[Longfic Conan] Bí Mật Phía Sau

Trong chuyên mục 'Detective Conan' đăng bởi Lynch Houton, 8/5/2019. — 610 Lượt xem

  1. Lynch Houton

    Lynch Houton Thành viên mới

    [Longfic Conan] Bí Mật Phía Sau

    tả

    Một cô gái tự xưng mình là Manyura Chiharu, một sinh viên quê ở Kumamoto nhưng lại nộp đơn xin thực tập tại Tokyo. Từ lúc cô gái ấy xuất hiện, hàng loạt những chuyện điên rồ kì lạ liên tiếp xảy ra: "Sự chuyển mình" của Tokyo, những cái "bóng đen" dần xuất hiện,...

    Còn rất nhiều điều bí ẩn xung quanh danh tính thật của cô gái ấy. Manyura Chiharu thực sự là ai?
    .
    .
    .
    .
    .
    -Này... Đằng ấy... Là người của Tổ chức... Phải không?

    ##########

    Có một số thay đổi nhỏ trong truyện:

    1. Tất cả các nhân vật đều tăng thêm một tuổi.

    Ví dụ: Nhóm của Ran học lớp 12 (Lớp 3-E), nhóm Conan thì cũng đã lên lớp 2 (Lớp 2-B).

    2. Họ tên của các nhân vật sẽ được viết theo cấu trúc: Họ + Tên:

    Ví dụ: Kudo Shinichi - Phần tên là Shinichi, còn phần họ là Kudo.

    3. Các nhân vật biết thân phận thật của Edogawa Conan (Kudo Shinichi):

    -Bố: Kudo Yusaku, và mẹ: Kudo Yukiko.

    -Giáo sư - Tiến sĩ: Agasa Hiroshi.

    -Một trong những thành viên của Đội Thám Tử Nhí: Haibara Ai (Tên thật: Miyano Shiho / Mật danh: Sherry (Đã rời Tổ chức)).

    -Thám tử lừng danh của miền Tây: Hatori Heiji.

    -Bạn học cùng lớp với nhóm Ran: Hondou Eisuke.

    -Sinh viên Cao học: Okiya Subaru (Tên thật: Akai Shuichi / Mật danh: Rye (Đã rời Tổ chức)). Anh thực chất là một đặc vụ FBI.

    -Nữ thám tử trung học: Sera
    Matsumi - Bạn cùng lớp với nhóm Ran.

    -Thám tử tự do, bồi bàn tại quán Cafe Poirot, đồng thời cũng là học trò của thám tử Mouri: Amuro Tooru (Tên thật: Furuya Rei / Mật danh: Bourbon). Anh thực chất là một điệp viên của Cục Cảnh sát Quốc gia.

    -Điệp viên FBI: Starling Jodie (Tên khác: Saintemillion Jodie)

    -Thành viên của Tổ chức Áo Đen: Vermouth (Tên thật(?!): Chris Vineyard).

    -Siêu Đạo chích: Kaitou Kid (Tên thật: Kuroba Kaito).

    -Mẹ của Shuichi Akai, Shukichi Haneda và Masumi Sera: Mary Sera.

    4. Các nhân vật biết thân phận thật của Haibara Ai (Miyano Shiho / Sherry).

    -Thám tử teo nhỏ: Edogawa Conan (Tên thật: Kudo Shinichi).

    -Tác giả của những cuốn tiểu thuyết bí ẩn: Kudo Yusaku, và nữ diễn viên đã nghỉ hưu: Kudo Yukiko.

    -Agasa Hiroshi.

    -Okiya Subaru (Tuy nhiên Haibara lại không biết về điều này).

    -Vermouth.

    -Hattori Heiji.

    Những sự thay đổi cơ bản đại để là thế!
     



  2. Lynch Houton

    Lynch Houton Thành viên mới

    Tham gia:
    8/5/2019
    Bài viết:
    3
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    1
    VỤ ÁN 1: Dã tâm của kẻ giết người điên loạn

    Chương1: Mở đầu của một vụ án


    ĐƠN XIN THỰC TẬP

    Kính gửi: Giám Đốc Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo.

    Tôi tên: Manyura Chiharu.

    Sinh viên Trường: Cảnh sát tỉnh Kumamoto.

    Khoa: Nghiệp vụ Cảnh sát điều tra.

    Chuyên ngành: Cảnh sát điều tra.

    Hệ đào tạo: Chính quy.

    Địa chỉ liên hệ: Phòng BC-734, tầng 30, chung cư Beika, quận Shinjuku, tỉnh Tokyo.

    Số điện thoại liên lạc:...

    Nay tôi làm đơn này đề xin thực tập và nghiên cứu luận văn tại đơn vị.

    Đề tài xin thực tập: Điều tra, phá án.

    Thời gian thực tập: 3 tháng.

    Đơn vị xin thực tập: Sư đoàn 1 của Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo.

    Nếu được đơn vị bố trí thực tập, tôi xin cam kết thực hiện các nội dung sau:

    • Chấp hành và thực hiện nghiêm túc chương trình đào tạo, chủ trương thực tập do đơn vị quy định;

    • Luôn tuân thủ nội quy, quy chế hoạt động, quy định đối với sinh viên thực tập, bảo mật thông tin, an toàn tài sản của đơn vị;

    • Bồi hoàn các tổn thất, hư hao tài sản do bản thân tự gây ra với đơn vị (nếu có)

    • Tôi xin hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật những nội dung đã cam kết.

    Kính mong Ban lãnh đạo xem xét và tạo điều kiện cho tôi được thực tập tại đơn vị. Tôi xin chân thành cảm ơn.

    Tokyo, ngày 22 tháng 3 năm...

    NGƯỜI LÀM ĐƠN


    Manyura Chiharu

    *
    * *

    Ngày 1 tháng 4. Trường Cao trung Shitora.

    Khai giảng năm học - Một trong những hoạt động có thể nói là rất ý nghĩa đối với các học sinh trẻ. Đây là dịp để bạn bè gặp lại nhau, cùng chia sẻ cho nhau nghe những niềm vui mà mình có được trong hè, cùng nhau ngồi dưới sân trường xem các tiết mục văn nghệ của lớp mình hoặc lớp khác và nghe bài diễn văn chân thật về ngày tựu trường của hiệu trưởng; ngoài ra họ còn có thể gặp giáo viên chủ nhiệm mới hoặc một, hai bạn bè cùng lớp mới. Và đấy là trước đây, còn bây giờ e là không còn như thế.

    Nhiều năm trở lại đây thì các học sinh đã phải nhập học sớm hơn nửa tháng để ôn lại kiến thức và chạy bài ôn thi để lấy điểm Kiểm tra chất lượng đầu năm. Họ đã gặp lại nhau và đã bắt đầu vào chương trình học từ lâu, thế nên cái hoạt động khai giảng năm học "chính thức" vào tháng 4 có khi lại chẳng còn ý nghĩa mấy.

    Hôm nay là ngày nhập học trở lại của các học sinh trường Cao trung Shitora sau gần nửa tháng nghỉ xuân. Hôm nay cả ba năm đều nhập học chung một ngày, họ Chào cờ dưới sân, thầy Hiệu trưởng lên sân khấu phát biểu vài câu đầu năm như ngày khai giảng năm học thực thụ. Các học sinh năm Nhất mới vào trường cũng cảm thấy "mất hứng", đằng nào thì đến tháng 4 cũng phải tổ chức lễ khai giảng thêm một lần nữa, thế thì tại sao giờ phải đi học sớm? Đối với học sinh năm hai hay năm ba thì đã quá quen với cái "truyền thống" kì quặc của trường này.

    Thầy Hiệu trưởng kết thúc bài diễn văn dông dài, đám học sinh bên dưới cũng vỗ tay cho có lệ. Sau đó để thay đổi không khí, thầy Hiệu trưởng bước xuống sân khấu nhường cho các tiết mục văn nghệ.

    Sakai Emiko ngồi dưới chống cằm, mắt lim dim nghe tiết mục văn nghệ tiếp theo, đó là một bài hát về tuổi học trò của một cô gái năm Hai trong Hội Học sinh, giọng hát khá hay và truyền cảm nên mọi người ủng hộ rất nhiệt tình.

    Một cậu nam sinh cùng lớp ngồi kế bên, lấy tay chạm nhẹ vào vai cô:

    -Ê, xíu cậu có đi đâu chơi không vậy?

    Cô mở mắt từ từ, thở dài một tiếng:

    -Không!

    -Thế xíu tụi mình đi qua Bảo tàng Mĩ Thuật chơi, cậu có muốn đi với—...

    -Lát mình về nhà!-Cô thừa biết rõ là cậu này đang có ý định tán tỉnh mình từ lâu nên trả lời cũng chẳng mấy nhiệt tình.

    Sakai là một cô gái gần như đã có mọi thứ trong tay. Cô là một tiểu thư con nhà giàu có, có vẻ bề ngoài xinh đẹp và thân hình quyến rũ. Ngay từ khi bước vào năm Nhất đã có hàng đống anh chàng học lớp trên "xếp hàng" ngỏ ý, nhưng cô chưa bao giờ đồng ý ai cả. Cô đặt ước muốn của mình cao hơn thế, cô thích được sánh đôi với một anh chàng điển trai, mạnh mẽ và có cuộc sống thú vị, hơn hẳn những cậu con trai tầm thường xung quanh.

    Đành là trường này cho các học sinh tựu trường sớm, nhưng hôm nay các học sinh không học mà chỉ vào trường để Chào cờ đầu năm, nghe thầy Hiệu trưởng dặn dò vài thứ trong năm học này và Hội trưởng Hội Học sinh lên phát biểu vài ý, sau khi nghe vài tiết mục văn nghệ thì lại được về nhà.

    Giáo viên dẫn chương trình bước lên sân khấu, cầm micro thông báo rằng buổi "họp mặt" đầu năm đã kết thúc. Các học sinh bên dưới (chủ yếu là các học sinh năm Nhất mới vào) đều reo hò vui mừng vì ngày mai mới bắt đầu buổi học đầu tiên. Các học sinh nhanh chóng đứng dậy khỏi ghế và ùa ra ngoài cổng trường, sau đó thì lại bắt đầu hẹn nhau đi chơi đâu đó lát nữa. Riêng Sakai thì không quan tâm mấy đến các lời rủ rê của đám bạn trong lớp, cô chỉ thích đi chơi với đám bạn cũ của mình.

    Sakai không chạy về nhà vội, cô đang chờ hai người bạn thân của mình là Matsui Chiyami với Hanae Mie cùng về chung. Cả ba vui vẻ gặp nhau trước cổng trường, rồi cùng bước đi.

    Sakai mở lời trước hai cô bạn:

    -Các cậu đã đến Công viên Nước Galaxy mới mở chưa? Ở đó có nhiều trò rất thú vị đấy.

    -Mình chưa, nhà mình xa chỗ đó mà.-Matsui trả lời.

    -Vậy chiều nay ba đứa mình đi đến đó chơi không?

    -Ừ được á. Hanae, cậu đi chứ?

    Cô bạn Hanae im lặng ngẫm một lát, rồi mới bắt đầu lên tiếng:

    -Chiều nay chắc không được, mình phải đi học Toán rồi!

    Sakai mặt nhăn nhó:

    -Học cái gì lắm thế? Mới đầu năm mà!

    -Ừ, gia đình mình bắt mình học từ bây giờ để thi Đại Học sau này.

    -Bộ gia đình cậu muốn cậu thi vào trường làm Tổng thống hay sao mà bắt học ghê vậy?-Matsui lên tiếng trêu đùa.-Cứ như bố mẹ mình này. Họ nói muốn chơi sao thì chơi, miễn đừng để ảnh hưởng đến kết quả học tập là được.

    -Vâng! Má thì học giỏi rồi.-Hanae trề môi.-Lực học như con mà xem. Vớ vẩn một tuần năm buổi học thêm có khi còn ít ấy.

    Ba cô bạn cười vang. Tiếng cười vang rộ cả một góc của con đường dẫn ra đường lớn. Hanae có thể nói là một cây hài của nhóm, bởi mọi lời trêu đùa của cô khi cất ra đều khiến người khác bật cười.

    Sakai quay lại chủ đề chính lúc nãy:

    -Vậy chiều mai cậu đi được không Hanae?

    -Mai hả? Ừ được!-Cô gật đầu.

    Ba cô nữ sinh lại tiếp tục trò chuyện vui vẻ như lúc nãy, từ kế hoạch đi chơi chiều mai đến bàn về đám con trai trong trường. Lát sau, ba cô gái cùng bước ra đường lớn, họ vẫy tay chào nhau rồi tách nhau mỗi người một hướng ra về.

    *
    * *

    Chiều ngày hôm sau.

    Sakai đã hẹn hai cô bạn lúc 3 giờ rưỡi chiều, tập trung ở một cửa hàng tiện lợi gần trường.

    3 giờ 15 phút chiều.

    Matsui là người đến trước, cô vẫn đi bằng xe đạp của mình. Cô dừng xe trước cửa siêu thị, rồi ngồi xuống một cái bàn nhỏ đặt bên ngoài cửa siêu thị đó. Cô nhìn xung quanh hai bên đường, hai con bạn vẫn chưa đến, cô bấm tin nhắn: "Mình tới rồi đó. Hai cậu tới chưa?" Rồi gửi cho cả hai cô bạn.

    Một phút sau, cô bạn Hanae đã trả lời tin nhắn: "Gần tới rồi!" Nhưng Sakai vẫn chưa trả lời.

    Năm phút sau, Hanae đã đi bằng xe đạp đến, cô cũng dừng xe cạnh bên xe đạp của Matsui.

    -Ủa? Sakai-san đâu rồi?-Hanae hỏi.

    -Cậu ấy chưa tới nữa!

    -Cái con nhỏ này. Là người đặt hẹn nhưng lại đến sau cả tụi mình là sao?

    -Tý cậu ta đến giờ. Cô tiểu thư đó là vậy mà.

    Hanae cũng ngồi xuống ghế. Matsui lại lấy điện thoại của mình ra, Sakai vẫn chưa trả lời tin nhắn, cô quyết định gọi, thế nhưng nhỏ không hề nhấc máy. Cô đành nhắn thêm một tin nhắn cho cô tiểu thư con nhà giàu: "Bọn mình tới hết rồi đó, cậu tới lẹ lên!"

    Đúng 3 giờ 30 phút.

    Sakai vẫn chưa tới, cả hai cô gái bắt đầu sốt ruột.

    -Trời ơi cái con này, hẹn đúng 3 giờ rưỡi mà chờ chưa thấy!-Matsui bắt đầu than

    -Chắc nó đang bận gì đó...

    -Bận gì thì cũng phải gọi điện nói chứ!

    Hanae im lặng không tranh luận nữa. Lát sau hai cô quyết định vào trong cửa hàng mua ít nước uống và đồ ăn vặt đợi, hai người cố tình xem đồ để mua thật lâu, chủ yếu để giết thời gian.

    Mua xong, hai cô gái lại bước ra khỏi siêu thị, Sakai vẫn chưa đến.

    Hai người đành phải lại ngồi xuống ghế đợi. Matsui lấy điện thoại ra gọi tiếp, và vẫn không thấy nhỏ bắt máy, cô chẳng muốn gọi nữa.

    Hai cô gái lại trò chuyện trong lúc chờ đợi. Mải nói chuyện cả hai cô gái đã quên mất giờ giấc, họ lấy điện thoại ra xem, đã hơn 4 giờ!

    -Mồ... Cái con này tính cho tụi mình leo cây à?-Matsui gãi đầu

    -Cậu gọi cho nó thử coi!-Hanae chỉ vào điện thoại Matsui.

    Matsui bấm gọi thêm lần nữa. Cô cầm điện thoại nghe một hồi rồi lắc đầu.

    -Kì vậy, hay gọi tới nhà cậu ấy thử?-Hanae nảy ý.

    Matsui lại bấm máy gọi, lát sau mới có tiếng trả lời:

    -/Alô?/-Một giọng đàn ông vang lên.

    Nhận ra giọng của bố Sakai, Matsui trả lời ngay:

    -Dạ chào bác! Cháu là Matsui, bạn của Sakai nè bác. Cho cháu hỏi là Sakai có ở nhà không ạ? Chiều nay cậu ấy hẹn tụi cháu đi chơi mà giờ lâu quá rồi chưa thấy tới!

    -/.../

    -Dạ... Được rồi bác, cháu cám ơn.-Matsui gác máy. Cô bỗng trầm ngâm. Nhìn thấy biểu hiện lạ của cô bạn, Hanae dừng uống nước, lên tiếng hỏi:

    -Ủa, sao vậy? Sakai-san đâu?

    -Bố cậu ấy nói... Sakai ra khỏi nhà từ hồi 3 giờ rồi!

    #####

    Ngày 12 tháng 4. Cao trung Teitan.

    Mouri Ran ôm cặp rảo bước trên sân trường. Trên sân là vài cậu nam sinh đang chơi bóng đá, phần sân ở góc bên kia là vài cậu đang chơi bóng rổ, tiếng bóng va chạm liên tục xuống mặt sân lẫn tiếng hô hoán kêu gọi chuyền bóng tạo nên một không khí sôi động sáng sớm. Thỉnh thoảng trên sân lại thấy vài cặp đôi nắm tay nhau tình tứ... Nói chung cái cảnh quan sân trường quen thuộc này Ran đã chứng kiến mỗi ngày, không có gì mới.

    Lên đến lầu 3, bước dọc hành lang qua vài phòng học, đến lớp 3-E của mình, cô bước vào. Trong lớp cũng chỉ mới có gần mười học sinh, người thì nằm gục lên bàn, người ăn sáng. Ran đặt cặp xuống ghế chỗ ngồi của mình, việc đầu tiên khi cô mới vào lớp là bước xuống dưới bàn của mình, trên bàn của cô bạn thân Sonoko. Sonoko đang nằm gục mặt lên bàn trông mệt mỏi.

    -Mới sáng sớm đã ngủ rồi Sonoko?-Ran lay nhẹ cô bạn.

    Nhận ra là cô bạn thân của mình, Sonoko ngồi dậy gãi đầu đang rối mù:

    -Mệt lắm Ran...

    Ran chợt nhớ tới việc hai ngày trước cô bạn Sonoko này trả bài không thuộc môn Hóa, bị cô giáo bắt chép phạt mười tờ giấy đôi. Cô mỉm cười hỏi:

    -Hôm qua cậu thức đêm chép phạt hả? Xong chưa?

    -Rồi! Rồi mình mới thành ra như vậy chứ.-Sonoko gật nhẹ đầu, mặt vẫn còn ngái ngủ. Cô cất cuốn tập để trên bàn xuống hộc bàn.-Oota-sensei thật quá đáng. Tuần nào cũng bắt chép phạt cả chục bài. Vừa mệt vừa phí giấy phí mực.

    Ran lại cười nhẹ trước câu than khổ hài hước của cô bạn thân. Cô vỗ vỗ vào lưng cô bạn.

    -Thôi, còn năm cuối rồi. Ráng để cô hành xác lần cuối đi.

    Sonoko bắt đầu cười, lại nằm chống cằm lên bàn tay:

    -Chả biết có sống nổi tới lúc đó không!

    Thấy cô bạn trông chẳng có sức sống khi nói tới chuyện học, Ran bèn nghĩ tới chủ đề khác vui tươi hơn để nói, và cô nghĩ đến bộ phim hình sự tình cảm của Nhật Bản trên mạng mà cả hai người cùng xem.

    -Cậu coi "Vạch xuất phát" tập mới chưa? Tập cuối đó?

    Nghe thấy chủ đề phim ảnh yêu thích, Sonoko bắt đầu có cảm hứng trò chuyện hơn, cô ngồi dậy:

    -Mình chưa. Mới coi tới tập 75 à! Mấy nay mình bận quá không có coi. Có gì đặc biệt không?

    -À, tập cuối là nam chính đã tìm ra được cái gã giết người hàng loạt, chính là ông bác sĩ tâm lí... nói chung hay lắm luôn á!-Ran hào hứng kể.-Trên báo người ta đăng đầy à!

    Mặc dù bị cô bạn tiết lộ gần hết nội dung tập cuối, nhưng Sonoko vẫn thấy phấn khích. Hai cô bạn vẫn tiếp tục kể về nội dung phim.

    -Mình nghe đồn có phần 2 nữa.-Ran nói tiếp.

    -Vậy hả? Thật đáng mong chờ..

    Đang nói chuyện phim một hồi, bỗng Sonoko im lặng vài giây. Cô chợt nhớ đến chủ đề mà sáng nay muốn bàn với Ran khi lúc nãy cô bạn nói đến "giết" và "báo đăng".

    -À đúng rồi, cậu biết cái vụ mà mấy nay báo chí đăng rùm beng không?

    Ran nghĩ tới hàng chục vụ khủng bố, giết người khắp thế giới đăng trên báo mỗi ngày nên không rõ mấy.

    -Vụ gì?

    -Hai cô bạn bên trường Shitora với Toubio bị bắt cóc trên đường đi học về, xong bị giết ấy.

    Ran hiểu ra.

    -À mình biết, cũng ghê thiệt!

    -Không hiểu sao hai cậu ấy bị vậy ha?

    -Tại vì hai cô gái ấy đẹp nên mới hấp dẫn thằng biến thái đó!-Một giọng nữ vang lên từ đằng sau.

    Hai cô gái giật mình nhẹ, cô nữ sinh ngồi dưới đã chồm lên nghe ngóng nãy giờ. Đó là Sera Masumi ngồi bàn dưới Sonoko. Cô ấy là một thám tử giỏi Triệt Quyền Đạo. Thỉnh thoảng cô cũng hay xen vào các cuộc nói chuyện của hai cô bạn, đặc biệt trong lớp cô chơi chung đám con gái cũng hay chọc phá mọi người.

    Seran cười hì hì. Ran quay xuống.

    -Sao cậu biết?

    -Thì báo có đăng hình mặt hai nhỏ đó mà. Ai nhìn cũng xinh, có ai xấu đâu!-Sera nhún vai.

    Hai cô bạn gật đầu trông có vẻ khá hợp lý, mà thật ra nguyên nhân này cũng chẳng có gì khó đoán. Sonoko quay xuống hỏi tiếp:

    -Vậy theo cậu thì tên sát thủ biến thái đó là người ra sao?

    Sera nhún vai.

    -Sao mình biết được.

    -Xời, tưởng thám tử trung học thông thái lắm!-Sonoko làm mặt chọc quê cô bạn.

    -Đấy là mình không thích ra tay điều tra thôi, chứ mình mà ra tay thì tên đó chỉ có "đứt"!-Sera đỏ mặt, lấp liếm bào chữa.-Nhưng mà cái gã đó bắt cóc rồi giết một lúc tới hai người trong nửa tháng mà cảnh sát chưa điều tra ra cái gì. Phải nói hắn khá là "cao tay" đi.

    Ran đẩy nhẹ vai của cô bạn thám tử.

    -Bộ cậu muốn tên sát nhân không bị bắt với hắn giết thêm nữ sinh à mà khen nó cao tay?

    Nghe Ran nói xong Sonoko cảm thấy hơi rùng mình, Sera thì chỉ nhe răng cười hì hì.

    Bỗng một giọng nam khác bên phải lối đi lại vang lên.

    -Yên tâm đi, hắn ta chưa đụng tới trường mình đâu.

    -Cái gì?-Ran nheo mắt. Là Yamazaki, cậu ta ngồi đối diện bên phải bàn Ran.

    -Mình nghĩ hắn sẽ không muốn đụng tới hai cậu đâu Suzuki-san và Sera-san. Yên tâm!-Yamazaki nói tiếp.

    Ran chớp mắt tỏ ý không hiểu. Hai cô gái được điểm tên trong lời nói của cậu ta cũng ngạc nhiên chẳng kém. Họ đồng thanh:

    -Thế nghĩa là sao?

    Yamazaki cười cười rồi co chân lên chạy mất sau khi để lại câu nói:

    -Động não một chút đi các tiểu thư à! Đặt giả thiết hung thủ chỉ nhắm tới các cô gái đẹp và thân hình chuẩn thì chắc chắn tên hai cậu sẽ bị loại ra đầu tiên.

    -Á à Yamazaki-san! Lần này cậu chết chắc rồi.

    -Đứng lại đó tên hỗn xược kia.

    Ran mỉm cười nhìn cảnh ba người một nam hai nữ rượt nhau quanh trong và ngoài lớp học. Mỉm cười đưa tầm mắt ra ngoài trời cao, cô ước bầu không khí yên bình này sẽ tiếp diễn mãi...

    *
    * *

    3 giờ 50 phút chiều cùng ngày. Cao trung Teitan.

    Lớp 3-B

    Mourita Kazami chăm chú viết những câu phân tích Văn của thầy đang đọc vào vở, trong khi đám còn lại trong lớp đang gật gù, ai cũng đang mong hết tiết. Cô học khá giỏi, bạn bè trong lớp đánh giá cô cũng rất dễ thương, thế nhưng từ trước đến giờ cô chưa đồng ý quen với bất kì chàng trai nào vì gia đình cô thuộc dạng nghiêm khắc, cô phải tuân theo những quy tắc của gia đình.

    Tiếng chuông tan học reo lên, tiết học buổi chiều chấm dứt.

    -Ta nghỉ nhé, ngày mai ta sẽ phân tích tiếp!-Thầy dạy Văn nói.

    Mourita bấm ngòi bút bi thụt vào, cô nhét nó vào bóp viết của mình, các học sinh khác cũng đứng lên dọn dẹp cặp sách và nói chuyện ồn ào rôm rả. Cô đã dọn dẹp tập vở xong, vừa định cầm cặp đứng lên ra về thì một cô bạn bước tới hỏi:

    -Mourita-san, mai làm gì thế?

    Mourita vốn chăm chỉ thế nên các tiết học sau cần chuẩn bị gì là cô nắm rõ nhất.

    -Làm cái đề Toán trong đề cương mà bữa mới phát, với học Lịch Sử Thế Giới hai bài cuối.

    -Cảm ơn!- Nói rồi cô bạn tung tăng đi ra cửa lớp, rồi nhập bọn với đám bạn thân đã đứng sẵn ở đấy.

    Cô thở dài, trông chúng nó thật lạc quan làm sao, còn mình thì...

    Đã lâu rồi cô chưa đi chơi thư giãn với bạn bè, do bố mẹ nghiêm khắc nên có khi cả năm chỉ được đi chơi vài ba lần, hơn nữa năm cuối này lịch học của cô dày đặc hơn, mỗi lần về nhà là chỉ kịp tắm rửa ăn cơm rồi lại vùi đầu vào đống bài học.

    Về tới nhà, công việc đầu tiên Mourita làm là thay quần áo rồi nằm lên chiếc giường êm ái của mình nghỉ ngơi vài phút. Cô nằm dài lên giường, mặt hướng lên trần nhà, thở dài một hơi.

    -Kamizu-chan, tối nay con có lớp phụ đạo nào không?-Tiếng mẹ cô vọng lên từ dưới nhà.

    -Con không mẹ ạ!-Cô trả lời.

    -Vậy ở nhà học đi nhé. Năm cuối rồi mà.

    -Vâng!

    Lần thứ hai trong vòng một phút cô thở dài. Cô ước mẹ mình dễ tính như bố mẹ đám bạn trong lớp, hoặc chí ít, cô ước mình có thể lạc quan và yêu đời như bọn bạn.

    Mourita ngồi lên bàn máy tính, cô mở trang Facebook trước tiên. Đã lâu rồi cô chưa động vào nó, không biết trên đó có gì mới không nhỉ? Lướt một hồi qua các dòng status, hình ảnh của bạn bè hoặc của những trang người nổi tiếng, thỉnh thoảng cô bấm Like vài bài...

    Hình như đã có chuyện gì đó, cứ vài lần xoay chuột là cô thấy một người bạn Share một status dài ngoằng. Gì thế nhỉ? Ai đó vừa viết một bài "triết lí" về tình yêu nam nữ? Một nhân viên công vụ đã lạm quyền ở đâu đó? Hay là lại một vụ bê bối giáo dục?

    Rồi cô dừng lại trước một bài Share của một người bạn cùng trường (bài Share này đã được Share cách đây hơn nửa tháng, cùng thời điểm với bài băng). Người đăng status mà cô bạn đó Share là một người lạ, nội dung đăng lên khá dài và được hàng chục nghìn người Like, Comment lẫn Share! Mourita đọc lướt qua một hồi, nội dung đại loại nói về cô bạn của người này bị bắt cóc trên đường đi học về, ngoài ra kẻ bắt cóc đã đoạt đi mạng sống của cô bạn ấy bằng cách đâm một nhát dao trí mạng vào tim và treo xác cô bạn trong một khu nhà kho bỏ hoang.

    Mourita đã từng nghe mấy người bạn trong lớp kể qua về vụ này trong một giờ Ngoại Khoá, nhưng điều đó vẫn không khỏi khiến cô rùng mình. Cô mở một trang web tin tức bên Tab khác, quả nhiên ngay trang chủ là mục Thời sự được nhiều người bình luận nhất:

    Kẻ sát nhân hàng loạt tàn độc! Lấy một mạng người bằng hai cách thức.

    Ngày 2/4, một vụ án mạng đặc biệt nghiêm trọng vừa xảy ra trên địa bàn quận Shibuya thành phố Tokyo, nạn nhân là một nữ sinh tên S.E., năm cuối trường Cao trung Shitora.

    Theo lời khai của bố nạn nhân, S đã ra khỏi nhà vào 3 giờ chiều vì có cuộc hẹn lúc 3 rưỡi, với mục đích là đi chơi cùng đám bạn. Thế nhưng hai người bạn của nạn nhân cho biết rằng S đã trễ hẹn đến nửa tiếng. Vì quá sốt ruột nên họ đã gọi điện về cho gia đình của S, và biết được cô đã rời khỏi nhà hồi 3 giờ. Đến tận 9 giờ tối cùng ngày, cảnh sát tìm thấy xác của cô bé trong trạng thái bị treo cổ trong một căn nhà kho cũ với một con dao vẫn còn găm ở tim.

    Có thể nhận định rằng đây lại là một vụ án mạng cực kì nghiêm trọng trong bao năm nay, cơ quan chức năng đã vào cuộc và đang điều tra kẻ thủ ác.

    -Khoan! Người ta nói kẻ sát nhân hàng loạt? Tức là trước đây hắn đã giết người rồi sao?

    Mourita tiếp tục kéo xuống phần tin tức Hot ở cuối bài viết. Đập vào mắt cô là dòng chữ:

    Báo ngày 23/3: Kẻ sát nhân đã đoạt đi mạng sống của một nữ sinh bằng hình thức dã man nhất trong lịch sử.

    Cô nhấn vào mục tin đó và đọc. Đây là vụ án đầu tiên của kẻ sát nhân hàng loạt, với cách thức giết người giống hệt vụ thứ hai.

    *
    * *

    5 giờ chiều ngày hôm sau.

    Mourita chạy như bay trên đường về. Nhà của cô phải đi qua con đường vắng người qua lại này thì mới về đến. Dù đã đi ngang con đường này cả chục năm nay, nhưng mỗi lần đi về nhà buổi chiều tối thế này khiến cô vẫn cảm thấy rùng mình. Mấy ngày nay báo chí liên tục đưa tin đến hai cô nữ sinh của hai trường cấp 3 đã bị bắt cóc và bị giết trên đường về nhà khiến cô cảm thấy rất hoang mang. Cầu trời cho cái gã sát thủ biến thái đó đừng chuyển mục tiêu sang trường mình!

    Cô lắc đầu, cố không nghĩ đến chuyện ghê rợn đó. Rồi cô nghĩ đến cuộc trò chuyện với tụi bạn trong CLB Âm nhạc của trường vừa rồi, cô vẫn còn cảm thấy rất vui.

    Mải suy nghĩ vẩn vơ, Mourita không may đụng phải một người đi ngược chiều khi cô chuẩn bị rẽ ra ngoài đường lớn. Vì cú đụng khá mạnh nên cả hai người đều ngã sõng soài về phía sau, rất may là không có thiệt hại gì về người, nhưng thiệt hại về thời gian thì có bởi chiếc cặp tap của người bị cô đụng phải đã bị bung ra, đồ đạc cá nhân, giấy tờ của người ấy đều rơi hết ra ngoài. Mặc dù rất đau sau cú ngã vừa rồi nhưng Mourita vẫn phải gượng dậy mà phụ giúp người ấy lượm lại đồ, bởi dẫu sao sự việc này xảy ra cũng đều là do lỗi của cô cả.

    -Thành thật xin lỗi..

    -Không sao đâu cô gái. Nhưng lần sau đừng chạy như vậy khi đến ngã rẽ nhé. Nguy hiểm lắm đấy.

    Người lạ lắc đầu cười khổ, nhận lấy sấp giấy tờ từ tay Mourita rồi bỏ chúng vào cặp tap. Người con gái một lần nữa cúi người xin lỗi rồi tiếp tục bước chạy của mình. Trời đang ngả dần sang màu tối, còn cô thì đang ở cạnh một người lạ mặt trong một con đường vắng người qua lại, không vì lí do gì cả, cô phải rời khỏi đây ngay. Tâm trí cô đang gào thét như vậy.

    -Chờ đã..-Trước khi Mourita kịp đặt chân ra ngoài đường lớn thì bỗng có một bàn tay nắm giữ cổ tay cô. Cô quay lại, người lạ nhìn cô, khẽ nghiêng đầu.-Xin thứ lỗi, nhưng làm phiền cô một chút...

    —————

    Cùng thời điểm đó, ở phía bên kia đường lớn - Nơi đối diện với ngã rẽ của con đường vắng người qua lại:

    -Ayumi-chan, mình về thôi con.

    -V-Vâng...!

    Ayumi lễ phép, gật nhẹ đầu rồi nắm lấy tay mẹ mà bước đi. Ánh mắt băn khoăn đến khó tả, cô bé quay đầu lại nhìn về phía con đường vắng vừa rồi. Hình như cô bé vừa nhìn thấy cái gì đó thì phải...
     
  3. Lynch Houton

    Lynch Houton Thành viên mới

    Tham gia:
    8/5/2019
    Bài viết:
    3
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    1
    Chương2: Tên tôi là Manyura Chiharu

    Thành phố Tokyo những ngày nay đang chìm vào hỗn loạn. Các vụ án sát hại học sinh liên tiếp xảy ra trong suốt một tháng đã gây không ít nỗi khiếp sợ cho những gia đình có con gái học Cao trung nói chung và trong tuổi 17 nói riêng. Đúng vậy! Mục tiêu của kẻ sát nhân "điên rồ" hàng loạt không gì khác ngoài những nữ sinh trong độ tuổi 17 trên mảnh đất thủ đô rộng lớn.

    Cuối tháng 3, người ta tìm thấy xác của một nữ sinh Cao trung trong trạng thái treo cổ, có con dao găm ở lồng ngực trong một căn nhà kho bị bỏ hoang trong nội thành thành phố. Chỉ trong một thời gian ngắn, Thủ Đô Nhật Bản lại xảy ra thêm hai vụ sát hại nữ sinh cũng bằng cách thức tương tự. Những ngày tháng vui tươi của các học sinh trẻ giờ đây chìm trong sự hoang mang lo sợ. Gã sát thủ vẫn tiếp tục chọn các nữ sinh xinh đẹp vào thú vui bệnh hoạn của hắn.

    Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo, 6 giờ 30 phút sáng.

    Một chiếc ô tô SUV đen chạy đến cổng chính trụ sở Cục cảnh sát thành phố. Người cảnh sát canh gác bên ngoài trụ sở bước thật nhanh đến chiếc ô tô ấy, khẩu súng K54 lẫn bộ đàm giắt ở bên thắt lưng luôn sẵn sàng nếu người trong xe là một người lạ mặt có ý định chạy vào trong mà không có phận sự. Thế nhưng khi thấy được cái biển số quen thuộc, anh đã bước chậm lại. Anh đến bên cửa sổ xe, gật đầu chào người ngồi bên trong một cách tôn trọng. Người cảnh sát bảo vệ ngồi trong vọng gác sau cánh cửa cũng nhận ra chiếc xe, anh bấm nút, cánh cửa tự động từ từ mở ra, chiếc xe chạy vào.

    Chiếc ôtô đỗ trên cái sân rộng. Cánh cửa xe mở ra, một người đàn ông khoảng 40 tuổi trong bộ comple nâu bước ra, rồi đóng cửa lại. Người cảnh sát bước đến lối vào trong trụ sở, một người cảnh sát trẻ hơn đã đứng đấy chờ sẵn nãy giờ, anh cũng gật đầu chào cấp trên, rồi nói:

    -Chào Thanh tra! Thanh tra đã—...

    Không đợi người cảnh sát trẻ nói dông dài, Thanh tra đã hất đầu ra hiệu rồi nói:

    -Mọi người đã đến đông đủ rồi chứ?

    -V-Vâng! Tất cả đã có mặt, thưa Thanh tra. Giờ chỉ chờ cánh nhà báo nữa là được.

    Vị Thanh tra lớn tuổi gật đầu thay cho lời cảm ơn rồi bước nhanh vào trong trụ sở. Nhưng như chợt nhớ ra điều gì đó, ông quay lại, nói lớn:

    -À, cô bé đó đã đến chưa vậy?

    -Dạ, cô ấy chưa đến thưa Sếp. Bộ có chuyện gì ạ?

    -Không có chuyện gì đâu. Khi nào con bé đến, phiền cậu nhắn là Thủ trưởng Matsumoto muốn gặp. Cảm ơn cậu.

    -Tôi đã rõ.

    Người thanh tra gật đầu, xoay người tiến bước vào trong cánh cửa dẫn vào trụ sở. Ông đi dọc hành lang các phòng làm việc, đi đến đâu thì các cảnh sát trên hành lang gặp đều gật đầu chào, ông cũng gật đầu nhẹ một cái để chào lại họ.

    Vài phút sau, ông đã đến được nơi cần đến...
    *
    * *

    Mấy ngày tháng 5 này trời bắt đầu ấm áp dần, làm xoa dịu đi cái lạnh gay gắt của mùa đông vài tháng trước. Mọi người trong thành phố giờ đây sinh hoạt cảm thấy dễ chịu hơn, không còn cảm thấy rét run rùng mình nữa.

    Như thường lệ, buổi sáng luôn là lúc đường phố trong lành mát mẻ nhất. Từ 6 giờ sáng các cô chú công nhân vệ sinh đã có mặt quét trên lề đường những ngọn lá rụng và những cọng rác mọi người vứt từ hôm qua. Các hàng quán café bên đường đã mở từ sớm, vài bác trai tuổi trung niên lẫn các cụ ông đều đã tập họp ở đấy để trò chuyện đủ thứ về cuộc sống. Thỉnh thoảng lại thấy vài người chạy bộ tập thể dục trên đường. Nói chung mọi người đều tranh thủ hưởng thụ cái buổi sáng trong lành này trước khi tất cả các con đường ngập tràn khói bụi ô nhiễm từ xe máy vào buổi trưa.

    Thủ Đô Tokyo là thế, lờ mờ sáng cả con đường đã kín người siêng năng tập thể dục, chỉ có "một vài thành phần" giờ này vẫn còn đang ngủ nướng trong chăn ấm áp...

    -Coi nào, Conan-kun! Dậy đánh răng rửa mặt, ăn sáng rồi đi học đi chứ. Mặt trời đã mọc qua đỉnh đầu em rồi kia kìa.-Ran bực mình kéo chiếc chăn bông ấm áp ra khỏi người Conan, không kiêng nể gì liền vươn tay xốc thằng bé ngồi thẳng dậy. Thằng nhóc này thật... Nó không định đi học à?

    -Hey~... Em biết rồi..-Conan dụi mắt trả lời, âm điệu nghe chừng vẫn rất là ngái ngủ. Vươn vai lấy vài cái, cậu mệt mỏi lết xác vào trong phòng vệ sinh trước con mắt ngán ngẩm của "cô chị" cùng nhà. Ran chống nạnh, thở dài. Ai biểu Conan tối qua thức khuya làm gì để giờ mở mắt không nổi chứ?!

    -Tý nữa em xuống quán Cafe Poirot ăn sáng cùng mọi người nhé Conan-kun.

    -Vâng!

    Sau khi chắc chắn mình đã nghe thấy tiếng trả lời của Conan, Ran mới chịu quay người bước ra khỏi phòng cậu.

    -Không biết Amuro-san lại bày ra trò gì nữa đây?!

    Conan nhìn mình trong gương trong lúc đánh răng liền đánh cái cười khổ. Lý do cậu nhóc thám tử thức khuya là gì rất đơn giản: Có một kẻ sát nhân hàng loạt đang sống tự dương tự đắc bên ngoài xã hội! Có thể nói đây là vụ án liên hoàn khó có thể chấp nhận nhất mà cậu từng biết. Mục tiêu của gã sát thủ là những nữ sinh tuổi 17 của các trường Cao trung trong thành phố Tokyo, và cậu sẽ chẳng lo lắng đến mức mất ăn mất ngủ nhiều đêm như này nếu như hắn không "nhắm" vào trường Teitan. Hiện tại cậu vẫn không biết mục đích của hắn là gì, nhưng nếu hắn đơn giản chỉ muốn nhắm vào các cô nữ sinh xinh đẹp thì Ran...

    -Mình lại thế nữa rồi!!!

    Conan thở dài. Đây là lần thứ n trong những ngày qua cậu nhóc 17 đội lốt trẻ lên 6 suy nghĩ về điều ấy.

    —————

    Manyura Chiharu trong bộ trang phục quần Jeans, áo sơ mi chạy chiếc xe đạp tà tà trên phố. Những ngày tháng 4 trời rất mát mẻ nhưng cô lại cảm thấy hơi lạnh. Cô luôn mặc áo khoác mỗi khi phải bước chân ra ngoài. Đưa cổ tay phải lên xem đồng hồ, mới 6 giờ 30, còn sớm chán! Cô ghé vào đối diện một quán cafe nhỏ ở ven đường. Thường thì cô sẽ chọn ăn 20¥ xôi vò của bà lão bán rong ở gần trụ sở, nhưng nửa tiếng nữa mới tới giờ hành chính, vậy tại sao cô không ngồi ăn một bữa no nê rồi hãng đi nhỉ?

    –––

    -Quý khách muốn dùng gì ạ?

    -Một cafe sữa. Cảm ơn anh.

    Nhìn bóng dáng người phục vụ dần khuất, Chiharu hận không thể cầm cả quyển menu mà vất cái "bộp" xuống sàn. Thật sai lầm khi cô chọn vào đây để ăn sáng. Trong túi cô nàng chỉ có 30¥, và trong cả quyển menu thì 30¥ là giá tiền rẻ bèo nhất cho một thứ duy nhất, đó là cafe sữa!!! Biết vậy đi ăn xôi cho rồi. Argh... Định mệnh! Là cô quá ngu khi bước chân vào đây hay do quán bán đồ quá đắt vậy?

    Trong thời gian chờ "đồ ăn sáng", Chiharu chống cằm, lười nhác đảo tầm nhìn ra xung quanh. Đây là một quán cafe được thiết kế theo phong cách "nửa hiện đại", với nội thất và cách bố trí nơi làm việc của đầu bếp - nơi mà khách hàng có thể thấy rõ mồm một quá trình chế biến đồ ăn thức uống - không thể chê vào đâu được.

    -Nhìn thì cũng được đấy... Nhưng không lừa được bà lần hai đâu. Ngu một lần là quá đủ rồi.

    Chiharu cười khỉnh trong lòng. Tầm mắt cô chợt dừng lại ở một bàn ăn gần đó. Một người đàn ông khoảng 38 tuổi, một cậu con trai học chừng lớp 1 và một cô gái trẻ (chắc là nữ sinh cấp 3) đang ngồi ăn sáng. Họ trò chuyện, cười đùa với nhau rất vui vẻ... Trông họ giống như một gia đình! Cô đoán thế, bởi có ông bố nào cứ 30 giây lại "tặng" một "quả ổi" to đùng trên đầu đứa con học Tiểu học khi không cãi lại được cậu nhóc đó không nhỉ?!

    Cơ mà... Nhìn ông bác này quen quen. Hình như cô đã gặp người này ở đâu đó rồi..

    Cùng lúc đó, tại chỗ ngồi của Conan:

    -Ba ơi!-Ran thì thầm vào tai ba mình.-Vị khách ở bàn đằng kia cứ nhìn ba chằm chằm. Ba biết người đó không?

    Ông Mouri gật nhẹ đầu trong trạng thái rất bình thản, kiểu như ông đã biết mình bị người đó để ý từ lâu rồi. Nhâm nhi tách cafe nóng trong tay, vị Thám Tử Ngủ Gật chán nản cất tiếng:

    -Ba biết điều đó, nhưng ba không biết cô gái đó là ai. Nếu thích con có thể đi hỏi.

    -Ai lại đi hỏi người ta câu vô duyên như vậy chứ, đúng không Co—... Eh?

    Ran ngạc nhiên nhìn chiếc ghế ngồi trống trơn bên cạnh mình, nhưng trước khi cô nhận ra Conan đã biến đi đâu mất thì một giọng nói trẻ con vang lên, cắt ngang mọi thứ:

    -Onee-chan, có việc gì với bác ấy vậy ạ? Em thấy chị nhìn bác ấy cũng một lúc khá lâu rồi.-Conan lên tiếng dò hỏi. Giống như Mouri, cậu cũng đã phát hiện ra người chị gái này cứ nhìn ông bác chằm chằm từ lúc mở cửa vào đây.

    Đánh tầm nhìn xuống phía dưới, Chiharu ngạc nhiên nhướn mày nhìn cậu bé Tiểu học trước mặt, nhưng trước khi cô kịp hé răng nói nửa lời thì tiếp tục bị gây chú ý bởi một giọng nói khác:

    -Conan-kun! Sao em lại hỏi như vậy với người ta chứ?-Ran bất lực, thuận tay cốc nhẹ vào đầu cậu nhóc một cái. Đoạn, cô liền ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt, khẽ cúi người.-Bọn em thành thật xin lỗi vì đã làm phiền chị.

    -Uhm, không sao đâu, Ran!

    Câu nói của Chiharu đã tác động không nhẹ tới những ai thuộc phạm vi ảnh hưởng của nó, kể cả bước đi của chàng bồi bàn cũng bị đình trệ trước câu nói của cô nàng. Họ ngạc nhiên, nhìn cô không chớp mắt, đặc biệt là Conan. Hai người đó biết nhau sao? Không đúng, biểu hiện của Ran cho biết cô ấy chưa gặp người này bao giờ. Vậy tại sao người này lại biết tên Ran?

    -V-Vâng... Nhưng sao chị biết tên em ạ?-Ran thắc mắc.

    -Một sự trùng hợp không hề nhẹ nhỉ?-Chiharu nhún vai hướng màn hình điện thoại về phía hai người họ. Tất cả mọi người đều nhìn vào nó...

    TOKYO SPORT - Ngày 12 tháng 7.

    Mouri Ran - Một trong những tay võ Karate đáng gờm nhất của các trường Cao trung.

    -Thì ra là thế à!?-Gương mặt Conan giật giật. Hình như trí tưởng tượng của cậu đã đi quá xa rồi.

    -Ra vậy.-Ran mỉm cười, gật đầu như đã hiểu.-Xin tự giới thiệu: Em là Mouri Ran. Kia là ba em, Mouri Kogoro, ông ấy là một thám tử. Còn cậu nhóc Tiểu học này là Edogawa Conan... À còn đây nữa, anh ấy là Amuro Tooru, cũng là một thám tử.-Ran nói khi thấy Amuro mang đồ uống đến cho vị khách này.

    -Rất vui được làm quen.-Amuro gật nhẹ đầu rồi đặt tách cafe sữa đến trước mặt Chiharu.-Cafe sữa của quý khách đây ạ!

    -Vâng.-Chiharu nhìn anh, khẽ nghiêng đầu.-Chẳng ai nghĩ một phục vụ như anh lại là một thám tử đâu.

    Amuro nghe vậy, cười xuề xoà:

    -Cô bé ấy nói quá. Thực ra tôi chỉ là một thám tử học việc thôi.

    Chiharu nhún vai, quyết định thôi không nói chuyện với anh chàng phục vụ này nữa. Cô quay sang cô gái tên Ran đang ngồi bên cạnh mình, nói tiếp:

    -Còn mỗi chị là chưa giới thiệu thôi nhỉ?! Chị là Manyura Chiharu...

    -Chiharu...?! A, ta biết cái tên này.-Mouri đập tay cái "bốp" rồi đánh tầm nhìn sang phía Chiharu. Dường như vị thám tử này vừa nhớ ra điều gì đó.-Cháu có phải là cảnh sát hiện đang thực tập tại Đội 6, Sư Đoàn 1 của Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo không?

    Mọi người chớp mắt ngạc nhiên, người vừa bị điểm danh cũng không phải ngoại lệ:

    -Dạ vâng đúng rồi. Sao bác biết ạ?

    -Bữa nọ ta có đến Sở Cảnh sát để làm nhân chứng cho một vụ án, và ta đã đã nghe Thanh tra Megure kể sơ qua về cháu. Cháu khá là ấn tượng đấy!

    -Bác nói quá rồi...-Tầm mắt Chiharu bớt chợt dừng xuống chiếc đồng hồ đeo tay của Conan, mắt trợn tròn. Thôi rồi, đã muộn như vậy rồi sao?

    -A tệ quá! Đến giờ cháu phải đi làm rồi. Lần này mà trễ nữa kiểu gì cũng "xác định" với Thanh tra cho mà xem. Có thời gian cháu sẽ quay lại đây. Tạm biệt mọi người.

    Rồi chưa để mọi người phản ứng gì, Chiharu đã đứng dậy bước nhanh ra ngoài sau khi đã để lại đồng 30¥ cạnh tách cafe chưa uống một ngụm. Họ nhìn theo bóng lưng khuất dần của cô, người con gái này thật kì lạ!

    -Mà bác ơi, nãy bác nói chị ấy khá là ấn tượng là sao ạ?-Conan thắc mắc.

    -Thì con bé đó đã đạt điểm tối đa trong cả hai bài thi chuyển địa điểm thực tập của Sở Cảnh sát Tokyo và Sư Đoàn 1 mà.

    -Tuyệt quá...

    Ran thán phục, còn Conan thì vẫn cứ tiếp tục hỏi.

    -Thế chị ấy theo học tại đâu ạ?

    -Nếu ta nhớ không nhầm thì đó là trường Cảnh sát tỉnh Kumamoto... Mà ngươi hỏi thế để làm gì hả nhóc con?

    -D-Dạ?! Cháu hỏi cho biết vậy thôi. Manyura-neechan đúng là giỏi thật. Haha...

    Conan gãi đầu cười lấp liếm. Học ở Kumamoto nhưng lại thực tập tại Tokyo?! Kể ra thì cũng kì lạ thật!

    *
    * *

    Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo, 7 giờ sáng.


    Cục Cảnh sát Hình sự hôm nay đã tổng hợp lại ba vụ án giết các nữ sinh trong tháng vừa qua:

    Vào ngày 23 tháng 3, tức hơn nửa tháng trước, cô bé Hashimoto Natsumi, 17 tuổi, nữ sinh năm cuối trường Cao trung Toubio thuộc địa bàn quận Akihabara bị bắt cóc trên đường đi học về. Cô bé bị bắt cóc khoảng từ 16 giờ đến 16 giờ 25 phút, theo suy đoán là bị chụp thuốc mê trên đường. Đến 10 giờ tối cùng ngày, cảnh sát tìm thấy thi thể của cô bé bị treo cổ trong một khu nhà hoang cũ với một con dao găm ở tim.

    Vụ án thứ hai là vào ngày 2 tháng 4, tức hơn một tuần sau vụ án đầu tiên, cô bé Sakai Emiko, 17 tuổi, nữ sinh trường Cao trung Shitora bị bắt cóc vào buổi chiều khoảng từ 3 giờ đến 3 giờ 30. Theo bố của nạn nhân, vào giờ đó cô bé có xin đi chơi với bạn, đến 4 giờ thì nghe tin nhỏ bạn của con gái gọi điện bảo rằng vẫn chưa gặp được con bé. Đến 9 giờ tối thì phát hiện thi thể của cô bé trong một căn nhà hoang cũ.

    Vụ án thứ ba là vào ngày 13 tháng 4, Mourita Kazumi, 17 tuổi, học sinh năm cuối trường Cao trung Teitan. Theo lời khai của gia đình, cô bé có tiết học buổi chiều đến 5 giờ, vậy nên khoảng thời gian bị bắt cóc là từ 5 giờ 10 đến 5 giờ 20. Đến 8 giờ 55 phút cảnh sát phát hiện thi thể cô trong một khu nhà bỏ hoang.

    Cả phòng hơn năm mươi mấy người cảnh sát nghe Thanh tra Megure báo cáo xong đều chẳng nói nên lời, một số người trố mắt nhìn nhau và thì thầm. Cả chục phóng viên của các tờ báo ngồi ở cái bàn đối diện chụp ảnh liên tục, sau đó hỏi hàng loạt câu hỏi khiến mọi cảnh sát đều bối rối. Trước đây họ từng chứng kiến nhiều kẻ giết người dã man, nhưng cái kiểu giết người rồi dám viết thư thách thức thế này thì chưa bao giờ...

    Tin tức rồi cũng nhanh chóng lan truyền ra ngoài. Ba cô gái của ba trường cấp ba bị giết chết chỉ trong một thời gian ngắn, nay vẫn chưa tìm ra bất cứ manh mối nào. Vụ án này giờ đây đã chấn động cả nước, và rồi cái tên "Kẻ sát nữ sinh" lan truyền khắp nơi trên mạng xã hội, thậm chí có một số người tung hô như một trò đùa. Nhiều người còn bảo rằng nên thêm tên gã này vào danh sách những gã tội phạm giết người nổi tiếng trên thế giới, như Jeff the Killer chẳng hạn.

    Và những người hoang mang nhất hiện tại là những nữ sinh trường Cao trung Teitan. Mới ngày hôm qua họ vẫn còn yên tâm rằng hắn sẽ không "ghé thăm" trường mình, thì hôm nay lại có một nữ sinh của trường đã có tên trong danh sách tử thần của gã sát thủ đó! Và cũng như bao trường khác, các học sinh vẫn là người bàn tán về chủ đề này sôi nổi nhất, nhiều hơn cả giáo viên lẫn ban giám hiệu trong trường...
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Conan Bí Diễn đàn Date
[Longfic]Xin đừng rời xa tớ,tớ cảm thấy cô đơn lắm... Tạm ngưng 27/12/2018
[Longfic] Anh Đợi Em Yêu Anh Đang viết / đang dịch 12/6/2018
[Longfic] Conan tập cuối Tạm ngưng 20/12/2016
[Longfic] Trói Dây Tơ Hồng Đang viết / đang dịch 14/8/2016
[Longfic] Cuộc chiến của vị khách bị teo nhỏ Đang viết / đang dịch 19/7/2016
[Longfic] Hé lộ tấm màn bí mật Tạm ngưng 13/7/2013

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...
TOP