[Longfic] Cô hầu gái của tôi

Trong chuyên mục 'Sưu tầm' đăng bởi Phuonganhluna, 21/12/2016. — 16.601 Lượt xem

?

Các bạn thấy fic này như thế nào?

  1. Hay quá

    1 phiếu
    33,3%
  2. Hay

    1 phiếu
    33,3%
  3. Bình thường

    1 phiếu
    33,3%
  4. Tệ

    0 phiếu
    0,0%
  5. Dẹp đi, đừng đăng fic nữa

    0 phiếu
    0,0%
Có thể chọn nhiều mục.
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. Phuonganhluna

    Phuonganhluna 你好 Thành viên thân thiết

    [Longfic] Cô hầu gái của tôi

    Nguồn: https://www.wattpad.com/story/88962849-fanfic-shinran-cô-hầu-gái-của-tôi
    Fic đã có sự cho phép của author


    Author:Miwako_chan
    Rating: cứ biết chữ thì đọc
    Disclaimer : Nhân vật thuộc về nguyên tác của tác giả Aoyama Gosho.
    Pairing : ShinRan
    Status: on_going




    Chap 1:
    Vào một ngày mùa đông giá rét, trong một căn biệt thự nọ.
    - Người đâu mau đem nước và khăn vào đây.
    Tất cả mọi người dều đang tấp nập chạy ra chạy vào vì hôm nay là ngày sinh của phu nhân Yukiko. cùng lúc đó phía dãy nhà ở của người hầu cũng đang có một ca sinh...Và cuối cùng sau 1h đồng hồ thì...
    - Oa...oa...oa...oa...
    Trong căn phòng của bà Yukiko đã hạ sinh được 1 thiếu gia khôi ngô, tuấn tú. Bà Yukiko cùng chồng là ông Yusaku đặt tên cho đứa bé là Shinichi. Sau khi cậu được hạ sinh thì cũng là lúc đứa bé của cô hầu gái kia cũng ra đời, nhưng khi vừa sinh đứa bé này xong thì cô hầu gái đó cũng qua đời. Những người hầu trong nhà đặt tên cho đứa bé gái đó là Ran.
    ( t/g: Shinichi sẽ gọi là cậu, còn Ran sẽ gọi là nhỏ nha mina)
    --------- Thời gian đưa ta đến 6 năm sau-------
    - Ran đứng lại cho dì mau!!!
    - Không đâu cháu muốn ăn nó cơ!!
    Nhỏ năm nay cũng đã tròn 6 tuổi. Đó là một cô bé hồn nhiên, vô tư nhưng cũng rất nghịch ngợm và cứng đầu. Hôm nay nhỏ lại vô bếp lấy trộm bánh để ăn. Nhỏ chạy đến một khu vườn thì thấy một cậu bé đang ngồi ở đó, không còn thời gian nữa nhỏ liền chui xuống chiếc bàn chỗ cậu bé kia đang ngồi. Cậu bé thấy vậy khó hiểu, cau mày nhăn nhó. Cậu ghé xuống bàn thì thấy cậu đang ngồi đó.
    - Này cậu...
    - Suỵt...
    Nhỏ giơ tay ra hiệu với cậu là nên giữ im lặng. Cô người hầu chạy tới thấy cậu đang ngồi đó cô vội vàng cúi người chào.
    - Chào cậu chủ. Cậu chủ vừa nãy có thấy cô bé nào chạy qua đây không?
    Cậu lắc đầu tỏ vẻ không biết. Cô người hầu biết ý liền chạy đi.
    Sau khi thấy cô người hầu đi rồi thì nhỏ mới chui ra từ chiếc bàn lên, vẻ mặt hớn hở.
    - Cậu là ai vậy?
    Lúc này cậu lên tiếng hỏi nhỏ.
    - Tôi tên là Ran. Vậy còn cậu?
    - Tôi là Shinichi.
    - Nè cho cậu 1 cái.
    Nhỏ giơ chiếc bánh vừa lấy ra cho cậu. Lúc đó thì cậu không muốn lấy nhưng khi nhìn nhỏ ăn ngon như vậy thì cậu liền cầm chiếc bánh lên rồi ăn.
    - Vậy cậu làm gì ở đây?
    Cậu vừa ăn vừa hỏi nhỏ.
    - Nghe các dì nói tôi là người hầu trong nhà này.
    - Vậy tôi là chủ nhân của cậu.
    - Không thể nào.
    - Sao không thể cơ chứ. Tôi là cậu chủ của căn biệt thự này mà.
    - Thật sao?
    - Um.
    Nhỏ quay sang nhìn cậu với đôi mắt sáng chói.
    - Cậu sướng ghê được sống trong 1 tòa lâu đài to như vậy.
    - Tất nhiên rồi.
    - Vậy...chúng ta làm bạn được không?
    Nhỏ giơ tay ra trước mặt cậu tỏ ý muốn kết bạn. Ban đầu cậu còn cau mày nhăn nhó đến khó hiểu nhưng rồi cũng bắt tay với nhỏ. Từ đó nhỏ và cậu trở thành 1 đôi bạn thân, có thể nói rằng đó là một đôi bạn thanh mai trúc mã. Tuy 2 đứa học ở hai ngôi trường khác nhau nhưng mỗi khi đi học về thì nhỏ và cậu lại rủ nhau đi chơi. Những lúc cậu ốm thì nhỏ thường chăm sóc cho cậu. Nhưng khi nhỏ bị ốm cậu rất muốn đến thăm nhưng không được vì những người hầu khác sợ nhỏ sẽ lây bệnh cho cậu.
    ______________________________________
    Giờ nhỏ và cậu đều đã học lớp 5. Nhỏ cũng đã lớn rồi, cũng ra dáng con gái rồi nhưng tính cách của nhỏ vẫn như vậy không hề thay đổi chút nào. Cậu thì giờ cao hơn nhỏ, nhìn trông rất tuấn tú.
    Vào một hôm trong khi cậu và nhỏ đang chơi đùa thì có một chiếc xe ô tô đi vào trong nhà. Từ trên xe bước xuống là một bé gái có mái tóc dài óng ả, kèm theo một chiếc kẹp tóc nơ màu hồng, mặc một chiếc váy cũng có màu hồng trông thật giống một con búp bê vậy. Rồi tiếp theo sau đó là 1 người đàn ông và 1 người phụ nữ bước xuống. Ông Yusaku và bà Yukiko từ trong nhà đi ra.
    - Chào anh chị. Hôm nay quý hóa quá được anh chị đến chơi.
    Bà Yukiko lên tiếng chào hỏi.
    - Chào anh chị, chúng tôi hôm nay đến chơi nhân tiện có chút quà mọn mong anh chị nhận cho.
    Ông Tayoko cầm hộp quà rồi đưa cho bà Yukiko.
    - Vậy đây là con gái nhà anh?
    Ông Yusaku nhìn thấy cô bé thì liền hỏi.
    - Đúng vậy, nó là con gái tôi tên là Ami. Con gái mau đến chào hai bác đi.
    Cô từ tốn đi đến cúi chào bà Yukiko và ông Yusaku.
    - Vậy con trai của anh chị đâu? Bà Tayoko lên tiếng.
    - À Shinichi nó đang chơi ở đằng kia để tôi gọi nó đến chào hỏi anh chị.
    - Không sao đâu, tụi trẻ còn nhỏ cứ cho chúng nó vui chơi. Ami hay là con ra đằng kia chơi cùng anh Shinichi nha.
    Bà Tayoko ân cần bảo Ami, rồi cả hai gia đình cùng vào trong nhà. Cô thì đi theo con đường đã được chỉ để đến chỗ cậu.
    ( t/g: Ami sẽ gọi là cô nha m.n)
    Nhỏ và cậu đang chơi thì thấy cô đi đến. Gia đình cậu và gia đình cô cũng đã quen biết nhau từ lâu rồi vì vậy là cậu và cô cũng quen biết nhau. Cô đi đến thấy cậu liền ôm lấy cậu.
    - Shinichi em nhớ anh lắm đấy.
    - Con nhỏ này cô là ai vậy?
    - Em là Ami này anh Shinichi.
    Cậu đẩy cô ra.
    - Thì ra là cô.
    - Đúng vậy là em đây.
    Cô lại chạy tới ôm cậu, lần này theo phản xạ cậu lại đẩy cô ra. Lúc này cô mới chú ý đến là nhỏ đang đứng ở đây. Cô cau mày nhìn kĩ nhỏ từ trên xuống dưới.
    - Cô gái này là ai vậy?
    Cô quay sang hỏi cậu.
    - Đó là Ran bạn tôi.
    - Chào tiểu thư tôi tên là Ran.
    Nhỏ đi đến tươi cười chào cô nhưng đổi lại nhỏ cũng chỉ nhận được ánh mắt khinh bỉ của cô dành cho nhỏ. cậu không muốn đứng lâu nữa liền đi đến kéo tay nhỏ.
    - Ran chúng ta đi chơi chỗ khác.
    - Anh Shinichi cho em đi với.
    Cô thấy vậy liền chạy theo. Cả ba người họ đi đến 1 bãi cỏ gần đó. Cứ khi nào cậu và nhỏ ở cạnh nhau là cô lại chạy tới xen vào giữa họ.
     


    Sakura angel, Ran Mori_2000, Physiology6 bạn khác thích điều này.


  2. Phuonganhluna

    Phuonganhluna 你好 Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/8/2016
    Bài viết:
    140
    Lượt thích:
    7.554
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    trường học thời gian
    Chap 2:
    Sau một ngày mệt mỏi vì phải chơi đùa với Ami, cậu liền đi tắm rồi xuống nhà ăn cơm. Nhỏ vẫn luôn luôn là người đứng bên cạnh để phục vụ cho cậu. Nhìn đĩa bánh trên bàn nhỏ thèm lắm, biết được tính của nhỏ cậu liền lấy ngay 1 chiếc bánh rồi nhanh tay đưa ngay cho nhỏ. Nhỏ vui lắm liền cầm chiếc bánh và giấu vào túi áo.
    - Bé Shin.
    - Dạ.
    Câu nói của bà Yukiko khiến cho cậu và nhỏ đều phải giật mình.
    - Ta và ba con đã quyết định rằng sẽ cho con đi du học bên Mỹ.
    - Con không muốn đi.
    Cậu rất ngạc nhiên vì quyết định của ba mẹ mình và tất nhiên là cậu phản đối chuyện này. Cậu không muốn đi đâu cả, cậu chỉ muốn được ở nhà, được ở bên cạnh nhỏ.
    - Chúng ta đã quyết định mai con sẽ đi. Giờ ta không muốn bàn cãi về chuyện này nữa.
    Nhỏ nghe được chuyện này cũng buồn lắm vì cậu là người bạn duy nhất của nhỏ, nhỏ cũng không muốn cậu đi chút nào. Vậy là sau bữa tối nhỏ bỏ về phòng với bộ dạng thẫn thờ. Nằm trên giường nhỏ suy nghĩ về chuyện ban nãy.
    - Này heo mập đang nghĩ gì vậy?
    - Cậu…BINH…
    Bỗng dưng cậu xuất hiện, nhỏ vùng dậy bất chợt va đầu vào cậu.
    - Sao cậu lại ở đây?
    Nhỏ vừa xoa đầu vừa hỏi cậu.
    - Thì đến để gặp cậu.
    - Gặp tui làm chi?
    - Về chuyện ban nãy...nếu cậu không muốn tui có thể không đi nữa...
    - Không sao đâu...mà ông bà chủ làm như vậy là vì lợi ích của cậu làm sao có thể vì tôi mà phá hỏng hết tương lại sau này của cậu được.
    Nhỏ quay lại tươi cười nói với cậu.
    - Vậy tại sao cậu phải khóc?
    - Tôi...
    Dù có cố gắng để cười nhưng nhỏ vẫn không thể giấu đi những giọt nước mắt của mình được. Cậu lấy chiếc khăn tay ra lay nước mắt cho nhỏ.
    - Rồi tôi sẽ quay trở lại sớm thôi mà, chúng ta sẽ lại cùng nhau chơi, cùng nhau ăn bánh...nhưng có khi lúc đó cậu thành con heo mập mất rồi.
    - Này ai là heo mập cơ chứ. Cậu đứng lại đấy ngay.
    - Ế heo mập tấn công.
    - Đứng lại ngay.
    Cậu và nhỏ cùng nhau chơi đùa suốt buổi tối. Cả hai người đều mong rằng thời gian có thể ngừng trôi để họ sẽ mãi mãi là bạn và sẽ không bao giờ xa cách. Sau khi chơi đùa đã thấm mệt cậu và nhỏ về phòng của mình. Nhỏ đi về phòng liền nằm ngay ra giường, suy nghĩ 1 lúc nhỏ liền vùng dậy mở ngăn kéo ra và lấy những sợi dây đan. Nhỏ ngồi hí hoáy đan những chiếc vòng đó thành một chiếc vòng. Chiếc vòng như chính tình cảm mà nhỏ dành cho cậu. Đến khi nhỏ làm xong thì cũng đã khuya rồi, nhỏ thiếp đi lúc nào cũng không hay.
    Sáng hôm sau thức dậy nhỏ mới biết là mình ngủ quên, nhỏ vội vàng chạy ra ngoài. Nhỏ vừa chạy ra đến của thì gặp cậu.
    - Uả Shinichi sao cậu vẫn còn ở đây?
    - Vậy còn cậu đang định làm gì?
    - Thì đang định đến chỗ cậu. Cậu mau giơ tay cậu ra đi.
    - Ukm.
    cậu giơ tay ra phía nhỏ. Nhỏ hớn hở lấy một chiếc vòng rồi đeo vào tay cậu.
    - Làm gì vậy?
    - Tặng cậu đấy. Đây là vòng tay tình bạn mà tôi tự làm. Tôi 1 cái và cậu 1 cái.
    Nhỏ giơ tay bên kia của mình lên cho cậu xem chiếc vòng của nhỏ. Cậu mỉm cười vui vẻ nhìn chiếc vòng tay mà nhỏ tặng cho mình.
     
    Sakura angel, Ran Mori_2000, Physiology7 bạn khác thích điều này.
  3. AiHaibaraKuma

    AiHaibaraKuma Ngốc nghếch, loi choi nhưng không loắt choắt! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/8/2016
    Bài viết:
    252
    Lượt thích:
    13.101
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Tương tư~ 'Con cưng'~
    Hay toá.<3
    Ơ nhưng mà tui thía có chỗ nè nó hơi phi logic xíu nè:
    Yukiko bảo cho Shinichi đi du học thì ít nhất cũng phải bảo trước 2, 3 hôm hoặc 1 tuần để người ta còn chuẩn bị chứ, làm gì mà độc tài dữ vậy?! Y như là mai Pháp sang xâm chiếm nên cần di tản gấp không bằng í...=="
    Vậy thoy, túm lại là fic nè rất hay!!! :3
     
    shinranshi4869Phuonganhluna thích điều này.
  4. Phuonganhluna

    Phuonganhluna 你好 Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/8/2016
    Bài viết:
    140
    Lượt thích:
    7.554
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    trường học thời gian
    Cho con xin ít comment cái đi :KSV@18::KSV@18::KSV@18:
    Chap 3:
    - Cậu chủ đến giờ phải đi rồi.
    - Um. Vậy...tạm biệt nha Ran…
    - Um, tạm…biệt…Shinichi…
    Rồi cậu quay đi ra xe, khi đi lên xe rồi cậu vẫn quay lại nhìn nhỏ. Nhỏ đưa tay lên vẫy chào tạm biệt cậu.
    ‘ Ran, dù có đi xa đâu đi chăng nữa nhưng hình ảnh của cậu mãi trong tim tớ và tớ muốn nói với cậu rằng Ran à…tớ thích cậu.’
    4 năm sau...
    Đã được 4 năm trôi qua kể từ ngày mà cậu ra nước ngoài du học. Nhỏ giờ cũng trở thành một thiếu nữ, nhỏ có một mái tóc dài đen mượt, nước da trắng hồng. Nhỏ đã nhận được 1 suất học bổng vào học tại Học Viện Ngôi Sao nơi nổi tiếng về cách đào đạo các ngôi sao trẻ. Trong suốt thời gian cậu không có ở nhà nhỏ chả có ai chơi cùng nên cũng chỉ biết cắm cúi vào học và công việc nhà. Còn cậu suốt 4 năm qua không hề có 1 tin nhắn hay 1 cú điện thoại gọi về cho nhỏ...có lẽ cậu đã quên nhỏ rồi chăng…
    - Ran ra chợ mua đỡ dì ít đồ.
    Đang trong phòng học bài thì dì Yuko đi vào gọi nhỏ đi mua đồ…cuối cùng nhỏ lại phải lẽo đẽo đi ra chợ mua đồ. Sau khi đã đi khắp khu chợ mua đủ đồ nào là rau, đồ ăn, đồ uống, gia vị,...mọi thứ đều đã đủ nhỏ lại phải một mình ôm hết đống đồ này về. Đang đi trên đường thì bỗng chiếc túi bị thủng làm những quả táo rơi khắp nơi, nhỏ đặt đống đồ xuống và đi nhặt từng quả. Nhặt đến quả cuối cùng thì nhỏ không thấy đâu vậy là nhỏ phải đi tìm. Thấy quả táo ở phía trước nhỏ vui mừng đi đến nhặt nhưng chưa kịp nhặt thì nhỏ thấy 1 cánh tay khác đã cầm quả táo lên. Nhỏ ngước lên nhìn thì ra đó là 1 chàng trai.
    - Quả táo này là của cô? Chàng trai hỏi.
    - Ukm, vậy...tôi có thể lấy lại được chứ?
    Chàng trai đưa quả táo cho nhỏ. Nhỏ tươi cười cầm lấy quả táo rồi đút vào túi ngay, lúc đó chàng trai thấy chiếc vòng tay của nhỏ…
    ‘ Chiếc vòng tay đó...không nhẽ đó là…Ran…’
    - Cảm ơn anh.
    Nói rồi nhỏ cầm giỏ đồ rồi đi về. Chàng trai đứng đó nhìn nhỏ rồi mỉm cười.
    - Cậu chủ đến lúc về rồi.
    Về đến nhà nhỏ liền đi thẳng vào bếp đặt đống đồ xuống bàn rồi nhỏ bắt tay vào công việc nấu ăn của mình. Trong khi đó phía ngoài sân của khu biệt thự một chiếc ô tô sang trọng đi vào. Từ trên xe bước xuống là một chàng trai, những người hầu trong nhà thấy chàng trai thì liền cúi đầu chào.
    - CHÀO MỪNG THIẾU GIA TRỞ VỀ NHÀ!
    Và chàng trai đó chính là cậu- Shinichi. Sau 4 năm ở nước ngoài cuối cùng cậu cũng đã trở về ngôi nhà của mình, trở lại nơi đã có biết bao kỉ niệm giữa cậu và nhỏ. Cậu đi lên phòng của mình, vừa bước vào phòng cậu liền nằm ngay ra giường vì mệt mỏi sau chuyến đi dài đó. Nhắm mắt lại cậu lại nhớ tới hình ảnh của nhỏ lúc đó. Cậu không thể nào tin vào mắt mình rằng cậu lại có thể được gặp nhỏ. Suốt 4 năm trời ấy lúc nào cậu cũng nghĩ đến nhỏ. Giờ cậu đã về rồi, cậu sẽ không đi đâu nữa…cậu sẽ mãi mại ở bên cạnh nhỏ.
    Dù là cậu đã về nhưng nhỏ vẫn không hề hay biết. Nhỏ chị chăm chú vào công việc của mình.
     
  5. Shiro Shinigami 4002

    Shiro Shinigami 4002 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2016
    Bài viết:
    300
    Lượt thích:
    4.864
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Ăn xin
    Trường:
    Dành cho fan anime ( ecchi, mecha, shounen, shoujo, yaoi, yuri, comedy, SOL, Drama, fantasy, horror, military,...ngay cả hentai )
    Hay wa ! Ta cho nàng nghìn like ! Nội dung fic rất là OK, văn chương của nàng cũng khá mượt. Ta hóng chap sau nha !!!!:D
     
  6. Phuonganhluna

    Phuonganhluna 你好 Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/8/2016
    Bài viết:
    140
    Lượt thích:
    7.554
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    trường học thời gian
    Chap 4:
    Sau khi tắm xong thì cậu xuống dưới nhà ăn cơm. Những món ăn được sắp xếp đầy đủ trên bàn. Cậu đi đến rồi ngồi xuống bàn ăn, những món ăn trên bàn được trang trí rất tỉ mỉ nhưng không quá cầu kì mà cách trang trí rất đơn giản. Cậu lấy đũa gắp thử 1 món lên ăn…thật sự hương vị của món ăn đều rất khác biệt.
    - Những món này là ai làm vậy?
    - Dạ cậu chủ những món này đều do Ran làm. Có vấn đề gì hay sao ạ?
    - Không cần…chúng rất là ngon.
    Sau 4 năm trời đó câu không ngờ rằng nhỏ lại thay đổi đến vậy. Ngày đầu tiên về nhà được ăn món mà nhỏ nấu điều này khiến câu rất vui.
    Ăn no đến đau cả bụng cậu ra ngoài vườn đi dạo 1 lúc rồi mới đi đến gặp nhỏ. Cậu đến khu vườn ngày ấy, nơi cậu và nhỏ vẫn thường rủ nhau ra chơi. Ra đến khu vườn thì cậu rất ngạc nhiên…khu vườn không hề thay đổi chút nào. Cậu đi đến chỗ chiếc bàn nơi cậu và nhỏ gặp nhau lần đầu tiên. Quay sang bên kia là cây hoa anh đào gần đó còn có 1 chiếc xích đu. Cơn đó nhẹ nhàng thoáng qua, cánh hoa rơi xuống, trên chiếc xích đu nhỏ đang tựa mình ngủ. Mái tóc dài của nhỏ bay theo cơn gió làm che mất nửa khuân mặt, bộ váy màu trắng làm nổi bật nhỏ giữa khung cảnh đó. Nhỏ giống như 1 tiên nữ đi lạc rồi ngủ quên ở đây. Cậu đi đến gần hơn rồi ngồi lên chiếc xích đu và ngắm nhìn nhỏ. Cậu vén mái tóc của nhỏ ra phía sau, bỗng nhỏ tỉnh dậy. Thấy có ai đó đang ngồi cạnh mình nhỏ quay sang.
    - A…anh chàng lúc sáng. Sao…sao anh lai ở đây?
    - Vậy cô thử nói xem sao tôi lại ở đây?
    - Không nhẽ...anh là…ăn trộm…
    Nhỏ hét to lên nhưng rồi lại bị cậu bịt miệng lại.
    - Ngốc vừa thôi chứ...mình là Shinichi đây.
    - …I…i…i? (Shinichi)
    - Cậu nói gì?
    Cậu nhíu mày hỏi nhỏ rồi mới chợt nhận ra mình vẫn còn bịt miệng nhỏ…cậu vội bỏ tay ra.
    - Thế cậu là Shinichi thật sao?
    - Cậu nghĩ tớ là cái gì?
    - Vậy mà cứ tưởng cậu là trộm…
    Không gian yên tĩnh hơn.
    - Sao vậy?
    - Cậu…có còn giữ…cái vòng tay không…?
    Nhỏ ấp úng hỏi cậu, cậu cười rồi giơ cánh tay trái lên cho nhỏ nhìn.
    - Oa cậu vẫn còn giữ nó.
    Nhỏ rất là vui mừng khi nhìn thấy cậu vẫn còn giữ chiếc vòng, thật sự điều này khiến nhỏ như muốn khóc lên vì quá vui mừng. Thật sự cậu không hề quên nhỏ, cậu thật sự vẫn luôn coi nhỏ là bạn.
    -Vậy mà mình còn tưởng cậu sẽ vứt chúng đi cơ chứ.
    BINH!!! Sao lại đánh mình…
    Nhỏ xoa đầu nhăn nhó hỏi cậu. Cậu đứng dậy.
    - Ngày mai mình sẽ bắt đầu đi học. những món ăn ban nãy…chúng rất ngon đấy…
    Rồi cậu bước đi lên phòng. Nhỏ thì vẫn ngồi đó xoa cái đầu tội nghiệp của mình nhưng khi nhớ lại câu nói của cậu ban nãy nhỏ lại bật cười…rồi nhỏ cũng đi về phòng của mình. Hôm nay nhỏ thực sự thực sự rất rất vui…sao mấy năm xa cách cuối cùng nhỏ cũng có thể gặp lại cậu. Cả đêm nhỏ chả ngủ được vì vậy mà nhỏ dậy từ rất sớm. Nhỏ xuống bếp chuẩn bị thức ăn. Khi đã chuẩn bị xong tất cả các món đầy đủ nhỏ lên chuẩn bị đồ đi học.
    - Con chào dì!
    Ra đến cỏng thì nhỏ gặp dì Yuko đang quét dọc ngoài cổng.
    - Đi học hả con?
    - Vâng, con đi đây ạ.
    Tuy cũng chỉ là thân phận của 1 người hầu nhưng vì được những người hầu khác quý mếm nên họ đã cho nhỏ đi học. Họ mong rằng sau này nhỏ có thể thực hiện được ước mơ của mình. Nhỏ cũng vì không muốn phụ công ơn của mọi người nên đã cố gắng học tập…cũng nhờ có sự cố gắng đó mà nhỏ có thể đỗ vào Học Viện Ngôi Sao.
    ✿Ở căn biệt thự✿
    Lúc này cậu đã dậy, đi xuống dưới nhà cậu thấy đồ ăn đã đc bày ra sẵn. Ăn sáng xong cậu liền đi tìm nhỏ nhưng tìm khắp nơi rồi mà vẫn không thấy nhỏ đâu. Rồi cậu gặp dì Yuko.
    - Cậu chủ đang tìm gì vậy?
    - Ran đâu rồi?
    - Con bé vừa đi học từ sớm rồi thưa cậu chủ.
    Nhỏ đi học rồi nên cậu cũng chẳng hỏi gì thêm cả. Cậu đi lên phòng rồi thay đồng phục của trường và cầm theo chiếc balo. Bác tài cũng đã chờ cậu sắn dưới nhà.
    Ngay lúc đó nhỏ cũng đã đến trường, đứng trước ngôi trường nhỏ không thể nào thoát khỏi sự ngạc nhiên, ngôi trường thật sự rất rộng lớn. Cánh cổng tự động mở ra, nhỏ chuẩn bị bước vào thì…3 chiếc xe ô tô lao tới lần lượt đi vào sân trươngf
     
  7. Phuonganhluna

    Phuonganhluna 你好 Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/8/2016
    Bài viết:
    140
    Lượt thích:
    7.554
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    trường học thời gian
    Tặng mn một tấm hình nha
    [​IMG]

    [​IMG]
    [​IMG]
    _____________________________________________________________________________________________________
    Chap 5:
    Sau khi những chiếc xe kia đi vào sân trường thì nhỏ mới dám bước vào. 3 chiếc xe đậu ngay giữa sân trường. chiếc xe đầu tiên mở cửa, chàng trai bước xuống...đám nữ sinh từ đâu bỗng chạy tới vậy quanh, chàng trai đầu tiên tên là Kaito con trai của tập đoàn BBC hãng nước hoa nổi tiếng nhất thế giới. Cánh của thứ hai mở ra, chàng trai đó là con trai của tập đoàn Hakuba tên là Saguru. Chàng trai thứ 3 bước xuống xe…và tất nhiên người đó không ai khác chính là cậu- Shinichi con trai của tập đoàn Kudo. Cả 3 chàng trai đầu đã bước xuống xe cả đám nữ sinh reo hò…3 chàng trai mang những nét quyến rũ riêng khác nhau và chính sự quyến rũ ấy đã cướp đi bao trái tim của các cô gái. Kaito luôn tỏ ra hấp dẫn trước các cô gái, Saguru thì lạnh lùng, điềm tĩnh.
    - Hotboy tụi bay ui♥♥♥♥ Nữ sinh 1.
    - Đẹp trai quá♥──♥ Nữ sinh 2.
    - Mấy anh đẹp trai ui! Nữ sinh 3.
    Nhỏ từ xa nhìn thấy cậu thì cũng rất là bất ngờ…nhỏ không thể tin được là cậu cũng học ở ngôi trường này. Nhỏ vội vàng đi đến chỗ hội trường của trường…cũng từ phía đám đông cậu cũng nhìn thấy nhỏ nhưng cậu cũng không tin rằng đó lại là nhỏ. Cậu còn cho rằng đó là do cậu bị hoa mắt lên đã nhìn nhầm ai đó thành nhỏ.
    Ở Học Viện Ngôi Sao đào tạo rất nhiều môn nhệ thuật như ca sĩ, nhạc sĩ, diễn viên…và tất nhiên nhỏ chọn sẽ trở thành ca sĩ…còn cậu là muốn trở thành 1 diễn viên vì vậy mà cậu cũng đăng kí học ở ngôi trường này. Học Viện Ngôi Sao là nơi đã đào tạo ra rất nhiều thần tượng nổi tiếng, vì vậy mà đây được coi là ngôi trường tốt nhất về việc đào tạo thần tượng. Những thần tượng được đào tạo ở ngôi trường này đều là những người có thành tích xuất sắc, số lượng album mà họ xuất bản ra được bán với số lượng lớn. Nhỏ rất vui khi chọn vào học ngôi trường này, nhỏ thực sự muốn trở thành 1 ca sĩ và nhỏ sẽ cố gắng để thực hiện điền đó.
    _____________________________________________________________________________________________________
    Mình chỉ post được đến đay thui, Mai đền 2 chap nha.
     
    Sakura angel, Ran Mori_2000, Physiology2 bạn khác thích điều này.
  8. bich ngoc195

    bich ngoc195 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    29/7/2015
    Bài viết:
    77
    Lượt thích:
    317
    Kinh nghiệm:
    53
    Nghề nghiệp:
    hoc sinh
    xin chào:KSV@01: thật sự thì rất lâu rồi mk mới tìm đc một fic vừa ý để đọc đang cảm thấy rất "háp -by"=))=))
    Nội dung cốt truyện mới lạ,văn phong rất khá ns chung đây là một fic hay và hoàn chỉnh khỏi phải bàn.Tuy nhiên mở một số chỗ vẫn còn thíu Lô-gic VD:
    -lúc Shin đi Mỹ là 6 tuổi và thời gian về nước là 4 năm sau vậy Shin lúc đó mới 10 tuổi,vậy mà vài hx viện ngôi sao?Ko hợp lí nếu để thời gian du hx là 10 năm sẽ hợp lí hơn lúc đó hai người 16 tuổi,quá lí tưởng cho những run động đầu tiên.
    -Đi du hx ở Mỹ mà có 4 năm,ns thiệt mk k bt hx cái gì ở bển,chỗ này rất lạ, du hc mà có 4 năm thôi coi như hỗng đi cho rồi.=)):))
    -Học viện ngôi sao coi trọng là năng khiểu nghệ thuật nhỉ?Thế thì từ đầu bạn phải giới thịu rằng Ran đam mê hát,vẽ hay diễn suất chứ vào hc viện ngôi sao chăm chỉ hx tập mà không có năng khiếu thì cũng như ko:-?:-?
    -Shin là con trai của tập đoàn Kudo vậy đáng lẽ phải theo hx trong hx viện thiên tài về quảng trị kinh tế chứ sao đăm đầu vào hx viện ngôi sao?Thật sự không có người cha nào không muốn con nối nghiệp cả,nhà là tập đoàn kết xù đã đời theo nghề diễn suất mk thấy cũng hơi bị lãng ak.
    Đó là một số góp ý chân thành từ một đọc giả,đó chỉ là ý kiến có nhân nên có sai thì mong bạn bỏ qua.Tóm lại hóng cháp kế típ nha.:)>-:)>-
    Mà cuối cùng cho mk hỏi cái này vô duyên :)):))truyện này là do bạn viết hả?Tại thấy trên kia có ss cmt về vấn đề bản quyền fan fic nên mk hỏi thế.:3
     
    AiHaibaraKuma, PhuonganhlunaAngel Scarlet thích điều này.
  9. Phuonganhluna

    Phuonganhluna 你好 Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/8/2016
    Bài viết:
    140
    Lượt thích:
    7.554
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    trường học thời gian
    @bich ngoc195 :truyện này ko phải do mình viết, sory bạn nhiều. Nhưng mình sẽ nói lại cho author biết
    Đây là chap mới
    Chap 6

    Vậy là cuối cùng nhỏ cũng đã có thể thực hiện được ước mơ của mình. Hôm nay là ngày khai giảng năm học mới nên tất cả học sinh để tập chung ở đại sảnh để nhận thông báo của hiệu trưởng. Sau khi học sinh đã đến đông đủ thì cô hiệu trưởng mới bước ra.
    - Chào mừng các em đã đến với Học Viện Ngôi Sao và tôi là hiệu trưởng của trường.
    Sau lời giới thiệu của cô hiệu trưởng là những trào pháo tay của học sinh phía dưới. Cô hiệu trưởng dành tặng cho các học sinh thân yêu của mình một bài thuyết trình dài.
    - Về phần chia lớp thì khối âm nhạc và diễn viên năm nay sẽ được chia thành 3 lớp chính vì vậy em nào đc đọc tên thì hãy về lớp của mình. Giờ thì các em theo hướng dẫn của giáo viên rồi về lớp của mình.
    Tất cả học sinh đứng dậy theo sự chỉ dẫn của những giáo viên khác về lớp của mình. Nhỏ cũng đứng dậy đang đi thì nhỏ đụng phải ai đó làm sách vở rơi xuống hết.
    Nhỏ vội vàng cúi xuống nhặt sách vở lên rồi xin lỗi chàng trai.
    - Cho tôi xin lỗi...Shinichi?
    - Ran?
    Cả cậu và nhỏ đều rất ngạc nhiên.
    - Sao cậu lại ở đây?
    Cậu và nhỏ cùng lúc hỏi nhau rồi lại bật cười.
    - Mình thật ra là nhận được học bổng lên mới được vào học trong trường này.
    - Cậu muốn trở thành 1 thần tượng?
    Cậu hỏi nhỏ.
    - Uk. Nhỏ gật đầu.
    Rồi cậu cùng nhỏ đi đến lớp của mình. Trước cửa của 3 lớp đều có 1 giáo viên trên tay mỗi người đều có tên của các học sinh, ai được gọi tên vào lớp nào thì sẽ là học sinh của lớp đó.
    - Shinichi.
    Tiếng từ cửa lớp A gọi đến, cậu quay ra tạm biệt nhỏ rồi đi vào lớp.
    - Ran.
    Giáo viên lớp B cũng đã gọi tên nhỏ. Nhỏ vui vẻ bước chân vào lớp.
    ✰✰✰ Sang thăm lớp A thui nào✰✰✰
    Lớp này cũng đã đông đủ các học sinh. Thấy giáo chủ nhiêm cũng đã phổ biến công việc của những học sinh trong học viện ngôi sao. Tiếp theo là phần giới thiệu của các thành viên trong lớp. Đến lượt cậu…
    - Chào. Tên tôi là Shinichi.
    Chỉ nói xong 1 cậu là cậu ngồi xuống ngay. Có vẻ như khi nào ở gần nhỏ thì cậu dịu dàng nhưng khi không có nhỏ cậu nói chuyện với mọi người 1 cách lạnh lùng. Nhưng chính sự lạnh lùng ấy của cậu đã cướp mất đi trái tim của bao cô gái♥♥
    ------ Chạy sang lớp B chơi------
    - Chào các bạn mình tên là Ran. Có chuyện gì mình chưa biết mong các bạn chỉ giáo.
    Nhỏ cúi người chào, dáng vẻ dễ thương của nhỏ đã khiến cho bao nam sinh phải rớt tim ra ngoài.
    Người tiếp theo giớ thiệu là Kaito (ai không biết nhân vật này thì xem lại chap trước nha)
    - Tôi là Kaito và cũng là 1 người đàn ông lịch lãm. Nếu ai muốn giúp đỡ gì thì cứ gặp tôi.
    Kaito ngồi xuống rồi quay sang nháy mắt với nhỏ. Cái nháy mắt ấy liến cho bao nữ sinh phải phát điên.
    - Cậu bị tật ở mắt hả?
    Nhỏ hỏi 1 cậu vô cùng hồn nhiên vô tư. Kaito sốc quá không thể nói nên lời.
    ' RENG….RENG…RENG….' những tiết học cuối cùng cũng đã kết thúc. Tất cả học sinh đều đi xuống canteen để lấy đồ ăn nhưng nhỏ không đi, nhỏ không muốn tốn tiền mà mấy món ở canteen thì mắc quá, vì vậy mà nhỏ đã chuẩn bị sẵn một hộp cơm mang theo rồi, cũng chỉ đơn giản là ba miếng cơm nắm nhân cá hồi cuộn rong biển, bánh táo, gà chiên, trứng tráng và salad. Trước khi ăn nhỏ vẫn muốn tập lại bài vũ đạo vừa rồi. Nhỏ rất tập trung khi đang tập nhảy mà chẳng để ý thấy rằng cậu đang đứng ở đó để nhìn nhỏ. Bỗng nhiên nhỏ bị trượt chân ngã…tưởng rằng mình sẽ ngã xuống nhưng 1s…2s…3s…mãi mà không thấy có động tĩnh gì nhỏ mở mắt ra...
    - Shinichi?
    Nhỏ không ngờ rằng người đỡ mình lại là cậu. Lúc nhỏ ngã xuống cậu cũng theo phản xạ mà chạy đến…phù may mắn thật là cậu có thể đỡ được nhỏ.
    - Cậu thả tớ ra được chưa?
    Sau 1 hồi hai người nhìn nhau thì nhỏ lên tiếng…lúc này cậu mới chợt nhận ra.
    - Ak…um…
    - Cậu đang làm gì ở đây vậy?
    - Chỉ là đi ngang qua đây thôi. Vậy còn cậu thì sao không đi ăn cơm trưa à?
    - Ăn ở đó tốn tiền lắm…thay vào đó mình có mang theo hợp cơm rồi.
    Nhỏ tươi cười rồi lấy hộp cơm từ trong túi ra.
    - Thế cậu không đi ăn à?
    Thấy cậu vẫn còn ở đây nhỏ liền hỏi.
    - Không.
    - Vì sao?
    Nhỏ thắc mắc hỏi lại.
    - Vì mình muốn ăn cơm của cậu.
    - Không cho. Chẳng phải sáng nay mình đã nấu cho cậu rồi sao…
    Nhỏ chú môi lên nói…thật là quá đáng à nha nhỏ có mỗi hộp cơm thôi mà thế mà cậu lại đòi ăn…
    - Mình là cậu chủ đó nha.
    - Thì sao?
    - Mau đưa hộp cơm đây.
    - Trẻ con vừa thôi nha…dù sao đây cũng là ở trường mà…
    - Vậy bạn Ran ơi bạn cho mình ăn cơm cùng nha.
    Cậu lớn vậy mà cứ như trẻ con vậy đó. Thật sự xa cách bao nhiêu lắm giờ được gặp lại nhỏ cậu cũng vui lắm…được ăn những món nhỏ nấu, được nhìn thấy nhỏ luôn tươi cười điều này làm cậu thật sự rất hạnh phúc…
    Cũng không còn cách nào nói được cậu nữa nhỏ đành cho cậu ăn cùng. Những tháng ngày xa cách thật sự quá tẻ nhạt…4 năm đối với mọi người thì nó thật ngắn nhưng 4 năm đó đối với 2 người họ nhưng hàng mấy trăm năm vậy…
     
  10. Kiyoshi_Ruby

    Kiyoshi_Ruby Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/9/2016
    Bài viết:
    222
    Lượt thích:
    164
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Lấy Hồn Người Khác
    Trường:
    Đào Tạo Học Sinh Lấy Hồn
    Muốn đọc tiếp a~~ ss mau lấy về đăng cho em ~
     
    Phuonganhluna thích điều này.
Đang tải...
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP