Mưa rơi đêm Giáng sinh

Sun Glare

Tân Sinh Viên
Thành viên thân thiết
Tham gia
26/6/2009
Bài viết
2.855





“Không ai nói dối vào đêm Giáng sinh”. Bởi vậy, tớ muốn được thành thật với ấy trong đêm hôm đó.



Sáng nay vừa ngang qua khu nhà A2, nó đã thấy hắn ngồi trầm ngâm trên ban công tầng 3. Lại bắt gặp cái dáng vẻ quen thuộc ấy. Nó đứng nhìn hắn rất lâu qua cặp kính trắng đến 4 đi-ốp của mình. Và rồi hắn ngừng thổi bài "Forever" giữa chừng, nhìn xuống sân kí túc xá. Nhưng hắn không nhìn thấy nó, không chủ định nhìn nó. Hắn chỉ ngơ ngác như một chú lạc đà đi nhầm đường, sau đó hắn lại tiếp tục bản nhạc dang dở của mình.


Sài Gòn lại mưa. Mưa như trút nước ào ạt xuống sân kí túc xá, khiến bao nhiêu những đôi bàn tay đang nắm lấy nhau lại càng nắm chặt hơn, kéo nhau đi tìm chỗ trú. Vậy mà bỗng dưng nó muốn ra ngoài. Nó nhớ hắn. Nhớ những lần trước mỗi khi trời mưa nó đều chạy xuống nhà A2 mua cho hắn vài cái bánh tiêu ăn cho ấm bụng. Nhưng nó biết, bây giờ chỉ cần nó đến gần, hắn sẽ dựng ngược lên như một con nhím rồi quát nạt nó, hoặc lẳng lặng đóng cửa phòng lại khi nhìn thấy cái dáng lùn tịt của nó trước cửa…


Mưa to quá! Bỗng dưng nó thèm được khóc.


Nó chạy ùa ra ngoài trời mưa.


Hắn


Ngày… tháng… năm…,


Sáng nay mình nhìn thấy nó chạy dưới sân kí túc xá. Trông nó gầy đi nhiều so với cái hồi mình và nó còn quen nhau. Mình không thể kìm lòng được khi biết nó đi qua, mình đã cúi xuống nhìn nó. Nhưng nó chạy biến luôn. Mình làm nó ghét và sợ từ khi nào cũng không biết nữa. Nhưng như thế lại tốt. Tốt cho mình. Mình không thể để chuyện này xảy ra một lần nữa. Có lẽ dần dần mình sẽ bỏ được thói quen nhớ nó vào mỗi buổi tối.


***





Nước mưa làm nó bị sổ mũi, khó thở. Nó không đến lớp được nhưng lại vẫn đến lớp võ đầy đủ, vì nó biết đây là cơ hội duy nhất để nó có thể đứng thật gần và nghe giọng nói của hắn. Vậy mà tối nay hắn không đến lớp võ. Mọi người nói hắn xin nghỉ học ở đây để chuyển sang Trung tâm Thể dục thể thao học, vì bên đó dạy chuyên nghiệp hơn. Chấm hết. Có lẽ hắn thực sự đã muốn tránh mặt nó.


Nó khóc. Khóc ngay khi đang còn trong lớp học. Khóc tức tưởi đến nhức cả mắt. Nó chỉ muốn hét to vào mặt hắn để biết tại sao hắn phải đối xử với nó như vậy. Tại sao ngay từ đầu hắn lại quan tâm và chăm sóc nó đến như thế, để nó hạnh phúc vì ảo tưởng tình cảm của hắn. Để rồi khi nó đang nuôi một giấc mơ tuyệt đẹp cho nó và hắn thì hắn lại dội một gáo nước lạnh vào lòng nó. Hóa ra hắn chưa bao giờ nghĩ đến nó dù chỉ một giây, một phút nào…


Nó cảm thấy mệt. Nó muốn làm điều gì đó nhưng nó không thể ngồi dậy được nữa. Nó quỵ xuống, ngất lịm.


Hắn


Ngày… tháng… năm…,


Mình không học ở lớp võ nữa. Mình không thể chịu được khi nhìn thấy nó mà phải giả vờ như xa lạ. Mà đáng ra ngay lúc đầu mình không nên thích nó. Mình cũng không biết điều gì đang diễn ra vào lúc này nữa, nhưng thực sự mình thấy mệt mỏi. Mình đã hứa rằng sẽ không bao giờ để tự bản thân nảy sinh tình cảm với ai, để mình có thể phụng sự Chúa toàn tâm toàn ý. Mình đã hứa với bố mẹ. Và tương lai của mình đã hoàn toàn được sắp đặt, mình không có đủ can đảm để vượt ra khỏi tương lai đó.


***​





Sáng nay nó tỉnh dậy khi trời bắt đầu nắng lên. Chỉ còn vài ngày nữa là đến Giáng sinh rồi vậy, mà Sài Gòn vẫn nắng và mưa đều đều. Nó cũng chẳng có cảm giác gì nhiều về một đêm Giáng sinh của mùa này nữa, dù trước đó nó đã nghĩ đến một buổi tối Giáng sinh lãng mạn cùng hắn. Mọi thứ tan biến, nó đã tự nhủ với lòng mình rằng hãy trở về với cuộc sống thật sự của nó. Không có hắn, không harmonica, không có lớp võ… Hắn chỉ là một kỉ niệm quá xa xôi, nó tin rằng rồi sẽ có một khi nào đó nhìn thấy hắn, nó có thể cười hồn nhiên như những ngày đầu tiên hắn và nó gặp nhau.


Vậy mà khi nó vừa lẩm nhẩm quyết tâm thì nó đụng ngay hắn trên đường đi học về. Hắn vẫn vậy, vẫn giữ cái nhìn tỉnh bơ ấy khi gặp nó. Hắn bước gần hơn về phía nó, đưa cho nó thứ gì đó rồi quay đầu đi ngay. Nó vẫn sững sờ và im lặng. Nó cảm thấy tim mình đang đập nhanh hơn một nhịp mất rồi. Nó hồi hộp mở gói quà mà hắn đưa lúc sáng cho nó. Làm sao hắn biết nó ao ước được tặng một chiếc đèn ở cửa hàng lưu niệm gần trường cho đêm Giáng sinh nhỉ. Lại còn có cả một đĩa phim mà Giáng sinh năm nào nó cũng phải xem đến vài lần nữa. Nó hạnh phúc nhìn ngắm những món quà của hắn rồi cẩn thận đọc đi đọc lại những gì hắn đã viết trong đó: “Đêm Giáng sinh ấy đi nhà thờ cùng tớ nhé. Vì như trong bộ phim "Love Actually" mà tớ biết ấy đã xem rất nhiều lần, có một câu rằng: “Không ai nói dối vào đêm Giáng sinh”. Bởi vậy tớ muốn được thành thật với ấy trong đêm hôm đó. Tớ sẽ đợi ấy ở cổng kí túc xá.


Lá thư của hắn làm nó vui hơn bất kì điều gì khác. Chỉ đêm mai thôi là nó sẽ được gặp hắn và ở bên cạnh hắn. Đêm nay có lẽ nó sẽ không thể nào ngủ được. Có một niềm hi vọng rất gần đang nhen nhóm trong tim nó.


Hắn


Ngày… tháng… năm…,


Mình nhìn thấy nó cứ ngẩn ngơ trước cửa hàng lưu niệm gần trường. Chắc nó thích chiếc đèn đó lắm. Mình cũng đã xem bộ phim mà lúc nào nó cũng ca ngợi tuyệt lắm, ý nghĩa lắm. Giáng sinh mà không xem phim đó thì thiệt thòi lắm. Mình đã khóc khi xem bộ phim ấy. Chính nó đã thôi thúc mình phải quyết định những điều mà mình đang do dự. Bỗng dưng mình nhớ nó và muốn được ở bên cạnh nó đêm Giáng sinh này. Chính bản thân mình phải kết thúc chuyện này, để trả về cho mình và nó những yêu thương hồn nhiên của những ngày đầu. Mình không muốn nó phải nghĩ đến mình trong vô số những câu hỏi băn khoăn mà không biết lý giải ra sao. Đây là lúc thích hợp nhất để nó có thể hiểu mình. Mình sợ nhìn nó ngẩn ngơ đứng ngoài trời mưa chỉ để nghĩ vẩn vơ xem điều gì đang diễn ra. Mình không muốn phải nhìn thấy nó nước mắt ngắn nước mắt dài ngồi trong sân bóng rổ, nhìn mình từ xa nữa. Đã đến lúc cần phải kết thúc. Để cả nó và mình có thể thảnh thơi khi nó không còn gặp lại mình nữa.


111130dsgiangsinh01.jpg


Đêm Giáng sinh. Bỗng dưng một cơn mưa như trút nước đổ xuống thành phố khiến cho không khí Noel trở nên chùng hẳn xuống. Không đứa nào trong phòng có ý định ra ngoài. Vậy mà nó vẫn cảm thấy vui sướng. Đêm Giáng sinh có mưa rơi, mọi điều xảy đến sẽ tốt lành vô cùng. Thành phố của nó sẽ trở nên trong trẻo và xinh đẹp hơn rất nhiều trong cơn mưa. Và nó biết dù trời có mưa to đến thế nào, hắn vẫn đang đợi nó ở cổng kí túc xá.


Nó cầm ô đi ra khỏi phòng khi trời vẫn còn rất dửng dưng đổ mưa, mặc kệ bao ánh mắt tiếc nuối và chán nản của mọi người. Sân kí túc vắng thật, nhưng đèn vẫn sáng lung linh, và vẫn có rất nhiều những con nhóc như nó vẫn không thể nào ở yên một chỗ trong đêm Noel này. Nó nhìn thấy hắn. Hắn vừa đứng núp bên trong cái ô rất to, vừa thỉnh thoảng nghển cổ ra ngoài ngóng nó. Nhìn thấy nó lụp xụp bước tới hắn không nhịn được cười. Để mặc cho nó vẫn đứng ngơ ngác, hắn kéo nó đi. Im lặng.


Giáo đường của nhà thờ vẫn đông nghịt người. Không còn một chỗ trống nào trong những hàng ghế xếp dài ở gian phòng chính.


- Sao lại phải tới đây? Tưởng ấy dẫn tớ đi chơi loanh quanh đâu chứ?


- Đừng nói gì cả. Chỉ cần đi theo tớ thôi.


Nó đành nín thinh để đi theo hắn vào phía sau của nhà thờ. Không có một câu đối thoại nào giữa hai đứa trong suốt khoảng thời gian ấy. Hắn tìm cho nó một chỗ ngồi, rồi bỏ lại mình nó ở đấy, hắn đi vào bên trong. Nhà thờ bắt đầu làm lễ. Nó vẫn im lặng và ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của hắn dù trong đầu nó bắt đầu loạn lên bởi quá nhiều những câu hỏi.


Nó bất ngờ khi nhìn thấy hắn mặc áo choàng trong buổi lễ cùng cha xứ. Hắn bê sách thánh ca cho vị cha xứ ấy với vẻ mặt nghiêm trang, rồi đứng về phía của đội hát lễ nhà thờ. Hắn không còn nhìn nó nữa mà chỉ chăm chú vào những bài thánh ca trước mặt mình. Hắn hoàn toàn trở thành một con người khác. Trông hắn đẹp như một vị thánh.


Nó ngạt thở và không hiểu bất cứ điều gì đang diễn ra xung quanh mình. Nó không muốn ở đây thêm một phút nào nữa để phải chứng kiến những điều đang diễn ra. Nó chạy ào ra ngoài. Trời vẫn còn mưa. Nó cũng không nhớ mình đã để chiếc ô ở đâu, nhưng khi ấy nó không còn quan tâm đến điều gì nữa. Nó muốn chạy khỏi đây, nhưng nó do dự bởi nó cần biết sự thật. Hắn đã hứa. Phải rồi, hắn đã hứa sẽ nói cho nó nghe sự thật. “Đêm Giáng sinh không ai được phép nói dối”. Nó kìm chân mình lại. Nó cố đứng đợi hắn bên ngoài. Mưa có vẻ như sắp tạnh. Nhưng thay vào đó là những cơn gió sau mưa lạnh đến tê tái. Chiếc áo khoác mỏng bên ngoài không thể khiến nó ấm lên.


Nó bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Bỗng dưng thấy mình thật bơ vơ giữa trời đất Sài Gòn, nơi mà nó đã cảm thấy thân thuộc đến từng hơi thở của những người nơi đây. Vậy mà ngay trong đêm Giáng sinh này, giữa biết bao nhiều người bên cạnh, nó lại thấy mình lẻ loi. Nó muốn khóc. Và nó khóc thật, khóc to hơn khi nó cảm thấy như có đôi bàn tay nào đó rất ấm chạm vào đôi vai đang run lên của mình.


Mặt nó nhem nhuốc vì nước mắt, trong khi hắn cứ cười và giữ thái độ điềm tĩnh, bình thản đến lạ lùng.


- Tớ xong việc rồi. Bây giờ tớ là của ấy. Ấy muốn tớ làm gì, đi đâu cũng được. – Hắn nói rồi lại cười.


- Của tớ?


- Ừ, của ấy chứ sao. Tớ đã hứa rồi mà…. Ôi! Trông ấy ngạc nhiên, tròn xoe cả mắt, dễ thương quá. – Hắn nói rồi cười ha ha, khoác vai nó kéo đi.


Chưa bao giờ nó thấy hắn có vẻ thoải mái, vui vẻ và tự do đến thế khi hắn ở bên cạnh nó. Sự khác lạ của hắn khiến nó chỉ biết im lặng đi theo hắn.


- Tớ sẽ thổi harmonica cho ấy nghe nhé. Ấy vẫn nói rằng chỉ thích nghe mỗi tớ thổi har thôi mà.


Nó gật đầu, nhưng vẫn không thể kìm lại câu hỏi mà ngay từ lúc đầu nó đã muốn hỏi hắn. Nó hạ giọng:


- Tất cả những điều ấy đang cố gắng làm là gì vậy?


- Đừng có hỏi nhiều. Đêm nay tớ sẽ không nói dối ấy điều gì cả. Yên tâm đi, ấy không hỏi rồi tớ cũng sẽ nói. Nhưng mà phải nghe nhạc cái đã. Biết chưa?


Hắn nói rồi lấy tay xoa xoa đầu nó ra bộ người lớn. Hắn lấy trong túi áo khoác chiếc kèn harmonica có vẻ đã cũ, nhưng rất đẹp. Nhìn tay hắn nhẹ nhàng xoa xoa cây kèn, rồi từ tốn đưa lên miệng thổi là có thể biết hắn yêu chiếc kèn ấy thế nào. Âm thanh của "The song from a secret garden" vang lên da diết cùng với tiếng gió đâu đây càng làm không khí chậm lại. Có những khoảng lặng trong tâm hồn cứ chực chờ để òa vỡ. Nó im lặng nghe những âm thanh say đắm đến sợ hãi ấy. Thực ra điều hắn sắp nói là gì? Nó cảm thấy tim mình đang đập rất nhanh. Tiếng nhạc vừa dứt cũng là khi hắn bắt đầu những âm thanh trầm ấm, nhìn về phía nó và nói như thủ thỉ, như kể chuyện, như tâm tình:


- Tớ rất thích ấy. Ngay từ lần đầu tiên khi tớ nhìn thấy ấy khệ nệ bê một chồng sách to tướng từ trên A6 xuống rồi va phải tớ, đã thế không xin lỗi, lại còn ngồi im nhăn nhó cái mặt. Tớ rất thích cái ánh mắt của ấy khi tớ đưa trả kính cho ấy. Sao lại có đôi mắt trong trẻo và ngốc nghếch đến thế nhỉ? Tớ rất thích ấy khi ấy chun chun cái mũi như muốn đánh nhau với tớ, khi tớ quát ấy vì ấy đứng tấn sai. Tớ thích ấy nhiều lắm, chỉ có ấy là người chăm chú nhất khi nghe tớ thổi harmonica, dù tớ biêt đôi khi ấy cũng không hiểu lắm... Ấy hồn nhiên như chính thành phố này. Buồn thì khóc, vui thì cười, như khi Sài Gòn hứng khởi thì nắng cho ra trò, nhưng hở ra một tý gì phật ý là lại mưa ngay lập tức. Mưa là mưa cho chán chê còn nắng thì không nơi nào bì kịp. Thành phố của chúng ta lạ ấy nhỉ. Nếu phải xa tớ sẽ nhớ Sài Gòn và nhớ ấy nhất.


- ...


- Tớ đang tỏ tình với ấy mà. Đêm nay tớ không nói dối ấy điều gì cả. Tớ đã học được điều đó trong bộ phim Giáng sinh mà ấy đã từng bảo tớ xem đấy. Nhưng chúng ta sẽ chỉ là một đôi hết đêm nay thôi nhé. Ngày mai, tớ sẽ rời khỏi thành phố này. Tớ sẽ đi rất lâu. Và khi tớ trở lại, có khi tớ đã quên mất ấy rồi, còn ấy biết đâu lại có một gia đình đề huề rồi cũng nên.


- Nói lung tung cái gì đấy hả? – Nó chỉ thốt lên được chừng ấy, rồi trâng trâng nhìn hắn. Nó chưa hiểu chuyện gì những mắt nó cay cay, sống mũi cũng cay cay, như bị ớt dính vào. Chỉ có hắn là vẫn nói, vẫn thì thầm:


- Tớ nói thật, nói nghiêm túc đấy. Ấy có muốn biết tại sao những ngày qua tớ lại phải như vậy với ấy không? Tớ không muốn đâu nhưng tự tớ ép tớ đấy chứ. Sự nghiệp cả đời và niềm say mê của tớ cũng như gia đình tớ là tớ sẽ trở thành một linh mục. Tớ đã phấn đấu suốt mười mấy năm qua cho điều đó. Ấy biết không, từ khi tớ sinh ra, số phận đã sắp sẵn tương lai cho tớ rồi. Và tớ hạnh phúc vì được giao trách nhiệm đó. Vậy mà tớ lại thích ấy. Tớ không được phép nghĩ đến chuyện tớ thích ấy đâu. Tớ và ấy sẽ không bao giờ có cơ hội để ở bên nhau, cũng giống như chị gái tớ đã đau khổ chia ly với mối tình sâu nặng của mình để trở thành một tu nữ. Tớ không có và cũng không muốn một sự lựa chọn nào khác. Chúa sẽ ở bên tớ. Vì chúa, tất cả tình yêu của tớ chỉ hướng về phía Chúa. Vậy nên, chỉ sau đêm nay thôi nhé. Ngày mai khi tiễn tớ đi, ấy đứng khóc, ấy nhớ phải mỉm cười đấy. Và ấy chính là một phần kí ức đẹp nhất trong đời thực của tớ.


- Trí Đức…


- Ấy ngốc nghếch chịu gọi tên tớ rồi. – Hắn vẫn nói và lấy tay lau những giọt nước mắt đang chảy dài trên mặt nó. Hắn cũng khóc. Nhưng hắn tin sự lựa chọn của hắn sẽ không bao giờ sai. Hắn phải tiếp tục con đường của hắn. Hắn sẽ ra nước ngoài học trở thành linh mục để đẩy nhanh tương lai của mình hơn. Hắn không muốn kéo dài những năm học đại học này nữa. Và hắn xa nó. Xa Sài Gòn.


- Cho tớ ôm ấy được không? – Nó nói rồi ôm lấy hắn. Nó khóc. Nó khóc vì nó sẽ phải xa hắn, và vì nó cảm thấy có lỗi. Nó đã trách hắn. Nó đã sai. - Tại sao ấy không nói với tớ ngay từ đầu? Như vậy tớ sẽ không ghét ấy, không tìm đủ mọi cách để phá ấy. Tớ sẽ vẫn đi mua bánh tiêu cho ấy ăn khi trời mưa và đi uống Pepsi với ấy ở ngoài sân bóng rổ khi ấy buồn. Ấy mới là kẻ ngốc. Tớ cũng rất thích ấy. Tớ sẽ không bao giờ quên ấy và đêm giáng sinh này đâu. Giáng sinh Sài Gòn mưa và lạnh, nhưng tớ cảm thấy ấm vì tớ được ở bên ấy... Ngày mai tớ sẽ đi tiễn ấy, được chứ?


Hắn nhìn nó, nhoẻn miệng cười rồi gật đầu. Mưa tạnh hẳn rồi và hình như lúc này người ta mới bắt đầu đổ ra đường phố nhiều. Tiếng cười nói lẫn vào trong những bản nhạc đêm giáng sinh, trầm ấm và ngân vang diệu kỳ.


Chỉ cần như vậy thôi., nó cảm nhận được tất cả những yêu thương và gần gụi còn lại trong cuộc sống của mình. Đôi khi điều đó chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, nhưng rồi sẽ sống mãi trong lòng những người ở lại hay ra đi. Nó vẫn biết cả nó và hắn sẽ không bao giờ quên được đêm Giáng sinh này, khi cùng nhau trải qua những cảm xúc chân thật nhất. Chính điều đó sẽ nuôi dưỡng những bước chân sau này của hai đứa. Dù có đi về phía nào thì mặt trời vẫn sáng lấp lánh và ấm áp…
 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:

Kieu trang

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
21/5/2011
Bài viết
420
vừa nghe the song from a secret garden cảm giác thật lạ cảm động thật và mình muốn nghe giọng nói cảu người ấy,muốn nói điều mà mình đang nghĩ nhưng sẽ không bao giờ nói
 
Top