[Longfic] Nhật Nguyệt Minh Quang - PHẦN 2

Armag105

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
14/3/2012
Bài viết
143
NHẬT NGUYỆT MINH QUANG-PHẦN 2

Sơ lược phần 1:

Mở đầu: http://kenhsinhvien.vn/topic/fanfic-co-trang-nhat-nguyet-minh-quang.134369/
Chap 1: Tinh Nguyệt Thành
http://kenhsinhvien.vn/topic/fanfic-co-trang-nhat-nguyet-minh-quang.134369/page-3
Chap 2: Nhân Duyên – Nghiệt Duyên???
http://kenhsinhvien.vn/forum/topic/...-minh-quang/6/
Chap 3: Định Mệnh
http://kenhsinhvien.vn/forum/topic/...minh-quang/11/
Chap 4: Đau???...
http://kenhsinhvien.vn/forum/topic/...minh-quang/12/
Chap 5: Nguy hiểm…
http://kenhsinhvien.vn/forum/topic/...minh-quang/14/
Chap 6: Truy sát!!!...
http://kenhsinhvien.vn/topic/fanfic-co-trang-nhat-nguyet-minh-quang.134369/page-16
Chap 7: Âm mưu…..
http://kenhsinhvien.vn/topic/fanfic-co-trang-nhat-nguyet-minh-quang.134369/page-16
Chap 8: Niềm tin không trọn vẹn
http://kenhsinhvien.vn/topic/fanfic-co-trang-nhat-nguyet-minh-quang.134369/page-19
Chap 9: Âm dương ly biệt
Part 1: http://kenhsinhvien.vn/topic/fanfic-co-trang-nhat-nguyet-minh-quang.134369/page-21
Part 2: http://kenhsinhvien.vn/topic/fanfic-co-trang-nhat-nguyet-minh-quang.134369/page-22
Part 3: http://kenhsinhvien.vn/topic/fanfic-co-trang-nhat-nguyet-minh-quang.134369/page-25

Nàng – là Giang Hồ Đệ Nhất Sát Thủ…chỉ vì một hiểu nhầm nhỏ 15 năm trước, nàng quyết tâm truy sát chàng để bảo vệ nam nhân nàng yêu…

Chàng – là Thái tử Vương Triều Tokyo, Đệ Nhất Kiếm Khách phái Dương Đình, lãnh đạm, trầm tính….15 năm vẫn dành trọn trái tim cho nàng dù chàng không hề biết bất kì điều gì về nàng ngoài đôi mắt tím tuyệt đẹp ấy….nhưng chàng không bao giờ ngờ chàng chính là mục tiêu ám sát của nàng….

Nàng – là Đại Công Chúa Vương Triều Osaka, Phụ Hoàng nàng là một kẻ đầy tham vọng, luôn mong muốn độc chiếm võ lâm, thống nhất thiên hạ….nàng yêu chàng nhưng đau lòng thay chàng vẫn không quên được mối duyên tình cũ,…càng đớn đau hơn khi trái tim chàng một lần nữa lại tan chảy nhưng không phải vì nàng mà là một nữ nhân khác – một người mà nàng vừa hận thấu tâm can lại vừa cảm kích khôn nguôi….

Chàng – là Chưởng môn phái Dương Đình….một lãng tử phong trần nhưng cũng là một nam nhân hết mực chung tình…chỉ vì nhung nhớ nàng mà chàng lại trao trái tim cho một nữ nhân khác khiến nàng từ bỏ chàng…nhưng rồi khi chợt nhận ra sự thật chàng đã không thể nào níu giữ nàng được nữa…nàng đã không còn là nàng của ngày xưa…..

Tình yêu vừa chớm nở, thiên địa phong vân đã chợt biến sắc... Nàng dùng mọi cách để bảo vệ tất cả mọi người khỏi sự truy sát của Lâu Nguyệt Cát nhưng bi thương thay khi thân phận của nàng bại lộ, nàng chỉ nhận được sự chỉ trích, xót xa của tất cả mọi người…Nàng đành ngậm ngùi cười trong nước mắt…ai bảo nàng là Sát Thủ Đệ Nhất Lâu Nguyệt Cát, ai bảo nàng phải chính tay thủ tiêu chàng….Số mệnh đã sắp đặt, Định Mệnh đã an bài…Để bảo vệ Lâu Nguyệt Cát, để bảo vệ tất cả mọi người, nàng chỉ còn cách khiến chàng chính tay giết nàng, khiến tay chàng phải vấy máu nàng, khiến chàng và nàng phải chìm trong thống khổ khi chợt nhận ra tình yêu 15 năm ròng rã của họ phải kết thúc chỉ bởi vẻn vẹn bốn chữ…”âm dương ly biệt”…..

Nhưng nếu kết thúc ở đây hẳn nhân gian đã không có câu: “người có tình - thiên địa đâu thể nào chia cắt”….Mối duyên này cắt đi, đâu còn ai tin tưởng vào tình yêu….
Hắc bạch luân hồi đời đời kiếp kiếp
Thiên địa phong vân nối duyên mãi nghìn năm...
Ái, hận, tình, thù…nhân gian sóng gió
Thiện ác phân tranh, thiên hạ về tay ai?


Nàng vấn vương mối tình dang dở
Hận trời đất sao sắp đặt trớ trêu?
Dẫu nghìn năm chìm trong bể khổ
Nàng vẫn sẽ cam tâm tình nguyện nối lại duyên này…


KenhSinhVien-094b68f4e8a80650dcc47469.jpg




Bối cảnh phần 2:

Sau cuộc giao đấu kịch liệt giữa Nguyệt Âm – sát thủ hàng đầu Lâu Nguyệt Cát và thái tử Shinichi Kudo tại Phong Tuyết Nhai, giang hồ trở nên vô cùng hỗn loạn: Nguyệt Âm đã chết, tổ chức sát thủ Lâu Nguyệt Cát cũng bỏ binh khí quy hàng triều đình Tokyo; được sự khoan hồng của Hoàng Thượng Cát Chủ Lâu Nguyệt Cát bị giam lỏng trong Tướng Quân Phủ, suốt đời không được bước ra khỏi Phủ nửa bước;…..Ở vùng biên giới với Osaka, Triều Đình Miyano lập tức đem quân tiến đánh Tokyo khiến người người lo lắng cho sự thái bình của thiên hạ, Thái tử Vương quốc Tokyo ngay tức khắc nhận thánh chỉ chỉ huy 10 vạn quân trấn giữ vùng biên cương,….Thế sự hết sức rối ren…Thế nhưng, trong nhân gian không ít người kháo nhau rằng: Nguyệt Âm vẫn chưa chết, nàng nhất định sẽ quay lại trả thù Thái tử, những danh sĩ võ lâm bị nàng sát hại thực ra vẫn còn sống và đang ẩn cư tại một nơi thần bí gọi là……Tuyệt Tích Sơn Trang…..

Chap 1: NGÀN ĐỜI KHÔNG ĐỔI…

Part 1:

Không gian xung quanh yên tĩnh đến lạ, ánh trăng khẽ len lỏi qua ô cửa sổ mang ánh sáng nhàn nhạt mờ mờ, ảo ảo vào căn phòng ấm áp. Căn phòng thực sự đơn giản, trang nhã với những trang thiết bị nội thất cực kì đắt tiền, có vẻ như chủ nhân nơi này là một người con gái giản dị, mộc mạc nhưng không kém phần cao quý. Trên chiếc gi.ường sang trọng mang màu trắng tinh khôi đặt giữa phòng là một nàng công chúa xinh đẹp đang lim dim ngủ, đôi chân mày cong cong hình lá liễu của cô khẽ nhíu lại, vài giọt mồ hồi lấm tấm trên vầng trán cao cương nghị, một giọt nước mắt nhẹ nhàng lăn trên gương mặt đượm buồn thấm vào chiếc gối mềm, đôi môi anh đào hoảng sợ khẽ thốt lên:

  • Shin…i..chi…Shin..ichi…đợi muội…huynh nhất định phải đợi muội….
Cánh cửa phòng lập tức mở ra, một người phụ nữ trung niên thanh lịch, cao sang trong chiếc váy ngủ màu vàng vội vã chạy đến, theo sau là bà quản gia cũng lo lắng không kém. Người phụ nữ lay nhẹ cô gái đang ngủ gọi:

  • Ran. Ran. Tỉnh lại đi con.
Nghe tiếng gọi, cô gái trên gi.ường khẽ nhíu mày từ từ mở mắt, nhìn thấy nét lo lắng trên gương mặt của mẹ, cô lập tức hiểu ra vấn đề. Ran cười gượng để che lấp nỗi sợ hãi trong lòng, không muốn mẹ cô phải hoảng hốt thêm nữa:

  • Con xin lỗi. Con lại khiến mẹ lo rồi.
Người phụ nữ nhanh chóng hỏi dồn:

  • Con lại mơ giấc mơ đó nữa phải không? Ngày trước chỉ vào ngày rằm hàng tháng con mới mơ thấy tại sao cả tháng nay ngày nào con cũng có giấc mơ đó. Con mơ thấy những gì? Nói cho mẹ nghe đi.
Nhìn mẹ như vậy, Ran vô cùng áy náy:

  • Mẹ à. Giấc mơ này nó đã theo con suốt từ khi con mới sinh ra cho đến tận bây giờ. Con cũng đã nói là sau khi tỉnh lại con hoàn toàn không nhớ gì cả, con chỉ cảm thấy sợ hãi, vấn vương, nuối tiếc điều gì đó thôi. Mẹ đừng lo lắng nữa. Con vẫn ổn mà.
  • Không được. Mẹ phải gọi bác sĩ đến. Mẹ nhất định phải chữa căn bệnh kì lạ này cho con.
Ran không biết phải nói sao với mẹ cô nữa. Biết rằng bà đang quan tâm, lo lắng cho cô nhưng từ nhỏ cô đã phải gặp không biết bao nhiêu bác sĩ nổi tiếng từ chuyên khoa tâm lý cho đến thần kinh. Để mẹ yên tâm, dù đã phát chán nhưng Ran vẫn cắn răng sắp xếp lịch học để gặp bác sĩ theo ý mẹ. Nhưng hôm nay là sinh nhật của cô mà. Cô cũng đã quen với giấc mơ đó tại sao không để cho cô được một ngày thoải mái vui vẻ, không phải đối đầu với những câu hỏi cứ lặp đi lặp lại của bác sĩ, với những chiếc máy đo điện não chứ,….Nhìn thấy mẹ chuẩn bị đứng lên, Ran vội vàng kéo tay bà mỉm cười nói:

  • Mẹ. Ngày mai con sẽ gặp bác sĩ. Hôm nay là sinh nhật con. Mẹ cho con chút thời gian đi chơi với Yoki được không? Hơn nữa trời còn chưa sáng, mẹ không nên làm phiền bác sĩ.
Nhìn ánh mắt tím biếc tròn xoe ánh lên sự mệt mỏi và hi vọng của Ran, bà thực sự không nỡ để Ran buồn. Sau một hồi lâu, người phụ nữ nhẹ nhàng nói:

  • Được rồi. Con ngủ thêm đi. Bác Miko. Mang cho con bé một tách trà gừng nhé.
Bà quản gia phía sau khẽ gật đầu:

  • Vâng. Phu nhân cũng đi nghỉ đi. Tiểu thư đã có già lo rồi.
Người phụ nữ đỡ Ran nằm xuống, nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho Ran, hôn nhẹ lên trán Ran rồi mới đứng lên đi ra khỏi phòng. Trước khi đóng cửa, người phụ nữ khẽ nhíu mày quay lại hỏi:

  • Ran. Con có chắc là không quen ai tên Shinichi không? Sao lúc nào mơ con cũng gọi tên người đó?
Ran lặng lẽ lắc đầu, người phụ nữ đành miễn cưỡng đóng nhẹ cửa rời đi, rốt cuộc Shinichi là tên của ai? Ngay cả Ran vẫn không hề biết…..
….
Bầu trời hôm nay trong xanh một cách kì lạ, đã bắt đầu mùa đông nhưng sao không khí vẫn ấm áp, rất thích hợp cho những cuộc gặp mặt, vui chơi….Bước đi trên con đường quen thuộc, dưới khung cảnh êm đềm này, Ran không thể che giấu nụ cười khẽ. Ran là con gái duy nhất của tập đoàn tài chính lớn nhất Nhật Bản, nhưng cô không thoải mái khi phải có vệ sĩ lúc nào cũng kè kè bên cạnh, lại càng không thích ngồi trong chiếc xe hơi sang trọng nhưng thiếu sinh khí, cô chỉ thích bình lặng rảo bước, hưởng thụ những hương vị tự nhiên, thanh khiết của cuộc sống. Nhìn thấy cô như thế này, ít ai nghĩ rằng cô là một tiểu thư danh giá, đài các mà chỉ biết cô là một học sinh bình thường, giản dị nhưng vẫn rất có khí chất con nhà giàu khiến họ không khỏi ái ngại khi làm bạn với cô. Thân phận thực của cô được giấu kín vì cô không muốn người ta phải e dè hay sợ sệt cô, cô muốn có một cuộc sống thoải mái, tự tại. Tất nhiên, cha mẹ cô sẽ không để cô tự do như vậy mà vẫn phái vệ sĩ âm thầm bảo vệ cô từ xa….

Bỗng nhiên, Ran bất giác thấy chóng mặt, có ai đó đang gọi cô thì phải, có tiếng nói phát ra từ đâu đó trong sâu thẳm trái tim, cô vội vàng quay đầu lại nhưng phía sau ngoài các vệ sĩ cải trang ra thì không ai nữa cả. Phải chăng giấc mơ đêm qua vẫn ám ảnh cô, nó đã đến với cô từ khi cô còn rất nhỏ nhưng hình như càng ngày nó càng rõ nét hơn, cô có linh cảm cô sắp tìm ra được bí mật ẩn chứa bên trong. Ran lắc nhẹ đầu cố xua tan tiếng gọi thân quen, chất chứa đầy tình cảm ấy. Cô đã không nói với bất kì ai về hình ảnh một người con trai vận y phục cổ trang luôn xuất hiện trong giấc mơ của cô, không hiểu sao toàn bộ giấc mơ cô chỉ nhớ duy nhất hình bóng của người đó, chỉ nhớ đôi mắt xanh dương nghiêm nghị, trầm tĩnh ấy. Rốt cuộc có phải do cô coi phim cổ trang nhiều quá rồi sinh ảo giác hay không. Đang mải suy nghĩ, Ran không nhận ra là cô bạn thân của cô đã ở ngay bên cạnh, nhìn thấy nét mặt suy tư của Ran, Yoki đánh một cái thật mạnh vào vai cô, hét lên:

  • Này. Ran Mori. Cậu quá đáng lắm rồi đấy. Sao tớ gọi khản cả cổ mà cậu không chịu trả lời hả?
Ran vội vã giật mình thoát khỏi suy tư, nhìn thấy ánh mắt nảy lửa của Yoki, Ran cười trừ nói:

  • Thì ra nãy giờ là cậu gọi à? Làm tớ cứ tưởng. Tớ xin lỗi. Đang bận nghĩ ngợi một vấn đề nên tớ không để ý.
  • Tưởng gì? Đừng nói là cậu tưởng anh nào gọi cậu đó nhé?_Yoki châm chọc.
Ran lập tức chối bay:

  • Đâu có. Đúng là tớ nghe tiếng con trai gọi nhưng chắc là cậu đó. Tại tai tớ hay nghe nhầm lắm.Hihi.
Yoki tức giận nắm vai Ran xoay lại hỏi:

  • Cậu nhìn tớ có chỗ nào giống con trai mà nói vậy hả? Có tin tớ cho cậu một bài học không đây?
  • Này. Chưa biết ai hơn ai đâu nhé. Tớ là Nhất Đẳng Karate đó. Có muốn nếm mùi thử không?_Ran cũng không vừa đáp trả.
  • Á à. Cậu hôm nay ngoan cố nhỉ. Để xem Judo với Karate ai hơn ai nào?
Nói rồi Yoki lùi lại thủ thế, nhìn dáng điệu sắp đánh nhau của Yoki, Ran bỗng bật cười khanh khách:

  • Tớ đùa thôi mà. Cậu làm gì mà ghê vậy. Chúng ta đánh nhau mười lần, mười lần tớ đều thắng. Người ngoan cố là cậu chứ không phải là tớ đâu nha.
Yoki bỗng nhiên đứng nghiêm trang nhìn Ran khiến Ran tưởng Yoki sắp nổi cơn thịnh nộ đến nơi nhưng ngay sau đó Yoki bật cười hào sảng:

  • Cuối cùng cậu cũng cười rồi nhé. Tiểu thư đừng có mang vẻ mặt ủ rũ đó nữa. Không thôi là chết với tôi đấy.
Nói rồi, Yoki lấy từ trong cặp ra một gói quà nhỏ đưa cho Ran, cô tươi cười nói:

  • Này. Tặng cậu. 18 tuổi rồi đấy. Chúc cậu sớm tìm được người yêu trong số những kẻ đã, đang và sẽ theo đuổi cậu. Hihi. Lời khuyên dành cho cậu là cấm kén chọn nữa. Mau chóng theo chồng đi cho tớ nhờ.
Ran mỉm cười nhận quà từ tay Yoki, từ từ bóc ra nhưng vẫn không quên đáp trả cô bạn ngổ ngáo của mình:

  • Cảm ơn cậu hén. Nhưng tớ nói rồi. Tớ phải ám cậu dài dài. Chưa chi đã vội theo chồng làm gì.
  • Cậu bớt nhiều lời đi. Phải nói là cậu quá kén chọn, dù có là hotboy được người người ngưỡng mộ như anh Kochiri hay một coolboy trầm tĩnh như Rufami, vân vân và vân vân thì cậu vẫn chẳng động lòng.
Nhìn thấy sự châm chọc của Yoki, Ran vùng vằn nói:

  • Tớ thực sự không quan tâm đến họ mà. Tại sao cứ theo đuổi tớ làm gì? Tớ đã nói thẳng mà tại họ không chịu hiểu thôi.
Ngẫm nghĩ một hồi lâu, Yoki bỗng nhiên gằng giọng:

  • Hay là cậu đã để ý anh nào? Mau khai ra đi. Bằng không chết với tớ.
Ran bỗng nhiên chộp dạ, ngay lúc đó hình ảnh người con trai trong giấc mơ bỗng nhiên vụt qua trong trí não cô, chẳng lẽ nào cô lại đi thích một người cô chưa từng gặp mặt, một người chỉ xuất hiện trong giấc mơ của cô sao? Nói ra có khi Yoki đưa cô vào bệnh viện Tâm Thần cũng nên. Ran cười gượng:

  • Làm gì có. Cậu cứ nói đùa. Ngoài cậu ra tớ có tiếp xúc với ai nữa đâu. Không lẽ đi yêu ma à?
Nghĩ đi nghĩ lại thấy lời Ran nói cũng đúng nên Yoki không truy cứu nữa nhưng thấy Ran vẫn chưa mở xong hộp quà của cô, Yoki la toán lên:

  • Này. Mở quà đi chứ. Đừng khinh nó nhỏ mà chê nha. Nó là cổ vật đấy. Nhìn thấy nó tớ bỗng nhiên có ý định tặng cậu ngay.
Ran cười khẽ lắc đầu với cô bạn này, cô từ từ mở chiếc hộp ra. Thật bất ngờ, bên trong hộp là một miếng ngọc bội màu xanh ngọc bích, hoa văn cực kì tinh xảo với một mặt trời đang bao bọc cho một mặt trăng. Trái tim Ran bất giác khẽ nhói đau, hình ảnh một người con trai đang ôm từ phía sau một người con gái, nhẹ nhàng tặng cho người con gái miếng ngọc bội y hệt miếng ngọc bôi trên tay cô bất chợt hiện về rồi nhanh chóng biến mất. Lòng Ran không hiểu sao lại tràn ngập những nuối tiếc, vụn vỡ. Ran nói trong vô thức:

  • Nhật Nguyệt Liên.
Yoki tròn mắt kinh ngạc nhìn Ran:

  • Làm sao cậu biết? Cậu có hứng thú sưu tầm đồ cổ từ khi nào vậy? Nghe nói miếng ngọc này có niên đại từ một nghìn năm trước đấy.
Ran từ từ ngước nhìn Yoki, đôi mắt của cô không hiểu từ lúc nào đã đong đấy nước mắt, nghẹn ngào nói:

  • Tớ có cảm giác rất thân quen với nó. Một nghìn năm sao? Đã một nghìn năm rồi sao? Nhưng tớ thấy như vừa mới cầm nó gần đây mà. Rốt cuộc tớ bị sao thế này. Tim tớ đau lắm, lòng tớ hỗn loạn lắm, tớ phải làm sao đây?
Nhìn thấy Ran kích động như vậy, cố nén sự thắc mắc trong lòng, Yoki nhẹ nhàng nói:

  • Ran. Cậu ngồi xuống ghế đá này nghỉ ngơi đi. Tớ sẽ mua một chai nước suối cho cậu. Cậu cố gắng bình tĩnh nhé.
Yoki vừa rời khỏi, Ran đã ngồi phịch xuống chiếc ghế đá, cô hoảng hốt bởi chính cảm xúc của mình, với một miếng ngọc bội cô chưa từng thấy thì tại sao cô lại có cảm giác thân quen, muốn nắm giữ nó bằng được. Tại sao lại có một chút hạnh phúc và xót xa xen lẫn trong tim? Nước mắt của cô dù muốn dù không cô vẫn không cách nào kiềm lại được. Một sự mất mát, đau thương không hiểu được lý do đang đeo bám lòng cô. Rốt cuộc cô có làm sao không? Có phải thần kinh của cô có vấn đề không? Tim cô giờ đây lại càng lúc càng đau đớn hơn. Tại sao? Tất cả là tại sao? Ran thực sự không hiểu?...Một giọt nước mắt của Ran không biết là vô tình hay do ý trời đã rơi trúng vào miếng ngọc bội….miếng ngọc bội đột nhiên lóe sáng từ từ, khoảng sáng dần dần lớn lên bao quanh lấy Ran, dù nhiệt độ của miếng ngọc bội đang dần tăng cao nhưng Ran vẫn không buông tay, cô vẫn nắm chặt miếng ngọc bội như nắm chính sinh mạng của mình…Từ đâu đó tiếng nói trong trẻo của một cô gái vang lên, Ran ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía ấy:

  • Ran Mori. Nàng vẫn kiên quyết quay lại sao?
Nàng mấp máy môi trả lời trong vô thức, lời nói vang lên từ chính trái tim nàng:

  • Ta nhớ chàng. Ta nhất định phải quay lại. Chàng đang đợi ta. Một nghìn năm ta sống trong khổ sở chỉ mong ngày này cùng chàng tương ngộ. Bách Hoa Tiên Tử. Người không phải muốn nuốt lời đấy chứ?
  • Yên tâm. Việc ta hứa với nàng ta không bao giờ nuốt lời. Nhưng ta chưa bao giờ đảm bảo cuộc sống sau này của nàng như thế nào khi trở về nơi ấy. Nàng đã từ bỏ tất cả, đã trả giá bằng nghìn năm luân hồi chuyển thế nhưng vẫn còn hai cửa ải nữa nàng mới có thể quay lại là chính nàng. Ta chỉ có thể giúp nàng đến đây thôi. Nàng hãy bảo trọng.
Nói rồi ánh sáng dần dần biến mất, Ran cũng mất hút theo chỉ để lại ở nơi ghế đá chiếc hộp cất giữ miếng ngọc bội Nhật Nguyệt Liên đã tồn tại bất diệt suốt nghìn năm qua. Cuối cùng nó cũng đã về với chủ nhân thật sự và mang nàng trở lại….Rồi câu chuyện sẽ đi đến đâu? Nàng sẽ trải qua hai cửa ải cuối cùng này như thế nào? Nàng bất chấp tất cả để quay lại quá khứ tìm chàng, nối lại đoạn tình dang dở liệu là đúng hay sai? Câu trả lời vẫn ở phía trước….

 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:

Death Valley

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
23/4/2013
Bài viết
17
Cho em cướp tem và phong bì:KSV@10:Đây là lần đầu tiên em mới đọc fic này nên chưa nhận xét gì nhìu, phần 1 em cũng đã đọc xong và em rất thik nó. :KSV@03:T/g cố gắng phát huy từ những lời nhận xét của đọc giả ở phần 1 nhé. Chắc chắn là t/g sẽ ngày càng tiến bộ hơn ở phần 2
 

quynhkimchi

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
3/2/2012
Bài viết
60
hôm qua mình mới bít fic này đọc 1 lèo phần 1 cho tới chap này dù hôm nay thi 2 môn. Mình có đọc fic đâu là sự thật cuối cùng của bạn nữa và thấy fic này bạn viết tiến bộ hơn hẳn các tình huống hợp lí hơn. Lâu lắm rùi mình không lên đọc fic ở kênh sinh viên vì bận và mình thấy dạo này ít fic chất lượng và tâm huyết quá. Mình rất thích phong cáchcủa bạn và đặc biệt không bỏ fic nhiều fic giờ mình vẫn uất ức vì ko biết cuối cùng nó ra sao. Biết fic này rùi mình sẽ ủng hộ hết mình mong bạn ra phần 2 nhanh nhé dù giờ đang thi nên chắc mình ko com đc mong bạn thông cảm nhé!
:KSV@03::KSV@03::KSV@03::KSV@03::KSV@03::KSV@03::KSV@03::KSV@03::KSV@03::KSV@03:.... thank trc nè!
 

kaiw296

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
11/9/2012
Bài viết
19
Nói thật là mình onl bằng đt nên rất hay đọc chùa.
Thậm chí hầu như ko thank. Nhưng fic này là fic mình rất mog chờ.
Mình thật sự mong au cố gắng viết vs tốc độ như phần 1, hoặc nhanh hơn thỳ càng tốt.
Mog chờ sự đột phá ở phần 2.
mới tưởng tượng cảnh Shin gặp lại Ran, 1 Ran đã quên hết đã ký ức, mỏng manh, ngây thơ đã thấy thú vị rùi
:3
 

Armag105

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
14/3/2012
Bài viết
143
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình nhé!!!:KSV@12::KSV@03:

Part 2:

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Hong-Lau-Mong-Various-Artists/IW8ZWIE6.html


KenhSinhVien-qmu0ddba.jpg


Một cảm giác chơi vơi, lạc lõng bỗng chốc xâm chiếm toàn bộ tâm hồn nàng. Nàng tựa như một làn khói mỏng manh bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến….Khung cảnh quỷ dị, tăm tối xung quanh khiến lòng nàng dấy lên một cỗ bất an. Đáng lý ra giờ này nàng phải trở về bên chàng rồi chứ? Tại sao lại trôi nổi đến nơi này?...Nàng đưa đôi mắt tím lạnh lẽo ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Ánh trăng vẫn dõi theo nàng nhưng dường như trăng trở nên băng lãnh, đáng sợ chứ không còn dịu dàng, đằm thắm như thường ngày…Chiếc thuyền nàng đang đứng ngoài nàng ra không còn bất kì ai nữa nhưng nó vẫn lướt nhẹ nhàng trên làn nước chỉ độc một màu đen huyền bí. Những giọt mưa vẫn tí tách rơi nhưng kì lạ thay nàng không hề cảm thấy ẩm ướt. Nàng khẽ nhíu mày khó hiểu, khẽ đưa một cánh tay ra hứng lấy nhưng đôi mắt nàng đột nhiên mở to ngỡ ngàng…những giọt mưa vẫn lạnh lùng xuyên qua bàn tay nàng rơi lộp bộp xuống mặt nước….Không lẽ nàng giờ đây chỉ là một tinh linh vô hình, vô ảnh. Nàng là đang trên đường đến Địa Ngục sao? Nàng lắc đầu cười trong nỗi đắng cay:

  • Bách Hoa Tiên Tử. Người đã nói sẽ không nuốt lời nhưng cớ sao lại mang ta xuống Địa Ngục? Ta đánh đổi duyên phận cả nghìn năm qua không phải để lãnh lấy kết cục này. Người lừa ta. Kì thực Người không có cách nào mang ta trở lại dương gian, càng không thể để ta gặp lại chàng. Nghìn năm…nghìn năm…ta sống trong cô độc, nếm trải ái hận tình thù khắp thế gian chẳng có nghĩa gì cả sao?
Chiếc thuyền đột ngột dừng lại, trước mắt Ran xuất hiện một tiên nhân vận hồng y xinh đẹp, lộng lẫy, hào quang sáng chói cả một góc trời, mang đến sự ấm áp cho cảnh vật xung quanh. Những đóa hoa sen đang rũ rượi trên dòng sông như bừng tỉnh, thoang thoảng hương thơm dịu nhẹ. Ánh mắt nàng trong xanh, sâu thẳm tựa như nước hồ thu. Một giọng nói trong trẻo, như có như không nhẹ nhàng vang lên:

  • Ran Mori. Cả nghìn năm nay ta chưa bao giờ quên lời hứa ngày đó với nàng. Nhìn nàng đau khổ, giày vò, tự trách từng ngày, từng kiếp ta sao có thể nuốt lời. Như ta đã nói đó chỉ là cửa ải đầu tiên và cũng là cửa ai khó khăn nhất. Nàng đã vượt qua. Đây chính là cửa ải thứ hai. Trong thử thách này, nếu giữa chừng nàng muốn quay đầu lại ta vẫn có thể xóa bỏ hoàn toàn kí ức tiền kiếp của nàng, đưa nàng trở lại là Ran Mori của nghìn năm sau. Mãi mãi quên đi mối tình kia.
Một tia hàn quang chợt lóe lên trong đáy mắt nàng, Ran lạnh giọng nói:

  • Nếu muốn quên thì nghìn năm trước ta đã không từ bỏ tất cả để thỏa thuận với Người. Đừng nói là ba cửa ai mà cả nghìn cửa ải đi chăng nữa, chỉ cần còn một tia hi vọng về lại bên chàng ta vẫn cam tâm tình nguyện. Người có thể bắt đầu được rồi đấy.
Im lặng một hồi lâu, Bách Hoa Tiên Tử khẽ hắng giọng, cố đè nén nỗi xót xa cho mối tình ngang trái ấy. Nàng cười buồn nhắc nhở:

  • Cửa ải này muốn vượt qua không khó nhưng cũng không phải dễ dàng. Nàng chỉ cần khắc ghi những khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong đời nàng. Ta mong nàng sẽ nhớ những gì đáng nhớ và cần quên những gì nên quên. Nếu không thể vượt qua ta hi vọng nàng hãy cho bản thân cơ hội làm lại cuộc đời, đừng cố chấp với mảnh duyên dang dở đó nữa.
Ran trầm mặt, lặng lẽ nói:

  • Hồi Vọng Kí.
  • Đúng vậy. Nàng có thể không?_tiếng nói có phần lo lắng nhưng đáp lại vẫn là gương mặt thản nhiên của nàng:
  • Cái gì cần đối mặt thì phải đối mặt thôi. Ta đã sẵn sàng.
Bách Hoa Tiên Tử khẽ lắc đầu miễn cưỡng phất tay, chiếc thuyền lại nhẹ nhàng lướt đi và nàng cũng từ từ biến mất. Khung cảnh xung quanh lại chìm vào tối tăm, ảm đạm, tĩnh lặng. Ran khép nhẹ đôi mi, một giọt nước mắt lặng lẽ chảy dài. Nàng chưa từng nghĩ sẽ đối mặt với Hồi Vọng Kí. Nàng có thể vượt qua không? Kí ức của nàng ngoài những nỗi đau tê tái cõi lòng chỉ còn lại chàng mà thôi…Nếu không qua được chả nhẽ nàng phải quên chàng thật sao?.....

Chiếc thuyền đong đưa rồi khẽ dừng lại. Ran từ từ mở đôi mắt ra. Trước mắt nàng không gian đã hoàn toàn thay đổi. Ánh sáng đã đánh tan bóng tối quỷ dị. Dưới chân nàng không còn là con thuyền chao đảo lắc lư mà là mặt đất vững chắc. Những giọt mưa được thay bằng những cánh hoa anh đào rơi lả tả nhưng vẫn xuyên qua nàng. Nàng vẫn là một ảo ảnh, một linh hồn lênh đênh bất định….Khung cảnh xung quanh có phần quen thuộc. Nghìn năm nay với những phong ba mà nàng trải qua dường như nó đã trở nên quá đỗi mờ nhạt, chỉ là một vết gợn nhẹ trong lòng nàng. Nàng đưa tầm mắt ra xa, hình như ở chiếc bàn đặt giữa khuôn viên thơ mộng này có một thanh y nữ nhân đang ngồi lặng lẽ. Nàng tiến lại gần quan sát rất lâu dáng vẻ đăm chiêu, dung mạo thanh tú của nữ nhân ấy. Trên đôi mắt tím long lanh hệt như đôi mắt nàng, những giọt lệ thản thốt tràn khóe mi chảy dài từng cơn từng cơn. Bàn tay ngọc ngà đặt trên chiếc bàn đá khẽ siết chặt một phong thư đã bị xé nát….Một hồi lâu sau, nàng mới ngỡ ngàng nhận ra nữ nhân trước mắt nàng không ai khác chính là Cát Chủ, là hình ảnh Cát Chủ mỏng manh, yếu đuối mà nàng thấy năm đó – năm nàng vừa tròn năm tuổi. Nhìn kĩ lại, giờ đây nàng mới chợt nhận ra trong ánh mắt Cát Chủ ngày đó không hề có chút sát khí mà chỉ là sự đau khổ, hận sầu, bi ai khác hẳn với hình ảnh một Cát Chủ lãnh khốc, vô tình trong kí ức nàng. Phải chăng lúc này đây là lúc mà tâm hồn Cát Chủ dễ vỡ nhất? Không hiểu sao, nhìn thấy cảnh tượng này trái tim nàng khẽ dâng lên một cỗ chua xót. Nàng vươn tay định an ủi Cát Chủ nhưng nàng chợt dừng lại. Nàng giờ đây chỉ là một hồn ma vất vưởng biết làm cách nào đây. Bỗng nhiên sau lưng nàng lại vang lên giọng nói lảnh lót, ngây thơ của một tiểu nữ tử:

  • Cô Mẫu. Người khóc sao? Có phải Nguyệt Nhi không ngoan ngoãn luyện công nên Người giận phải không?_nói rồi tiểu nữ tử khẽ nhón chân đưa đôi bàn tay nhỏ bé của mình lên lau lau những giọt nước mắt của vị thanh y nữ nhân ấy, đôi chân mày khẽ nhíu lại, tiểu nữ tử kiên quyết._Người đừng khóc nữa. Nguyệt Nhi hứa từ nay sẽ chăm chỉ luyện công không ham chơi nữa. Sau này ai khiến Người phải khóc, Nguyệt Nhi sẽ trị tội người đó. Bây giờ Người yên tâm rồi nhé. Đừng khóc nữa nha. Khóc là xú nữ nhân đó. Không ai thương nữa đâu.
Tiểu nữ tử nở nụ cười tươi rói như ánh ban mai, thanh y nữ nhân không nói gì chỉ vươn tay ôm chặt tiểu nữ tử vào lòng. Nước mắt lại rơi xối xả không ngừng nhưng giờ đây đôi mắt ấy lại ẩn đầy sát khí, gương mặt phút chốc trở nên băng lãnh, một nụ cười trào phúng khẽ nở trên môi. Nàng đứng bên cạnh cũng không thoát khỏi một trận rùng mình. Gương mặt đó chính là gương mặt mà đêm ấy nàng không thể nào quên được. Không. Làm ơn đừng đưa nàng về kí ức đó. Nàng không muốn sống lại một lần nữa. Nhưng trái với ước muốn của nàng, không gian xung quanh đột ngột biến chuyển trở nên một màu đen huyền bí. Trong căn phòng lập lòe ánh đèn mờ mờ ảo ảo, tiểu nữ tử vừa nãy đang say giấc, gương mặt trong sáng, ngây thơ tựa như một thiên sứ. Một cơn gió lạnh lùa qua khiến tiểu nữ tử khẽ nhíu mi. Nàng hoảng hốt quay về phía cánh cửa, vẫn là nữ nhân ban nãy nhưng nàng ấy đã cởi bỏ thanh y mà thay vào đó là một bộ hắc y bí ẩn, gương mặt đã trở nên lạnh lẽo, hàn khí bức người. Trên lưỡi kiếm của nàng ấy, chất lỏng đặc sệt màu đỏ rơi từng giọt từng giọt xuống sàn phòng. Đôi mắt tím u ám liếc nhìn tiểu nữ tử trên gi.ường, bàn tay cầm kiếm khẽ siết chặt, đôi chân từ từ tiến đến…. Nàng đã biết điều gì sắp xảy ra với mình nhưng tại sao lại khiến nàng sống lại cảnh này? Tại sao kí ức mà nàng chôn chặt nhất không thể bị lãng quên mãi mãi? Nỗi đau đêm ấy, nỗi đau của một đứa trẻ bị phản bội tình cảm, nỗi kinh hãi khi người mà nó xem như mẫu thân lại tìm mọi cách giết hại nó,… Ngày tháng hạnh phúc trước đây cũng chính giờ phút ấy đã tan thành mây khói. Nhưng nàng lại không cách nào khiến nó dừng lại cũng như không ai trong đêm đó có thể ngăn cản sự tuyệt tình, lãnh khốc của nữ nhân ấy. Giờ đây, nữ nhân ấy đang lạnh lùng chỉa thanh kiếm trong tay hướng đến tim của tiểu nữ tử, mũi kiếm chỉ cách tim chừng một tấc. Đáy mắt toát lên tia sát khí nhưng hình như nàng cảm nhận thanh kiếm khẽ run nhè nhẹ. Đúng lúc ấy tiểu nữ tử khẽ chớp đôi mi, từ từ mở mắt. Đôi mắt tím to tròn hiện lên sự hoảng sợ tột độ. Tiểu nữ tử hoảng hốt lắp bắp:

  • Cô Mẫu. Người trở về Lâu Nguyệt Cát khi nào vậy? Sao lại chỉa kiếm vào người con? Con làm sai điều gì sao?
Một thoáng kinh ngạc nhưng ngay sau đó nữ nhân ấy liền lấy lại sắc diện lãnh khốc, lạnh giọng nói:

  • Ngươi không sai. Là ta sai. Vì thế, ngươi nhất định phải chết.
Một giọt máu từ thanh kiếm rơi trúng vào bộ nội y màu trắng của tiểu nữ tử, tiểu nữ tử cố gắng giữ bình tĩnh:

  • Cô Mẫu. Nguyệt Nhi biết Người muốn giết Nguyệt Nhi diệt khẩu nhưng Nguyệt Nhi không hề biết Người sai ở đâu. Phải chăng Người muốn giết nhầm còn hơn bỏ sót?
Nữ nhân ấy khẽ hừ lạnh:

  • Trước tình cảnh này mà ngươi vẫn giữ được bình tĩnh không uổng sự chiếu cố của ta bấy lâu nay đối với ngươi. Được rồi. Trước khi chết, để ta nói cho ngươi nghe vậy. Ngươi có biết máu trên thanh kiếm này là từ đâu không?
Tiểu nữ tử khẽ lắc đầu, nó thực sự kinh sợ cái thứ chất lỏng màu đỏ đấy. Nữ nhân ấy khẽ cười lạnh, nâng lưỡi kiếm lên ngắm nghía vẻ thích thú:

  • Hai mươi người ở Thủy Kính Lâu, năm mươi người ở Tiêu gia thôn và toàn bộ bảy mươi tám người của Mạn Cốc Tiêu Cục đều vong mạng dưới lưỡi kiếm này. Thủy Kính Lâu là nơi ta và hắn từng nghỉ chân, Tiêu gia thôn là nơi ta từng cùng hắn ẩn cư, sống những ngày an nhàn, hưởng lạc còn Mạc Cốc Tiêu Cục chính là những kẻ nắm giữ bí mật của ta, những kẻ đã đưa tin của hắn về cho ta. Ngoại trừ Ẩn Vân, tất cả những kẻ biết đến mối liên hệ giữa ta và hắn đều phải chết.
Tiểu nữ tử hãi hùng trước sự ra tay tàn độc của nữ nhân trước mặt, nó liếc nhìn vệt máu trên y phục, một cảm giác kinh tởm khiến nó muốn nôn ói. Nó nặng nề thốt lên:

  • Cát Chủ. Người quá tuyệt tình rồi đấy. Nhưng chuyện này liên quan gì đến Nguyệt Nhi?
Đáy mắt nữ nhân ấy khẽ co giật, tiểu nữ tử này cư nhiên không còn gọi nàng là Cô Mẫu nữa, một sự mất mát, hụt hẫng khẽ dấy lên trong lòng. Nàng trầm giọng lên tiếng:

  • Ngươi chính là kẻ đáng phải chết nhất. Nhưng thiết nghĩ ta giết ngươi rồi cũng sẽ tự sát. Chi bằng ngươi giết ta đi. Giúp ta giải thoát khỏi thế gian này. Chết trong tay ngươi đúng là không có gì phải tiếc nuối. Đây là cơ hội cho ngươi. Nếu từ bỏ thì chính ngươi sẽ phải chết.
Dứt lời, nữ nhân ấy xoay chuôi kiếm đặt vào đôi tay nhỏ bé của tiểu nữ tử rồi hướng mũi kiếm sắc lạnh nhắm vào tim mình, bàn tay mềm mại của nàng ấy nắm chặt đôi bàn tay đang run sợ của tiểu nữ tử từ từ đâm vào tim mình. Tiểu nữ tử dường như chết lặng trong giây phút ấy, ánh mắt nó không thể nào rời khỏi gương mặt mỉm cười nhưng băng lãnh ấy. Đến khi nó bừng tỉnh thì ngực của nữ nhân ấy đã một mảng màu ướt sẫm thấm đẫm bộ hắc y mà thanh kiếm vẫn không có dấu hiệu dừng lại. Tiểu nữ tử hoảng loạn dùng sức vứt thanh kiếm trên tay xuống gi.ường rồi òa khóc nức nở ôm chầm lấy nữ nhân ấy:

  • Cô Mẫu. Người đừng hành hạ Nguyệt Nhi nữa. Nguyệt Nhi xin lỗi. Nguyệt Nhi sai rồi. Người muốn chém muốn giết gì Nguyệt Nhi cũng xin chịu tội. Nếu Nguyệt Nhi chết khiến Người bớt đau lòng thì Nguyệt Nhi sẽ chết ngay bây giờ.
Một hồi lâu sau, nữ nhân ấy khẽ cười lạnh đẩy mạnh tiểu nữ tử ra, một tiếng rắc thanh thúy vang lên, lưng nó đập mạnh vào tường, cơn đau thể xác lẫn tâm hồn cùng lúc ùa về khiến nước mắt nó rơi xối xả, một vài cái xương sườn của nó chắc là đã gãy, nó không thể cử động chỉ biết nằm im giương đôi mắt đẫm lệ nhìn nữ nhân ấy. Nàng ta vẫn giữ nguyên thái độ băng lãnh như cũ:

  • Nguyệt Nhi. Ngươi đừng quá ngây thơ. Ta đổi ý rồi. Giết ngươi là quá dễ dãi cho ngươi. Ta sẽ khiến cuộc đời ngươi chìm trong địa ngục. Ngươi không biết nắm bắt cơ hội này thì sẽ phải hối hận suốt đời.
Nói rồi, nữ nhân ấy phẩy áo bước ra khỏi phòng, không hề quan tâm đến thương thế của tiểu nữ tử trên gi.ường. Nhìn chính hình hài của mình đau đớn khóc nấc lên trên chiếc gi.ường lạnh lẽo nhưng không một ai biết đến nàng không thể nào ngăn được dòng nước mắt, nàng muốn tiến lên giúp đỡ cho chính mình nhưng nàng hoàn toàn không có khả năng. Nàng biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo…ba ngày sau Cát Chủ mới cho phép Nhũ Mẫu vào chữa thương, cho nàng ăn, cho nàng uống. Nàng xót thương cho chính mình, đau đớn cho một kí ức quá đỗi thống khổ của một đứa trẻ chỉ mới năm tuổi. Đây là lần đầu tiên nàng cầm kiếm đả thương một người, ba ngày nàng phải sống chung với những vết máu của gần hai trăm mạng người và của cả người mà nàng thương yêu nhất – Cô Mẫu, người đã nuôi dưỡng, yêu thương, chăm sóc nàng suốt cả tuổi thơ….Khung cảnh lại từ từ thay đổi, hình ảnh tiểu nữ tử ấy dần dần mờ đi rồi biến mất và thay vào đó là liên tiếp từng cảnh, từng kí ức đau thương lại hiện về vét trọn trái tim và tâm hồn nàng…
Nàng nhìn thấy Cát Chủ cầm tay nàng giết con cún mà nàng luôn thương yêu hết mực, là người bạn duy nhất của nàng…
Nàng thấy nàng bị nhốt trong một căn phòng toàn xà độc, trên tay nàng chỉ độc một thanh kiếm, những con mãng xà trườn qua trườn lại khắp phòng, nhe những chiếc răng ghớm ghiết bất cứ lúc nào cũng phập vào d.a thịt nàng, nàng kêu khóc thảm thiết, nàng sợ chúng nhưng không một ai cứu nàng. Nàng nhắm mắt dùng kiếm chém đứt từng con, từng con một. Nhưng nàng lại vô tình bị một con lục xà cắn phải, nàng đau đớn la lớn nhưng đến khi nàng ngất xỉu Nhũ Mẫu mới được phép cứu nàng. Nàng trúng độc rất nặng, suýt nữa là đã phải cắt đi một bên chân….
Nàng thấy Cát Chủ giết từng người từng người một trước mặt nàng nếu như nàng không ra tay, máu vương khắp nơi, nàng quỳ xuống cầu xin nhưng người vẫn không dừng lại, để những người vô tội khác không bị sát hại nàng đã cầm kiếm đâm thẳng vào tim một nam nhân xa lạ, máu của nam nhân đó vấy khắp người nàng, đôi mắt hoảng sợ tột độ nhìn thẳng vào nàng. Kí ức ấy như giết chết nàng, nàng đau đớn ôm chặt ngực mình…nàng đã giết người…đã từng giết người như thế đó…. nàng nhìn được cả màu đỏ của máu trên đôi tay trắng bệch của mình…Nàng không muốn thấy quá khứ nữa…nàng không muốn lại một lần nữa sống trong những cảnh bi ai, thống hận đó nữa…. Nàng nên dừng lại nếu không nàng đau đến chết mất, nàng ngước đôi mắt ước đẫm tìm một ai đó cầu cứu nhưng khung cảnh lại thay đổi…..
Nàng nhìn thấy nàng bị Cát Chủ đưa vào Kỹ Viện, tuy rằng nàng bán nghệ không bán thân, không một nam nhân nào chạm tới nàng nhưng nàng vẫn là một kỹ nữ lầu xanh – là thành phần hạ đẳng, bị thiên hạ khinh rẻ nhất…..
Nàng nhìn thấy Nhũ Mẫu bị Cát Chủ dùng một nhát kiếm đâm thẳng qua tim. Nàng chưa kịp định thần thì một màu đen tối tăm xâm chiếm lấy nàng, nàng cảm thấy hoảng sợ, nàng chạy, chạy mãi…có kẻ đang truy sát nàng, nàng nhất định phải trốn thật kĩ….Nàng thấy một cơn lạnh buốt đột ngột nổi lên khắp th.ân thể, cơn lạnh thấu xương mà nàng đã trải qua đêm đó….
Nàng thấy nàng điên cuồng học võ công, chế biến độc dược và nàng nhận ra nàng đã không còn rơi nước mắt…
Nàng thấy những trận đòn roi, những nhát kiếm chí mạng khi nàng luyện tập võ công cùng Cát Chủ….
Nàng thấy trên tay nàng là một nữ nhân xinh đẹp nhưng trên th.ân thể nàng ấy không chỗ nào là không có máu, không chỗ nào là không có vết thương và tay nàng đang cầm kiếm…Sato Miwako… Ngay sau đó đồng loạt những cảnh cùng xuất hiện, dưới ánh trăng rằm tháng 7 tuyệt đẹp…Nàng đang cầm Thiên Phụng Kiếm….ở bên này là Akai Shuuchi…bên kia là Takagi Wataru…đằng trước là Jodie Starling…đằng sau là Kyougoku Makoto….Tất cả đều một kiếm xuyên tim…..Những hình ảnh ấy không ngừng xoay quanh bao lấy nàng, nàng cảm nhận được máu tươi đang sôi sùng sục trong huyết quản…Tay nàng đã nhuốm máu quá nhiều người…Nàng đáng chết…Nàng đáng ra phải chết sớm…

Nhưng trước mắt nàng lại hiện lên Phong Tuyết Nhai, nàng lắc đầu cố xua đi kí ức ấy…Nàng đã đả thương chàng…Nàng đã muốn giết chàng…Nếu ngày đó nàng không tin tưởng Kaito sẽ ra tay ngăn cản thì chắc chắn mũi kiếm ấy đã cắm thẳng vào tim chàng…Nàng nhìn thấy dáng vẻ cô độc của chàng…nàng nhìn thấy giọt nước mắt khi chàng ôm nàng, ôm một cái xác vô hồn….Trái tim nàng vỡ tan thành từng mảnh…..Kí ức của nàng chính là điều đáng sợ nhất lúc này…Những kí ức ấy đã ăn sâu vào tâm niệm của nàng…Nàng không xứng đáng với chàng…Nàng là sát thủ…Chàng là Thái tử…Nàng là đang vọng tưởng cao sang quyền quý…Hơn nữa tay nàng đã vấy máu biết bao nhiêu người, nàng cũng từng giết người….Nàng đưa đôi mắt đong đầy nước ngước nhìn khoảng trời tối rộng mênh mông…Nàng mãi mãi không xứng đáng ở bên chàng…Nàng nên từ bỏ…Nàng không nên quay lại tìm chàng…Quá khứ nhơ nhuốc, bẩn thỉu của nàng làm sao có thể làm ngơ… Nàng cũng đã từng là kỹ nữ….Nàng cay đắng, xót xa cho chính bản thân….Quay lại để làm gì khi nàng và chàng ở hai thế giới khác nhau….Nàng nhớ ánh mắt xanh dương nghiêm nghị nhưng chứa chang nhu tình của chàng…Nàng nhớ tên tiểu tử đã cứu nàng bên bờ vực ấy….Nàng hình dung ra cảnh tiểu tử ấy săn sóc, lo lắng cho nàng từng li từng tí khi nàng bất tỉnh…Nàng nhớ khuôn viên Thuyên Vãn Lâu nơi nàng đã cùng chàng trút bầu tâm sự….Nàng bất tri bất giác cười khẽ khi nghĩ đến dáng vẻ chàng kiên quyết không thả tay nàng ở Động Bàn Quyên…Nàng nhớ đến Nhật Nguyệt Liên – vật định tình giữa chàng và nàng, nàng đưa tay sờ vào hông mình, nó vẫn còn nằm ở đó….Nàng nhớ những cái ôm thắm thiết của chàng…Nàng nhớ đến lời ngỏ tình chàng đã trao cho nàng… Huynh là Nhật….Muội là Nguyệt….Nhật Nguyệt kết hợp lại chính là Minh, nghĩa là ánh sáng, là ngày mai…Nhật và Nguyệt sẽ không bao giờ chia lìa mà mãi mãi bên nhau giống như miếng ngọc bội Nhật Nguyệt Liên này…Muội có bằng lòng làm ánh trăng trong lòng huynh không?.... Nàng nắm chặt Nhật Nguyệt Liên trong tay…Nàng trải qua nghìn năm luân hồi chuyển kiếp, vượt qua muôn ngàn nỗi đau ở thế gian chỉ để về lại bên chàng đâu thể nào vì cái quá khứ ấy mà từ bỏ….Dù đau lòng, dù sai trái, dù dơ bẩn như thế nào đi nữa thì quá khứ mãi mãi chỉ là quá khứ mà thôi. Cái nàng tha thiết mong chờ chính là tương lai của chàng và nàng. Nàng phải quay trở về. Bất luận thế nào nàng cũng phải quay về. Nàng thực có lỗi với cha mẹ nàng ở ngàn năm sau nhưng nàng không thể dừng lại ở đây. Nàng phải dẹp bỏ quá khứ ấy, phải quên tất cả….Hạnh phúc của nàng chính là được ở bên chàng…..Nàng mỉm cười ngước nhìn ánh trăng thể hiện sự kiên định của nàng….Bỗng nhiên, một vòng ánh sáng vàng nhàn nhạt từ từ bao quanh lấy nàng và đưa nàng đến nơi nàng phải đến. Hi vọng ở nơi ấy nàng sẽ được hạnh phúc….Bách Hoa Tiên Tử khẽ nở nụ cười…Cửa ải thứ ba sẽ thú vị lắm đây…Ran Mori…Tình cảm của nàng đã lưu kinh động phách thế gian khiến cho Thiên Địa hợp làm một….Ta tin tưởng nàng nhất định sẽ nối được đoạn tình dang dở này…..Mãi mãi ngàn đời không đổi…..

p/s lát nữa mình sẽ tặng mọi người một điều thú vị. mình phải tìm kiếm và lựa chọn mòn con mắt đó. hichic.:KSV@19:
 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:

Armag105

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
14/3/2012
Bài viết
143
Tặng mọi người coi như là gợi ý một phần nội dung fic. Mong rằng hợp ý mọi người.!!!:KSV@11:

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Biet-Khuc-Cho-Nhau-Trieu-Vy/IW6IA06C.html

Tuyệt Tích Sơn Trang – nơi vô cùng thần bí, trên giang hồ số người biết đến chỉ đếm trên đầu ngón tay nhưng từ khi cuộc giao đấu giữa Thái Tử Vương Triều Tokyo và Đệ Nhất Sát Thủ Lâu Nguyệt Cát lan truyền thì nó trở thành một truyền kì và là mục tiêu tìm kiếm của không ít kẻ tò mò.

Tuyệt Tích Sơn Trang – so với Tinh Nguyệt Thành nó huyền bí, hùng vĩ và tráng lệ hơn nhiều. Ngoài người của Tuyệt Tích Sơn Trang, không một ai trên giang hồ có thể tìm ra nó.

Tuyệt Tích Sơn Trang – một nơi non nước hữu tình, là một tiên cảnh hiếm có trong thiên hạ.

Tuyệt Tích Sơn Trang – cái tên mà hiện nay trong thiên hạ không ai không nhắc đến. Tuy nhiên tất cả vẫn chỉ là giả định, không có cách nào chứng thực được.

Tuyệt Tích Sơn Trang – là nơi long đàm hổ huyệt, tập hợp tất cả những cao thủ trong thiên hạ.

Tuyệt Tích Sơn Trang – không ai rõ mục đích tồn tại của nó và càng không biết nó phục vụ cho ai, cho thế lực nào, cho triều đình nào???

Tất cả chỉ là những lời đồn thổi, những thêu dệt vô căn cứ vì chưa từng một ai đặt chân được vào Tuyệt Tích Sơn Trang……Sự thật đây mới chính là Tuyệt Tích Sơn Trang….

KenhSinhVien-1280-1024-artwork-03.jpg





Agasa Hiroshi: Trang chủ - nhị đệ kết nghĩa của chưởng môn phái Ẩn Vân tức thúc thúc của Cát Chủ Lâu Nguyệt Cát – Eri Kisaki, võ công của ông không cao nhưng có biệt tài về Cơ quan thuật. Tuyệt Tích Sơn Trang vô hình, vô ảnh trên giang hồ chính là một thành công của ông.

KenhSinhVien-4e7431c45ead3ae0d00060ef.jpg





Mitsuhiko Hiroshi: thiếu trang chủ Tuyệt Tích Sơn Trang.

KenhSinhVien-6176ac99a9014c087550750f0a7b02087af4f4873.jpg





Andre Camel: quản gia Tuyệt Tích Sơn Trang, nghiêm khắc nhưng rất trọng tình, trọng nghĩa.

KenhSinhVien-0f16fff81a4c510f93c3bfb06059252dd52aa5e3.jpg





Akai Shuuchi: đại công tử - cao thủ dụng độc - chưởng môn phái Độc Thiên. Võ công độc môn: Âm Dương Đoạt Xà.

KenhSinhVien-akai.jpg





Jodie Starling: nhị tiểu thư - chưởng môn phái Minh Xuân. Vũ khí: Giáng Song Kiếm.

KenhSinhVien-jodie.jpg





Takagi Wataru: tam công tử - Thiên Hạ Đệ Nhất Ám Khí. Vũ khí: Ngân Tiếu Đao.

KenhSinhVien-takagi.jpg





Sato Miwako: tứ tiểu thư - Kinh Thành Đệ Nhất Vũ Nữ Osaka. Vũ khí: Nhu Kinh Phách.

KenhSinhVien-71ce87c4n75aada5db0b9690.jpg





Araide Tomoaki: ngũ công tử - Thần Y. Vũ khí: Diệp Mộng Tiêu.

KenhSinhVien-araide.jpg




Kyougoku Makoto: lục công tử - Võ Lâm Minh Chủ. Vũ khí: Trường Vọng Kiếm.
KenhSinhVien-makoto.jpg




Ran Mori: thất tiểu thư – Đệ Nhất Sát Thủ Lâu Nguyệt Cát. Vũ khí: Thiên Phụng Kiếm.

KenhSinhVien-7215dd6ed0391dc74216949a1.jpg




Ayumi Yoshida: bát tiểu thư Tuyệt Tích Sơn Trang.

KenhSinhVien-1311409712793071732-574-574.jpg




Công Tôn Thụy Hương: tinh thông thiên văn địa lý, thông minh tuyệt thế nhưng có một quá khứ hết sức bí ẩn.

KenhSinhVien-27145446753983794511.jpg




Yên Linh: tì nữ thân cận của thất tiểu thư Ran Mori, vui tươi, hồn nhiên, đặc biệt rất ái mộ, sùng bái tiểu thư, quan tâm, lo lắng cho tiểu thư từng chút một. Vì tiểu thư, nàng nguyện ý hi sinh cả tính mạng.

KenhSinhVien-145234-090832054628-2.jpg
 

RAN S2 SHINICHI

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
12/4/2012
Bài viết
86
Ta mong đợi chap mới có cảnh ShinRan mãi mà chưa thấy là sao
Hức ......Ran của ta ........ sao toàn phải chịu khổ thế này :KSV@17: bao giờ Ran mới hết khổ đây hả t/g :KSV@15:
T/g phải hành hạ tên Shin kia đi chứ :KSV@07:
Chap này có 1 số lỗi chính tả đấy, nếu có thời gian thì t/g edit lại nhá
P/s: mau ra chap mới *loa loa* :KSV@06: nhanh lên nhá t/g , ta k muốn đợi đâu :KSV@18:
 

Armag105

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
14/3/2012
Bài viết
143
Ta mong đợi chap mới có cảnh ShinRan mãi mà chưa thấy là sao
Hức ......Ran của ta ........ sao toàn phải chịu khổ thế này :KSV@17: bao giờ Ran mới hết khổ đây hả t/g :KSV@15:
T/g phải hành hạ tên Shin kia đi chứ :KSV@07:
Chap này có 1 số lỗi chính tả đấy, nếu có thời gian thì t/g edit lại nhá
P/s: mau ra chap mới *loa loa* :KSV@06: nhanh lên nhá t/g , ta k muốn đợi đâu :KSV@18:

ShinRan gặp nhau là cả một quá trình dài lắm, bây giờ thì chưa thể gặp được. Nhưng mà bạn yên tâm từ chap sau mình sẽ k hành Ran nữa, quay súng về phía Shin.....:KSV@05:
 

duonghmu

Ran_only love you
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/5/2011
Bài viết
492
ôi, mấy bức ảnh đó thiệt là tuyệt đẹp:KSV@03:
Tuyệt tích sơn trang là nơi các vị trên sống và đang tìm mọi cách làm cho Ran nhà ta sống lại phải không nào, có vẻ chap sau Ran nhà ta sống lại rùi, hehe, hay là theo một cách nào khác.
hé mở nhiều về quá khứ quá ư là khủng khiếp của Ran, chị tự hỏi sao một bà mẹ mà lại có thể ác độc với chính con ruột của mình như vậy chứ, bà ta thật không đáng được tha thứ, không đáng để Mori yêu đến vậy, dã man quá, và không đáng được Ran gọi là mẹ nữa
xem ra cuộc xuyên không còn dài thật dài đây, chị chỉ tự hỏi, Ran của 1000 năm sau còn gia đình, cha mẹ, bạn bè cơ mà, Ran về quá khứ rùi thì họ sẽ ra sao cơ chứ, khổ thân họ quá đi
rùi em cũng hé lộ những cái chết của các vị hào kiệt kia trong kí ức của Ran, cơ mà lúc cuối họ vẫn sống cơ mà, là seo đây, hỏa mù hả em, loạn hết cả đầu chị rùi nè
chờ em tiếp vậy, ý tưởng càng ngày càng hay :KSV@12:
 
Top