[Longfic] Bán hạ: Mùa viết tình ca

Trong chuyên mục 'Detective Conan' đăng bởi Tryphena Cho, 19/11/2019. — 2.367 Lượt xem

  1. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Có hình bóng em bên anh cả đời này~~ Thành viên thân thiết

    [Longfic] Bán hạ: Mùa viết tình ca

    Fanfiction: Bán hạ: Mùa viết tình ca ( Tình ca mùa hạ)
    Author: Tryphena Cho
    Status: Đang ra
    Rating: K+
    Pairing: Shinran & Kaiao.
    Genrer: romance, lightly,..
    Disclaimer: Trừ cái tên ra, còn lại đều là của mình.
    Note: - Fic thứ 4.
    - Đừng mang fic đi đâu nhé.
    - Fic là lời xin lỗi mình gửi đến các mem vì sự biến mất đột ngột.
    - Đây là một câu chuyện học đường, cái kết tự cảm nhận.

    Sumarry:
    Mùa hạ mà anh yêu nhất, là mùa hạ em từng đi qua..
    Tình đầu trao về em, thứ tình yêu thuần khiết nhất trên thế gian này.
    Nhìn em lớn lên, cùng em trưởng thành, san sẻ mọi buồn vui. Thơ ngây như nắng hạ, vô tư như trẻ nhỏ.
    Cứ ngỡ được bên em mãi..
    Mùa hạ năm ấy, có nắng vàng rực rỡ, có bản tình ca thiết tha, có hoài bão, và có em. Cũng từ mùa hạ năm ấy, có người trưởng thành và rời đi, cũng có người vĩnh viễn mắc kẹt.
    Tình ca thiết tha, ngắn ngủi tựa sinh mệnh.

    * Giải thích ý nghĩa tên fic: Bán hạ: bán là một nửa, hạ là mùa hạ, ý nói mùa hạ dang dở, tiếc nuối. Ngoài ra, bán hạ còn là tên một cây thuốc.
     


    Dương Liễu 2005 thích điều này.


  2. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Có hình bóng em bên anh cả đời này~~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    102
    Lượt thích:
    163
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Chap 0: Tình ca.

    Viết cho một mùa hạ đã qua,
    Viết cho những tháng năm không trở lại.
    Hát cho tuổi xuân mãi xanh,
    Hát cho một người lặng im biết yêu.


    ****
    Mùa hạ tháng sáu, quạt trần cọt kẹt quay, người thiếu niên do thức khuya chơi game, gục ngủ trên bàn, bên cạnh là người con gái đang chăm chú làm bài.

    Cơn gió thoảng qua, thiếu niên dụi mắt tỉnh dậy, quay sang liền bị nụ cười của người con gái hớp hồn. Nụ cười ươm nắng, đôi mắt to tròn, trong veo, khẽ cong như vầng trăng non, mang theo cả nắng ấm, rồi ở lại tim anh, đến suốt đời.

    Môi anh đào khẽ mở, Aoko đưa cuốn vở cho thiếu niên, thở dài: " Tớ chép bài cho cậu rồi đấy "

    Thiếu niên nhận lấy cuốn vở, xoa đầu cô, bật cười: " Aiyo, cảm ơn cậu nhé "

    Anh bỡn cợt, bất cần nhưng lại thay đổi vì một người.

    Cố chấp theo đuổi một người con gái, trao đi hết thảy thật lòng.

    Cơn mưa mùa hạ vội vã, xối xả, người con gái đứng trên hiên, nhìn đến ngây ngẩn.
    Chàng trai cầm chiếc ô trong suốt, đi đến trước mặt Aoko, bỏ lại sau lưng màn mưa. Trong màu xanh của đôi mắt, là tình cảm nồng nàn, không đổi dời.

    " Không chỉ có mỗi cơn mưa này, mà từ nay về sau, mưa gió bão giông, Kaito Kuroba cũng sẽ che chở cho em "

    Hạ vũ.

    ****

    Ngoại ô thành phố, cứ đến mùa hạ, oải hương nhuộm tím cả khoảng trời.

    Shinichi trên cổ đeo chiếc máy ảnh, đạp xe tiến về phía trước. Phía sau là người con gái, chiếc váy trắng tinh, mái tóc nhẹ bay, mắt tím thơ ngây, ôm lấy thắt lưng anh.

    Đi thêm một quãng nữa, anh dừng xe lại, cô cũng xuống xe.

    Ran thích thú chạy giữa vườn oải hương, anh vô thức giơ máy ảnh, lưu lại khoảnh khắc đẹp đẽ ấy.

    Anh mang ngàn yêu thương gửi đồi hoa..
    Đồi hoa ấy ngập tràn vấn vương.

    Thanh mai trúc mã.

    Bốn chữ đẹp đẽ nhất trên đời này.

    Nhìn em trưởng thành, trao em một đời vẹn tròn.

    Chấp nhất theo đuổi một người con gái, giao ra cả trái tim.

    Thanh xuân dừng lại ở đó.

    Hạ buông.

    ****

    Trời đêm tháng bảy, ánh sao lấp lánh.

    Trên sân khấu có một chàng trai ôm cây đàn ghita, giọng hát trầm ấm, mắt vẫn luôn nhìn xuống phía dưới.

    Dưới sân khấu, khán giả vẫy tay theo điệu nhạc, người con gái vẫn lặng yên ngắm nhìn.

    Bản tình ca anh hát cho ai, khán giả có em là cảm động nhất.
     
  3. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Có hình bóng em bên anh cả đời này~~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    102
    Lượt thích:
    163
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Thông báo:

    - Lịch đăng chap là thứ tư hàng tuần, với 1 hoặc 2 chap / tuần ( tùy mạch truyện )
    - Fic sẽ dài khoảng 20 - 30 chương.
    - Văn phong của fic rất chậm, rất nhẹ nhàng, giống như một bản nhạc ( có thăng, có trầm, có bổng ).
    - Tuy là fic học đường nhưng fic không khai thác quá nhiều vào trường học, mà sẽ hướng đến cá nhân, gia đình nhiều hơn. Đặc biệt đây không phải teenfic nhé.

    Cảm ơn mọi người !<3<3
     
    Biển ký ứcDương Liễu 2005 thích điều này.
  4. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Có hình bóng em bên anh cả đời này~~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    102
    Lượt thích:
    163
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Chap 1: Còn nhớ tôi không?

    12 năm trước..

    Tokyo là thủ đô của Nhật Bản, là trung tâm hành chính lớn của thế giới, cũng là thành phố đáng sống bậc nhất. Thắng cảnh nên thơ, cuộc sống tiện nghi và người dân vô cùng hiếu khách, đủ để níu chân bất kì ai.

    Sở cảnh sát Tokyo tọa lạc ở trung tâm thành phố, có thể thu tất cả khung cảnh vào tầm mắt. Một vị phu nhân xinh đẹp mặc bộ vest công sở màu đỏ rượu, đeo kính râm và nón cùng màu bước vào, trên tay dắt theo một bé trai. Người phụ nữ dù đã đeo kính râm kín mặt nhưng cũng có thể nhận ra dung mạo xinh đẹp, mái tóc tím đậm nổi bật, bé trai hết sức khôi ngô, mái tóc hơi xù, đôi mắt xanh biển, cậu bé vô cùng hiếu động, nhìn ngang ngó dọc. Cậu ngước nhìn xung quanh, lúc cậu nhìn lên, chợt nhìn thấy một cô bé. Cô bé mặc chiếc váy màu hồng, đang nhìn xuống dưới, khuôn mặt xinh xắn hết sức buồn bã.

    Vị phu nhân bỗng nắm chặt tay con trai, đẩy kính râm xuống mũi, dặn dò:

    " Kaito ngoan, ở đây nhé, mẹ có chút việc, sẽ quay lại ngay "

    " Dạ " Kaito vẫy tay với mẹ, bóng người phụ nữ khuất dần vào khúc quặt hành lang. Cậu bé mỉm cười tinh quái, chạy đến trước cửa thang máy, kiễng chân nhấn nút.

    ****

    " Đây rồi " Kaito mừng rỡ chạy đến, đứng cạnh cô bé, mắt tròn xoe hiếu kì. Cô bé nghe thấy tiếng động liền quay sang.

    Aoko năm tuổi đã là một cô bé hết sức xinh xắn. Nước da trắng ngần, mái tóc nâu đậm, đôi môi chúm chím, điều đặc biệt nhất là đôi mắt biếc. Chúng tròn xoe, trong veo, đang phủ đầy nước mắt.

    Hàng mi dài như cánh quạt thi thoảng khẽ chớp.

    " Cậu đang đợi ai sao? " Kaito nhìn sang cô bé, cất tiếng hỏi.

    " Uhm " Cô bé gật đầu: " Mình đang đợi bố mình " Aoko nhìn xuống bên dưới, ánh nắng chiếu lên sườn mặt non nớt, trông hết sức ngây thơ: " Nhưng bố tớ luôn bận bịu với công việc cả tuần "

    Kaito nhìn cô bé, cậu gãi gãi đầu. A! Cậu đã nghĩ ra một cách.

    Cậu dơ tay lên, bỗng nhiên trên tay xuất hiện một bông hồng đỏ. Aoko tròn xoe mắt nhìn, Kaito đưa bông hồng đỏ lên trước mặt cô bé, mỉm cười:

    " Tớ là Kuroba Kaito. Rất vui được gặp cậu "

    Aoko ngẩn người nhìn cậu con trai, ánh nắng nhảy múa trên gương mặt cậu, cô trả lời trong vô thức: " Mình là Aoko Nakamori "

    " Aoko " Aoko, aoko . Cậu bé lẩm bẩm cái tên.

    Một thời gian sau, gia đình cậu bé chuyển đến Anh Quốc.

    Trước khi đi, cậu đến Sở cảnh sát mấy lần, nhưng cô bé không ở đó nữa.

    ****
    12 năm sau..

    Từng tia nắng hiếm hoi sớm tắt dần, hoàng hôn buông xuống, sắc trời ngả dần sang màu đỏ ối.

    Trong một căn nhà nhỏ, trên chiếc bàn gỗ, có một cậu bé đang miệt mài tập tô, xung quanh đầy những bức vẽ và chì màu. Bên cạnh là một cô gái, chăm chú nhìn cậu bé, thi thoảng lại mỉm cười dịu dàng.

    Có tiếng bước chân nhẹ nhàng đi tới, người phụ nữ bưng ra một đĩa dâu, đặt xuống bàn, cô gái cũng ngẩng đầu lên, người phụ nữ nhẹ nhàng lên tiếng:

    " Conan, nghỉ tay ăn thôi con. Cả Ran nữa, con cũng ăn đi " Đĩa hoa quả được đẩy sang phía Ran, cô cầm một trái dâu, đưa lên miệng.

    " Con cảm ơn dì " Ran lễ phép nói, rồi ngước nhìn đồng hồ, đứng lên: " Con xin phép về đây ạ "

    Người phụ nữ cũng đứng lên: " Hay con ở lại ăn cơm nhé, bố cũng sắp về rồi "

    Cô nhẹ nhàng lắc đầu: " Thôi ạ "

    Conan đang vùi đầu vào bức vẽ, cũng quay lại nhìn cô: " Chị ở lại đi, em muốn ăn cơm với chị cơ "

    Ran cúi xuống xoa đầu cậu bé: " Conan ngoan, lần sau chị sẽ đến chơi với em nhé "

    Nói rồi bước về phía cửa. Người phụ nữ cô gọi là dì kia cũng bước theo.

    " Vậy con về cẩn thận nhé, lần sau lại đến chơi với em " Bà Mori dịu dàng nhìn cô, tha thiết dặn dò.

    " Vâng ạ " Cô vỗ nhẹ lên bàn tay đang giữ lấy cánh tay mình, rồi buông ra, mỉm cười, định rời đi.

    " Conan, chào chị đi con " Bà Mori quay lại nhìn con trai.

    " Chào chị "

    Ran không nói gì cả, chỉ cúi gằm mặt, gật đầu với dì rồi bước ra ngoài.

    Người phụ nữ định nói gì lại thôi, lắc đầu tiếc nuối.

    ****
    Aoko tháo tập dề rồi bưng thức ăn ra ngoài bàn. Từng món ăn bắt mắt, chiếm đầy chiếc bàn, mùi thơm nức mũi. Cô lấy thêm bát và đũa, rồi cầm lấy điện thoại.

    Đầu dây bên kia không bắt máy. Cô kiên nhẫn gọi, một lần, hai lần,...Nét mặt người con gái từ vui vẻ, chuyển dần sang mất kiên nhẫn, buồn bã.

    Cô vừa định đứng lên thì điện thoại reo. Bố gọi lại rồi, Aoko mừng rỡ, vội nghe máy.

    " Aoko, con cứ ăn cơm trước đi, ta có công chuyện, chưa về được " Đầu dây bên kia là giọng nói của một người đàn ông, có vẻ rất gấp gáp.

    " Cả tháng nay bố còn chưa ăn ở nhà " Aoko than trách, định nói tiếp rồi thôi: " Con biết rồi.."

    Đầu dây bên kia vội vã dập máy, cô cũng buông điện thoại xuống.

    Bữa tối ăn qua loa rồi trở về phòng.

    Ánh đèn được bật lên, phản chiếu bóng người con gái bé nhỏ lên rèm cửa.

    ****
    " Woaa " Shinichi nhìn chằm chằm vào thức ăn trên bàn, không ngừng tán thưởng.

    Ran vừa bực vừa buồn cười: " Mau lau khô tóc đi rồi ăn "

    " Biết rồi, biết rồi mà.." Anh cười xòa, nhanh chóng lau tóc rồi cầm đũa.

    Cô ngồi xuống bên cạnh, cầm bát xới cơm.

    " Tớ bảo này, hay là mai cậu dọn đồ qua đây ở luôn đi " Shinichi bỗng nhiên nhìn người con gái, đưa ra đề nghị vô cùng " hợp lý "

    " Hì.." Cô buông đũa xuống, dịu dàng nhìn cậu: " Không " , cốc một cái rõ đau.

    Anh ôm đầu xuýt xoa, vội chống chế: " Có sao đâu, ở mình chán chết "

    " No no no " Ran lắc đầu, gương mặt anh ỉu xìu như bánh đa ngâm nước.

    Nấu ăn, quét dọn nhà cửa, đánh thức,...còn việc gì mà cô không làm cho tên này nữa không, cô thấy cô giống như vợ...à không, giống như bảo mẫu của tên này mất rồi. Không được, tuyệt đối không.

    Mặc dù việc này dựa trên tinh thần tự nguyện, nhưng cũng không đơn giản đâu nha. Shinichi vốn kén ăn, đồ không hợp khẩu vị chắc chắn sẽ không ăn, đánh thức tên này, tuyệt đối không phải mười lăm phút là xong, phải dùng đến biện pháp mạnh. Còn thu dọn nhà cửa...hắn ta không phải là người bừa bộn, nhưng căn nhà vốn lớn, lại chỉ có một người ở, vả lại thu dọn cái thư viện kia cũng đủ chết mệt rồi.

    " Hôm nay tớ sang nhà Aoko, nhưng không thấy cậu ở đó, hôm nay Ran đi đâu thế? " Shinichi nhai một miếng sushi, quan tâm hỏi.

    Động tác của người con gái hơi khựng lại, cười gượng: " Uhm, hôm nay tớ đến nhà bố "

    Anh chỉ hận không thể cắn đứt lưỡi mình, nhỏ giọng: " Tớ xin lỗi "

    " Không sao mà "

    Nhớ ra điều gì, Shinichi đứng lên, đi về phía cầu thang, tiếng nói vọng lại: " Tớ có cái này cho cậu "

    " Cái gì thế? " Cô tò mò hỏi.

    " Đợi một chút "

    Rất nhanh, anh đã đi xuống, đưa ra trước mặt cô: " Vé chiếu phim "

    " Woa, là Captain Marvel, sao cậu có được vậy " Ran xuýt xoa.

    " Thích không? " Người con trai cưng chiều hỏi, cô liên tục gật đầu.

    Anh xoa đầu cô, Ran thích là được rồi.

    Hạ tuần tháng ba, bên ngoài tuyết lặng lẽ rơi, bên trong căn biệt thự là tiếng cười đùa hết sức vui vẻ.

    ****
    Westminster.

    London, Anh Quốc.

    Từng tiếng chuông từ tháp Bigben ngân vang, đồng hồ cổ điểm mười hai giờ, từng cơn gió gào rít, tuyết phủ trắng xóa, không có dấu hiệu sẽ ngưng lại.
    .
    Một người đàn ông vẻ ngoài đã tứ tuần, mặc vest đuôi tôm, bước lên cầu thang, đi đến trước cửa một căn phòng, nhẹ nhàng gõ cửa.

    " Thiếu gia "

    " Vào đi " Người bên trong đáp lại.

    Đó là một chàng trai mặc vest trắng, bên ngoài là áo choàng màu be, dáng người cao ráo, mái tóc hơi rối, một đôi mắt xanh biển, tay đang mân mê bông hồng đỏ. Không biết đang nghĩ gì, mà Kaito bỗng nhiên mỉm cười.

    " Thủ tục chuyển trường đã xong rồi ạ "

    " Tốt lắm " Kaito Kuroba hài lòng, ra hiệu cho người quản gia rời đi. Anh nhìn bông hồng đỏ, rồi lại nhìn xuống sông Thames, trên môi vẫn đọng nguyên nụ cười.

    Cô gái, em còn nhớ tôi không?

    Ở một nơi xa, người con gái sớm đã chìm vào giấc ngủ.
     
  5. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Có hình bóng em bên anh cả đời này~~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    102
    Lượt thích:
    163
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Chap 2: Tớ là Kaito.

    Sáng sớm tinh mơ, trong không khí vẫn còn mang hơi lạnh của đêm, lớp tuyết sắp tan gần hết, có vài giọt đọng lại trên những bông sơn trà đỏ rực rỡ, mang đến hiệu ứng thị giác mãnh liệt.

    Trên mặt đất là lớp tuyết phủ trắng xóa, in đầy dấu chân, vì đã là cuối đông nên không rơi nhiều.

    " Khụ.."

    Aoko một tay siết chặt quai cặp, tay kia kéo cao khẩu trang, đứng trước cổng trường. Bỗng có người nhẹ nhàng xoay người cô lại. Ran nhíu chân mày, cẩn thận cài lại khuy áo len cho Aoko, khẽ trách:

    " Cậu thật là, sao lại để bị cảm chứ.."

    " Tớ không sao thật mà " Aoko cười hì hì, khoác tay cô bạn.

    " Hay là cậu về nghỉ đi, để tớ xin phép cho " Shinichi từ phía sau đi đến, đá đá viên sỏi, ngước nhìn cô bạn.

    " Không sao đâu, đi vào thôi " Aoko khước từ, rồi khoác tay Ran đi vào, anh đi sau hai cô gái.

    Cả ba người đi qua sân trường rồi đi đến tòa nhà. Trường Teitan là trường trọng điểm của thành phố, gồm nhiều dãy nhà nối tiếp nhau, bao quanh sân trường. Lớp 12A3 nằm ở tầng 3, phía bên tay phải cầu thang, từ vị trí lớp học có thể nhìn ra phía cổng.

    " Kudo, kudo " Mấy cậu học sinh đầu húi cua ngồi bàn cuối đang căng thẳng nhìn màn hình, thấy anh đến liền vẫy tay rối rít.

    Nhưng Shinichi không vội xuống ngay. Anh cất cặp vào hộc bàn, lấy ra điện thoại trong túi quần, huýt sáo, chậm rãi đi xuống.

    " Này, hôm nay đến nhà tớ, tớ nấu cháo cho " Ran đi xuống ngồi cạnh Aoko. Lớp học rất rộng, chia làm hai dãy bàn, ba người Shinichi, Ran và Aoko ngồi dãy phía trong. Mỗi bàn có hai người ngồi, nhưng sĩ số lớp là số lẻ nên có bàn chỉ có một người ngồi.

    " Uhm " Aoko gật gật đầu, rồi lấy sách ở trong cặp ra: " Bài toán cuối cùng đáp số của cậu là bao nhiêu ?"

    " Để tớ xem nào " Ran đọ bài của cô bạn: " căn 25 thì phải "

    Nói rồi hai cô gái chụm đầu vào bàn bài, lớp học buổi sáng rất ồn, không biết từ đâu một cô gái tóc ngắn chạy đến, dáng vẻ hớt hải, cất giọng hào sảng:

    " Hai cậu biết tin gì chưa? "

    " Tin gì? " Ran và Aoko ngẩng đầu lên. Chỉ chờ có thế, cô bạn kia ngồi xuống ghế của bàn phía trước, vỗ tay xuống bàn Aoko:

    " Lớp mình có học sinh mới "

    " Thật hả " Aoko hiếu kì, vì đeo khẩu trang nên mái tóc cô rủ xuống, chỉ để lộ đôi mắt to tròn ra ngoài.

    " Cậu bị cảm à " Sonoko quan tâm hỏi, rồi nói tiếp chủ đề: " Lúc nãy đi ngang qua phòng giám thị tớ có nghe thấy "

    " Không biết là nam hay nữ nhỉ? " Ran cất giọng ôn nhu dịu dàng, tò mò hỏi.

    " Chịu " Sonoko dang hai tay, lắc lắc đầu.

    Aoko cũng không để tâm quá nhiều, lấy sách của môn chuẩn bị học ra. Đồng hồ điện tử hiển thị 8: 30, tiếng chuông vang lên " reng reng ".

    Mọi người ai về chỗ người đó. Giáo viên là một người phụ nữ gương mặt rất phúc hậu. Sau khi ra hiệu cho học sinh ngồi, cô mới hắng giọng thông báo:

    " Hôm nay lớp mình có bạn học mới, là du học sinh từ Anh về, mọi người hoan nghênh nào "

    Tiếng vỗ tay thưa thớt vang lên, tất cả đều nhìn ra ngoài cửa.

    Có bóng người bước vào. Là một chàng trai. Gương mặt giống Shinichi như đúc, nhưng lại mang ý vị khác biệt. Nước da trắng, mái tóc nâu đậm hơi rối, mắt xanh sâu thẳm, sống mũi cao, người thiếu niên mỉm cười, tựa như gió xuân:

    " Xin chào mọi người, mình là Kaito Kuroba, du học sinh Anh Quốc. Rất vui được làm quen "

    Một tràng vỗ tay nồng nhiệt vang lên, kèm theo ánh mắt của các học sinh nữ. Sonoko ôm khuôn mặt đỏ bừng, chỉ hận không thể tiến tới làm quen, Shinichi mỉm cười ẩn ý nhìn người mới đến, Ran cùng những người khác sửng sốt, không ngờ trên đời này lại có người giống nhau đến vậy.

    Thời khắc giọng nói của chàng trai vang lên, Aoko bỗng nhiên ngừng bút, cô ngẩng đầu lên, vô thức vỗ tay cùng những người khác.

    Không hiểu sao, cô cảm thấy người này rất quen thuộc.

    " Trật tự nào " Giáo nhịp nhịp thước xuống bàn: " Em xuống ngồi ở bàn kia nhé " cô Ito chỉ tay về phía Aoko.

    " Là chỗ bạn nữ đeo khẩu trang đó, Nakamori em cho bạn ngồi cạnh nhé "

    Kaito đang đứng bất động, mãi mới hoàn hồn: " Dạ "

    " Aoko " khẽ lẩm nhẩm cái tên trong miệng, bước chân chậm rãi đi đến, đôi mắt vẫn nhìn đôi mắt biếc của cô gái kia.

    Đôi mắt này..

    ****

    Thiếu niên khoác áo denim bên ngoài, bên trong là áo len trắng cao cổ, trên mái tóc đen có lẫn vài bông tuyết.

    Aoko nhích người vào trong, nhường chỗ cho Kaito.

    Anh gãi gãi đầu, ngồi xuống ghế bên cạnh, cất cặp vào trong hộc bàn.

    Cô cầm bút, tiếp tục viết bài.

    Kaito suy nghĩ gì đó, rồi quay sang nhìn người con gái. Aoko cảm thấy có ánh mắt dừng trên người mình, liền quay sang nhìn.

    Anh khóe môi lộ rõ nét cười, cất giọng trầm ấm: Tớ là Kuroba Kaito. Rất vui được gặp cậu "

    Aoko ngẩn ngơ nhìn Kaito, từng đợt sóng dâng lên trong ánh mắt.

    Chàng trai dơ tay, bông hồng đỏ bỗng dưng xuất hiện.

    Cô gái sững sờ, cầm lấy bông hồng, lời nói thưở ấu thơ bỗng hiện về.

    " Kaito..kaito " Cô vô thức lẩm bẩm, nghe thấy mấy tiếng xuýt xoa bên cạnh, Aoko nhìn sang: " Tớ là Aoko Nakamori "

    Vì đang cảm nên giọng cô khàn khàn, khó khăn lắm mới thốt lên được.

    Anh cười hì hì, tớ biết mà. Nhưng vẫn muốn biết, cô lớn lên trông sẽ thế nào nhỉ.

    Chắc hẳn là rất xinh.

    ****
    Màn giới thiệu có phần khoa trương này quả nhiên đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Mấy bạn nữ mặt đỏ bừng, không ngừng xuýt xoa, đã đẹp trai lại còn lịch thiệp, còn biết làm ảo thuật nữa.

    Đám đực rựa trong lớp trơ mắt nhìn đám con gái đang bu lại, rõ ràng không phục: " Làm màu "

    Shinichi bắt tay với Kaito, mỉm cười: " Chào mừng "

    " Đã lâu không gặp "

    " Chào cậu, tớ là Ran Mori "

    " A, chào cậu. Tớ là Kaito Kuroba "

    ****

    " Cậu có thấy nam sinh mới đến không? " Sonoko ôm mặt đỏ bừng: " Thật đẹp trai quá đi "

    Ran chỉnh lại quai cặp, khẽ nhéo cô bạn: " Thôi đi cô nương "

    Aoko nép người, đi qua những học sinh, đến bên hai cô bạn. Hôm nay Shinichi ở lại đá bóng, chỉ có ba người đi về.

    Đường về nhà cũng không xa lắm, mùa đông hai bên đường hoa Ume bừng sắc, ba cô gái rảo bước dưới bóng cây, trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng lại cười rộ lên.

    Nói là trò chuyện, nhưng thật ra chỉ có mình Sonoko thì đúng hơn.

    Aoko bị cảm, không nói được nhiều, khóe mắt thỉnh thoảng lại cong lên. Ran thì cười bất lực, Sonoko phấn khích không ngừng, tuôn ra một tràng.

    " Tớ muốn sinh cho cậu ấy cả một đội bóng "

    Ran nghệt mặt, còn Aoko thì đổ mồ hôi hột.

    Đội bóng...

    Sonoko thật đáng sợ.

    ****
    Kaito chống cằm lên cửa xe ô tô, giống như đang suy nghĩ gì đó. Người quản gia đang lái xe, nhìn cậu chủ qua gương chiếu hậu, cất giọng ồm ồm:

    " Ngài Kudo có mời thiếu gia đến ăn cơm "

    " Cháu biết rồi mà " Anh đổi tư thế, uể oải đáp.

    Dường như nhớ đến điều gì, Kaito vô thức mỉm cười.
     
  6. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Có hình bóng em bên anh cả đời này~~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    102
    Lượt thích:
    163
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Thông báo nho nhỏ nè: Vì để tránh tình trạng loãng fic, cũng là để thêm đất diễn cho nhân vật Sonoko, mình sẽ đẩy nhanh mạch truyện ( những chap đầu ), chuyển thời tiết từ " cuối xuân "sang " cuối đông " và từ " trung tuần tháng năm " xuống " hạ tuần tháng ba, còn nội dung câu chuyện không bị ảnh hưởng gì nhé^^

    Chap 3: Không còn hơi ấm.

    Ran bước lên bậc thang rồi dừng lại ở chiếu nghỉ. Cô lấy chiếc chìa khóa trong túi, rồi tra vào ổ, xoay xoay nắm cửa, rồi bước vào trong.

    Một căn nhà, không, là một văn phòng thì đúng hơn. Tường sơn trắng, nền gỗ, đối diện cánh cửa vừa mở là cửa kính sát đất, ngay gần ấy là bàn làm việc. Một chiếc ghế xoay, bàn làm việc tài liệu được sắp xếp gọn gàng, trên bàn còn có ống bút, gạt tàn.

    Nhưng trong gạt tàn không có chút đầu lọc nào.

    Ngay giữa văn phòng ấy là bộ bàn ghế sofa, có vài quyển sách bên trên, có một lọ hoa, xa hơn là tủ sách.

    Rất sạch sẽ, hoàn toàn không có chút bụi bẩn nào, cũng thiếu đi hơi ấm cần có.

    Cô tháo giày để vào tủ, rồi đi về phòng mình.

    Cả quá trình, người con gái không hề bộc lộ chút cảm xúc nào.

    Ran cất cặp sách, rồi đi ra khỏi phòng. Cô mở tủ lạnh, lấy ra thức ăn.

    Thịt gà, gạo, một chút hành lá. Cô vặn nhỏ lửa, nồi cháo rim rim trên bếp, mùi thơm bay lên, mang lại chút sinh khí cho nơi này.

    Đợi thêm khoảng chừng năm phút nữa, Ran tắt bếp, thêm một chút hành lá, rồi tìm một chiếc cặp lồng, múc cháo vào trong.

    ****
    Ran tháo tạp dề, rồi nhìn đồng hồ: vẫn còn hai tiếng nữa. Cô đi thay đồ, rồi cầm chiếc cặp lồng, chuẩn bị rời đi.

    Cô không nấu thêm chút thức ăn nào. Bởi vì cô chưa đói, cũng bởi vì ở đây chỉ có mình cô.

    Mười một năm trước, cha mẹ cô li hôn, mẹ cô dọn khỏi đây.

    Một năm sau nữa, ba cô cũng rời đi.

    Cô chọn ở lại.

    Có những thứ vốn không thể ép buộc, họ không muốn liên quan đến nhau nữa, không muốn tiếp tục mắc sai lầm, cũng không muốn gượng ép bản thân.

    Còn cô, là đại diện cho cái sai lầm ấy.

    Mẹ Ran muốn cô đi theo bà nhưng cô từ chối. Vì cô còn phải chăm sóc ba.

    Ba cô cũng muốn cô đi theo ông, cô đã chăm sóc ông. Cho đến khi, ông tìm được hạnh phúc mới.

    Họ không quên cô. Cô vẫn đi mua sắm với mẹ, vẫn hay gặp ba, nhưng họ tuyệt nhiên không bao giờ xuất hiện cùng nhau.

    Nhìn tài khoản ngân hàng, số tiền bên trong vẫn tăng hàng tháng, cô biết họ không quên mình.

    Ran bước ra ngoài rồi khóa cửa. Cả quá trình cô không nhìn thêm giây nào.

    Cánh cửa đóng lại, chút hơi ấm vừa nhen nhóm bỗng vụt tắt.

    ****
    Biệt thự Kudo.

    Shinichi nhìn những người giúp việc đang đi lại trong phòng. Họ đang bận rộn bày tiệc. Trên bàn thức ăn rất phong phú, chủ yếu là các món phương Tây. Còn có 5, 6 li rượu cùng hai chai rượu vang.

    Hôm nay nhà anh có khách sao.

    Lúc này, ông Yusaku cũng từ phòng đọc sách đi ra. Dáng người cao lớn, giống Shinichi tới tám phần, ông đeo kính, còn có bộ râu kẽm. Ông vừa chỉnh đồng hồ vừa nói:

    " Hôm nay Kaito sẽ đến nhà ta. Chắc con chưa quên đấy chứ? Hồi nhỏ con từng gặp cậu ấy rồi đấy "

    " Con biết rồi " Anh gật đầu: " Là con nuôi của bố chứ gì "

    Ông Yusaku phì cười, quay lại nhìn anh: " Biết là tốt đấy, hôm nay ở nhà dùng bữa "

    " Nhưng con có hẹn rồi " Anh ngồi xuống cạnh ông, bộ dáng hoàn-toàn-không-thỏa-hiệp: " Con đi xem phim với Ran "

    " Vậy gọi cả con bé đến dùng bữa luôn "

    Kudo Shinichi câm nín nhìn bố, cái ý này mà cũng nghĩ ra được nữa hả.

    Nhưng dù sao vẫn còn hai tiếng nữa, ở lại ăn cũng được.

    ****
    " Kingcoong "

    Người quản gia nhấn chuông cửa, rồi đứng chờ. Đằng sau ông là chiếc Cadilac, bên trong xe là chàng trai, bộ dáng như sắp ngủ đến nơi.

    Người giúp việc vội chạy ra mở cửa. Chiếc xe tiến thẳng vào trong, đỗ ở một góc sân. Kaito và ông quản gia theo chân người giúp việc đi vào. Anh vừa đi vừa ngắm nhìn xung quanh.

    Cũng không khác lúc trước là mấy. Căn biệt thự vẫn giống như khi anh đến thăm. Bên ngoài vườn có vài người đang cắt cỏ.

    Khoảnh khắc chuẩn bị bước vào, Kaito bỗng nhìn ra phía sau. Ở căn villa đối diện, trên tầng hai, có một cô gái đang ngồi trước cửa sổ.

    Cô gái đeo khẩu trang nên không nhìn rõ mặt, nhưng anh biết đây là Aoko. Cô đang cúi xuống làm gì đó, Aoko bỗng đưa tay lên, Kaito nhìn rõ cô đang đọc sách.

    Chậc, thật chăm chỉ mà.

    Dường như, nghe thấy tiếng gì đó, người con gái quay đầu lại, đi ra khỏi phòng.

    Để lại thiếu niên vẫn đang ngẩn ngơ.

    Mất mấy phút sau, Kaito mới hoàn hồn, bước vào trong.

    ****
    Aoko vội vàng chạy xuống cầu thang, rồi mở cửa. Cô tròn xoe mắt, rồi cười khúc khích.

    Bên ngoài là cô gái có khuôn mặt y hệt. Ran nâng tay cầm cặp lồng lên, mỉm cười.

    Aoko sửng sốt, vội kéo cô vào trong.

    Ran lấy một đôi dép trên kệ rồi xỏ vào. Aoko đứng trước bàn ăn, mở cặp lồng. Bên trong là cháo gà.

    " Không cần thế đâu mà " Cô cười khổ nhìn bạn: " Vất vả lắm ấy "

    " Có sao đâu " Ran đi đến phía chạn, lấy một chiếc bát với thìa: " Ăn đi cho mau khỏe "

    " Uhm " Aoko gật gật đầu, múc cháo vào bát. Ran mỉm cười, đưa thìa rồi vén tóc cho cô.

    Aoko ăn mấy muỗng cháo, rồi dơ ngón tay cái. Bỗng nhiên, cô dừng động tác lại, đôi mắt to nhìn chằm chằm người trước mặt:

    " Cậu chưa ăn gì đúng không? "

    Ran phồng má, rồi phụng phịu gật đầu. Người đối diện lập tức buông thìa, nhìn cô với vẻ mặt biết-ngay-mà. Aoko đứng lên, mở vung nồi đang bắc trên bếp ga, rồi lấy một chiếc tô.

    Cô đưa đôi đũa cho Ran, rồi đặt bát mì ramen xuống bàn: " Mau ăn đi, tớ mới nấu đó "

    " Biết rồi mà " Ran dùng đũa đảo mì, rồi ăn.

    Căn nhà nhỏ vang lên tiếng cười khúc khích.

    ****
    Yusaku hết nhìn trái rồi nhìn phải. Hai đứa này làm sao thế nhỉ?

    Giữa một bàn tiệc đầy thức ăn, hai thiếu niên có ngoại hình như một cặp song sinh, ngồi đối diện nhau, nhưng không hề động đũa.

    Shinichi liên tục nhìn đồng hồ, điều này có thể hiểu được. Còn Kaito, lại cứ nhìn sang cửa sổ nhà Nakamori, có lúc cúi xuống bàn ăn, lập tức rướn người lên, rồi lại ỉu xìu.

    Ông Kudo rót rượu vào ly của mình, rồi đứng lên, lớn tiếng: " Nào, chúng ta cụng ly "

    Shinichi ngẩng đầu lên, nhìn bố như sinh vật lạ. Kaito bị giật mình cũng quay đầu lại, cầm ly lên hưởng ứng:

    " Nào, nào "

    Kudo Shinichi khóe môi giật giật nhìn hai con người này, ha ha, không khác lúc nhỏ là mấy. Anh cũng đứng lên, chạm ly một cái.

    Bầu không khí kì lạ này cuối cùng cũng kết thúc. Shinichi nhìn đồng hồ, còn nửa tiếng nữa là đến giờ chiếu phim, vội nhét một miếng bánh rồi phi ra cửa.

    Kaito cũng tò mò đi theo.

    ****
    Aoko đưa tay chỉnh lại tóc cho Ran, rồi đi theo cô ra bên ngoài: " Đi chơi vui vẻ nha "

    " Cảm ơn cậu " Ran quay đầu lại: " Bye bye "

    " Ơ, cậu đây rồi " Kudo Shichi mừng rỡ: " Mình đi thôi "

    " Uhm " Cô gật đầu, anh kéo tay cô hết sức tự nhiên.

    " Được rồi, hai người đi chơi vui vẻ nha " Aoko cũng không quá ngạc nhiên trước hình ảnh này, mỉm cười vẫy tay.

    Bóng hai người kia vừa đi khuất, chàng trai từ đâu bước ra, đi đến trước mặt cô.
     
  7. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Có hình bóng em bên anh cả đời này~~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    102
    Lượt thích:
    163
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Chap 4: Lời thầm thì của mùa xuân.

    Ngày cuối đông, tiết trời se lạnh, làn váy phủ qua đầu gối, gió lùa hơi lạnh, thổi buốt cẳng chân.

    Thời khắc Aoko vừa định xoay người bước vào nhà, thì có bóng người tiến đến trước mặt cô, chàng trai cất giọng:

    " Aoko "

    Aoko vừa nghe có người gọi tên mình liền ngẩng đầu: " Kuroba? Sao cậu lại ở đây ? "

    Kaito không trả lời, anh nhìn người con gái trước mắt. Quả nhiên là rất xinh.

    Nhỏ đáng yêu, lớn xinh đẹp.

    Khuôn mặt thanh tú, mắt biếc to tròn, trong veo, hết sức sạch sẽ, đôi mắt đang chăm chú nhìn anh, hàng mi như cánh quạt khẽ chớp.

    Tim anh mềm vụn.

    Làn da cô trắng ngần, cổ tay cũng rất nhỏ, nhìn thấy cả mạch máu li ti, người con gái trên người không đeo trang sức, mái tóc buông xõa sau lưng.

    Rất lâu mới định thần lại, anh bối rối gãi đầu: " À, tớ đến tìm Kudo "

    " A, cậu ấy vừa đi chơi với Ran rồi " Cô mỉm cười, chỉ về hướng hai người kia rời đi

    Đương nhiên là tớ biết. Kaito vẫn nhìn theo hướng Aoko chỉ, rồi cô quay lại nhìn thiếu niên:

    " Cậu ấy cũng mới đi thôi, khi nào cậu ấy về tớ sẽ nhắn giúp cậu"

    " À, vậy cảm ơn cậu nhé. Đúng rồi, nhà tớ ở ngõ trên " Kaito cười cười chỉ tay về hướng ngược lại: " Cậu rảnh thì qua chơi nhé, tại tớ mới về nên cũng không có nhiều bạn bè "

    " Uhm " Aoko vô tư gật đầu: " Cậu có việc gì cần tớ sẽ giúp "

    " Thôi, tớ về đây " Kaito Kuroba bước về phía nhà Kudo, vẫy tay.

    " Bye " Người con gái đứng trước cổng, giơ tay vẫy chào, rồi cô bước vào trong, gài cổng lại.

    " Thiếu gia, nãy giờ cậu đi đâu thế? " Viên quản gia lau mồ hôi trên trán, lo lắng hỏi.

    Kaito không trả lời ông, mà chỉ nói: " Cháu muốn mua nhà "

    " Mua nhà? Cậu nói muốn mua nhà ? " Tổ tông của tôi ơi, không phải cậu đã có nhà biệt thự rồi sao.

    " Cháu muốn mua nhà ở gần đây " Kaito nói rồi bước vào trong xe, hạ cửa kính, nhìn về phía cửa sổ bên kia, khẽ mỉm cười.

    Aoko đang quay lưng về phía cửa sổ, như cảm nhận được cái nhìn của thiếu niên liền quay đầu lại, mỉm cười cong veo khóe mắt.

    Thiếu niên tầm mắt chưa dời đi, ngẩn ngơ ngắm nhìn.

    Nụ cười em như nắng hạ, xua đi chút tê tái ngày đông.

    ****

    Shinichi nắm tay Ran len lỏi vào hàng ghế của rạp chiếu phim. Rạp chiếu phim rất rộng, hàng ghế đỏ trải dài, xung quanh đã kín chỗ ngồi. Anh ngồi cạnh ghế của cô, số 32, 33.

    Phim rất nhanh đã được chiếu. Màn hình 3D rõ nét, âm thanh sống động, thu hút toàn bộ sự chú ý của khán giả. Nhưng người con gái bên cạnh còn thu hút hơn nhiều.

    Bộ phim này anh đã xem trước, mặc dù hôm nay mới trình chiếu, đôi khi anh cũng phải công nhận, có một bà mẹ minh tinh cũng rất có lợi. Thiếu niên nhìn người con gái bên cạnh. Sườn mặt thanh tú hơi nghiêng, nước da trắng ngần, sống mũi dọc dừa, đôi mắt tím chăm chú nhìn lên màn hình. Phim đến đoạn gay cấn, Ran vô thức lay lay tay người bên cạnh, Shinichi phì cười, cùng cô dõi theo.

    Có em thật tốt biết bao..

    Giống như khi năm tuổi, cô cầm tấm thiệp hoa anh đào, đôi mắt long lanh nhìn anh: " Shinichi, tớ cũng muốn có một cái "

    Giống như khi sáu tuổi, ba mẹ cô chia tay, cô khóc thút thít, anh liền nói: " Cậu còn tớ mà "

    Em ngẩng đầu nhìn thế giới, còn tôi ngắm nhìn em.

    ****

    Ngày đầu của mùa xuân, tiết trời vẫn còn se lạnh, nhưng đã ấm áp hơn những ngày trước.

    Lớp tuyết tan dần, lộ ra nụ anh đào còn e ấp, một người phụ nữ có vẻ ngoài rất dịu dàng, đang nắm tay một đứa trẻ, bên cạnh là một người đàn ông cao lớn.

    Vừa nhìn đã nhận ra, đây là một gia đình hạnh phúc.

    Người phụ nữ cúi người, dịu dàng vuốt tóc đứa bé: " Conan ngoan, nhớ học chăm chỉ nhé "

    " Dạ " Bé trai ngoan ngoãn gật đầu, như nhớ đến điều gì, nó dè dặt nhìn bố mẹ: " Chị Ran đâu rồi, con muốn chơi với chị ấy "

    Hai người lớn thoáng khựng lại, bà Mori rất nhanh đã lên tiếng: " Chị ấy còn phải đi học "

    Ông Mori vứt điếu thuốc lá, nhìn con trai: " Bố sẽ bảo nó đến chơi với con "

    " Thật sao "

    " Thật mà "

    " Được rồi, chúng ta cùng vào trong nào "

    ****
    Kaito tuy vừa chuyển đến nhưng cũng rất nhanh đã hòa nhập được với mọi người. Tính anh thoải mái, dễ gần nên rất nhanh đã có thể kết bạn, mà người quan trọng nhất là Aoko. Kaito rất hay trêu chọc cô, làm cô phát cáu nhưng sau đó rất nhanh sẽ quên hết. Anh học rất giỏi, giải bài tập không mất quá nhiều thời gian, tất nhiên điểm số luôn là tuyệt đối.

    Aoko vẫn thường đến nhà anh, bình thường Kaito, Shinichi, Ran và Aoko sẽ cùng nhau đến trường và về nhà, nhưng thỉnh thoảng Shinichi sẽ ở lại chơi bóng, Aoko và Ran sẽ đi học võ.

    Vì mới là đầu năm học nên việc học hành vẫn rất thoải mái, các cô cậu học trò vẫn vô tư cười đùa, thỉnh thoảng sẽ lo lắng, nhưng khi nhìn đến cuốn lịch đếm ngược đến ngày thi Đại học vẫn còn ba chữ số liền thở phào nhẹ nhõm.

    Sonoko hình như đang tương tư ai đó, cô nàng luôn lơ đãng nhìn ra ngoài, thỉnh thoảng lại tủm tỉm cười một mình.

    Ran vẫn thường đến nhà Aoko ở. Cô ấy chỉ sống một mình, nên rất buồn chán, nhà Aoko chỉ có hai người, ông Nakamori rất hay đi công tác, nên thành ra chỉ có mình Aoko ở nhà. Hai cô gái đương nhiên rất vui vẻ, Ran luôn muốn thành họa sĩ, còn Aoko lại muốn thành nhạc sĩ.

    Tháng thứ hai của mùa xuân, anh đào đã nở, cây lá tốt tươi, trên tán lá còn đẫm nước, vết tích của cơn mưa đêm qua.

    Trên tầng hai của căn villa, bên ô cửa sổ trong căn phòng, có một cô gái đang cầm bảng pha màu, tay cầm cọ, khẽ điểm lên bức tranh. Cô gái còn lại, ngồi bên cây đàn piano, mười ngón tay xinh đẹp lướt trên phím đàn.

    Người con gái khẽ cất tiếng hát, xua đi chút âm u còn lại của đêm mưa.

    Ở ngôi nhà đối diện, có chàng trai ngồi lên xích đu trong vườn, lắng tai nghe âm thanh ấy.

    Shinichi câm nín nhìn Kaito, hóa ra đây là lí do hắn ta ở đây không chịu về.

    Anh cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt dừng nơi người con gái. Ran đang đứng vẽ tranh, trên đầu đội chiếc mũ beret vô cùng xinh xắn, người con gái mềm mại, đẹp đến nao lòng.

    Họa ánh mắt anh cười, họa cả nụ cười em trên nét môi.

    ****
    Mùa xuân, vạn vật hồi sinh, tình cảm cũng lặng lẽ ươm mầm.

    Ran đến thành phố Chiba thăm bà ngoại nhân kì nghỉ, một tuần sau cô trở lại Tokyo, tiếp tục việc học và chuẩn bị cho cuộc thi karate.

    Shinichi bận rộn với câu lạc bộ bóng đá ở trường, anh cũng đăng kí một khóa học bơi, cùng với Kaito tạo thành cặp bài trùng hoàn hảo.

    Sonoko bắt đầu theo đuổi tình yêu của mình. Nghe nói cô nàng đã tìm hiểu được không ít, cũng không ngại bỏ qua chút liêm sỉ bé nhỏ để tiếp cận đối phương.

    Kaito đã thích nghi với môi trường mới, anh thường xuyên ghé thăm nhà Shinichi, lí do đương nhiên ai cũng biết.

    Aoko cuộc sống bị thay đổi khá nhiều, chủ yếu đến từ " người bạn mới " này. Kaito rất thích trêu chọc cô, thỉnh thoảng lại khiến cô cười vui vẻ, Aoko cũng thường xuyên đến thăm nhà cậu ấy. Nghe nói, Kaito chỉ sống một mình, việc nhà vụng về, cô giúp được liền sẽ giúp.

    ****
    " Đoàng đoàng "

    Bầu trời đang yên tĩnh bỗng đổ mưa, tia chớp rạch ngang bầu trời, mưa ào ào như trút nước.

    Bây giờ đã là mười hai giờ, xung quanh điện tắt tối om. Ran bị giật mình liền ngồi dậy, sao trời lại đổ mưa nhỉ. Nhớ đến điều gì, cô liền hoảng hốt, với lấy chiếc điện thoại trên bàn, ấn một dãy số.

    Đầu dây bên kia là tiếng khóc thút thít của Aoko: " Tớ sợ lắm "

    " Đừng sợ " Đầu dây bên kia tiếng Ran dịu dàng trấn an.

    Tính Aoko rất nhát gan, cô sợ nhất là sấm chớp, sợ rất nhiều thứ.

    Ran do dự nhưng vẫn tìm một cái tên khác trong danh bạ.

    Shinichi đang ngủ thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, anh khó chịu cầm máy. Chẳng cần nhìn cũng biết là ai gọi. Chắc chắn là cái tên Kaito quái đản kia rồi.

    Anh đáp bằng giọng hết-sức-nhẹ-nhàng: " Có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? "
    Nhưng đáp lại là tiếng nói có phần dè dặt của người con gái: " Shinichi "

    Ran? Nhưng sao cô ấy lại gọi vào giờ này?

    " Tớ xin lỗi, nhưng mà cậu có thể giúp tớ không. Đi mà, Shinichi "

    Đương nhiên là Kudo Shinichi sẽ không từ chối, nhưng khi nghe yêu cầu của người con gái, anh có phần lưỡng lự, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.

    ****
    Shinichi cụp tán ô, chui người qua khe hở sau vườn nhà Nakamori, anh đi vòng ra sau, rồi mở cửa bước vào.

    Ran bảo anh Aoko rất sợ sấm chớp, anh gần nhà, cô ấy chỉ có một mình, nhất định phải sang xem. Sau khi nhấn chuông cửa nhiều lần, anh quyết định đi cửa sau.

    Bật sẵn đèn pin trong túi, anh đi lên cầu thang, vừa đi vừa cất tiếng gọi: " Aoko "

    Đáp lại anh chỉ có tiếng khóc, rất nhỏ, phải lắng tai mới nghe được. Anh đi vào trong đó, nương theo ánh đèn, liền thấy Aoko đang co ro nơi góc phòng, bên cạnh rèm cửa.

    " Đừng sợ, là tớ, Kudo đây " Anh tiến đến vỗ vai cô, rồi tìm công tắc đèn.

    Căn phòng được bao phủ bằng màu vàng ấm áp. Aoko cũng nương theo ánh đèn ấy, nhìn rõ người trước mặt, ánh đèn hắt lên khuôn mặt cô, lộ rõ vết nước nơi khóe mắt người con gái.

    " Shinichi "

    " Ừ, là tớ đây " Anh tiến đến cạnh cô. Mưa tưởng như sắp tạnh, lại bắt đầu nặng hạt.

    Sấm chớp rạch đôi khoảng trời.

    Aoko hoảng sợ, ôm thắt lưng người trước mặt, cô không sợ nữa, cũng thấy ấm áp trong lòng.

    Mưa ngày một lớn, cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Nhưng ở ngoài kia, có bóng chàng trai đang chạy đến trước nhà cô, không mặc áo mưa, không che ô, cả người ướt nhẹp, nhấn chuông cửa.

    Nhưng không có ai.

    Kaito bị sấm chớp đánh thức liền tỉnh dậy, vội chạy đến đây. Có một lần, tình cờ anh biết được, Aoko rất sợ sấm chớp.

    Anh liền chạy đến đây, để nói với cô rằng: " Đừng sợ, còn có tớ mà "

    Khoảnh khắc ngẩng đầu lên, ô cửa sổ trên tầng hai, trái tim liền lạnh buốt.

    Bên ngoài tối đen như mực, trên tầng hai có ánh đèn vàng, qua rèm cửa, có hai bóng người đang ôm nhau.

    Cái bóng ấy anh nhìn cũng nhận ra.

    Nực cười biết bao.

    Tôi lo em trời mưa ướt áo, ngoảnh lại mình mới là người ướt lòng.

    Cơn mưa đầu hạ xối xả, có thứ tình cảm lặng lẽ hình thành.

    Sau này sẽ không còn ngày nào yên bình nữa.
     
  8. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Có hình bóng em bên anh cả đời này~~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    102
    Lượt thích:
    163
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Vì đang ôn thi nên au không thể ra chap đúng hạn được, chap mới sẽ có vào thứ bảy nhé^^
     
    Dương Liễu 2005 thích điều này.
  9. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Có hình bóng em bên anh cả đời này~~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    102
    Lượt thích:
    163
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Chap 5: Này cô gái đang yêu.

    Tinh mơ đầu hạ, tiết trời trong veo, ngọc lan thoảng hương trong không khí. Giống như cơn mưa đêm qua chưa từng tồn tại.

    Chỉ có nỗi buồn là chân thực.

    Kaito xốc cặp lên vai, buồn bực bước vào lớp. Shinichi đứng trước cửa, nhìn thấy bộ dạng của anh thì suýt sặc nước. Anh lay vai cậu bạn:

    " Kaito, này, không sao chứ? Sao mà thảm hại thế này ? "

    " Ừ " Kaito Kuroba cười khẩy, rồi đẩy vai cậu bạn, bước vào trong. Anh đến đã sát giờ học, mọi người đều đã có mặt đông đủ. Kaito vứt cặp lên bàn rồi ngồi xuống.

    Aoko nhìn anh, cất giọng lo lắng: " Kaito, cậu làm sao thế, tớ gọi bao nhiêu lần mà cậu không nghe máy "

    Thiếu niên lặng nhìn cô gái trước mặt, anh chỉ lắc đầu, rồi nằm xuống. Chỉ cần nhìn người bên cạnh, là đã như muốn nổ tung.

    Giáo viên bước vào, Kaito đứng lên, rồi lại đổ gục xuống bàn. Rất nhanh, bầu không khí yên tĩnh đã bao trùm, chỉ có tiếng giáo viên giảng bài đều đều, thiếu niên nằm sấp trên bàn, khuôn mặt mỏi mệt, không có sức sống.

    Đằng sau là Aoko đang chăm chú làm bài, người con gái dừng bút, quay sang, khuôn mặt lo lắng, mắt biếc nhìn thiếu niên.

    *****

    " Reng "

    Tiếng chuông kết thúc tiết học vang lên. Giáo viên rời đi, không khí náo nhiệt hẳn lên. Sonoko cầm lược, rẽ tóc lệch ngôi, đeo lên chiếc băng đô màu đỏ mận. Cô nàng từ tốn lấy ra một thỏi son, tỉ mỉ đánh. Aoko chỉnh lại áo cho cô, sonoko khuôn mặt hây hây, hớn hở chạy đi.

    Ran đứng nhìn, nhíu nhíu mi tâm. Bất lực.

    Shinichi kéo ghế, xoay xoay bút, đẩy tên bạn, dáng vẻ ta - đang - lắng - nghe: " Nói đi "

    Kaito không buồn ngẩng đầu lên, hất bàn tay đang đặt trên vai mình, phun ra một chữ: " Cút "

    Ran khoanh tay, rồi lại vân vê cằm, nghĩ ra điều gì đó: " Hay là cậu ốm rồi, chắc tại đêm qua mưa to quá "

    Mọi người gật gù đồng tình, Aoko đặt tay lên trán Kaito: " Đúng là có nóng thật "

    " Không sao, chỉ là hơi mệt chút thôi " Anh chống tay ngồi dậy, tia nắng ngoài cửa chiếu vào, khiến anh nhất thời không thích ứng kịp.

    Đã đến hè rồi sao.

    " Công nhận là hôm qua mưa to thật " Shinichi nói rồi nhìn về phía Aoko: " Cậu nhát thật đấy "

    Ran cười hì hì, đẩy vai trách anh: " Vậy nên mới cần gọi cậu đấy "

    Kudo Shinichi cười ha ha, Aoko ngượng ngùng ngẩng đầu: " Đúng rồi, hôm qua cảm ơn cậu nha "

    " Thật sao? " Kaito sửng sốt, thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nhìn sang bên cạnh đôi mắt ảm đạm hẳn đi.

    Aoko vẫn đang ngẩn ngơ nhìn người phía trước, mắt biếc cong veo.

    Kaito đương nhiên hiểu ánh mắt đó có nghĩa là gì.

    *****

    Có một vài người, ngay khi rung động đã liền rơi vào trạng thái thất tình.

    Ví dụ như anh, hay ví dụ như Aoko.

    Kaito Kuroba ngẩng đầu nhìn phía trước. Giờ nghỉ trưa, hành lang đông người, Shinichi và Ran đi phía trước, Ran nói cười vui vẻ, còn chàng trai bên cạnh mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng xoa đầu cô gái. Bên cạnh Kaito là Sonoko, đang vừa đi vừa vùi đầu vào cuốn truyện ngôn tình.

    Bên trái anh là Aoko.

    Cô gái vẫn nhìn vào bóng lưng người phía trước, thỉnh thoảng định nói gì lại thôi, chân bước lên nhưng lại không bước kịp.

    Cô gái à, em chỉ đang đơn phương thôi.

    Giờ nghỉ trưa sẽ kết thúc vào lúc một giờ, trong giờ nghỉ học sinh sẽ đi ăn cơm trưa. Có lớp sẽ mang lên lớp học để ăn, cũng có lớp lại ăn ở canteen. Hầu hết mọi người đều chọn ăn ở canteen.

    Nhóm năm người Aoko, Ran, Shinichi, Kaito và Sonoko chọn một chiếc bàn phía gần quầy, đủ cho năm, sáu người ngồi. Bữa trưa ở trường học đơn giản nhưng vẫn rất bổ dưỡng. Thức ăn được đựng trong khay sắt, có cơm, canh, một món mặn, một quả táo đỏ và một hộp sữa.

    Sonoko ngồi ở góc trái bàn, bên cạnh là Ran rồi đến Aoko. Kaito ngồi cạnh Shinichi, đối diện với hai cô gái.

    Từ góc này, anh đương nhiên nhìn được cô.

    Shinichi đang gắp thức ăn cho Ran, cô ấy cười cảm ơn, Aoko lặng lẽ nhìn anh, cúi gằm mặt. Kaito gắp miếng thịt cho cô, Aoko sửng sốt ngẩng đầu, có chút thất vọng nhưng vẫn nói cảm ơn.

    Sonoko đang cầm đũa, huyên thuyên nói cười, cô nàng chợt nhìn ra phía cửa, thấy bóng người phía xa, lên cúi xuống, đỏ mặt ngượng ngùng.

    Phía xa, lẫn trong đám đông học sinh, là một chàng trai, tầm hai mươi tuổi, cao một mét tám, mặc áo blouse, đeo cặp kính tri thức, khuôn mặt thư sinh, đang xếp hàng nhận cơm.

    Anh ta nhìn về phía này, mỉm cười.

    Sonoko hai tay ôm mặt, đôi mắt màu trà trong veo, khuôn mặt trắng trẻo đỏ bừng.

    Này cô gái đang yêu.

    *****

    Sở cảnh sát Tokyo tọa lạc giữa lòng thành phố, đó là một tòa nhà hai mươi lăm tầng, sơn màu xám, bên trên là quốc kỳ Nhật Bản. Trên tầng cao nhất, trong một căn phòng, có một người đàn ông đan hai tay vào nhau, đặt dưới cằm, vẻ hết sức thận trọng.

    Căn phòng làm việc hầu như không được trang trí, chúng chỉ có bàn, và kệ tủ. Một chiếc bàn kính, bộ sofa dài, các kệ tủ xếp cạnh nhau, chứa đầy tài liệu. Ở góc trong phòng, bên cửa sổ cuốn, là một chiếc bàn. Trên bàn có một chiếc laptop, mấy tập hồ sơ, một chiếc điện thoại bàn, cùng một xấp ảnh.

    Trên bàn, còn có một tấm biển chức danh, ghi chức vị của người đàn ông này: Cảnh sát trưởng thành phố Tokyo - Nakamori Ginzo.

    Ông cầm bút lông, đánh dấu nhân vào bức ảnh. Bức ảnh là chân dung một người phụ nữ, mái tóc tím bồng bềnh, khuôn mặt tuyệt đẹp.

    *****
    Ba giờ chiều, Ran ôm chồng vở bài tập vào văn phòng giáo viên. Hít một hơi sâu, cô cẩn thận đặt chúng xuống bàn. Khi vừa ngẩng đầu, cô liền nhìn thấy người đang đi đến.

    Yoko Mori bước đến, trên tay cầm giáo án. Bà có vẻ ngoài dịu dàng của người phụ nữ Nhật truyền thống, khác hẳn với mẹ cô, bà mỉm cười, nhẹ nhàng hỏi:

    " Ran đến nộp bài tập à? "

    " Dạ " Cô lễ phép, rồi cúi đầu chào, bỏ chạy mất.

    Người con gái đóng cửa, thất thần đi về phía hành lang.

    Bà ấy là giáo viên dạy văn của trường, cũng là mẹ kế của cô. Ran không cất tiếng chào, cũng vì thân phận quá nhạy cảm.

    Sau giờ học, cô không về nhà, mà đến lớp học võ.

    *****

    Sau khi tạm biệt Kaito, Aoko đi về lối nhà mình. Có điện thoại đến, cô nghe máy.

    Là bố. Ông nói hôm nay sẽ về nhà ăn tối.

    Cô vui vẻ cúp máy, chạy về lối siêu thị.

    Thời điểm về nhà, Aoko xách túi lớn túi nhỏ, cô lục chìa khóa trong túi, mở cửa cổng.

    Người con gái trước khi bước vào còn ngoảnh lại phía sau.

    Chàng trai nhà bên, đang nghe điện thoại.

    Shinichi dặn dò cô gái, anh sửng sốt như nhớ ra điều gì. Hôm nay là ngày bố mẹ Ran li hôn.

    Anh vội khoác áo, chạy xuống dưới nhà.

    *****

    Ran phơi bộ đồ học võ đã giặt ra nắng, rồi đi vào nhà.

    Ánh nắng không quá gay gắt, chiếu lên khuôn mặt người con gái, cô gái không vui, trên khóe mắt vẫn còn ẩm ướt.

    Cô đi vào trong, khi đi qua chiếc bàn gần cửa sổ, đôi tay nâng lên, cụp tấm ảnh xuống.

    Tấm ảnh được bọc bằng giá gỗ. Đó là một tấm ảnh gia đình ba người. Người đàn ông cao lớn, vẻ ngoài trầm ổn, đang dang tay ôm người phụ nữ. Người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, mái tóc vàng óng ả. Hai tay bà đặt lên vai con, một cô công chúa nhỏ.

    Bé gái mặc váy trắng tinh, xinh như búp bê, có đôi mắt tím của mẹ, mái tóc đen dày từ bố.

    Vô cùng giản đơn, đã từng hạnh phúc.

    Chỉ là không còn nữa.

    *****
    Thời điểm Shinichi vừa định ra khỏi nhà, thì Aoko lại nhấn chuông cửa. Anh ra mở, đập vào mắt là hình ảnh cô gái đang bê nồi canh. Aoko đưa lên trước mặt, ấp úng:

    " Hôm nay tớ nấu hơi nhiều cà ri nên định mang đến cho cậu "
     
  10. Dương Liễu 2005

    Dương Liễu 2005 Đời không như mơ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/7/2018
    Bài viết:
    172
    Lượt thích:
    4.943
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THCS Đồng Giao
    Em xin lỗi vì đọc chùa, xin lỗi chị rất nhiều. Vốn dĩ định com cơ mà mỗi lần đọc xong lại lười, với lại cũng không biết com gì nữa. Sau khi đọc xong chap trước thì em đã có cái để com rồi, vậy mà đọc xong lại bận ko com được nữa. Nay quay lại đã thấy chị ra chap mới rồi.
    Cái lúc Ran nhờ Shinichi sang an ủi Aoko, em đã biết là không ổn rồi. Ba ng chơi thân với nhai, trong đó có một ng con trai thì hai ng con gái sẽ rất dễ cùng thích ng đó. Trong tác phẩm gốc, em đã cảm ơn bác Ao vì cho Sonoko ko ưa Shin từ nhỏ, nếu ko một chuyện tình tay ba đã xảy ra khá mệt mỏi rồi. Trong truyện chị, Ran tạo cơ hội cho Aoko vs Shin thân thiết, em đã nghĩ cô ấy quá ngốc. Nếu Aoko có tình cảm với Shin, cô ấy sẽ đau vì đó là ng yêu bạn thân mình. Và nếu hai ng có nhiều khoảnh khắc thân thiết quá, Shin sẽ chuyển sang thích Aoko. Lúc đó, Ran sẽ đau, thậm chí hiểu lầm, Shin sẽ khó xử, Aoko cũng sẽ không mấy thoải mái. Còn chưa kể đến Kaito.
    Mà đúng như em nghĩ, chap này Aoko đã thích Shin rồi. Thật em thấy mệt rồi đó! Cứ một vòng luẩn quẩn như vậy, em cũng đến ngán đó.
    Nhưng giọng văn chị rất hay, nhẹ nhàng, có chút đượm buồn. Có lẽ đó là lí do em đến với truyện của chị chăng?
     
    I LoveShinRan KaiAoBiển ký ức thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Bán hạ Diễn đàn Date
[ Demo Longfic ] Everybody want to rules the world Detective Conan 7/9/2019
[Longfic] Vị Mưa Thu Đang viết / đang dịch 1/9/2019
[Longfic] Bạch dạ Đang viết / đang dịch 12/8/2019
[Longfic] Buông Đang viết / đang dịch 7/8/2019
[Longfic] Hạnh phúc thực sự Đang viết / đang dịch 16/7/2019
[Longfic] Chuyện tình cô bé bán diêm - Một câu truyện khác Tạm ngưng 9/3/2017
Từ khóa:

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP