Lời nguyện cầu của rừng !

simon108

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
22/11/2010
Bài viết
54
Bài này mình sưu tầm được, thấy hay nên chia sẻ cho anh em ! sau đây là nguyên văn :
Bài thơ Lời cầu nguyện của rừng
Tác giả: HUỲNH MINH BẢO, LÊ VĂN KÝ
Trong ngành lâm nghiệp hầu như ai cũng biết hoặc nghe nói đến bài thơ Lời cầu nguyện của rừng của tác giả B.B, nhưng chưa được biết xuất xứ và chưa có được trọn vẹn bài thơ này.
B.B tức kỹ sư Bùi Bá, sinh năm 1918 và mất vào năm 1991, tốt nghiệp Trường Cao đẳng nông lâm Brévié Hà Nội năm 1940. Ông đã giữ chức vụ Vụ trưởng Vụ lâm nghiệp thuộc Bộ lâm nghiệp và sau đó là chuyên viên cao cấp tại Bộ.
Được biết giáo sư Lê Văn Ký, hiện giảng dạy tại trường Đại học Nông Lâm thành phố Hồ Chí Minh (Thủ Đức) biết rõ xuất xứ về bài thơ Lời cầu nguyện của rừng, và được phép của giáo sư, chúng tôi xin đăng tải về nguồn gốc bài thơ mà giáo sư đã sưu tập được (*).
Trường Quốc gia Nông - Lâm - Mục khai giảng vào tháng 12 năm 1955 gồm có ba ngành Nông - Lâm - Súc. Năm 1957, anh Nguyễn Hữu Đính, kỹ sư thủy lâm lão thành ở Huế, có gửi tặng trường bảng Danh từ lâm học Pháp Việt cùng với bài thơ Lời cầu nguyện của rừng của anh Bùi Bá; hai tài liệu này anh Đính đã mang từ Bắc về khi đi dự một hội nghị về lâm nghiệp ở miền Bắc. Sau đây là nguyên văn bài thơ:

Người hỡi!
Người có biết, những đêm đông giá lạnh,
ta bốc hơi ấm lửa hun nồng;
Người có biết, những ngày nắng gắt,
ta cho tàn mát rượi ánh thiêu nung;
Người có biết, dười sườn nhà đồ sộ,
ta cho người dầu dãi nắng mưa chan;
Người có biết, trên nếp giường êm ấm,
người nương ta an giấc điệp mơ màng;
Người có biết, kìa con thuyền vượt sóng,
ta đưa người du ngoạn khắp năm châu;
Người có biết, nọ chuôi cày xới đất,
ta vun cây cho nảy nở hoa màu.
Chính ta đã rước người vào cuộc thế,
trong chiếc nôi âu yếm mẹ đưa ru.
Rồi ta sẽ tiễn người khi vĩnh biệt,
làm áo quan ấm áp giấc nghìn thu.
Người hỡi người, nghe lời ta cầu nguyện,
Chớ hại ta mà vũ trụ âu sầu.
Để ta sống, ta điều hòa mưa nắng,
hoa xinh tươi cây cối nẩy thêm tươi.
Để ta sống, ta ngăn luồng vũ bão;
chận cát bay làn gió bốc tung trời.
Để ta sống, ta đùn mây quyện gió,
gieo mưa tuôn đầm ấm cõi trần gian.
Để ta sống, ta cản dòng nước lũ,
cứu nhân dân cơn thủy nộ lầm than.
Ta là Mẹ của muôn nền hưng thịnh,
làng hưng phong xây dựng nước hưng phong.
Ta tô điểm non sông nên gấm vóc,
cây xanh cao lá biếc lớp trùng trùng
(Ta bảo vệ chiến khu và chiến sĩ, chống xâm lăng ta kháng chiến oai hùng)
Người hỡi!
Hồn Tổ quốc ngự giữa rừng sâu thẳm,
Rừng điêu tàn là Tổ quốc suy vong!
B.B
 

dgoanh

Ước mơ tôi...
Thành viên thân thiết
Tham gia
19/11/2010
Bài viết
1.453
Một baì thơ ý nghĩa..

Hỡi người,người có biết chăng
Rừng đang bị tàn phá dần
Những gốc cây trơ trụi
Những cánh rừng cháy xém
Chim tan tác mất tổ
Muôn loài đi đâu,về đâu...
đất lở xói món
Sông chảy bất thường
lũ lụt,thiên tai,hạn hán
Người có biết chăng??



 

icool

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
15/3/2011
Bài viết
199
Người cần quái j` biết, chỉ cần biết lợi ích trước mắt thôi.
 

hondacodon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/3/2011
Bài viết
751
Người cần quái j` biết, chỉ cần biết lợi ích trước mắt thôi.
icoolhơ hơ, vô trách nhiệm với chính bản thân mình nhỉ!
giả sử bạn sống được 70 năm nữa, nhưng tốc độ phá rừng như hiện nay mà lại không được khôi phục phù hợp thì chỉ khoảng 20 năm nữa là không còn rừng tồn tại trên trái đất.
vậy 50 năm cuộc đời của bạn không có rừng..bạn sống không khác gì trên sa mạc.
như vậy bạn không thể tồn tại được trong vòng 50 năm đó đâu!
 
Top