[Longfic] Hạnh phúc an bài.

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi ShinichiAkuto, 22/10/2015. — 5.966 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. ShinichiAkuto

    ShinichiAkuto kẻ ko tồn tại

    Tham gia:
    22/10/2015
    Bài viết:
    16
    Lượt thích:
    306
    Kinh nghiệm:
    48
    Nghề nghiệp:
    Code breaker
    Part 2:Xuất hiện và biến mất.

    Trong part trước các reader nhận xét là vẫn chưa hiểu được ý của au muốn nói gì nên trong fic này mình sẽ giải thích,nhưng nếu các reader vẫn chưa hiểu được thì mong các reader cho au biết các reader chưa hiểu đoạn nào nhé!!!CẢm ơn các reader ạ!!

    ___@@@___

    Tôi sẽ sống thật vui nếu không gặp cậu ấy!Một người đã vô tình cướp đi trái tim của tôi.Khiến cho tôi cả trước đây lẫn bây giờ đều nhớ đến cậu ấy.

    Hằng đêm hình ảnh Shinichi lại thang lang trong giấc mơ của tôi.Giấc mơ ấy đã lặp đi lặp lại cả mười năm nay.

    ~~~~~~*******~~~~~~

    Đó là một buổi chiều hè với làn nắng vàng hoe, có gió mát lẫn với tiếng sóng biển dập dìu.Tôi thong thả tản bộ trên con đường cạnh một công viên nhỏ.Viền mây nhẹ nhàng lướt thật êm trên nền trời màu xanh lam, đôi lúc tôi có thể đoán ra những hình thù mà đám mây tạo nên.Tất cả mọi thứ hòa chung vào tạo nên một khung cảnh thật đáng nhớ.

    Mọi buồn phiền trong tôi biến mất, ngay lúc này chỉ có một nụ cười luôn hiện lên trên khuôn mặt.Chẳng hiểu tại sao cảnh vật nơi đây lại trở nên kỳ diệu như vậy.

    Bất chợt tôi lại nghĩ về cậu ấy.

    “Không biết Shinichi đang làm gì bây giờ nhỉ?”_Tôi tự hỏi bản thân.

    Khuôn mặt điển trai cùng đôi mắt màu xanh hệt như bầu trời lúc này của cậu ấy dần hiện ra trong tâm trí tôi.Tôi thầm ước ao rằng cậu ấy đang ở đây, ngay lúc này.Lòng tham lam của tôi bỗng nổi dậy một cách mạnh mẽ, tôi muốn được đi bên cạnh Shinichi, muốn được ở bên cạnh cậu ấy.

    Nhưng rồi những ước ao đó bị khóa chặt lại, “Tôi lấy tư cách gì để ước ao những điều đó bây giờ??”_Chỉ là một kẻ yêu đơn phương thôi ước ao những điều đó thật sự là quá tham lam rồi.

    Gạt đi những ước ao đó, tôi bước tiếp trên con đường mình đang đi.

    Có thứ gì đó rất quen thuộc vừa đi qua đâu đây, rất gần, thật sự là rất gần.Tôi đưa cặp mắt tìm thứ ấy nhưng sao lại chẳng thấy?Một bóng dáng của ai đó-bóng dáng khiến trái tim tôi thao thức.Như ma xui quỷ khiến tôi chạy theo cảm giác của bản thân để tìm bóng dáng đó.Sự tự chủ của tôi dường như đã bị đánh cắp mất, đôi chân như bị thứ gì đó kéo đi.

    Bất chợt một tiếng ‘BÍP...BÍP’ rất to vang lên.Con người của tôi đã trở lại, sự tự chủ đã quay về; đôi chân chẳng còn bị níu kéo.Nhưng trong tình cảnh này tôi biết phải làm sao đây????Trước mắt tôi lúc này là một chiếc xe tải lớn đang lao tới.Sự sợ hãi bao trùm lên cả cơ thể khiến nó chẳng còn hoạt động nữa.Và rồi...........



    Toàn thân tôi lúc này đau nhói, có thứ gì đó nhớt nhớt đang phủ đầy cơ thể, đưa bàn tay run rẩy lên.Đó là máu!!!

    “Mình sắp chết rồi sao??”_ Trong cơn hoang mang tôi hỏi, cũng chẳng biết tôi đang hỏi ai nữa.Ý thức của tôi đang dầm mất đi, cả cơ thể cứ lạnh dần.Tôi sợ, rất sợ.Sợ rằng mình không còn được sống nữa, không còn được ở bên cạnh người mẹ thân yêu của tôi, được ôm ấp trong vòng tay yêu thương của bố.Sợ mình chẳng còn được cười đùa cùng đám bạn trong lớp nữa.Và điều tôi sợ nhất là không được nhìn thấy Shinichi nữa.Tôi sợ thật sự là rất sợ.

    Bất chợt một hơi ấm được truyền vào cả cơ thể đang lạnh toát của tôi, đôi mắt tôi lúc này chẳng còn nhìn rõ được thứ gì nữa.Mọi thứ hiện ra chỉ còn là sự mờ mờ ảo ảo mà thôi.Xuất hiện trong sự mờ ảo đó là bóng dáng của một người-một người rất đỗi quen thuộc với tôi.Cố mở đôi mắt, tôi nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Shinichi.

    -Cậu ấy lo lắng cho mình ư?_Không hiểu sao trong lúc này tôi lại có thể cười và nói được câu ấy.Tôi cảm thấy rất hạnh phúc.Shinichi đã đến đây và........

    Mọi thứ tối sầm lại.........



    Đầu đau như búa bổ, tôi từ từ mở mắt.Ánh sáng từ bóng đèn khiến tôi có chút không thoải mái lắm.Ba, mẹ đang ở đây, họ đang vui mừng cho sự tỉnh lại của tôi, tôi cũng vui vì điều đó.

    -Không biết Shinichi có vui không nhỉ?Cậu ấy đã cứu mình mà!_Tôi đưa đôi mắt dạo quanh căn phòng, nhưng sao chẳng thấy Shinichi đâu cả.Sự vui mừng trong tôi dần biến mất, lòng hụt hẫng bỗng dâng trào.

    -Có thể cậu ấy bận việc gì đó!_Tự an ủi bản thân mình.Lúc này tôi chỉ biết nằm yên và hồi tưởng lại lúc ấy.







    ~~~~~~~*******~~~~~~~

    Bầu trời bừng sáng, những hạt nắng đầu tiên cũng đã chạm chân đến mọi cảnh vật.Tôi thức dậy sau giấc mơ ấy-giấc mơ mà tôi đã mơ suốt mười năm rồi.

    Sau ngày hôm ấy, phải mất hơn một tháng sau tôi mới có thể ra viện.Điều đầu tiên tôi muốn làm là chạy đến nhà của Shinichi để nói lời cảm ơn.Nhưng lại một lần nữa cậu ấy lại biến mất, căn nhà mà cậu từng sống bây giờ trông nó thật trống trãi, chẳng còn gì nữa, chẳng còn hình bóng mà tôi yêu nữa.Tất cả còn lại là nỗi buồn trong tôi-một nỗi buồn mà chỉ mình tôi hiểu.

    Khóe mi tôi bỗng dưng ướt nhòe, sống mũi cay cay.Tôi đang khóc sao??

    Phải tôi đang khóc-khóc vì người tôi yêu đã biến mất, chẳng để lại cho tôi một cơ hội để nói lời cảm ơn với cậu ấy.Tôi khóc vì từ nay thói quen của tôi chẳng còn giữ được nữa.Tôi khóc vì từ giờ trở đi tôi chẳng được nhìn thấy Shinichi tập bóng, chẳng còn có thể ngắm nhìn khuôn mặt rạng ngời của cậu ấy-khuôn mặt đã vô tình đánh thức tình yêu trong tôi......
     
  2. hoakr

    hoakr Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/6/2015
    Bài viết:
    342
    Lượt thích:
    7.714
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    kami
    dàng chỗ trước!!!senpai sẽ comt sau!!

    chào Yuui bây giờ ta mới rảnh nên vào comt cho nàng nè!
    Nội dung của nàng hay đó!Nhưng ta thấy diễn biến có vẻ hơn nhanh, nội tâm nhân vật như vậy là ổn rùi! vậy thôi hóng chap mới nha!!
     
  3. Thiên thần của tôi

    Thiên thần của tôi Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/6/2015
    Bài viết:
    234
    Lượt thích:
    571
    Kinh nghiệm:
    93
    Cho ta cmt xíu nghen, chap có phần hơi nhanh, nội dung thì hay đó nhưng bạn viết cần trau chuốt hơn như vậy sẽ hấp dẫn được nhiều các reader khác, vả lại tớ thấy mấy chap này bạn toàn nói đến Ran và Ran,nếu tớ nhớ k lầm thì Ran trong fic của bạn vẫn còn là một đứa trẻ nhưng suy nghĩ hành động của Ran thì lại ngược lại cứ như là một người lớn, còn đoạn Ran bị xe hun ấy, lúc.đó bị vậy mà còn suy nghĩ được nhiều vậy sao bạn. Câu văn chấm nghỉ vẫn chưa hợp lí lắm, chap lại k được dài nữa, còn môt vài lỗi đánh máy.
    Đó là những nhận xét của tớ có gì sai mong bạn bỏ qua nha, tớ.chỉ biết nói vậy.chứ thật ra tớ viết còn tệ hơn:KSV@17::KSV@17:
     
    ShinichiAkuto thích điều này.
  4. trang0916

    trang0916 Just live well Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/8/2015
    Bài viết:
    538
    Lượt thích:
    3.970
    Kinh nghiệm:
    93
    Etou! Qua tường nhà bạn thấy bạn sinh năm 2001, bằng tuổi mình nên xưng hô cậu tớ nhé! :). Thấy fic từ lâu nhưng chưa có dịp để qua đọc nên hôm nay mình sẽ qua comment ủng hộ cậu.
    Theo như mình đọc fic thì thấy bạn viết theo ngôi thứ nhất qua lời của chị Ran nhỉ! Cậu viết theo ngôi thứ nhất khá tốt. Các câu văn khá liên kết với nhau, có một số câu chưa được trau chuốt lắm giống như @Thiên thần của tôi nói tuy nhiên thực sự lúc đọc fic tớ cũng không biết ai nói đâu. Nhưng sau khi đọc fic theo mình nghĩ là Ran. Vì vậy, cậu hãy thêm "Ran's POV" nhé để mọi người hiểu được rằng đây là suy nghĩ của Ran. Tớ thấy cậu không có ghi, có lẽ mọi người không hiểu lắm :).
    Nội dung fic vô cùng hay nhưng nếu như 10 năm trước chẳng phải chị Ran là một đứa trẻ 7 tuổi thôi đúng không? Chị Ran hơi già (fic mình cũng bị mắc lỗi giống cậu :p) nên hãy chú ý lời văn sao cho trẻ con một tí nha.
    Hình như còn lỗi type nhưng tớ onl bằng điện thoại nên không trích dẫn được cho cậu nên hãy kiểm trả lại nha.
    Độ dài của một part theo mình hơi ngắn, cố kéo dài ra nha. À! Ở part 1, đừng viết lời nhắc các readers sau khi viết tiêu đề nhé, viết ở đằng trước không thì các readers sẽ nhầm đấy.
    Đó chỉ là lời nhận xét của mình thôi. Hy vọng cậu sẽ viết fic hay hơn và được nhiều người đón nhận nhé <3
     
  5. ShinichiAkuto

    ShinichiAkuto kẻ ko tồn tại

    Tham gia:
    22/10/2015
    Bài viết:
    16
    Lượt thích:
    306
    Kinh nghiệm:
    48
    Nghề nghiệp:
    Code breaker
    Hix...vắng quá!!đăng fic 4 ngày rồi mà chỉ có một chị comt!!Làm sao biết mình sai sót để sửa chữa bây giờ!!
    Một chúc hụt hẫng trong lòng!!

    :KSV@08:bạn đâu có nhận xét gì sai đâu!Mình cũng đang cần các reader vào comt mà, nhận xét thẳng thắn như vậy mình rất thích!!
    Mình sẽ rút kinh nghiệm.

    Arigatou @trang0916 mình sẽ tiếp thu những lời nhận xét của bạn!
     
    hoakrThiên thần của tôi thích điều này.
  6. hoakr

    hoakr Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/6/2015
    Bài viết:
    342
    Lượt thích:
    7.714
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    kami
    Gomen ne Yuui-chan!!!Shi đã hứa mà bây giờ mới sang comt :3
    Lời văn khá rành rạch, câu văn giàu cảm xúc nhưng là lúc Ran sắp gặp tai nạn thì cảm xúc hơi nhiều quá nhỉ!
     
    Co Be Cau KinhShinichiAkuto thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Hạnh phúc Diễn đàn Date
[ Demo Longfic ] Everybody want to rules the world Detective Conan 7/9/2019
[Longfic] Vị Mưa Thu Đang viết / đang dịch 1/9/2019
[Longfic] Hạnh phúc thực sự Đang viết / đang dịch 16/7/2019
[Longfic] Đi Tìm Hạnh Phúc Đang viết / đang dịch 28/6/2019
[Longfic] Hạnh Phúc Và Nước Mắt (Mở Đầu) CardCaptor Sakura 23/2/2015
[Longfic] Cậu nhất định phải hạnh phúc! Đã hoàn thành 22/11/2014
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP