ thực cô muốn ngồi xuống nghỉ chân một lúc liền lập tức gật đầu.

    Cô là người Triết Giang, rất hay ăn món này, nhưng hảo ngọt, ăn được một miếng liền bưng bát xin cô bán hàng cho thêm đường, giọng ngọt như mía lùi, "Cô ơi, cho con xin thêm một muôi đường được không ạ?", rồi cô ngẩng lên cố cười thật tươi.

    Cô trở về chỗ ngồi thì thấy anh đang nhìn mình sắc mặt nghiêm lại, cô có chút căng thẳng, "Sao vậy?".

    Một tay anh chìa ra, chiếc bát trước mặt đã không còn, giọng anh rất bình tĩnh, nhìn cô mặt không biến sắc nói, "Cảm ơn".

    Hả? Cô ngẩn người, "Của em mà...".

    "Thật à? Anh còn tưởng em biết anh thích ăn ngọt, thế nên mới cố ý...", giọng anh hơi kéo dài. Lăng Tiểu Manh liền gật đầu, "Vâng vâng, anh ăn đi, em ăn bát này".

    Bột củ sen pha loãng màu hồng nhạt, đựng trong bát tô thật đơn giản nhưng ăn vào có chút ngầy ngậy, nếu không gạt hạt bột nhỏ đi khi ăn còn cảm thấy được chút bột li ti, thật là một cảm giác rất kỳ diệu.

    Ngại quá lại phải xin thêm đường, Lăng Tiểu Manh vừa ăn vừa làu bàu, ngẩng đầu lên thấy anh ăn rất ít, tâm trạng có vẻ rất tốt, thất thần nhìn ra phía hồ nhìn nghiêng nét mặt thật thư thái, thấy cô đang nhìn mình anh quay đầu lại, đuôi mắt cong lên, miệng khẽ cười.

    Gió Tây Hồ khẽ lay cánh sen, nhiều người nhiều người lắm, ồn ào náo nhiệt, cô thấy sợ, dường như tất cả chỉ là phông nền đạo cụ, còn cô đứng ngay giữa sân khấu lẻ loi một mình, người khán giả duy nhất tuy rất giữ thể diện cho cô nhưng cô biết diễn xuất của mình thật vụng về, chẳng biết phải tiếp tục thế nào.

    Sau cùng vẫn bước ra từ gara, cách cửa hiệu bán đồ trang sức khi nãy một quãng, cuối cùng cũng không phải đi bộ nữa, như vừa được ân xá, cô phóng như bay vào trong thang máy, đến nơi mới phát hiện chỉ có mỗi mình, bấm nút mở cửa chờ nhưng mãi chẳng thấy anh tới.

    Không đợi được nữa, sợ rằng chắc lại do trước lúc ra mình không chịu để ý cô lại chạy ra đi tìm.

    Còn anh rất nhanh trí, đứng giữa sảnh gọi cô, cô bước tới liền trông thấy anh với nụ cười rạng rỡ, rồi hai tay đưa hộp quà màu xanh lên.

    Cô trân mắt đứng nhìn, anh có vẻ hững hờ nói: "Mở ra đi".
     
  10. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Khi mở ra là viên kim cương đầu tiên mà cả đời này cô có được trong tay, thật lung linh nhưng cũng thật lạnh lẽo, cô cố nghĩ xem không biết mình phải biểu lộ như thế nào, quá bất ngờ thế nên chẳng thể cười nổi.

    Màn diễn khi nãy cả hai cô phục vụ đều nhìn thấy tận mắt, lúc này trên mặt còn nguyên nụ cười nghiệp vụ, nhưng ánh mắt đã lộ rõ rằng họ biết thừa. Vào trong thang máy, Lăng Tiểu Manh lắp bắp, "Tại sao phải mua cái này cho em?".

    "Tại em ngoan." Anh cười, câu trả lời hết sức chuẩn xác, rồi đưa tay nhéo má cô.

    Tại em ngoan, sau này nghĩ lại, đúng là do lúc ở cửa hiệu trang sức cô phản ứng nhanh nhạy, hoặc là vì bát bột củ sen thêm đường khi ấy. Nói tóm lại, Lăng Tiểu Manh có thể khiến cho Cố Chính Vinh vui vẻ sảng khoái, suy cho cùng cũng chỉ một chữ "ngoan".

    Phân tích đâu đấy cô thấy lại càng phải ngoan hơn, đối nhân xử thế phải hết sức thận trọng, từ xưa tới nay chẳng bao giờ có ý kiến, sao sáng sớm hôm nay anh lại khẽ khàng chào cô rồi lên xe? Tuy không phải đi thị sát ở công ty nhưng chưa hề có chuyện bất thường như vậy.

    Dọc đường tới hội trường cô cứ nghĩ mãi, nhưng rốt cuộc cũng chẳng nghĩ được gì. Có điều vừa bước vào trong cô đã gặp ngay chuyện, chẳng còn thời giờ để nghĩ ngợi về việc đó.

    Thực ra chuyện cũng chẳng có gì đặc biệt. Sau hai năm chia tay, giờ cô lại gặp Đồng Diệc Lỗi, chẳng phải là mơ mà là người thật.

    Lâu như vậy, nhưng đôi khi nằm mơ cô vẫn thấy người đàn ông này.

    Trong giấc mơ của cô, Đổng Diệc Lỗi luôn là người thanh niên yếu gầy, dáng người cao, mặc chiếc áo sơ mi bình thường, áo dắt trong quần nghiêm chỉnh, thắt lưng thắt tận nút trong cùng.

    Anh gầy lắm, người cũng nhỏ, nhưng rất thích thể thao, chơi bóng rổ suốt nên cơ bắp săn chắc. Ngày trước anh thường cười cô bụng béo, còn mình chẳng có tẹo nào. Hại cô hè năm nào mỗi lần mặc áo ngắn một chút là lại thấy ngại khủng khiếp, lúc ngồi xuống hóp bụng cho thật nhỏ, rồi anh cười như nắc nẻ, nói cô càng muốn giấu thì càng lộ.

    Sau này bỗng cô sút cân trầm trọng, chẳng còn thấy bụng nữa, tới giờ cũng không béo lại, cũng có thể coi trong họa có phúc.

    Anh xuất hiện ở nhiều nơi khác nhau trong giấc mơ của cô, kéo tay cô đi mãi, cho tới khi chẳng còn đường nữa, cô chần chừ chẳng biết nên quay lại hay không, nhìn bốn bề tứ phía chỉ còn lại có một mình.

    Có những lúc anh lại đột nhiên xuất hiện, cô chẳng còn khách khí nữa, vung tay lên thật mạnh, một cái tát giáng thẳng vào mặt anh, rất mạnh, nhưng lần nào cũng chẳng phát thành tiếng, một cái bạt tai không thành tiếng.

    Hóa ra cô rất hận người này, hận tới mức phải dùng cách đơn giản nhất mà ầm ĩ nhất này mới có thể trút giận, tim cô bị giày vò đau đớn, không lúc nào nguôi.

    Tuy đã chia tay nhưng những công ty có quy mô tương tự ở Thượng Hải này rất ít, kiến trúc sư cũng chỉ ngần ấy con người, chỉ cần cô vẫn còn trong nghề việc gặp được Đổng Diệc Lỗi vốn hết sức dễ dàng.

    Nhưng hai năm trước anh đã cùng người mới ra nước ngoài, nghe nói không phải học thiết kế mà là quản lý.

    Đó cũng chỉ là chuyện cũ được mấy người nhiều chuyện không biết vô tình hay hữu ý bóng gió bên tai cô, lúc ấy tuy rằng cô tỏ vẻ rất bình tĩnh nhưng trong lòng như muốn gào lên: "Đi đi, đi đi, tốt nhất là đi luôn đừng bao giờ quay lại nữa, đừng để tôi gặp lại con người đó nữa".
     
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP