Mùa hè xa xôi

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.528
Chương 21:
Gần đây rất hiếm khi mới có thể nhìn thấy Lục Tịch, không biết cô ấy đang bận gì nữa. Lẽ nào cô ấy thực lòng muốn cự tuyệt tôi mãi mãi? Trong lòng tôi cực kì khó chịu.
David và Holden đều là người Pháp, cũng là hai người bạn lâu năm tôi quen được nhờ công việc làm ăn, nếu đã gặp ở Thâm Quyến, lẽ ra nên làm một người chủ nhà chiêu đãi họ một bữa thật tử tế. Họ đều dẫn theo vợ, tôi vốn định hẹn Lục Tịch cùng tới, nhưng lại nghĩ trường hợp xã giao thế này cô ấy nhất định sẽ từ chối. Cho nên tôi gọi Trữ Hạo, bảo cậu ấy tìm hai người đẹp ở bộ phận q.uan h.ệ xã hội, như vậy nhìn bề ngoài cũng không đến mức quá xấu hổ.
Trữ Hạo đi toilet, lúc trở lại không biết là vô tâm hay cố ý, nói “Lục Tịch và Văn Bác đang ăn cơm ở ngay bên cạnh, hình như là chiêu đãi nhân viên.”
Lục Tịch và Hạ Văn Bác? Chiêu đãi nhân viên? Tôi cảm thấy rất khó có thể tiêu hóa tin tức này. Nói với Holden một câu, bảo Trữ Hạo tạm thời giúp tôi đón tiếp hai vị khách, tôi nhanh chân đến xem rốt cuộc Hạ Văn Bác đang giở trò gì?
Lục Tịch và Hạ Văn Bác ngồi cạnh nhau, Lục Tịch đang nhìn anh ta, tôi không nhìn rõ vẻ mặt lúc này của em, nhưng vẻ mặt của Hạ Văn Bác thì tôi rất rõ, che chở dịu dàng, yê thương ngưỡng mộ, say đắm, một người đàn ông chỉ khi đối diện với người mình yêu thì mới có dáng vẻ ấy. Lẽ nào Lục Tịch thực sự đã lựa chọn anh ta rồi? Lòng tôi vô cùng đau đớn.
Toi nghe thấy một vài âm thanh rất chói tai “Văn Bác và Lục Tịch định lúc nào mới mời chúng tôi ăn bánh kẹo đây?”
Hạ Văn Bác mỉm cười “Đừng ồn ào nữa, để Lục Tịch mất hứng, tôi sẽ “giết chết” mấy người đấy.”
“Thì ra Văn Bác cũng là một người sợ vợ sao?” Phía dưới có người cười ha ha
Lòng đau đớn đến chết lặng rồi. Lục Tịch, đây là lựa chọn của em sao?
Lúc người đàn ông không khống chế được mình thì luôn có xu hướng bạo lực, tôi vọt tới trước mặt Hạ Văn Bác, giơ tay lên tung thẳng một nắm đấm vào mặt anh ta, tôi không muốn nhìn thấy nụ cười đắc ý đó của anh ta nữa
Lục Tịch ở ngay trước mặt tôi, tôi muốn cướp cô ấy lại,, cố gắng lấy áo khoác rồi kéo cô ấy ra ngoài, không ngờ cô ấy lại chẳng phản kháng gì.
Hạ Văn Bác xông tới, xem ra anh ta muốn đòi lại một đấm ban nãy, khi đánh nhau đàn ông tất nhiên sẽ không thể để mất khí thế. Tôi đã phát điên rồi,không còn nể nang gì nữa, tất nhiên sẽ đem toàn sức lực ra chỉ cần có thể đem Lục Tịch về bên mình!
“Dừng tay!” Chúng tôi đều nghe thấy tiếng hét của Lục Tịch, không ai có thể không dừng tay, chúng tôi bây giờ chỉ hận không thể làm cho đối phương ngã sóng xoài xuống đất, được hành động như một người anh hùng một lần trước người con gái trong lòng, mặc dù anh hùng như vậy có đôi chút ấu trí và buồn cười.
Người xung quanh rất nhiều, dần dần chúng tôi bị họ bao vây, sau đó lại bị tách ra. Tôi nhìn anh ta đầy căm phẫn, anh ta cũng căm hận nhin tôi, giống như là kẻ thù không đội trời chung.
Chúng tôi cùng lúc hướng ánh mắt về phía Lục Tịch, lại cùng thu lại.
Sắc mặt Lục Tịch đã xám ngoét, cô ấy nhìn tôi rất sâu, dường như muốn trách mắng tôi thật nhiều
Tôi và Hạ Văn Bác đều đang chảy m.áu, anh ta bị nặng hơn tôi, Lục Tịch lấy khăn giấy giúp anh ta cầm m.áu, trong khoảnh khắc Lục Tịch đi về hướng anh ta, lòng tôi tràn ngập thất vọng,
Hja Văn Bác nắm lấy tay Lục Tịch, nhưng ánh mắt lại hướng về phía tôi “Lục Tịch, chúng ta đến bệnh viện đi!” Trong mắt anh ta tràn ngập phẫn nộ và coi thường.
ĐI ra khỏi nhà hàng, tôi đột nhiên nghĩ Thâm Quyến cách tôi xa như vậy, khuôn mặt của Lục Tịch giống như một đám mây dần nhạt nhòa trước mắt tôi, rồi lại sáng rõ lên sau đó biến thành hư không.
Trước đây, khi chưa gặp lại Lục Tịch tôi cũng chẳng cảm thấy đau khổ và sợ hãi thế này, khi đó trong lòng tôi vẫn còn hy vọng, vẫn còn trông chờ nhưng hiện tại khi được đối mặt thực sự rồi, hiện thực lại khiến tôi tuyệt vọng đến thế. Tôi phải làm gì đây?
Bất tri bất giác lại đi tới dưới lầu nhà Lục Tịch, tôi không dám đến làm phiền em, không thể làm gì khác là đứng dưới lầu tìm một vị trí có thể ngắm nhìn bóng dáng Lục Tịch. Lục Tịch, anh nên buông tay cho em đi tìm hạnh phúc của chính mình sao? Chẳng lẽ nên đặt hạnh phúc của anh vào bàn tay một người khác sao?
Trữ Hạo cẩn thận dò xét hỏi tôi “Vì sao lại động thủ với Hạ Văn Bác? Anh ta trông thế nhưng là một người tính tình rất tốt.” Xem ra Trữ Hạo và Văn Bác kia rất thân thiết. Tôi không nói gì, để kệ cậu ta đoán mò đi. Nếu không chẳng phải đã lãng phí trí thông minh của cậu ta rồi sao?
Rất lâu rồi chưa gặp Lục Tịch, tôi không dám đi tìm em, sợ em đưa ra lựa chọn cuối cùng là rời xa tôi. Thỉnh thoảng cũng gặp Mặc Mặc ở dưới lầu nhà em, c.ậu bé này nhìn càng lớn càng giống tôi, tôi có nên dùng c.ậu bé này làm cái cớ để giữ Lục Tịch lại không? Để sau cùng cô ấy phải nhượng bộ vì con, cuối cùng sẽ ở bên tôi. Tuy làm việc đúng là rất không rõ ràng, không cao thượng nhưng trước mặt người con gái tôi yêu, tôi làm sao có thể nghĩ đến những chuyện khác?
Lúc chơi cùng với mặc mặc mới phát hiện nó thực sự rất thiếu tình thương của một người cha, một đứa trẻ chưa đến bốn tuổi, đó là thời điểm ngây thơ hồn nhiên nhất, nhưng nó lại hiểu chuyện đến như vậy. Tôi bảo nó nên giống một đứa trẻ, học cách vui vẻ và cười tươi, đừng có cả ngày mong lớn nhanh. Nó nói “Không được, cháu phải lớn nhanh một chút, để bảo vệ Lục Tịch và bác Cầm.” Tôi không nói gì.
Dương Kiệt tới Thâm Quyến họp, tôi một mình đi tới hội trường đón nó. Vài năm nay tình cảm của anh em chúng tôi đã tốt lên rất nhiều, vừa là anh em vừa là bạn bè “Tới đây cũng không báo cho anh biết, nghe Trữ Hạo nói anh mới biết đấy.” Tôi vỗ vai nó.
“Anh bận rộn như vậy, em chỉ sợ làm lỡ cơ hội kiếm tiền của anh thôi.” Nó nói đùa như thế.
“Haha, cứ cho em nói đúng đi, trên người anh có mùi tiền không?” Tôi cố tình đứng sát vào nó
“Không có, không có, nhưng cả người lại có mùi nước hoa thơm mát nhẹ nhàng.” Nó đem hành lý bỏ cả vào cốp xe.
Lái xe tới nơi ở của tôi, Dương Kiệt có vẻ vô cùng kinh ngạc, “Anh mua nahf ở đây từ bao giờ thế?”
“Lâu rồi.” Từ lúc biết Lục Tịch ở Thâm Quyến đã bắt đầu lên kế hoạch, nhưng câu phía sau tôi không nói ra miệng. Dương Kiệt cũng giống tôi, là một người rất cố chấp với chuyện tình cảm, đến tận bây giờ nó vẫn chưa ngừng thương nhớ Lục Tịch.
Tham quan xong tòa biệt thự, dương Kiệt vô cùng xúc động “anh cũng là người vô cùng giỏi giang nha, ở nơi nào cũng có được một tòa thành của chính mình.” Ý trong lời nói của nó tôi hiểu, nhưng, trong tòa thành của tôi lúc này lại không hề có chủ!
Thấy tôi treo ảnh trong nhà, Dương Kiệt mỉm cười “Khi đó, chúng ta còn nông nổi quá!” Nó nói cho tôi nghe hay là nói cho chính nó nghe?
Dương Kiệt chỉ ở lại một đêm, trước khi đi, nó nói “Em đã xin đi Mỹ học ngành y, tháng sau phải đi rồi.” Tôi có dự cảm sau này nó sẽ không trở về nữa.
“Dương Kiệt…” Tôi không biết nên nói gì nữa.
Nó khoát khoát tay “tất cả em đều hiểu! Mong rằng chuyện của anh và Lục Tịch sẽ thành công. Rất nhiều năm nay chúng ta cũng chẳng vui vẻ gì, em muốn đi tìm một cơ hội mới, để chính mình trở nên hạnh phúc.”
Tôi còn có thể nói gì đây?
“Lần này đến Thâm Quyến họp vốn là sắp xếp cho người khác, nhưng em cố gắng hết sức mới đi được, chủ yếu là muốn trước khi ra nước ngoài được gặp Lục Tịch một lần, cho dù chỉ là một cái liếc mắt cũng được. Nhưng bây giờ em đã thay đổi ý định rồi, em không thể đi làm phiền cô ấy, sau này cô ấy sẽ là chị dâu em, anh nói xemd dúng không?” Dương Kiệt chờ đợi câu trả lời của tôi.
Nhưng tôi chẳng hề chắc chắn điều gì cả.
Lâu lắm rồi không gặp Lục Tịch, tuy mỗi ngày tan ca đều đi ngang qua khu nhà cô ấy đang ở.
Mặc Mặc ngày nào cũng chơi ở dưới sân, gần đyâ chúng tôi dường như đã trở thành những người bạn thân thiết. Tôi giống như một người cha dạy nó cách chơi những trò chơi của một c.ậu bé, nó rất thích. Người giúp việc cũng không còn phòng bị tôi cẩn thận như trước đây nữa, thỉnh thoảng chị kể với tôi chuyện của Lục Tịch.
Cô ấy dạo này dạ dày rất không tốt, cơ th.ể suy nhược, hơn nữa công việc rất bận, Lục Tịch như vậy khiến lòng tôi rất đau, rồi còn cảm thấy bất lực nữa.
Ngay sau khi kết thúc buổi họp sáng ở công ty, thư kí đã nói với tôi, có một cô gái họ Hạ tìm tôi, đã đợi nửa tiếng rồi. Cô gái họ Hạ ư? Tôi không có ấn tượng. “Cô ấy nói cô ấy tên là Hạ Văn Uyên.”
“Tiểu Uyên? Tại sao đột nhiên lại tới Thâm Quyến?” Tôi nhanh chân ra ngoài đón tiếp.
“Tổng giám đốc Dương bận bịu quá” Tiểu Uyên trước giờ luôn là người ăn ngay nói thẳng
“Không ngờ đột nhiên cô lại tới Thâm Quyến, đón tiếp không cẩn thận rồi.” Tôi tự tay rót trà cho cô, cô gái nhỏ này vẫn luôn là bạn thân nhất của Lục Tịch, không thể đắc tội được.
“Nếu anh lúc nào cũng như vậy, thì vợ anh cần gì phải đem con chạy theo người khác chứ?” Lại trêu tôi rồi, Lục Tịch còn tránh tôi như tránh tà, tôi lấy đâu ra vợ với con chứ?
“Nghe nói anh và Hạ Văn Bác đánh nhau hả?” Tại sao tôi lại quên mất cô nàng này là em ruột của Hạ Văn Bác nhỉ
Thấy tôi không nói gì, cô ấy nói tiếp “Vì Lục Tịch sao? Anh trai tôi chỉ cần gặp chuyện gì đó liên quan đến Lục Tịch thì sẽ không thể kiềm chế được, từ nhỏ đến lớn đều như vậy, cho tới bây giờ cũng chưa từng quan tâm tôi đến thế, chẳng biết ai mới là em gái ruột của anh ấy nữa?”
“Họ…” Tôi muốn hỏi Lục Tịch và Văn Bác rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“Họ chẳng có gì cả, từ bé đến lớn, Lục Tịch luôn coi Văn Bác là anh trai, hiểu không? Nếu như Lục Tịch với Văn Bác có gì gì đó thì đâu có đến lượt anh chứ.” Tiểu Uyên uống một ngụm trà “Wow, Phổ NHị thơm quá, chắc đắt lắm nhỉ?”
“KHông đắt, không đắt, nếu cô thích thì tí nữa có thể mang hết về.” Tôi nghe thấy tin này quả thực lòng như hoa nở, tảng đá lớn trong đầu bao lâu nay cuối cùng cũng rơi xuống rồi.
Đứng ở dưới lầu Tây Á chờ Lục Tịch, đây không phải lần đầu tiên, tôi muốn tìm Lục Tịch nói chuyện về con trai, nói chuyện tương lai của chúng tôi. Nhưng Lục Tịch vẫn không cho tôi cơ hội. Gọi điện thoại không nhận, điện thoại di động cũng tắt máy, không thể làm gì khác hơn là nhờ thư ký của em chuyển lời.
Tôi nghĩ với tính cách của Lục Tịch, nhất định sẽ không tới, đúng lúc tôi định đi thì em vội vàng xuống lầu.
“Rốt cuộc anh muốn gì chứ?” EM đi đến trước mặt tôi hỏi.
“Anh chỉ muốn nói chuyện với em.” Ngữ khí của tôi rất bình thản.
“Hình như giữa chúng ta chẳng có chuyện gì để nói cả.” Em luôn cự tuyệt không muốn nói chuyện với tôi.
“Ngược lại, hình như giữa chúng ta có nhiều chuyện dây dưa không rõ lắm.” Tôi cười cười, tình cảm bao năm như vậy, chờ đợi và kiếm tìm nhiều năm như vậy, còn có một đứa con trai nữa, chẳng lẽ lại không có chuyện để nói.
“Đó là mình anh nghĩ vậy. Bây giờ chúng ta ai đi đường nấy, nước sông không phạm nước giếng.” Từ tước đến giờ em lúc nào cũng rát quyết tuyệt.
“Không, anh nghĩ tất cả những chủ đề anh sẽ nói đều liên quan đến em, hơn nữa em tuyệt đối có hứng thú.” Tôi chắc chắn nói.
“Thế sao?” Lục Tịch hơi ngẩng đầu lên, em vẫn thanh nhã tú lệ như cũ
“Một c.ậu bé tên là Mặc Mặc, vừa vặn ba tuổi rưỡi, thế nào?” Tôi chắc chắn cô ấy sẽ thỏa hiệp.
“Được! Tôi-nói-chuyện-với-anh” Em nhấn mạnh từng từ một.
Tôi muốn tìm một nơi thật yên tĩnh để triệt để nói ra tình cảm của tôi với Lục Tịch, xin sự tha thứ của em.
Lục Tịch ngồi trong xe vẫn luôn im lặng, tôi chạy xe về phía biệt thự ở ngoại thành.
“Xuống xe thôi, ở đây tương đối yên tĩnh.” Tôi để xe vào gara, giúp em mở cửa xe. Trên mặt Lục Tịch lộ ra vẻ vô cùng kinh ngạc “Nơi này là dùng tiền anh kiếm được từ mua bán cổ phiếu của mấy năm qua, lúc đó chỉ định đầu tư, không ngờ bây giờ lại dùng đến.” Tôi giải thích. Đi vào phòng,t ôi hỏi Lục Tịch “Em uống gì?” Nhớ rằng trước đây em hay uống nước ép dưa hấu, tôi tiện tay lấy đưa cho em.
“Nước ép nho, cảm ơn.” Em lại nói
“Nhớ là trước đây em uống nước ép dưa hấu mà.” Tôi nhắc nhở
“Đó là trước đây” Em dường như muốn ám chỉ chúng tôi đã thay đổi rồi. Lục Tịch, em cũng thay đổi rồi sao. Vậy anh phải làm sao đây?
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.528
Chương 22:
Cùng Lục Tịch ngồi xuống ghế, em vẫn không chịu mở miệng. Kỳ thực tôi vẫn luôn mong đợi em là người mở lời trước tôi rất mong chính em nói với tôi rằng Mặc Mặc là con của chúng tôi.
Xem ra Lục Tịch cũng không định nói, chỉ còn cách tôi lật ra trọng tâm câu chuyện mà thôi.
Tôi thở dài nói “Thực ra anh từ lâu đã biết Mặc Mặc là con trai của chúng ta.” Tôi nói như vậy chỉ là muốn xem Lục Tịch có phản ứng thế nào, nhưng dường như em rất bình tĩnh, chỉ cười nhạt hỏi lại tôi “Như thế thì sao?” Đúng vậy, kể cả Mặc Mặc là con của chúng tôi, tôi là cha ruột của nó thì có làm sao? Tôi không thể cướp Mặc Mặc từ tay Lục Tịch đi được, bất kể là vì Mặc Mặc hay vẫn là vì Lục Tịch.
“Lục Tịch, tiếp nhận anh đi, cũng là cho con một gia đình hoàn chỉnh.” Đó cũng làm tâm nguyện từ trước đến nay của tôi, ngày nào tôi cũng cầu nguyện Lục Tịch có thể tha thứ cho tôi, tiếp nhận tôi.
Nhưng Lục Tịch cũng chẳng hề suy xét đến lời thỉnh cầu của tôi, em bình tĩnh nhìn tôi nói “Từ lúc sinh ra đến giờ nó vẫn lớn lên trong một gia đình không có cha, không tốt sao? Có thể không có một gia đình hoàn chỉnh nhưng vẫn có được một tình yêu thương hoàn chỉnh. Tôi sẽ yêu con trai của tôi gấp bội, không để nó chịu bất cứ oan khuất nào, cố gắng để nó hạnh phúc vui vẻ hơn cả những đứa trẻ được sinh ra trong gia đình hoàn chỉnh.” Xem ra Lục Tịch không có ý muốn tiếp nhận lời đề nghị của tôi.
Tôi không biết tại sao sự cố chấp của cô ấy lại kiên trì đến vậy, tôi đã bày tỏ thành ý của tôi rồi. Lục Tịch, mong em hãy suy nghĩ kĩ về lời đề nghị của anh! Tôi định tiếp tục thuyết phục em “Em có từng hỏi qua Mặc Mặc chưa? RỐt cuộc là nó muốn một gia đình như thế nào?”
Ngữ khí của Lục Tịch trở nên nghiêm khắc, tôi biết em với chuyện quá khứ đã qua không cách nào quên được “Nó chẳng thể nào lựa chọn gia đình cho mình, đây là số phận của nó! Cũng giống như tôi chẳng thể nào lựa chọn tuổi trẻ của mình, tình yêu của mình vậy.”
Tuổi trẻ và tình yêu của Lục Tịch cũng chính là tuổi trẻ và tình yêu của tôi, số phận đã sắp đặt chúng tôi gặp nhau, tôi bất tri bất giác đã yêu thương Lục Tịch, và cũng bất tri bất giác làm hại cô ấy.
“Có lẽ em cảm thấy rất thất vọng với tuổi trẻ và tình yêu của mình, đó cũng là do anh tạo thành, nhưng như thế thì liên quan gì đến con trẻ? Nó còn nhỏ, nó vô tội.” Tôi không muốn lấy Mặc Mặc làm nguyên nhân để bắt ép em làm bất cứ chuyện gì cả, tôi cố gắng dùng chính bản thân mình để làm em hồi tâm chuyển ý, tiếp nhận tôi.
“Đúng vậy, trên thế giới này có ai là không vô tội chứ?” Lục Tịch hỏi lại tôi.
Lục Tịch, thông minh như em, lương thiện như em, làm sao lại không thể cho anh thêm một cơ hội nữa chứ? Em có biêt rằng anh luôn yêu thương em, không vì gì cả, chỉ vì anh yêu em mà thôi.
“Lục Tịch, anh yêu em và cũng không muốn dùng con trai để ràng buộc em.” Tôi nói ra suy nghĩ trong lòng mình.
Lục Tịch không nhìn tôi, chỉ hỏi “Dương Tuấn, tôi còn có thể tin vào tình yêu của anh không?”
Ông trời ơi, tôi nên trả lời thế nào đây?
Một lúc sau, Lục Tịch lại nói tiếp “Dương Tuấn, tôi rất yêu con trai tôi, tôi sẽ tìm mọi cách để nó được sống trong một hoàn cảnh tốt nhất, có lẽ tôi cũng sẽ suy xét tìm cho nó một gia đình hoàn chỉnh, nhưng không phải là lúc này. Tin tôi đi, tôi còn yêu nó hơn bất cứ người nào.”

Chúng ta cũng không còn trẻ nữa, cuộc sống hiện tại đều rất mệt mỏi, trong lòng lúc nào cũng tràn ngập buồn bã. Có một số việc anh cũng biết đó, đã qua rồi thì thôi đi, ngày này qua ngày khác, chúng ta cũng không còn là chúng ta của trước đây nữa, tôi tha thứ cho anh cũng được, không tha thứ cũng được, tất cả đều không có ý nghĩa gì nữa. Có lẽ anh nên đi tìm một cuộc sống mới cho mình, sau này anh kết hôn, rồi anh sẽ có đứa con của chính mình.”
“Không!” Lục Tịch, theo như lời em nói, đã trải qua bao nhiêu biến cố, anh đã chìmd dắm trong tình yêu của em rồi, trừ em ra, anh không còn có thể đến với ai được nữa, em chính là ước mơ và hạnh phúc của anh, em có biết những điều này không mà còn cố chấp cự tuyệt anh? “Vì sao? Lục Tịch, vì sao em lại cố chấp quá như vậy?”
“Em cũng muốn cho con nhiều tình yêu hơn, em cũng muốn cho con một gia đình hoàn chỉnh, cũng muốn yêu và được yêu? Nhiều năm như vậy, em không thể tiếp nhận người khác, thì chứng tỏ em vẫn chưa tìm được người nào thích hợp hơn anh, nhưng vì sao em lại không chấp nhận anh?” Trong lòng tôi ngập tràn khổ sở và bất đắc dĩ.
“Anh sẽ không tranh con trai với em, em yêu nó, anh cũng yêu nó, không chỉ bởi vì nó là con của anh mà còn vì nó là con của em, em yêu nó mà anh lại yêu em, cho nên anh cũng yêu nó.”
Nói hết những lời trong lòng ra, bỗng chốc cảm thấy rất nhẹ nhàng. Lục Tịch chỉ trầm tư nhìn tôi, không nói gì, hai người đều rơi vào trầm mặc.
Lúc Lục Tịch phải đi về bên ngoài đúng lúc đổ cơn mưa lớn, xem ra ông trời đang thương tôi, giúp tôi giữ em lại lâu một chút.
Lục Tịch nhìn ra ngoài cửa sổ, hạt mưa rơi xuống mặt đất tạo thành một vòng nước tròn tròn, Lục Tịch nhẹ giọng nói “Dương Tuấn, quên hết chuyện trước đây đi, tôi chỉ muốn nói một điều, tôi không phải là người phù hợp nhất với anh.” Em đang nói cho tôi nghe hay cho chính mình nghe?
“Tình cảm như nước uống, nóng hay lạnh chỉ có người uống mới biết được.” Tôi cũng nhìn ra hạt mưa ngoài cửa sổ, thực sự mưa rất to. Tôi cũng biết trong số những người phụ nữ mà tôi có, Lục Tịch không phải là người xinh đẹp nhất, cũng không phải dịu dàng nhất, cái gì cũng không phải… Nhưng em lại là người tôi yêu nhất! Lần nào cũng là em!
Đối mặt với một cô gái như vậy, tôi còn biết nói gì?
Lúc mưa đã tạnh, tôi đưa Lục Tịch trở về. Vì mưa quá lớn cho nên con đường duy nhất vào thành phố đã bị ngập nước, không thể làm gì hơn là chờ nước rút hết mới có thể đi được. Chúng tôi đành phải quay lại đi về phía biệt thự.
Lục Tịch gọi điện thông báo cho Hạ Văn Bác, tôi cẩn thận nghe câu chuyện của họ, trong giọng nói bình thản lộ ra vẻ yêu mến nồng đậm, may là Lục Tịch cũng rất chậm trễ với anh ta, bằng không, tôi từ lâu đã hết cơ hội rồi. Xem ra ông trời đối với tôi thật không tệ.
Nói chuyện điện thoại xong, dạ dày của Lục Tịch kêu lên ầm ĩ, em đói rồi sao?
May là ở gần nơi ở của chúng tôi có một nhà hàng khá ngon, tôi đưa Lục Tịch đi ăn cơm, em ăn khá ngon lành. Đây là lần đầu tiên kể từ khi chúng tôi gặp mặt mà cùng nhau ăn cơm ngon lành như vậy, tôi rất quý trọng cơ hội này, ngắm em ăn cơm cũng là một loại hưởng thụ.
Ăn xong cơm lúc trở về, phát hiện sắc mặt Lục Tịch có vẻ không tốt, hỏi em làm sao vậy, em chỉ nói dạ dày khó chịu. Nhìn tháy trán em rịn cả mồ hôi, tôi hơi sờ sợ. Lục Tịch, em ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì nha!
Trong nhà không có thuốc dạ dày, ở gần đây cũng không có bệnh viện,, làm sao bây giờ? Tôi nhớ ra ở gần đây có một hiệu thuốc gia đình nhỏ, nhanh chóng khởi động xe đi mua thuốc.
Cho Lục Tịch uống thuốc xong, thấy em vẫn không dễ chịu hơn, trong lòng tôi rất sốt ruột
Làm thế nào mới tốt đây? Tôi nhấc đầu Lục Tịch đặt lên đùi mình, dùng hai tay khẽ xoa xoa dạ dày em, tuy là không thể giảm đau, nhưng như vậy chí ít cũng làm em thoải mái hơn.
Có lẽ xoa như vậy cũng có chút ít tác dụng, hô hấp của Lục Tịch dần dần bình ổn, không ngờ em lại đang ngủ.
Nhìn hàng mày nhíu chặt của em dần thả lỏng, trong miệng lại còn nói mơ khe khẽ, tâm tình của tôi cũng khá hơn
“Dương Tuấn…” Tôi nghe thấy em gọi tên tôi. Đang nói mơ gì thế? Lục Tịch, rất vui vì trong giấc mơ của em có tôi.
“Anh yêu em, Lục Tịch!” Tôi khẽ hôn lên môi em, chỉ muốn cảm nhận sự ngọt ngào của em. Nhưng tôi chẳng thể nào bắt ép d.ục vọng mình ngừng lại.
Nụ hôn kia dần trở nên sâu sắc hơn, bắt đầu cảm nhận được sự đáp trả của Lục Tịch, cơ th.ể tôi giống như vùng đất khô hạn rất lâu mới được tưới nước, d.ục vọng của cơ th.ể không ngừng thức tỉnh, càng ngày càng nảy nở mạnh hơn.
Tôi ôm Lục Tịch vào phòng ngủ, dây dưa điên cuồng với em, tôi cũng cảm nhận được d.ục vọng và cổ vũ của em. Em gọi tên tôi.
Lục Tịch, anh thực sự rất yêu em!
Lúc một người bị kích động quá mức thì sẽ chẳng cách nào đi vào giấc ngủ. Tôi ôm lấy cơ th.ể Lục Tịch, im lặng ngắm nhìn em, đem nỗi nhớ nhung bốn năm dài đằng đẵng thể hiện cả ra
Sáng sớm lúc thức dậy, Lục Tịch ngủ rất say, xem ra dạ dày của em đã không còn vấn đề gì nữa rồi. Nghe người ta bảo, lúc bị đau dạ dày thì nên ăn cháo là tốt nhất.
Nếu đã không ngủ được vậy thì dậy nấu cháo cho Lục Tịch luôn đi.
Các dụng cụ nấu ăn không hề nghe lời sai bảo của tôi, leng keng va chạm vào nhau, cho gạo vào nồi đun nửa giờ, nghĩ là được rồi, nếm thử một miếng,, cũng không khó nuốt lắm. Haha, có thể gọi Lục Tịch dậy ăn được rồi.
Lúc tôi vào phòng, cả người Lục Tịch đang cuộn trong chiếc chăn, chăm chú nhìn bức ảnh đầu gi.ường, một góc của chiếc chăn đã tuột ra khỏi người em. Tôi cảm thấy miệng lưỡi khô nóng, có người đàn ông nào chịu đựng được thử thách như vậy?
“Mặc quần áo rồi ra ăn nhanh nào!” Tôi cố gắng không nhìn vào em.
Thấy cháo và dưa muối đặt trên bàn, Lục Tịch hơi ngạc nhiên, có lẽ em cho rằng tôi sẽ không chuẩn bị những thứ này
“Đêm qua em bị đau dạ dày, bây giờ ăn một chút cháo sẽ thấy dễ chịu hơn.” Tôi giúp em múc một bát cháo.
“Anh làm sao?” Em hỏi
“Đúng thế, lần đầu tiên làm, cũng chẳng biết có ăn được hay không?” Lục Tịch do dự một chút mới ăn thử một miếng, tôi cảm thấy hơi căng thẳng, chờ em nhận xét có ngon không. Thấy em buông bát xuống tôi vội hỏi “Thế nào?”
“Không ngon lắm.” Em nhún nhún vai, làm ra vẻ mặt không thể chịu nổi. Nhưng em vẫn định ăn tiếp miếng thứ hai, tôi vội ngăn lại “Bỏ đi, ra ngoài ăn. Anh biết có một nơi bán đồ ăn sáng khá ngon.”
“Quá lãng phí, cho thêm nước, đun lên một chút là được rồi.” Lục Tịch tiến thẳng vào phòng bếp.
Tôi muốn nói với em chuyện đêm qua, có lẽ do tôi phải kìm nén lâu lắm rồi, lúc đó tôi không thể kiềm chế được d.ục vọng của mình, cũng muốn nói với em rằng vì tôi quá yêu em cho nên mới… Nhưng Lục Tịch vẫn không cho tôi cơ hội nói chuyện, em vẫn quay lưng về phía tôi nấu cháo.
Thoạt nhìn em giống như một cô dâu nhỏ đang nấu bữa ăn sáng cho chồng.
“Lục Tịch, em biết không?Đây là buổi sáng vui vẻ nhất trong mấy năm qua của anh.” Tôi nói nhỏ, tôi vô cùng mong em cảm nhận được nỗi niềm của mình.
Công ty mới sáng sớm đã gọi cho tôi rất nhiều lần, một đống công việc chất cao đang chờ tôi. Tôi cảm tháy khó chịu với những việc đã quấy rối buổi sáng tươi đẹp của tôi và Lục Tịch, lẽ nào công ty hết người rồi sao? Đem công việ giao hết cho Trữ Hạo và mấy người phó tổng kia.
Lúc đưa Lục Tịch về công ty, thấy em vội vã lên lầu, tôi cảm thấy rất vui, giống như một người chồng đưa vợ yêu đi làm vậy, tôi vô cùng hy vọng tôi và Lục Tịch cũng như những cặp vợ chồng bình thường khác.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.528
Chương 23

Lục Tịch chỉ biết chờ đợi ở bên ngoài, cô cảm thấy sức lực của mình cứ dần dần tan biến hết, cô chẳng thể chịu đựng thêm nữa.
Tâm trạng Dương Tuấn gần đây không tệ bởi vì anh có thể thường xuyên gặp Lục Tịch, đó đương nhiên cũng phải cảm ơn tên quỷ nhỏ Mặc Mặc kia, thật không hổ là con trai của anh, nhỏ như vậy đã biết chế tạo cơ hội cho cha.
Gần đây, thái độ của Lục Tịch khá tốt, nhưng không được rõ ràng lắm, nhìn chiếc nhẫn đắt tiền trong chiếc hộp mở một nửa đặt trên mặt bàn Dương Tuấn vẫn cảm thấy rất sốt ruột, đến lúc nào mới có thể đeo chiếc nhẫn này vào tay Lục Tịch đây?
Vài ngày sau là tiệc đại thọ tuổi 90 của ông lão Lâm Trường Quang,với địa vị của ông ta ở Thâm Quyến mà nói, đương nhiên là phải tổ chức một bữa tiệc đại thọ thật hoành tráng, Trình Tử Chấp và Hứa Tự Tại đều từ Bắc Kinh chạy đến đây mừng đại thọ cho ông ta, Trình Vận Chấp cũng theo tới, cô nàng còn thuận tiện đến thăm Trữ Hạo nữa.
Dương Tuấn đương nhiên cũng muốn đến tham gia, nhưng anh lại không có bạn gái, mời Lục Tịch, Lục Tịch nói đã có hẹn trước rồi. Dương Tuấn chẳng thể làm gì hơn là tạm thời tìm một cô gái ghép vào cho đủ.
Lâm Trường Quang quả nhiên là một nhân vật không thể xem thường trong giới kinh doanh, những khách mời xuất hiện trong bữa tiệc mừng thọ không phải là nhân vật nổi danh trong giới chính trị thì cũng là nhân sĩ nổi danh trong giới thương gia. Vợ chồng Trình Tử Chấp lãnh trách nhiệm tiếp đón khách mời.
Lúc Hứa Tự Tại nhìn thấy Lục Tịch khoác tay Hạ Văn Bác cùng nhau bước vào bàn tiệc thì cảm thấy rất bất ngờ. Cô nhớ rất rõ năm đó là Dương Tuấn và Lục Tịch cùng đến tham dự hôn lễ của họ. Hứa Tự tại còn chưa kịp chào hỏi, Lâm Trường Quang đã đi tới “Lục Tịch, Văn Bác, lâu quá không gặp!” Ông lão họ Lâm bắt tay họ, rất thân thiết, cũng rất thoải mái “Ông Lâm, ngài đúng là tuổi cao chí càng cao nha, phong thái vẫn giống hệt năm đó!” Hạ văn Bác nói.
Lục Tịch tặng cho ông ta món quà đã chuẩn bị từ trước “Kính chúc ông Lâm phúc như Đông Hải, thọ tỉ Nam Sơn!”
Ông Lâm đón nhận món quà, thuận tay đưa cho cháu ngoại mình “Tự Tại, mau tới chào hỏi Lục Tịch và Văn Bác một chút đi.” Ông giới thiệu.
Lục Tịch đương nhiên vẫn còn nhớ Hứa Tự Tại và Trình Tử Chấp, hôn lễ của họ năm đó cô cũng tham gia.
“CHúng ta quen nhau từ trước rồi phải không? Lục Tịch” Hứa Tự Tại cười nói.
“Đúng vậy, chúng ta gặp nhau mấy năm trước rồi.” Lục Tịch nhàn nhạt nói.
Dương Tuấn cũng nhìn thấy Lục Tịch và Hạ Văn Bác, anh không đi tới chào hỏi, chỉ đứng từ xa nhìn, cho đến tận khi họ lặng lẽ rời khỏi bữa tiệc. Thì ra Lục Tịch từ chối lời mời của anh là vì đã cùng Hạ Văn Bác đến tham gia tiệc đại thọ này rồi! Tâm trạng Dương Tuấn có chút chua xót.
Dương Tuấn vẫn đứng ở dưới lầu nhà Lục Tịch chờ Mặc Mặc xuống dưới sân chơi, anh thâm thiết với Mặc Mặc đến nỗi đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nó. Mặc Mặc càng ngày càng ngưỡng mộ anh, thậm chí còn học theo kiểu nói, kiểu làm việc của anh.
Gần đây công việc của Lục Tịch rất bận rộn, có rất nhiều chuyện đều quên mất, ví dụ như bà dì cả rất lâu rồi không ghé thăm, dạ dày cũng thỉnh thoảng cuộn trào, buồn nôn, nôn ra…Đối với một người đã từng có con như cô mà nói, cô rất hiểu ý nghĩa của những điều bất thường đó. Lần trước qua đêm ở chỗ Dương Tuấn, bọn họ cũng chẳng áp dụng bất cứ biện pháp tránh thai nào.
“Bác sĩ, tôi đã có một đứa con trai rồi,không muốn có thêm nữa!” Lục Tịch trước giờ làm việc gì cũng luôn thẳng thắn, nhanh chóng.
“Cô hãy suy nghĩ thêm nữa đi, cuối tuần quay lại đây sắp xếp tiến hành phẫu thuật!” Bác sĩ còn nói thêm “Miễn cho sau này lại hối hận”
Lục Tịch cầm tờ xét nghiệm đi ra khỏi phòng khám, cô nhớ tới lần mang thai bốn năm về trước, cũng chỉ có một thân một mình, sau khi nghe được tin mình có thai cũng chẳng hề không vui mà chỉ cảm thấy lo lắng và tự hào, xem ra tình hình hiện tại và bốn năm trước cũng chẳng khác biệt nhau là mấy. Cô chỉ lo theo đuổi suy nghĩ của chính mình, không nhìn thấy Hứa Tự Tại cũng bước vào trong phòng khám sản khoa này.
“Bác sĩ La, cô Lục Tịch vừa nãy kia có chuyện gì vậy?” Cô rất quen thân với vị bác sĩ này, là Trữ hạo giới thiệu cho cô, trong khoảng thời gian ở Thâm Quyến này đều là vị bác sĩ này chăm sóc và làm các kiểm tra cần thiết cho cô.
“Có thai và định phá!” Bác sĩ nói ngắn gọn.
“Cái gì?” Hứa tự Tại mất cả nửa ngày để tiêu hóa tin tức này, khoan đã, có thai ư?
Hứa Tự Tại rất nhanh chóng chuyển tin tức này đến cho ông chồng thân yêu của mình “Anh đoán xem em gặp ai ở phòng khám?… Là Lục Tịch đó, bạn gái trước kia của Dương Tuấn ấy, cô ấy cũng mang thai rồi, nhưng không ngờ lại muốn phá bỏ.” Âm lượng quá lớn đến mức Dương Tuấn đang ngồi bên cạnh Trình Tử Chấp bàn công việc cũng nghe thấy, hơn nữa lại còn vô cùng rõ ràng từng câu từng chữ.
Thấy sắc mặt Dương Tuấn chuyển thành tái nhợt, Trình Tử Chấp nhanh chóng ngắt lời “Bọn anh đang bận, không có thời gian nghe em nói linh tinh, đợi lát nữa làm xong việc anh sẽ đến đón em.”
Dương Tuấn đâu còn tâm trạng bàn chuyện công việc, anh nhanh chóng chộp lấy chùm chìa khóa xe, lái thẳng đến công ty của Lục Tịch.
Dương Tuấn ở trên đường gọi điện thoại cho Lục Tịch “Em xuống dưới chờ anh đi, anh có chuyện qan trọng muốn nói.”
Lúc Dương Tuấn lái xe đến Tây Á, Lục Tịch đã ở dưới lầu chờ anh rồi. Thật hiếm khi thấy cô tích cực đến vậy.
Lên xe của Dương Tuấn, hai người cũng chẳng biết nên đi đâu, cũng chẳng biết nên mở miệng nói chuyện đứa con thế nào. Dương Tuấn đem mấy lời nói đã tập luyện kĩ càng ngàn lần trong đầu nuốt vào bên trong, anh không muốn làm khó Lục Tịch, cũng sợ cô buồn lòng.
Dương Tuấn thầm mắng mình thiếu quyết đoán không biết bao nhiêu lần, sự sắc bén thường ngày đã chạy đi đâu hết rồi, lần nào gặp Lục Tịch cũng chẳng biết phải nói gì.
Anh hạ quyết tâm, hôm nay nhất định phải đem mọi chuyện nói hết ra.
“Anh nghe nói em đến bệnh viện?” Anh nhìn qua gương chiếu hậu để xem Lục Tịch có phản ứng gì.
“Ừm” Lục Tịch nhẹ giọng nói “Bác sĩ bảo tôi có thai rồi.”
“Còn em không muốn đứa con này? Tại sao vậy?” Dương Tuấn hỏi.
“Tôi đã có Mặc Mặc rồi.” Lục Tịch nói
“Chỉ một đứa thì sẽ rất cô độc, sao lại không sinh thêm một đứa cho nó có bầu có bạn?” Dương Tuấn như cười như không, anh vô cùng hy vọng Lục Tịch có thể giữ lại đứa bé này, lần này nhất định anh phải tiến lên, chăm sóc Lục Tịch, ngắm nhìn đứa con được sinh ra, ngắm nhìn con thay răng, ngắm con học đi, học nói… Anh muốn cùng Lục Tịch chăm sóc đứa con này thật tốt.
“Tôi đã quyết định bỏ đi rồi!” Lục Tịch rất kiên quyết “Anh nói gì cũng vô dụng thôi.”
Dương Tuấn bất đắc dĩ “Anh tôn trọng quyết định của em, nhưng lúc đến bệnh viện anh rất muốn đi cùng em, được không?”
Nhìn vẻ mặt Dương Tuấn, Lục Tịch cũng không đành lòng từ chối, cũng chẳng thể nào từ chối, dù sao sinh linh bé nhỏ chưa thành hình này cũng có một phần là của Dương Tuấn.
Lục Tịch gật đầu “Bác sĩ nói cuối tuần là có thể sắp xếp để phẫu thuật.”
Dương Tuấn cảm thấy trái tim mình bị bóp nghẹt đến đau nhức, trong mắt là lớp sương mù dày đặc.
Dương Tuấn đứng bên cửa sổ, đờ đẫn nhìn bóng đêm tối om bên ngoài, nhớ lại khoảng thời gian từ khi quen biết Lục Tịch tới giờ, anh phát hiện từ lần đầu tiên gặp Lục Tịch, bản thân đã bắt đầu yêu thương cô hết thuốc chữa, sau đó vì bất đắc dĩ mà tạo cho cô một vết thương lòng không cách nào bù đắp. Anh một ngụm uống hết một chén rượu mạnh, mặc cho men say đang tàn phá cơ th.ể.
Lục Tịch và Mặc mặc vừa xem TV vừa trò chuyện, tâm trạng cậu nhóc hôm nay có vẻ sút kém, hơn nữa còn có chút không tập trung.
“Sao thế?” Lục Tịch xoa xoa đầu con, thấp giọng hỏi.
“Hai ngày không gặp chú Dương Tuấn rồi, chú ấy bảo ngày nào cũng sẽ đến chơi với con,, bây giờ lại không thấy tới, chẳng giữ chữ tín gì cả.” Mặc Mặc oan ức nói.
“Có lẽ chú Dương bận nhiều việc quá.” Lục Tịch nhẫn nại nói.
“Lục Tịch, mẹ có thể giúp cpn gọi chú ấy đến được không?” Mặc Mặc nhìn Lục Tịch với vẻ cầu xin.
“Có lẽ chú ấy thực sự quá bận, hơn nữa mẹ không quen chú ấy!” Lục Tịch không biết nên làm thế nào để từ chối lời đề nghị của Mặc Mặc.
Mặc Mặc chăm chú nhìn vẻ mặt Lục Tịch “Tại sao mẹ phải nói dối? Biết đâu chú ấy còn là cha con ấy chứ!” Mặc Mặc không để ý tới Lục Tịch, chạy vào trong phòng mình đóng sập cửa lại, mặc kệ Lục Tịch có gọi thế nào cũng không ra.
Lục Tịch lần đầu tiên cảm thấy nghi ngờ quyết định của mình, rời xa Dương Tuấn, từ chối việc nối lại tình cảm với anh, những việc làm đó có thực sự chính xác không? Có lẽ do cô chỉ lo lắng đến cảm nhận của mình mà đã quên mất đứa con trai kia. Xoa lên chiếc bụng vẫn chẳng có gì khác biệt, Lục Tịch do dự. Có lẽ không phải cô đã hết yêu Dương Tuấn, chỉ là thiếu chút dũng khí để tiếp tục yêu thương anh mà thôi.
Cô biết, những hành động của Dương Tuấn đều chỉ là muốn bày tỏ tình yêu của anh với cô mà thôi, nhưng cô lại vờ như không thấy tình yêu của anh chỉ là muốn bảo vệ để bản thân không phải chịu tổn thương. Lục Tịch cho rằng bản thân mình bây giờ đã không còn dễ dàng tin tưởng người khác nữa, cô sống như vậy thực sự vô cùng mệt mỏi. Cô vẫn chẳng thể nào tiếp nhận những người khác, có phải đúng như lời Dương Tuấn nói, trong tiềm thức cô vẫn còn yêu Dương Tuấn, cũng rất chờ mong tình yêu của anh.
Mặc Mặc vẫn không gặp được Dương Tuấn,, nó kiên quyết không nói chuyện với Lục Tịch, chị Cầm hỏi nó có chuyện gì, nó chỉ nói nó không muốn thấy Lục Tịch, mẹ chỉ biết nói dối thôi.
Lục Tịch rất bất ngờ, chưa được bao lâu mà Dương Tuấn đã có thể thu phục trái tim của Mặc Mặc rồi, xem ra chuyện m.áu mủ tình thâm đúng là không thể nói đùa.
Hạng mục của Quang Hoa đã bắt đầu, Lục Tịch muốn đích thân đến nơi quay quảng cáo để xem xét.
Người đại diện cho sản phẩm này là một minh tinh điện ảnh Hàn Quốc rất nổi danh, rất nhiều fan hâm mộ của anh ta đều đang vây quanh nơi chụp ảnh để chờ được ngắm dung nhan của thần tượng, đạo diễn ra ngoài gào thét, bảo mọi người lùi ra xa một chút, nhưng chẳng ai nghe lời ông ta nói, trong khu vực chụp ảnh cũng vô cùng hỗn loạn. Lục Tịch cảm thấy hơi nhức đầu. Cô lùi vào trong một ngõ nhỏ chỉ muốn nghĩ cách khống chế cục diện lúc đó, xem ra việc mời một minh tinh điện ảnh quá mức nổi tiếng cũng không phải một chuyện hay ho gì.
Lục Tịch chỉ lo lùi về phía sau, không thấy đám dây diện để trên mặt đất, chân cô bị dây diện quấn chặt lấy, khẽ cử động, dây diện này liền với đèn chiếu sáng, đèn chiếu sáng phần phật rớt xuống tất thảy, mấy thứ này nếu rơi xuống người, cái mạng nhỏ của Lục Tịch chắc chắn sẽ xong đời, chân thì bị dây điện quấn chặt, động cũng không thể động được, Lục Tịch chẳng biết làm gì hơn bèn nhắm mắt lại, chờ lời tuyên án của thượng đế.
Lục Tịch cảm thấy có người bổ nhào đến, ôm cô vào trong lòng, rất chặt.
Lúc mở mắt ra Lục Tịch lại càng bất ngờ hơn, Dương Tuấn đang dựa vào người cô, đầu anh đang chảy m.áu “Lục Tịch!” Anh thâm tình gọi tên cô rồi ngất lịm.
“Dương Tuấn! Dương Tuấn!” Lục Tịch muốn gọi cho anh tỉnh dậy.
Đám hôn loạn trong khu vực chụp ảnh đã được dẹp yên, tất cả mọi người đều đem lực chú ý dời về phía Lục Tịch và Dương Tuấn, Lục Tịch c.ởi áo khoác ra muốn giúp Dương Tuấn cầm m.áu, cô vẫn gọi tên Dương Tuấn, sợ anh cứ mê man thế này thì không thể tỉnh dậy nữa.
Xe cấp cứu 5 phút sau mới đến, Lục Tịch cũng theo lên xe, cô vẫn ôm chặt lấy đầu Dương Tuấn, “Dương Tuấn, anh đừng ngủ, nghìn vạn lần đừng ngủ.” Lục Tịch cố gắng trò chuyện với anh “Anh có biết Mặc Mặc vẫn đang một mực chờ anh đến tìm nó chơi đùa, anh biết em đã mang thai con của anh rồi,, các con đang chờ anh đến chăm sóc chúng kìa, Dương Tuấn, tỉnh lại đi!” Lục Tịch khóc không thành tiếng, cô cũng chẳng biết tại sao mình lại khóc, lúc Dương Tuấn cần đến cô lẽ ra cô nên cười chứ. Đáng lẽ cô phải nhỏ nhẹ, ôn tồn nói chuyện với anh chứ, chỉ là cô không thể khống chế nước mắt của mình, Lục Tịch biết bản thân mình đang sợ hãi, sợ Dương Tuấn vĩnh viễn không tỉnh lại nữa, lúc phải đối mặt với chuyện sinh tử, trong lòng người ta chẳng còn thứ oán hận nào không thể tan biến. “Dương Tuấn, thực ra em đã tha thứ cho anh từ lâu rồi!” Lục Tịch nhẹ giọng nói”Chỉ là em quá hèn nhát, không dám yêu anh lần nữa, Dương Tuấn, anh có nghe thấy em nói gì không?”
Dọc đường đi, Lục Tịch vẫn luôn nói chuyện với anh như thế, không liên tục, không liền mạch, cô không biết rốt cuộc DƯơng Tuấn có nghe thấy không?
Lúc Dương Tuấn được đưa tới bệnh viện, anh đã hôn mê rất lâu bởi mất m.áu quá nhiều, cả người anh đều bị những mảnh vụn thủy tinh của chiếc đèn găm vào, có rất nhiều chỗ bị thương nặng, tình hình không được lạc quan cho lắm.
Lục Tịch đứng chờ bên ngoài phòng cấp cứu, tóc tai bù xù, sắc mặt tái nhợt, còn có cả những vết m.áu trên người, thoạt nhìn vô cùng đáng sợ. Nhưng Lục Tịch chẳng còn tâm trạng nào chú ý đến những điều đó, điều cấp thiết nhất bây giờ là cô muốn biết tình trạng hiện tại của Dương Tuấn.
Lục Tịch chỉ biết chờ đợi ở bên ngoài, cô cảm thấy sức lực của mình cứ dần dần tan biến hết, cô chẳng thể chịu đựng thêm nữa.
 
Top