Mộng âm hồn

Windy luu

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/4/2015
Bài viết
53
Lan Nhi từ từ mở mắt, lờ mờ quan sát xung quanh, đầu cô choáng váng. Đến lúc lấy lại được ý thức, cô thấy xung quanh mình toàn những mảnh gạch vỡ vụn, đồ đạc cũ kĩ bám đầy bụi. Giật mình ngồi dậy, Lan Nhi thấy khó khăn vô cùng khi tay chân đều bị trói bởi sợi dây thừng to bản, mùi mốc xộc lên mũi, bụi bay mù mịt làm cô muốn sặc nhưng không thể khi nhận ra miệng mình đang bị một cái khăn chặn kín.
"Cháu tỉnh rồi sao?"
Câu nói vừa rồi làm cô giật mình, cô nhớ lại chuyện lúc sáng mà sợ hãi lùi sát vào tường, miệng ú ớ.
Hắn tiến về phía cô:"Chỉ cần cháu im lặng, ta sẽ lấy nó ra giúp cháu", ông ta đưa tay xuống cái khăn chờ biểu hiện của Lan Nhi. Người cô run lên, nước mắt trào ra khi thấy hắn tới gần mình nhưng vẫn gật đầu nhẹ.
"Sao ông lại trói tôi?", cô nói như hét lên sau khi miệng mình được tự do.
Hắn lập tức dùng tay chặn miệng Lan Nhi:"Suỵt, khẽ nào, chú không muốn bịt miệng cháu lần nữa đâu!".
"Ông muốn gì ở tôi? Sao lại bắt tôi tới đây?", Nhi vừa khóc vừa giương mắt lên nhìn hắn, cô nhìn xung quanh tìm kiếm
"Cháu đang tìm thứ này sao?", vừa nói hắn vừa lấy chiếc điện thoại từ trong giỏ của cô giơ lên, đổ hết những đồ vật bên trong ra khiến chúng vung vãi khắp nền, cái giỏ cũng bị ném đi. Hắn quăng điện thoại vào tường, nó lập tức dội xuống nền tạo thành vết nứt lớn trên màn hình, pin, nắp văng ra, hình như còn nghi ngờ, hắn dùng chân liên tục đạp xuống:"Giờ thì tốt hơn rồi!"
"Ông muốn làm gì tôi?"
"Cháu sợ sao?", hắn cười lớn:"Giờ ta không làm gì cháu đâu!"
Lan Nhi sợ hãi tới mức không thở nỗi, gương mặt tái xanh chìm trong nước mắt, cô thấy hắn tiến về phía mình, đằng sau là bức tường lạnh lẽo, cô không thể lùi xa hơn được:"Ông đừng tới đây, tránh xa tôi ra!", Nhi hét lên nhưng hình như hắn ta không thèm quan tâm. Cô thấy đầu đau nhói, tóc bị hắn túm chặt lôi đi xềnh xệch, Lan Nhi chỉ biết kêu lên đau đớn, cơ thể cố nương theo để mình bớt đau.
"Nhìn xem, cháu nhìn đi, cháu nhớ chỗ đó đúng không?", hắn áp mặt cô vào thanh chắn cửa sổ, cố ép cô nhìn về nơi nào đó nhưng nước mắt chảy ra nhiều quá, cô gần như chẳng thể nhìn thấy gì:"Là cô nhi viện Khánh An, là nơi cháu từng sống đấy, không nhớ sao, thật sự không nhớ gì sao?"
"Tôi nhớ, tôi nhớ..."
Nghe cô nói vậy, hắn mới thả cô ra. Lan Nhi khóc òa ngã vật xuống đất, đầu ê ẩm rối tung, kẻ đứng trước cô có giọng nói trầm ấm, lịch sự nhưng hành động lại quá tàn nhẫn:"Ông muốn gì, tôi đâu làm gì sao lại bắt tôi? Rốt cuộc ông là ai?"
"Cháu lại quên nữa rồi, không phải lúc trên xe, ta đã nói tên ta rồi sao?", hắn ngồi xuống cạnh Nhi.
"Tên?...", cô nhớ lại:"Hoàng Nhật Vinh?", cái tên ấy kéo theo hàng loạt kí ức, cô không thể tin nỗi một người tốt bụng đã từng giúp đỡ những kẻ như cô lại trở thành như vậy:"Ông thật sự là..."
"Trí nhớ tốt lắm, giờ chắc cô đã hiểu không phải ngẩu nhiên mà ta bắt cô", hắn đổi cách xưng hô:"ta đã từng chi biết bao nhiêu tiền cho các người, nhưng tại sao, tại sao các ngươi lại làm vậy, tại sao hả?", mỗi lần từ "tại sao" vang lên, hắn như loài quỷ dữ túm lấy Nhi lắc mạnh, người cô mệt lã, mềm như cọng bún run rẫy trong tay hắn
"Ông đang nói gì vậy? Tôi không hiểu, tôi không biết gì hết, tôi xin ông tha cho tôi, xin ông thả tôi ra!"
Ông điên tiết như con thú dữ:"Tha cho ngươi, ta tha cho ngươi thì ai tha cho con gái ta, lúc nó sợ hãi, đau đớn ngồi trong tủ, bị lửa thiêu đốt thì ai cứu nó hả? Cô nói đi! Nói đi!", hắn hoàn toàn mất bình tĩnh, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Nhi như muốn nghiền nát cô ra thành trăm mảnh:"Nếu không phải tại bọn ngươi, con gái ta đã không phải chết trong đau đớn". Nhi thấy nước mắt hắn tuôn ra, lời nói ngày càng cay nghiệt, đầy ý căm thù.
"Cô nhìn đi, nhìn kĩ vào, con bé rất xinh đúng không, nó như một thiên thần vậy!", hắn quay lưng:"Ha...haa..., các ngươi, các ngươi đều phải chết, ta phải lấy máu của các ngươi hiến tế con gái ta, ta bắt các ngươi phải chịu đau đớn lớn hơn con ta, ta không muốn nó cô đơn!", hắn ôm tấm ảnh vào lòng:"Ta xin lỗi con, xin lỗi con!"
Lan Nhi vẫn cố nhìn hắn, cô sợ hắn sẽ tấn công mình bất cứ lúc nào, hắn sẽ giết cô, sẽ không để cô đi, nhưng tại sao? Là vì đứa bé gái trong tấm hình hay sao?
Hắn lại cười một tràn dài rồi lại kéo cô vào một căn phòng, hắn đẩy cô vào trong, khóa trái cửa. Lan Nhi nghe tiếng bước chân xa dần, xa dần, tiếng động cơ xe vang lên. Cô thầm thở phào nhẹ nhõm khi biết hắn đã đi xa nhưng giờ Nhi mệt quá, cô nằm xuống, ngất lịm.
 
Hiệu chỉnh:

Windy luu

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/4/2015
Bài viết
53
Đến lúc tỉnh lại lần nữa thì trời đã tối đen, không biết đã mấy giờ, Nhi chỉ thấy lờ mờ ánh trăng chiếu vào. Cô gượng trườn về phía cửa sổ đứng lên nhìn xung quanh. Nỗi thất vọng tràn trề, xung quanh chỉ toàn thông, giăng cả một khoảng rộng, không nhà cửa, không một ánh đèn. Tiếng gió rít qua ô kính vỡ làm cô rợn người, gió làm rung cây tạo thành âm thanh xào xạc, ý nghĩ chỉ có mình mình trong khu rừng thông vắng vẻ làm Nhi sợ hãi ngồi thu người vào một góc. Cố lấy lại bình tĩnh, Nhi nhớ lại những chuyện đã xảy ra, từ lúc mình bị mất tấm vé đến giờ, cô tự hỏi có ai biết mình bị bắt để đến cứu. Nhưng lòng cô sợ quá, cô chẳng thể nghĩ ra điều gì, nằm co mình run rẫy, cô lại khóc:"Lan Nhi, mày không được khóc, không được khóc nữa, phải bình tĩnh, phải thoát khỏi đây!...". Ánh mắt Nhi nhìn về phía ô kính vỡ, cô rời khỏi chỗ trốn nhặt lấy một mảnh, tay bị trói ngược ra sau nên khó khăn lắm Nhi mới bắt được nhịp cưa sợi dây thừng trói chặt hai tay mình. Phải mất rất lâu sau dây mới đứt, vòng trói lỏng dần rồi rơi khỏi tay Nhi, cổ tay nóng bừng đỏ tấy. Cô nhanh chóng tháo được dây thừng ở chân, đôi chân nhẹ nhõm đã có thể cử động tự do. Lan Nhi mừng rỡ lao về phía cửa, cô vặn tay nắm, không ngừng lắc mạnh cánh cửa nhưng không thể nào mở nỗi. Cả cơ thể trượt xuống, Nhi lại ngồi bệt xuống nền gạch lạnh, mắt hướng về cánh cửa sổ đan chằn chịt những khung sắt hoen rỉ, nước mắt lại chảy tràn.
"Sao lại bắt tôi? Sao lại bắt tôi?", câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại như không có điểm dừng.
_______
Sáu giờ sáng, Hoa đã gọi những đứa trẻ trong cô nhi dậy, cô bảo chúng chuẩn bị sẵn sàng, bảy giờ phải tập hợp trước sân. Những đứa trẻ ở đây, đứa nhỏ nhất năm sáu tuổi, đứa lớn nhất chỉ mới mười hai. Chúng đều biết lý do phải tập hợp, hôm nay sẽ có người đến phát quà bánh, đồ đạc, sách vở nên đứa nào cũng mặt mày tươi rói, cố tìm cho mình một bộ đồ đẹp nhất. Hôm nay chẳng khác nào lễ tết đối với những đứa trẻ ấy.
Đúng bảy giờ, tất cả đều có mặt trước sân, ánh mắt chờ đợi cứ dáo dác nhìn về phía cổng. Mười lăm phút sau, một chiếc xe sang trọng chạy vào, theo sau nó là một chiếc xe tải chở hàng, dưới sân bắt đầu rộ lên một tràn pháo tay, vài tiếng cười nhỏ vang lên. Người đàn ông trong bộ vét đen từ chiếc xe chạy đầu bước xuống, ông ta chạy ra sau mở cửa xe, một cô bé tầm tám chín tuổi xúng xính bộ váy đầm trắng tinh bước xuống, cô bé đáng yêu như nàng công chúa nhỏ. Cô vẩy bàn tay, cười thật tươi với những đứa trẻ ấy. Hoa cùng những giáo viên khác chạy về phía họ chào đón.
"Chào cô! Hôm nay giám đốc phải đi công tác nên tôi sẽ thay mặt đến trao những thứ này cho cô nhi viện. Còn đây là Hoàng Nhật Yến, con gái ông chủ"
Yến cuối đầu lễ phép:"Cháu chào các cô!"
Hoa xoa đầu cô bé:"Ngoan, cô chào cháu!", quay sang nói với người tài xế:"Tháng nào ông ấy cũng gửi đồ, gửi tiền cho viện, tôi và mọi người ở đây thật sự rất biết ơn. Tiếc là chưa có cơ hội gặp ông Vinh!"
"Cô không cần khách sáo. Được rồi, mời cô tới nhận hàng".
Người tài xế bê hai thùng bánh xuống bảo Yến chia cho các bạn, cô bé nhanh chóng cùng một giáo viên ở đây lấy từng cái, từng cái mang cho từng đứa trẻ ở đây.
Người tài xế thúc giục những người chuyển hàng bê từng thùng xuống mang thẳng vào trong, ông đứng kiểm tra một cách kĩ lưỡng. Giáo viên ở đây cũng phụ một tay, khuôn mặt ai cũng phấn khởi.
"Trong những thùng này có sách vở, quần áo, còn có gạo, dầu ăn và một số nhu yếu phẩm khác, cô kiểm tra lại đi"
"Không cần, không cần, nhiều lắm rồi!"
Người tài xế lấy một phong bì dày ra:"Đây là khoảng tiền ông chủ nhờ tôi gửi cho viện, cô nhận rồi kí vào đây giúp!"
Hoa ái ngại:"Làm sao tôi dám nhận, lần nào ông ấy cũng gửi một khoảng tiền lớn tới đây, chúng tôi thật sự không biết làm sao để cảm ơn!"
"Cô nhận đi, còn việc cảm ơn tôi sẽ chuyển lời lại giúp cô", ông ta quay sang phía Yến:"Mai là chủ nhật ông Vinh muốn cô chủ ở lại đây đêm nay, chiều mai tôi sẽ quay lại chở cô chủ về, làm phiền cô giúp cho!"
"Không phiền không phiền, tôi sẽ chăm sóc thật tốt cho cô bé".
"Mọi chuyện cũng xong rồi, xin phép cô giờ tôi phải đi!"
_____
Không biết đó là gì, kí ức, giấc mơ hay trong mơ màng cô tưởng tượng ra, chỉ biết chúng liên tục xuất hiện trong đầu Lan Nhi, dù cô có muốn hay không. Chúng thật gần gủi, cũng thật thân quen, chúng làm cô nhớ, nhớ thật nhiều một khoảng thời gian đã qua.
 
Hiệu chỉnh:

Windy luu

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/4/2015
Bài viết
53
"Đồ ăn trộm, trả lại đây"_Một cậu bé chừng mười một tuổi quát lớn, cậu đưa tay ra trước mặt một cô bé khoảng bảy, tám tuổi, đòi cô phải trả sợi dây chuyền mà cô đang cầm.
"Mình...sợi dây này là của mình, mình không trả", cô bé ấy run run nắm thật chặt sợi dây trong tay, nước mắt chảy thật nhiều.
Cậu tiến lại gần hơn, cố giật lấy nó:"Trả đây!", cuộc tranh chấp khiến cô bé ấy ngã nhào ra sau, sợi dây cũng rơi xuống đất. Cậu nhặt lấy nó, ném về phía cô bé ánh nhìn khinh gét. Cô bé khóc thật nhiều, mặc những vết thương trên tay, cô nhìn cậu chằm chằm.
"Đừng khóc nữa, của em này!".
Cậu tiến về phía Lan Nhi, lúc ấy cô chỉ mới năm tuổi, cô thút thít nhận lại sợi dây chuyền:"Cảm ơn anh!"
"Giữ cho kĩ, đừng làm mất nữa nhé!", cậu vui vẻ nhìn cô bé ấy gật đầu.
"Là mình nhặt được, mình không ăn cắp, là của mình", từ phía sau, cô đâm sầm vào cả hai rồi chạy đi. Cú đâm mạnh khiến hai đứa bé ngã nhào, sau khi nhìn lại, sợi dây chuyền đã bị đạp hỏng. Cô bé lại khóc, cậu bối rối chẳng biết làm gì, chỉ đành cầm nó lên cố gắng sửa lại.
_____
Lan Nhi nhớ, đó là sợi dây chị cô để lại cho mình. Năm đó cô bé lắm, chị đã tặng nó cho cô trước khi đi. Chị hứa sẽ quay lại nhưng cô đã ngồi đó rất lâu, rất lâu, cho đến khi có một người phụ nữ ra bế cô vào, chị cô cũng chẳng quay lại.
Lại một giọt nước mắt lăn dài, Lan Nhi không hận chị bỏ rơi cô. Nếu chị không làm vậy, cô đã không thể biết đến những bữa ăn no, những chiếc áo đẹp, ấm áp vô cùng, được học hành... Cô thấy sợ những ngày sống cùng chị, lang thang kiếm từng miếng ăn, đã từng có những lúc cô đói đến mức chỉ biết gào khóc, chị chạy đi đâu đó, đến lúc về, chị cầm trong tay cái bánh bao nóng hổi, trên người chị đầy những vết thương, đất cát lấm lem. Lan Nhi lại cười, nụ cười hạnh phúc.
_____
"Suỵt, nhỏ tiếng thôi!", cậu bé lớn nhất trong đám dặn dò, cậu đi đầu, tay cầm ngọn đèn dầu lập lòe soi đường, theo sau là năm đứa trẻ khác. Chúng đi chầm chậm, băng qua dãy nhà chính để xuống bếp. Đặt ngọn đèn dầu lên bàn, chúng tìm kiếm xung quanh thứ gì đó để ăn rồi cùng chơi đùa. Tiếng cười nói vang lên khi trò chơi đầu tiên được khơi màn.
"Chạy nhanh lên, nhanh lên!", tiếng cổ vũ nhỏ nhỏ, bốn đứa trẻ hào hứng quan sát cuộc đua của hai đứa con trai, một trong hai đã tới đích, đứa còn lại thở hổn hển thất vọng, lượt tiếp theo, tới nó bị. Trò chơi trong bóng đêm vừa hào hứng, lại có phần hồi hộp khiến chúng chơi hoài không biết chán.
Trò chơi thay đổi, lần này là bịt mắt bắt dê, người bị là Lan Nhi, cô bịt mắt ngồi thụp xuống, năm đứa khác nắm tay thành vòng, tiếng cười khúc khích, tiếng kêu be be từ chúng phát ra như để báo vị trí của mình. Lan Nhi đi theo âm thanh ấy, cố tìm bắt bằng được một con dê nhỏ, đôi chân bước từng bước dò đường, tay quờ quạng khắp nơi, có những lúc tưởng chừng như sắp tóm được thì lại hụt.
Bỗng "CHOẢNG", tay Lan Nhi vừa va vào ngọn đèn dầu làm nó văng mạnh xuống đất tạo nên âm thanh kinh hoàng khiến những đứa trẻ giật mình hoảng hốt. Chúng sợ hãi nhìn từng mảnh vỡ rơi vãi khắp sàn, dầu loang ra bắt lửa cháy dữ dội, lửa cháy rất nhanh, cả căn bếp rộng sáng bừng. Lửa bắt cháy những đồ vật trong bếp, bàn, gế gỗ như những mồi lửa khiến nó ngày càng lan rộng.
"Làm sao đây? Cháy rồi!", những đứa trẻ lo lắng nhìn nhau, chúng còn quá nhỏ để biết mình phải làm gì lúc này.
"Nhanh, đi nói với má Hoa!"_Cậu bé lớn nhất la lớn, cả bọn tuy sợ hãi vì lỗi lầm của mình nhưng vẫn cùng nhau chạy đi. Tiếng khóc bắt đầu xuất hiện, đến lúc chạy lên được phòng nghỉ của giáo viên, mặt mũi đứa nào đứa nấy giàn giụa nước mắt.
Đám trẻ liên tục đập tay vào cánh cửa, miệng gọi:"má Hoa ơi, cháy, cháy rồi!"
"Chuyện gì vậy? Giờ này sao mấy đứa còn...", còn chưa nói hết câu, Hoa đã phát hiện ra có điều gì bất ổn, cô lay vai một cô bé, hỏi dồn:"Nói má nghe, chuyện gì?"
Cô bé trả lời trong tiếng nấc:"Má ơi...cháy rồi...bếp cháy rồi...lửa to lắm...bọn con không cố ý...xin...xin lỗi!..."
Lời nói của cô bé khiến Hoa bàng hoàng, cô đứng bật dậy chạy xuống khu nhà bếp. Nhưng, chỉ mới nửa đường, "Ầâ...ầmm...", một tiếng nổ lớn làm cô giật bắn, bước chân cũng đã ngừng di chuyển, ánh mắt sững sốt nhìn khu bếp bị lửa bao phủ.
_____
Lan Nhi mở choàng mắt, tiếng nổ ấy như còn vang vọng trong tai, cô như có thể nhìn thấy ngọn lửa đang cháy dữ dội trước mắt mình.
"Trận hỏa hoạn, là trận hỏa hoạn lần đó!"
 
Hiệu chỉnh:

Windy luu

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/4/2015
Bài viết
53
Tiếng mở khóa cửa thu hút ánh nhìn của Nhi, cánh cửa từ từ mở ra, co lo sợ thu mình vào một góc. Hắn từ ngoài bước vào, vẻ điềm đạm thay đổi, mày nhíu lại khi thấy những sợi dây trói bị cắt đứt nhưng cũng nhanh chóng trở lại nét mặt thờ ơ. Hắn nhìn lướt qua cô, cô run rẩy tựa một con vật sắp bị làm thịt, hắn nhếch nhẹ môi, quẳng cho cô một hộp giấy.
Nhi nhìn chiếc hộp còn hơi ấm, lòng khó hiểu:"Tại sao? Ông nói sẽ giết tôi mà?"
"Cô muốn chết?"
Hắn nhìn Nhi, ánh mắt hung tợn như quỷ dữ, câu nói ấy làm cô thất kinh, không, cô không muốn chết, cô mong hắn sẽ để cô yên.
"Sẽ sớm thôi...", hắn chỉ nói có vậy rồi bỏ đi.
Lan Nhi hiểu những gì hắn nói, cô nghĩ hắn mang cơm đến chỉ vì muốn cô không chết đói trước khi hắn muốn. Nhưng cô lại không thể không ăn, đã một ngày trôi qua, cơn đói làm cô lả đi, không thể suy nghĩ cũng chẳng có sức mà tìm cách trốn đi. Nhi cầm hộp cơm lên ăn lấy ăn để, mặc kệ, cô phải no.
______
Đêm ngày Lan Nhi mất tích, Nguyệt Anh nhận được một tin nhắn từ số máy của Nhi, ban đầu cô còn rất vui mừng nhưng nội dung của nó lại khiến cô có cảm giác bất an, thậm chí kinh hãi:
_Ngày 20, tiếng khóc thét sẽ vang vọng rừng núi. Thêm một linh hồn được rửa tội, thiên thần nổi giận, máu sẽ chảy, ta sẽ thay người thực thi công lý.
Người thứ hai đọc được dòng tin này là Bảo Trâm, cô cũng chung một tâm trạng như Nguyệt Anh. Đến lúc này, họ không còn lý do gì để không liên lạc với cảnh sát, Anh gọi cho Tuấn, người duy nhất cô có thể nghĩ đến.
Trong bóng đêm mịt mù, có hai cô gái chạy như điên như dại vào đồn cảnh sát. Lần đầu tiên Nguyệt Anh cảm thấy vui mừng khi nhìn thấy Tuấn, có lẽ anh đã trở thành vị cứu tinh, là người cô nghĩ sẽ giúp được cho mình.
Qua phút chào hỏi ban đầu, Tuấn giục:"Tin nhắn ấy đâu?"
Nguyệt Anh cuốn lên, tay cô run run lục tìm trong giỏ. Mọi thứ bên trong bị đổ ra:"Đây! Anh xem đi".
Tuấn đọc, mẩu tin không quá dài nhưng lại khiến anh trầm tư:"Đã có chuyện gì xảy ra?", Tuấn thấy mơ hồ, Nguyệt Anh gọi cho anh, chỉ nói có người mất tích, lại nhận được một tin nhắn kì lạ nhưng cụ thể thế nào, anh vẫn chưa nắm rõ nhưng anh đọc được nỗi bất an trong mắt cô gái trước mặt.
Bảo Trâm nôn nóng kể lại mọi chuyện từ sáng đến tận bây giờ, về chuyến bay, về người đàn ông đã nhặt được tấm vé...Nguyệt Anh chỉ ngồi đó, lạc lõng, tay cô siết chặt, không muốn cơ thể cứ bất giác run lên, trong đầu cô luôn có cảm giác, Lan Nhi sẽ có kết cục như Phong, như Hà My...
Từng dòng chữ trong tin nhắn vẫn đang chạy trong đầu Tuấn, câu chuyện mà cô gái tên Bảo Trâm kể dần khắc sâu vào não anh:"Từ lúc nhận được tin nhắn, cô có thử gọi lại không?"
Nguyệt Anh gật nhẹ:"Có, đã gọi rất nhiều nhưng không thể kết nối!",rồi cô nhìn anh:"Có phải hắn sắp ra tay tiếp không?"
Bảo Trâm thất kinh:"Cậu đang nói gì vậy? Hắn???"
Tuấn cũng có cảm giác giống cô, ngay khi nghe câu chuyện ấy, một bóng đen đã xuất hiện trong đầu, nhưng anh chưa thể khẳng định, nhìn vào đôi mắt tuyệt vọng của cô, anh càng không muốn khẳng định.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Nguyệt Anh bất giác đứng dậy, nhận ra đó là âm thanh từ điện thoại mình. Cô tiến về phía Tuấn, anh nhìn tên được lưu trong máy rồi đưa nó cho Nguyệt Anh. Dòng chữ sáng rực bên trên bất giác lại khiến cô giật mình, cô ngập ngừng như không muốn nghe nó. Trâm tò mò tiến lại nhưng không biết đó là ai:"Cậu không nghe sao?"
"À...ừ...", cô đi ra ngoài rồi nhấn nghe:"Alô,..."
Tiếng nói bên trong vang lên:"Cô là mẹ của Lan Nhi, hai hôm trước có gọi cho cháu"
Nguyệt Anh nhớ chứ, đó là người đã nhận nuôi em cô, giọng người phụ nữ ấy thật dịu dàng, nhưng âm thanh ấy càng làm cô bối rối:"Dạ...", cô thầm đoán được mục đích của cuộc gọi này.
"Cô muốn hỏi cháu...sáng nay con bé bay ra Hà Nội lại nhưng cô chú đợi mãi không thấy. Đêm qua nó nói ở lại nhà cháu, cháu biết đã xảy ra chuyện gì không, hay nó đi chuyến khác, sao cô không gọi được?"
"Dạ...cháu...", Nguyệt Anh không thể trả lời được, làm sao cô có thể...
"Cháu sao vậy? Có phải đã xảy ra chuyện rồi không?"
"Lan Nhi...không lên chuyến bay lúc sáng, xin lỗi cô, thật sự xin lỗi cô...em ấy, em ấy mất tích rồi!..."_Nguyệt Anh thấy lòng đau như cắt, trái tim như bị ai bóp chặt, cô ngồi thụp xuống, tay ôm lấy mặt, nước mắt không ngừng rơi. Bảo Trâm từ phía sau ôm lấy cơ thể cô.
"Cháu đang nói gì vậy, mất tích...cháu nói gì đi chứ?...", người phụ nữ ấy như thét lên trong máy.
 
Hiệu chỉnh:

Windy luu

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/4/2015
Bài viết
53
"Xin lỗi...xin lỗi cô..."
"Cháu bình tĩnh lại đi, đã xảy ra chuyện gì, nói đi chứ!...", giọng nói ấy thêm phần nóng vội, thêm phần giận dữ.
"Sáng nay, em ấy không tới sân bay, em ấy mất tích rồi...cháu...cháu đang ở đồn cảnh sát...", giọng Nguyệt Anh lạc đi, tiếng tút...tút... vang lên, đầu dây bên kia đã ngắt, cô nhìn chằm chằm vào điện thoại thở dài. Lau đi hàng nước mắt, Nguyệt Anh quay trở vào, ánh mắt cô chạm phải ánh mắt Tuấn, chờ đợi, kì vọng...
"Anh có thể giúp tôi tìm Lan Nhi không? Đưa em ấy bình an trở về?".
"Đó là bổn phận của cảnh sát chúng tôi, cô có thể yên tâm".
Nguyệt Anh tiến tới gần hơn:"Anh có thể hứa?"
Tuấn trả lời chắc chắn:"Tôi hứa với cô!"
"Vậy thì tôi yên tâm rồi! Cảm ơn anh", Nguyệt Anh mỉm cười, cảm thấy lòng mình nhẹ đi phần nào.
Tuấn tiễn hai cô gái ra xe, lòng nặng nề, lời anh đã hứa với cô, liệu anh có thể làm được? Tuấn lái xe đến khách sạn được Bảo Trâm nhắc tới lúc nãy, ngồi trong xe nhìn từng người từng người vào bên trong, tòa nhà ấy cao lớn sáng rực. Bây giờ là chín giờ tối, Tuấn mở cửa xe bước xuống, bước chân nặng nề tiến vào khách sạn. Cô tiếp tân trong quầy cuối chào, tươi cười nhìn anh:"Chào quý khách! Anh đến thuê phòng?"
"Tôi không đến để thuê phòng, tôi là cảnh sát, muốn hỏi cô vài chuyện..."
Cô gái ấy thoáng chút lo lắng:"Anh muốn hỏi chuyện gì?"_Cô tự hỏi hôm nay là ngày gì, chỉ làm thay ca một buổi mà biết bao nhiêu chuyện, sáng sớm thì nào là tìm vé rồi tìm người, hỏi đủ thứ, đến tối lại có cảnh sát đến tìm, không biết lại có thêm chuyện gì?
"Cô đừng lo, có phải cô cũng làm ở đây lúc sáng sớm không?"
"À...phải!", cô kể:"Sáng nay tôi phải làm thay một người bạn, nhưng có việc gì sao?"
Anh dò hỏi thêm:"Cô có nhớ người này không?", Tuấn cầm một tấm ảnh đẩy ra trước tầm mắt của cô.
"Anh muốn hỏi người này sao? Đương nhiên là nhớ rồi, mới sáng sớm cổ đã tới đây tìm vé máy bay, sau đó còn có hai cô gái tới đây hỏi rất nhiều chuyện", cô nhớ lại, thầm thấy ngán ngẩm.
"Tôi nghe có một người đàn ông nhặt được tấm vé ấy?"
"À...đúng vậy, lúc đó ông ta gọi tới, nói là nhặt được, còn bảo sẽ đến nên tôi gọi cô gái ấy ra ngoài chờ", cô an tâm phần nào khi người cảnh sát này không điều tra việc gì liên quan đến khách sạn nên cũng tự nhiên hơn, cô tò mò:"Ông ta là khách quen, hầu như cứ nửa tháng là lại tới đây. Nhưng có chuyện gì sao? Hai cô gái lúc sau đến cũng hỏi giống anh".
"Tôi đang điều tra một vụ án, nghi là có liên quan đến người đàn ông này", Tuấn tiếp tục hỏi:"Ông ta thuê cùng phòng với cô gái ấy ở đây sao?"
"Phải, lúc cô gái ấy đi thì ổng tới thuê, ông ấy tên là Sinh, ông ta nói lúc ở đây tình cờ nhặt được. À, lúc sáng anh Huy nhìn thấy cô gái ấy lên xe ông ta rồi đi mất".
Tuấn hỏi dồn như vừa nghe được một tin tốt:"Huy là ai? Tôi có thể gặp anh ta không?"
"Anh ấy làm ban ngày thôi, đến năm giờ là về"
"Vậy anh ta có nói nhìn thấy mặt người đàn ông đó không?"
Cô nhớ lại chuyện lúc sáng rồi lắc đầu:"Không có...anh ấy không thấy, còn nói người đàn ông đó bịt mặt, đội mủ kín lắm".
Tuấn hơi thất vọng:"Thông tin người đàn ông đó vẫn lưu lại đúng không? Cô có thể cho tôi xem không?"
Cô gái ấy tỏ ra e ngại:"Tôi không quyết định được, hay để tôi gọi hỏi lại, anh chờ một lát..."
Tuấn thấy cô bấm số, qua cách xưng hô, anh có thể đoán được đó là chủ khách sạn này. Vài phút sau, cô gái ấy vui vẻ quay sang phía anh:"Tôi sẽ ghi lại tên và số điện thoại lại cho anh!"_Nói rồi, cô lấy một mẩu giấy ghi mọi thông tin lại cho Tuấn:"À, lúc trước ông Sinh có đưa tôi một tấm danh thiếp, nói nếu muốn kiếm việc thì liên lạc, anh chờ tý, tôi tìm đưa cho anh".
"Danh thiếp, nghe cô nói thì ông Sinh đó có vẻ rất thành đạt?"
Cô bỉu môi:"Đúng là giàu thật, làm bất động sản nhưng tôi chẳng muốn liên lạc, nói chuyện với ổng thôi đã thấy sợ", cô rùng mình một cái rồi cầm tấm danh thiếp vừa tìm được cho Tuấn.
Còn thấy điều bất ổn, Tuấn nói thêm:"Số máy gọi cho khách sạn lúc sáng, còn lưu lại không?"
"Còn, mọi cuộc gọi của khách đều được lưu giữ".
Tuấn đặt mẩu giấy lại:"Cô ghi lại giúp tôi số máy đó!", sau khi nhận lại, anh nhìn sơ qua rồi bỏ cả hai vào bóp:"Cảm ơn cô đã hợp tác"_Tuấn quay lưng rời khỏi khách sạn, lúc bước ra ngoài, anh nhìn thấy ở đại sãnh và ngoài cửa đều có camera theo dõi.
 
Hiệu chỉnh:

Windy luu

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/4/2015
Bài viết
53
"Bà ra xem ai tới kìa, làm gì mà bấm chuông mãi thế?"_Người đàn ông có vẻ nhăn nhó, tờ báo sáng được đặt xuống bàn, ông cáu kỉnh hối bà vợ nhanh chóng ra xem là ai. Từ trong bếp bà nói vọng ra, dáng vẻ vội vã:"Ra ngay, ra ngay đây!..."
Hành động của bà sựng lại khi vừa trông thấy người bấm chuông, ánh mắt soi sét, bà chưa vội mở cổng mà nói vọng ra:"Mấy cậu là ai, đến đây có việc gì vậy?"
"Chào bà, có phải đây là nhà ông Lê Văn Sinh?"
"Mấy cậu tìm chồng tôi?", tuy là nghe nhắc đến tên chồng mình nhưng bà vẫn phải đề phòng.
"Chúng tôi là cảnh sát, đang điều tra một vụ mất tích có liên quan tới chồng bà, cảm phiền bà mở cửa"_người thanh niên đó là Tuấn, anh đi cùng Duy, cùng tổ trọng án. Tuấn nhìn vào trong nhà, anh thấy có một người nữa bước ra, dáng khệ nệ:"Mời họ vào nhà đi", nói rồi ông cũng quay lưng đi vào. Nhìn dáng vẻ và qua câu nói ấy, Tuấn nghĩ đó chắc là người chồng được nhắc đến, ông ta có vẻ quyền lực. Người đàn bà lẳng lặng ra mở cổng mời họ vào phòng khách rồi đi thẳng xuống bếp.
"Ông là Lê Văn Sinh?"
Người đàn ông cầm bình trà pha ra ba tách:"Đúng, nhưng mấy cậu tìm tôi có chuyện gì?"
"Chúng tôi nghi ngờ ông có liên quan tới một vụ mất tích, mong ông hợp tác điều tra".
Ông Sinh thốt lên đầy vẻ bất ngờ:"Mất tích? Sao lại liên quan tới tôi?".
"Khách sạn Liên Thành, ông có biết không?"
Ông ta đột ngột nhìn xuống bếp:"Cậu đang nói gì vậy? Làm sao tôi biết được?"
Tuấn cười, anh cố tình nói lớn hơn:"Vậy sao, tôi nghe nói ông là khách quen ở đó, cứ mười ngày nửa tháng lại tới".
"Cậu nói nhỏ thôi"_Dáng vẻ ông thay đổi hoàn toàn, ông thấy yên tâm khi không thấy động tĩnh gì:"À, tôi có đến đó một vài lần...nhưng là vì công việc thôi"
Tuấn hỏi thêm:"Cách đây một ngày, tức đêm ngày 15 tháng này, có phải anh đã mướn một phòng ở khách sạn Liên Thành?"
Ômg nhớ lại:"Đúng là vậy!"
"Còn sáng hôm sau thì sao?"
"Sáng hôm sau, thì tôi trả phòng rồi đến công ty, còn làm gì được"_Ông tỏ ra ngơ ngác.
Tuấn đặt nghi vấn:"Vậy còn vé máy bay, ông có từng thấy qua tấm vé nào trong phòng ấy không?"
Ông lại càng thấy khó hiểu hơn:"Vé gì chứ, nãy giờ cậu đang nói gì vậy?"
"Có người nói sau khi trả phòng khoảng một tiếng, tức bảy giờ sáng hôm qua, ông gọi lại cho khách sạn, nói là nhặt được một tấm vé, còn cố ý quay lại trả...", Tuấn cầm một tấm ảnh lên:"Cô gái trong hình, ông có quen không?"
Ông Sinh bối rối, cố giải thích:"Tôi chưa từng gặp cô gái trong hình thì làm sao quen được. Sáng hôm qua, lúc sáu giờ tôi đã trả phòng rồi, sau đó đến thẳng công ty, còn uống ly cà phê ở công ty nữa, rất nhiều người có thể làm chứng. Tôi chưa từng gọi lại cho khách sạn, cũng chẳng nhặt được tấm vé nào cả!"
Tuấn quan sát thấy vẻ bối rối của ông ta, lòng cảm thấy khó hiểu, có lẽ ông ta nói thật cũng có thể ông đang quanh co chối bay mọi việc:"Đây là số điện thoại đã liên lạc với khách sạn, nó có phải của ông?"
Ông Sinh đọc dãy số:"Không, tôi chỉ sử dụng một số thôi, đây này", ông đưa tấm danh thiếp ra chỉ vào số máy trên đó, tấm danh thiếp giống hệt tấm anh đang giữ.
Tuấn đăm chiêu suy nghĩ, ngay từ đầu anh đã thấy có điều bất ổn, bây giờ mọi thứ như đã chứng minh suy nghĩ của anh:"Chúng tôi sẽ xem xét những điều ông nói, được rồi, cảm ơn ông đã hợp tác", anh đứng dậy chào ông Sinh một tiếng.
"Không có gì, chỉ mong các cậu sớm điều tra sự thật!"
"Chúng tôi sẽ làm vậy, xin lỗi đã phiền ông!", nói rồi anh quay lưng bước ra khỏi nhà ông Sinh. Sau khi ra khỏi cổng, anh còn quay vào trong nhà, bên trong bắt đầu xuất hiện những lời nói nặng nhẹ:"Cậu đến công ty ông ta điều tra xem những gì ông ta nói có thật không"
"Em hiểu rồi!"
Điện thoại trong túi anh rung lên, Tuấn mở ra xem thử, là một tin nhắn kèm hình ảnh, anh mở tin nhắn, bức ảnh lập tức đập vào mắt khiến anh sửng sốt, tiếp đến là một cuộc gọi, Tuấn nhấc máy
"Hắn lại nhắn cho tôi tấm hình ấy...trong ảnh là Lan Nhi...em ấy bị trói...còn...còn có cả con búp bê vải...nó...là hắn ta..."_Nguyệt Anh ám chỉ đến kẻ đã giết Phong và Hà My, giọng cô mang đầy nỗi khiếp sợ.
Tuấn cũng nhìn thấy con búp bê, nó bị cháy đen nhưng vì người chụp cố ý để nó chiếm một phần tấm ảnh nên dễ dàng trông thấy, anh cắt ngang lời Nguyệt Anh:"Tôi hiểu những gì cô muốn nói, nhưng ngoài tấm hình đó, hắn còn nhắn điều gì không?"
"Nội dung?", Nguyệt Anh tự hỏi mình, cô đã quá vội vã nên đến cả những gì hắn gửi, cô đều bỏ qua.
 
Hiệu chỉnh:

Windy luu

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/4/2015
Bài viết
53
"Anh chờ một lát!"_Tuấn nghe đầu dây bên kia đã ngắt, anh lập tức liên lạc với Lân.
"Alô, em nghe anh Tuấn..."
"Việc tôi nhờ cậu tối qua sao rồi?"_Đêm qua, ngay khi Nguyệt Anh, Bảo Trâm ra về, anh đã đưa số điện thoại của Lan Nhi cho Lân, nhờ anh xác định vị trí người sử dụng:"Sáng nay hung thủ tiếp tục dùng số máy này nhắn tin".
"Em đã làm theo lời anh, cũng tìm được địa chỉ, anh Đăng và bọn em đang tới đó, em sẽ gửi địa chỉ sang cho anh, hy vọng lần này bắt được hung thủ!".
Tuấn cảm thấy hy vọng lần này rất lớn:"Được, cậu làm tốt lắm, tôi và cậu Duy sẽ tới đó ngay", một tin nhắn mới, là địa chỉ được nhắc tới lúc nãy.
"Đây...địa chỉ này quen lắm!"_Duy thốt lên khi vừa trông thấy.
"Cậu biết chỗ này sao?"
"Để em nhớ lại xem, à, chỗ này...là địa chỉ bãi rác thành phố...không ngờ hắn bắt cô gái đó tới đấy!"
Nghe Duy nói, Tuấn cảm thấy chút bất thường, chỗ đó là nơi tập kết rác của thành phố, xung quanh trống trãi, tấm ảnh đó lại chụp bên trong một căn phòng:"Cậu không nhầm chứ?"
Duy quả quyết:"Không, em chắc chắn, có một lần truy bắt tội phạm, em đã tới đó!"
"Cứ tới đó trước đã"_Tuấn bỏ điện thoại vào túi, anh mặc kệ những điểm hồ nghi trong lòng.
Lại một tin nhắn khác, là Nguyệt Anh, anh đưa điện thoại cho Duy:"Đọc nó giúp tôi", chiếc xe tiếp tục chạy theo sự điều khiểu của Tuấn.
"Dương Nguyệt Anh, đây là cơ hội cuối tôi dành cho cô...
Nơi bắt đầu cũng là điểm kết thúc.
Xinh đẹp đến mê hoặc, là cái hôn của nữ thần bóng đêm.
Nằm ở trung tâm, ta chiếu sáng rực rỡ.
Nóng như thiêu đốt, điều khiển toàn hành tinh.
Là điều tốt đẹp nhất, ta đứng trên đỉnh cao.
Tiếng tán dương làm ta run rẩy...
Đoán xem...ta là ai?"
Duy lặng đi vài giây:"Gì vậy??"
"Sao hắn lại nhắn như vậy? Hắn muốn nói gì với cổ?"_Tuấn mơ hồ nhẩm lại nội dung Duy vừa đọc. Xe lại rẻ một lần nữa, có lẽ sắp đến nơi.
Duy nhận ra đoạn đường này, anh chỉ Tuấn rẻ vào một con đường nữa:"Thấy rồi, hình như xe của anh Đăng đậu phía trước".
"Tôi thấy rồi!"_Tuấn điều khiển chiếc ô tô đậu kế bên xe Đăng, khi cả hai vừa bước xuống, một tiếng nổ lớn làm họ giật thót, lập tức chạy về nơi phát ra âm thanh ấy. Tuấn nhìn thấy Đăng và mọi người trong tổ trọng án, họ đều nằm sấp hoặc cúi gập người:"Chuyện gì vậy?"
Đăng nghe tiếng Tuấn, anh quay đầu lại, khi thấy mọi thứ đã ổn mới từ từ đứng lên:"Mọi người không sao chứ?". Khi nghe xung quanh trả lời lại, Đăng mới yên tâm:"Hình như bom vừa nổ!"
"Không thể nào, không thấy chấn động mạnh, xung quanh cũng không có dấu hiệu đã từng có vụ nổ. Lúc nãy mình cũng chỉ nghe thấy âm thanh..."
Nghe Tuấn nói vậy, Đăng mới để ý:"Vậy tiếng nổ vừa rồi là gì?"
Tuấn liền hỏi:"Cậu tới đây trước, đã có chuyện gì vậy?"
Đăng kể lại:"Sau khi tới đây, mình liên lạc tới số cậu đưa, nghe có tiếng nhạc chờ nên tìm tới chổ này. Ai ngờ, chỉ nhìn thấy một chiếc điện thoại, màn hình sáng lên dòng chữ:"Bom sẽ nổ", bên cạnh có một cái túi màu đen, còn nghe tiếng tích tắc rất rõ, lúc mở ra thấy một quả bom bên trong mới ra lệnh mọi người rút đi, tìm nơi an toàn để tránh".
"Chổ đó ở đâu?"
"Bên kia", Đăng dẫn đường, cùng Tuấn tới chổ chiếc điện thoại. Nó vẫn nhấp nháy báo cuộc gọi nhỡ. Bên cạnh là bịch ni lông được Đăng nhắc tới, anh nhìn vào bên trong, phía dưới bịt kín chỉ chừa lại mặt đồng hồ đã về số không:"Lúc nãy cậu có chạm vào chiếc điện thoại ấy không?"
"Có, nhưng sao?"
Tuấn tiếp tục quan sát, anh nhấc điện thoại lên, phát hiện có một sợi chỉ câu từ điện thoại vào bên trong bịch. Thấy có điều lạ, Tuấn nhấc chiếc đồng hồ ra, nó dính chặt lấy tấm bìa cứng che hết mọi thứ bên dưới:"Loa gắn thẻ nhớ, còn có một cái micrô", Tuấn tiếp tục tìm kiếm đầu dây bên kia đã bị đứt khỏi dây nối điện thoại, anh nhận thấy nó được quấn rất nhiều vòng vào đầu công tắc loa:"Cậu xem này!"_Tuấn kéo công tắc qua phía đối diện rồi giật sợi dây, anh chờ đợi, sau khoảng một phút, một tiếng nổ lớn phát ra, theo micrô đến một cái loa cũ vang vọng như một vụ nổ bom thực sự:"Chúng ta bị hắn chơi khăm rồi!".
Duy đứng phía sau tỏ vẻ khó chịu:"Đúng là không tin nổi!"
Không chỉ mình Duy, mọi người đều cảm thấy bực tức:"Khốn thật! Hắn xem ta chẳng khác gì những tên ngốc..."
Tuấn nhìn tứ phía, nơi này vốn vắng vẻ, lại hôi hám, chỉ toàn rác, chắc chắn không thể có căn phòng như trong hình. Hắn đã lừa họ tới đây, ra giữa bãi rác như những kẻ ngốc, tên này thật quá ngông cuồng:"Đem những thứ này về thôi, đừng nóng giận nữa..."
"Ít ra chỉ là trò đùa, cũng đã là may mắn lắm rồi, nếu không chưa chắc các cậu được đứng đó mà giận dữ đâu, về thôi"
 
Hiệu chỉnh:

Windy luu

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/4/2015
Bài viết
53
"Em xem có phải dãy nhà trọ này không?", người đàn ông một tay kéo valy, một tay cầm chiếc điện thoại có dòng tin ghi địa chỉ một dãy nhà trọ, ông đưa sang người phụ nữ đi bên cạnh.
"Để em xem xem"_Bà nhìn rồi đi vào một phòng khi thấy cửa mở:"Con cho cô hỏi, địa chỉ này có phải địa chỉ dãy trọ này không?", bà hỏi người thanh niên bên trong.
"Địa chỉ này, không phải cô ơi, cô đi thêm một đoạn nữa, tới dãy nhà trọ có một quầy tạp hóa, phía sau là dãy phòng trọ này".
Họ nhìn theo hướng chỉ tay của cậu thanh niên:"May mà gặp cháu, cô chú cảm ơn cháu!"
Cậu thanh niên gãi gãi đầu:"Dạ không có gì đâu, cô chú đi thăm con ạ?"
Người đàn ông ngập ngừng rồi gật đầu:"Ừ!", rồi ông kéo người phụ nữ đi về phía quầy tạp hóa, ông mua một chai nước, sau vài lời hỏi thăm, họ cũng tìm được tới căn phòng trọ mình muốn tìm. Ông gỏ cửa...
Cánh cửa mở ra, Bảo Trâm liền hỏi:"Cô chú tìm ai vậy ạ?..."
"Đây có phải phòng trọ của Nguyệt Anh không?"
Cánh cửa mở lớn hơn, một gương mặt khác xuất hiện, họ cảm thấy cô rất giống tấm hìng họ từng thấy:"Cháu là?"
"Dạ cháu là Nguyệt Anh, cô chú tìm cháu?..."
Họ có phần vui mừng:"Cô chú là ba mẹ Lan Nhi".
Nguyệt Anh giật mình, chú ấy tên Tâm, còn cổ là Vân, cô biết họ, từ rất lâu rồi, và cũng hiểu họ tìm cô vì điều gì, vậy nên, cô sợ sệt:"Dạ, mời cô chú vào nhà!", cô cùng Bảo Trâm giúp họ mang hành lý vào trong.
Người phụ nữ tỏ ra nôn nóng:"Chắc con biết cô chú tới vì điều gì rồi! Con nói rõ ra xem nào, chuyện gì đã xảy ra, sao Nhi lại mất tích?"
Ông Tâm lại tỏ ra điềm tĩnh hơn:"Em đừng nôn nóng, để con bé từ từ nói xem đã có chuyện gì".
"Làm sao em không nôn nóng cho được, em đã rất lo từ khi biết Lan Nhi mất tích, nó bảo tới nhà chị nó, giờ lại mất tích, nó là con em, anh nói xem, em có thể từ từ sao..."
Nguyệt Anh lúng túng khi thấy người phụ nữ ấy dần mất đi bình tĩnh, cô biết phải nói sao với họ:"Xin lỗi cô chú, nếu lúc đó cháu đi cùng Lan Nhi thì có lẽ đã không xảy ra điều gì rồi!".
Họ im lặng khi thấy cô cúi người xin lỗi, đúng, họ có ý trách móc. Những lời Nguyệt Anh kể, họ đều nghe thấy, nghe rất rõ ràng. Cô giấu chuyện mình nhận được hai tin nhắn bí ẩn.
"Vậy là cháu đã báo công an?", ông hỏi.
"Dạ, họ nói sẽ tìm Lan Nhi!"
Đôi mắt bà Vân đỏ dần, vai bà run run:"Phải làm sao đây? Sao lại xảy ra chuyện này được chứ? Con bé liệu có xảy ra chuyện gì không?"
Ông Tâm khoác tay lên vai bà:"Không sao đâu em, sẽ không có chuyện gì đâu, cũng đã báo công an rồi, họ sẽ tìm ra con bé thôi".
Bà nhìn ông, đôi mắt đã ướt nhòa từ lúc nào:"Không được, em phải đi tìm con bé, chắc giờ con bé sợ lắm!..."
"Được rồi! Sau khi đặt phòng ở khách sạn, anh đưa em đi tìm...", ông đứng dậy cầm hành lý ra khỏi phòng:"Chú đi trước đây!"
"Hay cô chú để cháu giúp tìm phòng..."
"Không cần!"_Bà Vân cắt ngang lời Nguyệt Anh, thậm chí còn không nhìn lại rồi cùng chồng mình đi thẳng.
Nãy giờ chỉ đứng nhìn, giờ Bảo Trâm mới lên tiếng:"Họ là gì chứ, sao lại tỏ thái độ đó với cậu, việc Lan Nhi mất tích thì có liên quan gì tới cậu, đúng là quá đáng mà!".
"Đừng nói vậy!"
"Cậu sao vậy? Sao lại nổi nóng với mình?"_Bảo Trâm thấy khó hiểu, cô giận dỗi trách móc.
Nguyệt Anh thấy mình cư xử hơi quá, cô im lặng rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn học:"Mình đã nói sẽ chăm sóc Lan Nhi, hứa sẽ chẳng có điều gì xảy ra nhưng giờ thì, đến cả việc em ấy ở đâu, mình còn không biết, họ nên trách mình..."
Trâm phản bác:"Cậu nói gì vậy, cậu làm sao biết Lan Nhi sẽ bị người ta bắt, làm sao là lỗi của cậu được?..."
Đôi mắt cô trở nên buồn bã, nhìn mãi bầu trời trong xanh kia:"Giờ mình chỉ sợ em ấy xảy ra điều gì, mình chỉ lo em ấy bị...mình hối hận rồi, phải chi mình kể cho Lan Nhi biết em ấy là em gái mình, mình sợ chẳng còn cơ hội nữa!"
Bảo Trâm ôm lấy cô từ phía sau:"Cậu làm sao vậy hả?", Trâm lo lắng, Nguyệt Anh giờ chẳng khác nào kẻ mất hồn, cô chẳng còn thấy cảm xúc nào trên mặt cậu ta:"Cậu yên tâm đi, giờ chắc Lan Nhi không sao đâu, chưa tới ngày đó sẽ vẫn ổn thôi!"
Nguyệt Anh đẩy Trâm ra:"Cậu nói đúng, thôi đừng nói chuyện này nữa!"
"Cậu thật là...mình về nhà một hôm nha!"_Bảo Trâm cầm ba lô quay lại nói với Nguyệt Anh:"Có muốn đi cùng mình không, về nhà mình chơi một hôm cũng tốt!"
Nguyệt Anh cười:"Mình không đi đâu, cậu về cẩn thận!"
"Gì chứ, đúng là chán cậu quá mà! Mình đi đấy! Mặc kệ cậu!"
Nguyệt Anh cười, nhìn theo cho tới lúc Trâm đi khỏi
 
Hiệu chỉnh:

Windy luu

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/4/2015
Bài viết
53
Nguyệt Anh ra khỏi phòng, bây giờ đã gần mười giờ, cô đoán có lẽ ba mẹ Lan Nhi đang tới đồn cảnh sát, cô cũng muốn đến xem tình hình nhưng có một dòng suy nghĩ ngăn cô lại. Tiếng còi xe vang lên gần đó, chiếc xe trông rất quen, đến khi tấm kính được kéo xuống, cô mới có thể nhận ra người đó:"Anh tìm tôi? Có chuyện gì không?"
"Cô lên xe đi, tôi có vài chuyện muốn nói!"
Nguyệt Anh gật đầu lên xe:"Chuyện của Lan Nhi...sao rồi?", cô nhìn Tuấn muốn nghe một tin tốt lành.
"Chúng tôi vẫn đang cố gắng điều tra. Tôi đến đây cũng vì điều này, cô và Lan Nhi có quan hệ gì, tôi thấy cô rất quan tâm, còn tỏ ra hết sức lo lắng".
Nguyệt Anh cuối thấp đầu:"Là em tôi..."
Tuấn bất ngờ:"Em cô?"
"Đúng", cô gật đầu:"Năm Nhi lên hai, tôi dắt nó đến trước cô nhi viện Khánh An rồi bỏ đi".
Tuấn không muốn nhắc thêm về quá khứ ấy của Nguyệt Anh, cô không biểu lộ quá nhiều cảm xúc nhưng đôi mắt lại dần đỏ hoe:"Cô có thấy điều gì lạ không?"
"Điều lạ? Ý anh là gì?"
"Tại sao những vụ án gần đây đều có liên quan tới cô, đều xảy ra xung quanh cô? Vụ lần này, sao hắn liên tiếp gửi cho cô hai tin nhắn, còn có một tấm hình?"_Tuấn để ý sắc mặt Nguyệt Anh.
"Anh có ý gì?"
Tuấn giải thích:"Cô nhớ hai tin nhắn cô nhận được không?"
Nguyệt Anh lặng người đi vài giây:"Có, tin nhắn vẫn nằm trong máy...ngày 20...là cùng ngày anh Phong xảy ra chuyện. Có nghĩa là...hôm nay là ngày 17...vậy...vậy..."
"Đó là ngày hắn sẽ tiếp tục ra tay, ta còn lại ba ngày. Hung thủ thừa nhận đây không phải vụ đầu tiên của hắn ta".
Nguyệt Anh vội lấy điện thoại ra, cô lẩm nhẩm đọc đi đọc lại, còn Tuấn tiếp tục nói:"Cô nhớ con búp bê vải không? Tấm hình chụp nó rất rõ"
"Tôi nhớ...còn bị cháy xém chỉ chừa lại khuôm mặt"_Cô ngây người, nó làm cô nhớ đến một vụ hỏa hoạn:"Vụ cháy cô nhi viện..."
"Mỗi một tin nhắn hắn gửi cho cô đều có ẩn ý. Con búp bê là sự thừa nhận việc hắn chính là kẻ gây ra hai vụ trước, và sẽ tiếp tục ra tay. Còn nữa, tên cô cũng được hung thủ nhắc tới..."
"Chuyện này, chuyện này...anh nói đúng, những người xung quanh tôi, anh Phong, Hà My, lần này là Lan Nhi...sao lại như vậy? Tên tôi?"_Người cô tự run lên không ngừng, những chuyện này có liên quan tới cô sao? Cô không biết, cũng không thể hiểu được.
"Hai tin nhắn ấy, hung thủ gửi cho cô, chắc chắn hắn muốn nói với cô điều gì đó. Cơ hội cuối hắn muốn dành cho cô, tên hắn ta là gì, có lẽ chỉ cô mới biết. Cô không nhận ra điều gì khi đọc chúng sao? Còn tấm ảnh, cô có thấy gì đó quen thuộc không?"_Tuấn hỏi dồn dập, anh hy vọng cô hiểu được những gì hung thủ viết.
"Tôi không hiểu, tôi không biết gì hết...", Nguyệt Anh ôm lấy đầu:"Sao lại như vậy? Sao lại gửi cho tôi những tin nhắn ấy? Sao phải giết họ, họ đã làm gì..."
"Cô bình tĩnh đi, cô cứ như vậy thì phải làm sao chứ? Chẳng lẽ cô không muốn cứu em gái mình?"_Anh muốn đưa tay đặt lên bờ vai nhỏ bé ấy nhưng khi cô vừa quay sang nhìn anh, bàn tay ấy ngay lập tức rụt lại:"Cô có từng nghi ngờ ai không?", Tuấn nói vậy vì những gì bày ra trước mắt đều đưa cho anh một kết luận, kẻ đó là người Nguyệt Anh biết và có thể rất căm thù cô. Hơn nữa hắn nắm rõ mọi điều xung quanh cô, chắc chắn bản thân không thể bị phát hiện một cách dễ dàng mới công khai tuyên chiến với cảnh sát.
Nguyệt Anh điểm lại một vài cái tên nhưng khiến cô nghi ngờ thì không có ai cả:"Không có...tôi không nghĩ ra ai đáng nghi hết!"
"Vậy ngoài cô ra, còn ai biết việc em cô sẽ bay ra Hà Nội không?"
Nguyệt Anh thừ người:"Còn, là...không thể nào...".
Tuấn như hiểu điều cô muốn nói:"Là người ở cùng phòng với cô".
"Không có chuyện đó đâu, việc Lan Nhi bay ra Hà Nội, có thể còn nhiều người biết, có thể em ấy còn nói với vài người khác. Hơn nữa hôm đó cậu ấy đi với tôi cả ngày..."
"Cô quen cô gái ấy từ khi nào..."
Nguyệt Anh tỏ ra khó chịu:"Anh nghi ngờ cổ?"
"Không hẳn, chỉ muốn xác nhận, cô gái ấy có phải từng ở cô nhi viện Khánh An, tại sao cổ lại có mặt ở nhà nạn nhân tên Hà My?".
"Không phải, tôi quen Bảo Trâm khi vừa vào đại học...cô ấy chưa từng sống ở đó, là tôi muốn cổ làm quen với mọi người nên mới đưa đi cùng, Bảo Trâm không hề biết chuyện gì hết".
"Vậy sao?"_Phần nào nghi ngờ của Tuấn được Nguyệt Anh hóa giải, thật chất anh chỉ là thấy tò mò về cô gái ấy.
 
Hiệu chỉnh:

Windy luu

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/4/2015
Bài viết
53
Trong đầu Nguyệt Anh dần xuất hiện những nghi vấn kì lạ, đúng là cô đã quá tin tưởng một người, nếu như...
"Xin lỗi anh, tôi phải đi. Nhưng mà, nếu có tin của Lan Nhi, anh nhất định phải cho tôi biết".
Tuấn gật đầu, cô gái ấy nhanh chóng rời khỏi xe, quay về phòng, có vẻ dự định đi đâu đó của cô lúc nãy đã bị cuộc trò chuyện với anh làm thay đổi, anh tự hỏi cô nghĩ gì.
Nguyệt Anh ngẩn ngơ quay vào phòng trọ, tiếng "cạch" phát ra từ chiếc ổ khóa trước cửa kéo cô ra khỏi những suy nghĩ mơ hồ.
"Cậu nói gì với anh cảnh sát ấy vậy?"
Nguyệt Anh giật mình quay lại, là Bảo Trâm, cậu ta làm cô thót tim:"Cậu không phải đã về nhà rồi sao? Sao lại quay lại?"
Bảo Trâm thoáng buồn:"Mình quay về lấy đồ! Ba mình biết chuyện Lan Nhi mất tích rồi, còn biết trước ngày hôm đó em ấy ở đây nữa!"
"Ba cậu...muốn cậu quay về nhà?"
Trâm hơi bất ngờ vì Nguyệt Anh nói đúng:"Xin lỗi! Nhưng mà mình xin ba rồi, khi nào mọi việc được điều tra rõ ràng, mình có thể quay về đây..."
Nguyệt Anh cười nhưng cũng không giấu được nỗi hụt hẫn, cô mở cửa bước vào:"Sao lại xin lỗi, ngay từ đầu cậu đã không cần phải đến đây rồi, nhà cậu gần như vậy...giờ lại xảy ra quá nhiều chuyện, là ba mẹ, tất nhiên là phải lo lắng rồi!"
Bảo Trâm gật gật, cô ái ngại:"Cậu ở một mình không sao chứ? À hay cậu về nhà mình đi, ở nhà có mỗi hai ba con cũng buồn, nhà mình lại lớn, hay cậu trả phòng này dọn về với mình luôn! Nhé..."
"Thật là, nghĩ gì thế hả?", cô lấy tay kí vào đầu Trâm một cái:"Đánh cho cậu tỉnh ra này, lúc cậu chưa tới đây mình cũng ở một mình đấy thôi!"
"Nhưng lúc đó khác, lúc đó không có nhiều người chết...", biết mình nói lỡ lời, Trâm im lặng, lâu lâu lại quay nhìn Nguyệt Anh:"Mình...không nên nói vậy...mình dọn đồ của mình đây!..."
"Cậu nói không sai...nhiều lúc mình nghĩ, chết đi có lẽ là sự giải thoát, không phải mệt mỏi, đau khổ..."_Nguyệt Anh vẫn mỉm cười, vẫn không thôi giúp Trâm dọn đồ.
"Vậy khi nào rãnh, cậu nhớ tới nhà mình chơi nha, chắc cậu không quên đường tới đó nhỉ?"
"Ừm, cũng tới mấy lần rồi mà!"
Đồ cũng xếp xong cả, họ cùng ngồi trên chiếc giường, im lặng không nói gì, lâu lâu chỉ nghe một tiếng thở dài thểu não.
"Thôi mình đi đã, ngồi thế này chắc tới khuya cũng chẳng đi được, chỉ là dọn đi thôi mà, đâu phải đi đâu xa xôi!..."
Nguyệt Anh cười nhẹ, cô giúp Trâm xách đồ ra sắp lên chiếc xe máy rồi im lặng nhìn chiếc xe ấy đi khỏi. Cánh cửa phòng đã khép lại, cảm giác trống trãi đến lạ lùng, cô đã quen rồi cái dáng vẻ đáng yêu của Trâm, lúc nào cũng cười nói không ngừng. Có Trâm bên cạnh, đôi lúc Nguyệt Anh thấy nhẹ nhõm, vui vẻ, cô cũng quên mất bản thân mình từng có một cuộc sống nhàm chán.
Nguyệt Anh quan sát một lượt căn phòng, ngăn kéo tủ hình như vướng phải cái gì đó không đóng kín được, cô tiến lại gần mở nó ra, chỗ này đã từ rất lâu cô không mở ra, chẳng lẽ lúc nãy Bảo Trâm dọn đồ nên mở nhầm:"Đồng hồ, quả cầu tuyết, trong này,...", cô mỉm cười, đây là bó bông làm từ quả thông, nó rất đẹp. Tất cả những thứ này đều được cô lưu giữ kĩ, nhưng từ lúc người tặng những món này không còn, cô chưa từng xem lại. Nguyệt Anh mang tất cả những chiếc hộp trong ngăn ra bày khắp mặt đất:"Còn thiếu, còn một thứ nữa...đâu rồi?...", cô lùng sục khắp nơi nhưng đều không tìm thấy.
 
Hiệu chỉnh:
Top