[Longfic] Bán hạ: Mùa viết tình ca

Trong chuyên mục 'Detective Conan' đăng bởi Tryphena Cho, 19/11/2019. — 710 Lượt xem

  1. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Tháng năm vô tình, hong khô nước mắt.. Thành viên thân thiết

    [Longfic] Bán hạ: Mùa viết tình ca

    Fanfiction: Bán hạ: Mùa viết tình ca ( Tình ca mùa hạ)
    Author: Tryphena Cho
    Status: Đang ra
    Rating: K+
    Pairing: Shinran & Kaiao.
    Genrer: romance, lightly,..
    Disclaimer: Trừ cái tên ra, còn lại đều là của mình.
    Note: - Fic thứ 4.
    - Đừng mang fic đi đâu nhé.
    - Fic là lời xin lỗi mình gửi đến các mem vì sự biến mất đột ngột.
    - Đây là một câu chuyện học đường, cái kết tự cảm nhận.

    Sumarry:
    Mùa hạ mà anh yêu nhất, là mùa hạ em từng đi qua..
    Tình đầu trao về em, thứ tình yêu thuần khiết nhất trên thế gian này.
    Nhìn em lớn lên, cùng em trưởng thành, san sẻ mọi buồn vui. Thơ ngây như nắng hạ, vô tư như trẻ nhỏ.
    Cứ ngỡ được bên em mãi..
    Mùa hạ năm ấy, có nắng vàng rực rỡ, có bản tình ca thiết tha, có hoài bão, và có em. Cũng từ mùa hạ năm ấy, có người trưởng thành và rời đi, cũng có người vĩnh viễn mắc kẹt.
    Tình ca thiết tha, ngắn ngủi tựa sinh mệnh.

    * Giải thích ý nghĩa tên fic: Bán hạ: bán là một nửa, hạ là mùa hạ, ý nói mùa hạ dang dở, tiếc nuối. Ngoài ra, bán hạ còn là tên một cây thuốc.
     


    Dương Liễu 2005 thích điều này.


  2. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Tháng năm vô tình, hong khô nước mắt.. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    70
    Lượt thích:
    98
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Chap 0: Tình ca.

    Viết cho một mùa hạ đã qua,
    Viết cho những tháng năm không trở lại.
    Hát cho tuổi xuân mãi xanh,
    Hát cho một người lặng im biết yêu.


    ****
    Mùa hạ tháng sáu, quạt trần cọt kẹt quay, người thiếu niên do thức khuya chơi game, gục ngủ trên bàn, bên cạnh là người con gái đang chăm chú làm bài.

    Cơn gió thoảng qua, thiếu niên dụi mắt tỉnh dậy, quay sang liền bị nụ cười của người con gái hớp hồn. Nụ cười ươm nắng, đôi mắt to tròn, trong veo, khẽ cong như vầng trăng non, mang theo cả nắng ấm, rồi ở lại tim anh, đến suốt đời.

    Môi anh đào khẽ mở, Aoko đưa cuốn vở cho thiếu niên, thở dài: " Tớ chép bài cho cậu rồi đấy "

    Thiếu niên nhận lấy cuốn vở, xoa đầu cô, bật cười: " Aiyo, cảm ơn cậu nhé "

    Anh bỡn cợt, bất cần nhưng lại thay đổi vì một người.

    Cố chấp theo đuổi một người con gái, trao đi hết thảy thật lòng.

    Cơn mưa mùa hạ vội vã, xối xả, người con gái đứng trên hiên, nhìn đến ngây ngẩn.
    Chàng trai cầm chiếc ô trong suốt, đi đến trước mặt Aoko, bỏ lại sau lưng màn mưa. Trong màu xanh của đôi mắt, là tình cảm nồng nàn, không đổi dời.

    " Không chỉ có mỗi cơn mưa này, mà từ nay về sau, mưa gió bão giông, Kaito Kuroba cũng sẽ che chở cho em "

    Hạ vũ.

    ****

    Ngoại ô thành phố, cứ đến mùa hạ, oải hương nhuộm tím cả khoảng trời.

    Shinichi trên cổ đeo chiếc máy ảnh, đạp xe tiến về phía trước. Phía sau là người con gái, chiếc váy trắng tinh, mái tóc nhẹ bay, mắt tím thơ ngây, ôm lấy thắt lưng anh.

    Đi thêm một quãng nữa, anh dừng xe lại, cô cũng xuống xe.

    Ran thích thú chạy giữa vườn oải hương, anh vô thức giơ máy ảnh, lưu lại khoảnh khắc đẹp đẽ ấy.

    Anh mang ngàn yêu thương gửi đồi hoa..
    Đồi hoa ấy ngập tràn vấn vương.

    Thanh mai trúc mã.

    Bốn chữ đẹp đẽ nhất trên đời này.

    Nhìn em trưởng thành, trao em một đời vẹn tròn.

    Chấp nhất theo đuổi một người con gái, giao ra cả trái tim.

    Thanh xuân dừng lại ở đó.

    Hạ buông.

    ****

    Trời đêm tháng bảy, ánh sao lấp lánh.

    Trên sân khấu có một chàng trai ôm cây đàn ghita, giọng hát trầm ấm, mắt vẫn luôn nhìn xuống phía dưới.

    Dưới sân khấu, khán giả vẫy tay theo điệu nhạc, người con gái vẫn lặng yên ngắm nhìn.

    Bản tình ca anh hát cho ai, khán giả có em là cảm động nhất.
     
    Biển ký ứcDương Liễu 2005 thích điều này.
  3. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Tháng năm vô tình, hong khô nước mắt.. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    70
    Lượt thích:
    98
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Thông báo:

    - Lịch đăng chap là thứ tư hàng tuần, với 1 hoặc 2 chap / tuần ( tùy mạch truyện )
    - Fic sẽ dài khoảng 20 - 30 chương.
    - Văn phong của fic rất chậm, rất nhẹ nhàng, giống như một bản nhạc ( có thăng, có trầm, có bổng ).
    - Tuy là fic học đường nhưng fic không khai thác quá nhiều vào trường học, mà sẽ hướng đến cá nhân, gia đình nhiều hơn. Đặc biệt đây không phải teenfic nhé.

    Cảm ơn mọi người !<3<3
     
    Biển ký ứcDương Liễu 2005 thích điều này.
  4. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Tháng năm vô tình, hong khô nước mắt.. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    70
    Lượt thích:
    98
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Chap 1: Còn nhớ tôi không?

    12 năm trước..

    Tokyo là thủ đô của Nhật Bản, là trung tâm hành chính lớn của thế giới, cũng là thành phố đáng sống bậc nhất. Thắng cảnh nên thơ, cuộc sống tiện nghi và người dân vô cùng hiếu khách, đủ để níu chân bất kì ai.

    Sở cảnh sát Tokyo tọa lạc ở trung tâm thành phố, có thể thu tất cả khung cảnh vào tầm mắt. Một vị phu nhân xinh đẹp mặc bộ vest công sở màu đỏ rượu, đeo kính râm và nón cùng màu bước vào, trên tay dắt theo một bé trai. Người phụ nữ dù đã đeo kính râm kín mặt nhưng cũng có thể nhận ra dung mạo xinh đẹp, mái tóc tím đậm nổi bật, bé trai hết sức khôi ngô, mái tóc hơi xù, đôi mắt xanh biển, cậu bé vô cùng hiếu động, nhìn ngang ngó dọc. Cậu ngước nhìn xung quanh, lúc cậu nhìn lên, chợt nhìn thấy một cô bé. Cô bé mặc chiếc váy màu hồng, đang nhìn xuống dưới, khuôn mặt xinh xắn hết sức buồn bã.

    Vị phu nhân bỗng nắm chặt tay con trai, đẩy kính râm xuống mũi, dặn dò:

    " Kaito ngoan, ở đây nhé, mẹ có chút việc, sẽ quay lại ngay "

    " Dạ " Kaito vẫy tay với mẹ, bóng người phụ nữ khuất dần vào khúc quặt hành lang. Cậu bé mỉm cười tinh quái, chạy đến trước cửa thang máy, kiễng chân nhấn nút.

    ****

    " Đây rồi " Kaito mừng rỡ chạy đến, đứng cạnh cô bé, mắt tròn xoe hiếu kì. Cô bé nghe thấy tiếng động liền quay sang.

    Aoko năm tuổi đã là một cô bé hết sức xinh xắn. Nước da trắng ngần, mái tóc nâu đậm, đôi môi chúm chím, điều đặc biệt nhất là đôi mắt biếc. Chúng tròn xoe, trong veo, đang phủ đầy nước mắt.

    Hàng mi dài như cánh quạt thi thoảng khẽ chớp.

    " Cậu đang đợi ai sao? " Kaito nhìn sang cô bé, cất tiếng hỏi.

    " Uhm " Cô bé gật đầu: " Mình đang đợi bố mình " Aoko nhìn xuống bên dưới, ánh nắng chiếu lên sườn mặt non nớt, trông hết sức ngây thơ: " Nhưng bố tớ luôn bận bịu với công việc cả tuần "

    Kaito nhìn cô bé, cậu gãi gãi đầu. A! Cậu đã nghĩ ra một cách.

    Cậu dơ tay lên, bỗng nhiên trên tay xuất hiện một bông hồng đỏ. Aoko tròn xoe mắt nhìn, Kaito đưa bông hồng đỏ lên trước mặt cô bé, mỉm cười:

    " Tớ là Kuroba Kaito. Rất vui được gặp cậu "

    Aoko ngẩn người nhìn cậu con trai, ánh nắng nhảy múa trên gương mặt cậu, cô trả lời trong vô thức: " Mình là Aoko Nakamori "

    " Aoko " Aoko, aoko . Cậu bé lẩm bẩm cái tên.

    Một thời gian sau, gia đình cậu bé chuyển đến Anh Quốc.

    Trước khi đi, cậu đến Sở cảnh sát mấy lần, nhưng cô bé không ở đó nữa.

    ****
    12 năm sau..

    Từng tia nắng sớm tắt dần, hoàng hôn buông xuống, sắc trời ngả dần sang màu đỏ ối.

    Trong một căn nhà nhỏ, trên chiếc bàn gỗ, có một cậu bé đang miệt mài tập tô, xung quanh đầy những bức vẽ và chì màu. Bên cạnh là một cô gái, chăm chú nhìn cậu bé, thi thoảng lại mỉm cười dịu dàng.

    Có tiếng bước chân nhẹ nhàng đi tới, người phụ nữ bưng ra một đĩa dâu, đặt xuống bàn, cô gái cũng ngẩng đầu lên, người phụ nữ nhẹ nhàng lên tiếng:

    " Conan, nghỉ tay ăn thôi con. Cả Ran nữa, con cũng ăn đi " Đĩa hoa quả được đẩy sang phía Ran, cô cầm một trái dâu, đưa lên miệng.

    " Con cảm ơn dì " Ran lễ phép nói, rồi ngước nhìn đồng hồ, đứng lên: " Con xin phép về đây ạ "

    Người phụ nữ cũng đứng lên: " Hay con ở lại ăn cơm nhé, bố cũng sắp về rồi "

    Cô nhẹ nhàng lắc đầu: " Thôi ạ "

    Conan đang vùi đầu vào bức vẽ, cũng quay lại nhìn cô: " Chị ở lại đi, em muốn ăn cơm với chị cơ "

    Ran cúi xuống xoa đầu cậu bé: " Conan ngoan, lần sau chị sẽ đến chơi với em nhé "

    Nói rồi bước về phía cửa. Người phụ nữ cô gọi là dì kia cũng bước theo.

    " Vậy con về cẩn thận nhé, lần sau lại đến chơi với em " Bà Mori dịu dàng nhìn cô, tha thiết dặn dò.

    " Vâng ạ " Cô vỗ nhẹ lên bàn tay đang giữ lấy cánh tay mình, rồi buông ra, mỉm cười, định rời đi.

    " Conan, chào chị đi con " Bà Mori quay lại nhìn con trai.

    " Chào chị "

    Ran không nói gì cả, chỉ cúi gằm mặt, gật đầu với dì rồi bước ra ngoài.

    Người phụ nữ định nói gì lại thôi, lắc đầu tiếc nuối.

    ****
    Aoko tháo tập dề rồi bưng thức ăn ra ngoài bàn. Từng món ăn bắt mắt, chiếm đầy chiếc bàn, mùi thơm nức mũi. Cô lấy thêm bát và đũa, rồi cầm lấy điện thoại.

    Đầu dây bên kia không bắt máy. Cô kiên nhẫn gọi, một lần, hai lần,...Nét mặt người con gái từ vui vẻ, chuyển dần sang mất kiên nhẫn, buồn bã.

    Cô vừa định đứng lên thì điện thoại reo. Bố gọi lại rồi, Aoko mừng rỡ, vội nghe máy.

    " Aoko, con cứ ăn cơm trước đi, ta có công chuyện, chưa về được " Đầu dây bên kia là giọng nói của một người đàn ông, có vẻ rất gấp gáp.

    " Cả tháng nay bố còn chưa ăn ở nhà " Aoko than trách, định nói tiếp rồi thôi: " Con biết rồi.."

    Đầu dây bên kia vội vã dập máy, cô cũng buông điện thoại xuống.

    Bữa tối ăn qua loa rồi trở về phòng.

    Ánh đèn được bật lên, phản chiếu bóng người con gái bé nhỏ lên rèm cửa.

    ****
    " Woaa " Shinichi nhìn chằm chằm vào thức ăn trên bàn, không ngừng tán thưởng.

    Ran vừa bực vừa buồn cười: " Mau lau khô tóc đi rồi ăn "

    " Biết rồi, biết rồi mà.." Anh cười xòa, nhanh chóng lau tóc rồi cầm đũa.

    Cô ngồi xuống bên cạnh, cầm bát xới cơm.

    " Tớ bảo này, hay là mai cậu dọn đồ qua đây ở luôn đi " Shinichi bỗng nhiên nhìn người con gái, đưa ra đề nghị vô cùng " hợp lý "

    " Hì.." Cô buông đũa xuống, dịu dàng nhìn cậu: " Không " , cốc một cái rõ đau.

    Anh ôm đầu xuýt xoa, vội chống chế: " Có sao đâu, ở mình chán chết "

    " No no no " Ran lắc đầu, gương mặt anh ỉu xìu như bánh đa ngâm nước.

    Nấu ăn, quét dọn nhà cửa, đánh thức,...còn việc gì mà cô không làm cho tên này nữa không, cô thấy cô giống như vợ...à không, giống như bảo mẫu của tên này mất rồi. Không được, tuyệt đối không.

    Mặc dù việc này dựa trên tinh thần tự nguyện, nhưng cũng không đơn giản đâu nha. Shinichi vốn kén ăn, đồ không hợp khẩu vị chắc chắn sẽ không ăn, đánh thức tên này, tuyệt đối không phải mười lăm phút là xong, phải dùng đến biện pháp mạnh. Còn thu dọn nhà cửa...hắn ta không phải là người bừa bộn, nhưng căn nhà vốn lớn, lại chỉ có một người ở, vả lại thu dọn cái thư viện kia cũng đủ chết mệt rồi.

    " Hôm nay tớ sang nhà Aoko, nhưng không thấy cậu ở đó, hôm nay Ran đi đâu thế? " Shinichi nhai một miếng sushi, quan tâm hỏi.

    Động tác của người con gái hơi khựng lại, cười gượng: " Uhm, hôm nay tớ đến nhà bố "

    Anh chỉ hận không thể cắn đứt lưỡi mình, nhỏ giọng: " Tớ xin lỗi "

    " Không sao mà "

    Nhớ ra điều gì, Shinichi đứng lên, đi về phía cầu thang, tiếng nói vọng lại: " Tớ có cái này cho cậu "

    " Cái gì thế? " Cô tò mò hỏi.

    " Đợi một chút "

    Rất nhanh, anh đã đi xuống, đưa ra trước mặt cô: " Vé chiếu phim "

    " Woa, là Captain Marvel, sao cậu có được vậy " Ran xuýt xoa.

    " Thích không? " Người con trai cưng chiều hỏi, cô liên tục gật đầu.

    Anh xoa đầu cô, Ran thích là được rồi.

    Trung tuần tháng năm, gió xuân nhẹ nhàng thổi, vẽ lên bóng hình đôi nam nữ.

    ****
    Westminster.

    London, Anh Quốc.

    Ánh trăng hiền hòa, ôm lấy căn biệt thự ven sông rực rỡ ánh đèn.

    Một người đàn ông vẻ ngoài đã tứ tuần, mặc vest đuôi tôm, bước lên cầu thang, đi đến trước cửa một căn phòng, nhẹ nhàng gõ cửa.

    " Thiếu gia "

    " Vào đi " Người bên trong đáp lại.

    Đó là một chàng trai mặc vest trắng, dáng người cao ráo, mái tóc hơi rối, một đôi mắt xanh biển, tay đang mân mê bông hồng đỏ. Không biết đang nghĩ gì, mà Kaito bỗng nhiên mỉm cười.

    " Thủ tục chuyển trường đã xong rồi ạ "

    " Tốt lắm " Kaito Kuroba hài lòng, ra hiệu cho người quản gia rời đi. Anh nhìn bông hồng đỏ, rồi lại nhìn xuống sông Thames, trên môi vẫn đọng nguyên nụ cười.

    Cô gái, em còn nhớ tôi không?

    Ở một nơi xa, người con gái sớm đã chìm vào giấc ngủ.
     
    Biển ký ức thích điều này.
  5. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Tháng năm vô tình, hong khô nước mắt.. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    70
    Lượt thích:
    98
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Chap 2: Tớ là Kaito.

    Sáng sớm tinh mơ, tiết trời se lạnh, cơn gió thoảng qua đưa hương hoa ngọc lan nhẹ nhàng, thoang thoảng.

    " Khụ.."

    Aoko một tay siết chặt quai cặp, tay kia kéo cao khẩu trang, đứng trước cổng trường. Bỗng có người nhẹ nhàng xoay người cô lại. Ran nhíu chân mày, cẩn thận cài lại khuy áo len cho Aoko, khẽ trách:

    " Cậu thật là, sao lại để bị cảm chứ.."

    " Tớ không sao thật mà " Aoko cười hì hì, khoác tay cô bạn.

    " Hay là cậu về nghỉ đi, để tớ xin phép cho " Shinichi từ phía sau đi đến, đá đá viên sỏi, ngước nhìn cô bạn.

    " Không sao đâu, đi vào thôi " Aoko khước từ, rồi khoác tay Ran đi vào, anh đi sau hai cô gái.

    Cả ba người đi qua sân trường rồi đi đến tòa nhà. Trường Teitan là trường trọng điểm của thành phố, gồm nhiều dãy nhà nối tiếp nhau, bao quanh sân trường. Lớp 12A3 nằm ở tầng 3, phía bên tay phải cầu thang, từ vị trí lớp học có thể nhìn ra phía cổng.

    " Kudo, kudo " Mấy cậu học sinh đầu húi cua ngồi bàn cuối đang căng thẳng nhìn màn hình, thấy anh đến liền vẫy tay rối rít.

    Nhưng Shinichi không vội xuống ngay. Anh cất cặp vào hộc bàn, lấy ra điện thoại trong túi quần, huýt sáo, chậm rãi đi xuống.

    " Này, hôm nay đến nhà tớ, tớ nấu cháo cho " Ran đi xuống ngồi cạnh Aoko. Lớp học rất rộng, chia làm hai dãy bàn, ba người Shinichi, Ran và Aoko ngồi dãy phía trong. Mỗi bàn có hai người ngồi, nhưng sĩ số lớp là số lẻ nên có bàn chỉ có một người ngồi.

    " Uhm " Aoko gật gật đầu, rồi lấy sách ở trong cặp ra: " Bài toán cuối cùng đáp số của cậu là bao nhiêu ?"

    " Để tớ xem nào " Ran đọ bài của cô bạn: " căn 25 thì phải "

    Nói rồi hai cô gái chụm đầu vào bàn bài, lớp học buổi sáng rất ồn, không biết từ đâu một cô gái tóc ngắn chạy đến, dáng vẻ hớt hải, cất giọng hào sảng:

    " Hai cậu biết tin gì chưa? "

    " Tin gì? " Ran và Aoko ngẩng đầu lên. Chỉ chờ có thế, cô bạn kia ngồi xuống ghế của bàn phía trước, vỗ tay xuống bàn Aoko:

    " Lớp mình có học sinh mới "

    " Thật hả " Aoko hiếu kì, vì đeo khẩu trang nên mái tóc cô rủ xuống, chỉ để lộ đôi mắt to tròn ra ngoài.

    " Cậu bị cảm à " Sonoko quan tâm hỏi, rồi nói tiếp chủ đề: " Lúc nãy đi ngang qua phòng giám thị tớ có nghe thấy "

    " Không biết là nam hay nữ nhỉ? " Ran cất giọng ôn nhu dịu dàng, tò mò hỏi.

    " Chịu " Sonoko dang hai tay, lắc lắc đầu.

    Aoko cũng không để tâm quá nhiều, lấy sách của môn chuẩn bị học ra. Đồng hồ điện tử hiển thị 8: 30, tiếng chuông vang lên " reng reng ".

    Mọi người ai về chỗ người đó. Giáo viên là một người phụ nữ gương mặt rất phúc hậu. Sau khi ra hiệu cho học sinh ngồi, cô mới hắng giọng thông báo:

    " Hôm nay lớp mình có bạn học mới, là du học sinh từ Anh về, mọi người hoan nghênh nào "

    Tiếng vỗ tay thưa thớt vang lên, tất cả đều nhìn ra ngoài cửa.

    Có bóng người bước vào. Là một chàng trai. Gương mặt giống Shinichi như đúc, nhưng lại mang ý vị khác biệt. Nước da trắng, mái tóc nâu đậm hơi rối, mắt xanh sâu thẳm, sống mũi cao, người thiếu niên mỉm cười, tựa như gió xuân:

    " Xin chào mọi người, mình là Kaito Kuroba, du học sinh Anh Quốc. Rất vui được làm quen "

    Một tràng vỗ tay nồng nhiệt vang lên, kèm theo ánh mắt của các học sinh nữ. Sonoko ôm khuôn mặt đỏ bừng, chỉ hận không thể tiến tới làm quen, Shinichi mỉm cười ẩn ý nhìn người mới đến, Ran cùng những người khác sửng sốt, không ngờ trên đời này lại có người giống nhau đến vậy.

    Thời khắc giọng nói của chàng trai vang lên, Aoko bỗng nhiên ngừng bút, cô ngẩng đầu lên, vô thức vỗ tay cùng những người khác.

    Không hiểu sao, cô cảm thấy người này rất quen thuộc.

    " Trật tự nào " Giáo nhịp nhịp thước xuống bàn: " Em xuống ngồi ở bàn kia nhé " cô Ito chỉ tay về phía Aoko.

    " Là chỗ bạn nữ đeo khẩu trang đó, Nakamori em cho bạn ngồi cạnh nhé "

    Kaito đang đứng bất động, mãi mới hoàn hồn: " Dạ "

    " Aoko " khẽ lẩm nhẩm cái tên trong miệng, bước chân chậm rãi đi đến, đôi mắt vẫn nhìn đôi mắt biếc của cô gái kia.

    Đôi mắt này..

    ****

    Cơn gió cuối xuân, về qua ô cửa sổ , thổi tung mái tóc thiếu niên.

    Aoko nhích người vào trong, nhường chỗ cho Kaito.

    Anh gãi gãi đầu, ngồi xuống ghế bên cạnh, cất cặp vào trong hộc bàn.

    Cô cầm bút, tiếp tục viết bài.

    Kaito suy nghĩ gì đó, rồi quay sang nhìn người con gái. Aoko cảm thấy có ánh mắt dừng trên người mình, liền quay sang nhìn.

    Anh khóe môi lộ rõ nét cười, cất giọng trầm ấm: Tớ là Kuroba Kaito. Rất vui được gặp cậu "

    Aoko ngẩn ngơ nhìn Kaito, từng đợt sóng dâng lên trong ánh mắt.

    Chàng trai dơ tay, bông hồng đỏ bỗng dưng xuất hiện.

    Cô gái sững sờ, cầm lấy bông hồng, lời nói thưở ấu thơ bỗng hiện về.

    " Kaito..kaito " Cô vô thức lẩm bẩm, nghe thấy mấy tiếng xuýt xoa bên cạnh, Aoko nhìn sang: " Tớ là Aoko Nakamori "

    Vì đang cảm nên giọng cô khàn khàn, khó khăn lắm mới thốt lên được.

    Anh cười hì hì, tớ biết mà. Nhưng vẫn muốn biết, cô lớn lên trông sẽ thế nào nhỉ.

    Chắc hẳn là rất xinh.

    ****
    Màn giới thiệu có phần khoa trương này quả nhiên đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Mấy bạn nữ mặt đỏ bừng, không ngừng xuýt xoa, đã đẹp trai lại còn lịch thiệp, còn biết làm ảo thuật nữa.

    Đám đực rựa trong lớp trơ mắt nhìn đám con gái đang bu lại, rõ ràng không phục: " Làm màu "

    Shinichi bắt tay với Kaito, mỉm cười: " Chào mừng "

    " Đã lâu không gặp "

    " Chào cậu, tớ là Ran Mori "

    " A, chào cậu. Tớ là Kaito Kuroba "

    ****

    " Cậu có thấy nam sinh mới đến không? " Sonoko ôm mặt đỏ bừng: " Thật đẹp trai quá đi "

    Ran chỉnh lại quai cặp, khẽ nhéo cô bạn: " Thôi đi cô nương "

    Aoko nép người, đi qua những học sinh, đến bên hai cô bạn. Hôm nay Shinichi ở lại đá bóng, chỉ có ba người đi về.

    Đường về nhà cũng không xa lắm, hai bên đường cây xanh bao phủ, ba cô gái rảo bước dưới bóng cây, trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng lại cười rộ lên.

    Nói là trò chuyện, nhưng thật ra chỉ có mình Sonoko thì đúng hơn.

    Aoko bị cảm, không nói được nhiều, khóe mắt thỉnh thoảng lại cong lên. Ran thì cười bất lực, Sonoko phấn khích không ngừng, tuôn ra một tràng.

    " Tớ muốn sinh cho cậu ấy cả một đội bóng "

    Ran nghệt mặt, còn Aoko thì đổ mồ hôi hột.

    Đội bóng...

    Sonoko thật đáng sợ.

    ****
    Kaito chống cằm lên cửa xe ô tô, giống như đang suy nghĩ gì đó. Người quản gia đang lái xe, nhìn cậu chủ qua gương chiếu hậu, cất giọng ồm ồm:

    " Ngài Kudo có mời thiếu gia đến ăn cơm "

    " Cháu biết rồi mà " Anh đổi tư thế, uể oải đáp.

    Dường như nhớ đến điều gì, Kaito vô thức mỉm cười.
     
    Biển ký ức thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Bán hạ Diễn đàn Date
[ Demo Longfic ] Everybody want to rules the world Detective Conan 7/9/2019
[Longfic] Vị Mưa Thu Đang viết / đang dịch 1/9/2019
[Longfic] Bạch dạ Đang viết / đang dịch 12/8/2019
[Longfic] Buông Đang viết / đang dịch 7/8/2019
[Longfic] Hạnh phúc thực sự Đang viết / đang dịch 16/7/2019
[Longfic] Chuyện tình cô bé bán diêm - Một câu truyện khác Tạm ngưng 9/3/2017
Từ khóa:

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP