Mẹ anh - Mẹ tôi

Trong chuyên mục 'Suy ngẫm' đăng bởi Newsun, 1/12/2013. — 3.208 Lượt xem

  1. Newsun

    Newsun Believe in Good Thành viên thân thiết

    Mẹ anh - Mẹ tôi

    Con dâu nói : “Nấu lạt tí bà lại chê nhạt nhẽo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?

    [​IMG]

    Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp thức ăn bỏ vào miệng nhai. Cô ta hằn hộc nhìn chồng. Anh gắp thử một miếng ăn, nhả ra ngay tức thì.

    Con trai nói : “Anh không phải đã dặn em rồi sao, mẹ bị bệnh không thể ăn quá mặn !
    OK ! Mẹ là của anh, sau này do anh nấu nhé !” Con dâu giận dỗi đi thẳng vào phòng.

    Con trai chỉ còn cách thở dài, và quay sang nói với mẹ : “Mẹ, đừng ăn nữa, con đi nấu mì cho mẹ ăn.”. Mẹ nói : “Không phải con có chuyện muốn nói với mẹ sao, có gì hãy nói luôn, đừng để trong lòng !

    Con trai nói : “Mẹ à, tháng sau con được thăng chức, con sẽ rất là bận… còn phần vợ con, cô ta nói muốn ra ngoài kiếm việc làm, cho nên ……

    Ngay lập tức mẹ hiểu ý con trai muốn nói gì : “Con ơi, đừng gửi mẹ vào viện dưỡng lão con nhé...”. Giọng nói nức nghẹn như khẩn cầu van xin .

    Con trai trầm tư nghĩ ngợi một hồi lâu, trong đầu anh ta như đang cố tìm một lý do tốt hơn để thuyết phục mẹ : “Mẹ à, thật ra viện dưỡng lão không phải là một nơi không tốt, mẹ biết rồi đấy, khi vợ con kiếm được công việc, nhất định sẽ không còn thời gian chăm sóc mẹ chu đáo nữa đâu. Trong viện dưỡng lão vừa có cái ăn, vừa có chỗ ở, lại có người chăm sóc, không phải tốt hơn nhiều so với ở nhà hay sao ?

    Tắm xong, ăn tạm một tô mì gói, con trai bèn đi vào phòng sách. Anh thờ người, đứng trước cửa sổ, có vẻ do dự. Ngày ấy mẹ còn trẻ đã ở góa, ngậm đắng nuốt cay nuôi anh khôn lớn nên người, và còn gửi anh ra nước ngoài du học. Nhưng, bà chưa bao giờ dùng tuổi thanh xuân của mình đã một đời hy sinh vì anh đem ra uy hiếp, mặc cả về sự hiếu thảo của anh, ngược lại là vợ đã đem hôn nhân ra uy hiếp anh ! Không lẽ phải cho mẹ vào viện dưỡng lão thật sao ? Anh tự hỏi bản thân, anh ta có chút không nhẫn tâm.

    Có thể cùng cậu đi hết cuộc đời là vợ cậu, không nhẽ là mẹ cậu sao ?” Con trai của bác Tài thường hay nhắc khẽ anh như thế. “Mẹ cậu đã lớn tuổi như thế, tốt số thì có thể sống thêm vài năm. Tại sao không tranh thủ thời gian đó sống thật hiếu thảo với bà cơ chứ ? Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn phụng dưỡng mà người còn đâu!”. Bà con họ hàng thường hay khuyên nhủ anh như thế.

    Con trai không muốn suy nghĩ thêm nữa, sợ mình sẽ vì thế mà thay đổi quyết định. Ánh mặt trời tắt dần những tia nắng chói chang và khuất dần sau ngọn đồi, trả lại bầu trời một màn đêm u tịch. Một ngôi nhà quý tộc dành cho người già được xây dựng ở vùng ngoại ô trên đồi núi.

    Đúng thật, tiền càng chi ra nhiều, con trai càng cảm thấy an lòng. Khi con trai dắt mẹ bước vào đại sảnh, một chiếc ti vi 42 inch mới tinh đang chiếu một bộ phim hài, nhưng người xem nơi ấy không hề nở một nụ cười.

    Những người già mặc cùng một kiểu áo, tóc tai đều na ná nhau đang ngồi cô quạnh trên chiếc ghế sofa, thần sắc đờ đẫn đến u buồn. Có người thì đang ngồi lẩm bẩm một mình, có người thì đang chầm chậm cúi người xuống muốn nhặt lấy một mẫu bánh vụn đang nằm trên sàn nhà.

    Con trai biết mẹ thích nơi tươi sáng, vì thế đã chọn cho bà một căn phòng đầy đủ ánh sáng. Từ cửa sổ nhìn ra ngoài, dưới bóng râm là một vườn cỏ thơm ngát. Mấy cô y tá đang đẩy những người già ngồi trên xe lăn, cùng họ tản bộ dưới ánh hoàng hôn, bốn bề tĩnh lặng khiến cho người cảm thấy xót lòng. Dù hoàng hôn có đẹp bao nhiêu, ánh chiều tà rồi cũng dần buông xuống, anh ngậm ngùi tiếc nuối.

    Mẹ ơi, con … con phải đi rồi !”. Mẹ chỉ biết gật đầu.

    Khi anh đi khỏi, đôi tay gầy guộc của mẹ giơ lên vẫy chào anh, đôi môi khô tái nhợt muốn lên tiếng gọi với anh, nhưng gọi không thành tiếng, lộ ra một ánh mắt ngập ngừng đậm vẻ u sầu.

    Lúc này con trai chợt nhận ra mái tóc của mẹ đã bạc dần, đôi mắt sâu thẩm và khuôn mặt xuất hiện nhiều vết chân chim. Mẹ quả thật đã già đi rồi !

    Anh chợt hồi tưởng lại một số chuyện ngày xưa. Năm đó anh mới 6 tuổi, mẹ có công chuyện phải về quê, không tiện dắt anh theo, nên đành phải gửi tạm nhà bác Tài vài hôm. Lúc mẹ sắp rời khỏi, anh sợ hãi ôm chặt lấy chân mẹ không chịu buông, khóc thật thê lương và kêu gào trong nước mắt : “Mẹ, mẹ ơi, đừng bỏ con mà đi ! Mẹ đừng có đi mẹ ơi !”. Cuối cùng mẹ cũng không bỏ lại anh một mình ……

    Anh vội rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa phòng lại, không dám ngoái đầu nhìn lại, anh sợ, sợ cái ký ức ấy hiện về như bóng ma cứ lờn vờn bám lấy anh.

    Anh về đến nhà, nhìn thấy vợ và mẹ vợ đang hăng tiết vứt bỏ tất cả những vật dụng trong phòng của mẹ với khuôn mặt khoái chí vui mừng.

    Một chiếc huy chương – đó là chiến lợi phẩm đoạt giải nhất trong cuộc thi viết văn hồi tiểu học của anh với chủ đề “MẸ CỦA TÔI” ; Một quyển từ điển Anh-Việt – đó là món quà đầu tiên mẹ đã dành dụm tiền chi tiêu cả tháng trời để mua tặng anh ! Và còn nữa, chai dầu gió mẹ phải xoa trước khi đi ngủ, không có anh xoa dầu cho bà, gửi bà đến viện dưỡng lão thì còn ý nghĩa gì nữa kia chứ ?

    Đủ rồi, đừng vứt nữa !”. Con trai tức giận.

    Rác nhiều như thế, không đem vứt đi, thì sao có thể chứa được đồ của tôi.”. Mẹ vợ thở hổn hển nói.

    Thì đúng rồi đấy ! Anh mau mau đem cái giường cũ nát của mẹ anh khiên ra ngoài đi, ngày mai tôi sẽ mua cho mẹ tôi một chiếc giường mới !

    Một đống ảnh lúc ấu thơ chợt hiện ra trong mắt anh, đó là những tấm ảnh mẹ đã dẫn anh đi sở thú chụp lưu niệm.

    Tất cả đều là tài sản của mẹ tôi, một thứ cũng không được bỏ !

    Anh tỏ thái độ gì vậy hả ? Dám lớn tiếng với mẹ tôi ư, tôi bắt anh phải xin lỗi mẹ tôi ngay lập tức !

    Tôi cưới cô là có nghĩa vụ yêu thương mẹ cô, tại sao ? Cô lấy tôi thì không thể yêu thương mẹ tôi được sao ?

    Cơn mưa sau đêm tối mang một chút hơi lạnh lẽo, đường phố vắng lặng đìu hiu, xe cộ và người đi trên đường thưa thớt dần. Một chiếc xe hơi đang chạy vượt đèn đỏ và phóng qua những biển cấm nguy hiểm, không ngừng tăng tốc phóng nhanh trên đường. Chiếc xe hơi ấy chạy thẳng đến viện dưỡng lão được nằm trên lưng chừng đồi núi, anh ngừng xe và phóng nhanh lên lầu, mở cửa phòng ngủ của mẹ. Anh đứng nhìn bất động, mẹ đang lấy tay xoa đôi chân phong thấp của mình âm thầm khóc trong đêm.

    Bà nhìn thấy con trai đang cầm trên tay chai dầu gió, cảm thấy an ủi và nói : “Mẹ quên lấy đi, cũng may con mang đến cho mẹ !

    Anh bước vội đến bên mẹ và quỳ xuống.

    Tối rồi, tự mình mẹ có thể xoa được mà, ngày mai con còn phải đi làm, hãy về nhà đi !

    Anh ngập ngừng một hồi lâu, nhưng cuối cùng không nhịn được khóc và nói : “Mẹ ơi, con xin lỗi, xin hãy tha thứ cho con ! Chúng ta cùng về nhà nhé !

    Sưu tầm.
    Hình ảnh trong bài chỉ
    mang tính chất minh họa.
     




  2. ruacon7k

    ruacon7k Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/6/2013
    Bài viết:
    158
    Lượt thích:
    70
    Kinh nghiệm:
    28
    có đứa vợ thế kia bỏ quách cho xong!
     
  3. emyeuconan

    emyeuconan Kẻ săn đêm Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/10/2012
    Bài viết:
    4.303
    Lượt thích:
    11.272
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Hunter
    Vợ với mẹ vợ gì mà trơ trẽn thế :Conan02:Mà anh chồng vốn không dạy bảo được cô vợ, nên cuối cùng thành ra như vậy!
     
    mainguyen92, HuongNguyen_93Newsun thích điều này.
  4. Newsun

    Newsun Believe in Good Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/11/2008
    Bài viết:
    9.534
    Lượt thích:
    45.968
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    ĐH KHTN
    Khó yêu thương mẹ chồng như mẹ mình là tình cảm thật của không ít cô con dâu hiện đại. Trong khi, người mẹ chồng đó chắt chiu, chịu khó khăn nuôi chồng rồi nuôi con cho các nàng dâu vô điều kiện...
     
    HuongNguyen_93, ly quocemyeuconan thích điều này.
  5. nhipcautre0904

    nhipcautre0904 Keep moving forward Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/3/2012
    Bài viết:
    4.115
    Lượt thích:
    6.173
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Trường đại học ngân hàng Tp Hồ Chí Minh
    Em đọc bài này cũng lâu rồi. Em thấy anh đăng cũng nhiều bài kiểu này, có vẻ nhạy cảm với vấn đề đó. Anh sợ lấy phải một nàng dâu không vừa ý à?
    Em nói thật với anh là nàng dâu hiện đại bây giờ cũng thương yêu mẹ chồng thôi. Nhiều khi mẹ vợ còn phải thương con rể để con rể thương con mình. Không phải ruột thịt, cũng khó để yêu thương, nhưng dần dà thì sẽ thành chân thật. Ai đối xử tốt với mình thì mình cũng sẽ đối xử lại như thế, trừ trường hợp vài người không biết cách cư xử và vô tâm thôi.
    Về một khía cạnh khác, mẹ chồng cũng có lúc làm khó con dâu. Suy cho cùng, mẹ chồng nàng dâu là cuộc chiến hoa hồng, không ai thắng ai thua, mà người mệt mỏi nhất là các chàng của chúng ta. Thế cho nên, vì người đàn ông của đời mình, hai người phụ nữ cũng sẽ nhường nhịn nhau cả thôi :)
     
    _Hoa Tâm_, ruacon7k, emyeuconan3 bạn khác thích điều này.
  6. Newsun

    Newsun Believe in Good Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/11/2008
    Bài viết:
    9.534
    Lượt thích:
    45.968
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    ĐH KHTN
    Cũng không phải, anh chỉ đọc và cũng thấy nhiều trường hợp gặp tựa như vầy nên muốn đăng cho mọi người cùng xem và ngẫm để có thể điều chỉnh lối nghĩ sau này, chứ không phải dành riêng cho anh, anh thì không nhu nhược như chàng trai trong bài đâu :)
     
    Sun Glare, HuongNguyen_93ly quoc thích điều này.
  7. nhipcautre0904

    nhipcautre0904 Keep moving forward Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/3/2012
    Bài viết:
    4.115
    Lượt thích:
    6.173
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Trường đại học ngân hàng Tp Hồ Chí Minh
    Newsun Em thì chỉ thấy trường hợp ngược lại thôi. Vì ngày xưa thì quan niệm khác. Mà có lẽ đó là do em ở cạnh người tần tảo nhất, đó là mẹ em.
     
    HuongNguyen_93Newsun thích điều này.
  8. Newsun

    Newsun Believe in Good Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/11/2008
    Bài viết:
    9.534
    Lượt thích:
    45.968
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    ĐH KHTN
    nhipcautre0904 Thì chắc 50/50 em à, may mắn lắm mới có 2 bên hòa hợp :)
     
    HuongNguyen_93 thích điều này.
  9. Autumn lê

    Autumn lê Riêng tư vừa đủ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/10/2012
    Bài viết:
    201
    Lượt thích:
    209
    Kinh nghiệm:
    43
    Đúng là ông con trai trong bài viết thật quá nhu nhược....Nhưng may thay cũng chưa phải quá tệ ...
    Ngoài đời cũng không ít người con trai con dâu tệ như vậy.
    Mình chỉ thấy, nếu muốn biết người con trai mình lấy làm chồng như thế nào hãy xem cách họ đối xử với mẹ anh ta...
     
    HuongNguyen_93 thích điều này.
  10. nhipcautre0904

    nhipcautre0904 Keep moving forward Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/3/2012
    Bài viết:
    4.115
    Lượt thích:
    6.173
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Trường đại học ngân hàng Tp Hồ Chí Minh
    Autumn lê Uh một người con trai hiếu thảo với cha mẹ thì cũng sẽ thương vợ, nhưng mà đừng có nhu nhược là được
     
    HuongNguyen_93Autumn lê thích điều này.
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP